Sa Đọa

Lượt đọc: 15744 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 47

CÁT BỤI TRỞ VỀ VỚI CÁT BỤI.

Khi Decker chôn cất vợ con mình, anh đã thất thần đứng lặng tại mộ hai người như thể mình vừa trải qua một ảo ảnh ác nghiệt. anh biết chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình, nhưng không thể tin điều đó thực sự đã xảy ra dưới bất kì hiện thực nào.

Theo kinh nghiệm của mình, đám tang của Frank Mitchell có lẽ sẽ đem lại cảm xúc không khác gì đối với vợ và con gái nhỏ của anh. Họ sẽ cứ thế mà sinh hoạt đến hết ngày một cách máy móc và đi ngủ vào buổi tối. Rồi ngày mai thức dây và thoáng chốc sẽ tự hỏi chồng và cha họ đâu rồi.

Thời tiết chuyển sang mưa và trở lạnh, với những đám mây u ám càng làm tăng thêm bầu không khí vớn đã ngột ngạt.

Cha mẹ Frank, tề tựu hai bên là những đứa con lớn của họ, ngồi đó với vẻ yếu ớt và bàng hoàng.

Ngay trước quan tài, Amber ôm Zoe vào lòng, đầu cô bé áp chặt vào lồng ngựuc mẹ. Các chị em gái của Amber vây quanh hai bên. Tất cả đều ngồi trên những chiếc ghế xếp bằng kim loại đặt trước quan tài. Một số người từ Trung tâm Hoàn thiện đơn hàng, bao gồm cả Ted Ross, cũng có mặt. Có một vài phụ nữ trẻ khác. Decker cho rằng họ có thể là mẹ của những đứa trẻ ở trường của Zoe. Ngoài họ, không còn ai khác. Mitchell ở đây chưa đủ lâu để kết bạn với nhiều người.

Decker không có bộ đồ nào để mặc đến đám tang, và việc nhanh chóng kiếm được một bộ cho một người đàn ông có kích thước như anh là điều không thể. Vì vậy, anh phải dùng tạm quần kaki, áo len và áo khoác ngoài.

Anh đứng ở tít phía sau, gần như không vừa chiếc lều đã được dựng lên chống lại tiết trời u ám này. Thảm cỏ xanh sần sùi dưới chân anh. Mưa thổi vào anh từ phía sau lều, nhưng chẳng gây cho anh chút vấn đề gì, và anh cũng không cố gắng tiến lại gần hơn. Anh không phải là một phần của gia đình và anh muốn dành không gian riêng cho tang quyến.

Ánh mắt của anh chạm vào Ross và hai người chào nhau. Anh nghĩ Ross thật tốt khi đến dự đám. Trong khi anh đứng đó, Ross lách người bước sang phía anh.

“Tôi hi vọng không ai phiền lòng khi thấy tôi ở đây,” Ross nói khẽ.

“Anh đến để tỏ lòng thành kính. Không có gì sai cả.”

Ross đút tay vào túi, rút ra một tấm thẻ và đưa cho Decker.

“Đây là gì?”

“Đáng giá lắm đấy, tay này là một trong những luật sư giỏi nhất ở Pennsylvania. Anh ta đã bào mòn của Maxus cho đến từng xu.” Ông chỉ về phía Amber và Zoe. “Họ xứng đáng được như vậy. Và sau đó họ nên rời khỏi nơi này và tìm một nơi khác đẹp hơn để sống.”

Decker nói, “Cảm ơn. Nhưng tại sao anh lại tốt như vậy? Anh đang làm việc cho một công ty sẽ phải bồi thường rất nhiều tiền.”

“Anh nói với tôi rằng anh đã gặp cha tôi?”

“Đúng vậy.”

“Ông ta là một kẻ khốn nạn.”

“Tôi không phủ định điều đó.”

“Ông ta cư xử thật tồi tệ với mẹ tôi, và với tôi nữa, sự thật đó phải được thừa nhận. Tôi không bao giờ quên chuyện đó. Luôn luôn chịu đựng những chuyện khốn nạn. Luôn luôn là kẻ dưới cơ. Bất kì ai cũng sẽ ghim lấy khi trải qua chuyện như vậy.”

“Tôi có thể hiểu được.”

Ross nói khẽ, “Vì vậy, khi có thể phản đòn, anh phải thực hiện cú đánh của mình.” Ông chỉ vào tấm thẻ. “Hãy bảo cô ấy gọi cho anh ta.”

“Tôi sẽ làm vậy.”

Ross bỏ đi.

Vài phút sau, vị cha xứ đứng lên đọc chúc thư cho một người mà công không hề quen biết; những bài thánh ca được hát lên và lời cầu nguyện cuối cùng được đưa ra. Rồi cha xứ đi đến nói vài lời riêng tư với bà góa và xoa đầu Zoe. Cô bé rụt người lại trước sự đụng chạm của người lạ, trong khi Jamison đặt tay đỡ lấy vai cháu gái.

Vậy đấy.

Cả cuộc đời kéo dài khoảng 3 thập kỉ rưỡi của Frank giờ tóm lại trong khoảng 30 phút, đó là lời chào tạm biệt của Frank Mitchell với thế giới này.

Hầu hết chúng ta rồi sẽ ra đi như vậy, Decker nghĩ. Và rồi chúng ra sẽ chỉ sống trong kí ức và những bức ảnh phai dần theo thời gian được đặt trên bàn và treo trên tường.

Anh kết luận: Còn gì có thể làm cho con người ta suy sụp hơn thế.

Tang lễ bắt đầu tàn khi những người đàn ông vạm vỡ đào xong huyệt và tiến hành hạ quan tài, hoàn thành công việc đặt người quá cố xuống đất và xúc đất lên trên.

Và Thị trấn Baron sẽ là nơi an nghĩ vĩnh cửu của Frank Mitchell.

Ý nghĩ đó gần như khiến Decker phát ngán.

Anh đi bộ trở lại chiếc xe thuê một mình trong khi Jamison đến chỗ hai chị gái khác của cô, họ tạo thành một vòng người bảo bọc xung quanh Amber và Zoe.

“Decker này!”

Anh nhìn sang thì thấy Kate Kemper đang đứng cạnh một chiếc SUV màu đen đậu ở phía sau dòng xe tham gia buổi đưa tang.

Cô bước đến chỗ anh.

“Không ngờ lại gặp cô ở đây đấy,” anh nói.

“Tôi không biết họ, nhưng một chàng trai chết trẻ và bỏ lại một góa phụ trẻ và một đứa trẻ? Tôi chỉ nghĩ rằng tôi sẽ đến để tỏ lòng thành kính. Ít nhất là từ xa. Tôi không muốn xâm phạm nơi này.”

“Cô thật tử tế.”

“Tôi mất cha mình năm ngoái. Mẹ tôi đã qua đời khi tôi học đại học. Tôi là con một. Rồi người tiếp theo sẽ là tôi.”

Decker lưu ý: “Tôi nghĩ cô còn lâu lắm mới tới khi ấy.”

“Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao cả, đặc biệt là trong cái nghề này.”

“Tôi đồng ý.”

“Lần trước tôi gặp anh, anh đang đi ra ngoài với cô nàng bartender ở Mercury Bar.”

“Tôi nhớ rồi,” anh nói.

“Vậy, có gì cần báo cáo không?”

Decker tựa vào chiếc xe tải của mình. “Còn cô thì sao, cô hãy khai sáng cho tôi về điểm này trước đã.”

“Gì đó?”

“Cô chưa bao giờ cho tôi biết đặc vụ của cô, Beatty và Smith, đang làm gì trong khu vực này.”

“Vâng, tôi nói rồi. Họ đã lật mặt.”

“Đúng như lời trăn trối của Randy Haas?”

“Đúng. Tôi cũng đã nói với anh điều đó.”

“Nhưng trước khi phản bội tổ chức, họ đã được chỉ định đến đâu?”

Kemper nói, “Tại sao?”

“Tôi đang điều tra vụ án này. Tôi cần thông tin.”

“Được rồi, có một số việc cần phải làm trong khu vực này. Không chỉ riêng ở Thị trấn Baron, mà là cả vùng lân cận của khu Tây Bắc Pennsylvania nói chung.”

“Loại công việc gì thế? Vui lòng càng cụ thể càng tốt.”

Kemper nhìn quanh. “Lên xe tôi đi.”

Họ đi qua đường và leo lên chiếc SUV của cô.

Khi đã vào bên trong, Kemper nói, “Phần này của Pennsylvania, Xa lộ Liên tiểu bang 80 và một số tuyến đường của tiểu bang là những tuyến đường phân phối ma túy chúng tôi nắm được. Chúng tôi phát hiện được vài đường dây heroin và fentanyl. Rất nhiều trong số đó đến từ New York và được đưa đến Trung Mỹ qua những con đường đó. Có một đường dây khác vận chuyển ma túy từ Detroit và từ Columbus.”

“Vậy là, Beatty và Smith đã điều tra các tuyến đường này?”

“Đúng. Họ đang cố gắng xác định cả nhà cung cấp và người vận chuyển.”

“Họ phát hiện được gì không?”

“Không hẳn, mặc dù chúng tôi đã hi vọng rằng Haas có thể hỗ trợ. Hắn ta từng là người của một trong những nhóm ma túy sử dụng chính những đường dây đó.”

“Nhưng tôi không hiểu bằng cách nào, nếu Beatty và Smith giết Haas, hắn ta có thể để lại lời trăn trối được.”

Kemper nói, “Hắn được tìm thấy trong một con hẻm ở Scranton. Hắn đã bị tiêm morphinee quá liều. Hắn kêu lên và một số người gần đó đã đến hỗ trợ. Ống tiêm được tìm thấy trong cánh tay hắn. Hắn nói với những người phát hiện ra hắn rằng thủ phạm là Beatty và Smith. Sau đó hắn ta chết. Những người đó đã báo cáo những lời cuối cùng của hắn với cảnh sát.”

“Không có dấu vết nào trên ống tiêm?”

“Không có gì. Cả hai có thể đã đeo găng tay. Họ không phải là tay mơ đâu.”

Decker nhìn ra cửa sổ về ngôi mộ của Frank Michell. Anh nhìn họ hạ chiếc quan tài xuống đất. Anh liếc qua Zoe và mẹ cô bé đang leo lên chiếc xe do nhà tang lễ cung cấp. Zoe đang nhìn lại chiếc quan tài sắp sửa chui vào lòng đất.

Decker có thể mường tượng ra việc cô bé rùng mình trước cảnh tượng đó.

“Haas có gia đình không?” Decker hỏi, ánh mắt anh đăm đăm nhìn cô bé cho đến khi cánh cửa xe đóng lại sau lưng cô.

“Gia đình ư? Tôi nghĩ là có. Chúng tôi thực sự đã không kiểm tra việc đó.”

Decker quay lại với cô. “Chà, tôi sẽ làm nếu tôi là cô. Cô có làm giám định tử thi với anh ta chứ?”

“Tất nhiên. Morphinee khiến tim ngừng đập. Đó là nguyên nhân tử vong.”

“Báo cáo khám nghiệm có thông tin gì khác không?”

“Ví dụ như là gì?”

“Chẳng hạn như Haas có thể đang mắc bệnh nặng sắp chết từ trước đó rồi?”

“Cái gì? Nhân viên giám định không đề cập đến bất cứ điều gì như vậy.”

“Bởi vì cô chỉ quan tâm anh ta đã chết như thế nào. Cô có thực sự đọc toàn bộ báo cáo không?”

Kemper mím môi. “Không, tôi chưa. Nhưng tôi có thể khắc phục điều đó ngay lập tức.” Cô mất một lúc để đánh một tin nhắn. “Tôi sẽ cho anh biết những gì báo cáo viết.”

“Được.”

“Tại sao anh lại nghĩ đến khả năng đó?” Kemper hỏi.

“Bởi vì tôi không nghĩ rằng người của cô đã phản bội.” Anh liếc nhìn cô. “Và tôi rất ngạc nhiên khi cô nhanh chóng bị thuyết phục như vậy.”

“Chúng tôi đã từng có những đặc vụ trở nên biến chất, Decker. Phần ‘con’ trong người họ trỗi dậy. Chúng tôi truy bắt những kẻ thực sự trong tay có cả hàng tỷ usd, sẵn sàng quăng một cọc tiền cho mọi người để khiến họ trở mặt.”

“Tôi hiểu rồi. Nhưng bất kì cơ quan thực thi pháp luật nào cũng gặp trường hợp như vậy. Có điều gì khác về cặp đôi này không?”

“Không phải lúc nào chúng tôi cũng gặp nhau. Họ sử dụng những phương pháp không chính thống. Tôi thích làm việc theo sách vở. Smith và Beatty thì không như vậy.”

“May quá cô không phải sếp của tôi.”

Cô bật cười. “Có lẽ tôi cũng thấy may không kém.” Nụ cười của cô biến mất. “Tại sao Haas lại nói dối về việc ai đã giết hắn ta?”

“Tôi có thể nghĩ ta hai lí do. Và tôi hi vọng chúng ta sẽ sớm có câu trả lời.”

Họ quan sát hai chiếc xe tang khác chạy ngang qua, hướng đến những ngôi mộ khác, những chiếc xe còn lại trong đám rước chạy theo sau.

Decker lưu ý: “Thị trấn này có rất nhiều đám tang.”

Kemper nói: “Tôi cá một ăn một nghìn rằng đó toàn là do dùng thuốc quá liều đấy,” Kemper nói, chỉ vào mấy thanh niên bước ra khỏi ô tô và đi đến một trong những khu mộ. “Hơn 80 nghìn người ở Mỹ chỉ tính trong năm nay.” Cô nói thêm, “Nhiều hơn số người chết ở Chiến tranh Việt Nam và các cuộc chiến tranh Trung Đông cộng lại. Và nhiều hơn là chết vì tai nạn giao thông hoặc vì súng, và tình hình ngày càng tồi tệ hơn. Năm tới, chúng ta có thể sẽ đón nhận hơn một trăm nghìn người chết. Cuộc khủng hoảng thuốc phiện thực sự là nguyên nhân khiến tuổi thọ ở quốc gia này bắt đầu đi xuống. Anh có hiểu không? Gần nửa triệu người chết kể từ năm 2000. Sử dụng ma túy quá liều là nguyên nhân hàng đầu gây tử vong cho người Mỹ dưới 50 tuổi. Chúng tôi đã có một nghiên cứu gần đây được thực hiện tại DEA. Các công ty bảo hiểm nhân thọ định giá một mạng người vào khoảng năm triệu usd. Dựa trên con số đó và các yếu tố khác, chúng tôi ước tính thiệt hại về kinh tế của đất nước mỗi năm do cuộc khủng hoảng ma túy gây ra vào khoảng một trăm tỷ usd. Một phần ba dân số đang dùng thuốc giảm đau. Và họ không bị mắc nghiện trên vỉa hè. Họ mắc nghiện tại văn phòng bác sĩ.”

“Từ thuốc giảm đau theo toa.”

“Đúng. Trở lại những năm 80, chúng ta đã có cuộc khủng hoảng ma túy đá. Quan điểm của chính phủ là nói không với chất này và nếu chống lại, anh sẽ phải vào tù. Vì vậy, chúng tôi đã bắt hàng triệu người, chủ yếu là đàn ông trong thành phố. Sau đó, đến những năm 90 và Big Pharma 1 quyết định rằng người Mỹ không dùng đủ thuốc giảm đau. Họ đã liệt khả năng cảm nhận đau đớn thành dấu hiệu sinh tồn 2 thứ năm. Họ chi hàng tỷ usd cho quảng cáo, mua chuộc các y bác sĩ, sử dụng các tổ chức hợp pháp và các tổ chức tư vấn để bình thường hóa mọi sự. ‘Không gây nghiện, không phản ứng phụ kéo dài’ là câu quảng cáo tẩy não mà họ cứ mãi phun ra. Hóa ra tất cả những điều đó đều dựa trên các nghiên cứu còn nhiều thiếu sót hoặc không dựa trên nghiên cứu nào cả. Thật mỉa mai nhưng rất nhiều thứ thuốc giảm đau được kê đơn là để chống lại cơn đau thắt lưng.”

1. Big pharma là cách gọi chung của khoảng 10 hãng dược phẩm khổng lồ trên thế giới, các tập đoàn dược này kiểm soát hầu hết thị trường dược phẩm toàn cầu. Nhiều người tin rằng các hãng này có các hành động gây hại đến người tiêu dùng để thu lại nguồn lợi nhuận khổng lồ, ví dụ như ché giấu tác hại hay tác dụng phụ của thuốc hoặc cố tình làm bệnh nhân nghiện thuốc giảm đau.

2. Dấu hiệu sinh tồn (Vital signs) là các dấu hiệu thể lực cho thấy bệnh nhân đang sống: nhịp tim, nhịp thở, nhiệt độ, huyết áp, bão hòa oxy máu.

“Tại sao điều đó lại là mỉa mai?” Decker hỏi.

“Bởi vì thuốc giảm đau thực ra không hiệu quả với chứng đau thắt lưng mãn tính. Năm ngoái, các bác dĩ đã kê gần ¼ tỷ đơn thuốc giảm đau. Thật là một điều kì diệu khi tất cả chúng ta chưa thành con nghiện hết. Và những con số chúng ta thấy bây giờ, vốn dĩ đã rất xấu hổ rồi, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Nó vượt xa tầm một cuộc khủng hoảng cấp quốc gia và không ai thèm quan tâm. Vì quan điểm của nước ta trong việc đối phó với ma túy đá và cocaine trong những năm 80, chúng ta đã xây dựng rất nhiều nhà tù nhưng không có nhiều trung tâm điều trị hoặc các phác đồ cai nghiện. Vì vậy, bây giờ cuộc khủng hoảng này đang lấp đầy các bệnh viện, nhà tù, và,” cô xua tay trước mặt mình, “các nghĩa trang trên khắp đất nước. Và trên hết, năm ngoái, khoảng 25 nghìn trẻ sơ sinh được sinh ra với cái gọi là hội chứng kiêng khem ở trẻ sơ sinh vì mẹ chúng đã sử dụng ma túy trong khi mang thai. Anh nghĩ cuộc đời chúng rồi sẽ ra sao đây?”

Decker nhìn chiếc quan tài đang được mang đến một khu mộ, những anh chàng khiêng quan tài có vẻ vẫn còn trong độ tuổi trung học. Sau đó anh nhìn dòng xe ô tô đậu ven đường và ngạc nhiên khi thấy một số xe sang mới tinh cùng với những chiếc xe cổ lỗ.

Đột nhiên họ nghe thấy tiếng còi rền ầm ĩ.

Kemper nói, “Tiếng gì từ đâu thế?”

“Đấy,” Decker nói, chỉ vào một chiếc xe bán tải đang đậu ở giữa dòng xe.

Họ nhảy ra khỏi chiếc SUV và chạy băng qua đường. Vào thời điểm họ đến chiếc xe bán tải, một đám đông đã tụ tập quanh chiếc xe rồi.

Trên ghế tài xế là một nam thanh niên ngồi dựa vào tay lái. Vai anh ta áp vào còi.

Decker thò tay qua cửa sổ đang mở đẩy anh ta dựa lưng vào ghế và tiếng còi dừng lại.

Hơi thở anh ta dồn dập.

Decker mở mí mắt chàng trai trẻ. Đồng tử đang co lại như vết kim châm.

Kemper cũng đã nhìn thấy điều này, cô nói: “Anh ta đã dùng quá liều.”

“Đúng vậy,” một người đàn ông gầy gò trong chiếc áo khoác mỏng tang nói. “Lần thứ ba trong tuần này.”

Decker nhìn thấy cái ống tiêm đã cạn một nửa trên ghế xe tải. Bên trong nó là một chất lỏng màu cát trong suốt.

Decker nói: “Có vẻ là heroin nguyên chất.”

Kemper gật đầu, nhấn điện thoại gọi 911 và yêu cầu xe cấp cứu.

Decker nói, “Có ai có chút Narcan nào không?”

“Tôi có một ít,” một người phụ nữ đứng cạnh người đàn ông nói.

“Đưa nó cho tôi,” Decker nói khi gã thanh niên trong chiếc xe tải lại thở gấp.

“Ít nhất thì nó có thể đợi đến sau đám tang rồi hẵng gây ra vụ lùm xùmg này chứ,” người đàn ông gầy gò nói.

“Đưa nó cho tôi,” Decker kêu lên khi gã thanh niên bắt đầu thở đứt quãng. “Anh ta sẽ tắt thở bất cứ lúc nào.”

Người phụ nữ lục túi xách.

Người đàn ông lại nói, “Muốn chơi đồ thì để chốc nữa cũng được mà. Thằng này quả ngu hết biết.”

“Đưa tôi Narcan!” Decker hét lên khi gã thanh niên gục xuống cửa, môi chuyển sang màu xanh tím.

Người phụ nữ đưa cho Decker một chai từ trong túi.

Decker nhét một đầu vào mũi anh ta và bóp ông xịt thuốc.

Anh đợi vài giây, nhưng không có gì xảy ra.

Kemper nhìn vào ống tiêm và nói, “Chắc hẳn phải có một ít fentanyl trộn vào thứ anh ta đã tiêm. Nó dính chặt với thụ thể não hơn morphine.”

“Đó là heroin, không phải morphine, thưa bà,” người đàn ông gầy gò nói. “Bà không biết gì hả?”

Kemper xoay người về phía anh ta và nhá huy hiệu của cô. “Tôi biết nhiều hơn anh. Khi có thể phân hủy heroin, sản phẩm phụ cho ra ngay lập tức là morphine!” Cô quay lại Decker. “Cho anh ta một liều Narcan nữa. Chúng ta phải đưa thuốc ra khỏi cơ quan thụ cảm của não.”

Decker phun thêm một liều nữa.

Một khoảnh khắc trôi qua, gã thanh niên thở ra một hơi dài, ngồi thẳng dậy, chớp mắt nhìn xung quanh, vẻ mặt mờ mịt.

“Hay hớm chưa,” người đàn ông nói một cách mỉa mai. “Anh đã cứu sống nó. Để coi lần sau thì sao.”

Decker nhìn anh ta. “Anh là ai?”

“Tôi là chú nó. Và tên khốn đó còn chẳng đủ tử tế để đợi cho đến khi em gái hắn được chôn cất trước khi lôi thứ chết tiệt này ra. Thật là không biết tỏ chút lòng thành kính nào.”

“Em gái ư?” Kemper nói. “Cô ta chết như thế nào?”

“Chết tiệt, là dùng quá liều heroin.” Người chú nói. “Không kịp đưa Narcan cho con bé.” Anh chỉ vào tay thanh niên. “Thằng khốn đó đã có thể cứu con bé, nhưng khi ấy nó đang ở trong phòng tắm để phê đá.”

Một lúc sau gã thanh niên nhoài người ra ngoài cửa sổ và ói mửa.

Tất cả đều nhảy lùi lại để tránh cơn nôn mửa.

Gã này giận dữ nhìn Decker cho đến khi nhìn thấy cái chai trên tay anh.

Decker nói: “Suýt chút nữa thì anh đã ngoẻo rồi đấy, anh bạn.”

“Cảm ơn, bồ tèo,” gã nói một cách uể oải, lau miệng.

Decker nhìn Kempher rồi nhìn lại tên thanh niên.

Anh ném chai Narcan cho người phụ nữ, quay lại chiếc SUV và vào trong.

Kemper quay sang chú gã ta. “Xe cấp cứu sẽ tới đây trong giây lát. Cậu ta cần đến bệnh viện.”

“Được rồi,” người chú nói. “Sao cũng được.”

Khi Kemper bước đi, anh ta tát vào đầu cháu mình. “Thằng ngu này!”

Kemper vội vã đuổi theo Decker và leo lên xe tải. “Anh không sao chứ?” Cô nói khi đã ổn định chỗ ngồi.

Decker không nói gì trong một lúc lâu. “Tôi chỉ đang tự hỏi liệu nước Mỹ có thoát khỏi tình trạng này không.”

“Tôi đã thấy đủ chuyện trên đời ở DEA. Mọi điều tồi tệ mà con người có thể vấp phải khi họ dính vào ma túy. Ngay cả chuyện xảy ra vừa tồi cũng không làm tôi ngạc nhiên. Tôi đã thấy những điều tồi tệ hơn. Đứa trẻ 5 tuổi phải thực hiện hô hấp nhân tạo cho cha mẹ nó. Một người bà đập đầu cháu trai mình để lấy tiền thỏa mãn cơn nghiện. một người mẹ bắt con gái mười tuổi của mình bán dâm để đổi lấy heroin. Nhưng rồi nước Mỹ sẽ vượt qua được điều này, Decker.”

Anh liếc nhìn cô. “Cô thực sự tin điều đó?”

“Tôi phải tin như vậy. Nếu không, tôi không thể làm công việc của mình.”

Một phút im lặng trôi qua trước khi Decker mở lời.

“Cô đã đề cập đến việc các công ty bảo hiểm đánh giá giá trị một cuộc đời,” anh nói.

“Vâng, đó là một phần công việc của họ.”

“Cindi Riley nói với tôi rằng cô ta có vài người bạn ở đây đã qua đời do sử dụng ma túy quá liều.”

“Không có gì ngạc nhiên. Và có hàng ngàn nơi khác giống như chỗ này. Nơi mọi người thường thức dậy mỗi ngày và đi làm vì một mục đích nào đó. Và bây giờ họ không còn mục đích nữa. Hay việc làm. Hay bất kì giá trị bản thân nào. Điều đó khiến con người ta sa sút, Decker. Sa sút trên nhiều phương diện. Đó là lí do tại sao người ta nói đại dịch thuốc phiện có nguyên nhân là sự tuyệt vọng.”

“Riley cũng nói rằng vài người bạn của cô ấy có hợp đồng bảo hiểm nhân thọ. Và rằng một số thay đổi tích cực trong thị trấn là do người dân đã nhận được khoản tiền lớn từ các công ty bảo hiểm nhân thọ.” Anh chỉ tay vào những chiếc xe hơi sang trọng mới đậu ven đường. “Và có thể số tiền thu được đó cũng giúp chi trả tiền mua mấy thứ này.”

Kemper nghiền ngẫm điều này một lúc trước khi lắc đầu. “Sẽ không có công ty bảo hiểm nào cố ý chấp nhận một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ với khoản bồi thường lớn cho một người có sức khỏe tồi lệ đến mức họ có khả năng tử vong hoặc một người nghiện ma túy, Decker, nếu đó là điều anh đang nghĩ.”

Anh nói: “Có thể khi họ kí hợp đồng thì họ chưa nghiện.”

“Anh đang ám chỉ điều gì?”

“Sẽ rất thú vị nếu chúng ta biết có bao nhiêu người ở Thị trấn Baron chết vì dùng ma túy quá liều có hợp đồng bảo hiểm nhân thọ giá trị lớn. Cô có thể tìm ra không?”

Kemper nhìn vào dòng xe đang đậu trên đường. “Tôi có thể thử.”

“Tốt.” Trước khi cô kịp trả lời, anh nói, “Tôi phải quay lại. Tôi đã hứa với Jamison là tôi sẽ giúp vào chiều nay. Họ đang tổ chức tiệc tưởng niệm tại nhà Mitchell.”

Khi bước ra khỏi xe tải, Kemper nói, “Tôi không nghĩ anh lại thuần tính đến mức này.”

“Chà, mấy ngày nay, đến tôi còn bất ngờ về bản thân mình nữa là.”

« Lùi
Tiến »