“ANH LẠI ĐẾN NỮA À?”
Cindi đẩy miếng lót ly ra trước mặt Decker.
“Như một vị khách không mời.”
“Tôi có thể giúp gì cho anh?” Cô hỏi.
“Cho tôi một ly IPA 1 ngon nhất nhé.”
1. IPA - Indian Pale Ale
Cô nhìn có vẻ bối rối. “Bia ngon hay dở thì tùy vào đánh giá mỗi người.”
“Tôi tin tưởng vào phán đoán của cô.”
Cô cúi xuống và lấy ra một chai bia từ tủ lạnh nhỏ dưới quầy bar.
Decker quan sát cô thật kỹ. Cô đang mặc một chiếc áo sơmi màu đen với chiếc cúc trên cùng được mở ra, cho phép nhìn thoáng qua chiếc áo lót màu nhạt cùng với khe ngực. Chiếc quần jean của cô vừa vặn và mái tóc của cô buông xõa trên bở vai.
Anh cho rằng chiếc áo sơmi khêu gợi và chiếc quần bó sát là nhằm thu thêm tiền boa, và anh không đánh giá cô về chuyện đó. Những anh chàng ngồi ở quán bar hầu hết là những sinh vật đơn giản, chỏ muốn bị một cô gái xinh đẹp bỏ bùa.
Cô rót bia vào cốc và đưa sang phía anh. “Thử xem nào.”
Anh nhấp một ngụm và gật đầu tán thưởng. “Cô thật là có nghề đấy.”
Cô mỉm cười và lau sạch quầy bar trước mặt anh.
“Tại sao lại đặt tên quán là Mercury?” Anh hỏi. “Cô thích thần thoại Hy Lạp à?”
“Không, cha tôi là một fan cuồng nhiệt của Orson Welles. Anh biết đấy, cái ông dẫn chương trình phát sóng trên radio tên là Nhà hát Mercury , nếu tôi nhớ không lầm, hoặc tên gì đó từa tựa vậy. Và Mercury là thuộc thần thoại La Mã, không phải thần thoại Hy Lạp. Hermes là tên Hy Lạp của thần Mercury.”
“Tôi nhầm,” Decker nói.
Cô dò xét anh. “Tôi có cảm giác anh đã biết điều đó rồi? Anh muốn dò hỏi gì?”
“Có lẽ. Cô gần đây có gặp John không?”
“John nào? Tôi quen nhiều John lắm.”
“Baron.”
“Không, tại sao?”
“Chỉ tò mò thôi. Bạn rượu của cô à?”
“Anh ta đến đây uống rượu. Nếu thế thôi mà đã được tính là bạn của nhau, thì tôi có rất nhiều bạn ở thị trấn này đấy.”
“Khi tôi ở đây vào đêm trước, tôi nghĩ rằng hai người còn hơn cả bạn.”
Cindi ngừng lau quầy bar, lấy ra một chai nước từ dưới quầy và uống một ngụm. “Anh quan tâm làm gì?”
Decker nhún vai. “Tôi đã được tiếp xúc qua một chút với Baron. Tôi nghĩ anh ấy là người khá được. Tôi không muốn anh ấy gặp rắc rối với những chuyện này.”
Cindi đặt chai nước xuống và nhặt lại mảnh giẻ. Khi thấy một khách hàng nâng ly của anh ta lên để ra hiệu cần tiếp thêm đồ uống, cô nói với Decker, “Đừng đi đâu nhé, tôi sẽ quay lại ngay.”
Anh giơ cốc bia lên thay cho câu trả lời và uống thêm một ngụm.
Một phút sau, cô quay lại và nói, “Lúc 10 giờ sẽ có một bartender khác đến thay ca. Anh muốn nói chuyện vào lúc ấy không?”
“Tôi ổn.”
“Anh nói đúng đó,” cô nói. “John là một chàng trai tốt.”
“Cảm giác mình nói đúng thật tuyệt.”
“Vậy, rắc rối gì thế?”
“Mười giờ nhé,” anh trả lời.
Đúng 10 giờ Cindi giao lại công việc ở quầy bar cho một bartender khác, và ra hiệu cho Decker ra phía đằng sau quán bar.
“Xe của tôi đang đậu ở phía sau.”
“Của tôi đậu phía trước.”
“Tôi sẽ chở anh trở lại quán. Chỗ ta đến không xa lắm đâu.”
“Chúng ta đang đi đâu vậy?”
“Đến chỗ của tôi.”
“Như vậy không sao chứ?”
“Anh thấy có sao à?” Cô đáp trả.
Họ leo lên chiếc Toyota Land Cruiser màu đen màn đêm.
“Con xe đẹp đấy,” anh nói. “Và không hề rẻ.”
“Tôi có những khoản tiền boa khá hậu và được dịp xe hơi giá hời.”
Cô chở họ đến một tòa nhà bằng gạch lớn ở rìa khu trung tâm thành phố. Trên đường đi, Decker có thể thấy một số dự án cải tạo đang được thực hiện.
“Thị trấn Baron đang phục hồi?” Decker hỏi.
“Từng phần.” cô nói một cách kì bí.
Họ đến một nhà để xe dưới tầng hầm và cô lùi vào một ô đậu đã được đánh số. Họ đi thang máy lên tầng cao nhất. Cindi mở cửa phòng và ra hiệu cho Decker bước vào.
Cô nói, “Đây là một nhà máy dệt cũ. Đã được cải tạo thành căn hộ sang trọng.”
“Vâng, tôi biết, tôi đã từng đến đây.”
“Khi nào?”
Anh liếc nhanh cô. “Khi tôi đến kiểm tra căn hộ của Bradley Costa. Anh ta cũng sống ở đây.”
“Đúng vậy, anh ta từng ở đây,” cô nói một cách thản nhiên.
Anh nhìn những món đồ nội thất bóng bẩy, những tấm thảm đắt tiền và những thiết bị nhà bếp bằng thép không gỉ đặt trên những bức tường gạch lộ ra ngoài. Trong một góc xa là khu vực tập thể dục đầy đủ tiện nghi với tạ, xà đơn hít, giá đỡ tạ và bóng tập, máy tập hình elip, xe đạp Peloton và các máy móc khác dường như được thiết kế để tăng cường sức mạnh cũng như để tra tấn bản thân.
“Chẳng trách cô có thân hình đẹp đến vậy,” anh nói.
“Không phải tự nhiên mà có được,” cô nói. “Phải miệt mài lắm đấy.”
Khi Decker nhìn quanh những đồ trang trí đắt tiền, anh nói, “Tiền boa của cô hậu thật đấy chứ.”
“Không chỉ có tiền boa đâu. Tôi thực ra là chủ sở hữu quán Mercury.”
“Ừ, tôi đã nghe kể rồi. Thừa kế từ cha mình hả?”
“Đúng rồi.”
Anh quan sát khi cô cởi chiếc áo khoác jean trên người và treo nó lên một chiếc giá treo áo khoác kim loại đặt cạnh cửa trước.
“Cô bao nhiêu tuổi rồi, hai mươi hai à?”
“Tôi thấy phổng mũi ghê. Thực ra gần ba mươi rồi.”
“Cùng tuổi với cộng sự của tôi. Vẫn còn khá trẻ để làm chủ quán bar của riêng mình.”
“Chà, như anh đã chỉ ra, tôi được thừa kế.”
“Nhưng rõ ràng cô đã tự mình đạt được thành công nhất định. Tôi thấy cô là một nữ doanh nhân tài ba.”
“Cha tôi là một người thầy giỏi.”
“Chuyện gì đã xảy ra với ông ấy?”
“Ông ấy qua đời rồi.”
“Vâng, tôi biết. Ý tôi là do đâu?”
“Đau tim.”
“Rất tiếc khi biết điều đó.”
“Anh muốn uống một ly không?”
“Tôi không uống thêm bia rượu được nữa. Cô có soda không?”
Cô mở ngăn tủ lạnh và ném cho anh một chai nước. “Cái này tốt hơn cho anh.”
Cô rót ra chừng ba đốt ngón tay từ chai Bombay Sappire, pha với tonic, thêm một lát chanh, một chút vỏ chanh, và ba viên đá lớn lấy từ máy làm đá ở quầy.
Cô cụng ly của mình vào chai nhựa của anh.
“Món đó thì tốt hơn à?” Anh hỏi, ám chỉ đến ly cocktail của cô.
“Tôi không uống rượu khi làm việc, quy tắc cơ bản khi làm chủ quán bar. Nhưng tôi thích uống một ly trước khi đi ngủ. Tôi là một quý cô hảo gin chai xanh.”
Cô cởi giày và cuộn mình trên chiếc ghế dài trước khu vực bếp, ra hiệu cho Decker ngồi xuống chiếc ghế đối diện với cô.
Anh làm theo, uống một ít nước mà vẫn không rời mắt khỏi cô.
“Tôi đoán rằng cô sinh ra ở đây?”
“Anh đoán sai rồi. Tôi sinh ra ở Philly.”
“Vậy cha cô đến đây và sở hữu một quán bar? Và vào thời điểm cô đến thì Thị trấn Baron đã qua thời hoàng kim. Vậy tại sao phải rời bỏ Thành phố của Tình huynh đệ 1 để đến nơi này?”
1. Philadelphia là một thành phố tại Hoa Kỳ có diện tích 369km 2 , có nghĩa theo tiếng Hy Lạp là “tình huynh đệ”, là thành phố lớn thứ năm tại Hoa Kỳ và là thành phố lớn nhất trong Thịnh vượng chung Pennylvania.
Cô nhún vai. “Hình như khi đó tôi mới một tuổi và chỉ tình cờ đi cùng chuyến xe.” Cô nói thêm, “Được rồi, tiết lộ đầy đủ này, mẹ tôi sinh ra ở đây. Họ gặp nhau ở trường đại học. Cha tôi luôn muốn mở một quán bar. Đôi khi đó là tất cả những gì anh cần cho một sự thay đổi lớn trong cuộc đời: một giấc mơ.”
“Mẹ cô đâu?”
“Câu hỏi hay đấy.”
“Tức là cô không biết?”
“Nay đây, mai đó. Bà bỏ đi khi tôi còn nhỏ và tôi không gặp lại bà kể từ đó.”
“Chắc là khó khăn lắm.”
“Không hẳn. Cha tôi làm tròn bổn phận gà trống nuôi con một cách xuất sắc.”
“Cô có nhớ mẹ mình không?”
“Không hẳn. Tôi còn quá nhỏ. Như thế có khi lại tốt. Làm sao anh có thể nhớ nhung một người mà anh chưa bao giờ quen biết sâu đậm?”
“Hẳn là vậy rồi.”
Cô nhấp một ngụm rượu. “Vậy, chuyện gì đang xảy ra với John vậy? Anh ta có gặp rắc rối gì không?”
“Cô có vẻ quá lo lắng cho một anh chàng chỉ là một trong số nhiều khách hàng của mình đó.”
“Anh ta là khách hàng thân thiết. Và là một chàng trai tốt, nhưng lại phải hứng chịu quá nhiều rắc rối mà anh vốn không đáng phải nhận.”
“Tôi cũng có ấn tượng như vậy ở quán bar đêm đó.”
“Đám đó là bọn đần không biết tốt xấu gì. Nhưng có nhiều người ở đây hiểu chuyện. Hoặc ít nhất họ nên hiểu.”
“Tôi đã gặp vài người như thế.” Decker cựa mình trên ghế, “Cô có biết về những vụ giết người?”
“Chuyện đó liên quan gì đến John?”
“Anh ta quen biết ít nhất hai trong số bốn nạn nhân. Một trong số họ sống nhờ trên mảnh đất của anh ta.”
“Chà, vậy cơ à? Có thể đó là một sự trùng hợp.”
“Tôi là cảnh sát.”
“Thế thì sao chứ?”
“Nghĩa là tôi không tin vào sự trùng hợp.”
“Chà, thế nếu như tôi cho anh hay tôi biết cả bốn nạn nhân thì sao?”
“Bởi vì họ đều đến quán bar của cô?”
“Đúng rồi.”
“Ngay cả Toby Babbot, người như tôi được biết là không uống rượu?”
“Tôi có phục vụ đồ ăn tại Mercury, như anh biết, chính anh đã dùng bữa tại đó vào tối nay.”
“Và vì quán của cô là một trong số ít những nơi phục vụ cả đồ ăn lẫn thức uống ở Thị trấn Baron, nên không có gì ngạc nhiên khi mọi người dân trong vùng đều đến quán cô. Nhưng cô đâu có chung sống với một trong số họ, phải không? Và cô cũng không hẹn hò với ai trong số họ thời trung học, phải không?”
“Tôi luôn nghĩ Mike Swanson rất dễ thương. Và Brad đã từng sống trong tòa nhà này.”
“Cô đã bao giờ nói chuyện với anh ta bên ngoài quán bar chưa?”
“Tôi thực sự nghĩ rằng anh ấy muốn tán tỉnh tôi.”
“Thế anh ta có bao giờ làm thế không?”
“Đại loại là tôi đã cho anh ấy cảm giác rằng sẽ vô ích nếu anh làm vậy. Ý tôi là, anh ấy là người đàng hoàng, nhưng tôi không thích tuýp chủ ngân hàng cứng nhắc. Quá cứng nhắc so với sở thích phóng túng của tôi. Tôi đã đưa ra những tín hiệu bóng gió và anh ấy thôi không cố nữa.”
“Anh ta có một bức ảnh của cô và anh ta trong văn phòng.”
Cô có vẻ ngạc nhiên vì điều này. “Vậy hả? Chụp ở đâu?”
“Tại một sự kiện kinh doanh nào đó, như thư kí của anh ta nói.”
“Ờ, đúng vậy. tôi nhớ ra rồi. Anh ấy đã tổ chức tiệc cocktail khoảng sáu tháng trước. Anh ấy mời tôi và một loạt các chủ doanh nghiệp địa phương khác. Có một nhiếp ảnh gia ở bữa tiệc.”
“Đó là nguồn gốc bức ảnh,” Decker nói.
Cô nhấp thêm một ngụm. “Vậy là, tôi ắt hẳn quen biết cả bốn người và tôi sống trong cùng một tòa nhà với một trong số họ. Điều đó có nghĩa là trường hợp của tôi cũng không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên và tôi cũng thuộc diện tình nghi giống như John ư?”
“Cô đã bao giờ đến căn biệt thự trên đồi chưa?”
“Tại sao?”
“Chì là tò mò thôi.”
“Có lẽ.”
“Cô không nhớ à.”
“Được rồi, một vài lần,” cô thừa nhận.
“Baron là người khá phóng túng đấy.” Anh chờ đợi để nghe phản ứng của cô.
“Tôi thừa nhận rằng mình thấy anh ấy khá thú vị.”
“Tôi nghĩ anh ta rất thú vị. Tôi chỉ đang cố gắng tìm hiểu xem anh ta có phải là kẻ giết người hay không?”
“Tôi không nghĩ rằng anh ấy dám làm hại đến cả một con ruồi.”
“Tôi không quan tâm việc anh ta có làm hại loại ruồi hay không.”
Cô mỉm cười trước lời đối đáp này. “John nghĩ rẳng anh rất thú vị.”
“Anh ta nói với cô vậy ư?”
“Vâng, anh ấy nói vậy. Chúng tôi đã trò chuyện qua điện thoại sau khi anh và cộng sự đến thăm nhà anh ấy.”
“Anh ta đã từng đến đây chưa?”
“Đôi ba lần. Xin đừng hỏi chi tiết.”
“Anh ta cũng hơn cô kha khá tuổi đấy chứ.”
“Anh ấy thực sự là một trong những người trẻ nhất mà tôi biết.”
“Ý cô là về mặt tinh thần hả?” Anh nói.
Cô gật đầu. “Anh ấy cũng giữ được một cơ thể tuyệt vời. Anh ấy từng là vận động viên. Anh trông cũng giống vận động viên đấy.”
“Tôi đã từng, hồi còn nhẹ hơn bây giờ cả mấy chục cân.”
“Anh không kiểm tra chứng cứ ngoại phạm à?”
“Chúng tôi có chứ.”
“Chà, John có bằng chứng ngoại phạm khi những người đó bị giết không?”
“Các mốc thời gian là khá dàn trải với cả bốn nạn nhân. Nhưng chúng tôi sẽ kiểm tra. Cô sẽ cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho anh ta à?”
“Phụ thuộc vào việc tôi có ở cùng anh ấy vào thời điểm được đề cập hay không, chẳng phải sao?”
“Đúng vậy.”
“Anh không tin rằng anh ấy là thủ phạm, đúng không?”
“Tôi tin gì không quan trọng. Sự thật là gì mới quan trọng.”
Anh nghiêng đầu về phía cô. “Tại sao cô ở lại đây? Cô có thể làm chủ một quán bar ở những nơi khác mà.”
“Thị trấn này đang hồi sinh. Anh đã tận mắt chứng kiến điều đó trên đường lái xe đến đây.”
“Có, nhưng cô cũng nói rằng nó chỉ đang hồi phục từng phần.”
“Có còn hơn không. Tôi đã nghiên cứu kinh tế của những nơi như thế này. Trong bất kì cuộc suy thoái nào xảy ra ở một thị trấn nhỏ, anh luôn thấy các hoạt động kinh doanh hộ gia đình xuất hiện vì mọi người mất việc làm chứ không đánh mất tinh thần của họ. Các nhà hàng địa phương, trung tâm chăm sóc sức khỏe, tiệm xăm, hiệu cầm đồ, các tiệm mát xa và làm nail, rạp chiếu phim địa phương, tiệm bánh, cửa hàng thú cưng, những thứ tương tự. Mọi người tìm cách trang trải cuộc sống, họ làm những gì họ phải làm để tồn tại. anh hãy trông Pittsburgh kìa. Họ đã thay đổi nó. Từ một thị trấn của những nhà máy thép nay trở thành trung tâm dịch vụ y tế và tài chính.”
“Thị trấn Baron không phải là Pittsburgh.”
“Chúng tôi không cần phải là Pittsburgh. Và chúng tôi đã có Trung tâm Hoàn thiện đơn hàng. Nó giúp ích nhiều cho công việc kinh doanh của tôi, tôi có thể khẳng định với anh điều đó. Doanh thu tăng trưởng khoảng ba mươi phần trăm mỗi năm trong ba năm qua.”
“Bởi vì sau khi mọi người làm việc đến kiệt sức ở đó, họ cần một nơi để nhậu nhẹt?”
“Chính xác. Và cần cả đồ ăn khi đã quá mệt để tự nấu nướng.”
“Tất cả những sự phát triển mà chúng ta thấy trên đường tới đây, đều là các cửa tiệm gia đình ư? Để có được quy mô đó phải cần đến rất nhiều tiền.”
Cô cau mày. “Tôi đã mất một vài người bạn do dùng ma túy quá liều. Nhưng một điều tốt là họ có bảo hiểm nhân thọ. Gia đình họ nhận được tiền sau khi họ qua đời, và nhiều người đã mở doanh nghiệp với số tiền đó, hoặc sử dụng số tiền thu được để đầu tư vào thị trấn. việc cải tạo tòa nhà này được thực hiện nhờ một số người hưởng lợi từ bảo hiểm đã quyết định gom tiền của họ đề hoàn thành nó. Và bây giờ gần như toàn bộ các phòng đã được bán hết.”
“Điều đó thật tuyệt, biến chuyện tiêu cực thành tích cực. Nhưng sáu vụ giết người vẫn chưa được giải quyết. điều đó không tốt cho thị trấn.”
Nụ cười của cô nhạt dần. “Sáu á?”
“Hai thi thể khác trong một ngôi nhà trống. Tôi đã phát hiện ra.”
“Tôi nghĩ rằng mình có đọc qua ở đâu đó về tin này. Dù vậy, không có quá nhiều thông tin. Anh có thể khai sáng cho tôi không?”
“Không, tôi thực sự không thể.”
“Họ có liên quan đến bốn người kia không?”
“Không biết.”
“Anh dường như có nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời,” cô lưu ý.
“Chuyện đó thường xảy ra trong giai đoạn đầu các vụ án. Cô đã từng đến phòng Costa ở đây chưa?”
“Một lần. anh ấy tổ chức một bữa tối ở đó để củng cố các mối quan hệ trong ngành ngân hàng.”
“Cô có bao giờ hỏi tại sao anh ta lại rời New York để đến đây không?”
“Thực ra, tôi có hỏi. Anh ấy là một chàng trai ưa nhìn, rõ ràng là thông minh. Anh ấy có tiền và một sự nghiệp tốt ở đó.”,
“Vậy, anh ta nói gì?”
“Gì đó về việc theo đuổi giấc mơ của anh ấy.”
“Giấc mơ như thế nào?”
“Tôi không dò hỏi thêm và anh ấy cũng không giải thích thêm gì.”
“Anh ta có biết Baron không?”
“Tôi biết anh tin rằng anh ấy có quen, nhưng theo tôi biết là không. Tôi không nghĩ John cần sử dụng ngân hàng cho lắm.”
“Nhưng anh ta có thế chấp căn nhà của mình với ngân hàng đó.”
“Vậy hả?” Cô hỏi một cách ngây thơ.
“Đúng vậy. Nhưng anh ta không đề cập đến điều đó với tôi.”
Decker rút bức ảnh của Baron và đội bóng chày thiếu nhi từ trong túi ra và giơ nó lên. “Cô đã bao giờ thấy cái này trong căn hộ của Costa chưa?”
Cô cầm lấy nó và nhìn. “Có, nó ở trên kệ cùng với một loạt những bức ảnh khác.”
“Baron là huấn luyện viên.”
“Tôi thấy là biết rồi, Decker ạ,” cô nói sắc lạnh. “Anh ấy đã dẫn dắt đội đến chức vô địch tiểu bang và sau đó bị đuổi việc vì thành tích đó.”
“Anh ta có kể cho tôi chuyện đó. Cô có biết lý do của vụ việc không?”
“Tôi nghĩ chiến công đó khiến anh trở nên quá hoàn hảo và người ta không thể chịu đựng được điều đó.”
Cô bắt gặp chữ viết ở mặt sau. “Stanley Nottingham. Ai đó?”
“Tôi không biết. Cô đã bao giờ nghe nói về người này chưa?”
Cô lắc đầu. “Nhưng có chuyện ngộ lắm.”
“Chuyện gì?”
Cô đưa lại bức ảnh. “Tôi chỉ biết điều này vì John đã đề cập với tôi một lần. Thậm chí còn cho tôi xem ảnh.”
“Chụp cái gì?”
“Không, chụp ai mới đúng.”
“Stanley Nottingham à?” Decker nói, vẻ bối rối.
“Không.” Cô mất một lúc để lục lại trí nhớ. “Không phải Stanley. Phải, đó là Nigel. Anh có tin được không? Nigel?”
“Cô làm tôi rối trí quá.”
“John cho tôi xem một bức ảnh của Nigel Nottingham. Đó là lý do tại sao tôi nhớ ra. Giờ đây chúng ta không còn nghe thấy hai cái tên đó nhiều nữa. Ý tôi là, anh có biết cái tên nào Anh quốc hơn thế không? Nhưng tôi đoán tên cũng khá hợp.”
“Cô vẫn đang làm tôi rối mù,” Decker làu bàu.
“Nigel Nottingham là quản gia của gia đình nhà Baron.”
“Quản gia của John hả?”
“Không! John không đủ tiền thuê quản gia. Tôi đang nói về John Baron Đệ nhất. Ông ta rõ ràng muốn có một quản gia người Anh chuẩn, và Nigel Nottingham phù hợp với yêu cầu đó.”
Decker bật dậy khỏi chỗ ngồi. “Tôi phải đi đây, cảm ơn cô.”
Anh lao vụt ra khỏi cửa căn hộ trước khi Cindi đứng dậy.
“Nhưng này, Decker ơi, tôi chở anh đến đây mà,” cô gọi với theo anh khi cánh cửa đóng sầm lại.