Sa Đọa

Lượt đọc: 15925 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 75

"CHỖ VÀNG ĐÓ CÓ GIÁ TRỊ ĐẾN SÁU TRĂM TRIỆU DOLLARS. Ngay cả khi đã trả đủ loại thuế, chỗ ấy vẫn còn là một con số khổng lồ.”

Baron đang ngồi trong phòng làm việc với Riley, Jamison và Decker.

Decker và Jamison đã quay lại Washington được vài tuần, nhưng họ trở lại Thị trấn Baron để thăm mọi người.

Decker nói thêm, “Đúng là một đời lên hương rồi.”

“Anh sẽ làm gì với tất cả số tiền đó?” Jamison hỏi.

“Chà, trước tiên tôi sẽ đánh sập nơi này, và cho dựng nên thứ gì đó tối giản hơn một chút và trang nhã hơn nhiều. Và sau đó tôi nghĩ rằng tôi sẽ đầu tư vào Thị trấn Baron.”

“Bằng cách nào?” Jamison hỏi.

“Bỏ tiền vào các Trung tâm giáo dục, trung tâm dạy nghề địa phương và một cơ sở cai nghiện thuốc phiện mới. Cố gắng thu hút các doanh nghiệp mới đến đây và tuyển dụng người. Dựng nên các vườn ươm mầm khởi nghiệp. Bất cứ điều gì tôi có thể làm để giúp cải thiện tình hình ở chốn này.”

Riley nói: “Anh thật tốt bụng khi giúp đỡ một thị trấn đã phỉ báng vào mặt anh cả đời.”

Nét mặt của Baron đổi từ nhẹ nhõm sang u ám. “Tôi thực sự muốn mọi người tin rằng không một lời cay nghiệt nào của họ ảnh hưởng đến tôi, và vì vậy tôi đã đáp trả sự tức giận của họ bằng những lời châm biếm và chế giễu.” Anh dừng lại khi tất cả đều nhìn anh. “Nhưng đằng sau thái độ đó của tôi thật ra là một kẻ tràn đầy nỗi căm phẫn.” Anh thở dài. “Không thể sống như thế được.” Anh mỉm cười. “Nhất là sau khi tôi được hưởng một khoản lộc trời cho quá lớn. Thật buồn cười, tôi chưa từng giàu có, mặc dù mọi người dường như nghĩ rằng tôi giàu kinh khủng. Bây giờ tôi đã thực sự giàu có, tôi chắc chắn biết rằng khoảng cách từ giàu đến nghèo không hề xa xôi. Và tôi nên dùng khoản tiền đó để giúp đỡ người khác. Chết tiệt, tôi không bỏ công sức gì hết mà vẫn có được khoản tiền này. Chỉ là vì tôi tình cờ sinh ra trong một gia đình mang đúng dòng họ này mà thôi. Nhưng sự thật, John Baron Đệ nhất đúng là một lão già tồi tệ, và cả thị trấn và tôi đều phải chịu đau khổ do ông ta gây nên trong khi chúng tôi không có lỗi gì cả. Và đây thật sự là tình huống trớ trêu ngọt ngào nhất khi tôi có thể dùng tiền của ông ta để cố gắng giải quyết cả hai sự bất công đó.” Anh liếc nhìn Jamison. “Bắt đầu từ gia đình của cô. Mặc dù tôi biết chị gái cô sẽ kiện Maxus, nhưng vụ việc của cô ấy sẽ rất phức tạp bởi thực tế Ross mới là người chủ mưu mọi chuyện và Maxus có thể sử dụng điều đó để bào chữa cho họ. Vì vậy, tôi đang lập ra một quỹ đầu tư cho chị gái và cháu gái cô. Họ sẽ không phải lo lắng về tiền bạc nữa.”

Jamison nói, “Chị ấy đã nói với tôi, John. Anh thật quá hào phóng.”

Anh liếc nhìn Decker. “Tôi không thể để lãng phí cơ hội thứ hai của mình được.”

“Họ đang định chuyển đi đâu?” Riley hỏi.

“Chà, hiện tại, họ có thể ở lại Thị trấn Baron,” Jamison trả lời.

Baron nói, “Tôi phải nói rằng tôi rất lấy làm ngạc nhiên.”

“Tôi cũng vậy,” Riley lặp lại.

Decker nói: “Tôi thì không.”

Tất cả đều nhìn anh, nhưng anh không nói gì thêm.

“Chuyện với Ted Ross sao rồi?” Baron hỏi Decker.

“Hắn ta đang hợp tác và vì vậy, hắn sẽ được hưởng án tù chung thân không ân xá. Đường dây của Ross đóng vai trò chủ đạo trong việc phân phối ma túy trên khắp đất nước. Dựa trên thông tin của hắn ta, DEA đã phá sập đường dây ma túy tại bốn bang khác. Kemper nói với tôi rằng chính phủ Mexico đã bắt giữ hai thủ lĩnh băng đảng. Và người đứng đầu một công ty dược phẩm lớn của Trung Quốc đã tự sát trước khi ông ta bị bắt đưa đi tạm giam.”

“Làm thế nào Ross lại có được mối quan hệ với những tay buôn ma túy hạng nặng như vậy?” Riley hỏi.

“Hắn ta luôn sống ngoài lề xã hội. Cho dù hắn làm cho công ty xây dựng hay điều hành một nhà máy giấy, hắn luôn thực hiện hành vi gian lận hoặc biển thủ công quỹ. Hắn nói với chúng tôi rằng khi cuộc khủng hoảng ma túy bắt đầu, hắn nhận thấy cơ hội đến rồi và bắt đầu phân phối quy mô nhỏ ở khu vực Thị trấn Baron. Thông qua đó, hắn nói với chúng tôi hắn đã gặp Brian Collins và họ bắt tay thực hiện vài giao dịch. Sau khi được thuê để điều hành Trung tâm Hoàn thiện đơn hàng, Ross đã tìm đến Collins với ý tưởng sử dụng nơi này để phân phối fentanyl. Các nhà chức trách đã trấn áp việc buôn lậu và phân phối ma túy qua đường bưu điện, nhưng hoạt động kinh doanh của một trung tâm hoàn thiện đơn hàng có quy mô rất lớn, và với khối lượng hoạt động của nó, đây là một cách thực sự thông minh để phân phối ma túy mà không bị ai phát hiện. Thông qua các mối liên hệ của Collins, bọn chúng đã thiết lập một đường dây buôn bá ma túy quy mô khủng. Khi Ross đi lấy các gói hàng trên chuyến đi tuần quanh xưởng, hắn chỉ đến những khu vực có người của hắn. Hệ thống theo dõi đơn hàng đã bị can thiệp để đảm bảo các gói hàng chỉ được chuyển đến những khu vực đó của trung tâm. Và hắn ta đã nhờ một người nào đó trong bộ phận IT che giấu các vết tích điện tử để lại khi các gói hàng được đưa ra khỏi hệ thống. Tất cả họ đều tham gia vì số tiền kiếm được lớn hơn nhiều so với những gì có thể kiếm được ở bất kì nơi nào khác. Chết tiệt, họ đã trả cho Alice Martin đến sáu con số mỗi năm để bà ta lờ đi không thấy. Điều đó nói lên số tiền mặt khổng lồ được tạo ra từ đường dây này là lớn đến dường nào.”

Jamison nói thêm, “Và những thị trấn nhỏ hơn thế này với không quá nhiều cảnh sát và nguồn lực giám sát như các thành phố lớn hơn đã khiến nó trở thành một mục tiêu lí tưởng cho sự xâm nhập của các tổ chức tội phạm như này. Kết hợp với thực tế là tỉ lệ thất nghiệp quá cao và có những người dân đang tuyệt vọng tìm mọi cách để kiếm tiền, đó là công thức dẫn đến thảm họa.”

Riley nói, “Tôi tự hỏi có bao nhiêu nơi khác đang trải qua chuyện như thế này?”

Decker nói, “Tôi khác chắc chăn rằng Thị trấn Baron không phải là trường hợp duy nhất.”

Baron nói, “Được rồi, nhưng nếu cả Lassiter và Green đều có dính líu, tại sao họ lại cộng tác với anh trong vụ này.”

“Green không biết về việc Lassiter có dính líu đến đường dây, mặc dù Lassiter biết Green là ột phần của nó. Như cô ta nói với tôi, cô ta là chốt chặn an toàn của Ross. Green không nói với chúng tôi rằng đã có những vụ giết người khác trong thị trấn. Amber là người cho chúng tôi biết về điều đó. Nhưng khi chúng tôi trực tiếp hỏi hắn về việc đó, Green có lẽ đã đưa ra quyết định nhanh chóng rằng sẽ cho chúng tôi tham gia nhằm có thể theo dõi chúng tôi chặt chẽ và thực hiện những hành động cần thiết nếu chúng tôi có vẻ đang đi đúng hướng. Và nó cũng sẽ khiến họ đỡ bị nghi ngờ. Lúc đầu, Lassiter không muốn chúng tôi tham gia, nhưng sau đó tôi đoán cô ta đã nảy ra ý tưởng chấp nhận để cô ta cũng có thể theo dõi chúng tôi. Nhưng họ không giúp chúng tôi giải quyết vụ việc. Họ chỉ lượn lờ và để ý xem chúng tôi thu được tiến bộ như thế nào. Lassiter biết nhân viên pháp y ở đây là một kẻ ngu đần. Và các điều tra viên án mạng có kinh nghiệm phải biết về những thứ như chứng tụ máu và ruồi giấm, nhưng cả hai đều giả khở không biết về các chi tiết đó. Tôi thực sự đã không nghi ngờ gì hai người bởi vì tôi đã gặp những người làm trong ngành nhưng lại thực sự khoong biết đến điều ấy. Và tôi tất nhiên cũng đã gặp qua những nhân viên pháp y bán thời gian làm ăn không đâu vào đâu. Nhưng tôi cá là Green và Lassiter đã giả ngu để gây lầm lẫn và làm chậm tiến độ điều tra. Và họ đã bỏ qua việc nói với chúng tôi rằng chấn thương của Toby Babbot đã xảy ra tại Trung tâm Hoàn thiện đơn hàng, bởi vì họ không muốn chúng tôi tập trung chú ý vào đó. Nhưng sau này mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy, vì một lí do khủng khiếp.”

Anh nhìn Jamison, nói khẽ, “Ross đã cho chúng tôi biết lí do tại sao chúng giết Frank.”

Riley nói: “Tôi cứ ngỡ là anh ấy đã chết vì một con robot nổi điên nào đó chứ.”

Jamison nói, “Không, Ross nói rằng Frank đã nhìn thấy hắn ta thực hiện các ‘chuyến đi’ hàng ngày. Khi đó hắn đang thu thập lo hàng bột fentanyl mới nhất. Hắn có một chiếc áo vest đặc biệt có các túi bên trong vừa khít với các chai vận chuyển ma túy. Sau đó, hắn sẽ giấu chúng trong tủ bí mật của mình trước khi định kì mang chúng ra khỏi cơ sở và giao chúng cho các máy máy ép thuốc mà bọn chúng đã thiết lập trong thị trấn, chủ yếu là trong những ngôi nhà không có người ở.”

Decker kể tiếp câu chuyện. “Frank dường như bắt đầu đặt nghi vấn về các chuyến đi hàng ngày của Ross. Như tôi đã nói, Ross có những người ở trung tâm làm việc riêng cho hắn, và Frank đã không may mắn khi hỏi trúng một người trong số ấy về những ‘hành vi đáng ngờ’ của Ross. Tên này sau đó kể lại với Ross. Vì vậy, sau khi đội xây dựng đã về hết, Ross đã yêu cầu Frank đi ‘kiểm tra’ phần công trình bổ sung. Hắn đã gài vài kẻ ở đó đánh anh bất tỉnh. Sau đó, bọn chúng bê anh ấy đến chỗ cánh tay robot, và phần còn lại xảy ra như chúng ta đã biết.”

Jamison nói: “Tôi rất ngạc nhiên khi Frank không đề cập gì với chúng tôi về những nghi ngờ của anh ấy.”

Decker nhún vai. “Điều Frank không muốn nhất là làm phiền ông chủ mới của mìnnh trong khi có thể có một lời giải thích hoàn toàn hợp lí cho hành động của Ross. Và Ross đã tận dụng điều đó để trục lợi.”

“Thằng khốn nạn!” Riley giận dữ kêu lên.

Decker gật đầu. “Ross cũng nói với chúng tôi rằng chính Marty Green đã giết hụt chúng tôi trong xe kéo của Babbot. Ross cho biết Babbot bắt đầu trở nên kì lạ và nói về việc biết những thứ mà Ross đang làm, bên cạnh việc tìm kho báu. Đó là lí do khiến ông ta phải chết.”

“Vậy có phải là Lassiter đặt cây súng ở nhà tôi không?” Baron hỏi.

Decker gật đầu. “Tất cả những việc đó là một phần của kế hoạch tống khứ anh ra khỏi khu đất đó. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Ross nhờ Lassiter tiến hành điều tra và khám xét nơi ở của anh. Cô ta đã mang theo khẩu súng và đặt ở đó. Thế là anh bị nhốt vào trong khám. Sau đó, chúng sử dụng thủ đoạn trao đổi con tin để cố gắng khiến chúng ta đi xa. Chúng bố trí địa điểm trao đổi ở xa để có thời gian tìm kiếm kho báu ở hai địa điểm khả dĩ là nhà vườn và hầm mộ. Bằng cách đó, bọn chúng có thể tìm kiếm mà không cần lo lắng về việc chúng ta xuất hiện ở đấy.” Anh liếc nhìn Riley. “Nếu Cindi không gọi điện và nói với tôi rằng Lassiter đã tự mình xuất viện, thì mọi chuyện có thể đã diễn ra như ý muốn của chúng.”

Baron nắm chặt tay Riley. “Chà, Cindi luôn thông minh hơn tôi.”

Jamison lắc đầu. “Tôi đã nghĩ Lassiter là một cảnh sát chính trực.”

Decker nói, “Cô ta từng là một cảnh sát chính trực, và sau đó trở nên biến chất. Ross không hoàn toàn tin tưởng Green, hắn ta muốn có một cảnh sát khác trong biên chế mà chỉ mình hắn biết. Lassiter vốn ghét Baron sẵn rồi và cô ta cần tiền. Thật dễ dàng để Ross thuyết phục cô ta. Cuối cùng cô ta đã phải trả giá cho điều đó.”

“Thế còn máu lợn và đồng phục cảnh sát?” Jamison hỏi.

“Máu lợn là ý tưởng của Fred Ross về một trò đùa bệnh hoạn. Và Fred Ross muốn anh ta bị treo cổ vì lão nói rằng bọn gián điệp đáng phải bị thế. Sau này Ted Ross nói với tôi rằng hắn nghĩ vụ treo cổ và đổ máu là vớ va vớ vẩn, nhưng lão già không chịu bỏ ý tưởng ấy. Ross đặc biệt hối hận về điều đó vì chỗ máu đó dẫn đến chập điện, là lí do duy nhất khiến tôi và Alex tham gia vào vụ này. Ý tưởng sử dụng đồng phục cảnh sát là của Green. Có một số sĩ quan được trả công để lờ đi mọi chuyện. Green không muốn bất kì cảnh sát xấu nào thay lòng đổi dạ. Bây giờ tất cả những người đó đã bị bắt. Lực lượng cảnh sát thực sự cần một cuộc thanh lọc, và đã đến lúc.”

“Nhưng bằng cách nào mà Ted Ross kết nối với Costa?” Riley hỏi.

Decker nói, “Khá đơn giản. Ngân hàng lo bảng lương của Trung tâm Hoàn thiện. Đó là khách hàng lớn nhất của ngân hàng. Qua đó, Costa và Ross trở thành bạn bè. Ross nói rằng Costa đã bắt đầu nói chuyện với hắn ta về một kho báu có thể có ở nhà Baron. Điều đó phù hợp với những câu chuyện Ross đã được nghe từ cha mình. Cùng với nghiên cứu của Costa, họ đã thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Ý tưởng của Ross là đổ tội cho John và đuổi anh ra khỏi khu đất đó để bọn họ có thể tìm kiếm kho báu. Cô đã thấy mọi việc diễn tiến ra sao và thời gian cần thiết lâu thế nào để thực hiện với tất cả những thiết bị đó. Bọn chúng không thể làm tất cả những điều đó một cách rốt ráo nếu anh còn ở đó, John à.”

“Nhưng bọn chúng có thể giết tôi và sau đó tìm kiếm kho báu, hoặc đến đó và lấy nó đi trong khi tôi đang ở trong tù chờ xét xử.”

“Tôi đã hỏi Ross về điều đó. Hắn không thể chắc chắn rằng trong khi anh ở trong tù, Alex và tôi hoặc ai đó sẽ không đến thăm dò. Điều đó sẽ là thảm họa. Hắn cũng nói rằng quá rủi ro nếu anh mất tích hoặc xác của anh được phát hiện. Costa định buộc tội anh sử dụng ma túy, đặc biệt là sau khi bọn chúng phát hiện ra Swanson đang sống trong nhà vườn và sẽ dùng chuyện đó để xưỡng chế khoản thế chấp. Ross nói với tôi rằng Costa không muốn giết bất cứ ai, và anh ta không biết Ross đang điều hành một đường dây buôn ma túy. Nhưng Ross có một ý tưởng khác. Hắn ta muốn loại bỏ Costa và Babbot vì những lí do cá nhân. Vì vậy, điều khoản đạo đức mà Ross hình dung khi được ngân hàng viện dẫn là anh trở thành một kẻ giết người. Hắn không thể khiến việc đó xảy ra bằng cách giết anh được. Vấn đề là, anh phải hiểu rằng hắn ta không chỉ muốn kho báu. Hắn muốn nhìn thấy anh thối rữa trong tù nếu không bị kết án tử hình. Lão già của hắn cũng vậy. Trong tâm trí bọn chúng, đây là vấn đề cá nhân. Anh mang họ Baron, chừng đó là quá đủ để bọn chúng căm ghét anh.”

Jamison nói: “Và sau đó ngân hàng có thể bán tài sản và Ross có thể mua nó thông qua một tay gã bằng cách sử dụng lợi nhuận từ buôn ma túy.”

Decker nói thêm, “Nhưng khi bọn chúng phải giết các đặc vụ DEA và mọi chuyện bắt đầu chệch hướng, chúng đã thay đổi kế hoạch của mình và bắt cóc Amber và Zoe để làm mồi nhử chúng tôi tránh xa nơi này. Chúng phải khử các đặc vụ DEA vì họ đã phát hiện ra đường dây buôn bán fentanyl. Ross biết rằng hắn ta phải nhanh chóng hạ màn mọi chuyện vì một khi thi thể các đặc vụ được xác định danh tính, DEA sẽ lao vào, và họ đã làm thế. Hắn muốn lấy kho báu và lợi nhuận ma túy của mình và biến mất trước khi chuyện đó xảy ra. Chỉ có điều hắn không ngờ là có chúng tôi tham gia vào cuộc điều tra. Hắn trông cậy vào Green và Lassiter trì hoãn tình hình. Nếu để họ toàn quyền, các đặc vụ DEA sẽ vẫn là những cái xác vô danh tính trong một thời gian dài. Chỉ khi tôi đề nghị cho truy quét dấu tay của nạn nhân trên cơ sở dữ liệu tư pháp thì sự thật về danh tính của họ mới được tiết lộ.”

“Và bọn chúng xém nữa là đã thành công trong mọi chuyện.” Riley lưu ý.

Decker nói, “Và giống như tôi, Ross cũng lấy một bản sao của cuốn kỉ yếu cuối cấp và xem qua nó. Bọn chúng đã để lại mấy cái dấu hiệu kì quặc tại hiện trường vụ án, câu Kinh thánh và dấu tử trên người Costa, dựa trên việc họ biết rằng John có hứng thú với thần thoại và Tanner là bạn gái của anh và đã dạy Kinh thánh ở trường.”

Riley nói, “Đó là lí do tại sao anh quan tâm đến nguồn gốc cái tên của quán Mercury. Sao chứ, anh nghĩ tôi có liên quan đến vụ giết người?”

Decker cười trừ, “Tôi chỉ kiểm tra các khả năng.”

“Nhưng còn chuyện về bảo hiểm nhân thọ? Riley hỏi, “Anh nói bà bạn Linda Drews của tôi có thể sẽ gặp chuyện.”

Decker nói, “Tôi không nghĩ có ai quan tâm đến việc theo đuổi Drews. Bà ta đã mất con trai và không có bằng chứng nào cho thấy bà biết đầu đuôi mọi chuyện. Cảnh sát đã tìm ra và bắt giữ Willie Norris. Hóa ra hắn đã trả tiền cho nhân viên y tế và phòng thí nghiệm địa phương để làm giả các bài kiểm tra sức khỏe. Hắn cũng sử dụng rất nhiều công ty bảo hiểm khác nhau để không bị bắt quả tang. Khi các công ty bảo hiểm điều tra bất kì cái chết nào, hắn sử dụng nhiều chiến thuật khác nhau để trát bùn lên mọi thứ, vì vậy hầu hết các công ty bảo hiểu đều phải trả tiền cho các hợp đồng. Có vẻ như khoảng hơn hai chục hợp đồng bị nghi ngờ. Nhưng nếu hắn nhận được đến ba trăm nghìn dollars trở lên cho mỗi hợp đồng, hắn chỉ cần nhiêu đó là đủ. Và hắn đã sử dụng nhiều cách khác nhau để lén kê thuốc giảm đau có tẩm fentanyl cho những người đã mua hợp đồng bảo hiểm. Không phải tất cả, những nhiều người đã chết. Trớ trêu thay, Norris đã mua những viên thuốc đó từ các tay bán thuốc làm việc cho Ross. Hắn ta sẽ thu khoản thanh toán theo chính sách bảo hiểm và lấy phần ăn chia của mình. Đều là vì tiền cả.” Anh dừng lại và liếc nhìn Jamison. “Và cũng chính Norris là người đã phá hoại đường dây dẫn gas nối vào nhà của Amber. Hắn dường như đã tuyệt vọng để bịt miệng chúng tôi trước khi lên đường chạy trốn.”

“Còn Fred Ross?” Baron hỏi, nhìn Decker.

“Lão ta đã thú nhận tội giết cha mẹ anh. Lão sẽ không bao giờ sống cuộc đời tự do được nữa. Và tôi không nghĩ lão ra sẽ tồn tại lâu trong tù được.”

Riley nói, “Cuối cùng mọi chuyện đã kết thúc, John.” Cô nắm chặt vai anh.

Decker đứng dậy và chìa tay ra. “Chúc may mắn với cơ hội thứ hai.”

Baron đứng dậy và bắt tay anh. “Sẽ không còn cơ hội nào nếu không nhờ có anh và Alex.”

Jamison ân cần nói: “Khi hoạn nạn ai cũng cần có người giúp cả.”

Baron nắm lấy tay Riley. “Cindi sẽ giúp tôi xử lí mọi chuyện. Cô ấy là một người bạn tuyệt vời.” Anh mỉm cười. “Có lẽ cô ấy coi tôi như một người cha.”

Riely hôn lên má anh. “Có lẽ trong mắt tôi anh không hẳn là vậy đâu.”

Jamison nói. “Mọi người muốn đi ăn trưa trước khi chúng tôi nói lời tạm biệt chứ?”

“Nghe thật tuyệt và tôi sẽ mời,” Baron nhanh chóng nói.

Riely nói: “Không, anh không làm thế, bởi ta sẽ ăn ở Mercury và tôi mời.”

“Xin lỗi, tôi phải đi.” Decker nói. “Mọi người cứ tự nhiên.”

Jamison ngạc nhiên nhìn anh. “Anh có hẹn hay gì đó à?”

“Đúng là tôi có hẹn thật.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »