Sa Đọa

Lượt đọc: 15735 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 41

QUAY LẠI XE TẢI CỦA MÌNH, Decker lại rút mảnh giấy ra và nghiên cứu kĩ lưỡng. Sau đó anh nhấc tờ giấy lên gí sát mắt, chỉ cách mặt chừng chục phân.

Anh đã nối lại tất cả các đường thẳng, nhưng đã bỏ sót một số vết lõm xuất hiện ở góc dưới cùng bên phải của tờ giấy.

Anh lấy một cây bút chì từ hộp găng tay và chà lên các vết lõm cho đến khi dấu vết hiện ra rõ hơn.

Khi kiểm tra kĩ hơn, anh kết luận đó là tỉ lệ xích trên bản vẽ. Tỉ lệ chừng một trên vài chục.

Anh bỏ tờ giấy vào túi và lái xe đi. Trên đường đi, anh gọi điện cho Thanh tra Green và hỏi địa chỉ bác sĩ Freedman, bác sĩ đã kê tất cả các loại thuốc giảm đau cho Toby Babbot.

“Ông ta đang ở tù vì tội kê gian đơn thuốc.”

“Kê đơn thuốc giảm đau cho những người như Toby Babbot?”

“Anh đoán đúng đó.”

“Ông ta đã ở tù bao lâu rồi?”

“Gần một năm, vì vậy tôi không nghĩ ông ta có liên quan đến những việc đã xảy ra.”

Decker không hoàn toàn đồng ý, nhưng anh không muốn tranh cãi.

“Ở tù nào?”

“Đó là một tội thuộc thẩm quyền Liên bang, vì vậy ông ta đang ở ngoài tiểu bang. Tôi nghĩ là ở Indiana. Cục Đặc trách Nhà tù phân bổ tù nhân một cách thật khó hiểu.”

“Cảm ơn.”

“Cuộc điều tra của anh thế nào rồi?”

‘Vẫn đang trong quá trình điều tra.”

Decker nhanh chóng ngắt chuyện và tiếp tục tập trung vào con đường. Nếu anh không thể nói chuyện với Freedman, anh sẽ thử thẩm vấn người khác trong danh sách của mình.

Anh quay đầu chiếc xe tải và quay trở lại nhà Mitchell. Trước khi đến con đường rẽ vào nhà họ, anh quay xe và dừng lại trước một căn nhà, đối diện với Ngôi nhà Án mạng.

Nơi này thuộc về Dan Bond, người duy nhất sống trên con phố này mà Decker chưa nói chuyện.

Anh gõ cửa và ngay lập tức nghe thấy tiếng bước chân.

Một giọng nói cất lên, “Vâng, ai đấy?”

“Tôi là Amos Decker, ông Bond. Tôi làm việc với FBI. Tôi chỉ muốn hỏi ông một vài câu hỏi về những gì đã xảy ra bên kia đường.”

“Tôi không thích mở cửa cho người lạ.”

“Tôi hiểu điều đó. Nhưng tôi chỉ muốn hỏi ông một vài câu hỏi.”

“Anh có mang huy hiệu không?”

“Tôi có.”

“Anh có thể luồn nó qua cửa ra vào cho mèo không?”

Decker nhìn xuống và thấy khe cửa có bản lề nhỏ. Anh lấy huy hiệu của mình ra và nhét nó qua khe.

Anh nghe thấy tiếng động phía bên kia cửa và sau khoảng ba mươi giây, huy hiệu của anh được đưa trở lại qua khe cửa đó. Anh nhặt lên và nhìn nó. Khắp nơi trên huy hiệu đều có dấu vân tay và cả thứ gì đó trông giống như bột mì. Anh xoa chiếc huy hiệu lên áo khoác của mình rồi cất nó trở lại túi. Một lúc sau anh nghe thấy tiếng ba ổ khóa riêng biệt được mở ra.

Cánh cửa mở vài giây sau đó để lộ ra một người đàn ông lớn tuổi nhỏ bé, gầy gò đang đứng trên đôi chân run rẩy.

“Ông Bond đúng không?”

“Vâng?”

Kính đen che đi đôi mắt mù lòa của ông.

Qua vai ông già, Decker có thể nhìn thấy cây gậy trắng đang treo trên móc tường.

“Tôi có thể vào không?”

“Ừ, tôi nghĩ là được. Tôi đã sờ qua huy hiệu của anh. Nó có vẻ là hàng thật.”

“Vì nó đúng là hàng thật.”

“Cẩn thận thì về sau không phải lo lắng mà.”

“Tôi đồng ý.”

Ông lùi lại để Decker đi qua.

Bond đóng cửa lại sau lưng, chậm rãi bước tới một chiếc ghế trong phòng khách và ngồi xuống.

Decker đoán rằng ông già hẳn phải biết rõ ràng vị trí mọi đồ đạc trong nhà.

Decker ngồi xuống đối diện với ông. Ngôi nhà nồng nặc mùi cải xoăn nấu chín và băng phiến. Vả có cả mùi bánh mì mới nướng.

“Xin lỗi nếu tôi làm gián đoạn việc nướng bánh của ông.”

Bond xua tay. “Tôi cũng xong rồi. Giờ ổ bánh mì đã được lấy ra khỏi lò. Đó là một trong những thú vui còn lại của tôi. Tôi nướng bánh cả ngày lẫn đêm. Tôi không cần ngủ nhiều. Thực sự tôi chưa bao giờ ngủ nhiều cả.”

Bond bị hói, da đầu bong tróc thành những mảng màu hồng. Ông trông khá bảnh bao trong chiếc quần kaki, áo sơmi ngắn tay màu xanh dương với áo thun trắng bên dưới. Ông đi một dôi giày chỉnh hình màu đen.

“Ông sống một mình à?” Decker hỏi.

“Vâng, Kể từ khi Dolly qua đời. Cô nàng là con mèo tôi nuôi. Đó là lí do tại sao tôi có cửa riêng cho thú cưng. Tôi cũng từng có vợ. Betty. Bà ấy đã mất được 21 năm rồi, ngày giỗ tuần trước. Bị ung thư. Tôi đã chín mươi mốt tuổi và tôi thấy mình thật già khọm dù tôi còn không thể nhìn thấy chính mình.”

Bond nở một nụ cười trước lời châm biếm bản thân này.

“Ông nhìn ổn đấy. Nhà cửa gọn gàng.”

“Nó đã có tuổi rồi, giống như tôi vậy. tôi sẽ không kiếm một con mèo khác nữa. Tôi sẽ không sống lâu hơn nó, và ai sẽ chăm sóc nó.”

“Có ai đến đây và... phụ giúp ông không?”

“Có, đã từng. Và tôi từng có rất nhiều hàng xóm. Nhưng hầu hết những người không chết trước tôi đều đã dọn đi cả. Rất buồn khi phải chứng kiến điều đó. Nhưng đời là thế. Ấy là cái giá của việc bám trụ cuộc đời này quá lâu.”

Decker nhìn quanh. “Ông đến cửa hàng bằng cách nào? Và thăm khám bác sĩ nữa?”

“Tôi đi bộ cùng chiếc xe đẩy nhỏ của mình đến cửa hàng. Việc đó choán hầu hết thời gian trong ngày. Đôi khi con trai út của tôi đến thăm, nhưng nó sống ở tận Pittsburgh. Và tôi không đi khám nữa. Tôi không thấy tác dụng gì. Họ chỉ cho uống ngày một nhiều thuốc hơn thôi.”

“Ông đã ở Thị trấn Baron lâu chưa?”

“Cả cuộc đời này.”

“Ông đã làm gì?”

“Tôi là kế toán.” Ông chạm vài kính. “Tôi trước đây không bị như thế này. Thoái hóa điểm vàng. Bắt đầu vào những năm tôi sáu mươi. Đã bị mù hoàn toàn khoảng mười năm trước.”

“Tôi muốn hỏi ông một vài câu hỏi về cái đêm mà hai người đàn ông được phát hiện trong ngôi nhà bên kia đường. Khi đó ông có nhà không?”

“Ồ vâng. Vào ban đêm tôi luôn ở nhà.”

“Tôi cho rằng cảnh sát đã đến nói chuyện với ông?”

“Đúng. Thanh tra Lassiter. Cô ấy hỏi tôi rất nhiều câu hỏi. Tôi không nghĩ rằng mình giúp ích được gì nhiều.”

“Chà, tôi có thể hỏi ông những câu tương tự. Ông nhớ gì về đêm đó?”

“Tiếng còi.”

“Ý tôi là trước đó.”

“Tôi nhớ là có bão. To cực kì.”

“Còn gì nữa không?”

Bond chỉnh trang lại dáng ngồi và gãi cằm. “Tôi nhớ có một chiếc xe hơi khỏi động và lái đi.”

Decker nói. “Tôi cũng nghe thấy tiếng dod. Và tôi cũng nhìn thấy một chiếc máy bay lao qua, vài phút trước khi cơn bão thổi tới.”

Thật ngạc nhiên, Bond lắc đầu. “Không, đó không phải là máy bay.”

“Đúng là vậy đấy. Tôi đã nhìn thấy nó trên bầu trời. Ánh đèn nhấp nháy xuyên qua những đám mây và sương mù. Nó bay khá thấp. Vì vậy, nó có thể đang cất cánh hoặc nhiều khả năng là hạ cánh.”

“Không, con trai à, đó không phải là máy bay.”

“Nhưng tôi đã tận mắt thấy nó, ông Bond.”

“Tôi biết anh đang nghĩ gì. Rằng tôi chả nhìn thấy gì. Vấn đề là, ở đây không bao giờ có máy bay xuống thấp. Như tôi biết, không có bất kì sân bay nào xung quanh đây cả. Pittsburgh cách xa chúng tôi ở phía Nam, và Cleveland cách xa về phía Tây. Vì vậy, ngay cả khi những chiếc máy bay có đang hạ cánh hay cất cánh, chúng sẽ ở rất xa trên bầu trời vào thời điểm chúng bay qua đây. Có thể anh đã nhìn thấy đèn nhấp nháy và cho rằng đó là một chiếc máy bay. Nhưng trời nhiều mây và thậm chí có sương mù, như anh đã nói, đến mức anh không thể thực sự nhìn thấy chiếc máy bay đó đúng không? Anh chỉ nhìn thấy đèn nháy?”

Decker chớp mắt và để kí ức của mình tua ngược lại thời điểm đó.

Mình đã nhìn thấy ánh sáng hoặc ánh đèn phản chiếu. Nhưng chỉ có vậy. mây và sương mù quá dày. Nhưng nó hẳn phải là một chiếc máy bay.

Dường như đọc được suy nghĩ của anh, Bond nói, “Và nếu nó bay thấp như vậy, anh có nghe thấy tiếng động cơ không? Máy bay phát ra âm thanh khá lớn khi bay thấp, dù cho là máy bay cánh quạt đi chăng nữa. Tôi đã ở bên ngoài đêm đó, trên lan can phía sau nhà, trước khi cơn bão bắt đầu, mà không nghe thấy bất kì tiếng gì như vậy.”

Decker thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình và lắc đầu. “Tôi không nghe thấy tiếng động cơ. Tôi chỉ nhìn thấy ánh đèn.”

Bond cười khúc khích. “Anh cứ thế mà đưa ra kết luận. Không sao đâu. Hoàn toàn tự nhiên.”

“Vậy, nếu đó không phải là một chiếc máy bay, thì đó là gì?”

“Chà, nó khiến tôi nghĩ đến cháu trai Jeremy của tôi.”

“Cháu trai của ông? Sao lại vậy?” Decker tò mò hỏi.

“Một lần thằng bé đến thăm, nó đã mang theo cho tôi xem . Chà, cho xem là nói một cách khái quát thôi. Tôi có thể nghe thấy nó khi thằng bé khởi động.”

“Nghe thấy gì?” Decker kêu lên, bởi anh cần ông già đi thẳng vào vấn đề.

“Một con Drome - Thiết bị bay không người lái của nó. Nó có một cái khá to. Thằng bé sử dụng nó để chụp ảnh toàn cảnh trên không cho công việc kinh doanh bất động sản của mình, nó cũng thực hiện các thước phim nghiệp dư và sử dụng nó để có được những bức ảnh đẹp từ trên cao. Rẻ hơn rất nhiều so với việc thuê một chiếc trực thăng. Tôi nghĩ có thể đó là thứ anh đã thấy trong đêm đó. Một thiết bị bay không người lái cỡ lớn.”

Decker há hốc mồm. Một thiết bị bay không người lái. “Đợi đã. Ta thậm chí có thể điều khiển một chiếc như vậy vào ban đêm à?”

“Ồ chắc chắn rồi. Jeremy làm được. Trên thực tế, lần trước đến thăm nó đã cho bay vòng quanh đây. Vào ban đêm. Tôi chắc chắn rằng có các quy tắc và quy định phải tuân theo khi làm thế. Bắt buộc phải gắn đèn chiếu sáng hoặc tương tự, Tôi đoán thế. Và nếu cho nó bay ở trên đường bay hoặc gần sân bay, có thể cần phải xin phép. Và phải cẩn thận với những gì mình chụp lại. tránh xâm phạm quyền riêng tư, kiểu kiểu thế. Tôi cho rằng ci cũng sẽ bị kiện tụng nếu điều khiến thiết bị bay qua sân sau của nhà người khác, rồi bắt đầu chụp ảnh người ta từ sân sau hoặc qua cửa sổ của họ. Ít nhất theo tôi nhớ thì đó là những gì Jeremy đã nói với tôi khi tôi hỏi nó về việc này.”

“Được rồi, nhưng tại sao lại có một thiết bị bay không người lái ở đây?”

Bond nhún vai. “Tôi không biết, nhưng tôi biết thiết bị đó không phải là của Jeremy. Nó không ở đây đêm đó. Nó sống ở Maryland. Tôi biết đó không phải là Alice Martin vì cô ấy không có. Tôi ngờ rằng cô ấy cả đời thậm chí chưa từng nhìn thấy cái nào. Còn Fred Ross? Tôi cá rằng nếu lão ta nhìn thấy một thiết bị bay không người lái, lão sẽ bắn rụng nó trên trời bằng khẩu shotgun chết tiệt của mình. Đó là toàn bộ con phố này. Không có ai khác ở đây. Nhưng có thể nó là của một người khác trên một con phố khác. Jeremy nói với tôi rằng mỗi thiết bị bay không người lái có phạm vi hoạt động khác nhau. Và một khi chúng đi đến ranh giới phạm vi đó, chúng sẽ không thể đi xa hơn nữa. Nhưng cái của Jeremy phục vụ cho hoạt động kinh doanh và có phạm vi hoạt động khá rộng.”

Decker đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. “Có khi nào đó là một chiếc trực thăng chứ không phải một thiết bị bay không người lái?”

Bond lắc đầu. “Trực thăng rất ồn ào. Tôi chắc chắn phải nghe thấy tiếng nếu là trực thăng, và anh cũng sẽ nghe thấy ở độ cao thấp mức đó.”

“Hợp lí. Và thiết bị bay không người lái sẽ có gắn camera, đúng không?”

Bond gật đầu. “Nó vốn để sử dụng cho mục đích đó mà. Người ta sử dụng máy bay không người lái để chụp ảnh hoặc quay video. Mặc dù tôi đoán cũng có một số tin tức về việc sử dụng chúng để giao hàng. Dù sao, cái của Jeremy có hẳn một chiếc máy ảnh xịn xò trên đó. Thằng bé nói với tôi rằng nó nhét điện thoại của mình ngay vào hộp điều khiển và cái thiết bị bay không người lái đó sẽ gửi mọi hình ảnh thu được đến điện thoại của nó. Tôi không thực sự hiểu tất cả những thứ đó hoạt động ra sao, bởi tôi già cả rồi. Trên con phố này, chỉ có lũ khọm già chúng tôi. Thôi, tôi muốn rút lại câu nói đó. Tôi không bao giờ gọi Alice là đồ khọm. Cố ấy là một phụ nữ rất đoan trang. Dạy học ở trường Chúa nhật.”

Decker nói, “Vậy ông biết Alice Martin?”

“Ồ vâng. Cô ấy và vợ tội thực sự là bạn tốt. Cô ấy có đến dự đám tang.”

“Và Fred Ross? Ông đã đề cập đến ông ta và khẩu súng cưa nòng. Ông có biết rõ về ông ta không?”

Mặt Bond nhăn lại. “Tôi phải chịu đựng cái vinh dự đó quá lâu rồi.”

“Vâng, Alice Martin cũng có đôi lời tương tự. Ông nói rằng mình đã ở bên ngoài đêm đó. Ông có nghe thấy tiếng thiết bị đó không?”

“Không, tôi không. Anh có thể nghe thấy nó khi nó là là sát mặt đất, nhưng không thể nghe thấy khi nó bay trên cao. Nó khá êm. Ít nhất cái của Jeremy là thế.”

“Ông có nghe thấy âm thanh nào khác không? Điều này thực sự quan trọng.”

Bond lại gãi cằm. ‘Chà, tôi đã nghe thấy một âm thanh kì lạ mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây. Một cái gì đó như tiếng gõ và tiếng cọ xát. Lặp đi lặp lại.”

Tiếng gõ và tiếng cọ xát. Thực là cách diễn đạt rất chính xác .

“Tôi cũng nghe thấy những âm thanh đó, nhưng tôi không thể biết chúng là gì.” Decker nói. “Tức là, ông chưa từng nghe thấy những âm thanh đó trước đây?”

Bond lắc đầu.

“Nhưng ông có thể nghe thấy chúng từ lan can sau nhà?”

“Mảnh sân ở đây đã nhỏ, các ngôi nhà còn nhỏ hơn. Từ hiên sau nhà tôi ra đường không xa lắm.”

“Còn tiếng chiếc xe khởi động và lái đi mất? Ông có nhận ra là tiếng xe của Alice Martin không?”

“Alice không lái xe và cô ấy không có xe hơi.”

“Và tôi đoán là Ross không lái xe nữa, do phải ngồi trên xe lăn.”

“Không, lão ta có. Lão từng có một chiếc xe van lớn được thiết kế riêng. Có ghế nâng và điều khiển đặc biệt để lão có thể lái nó mặc dù không thể cử động chân của mình. Chà, ít nhất là trong quá khứ. Khi tôi vẫn còn nhìn thấy đường, tôi đã nhìn thấy lão ta lái nó.”

“Tại sao ông ta bị tàn tật vậy?”

“Tại nhà máy dệt nơi lão làm việc. Mấy thiết bị lớn đổ vào người lão. Bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Chuyện cách đây hàng chục năm.”

“Thật không may.”

“Chà, đó không hẳn là nguyên nhân khiến lão ta đổi tính như vậy đâu. Nhưng, nói thật, hồi còn đi lại được Fred vốn là một thằng khó ưa rồi.”

Decker mỉm cười. “Tôi chắc chắn có thể thấy điều đó.”

“Hồi đó, tôi cũng đã thấy rồi. Xin lỗi, tôi không thể giúp được gì nhiều hơn.”

“Không, ông đã giúp rất nhiều. Cảm ơn ông.”

Decker rời đi và quay trở lại xe tải của mình.

Một thiết bị bay không người lái.

Vậy, ai đã theo dõi người hay vật gì vào đêm đó?

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang