Sa Đọa

Lượt đọc: 15924 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 74

"CÁI GÌ THẾ?”

Baron, Jamison và Riley đang dẫn Amber và Zoe quay ngược lại con đường về phía ngôi nhà thì Baron dừng lại và cứng đờ người.

Ánh mắt anh hướng xuống con đường cắt xuyên qua khu rừng.

“Cái gì là cái gì?” Jamison hỏi.

“Tôi nghe thấy một âm thanh ở phía dưới đó.”

“Anh có nghĩ rằng đó có thể là do Decker không?”

Decker nói: “Không phải do tôi.”

Anh xuất hiện ở con đường dẫn vào nhà.

“Decker, anh đã ở đâu?” Jamison hỏi.

“Ở trong nhà, với Lancaster.”

“Chuyện gì đã xảy ra?” Jamison hỏi.

Decker liếc nhìn Zoe. Cô bé trông kiệt sức và sợ hãi.

“Tôi sẽ nói với cô sau. Tôi vừa nhận được tin nhắn từ Kempher. Cô ấy đã gọi xe cấp cứu cho Amber và Zoe. Xe sẽ đón cô ở phía trước ngôi nhà. Alex, cô và Cindi có thể đưa họ lên đó và cùng đợi không?”

“Tại sao, anh đi đâu vậy?”

“Tôi nghĩ John và tôi cần kiểm tra một chỗ khác.”

Baron nhìn chằm chằm xuống con đường.

Jamison liếc nhìn Baron rồi quay lại Decker. “Tôi nghĩ tôi sẽ đi cùng anh.”

“Không, cô phải đi với chị gái và cháu gái mình. Cô có một khẩu súng và tôi không biết ai có thể xuất hiện ở đó. Kemper đang gửi một số đặc vụ đến hộ tống. Cho đến khi họ xuất hiện, cô cần ở lại với mọi người.”

Jamison trông mệt rũ.

“Được rồi, nhưng ít nhất anh có thể cho tôi biết anh đang đi đâu không?”

Decker, nhìn vào Baron, nói, “Có thể là về quá khứ.”

Khi Baron và Decker đi xuống con đường, Baron nhìn anh.

“Anh biết con đường này dẫn đến đâu, đúng không?”

“Tôi biết.”

“Và anh có nghe thấy những gì tôi đang nghe không?”

“Tôi biết,” Decker nói một lần nữa.

“Nhưng lão ta không thể biết về con đường này. Lão chưa bao giờ đến đây.”

Decker trả lời: “Là lão thì hẳn phải có cách để biết.”

Họ phát quang cây cối và trước mặt họ là một cái hồ lớn hiện ra.

Họ dừng bước khi cả hai nhìn thấy lão già cùng một lúc.

Fred Ross ngồi trên xe lăn ở mép nước.

“Ông Ross?” Decker nói. “Ông đi đâu đó?”

Ross xoay người trên ghế và nhìn thấy họ. Với cái miệng được giải phóng khỏi băng keo, lão ném hết lời chửi rủa này đến lời chửi rủa khác vào họ.

Baron bắt đầu tiến về phía ông già và Decker theo sau.

Trước khi họ kịp đến chỗ lão ta, Ross tránh sang một bên và lật ngửa xe lăn của mình. Lão bắt đầu trườn xuống nước, đôi chân vô dụng lê lết trong bùn.

Baron bước tới trước mặt lão và nhìn xuống.

Ross ngước nhìn anh. “Giá tao có khẩu súng shotgun chết tiệt của mình,” lão gầm gừ.

“Nhưng ông không có.” Decker nói. “Sao ông thoát được.”

“Mày đã không trói chặt tay tao. Vẫn còn chỗ để ngọ nguậy. Đó là tất cả những gì tao cần. Có lẽ mày nghĩ rằng tao già, tao yếu. Chà, tao mạnh mẽ hơn vẻ ngoài của mình, thằng béo ạ, tao đã lao động chăm chỉ suốt đời và phải tự ép mình trong cái lồng kim loại đó suốt thời gian qua.”

Baron nói, “Làm sao ông thậm chí biết ở đây có cái hồ này?”

Ross bật cười. “Bọn mày nghĩ sao tao biết?”

Decker quỳ xuống cạnh Ross. “Tại sao ông giết cha mẹ anh ta?”

Baron bắn cho Decker một cái nhìn kinh ngạc và sau đó nhìn lại Ross.

“Chúng mang họ Baron. Lý do đó chưa đủ sao?”

“Tại sao lại là trong hồ?”

“Bởi vì tao không muốn bị bắt, đó là lý do đấy, đồ ngu.”

“Tại sao hồi đó ông lại mò lên đây?” Decker hỏi.

“Tìm kiếm chứ còn gì nữa?”

“Kho báu à?”

Ross nhìn anh sắc lẹm và gật đầu.

“Làm sao lão nghe tin về nó?” Baron hỏi.

“Kho còn trẻ, bà tao đã làm việc tại dinh thự chết tiệt của mày với tư cách là một người giúp việc. Thẳng quản gia đỏm dáng khi đó đã già khụ rồi, suốt ngày say khướt và ba hoa trong bếp. Ngay trước khi chết, lão đã khoe khoang với bà tao rằng lão sẽ được chôn cùng Baron. Lão có vẻ rất phấn khích. Như thể cái điều ấy khiến lão trở thành một doanh nhân vậy. Và lão nói rằng Baron sẽ không để lại nhiều cho lũ trẻ hư hỏng vì chúng chẳng là gì đối với ông. Lão ta nói tiền ở đâu đó trên khu đất. À, bà đã nói với mẹ tao và mẹ tao đã kể cho tao. Một đêm nọ, tao lên đó để tìm nhưng không thấy. Tao nảy ra ý tưởng là sẽ bắt bọn nhà Baron chết tiệt khai ra.”

“Họ cũng đâu có biết, đồ ngu!” Baron gầm lên. “Lão không nghĩ nếu họ biết thì họ đã lấy kho báu đó ra rồi à?”

Ross phớt lờ anh và vẫn nhìn Decker. “Chỉ có điều chúng không nói với tao. Thế là tao nổi khùng lên và đập đầu chúng, đặt chúng vào chiếc xe bóng loáng của chúng nó, rồi lái nó qua đây và cho lăn bánh ngay xuống nước.”

“Nhưng làm sao ông biết về con đường hay cái hồ này?” Decker hỏi.

“Bà tao kể với mẹ tao.” Lão ta nhìn Baron. “Bà nói rằng những người nhà Baron trịch thượng thường đến đây để dã ngoại và chơi bời. Tao nghĩ là, được đấy, mình sẽ cho chúng nói một chuyến dã ngoại. 6 mét dưới mặt hồ.” Ross nhìn vào dòng nước. “Và sau đó tao trở lại làm việc ở nhà máy dệt chết tiệt và bị liệt.” Lão trừng mắt nhìn chiếc xe lăn. “Đã bị mắc kẹt trong cái đống rác rưởi kể từ đó.”

“Chà, người ta hay nói Chúa làm việc của Ngài theo những cách bí ẩn,” Decker khinh khỉnh nói. “Nhưng bây giờ ông định làm gì ở đây.”

“Chết tiệt, tao sẽ không đi tù đâu. Thà chết đuối còn hơn.”

Baron rút súng ra và chĩa vào Ross. “Để ta tiễn ngươi một đoạn nhé?”

Lão già cười ác ý với anh. “Ừ, ngon đấy, thẳng ngu. Bóp cò đi.”

Baron lên đạn.

“Làm đi, thằng công tử, làm đi. Tao thách mày,” Ross hét lên.

Decker nói, “Lão ta muốn anh làm điều đó, John à, vì lão biết khi anh bóp cò là tôi phải bắt anh. Như thế lão cũng đã định đoạt số phận của anh rồi, như việc lão gây ra cái chết cho cha mẹ anh vậy. Anh định để thằng chó này chơi mình như vậy à?”

Baron ấn nòng súng vào trán Ross và giữ nó ở đó cho đến khi lão già bắt đầu run lên vì sợ hãi và nước mắt trào ra.

Sau đó, anh đẩy khóa cò trở lại và đưa nó cho Decker với một nụ cười. “Đùa thôi. Tôi quá trịch thượng để sa ngã vì cái bẫy này.”

Baron chửi rủa và nhổ nước bọt vào lão ta, ngay cả khi Baron điều chỉnh lại chiếc xe lăn, nhấc lão già lên và đặt lão trở lại đó.

“Nào, ông Ross, tôi thậm chí sẽ đẩy ông đến tận xe chở tù đấy nhé. Ông có thể đi tù với con trai mình. Đúng là ‘Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh’ mà.”

Decker cúi xuống nhìn Ross.

“Ông sai rồi.”

“Về cái gì?” Ross cáu kỉnh.

“Vẫn có một số việc bị coi là bất hợp pháp ở Thị trấn Baron đấy.”

Khi họ đi ngược lên qua khu rừng, Baron nhìn qua Decker.

“Người bạn duy nhất mà tôi có là Cindi Riley.”

“Tôi biết.”

“Cho đến ngày hôm qua là vậy.” Anh dừng lại và ngừng đẩy xe lăn. “Tôi coi anh và Alex là bạn. Tôi biết rõ số phận của mình sẽ trôi về đâu nếu không có hai người đủ quan tâm để tìm ra sự thật đằng sau tất cả những chuyện này.”

Decker liếc nhìn anh. “Tôi tin vào cơ hội thứ hai, John, bởi vì tôi đã có một cơ hội, đúng vào lúc tôi thực sự cần. Còn anh thì sao? Anh có tin không?”

Baron nhìn quanh khu đất từng là một phần cơ ngơi thanh lịch của gia đình mình.

“Tôi từng không tin, cho đến vài phút trước.”

“Chà, đôi khi chỉ cần vậy thôi.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »