“TÔI CÓ THỂ GẶP ÔNG ROSS ĐƯỢC KHÔNG?” Decker nói. Anh giơ phù hiệu cho người phụ nữ đang ngồi ở quầy lễ tân Trung tâm Hoàn thiện đơn hàng xem. “Ông ấy biết tôi. Tôi đã từng đến đây.”
Sáng hôm sau Decker đã lái xe đến nơi này.
“Tôi xin lỗi, nhưng ông Ross hiện đang ở khu xưởng rồi, Đặc vụ Decker.”
“Tôi có thể đợi trong văn phòng của ông ấy không? Chuyện hệ trọng lắm,” anh nói thêm, vì cô là người duy nhất ngồi ở bàn tiếp tân và có một số người đang xếp hàng chờ phía sau anh. “Tôi đã đến văn phòng của ông ấy trước đây. Sau khi Frank Mitchell bị giết hại.”
“Ồ, tất nhiên rồi. chuyện thật kinh khủng. Ừm.” Khi cô vẫn còn do dự, Decker chỉ vào vết bằm tím trên cẳng tay của cô.
“Cô đã đập vào cái gì đó?”
“Giá tập squat tại phòng tập gym.”
“Cô tập thể dục thể thao, thế là tốt đấy. Giữ cơ thể khỏe mạnh.”
“Không chỉ vậy đâu. Tôi muốn trở thành một người chọn hàng. Tôi đang rèn luyện bản thân để có thể vượt qua các yêu cầu về thể chất.”
“Cô không thích làm việc trong văn phòng à?”
“ Công nhân chọn hàng kiếm được nhiều tiền hơn, được làm thêm giờ và có gói bảo hiểm 401(k) tốt hơn. Đó là mục tiêu phấn đấu của tôi.”
“Chà, chúc cô may mắn với việc ấy. Vậy tôi có thể vào và đợi Ross không?”
Cô liếc nhìn những người có vẻ thiếu kiên nhẫn đang xếp hàng sau anh. “Vậy cũng được. Ông ấy đang đi quanh xưởng như thường lệ. Tôi e rằng sẽ mất khoảng 45 phút.”
“Tôi không vội.”
Decker rút lui vào hành lang phía sau khu vực lễ tân, là khu văn phòng của các nhân viên quản lý tại trung tâm.
Ross trước đây đã nói với anh thời điểm ông ta thực hiện các cuộc giám sát, đó là lý do tại sao Decker ở đây vào thời điểm này. Anh không muốn ông ta có mặt ở đây.
Anh nhanh chóng đi xuống hành lang và đến văn phòng của Ross. Anh thử đẩy cửa, phát hiện thấy nó đã bị khóa. Qua các tấm rèm được mở ra có thể thấy được căn phòng đang không có người.
Anh nhìn xung quanh. Trong hành lang không có một bóng người. Anh rút một con dao gấp từ trong túi ra và nạy chốt cửa.
Anh đóng cửa lại sau lưng mình rồi kéo rèm lại.
Văn phòng trông giống hệt như lúc anh đến trước đây. Áo khoác của Ross mắc trên móc sau cửa và có một chiếc túi tập gym nhỏ nằm trên sàn. Decker mở túi và nhìn vào trong. Có vài bộ đồ thể dục, một đôi giày thể thao và tất trắng.
“anh kéo khóa chiếc túi lại và lấy món đồ anh mang theo ra khỏi túi.
Đó là một cây thước đo.
Anh nhanh chóng đo kích thước của căn phòng.
Chiều sâu của căn phòng ngắn hơn một mét so với bản kế hoạch xây dựng. Điều đó có nghĩa là toàn bộ bức tường cuối phòng đã được dời về phía trước một mét. Và phải có một lý do cho điều đó. Decker đã nhìn thấy từ bản vẽ rằng có một hành lang cũng giáp với bức tường phía sau, cũng như phía trước, vì vậy không có phòng âm ở đó.
Anh bước tới bức tường phía sau bàn của Ross và bắt đầu xem xét.
Trước đó anh đã thấy bức tường này được ốp gỗ với những đường gờ cầu kì, với một chiếc áo đấu của Pittsburgh Steelers đóng hộp treo trên một phần bức tường. Trước đây nó không khiến anh chú ý mấy, nhưng giờ anh thấy nó rất đáng để tâm.
Decker nghe thấy một âm thanh khiến anh giật bắn mình.
Anh nhìn khắp nơi cho đến khu xác định được nguồn phát ra tiếng động.
Chiếc điện thoại thông minh của Ross ở trên giá sau bàn làm việc của ông ta. Và nó đang rung.
Ai đó đang gọi ông ta. Decker liếc nhìn con số, nhưng không cách nào biết nó là của ai; không có tên người gọi hiển thị trên màn hình.
Anh quay lại bức tường và dùng mu bàn tay gõ vào vách gỗ ở nhiều điểm khác nhau.
Cuối cùng anh cũng tìm ra một điểm mà âm thanh phát ra chứng tỏ bên trong là một không gian rỗng. Đây là nơi treo chiếc áo đấu đóng khung. Anh tiếp tục gõ vào bức tường cho đến khi định hình được một khoảng không sau bức tường có kích thước gần bằng một cánh cửa lớn.
Anh cố dò dẫm xung quanh các cạnh nhưng không thành công. Các đường gờ đã bao phủ chúng.
Anh nhìn xuống tấm thảm đặt trước khoang rỗng này.
Nhìn nó trông hơi sờn, như thể có thứ gì đó thường xuyên cọ vào nó.
Anh nhìn lại bức tường và quyết định thử một hành động đơn giản. khi đã đặt ngón tay vào mép khoảng trống, anh ra sức đẩy vào.
Không có chuyện gì xảy ra. Anh tiếp tục nhấn ở những điểm khác. Cuối cùng, gần trần nhà, nơi mà anh phải căng người ra để chạm tới, vận may đã cho anh giải độc đắc. Có một huy chương trên đó và nó có vẻ hơi lỏng lẻo. Decker đã thử xoay nó theo chiều kim đồng hồ, nhưng nó không nhúc nhích. Sau khi thử xoay ngược chiều kim đồng hồ, nó quay như một cái nắm cửa.cc
Có tiếng lách cách và phần rỗng của bức tường mở ra. Cửa bị kẹt một phần trên tấm thảm, điều này giải thích cho vết mòn đó.
Đây là một cơ chế thông minh, Decker có thể quan sát thấy. có ba trục chốt cửa bằng kim loại ở bên cánh cửa, một ở trên cùng, một ở giữa và một gần sàn. Việc xoay chiếc huy chương theo hướng vừa rồi khiến cho cả ba chiếc khóa chốt cửa chui vào trong cánh cửa, cho phép nó mở ra.
Decker kéo hết cánh cửa và nhìn vào bên trong không gian mới lộ ra.
Phòng sâu gần khoảng một mét và được xếp đầy các kệ. Chỗ này chính là một mét vuông diện tích đã bị mất đi của văn phòng. Không gian này được sử dụng để làm chỗ chứa đồ. Nếu người nào muốn xây âm tường khoảng không này để cho đúng với bản vẽ thì phải cho xây lùi toàn bộ bức tường, nhưng sẽ bị vướng phần hành lang sau căn phòng. Và nếu chỉ di chuyển không gian này về phía trước, giữ nguyên phần còn lại của bức tường, thì trông sẽ thật đáng ngờ.
Trên giá là những hộp carton hình chữ nhật.
Decker nhặt một hộp. Đã từng có nhãn ghi trên đó, nhưng phần lớn đã bị bóc ra và không còn thông tin gì để giúp anh nhận diện chiếc hộp.
Anh nhìn sang một chiếc máy hủy tài liệu đặt cạnh bàn làm việc và tự hỏi liệu đó có phải là kết cục của những cái nhãn hay không.
Có lẽ vậy .
Anh đếm số hộp. có hai mươi chiếc.
Anh cẩn thận xé băng dính dán trên một trong các hộp và mở nắp ra. Bên trong là một lớp màng xốp hơi bao bọc. Và dưới lớp màng xốp hơi là một số chai nhựa. Tất cả chúng đều chứa đầy một chất dạng hạt màu trắng.
Sau khi nghĩ nhanh một lúc, Decker bỏ một chai vào túi, đậy nắp, cẩn thận quấn lại và đặt chiếc hộp trở lại giá. Anh xoay người đóng cửa lại.
Anh liếc xuống ghế của Ross. Chỗ ngồi bị trầy xước và anh biết nguyên do tại sao.
Decker cao hơn mét chín. Ross cao khoảng mét bảy lăm. Không giống như Decker, ông ta phải đứng trên ghế để chạm đến vị trí có thể mở cửa.
Sau khi nhìn qua các tấm rèm để chắc chắn rằng hành lang không có người rồi để các tấm rèm được mở ra như cũ, Decker đi ra ngoài. Đi ngang qua khu vực lễ tân, anh bắt chuyện với cô gái khi nãy.
“Tôi thực sự không thể đợi lâu hơn nữa. Cô không cần phải nói với ông ấy rằng tôi đã ở đây. Tôi sẽ bắt chuyện với ông ấy vào lúc khác.”
“Được rồi, cảm ơn anh.”
“Tôi phải cám ơn cô mới đúng. Ồ, một điều nữa.”
“Vâng?”
“Ở đây có phòng tập gym cho nhân viên không?”
“Một phòng tập gym sao? Không có, sao anh lại hỏi?”
“Lần trước khi tôi ở đây, tôi đã nhìn thấy một chiếc túi đựng đồ tập trong văn phòng của Ross. Tôi nghĩ có thể có quần áo tập bên trong.”
“Chắc là có. Ông ấy tập tại phòng tập tôi hay đến, ngay sau khi rời khỏi đây. Đều đặn như đồng hồ. Đôi khi tôi cũng tập cùng ông ấy. Làm thân với sếp thì chẳng hại gì.”
“Đúng vậy. Ông ấy thay đồ ở đây hay ở phòng tập?”
Cô có vẻ bối rối. “Tại phòng tập. Họ có phòng thay đồ và vòi hoa sen.”
Decker nói: “Chà, thật tốt khi biết ông ấy đang giữ được vóc dáng cân đối.”
Thật tốt khi biết điều đó , anh nghĩ khi vội vã ra ngoài.