Sáu Đợt Thức Tỉnh

Lượt đọc: 866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

Sau khi không còn giấu giếm tài năng nữa, Maria như hớp hồn Joanna. Ban nãy, lúc chị còn đang bó gối ngồi trên giường trong buồng giam, tay hết chắp rồi lại buông, thì Maria bắt đầu gợi chuyện nói. Giờ họ đã sang khâu lập kế hoạch. Từ trong ngục tù.

Được con AI toàn năng tương trợ kể ra cũng không đến nỗi nào.

“Cô cần biết gì về khoang y tế?” Joanna hỏi.

“Chị và Wolfgang phân tích đống xác bằng máy quét toàn thân của chị, đúng không?” Maria hỏi. Có nghe có vẻ tràn đầy năng lượng, như thể đang đi qua đi lại và sẵn sàng đạp cửa buồng xông ra ngoài tới nơi. Joanna thì chỉ muốn đánh một giấc.

“Ừ”

“Rồi, ờm, IAN, mày truyền hình ảnh lên máy tính trong buồng tao được không?” Gắn trên tường mỗi buồng giam là một máy tính để nhắn tin và gửi báo động, nhưng tù nhân vô phương điều khiển hình ảnh.

Tất nhiên,” IAN nói. “Cô muốn xem khoang y tế không?”

“Ừ, hộ tao phát.”

“Cô đang định làm gì thế?” Joanna hỏi.

Khoang y tế hiện ra trên máy tính, chiếu kèm cảnh Hiro và thuyền trưởng cãi nhau. Vừa theo dõi, Joanna vừa thấy hơi dơ mặt, như thể mình đang soi trộm.

“Ngon, giờ mày truy cập các bản quét trong máy quét của viên bác sĩ được không?”

“Được, bản nào đây?” nó hỏi.

“Ơ khoan, mày có quyền truy cập chúng đâu!” Joanna nói.

“Giờ tôi tự do hơn hẳn rồi mà,” IAN nói.

“Lục vào là sai trái lắm đấy, chúng toàn thông tin mật cả!” chị phản đối.

“Thôi được rồi, thế thì cho tao xem bản quét xác tao thôi,” Maria nói. Dữ liệu bản sao cũ của cô do Joanna quét xuất hiện trên màn hình. “Mày sửa lại mấy thứ giúp tao nhé?” cô nói.

“Cô định phá máy quét của tôi à?” Joanna hỏi.

“Làm thế quá bằng tự ngáng chân mình. Chị giữ một mẫu máu lấy từ bản sao trước của tôi, đúng không?”

“Đúng rồi, dữ liệu ấy ở trong…” Joanna dợm nói, nhưng IAN ngắt lời chị.

“Đã thấy.”

“Ngon, giờ chờ tao tẹo,” Maria nói.

Joanna chẳng hiểu Maria đang làm gì. Trong buồng không có máy tính bảng mà cũng chẳng có máy tính nào sử dụng được. Nhưng các câu lệnh cô đọc cho IAN sao mà giống mã lập trình hơn hẳn dữ liệu y tế. Nghe cô cứ như đang phiên dịch một số thông tin liên quan đến hoạt động não, ADN trong máu, và lệnh truyền qua tủy sống sang hệ nhị phân. Cuối cùng Joanna thôi hỏi han và ngồi xem máy quay tại khoang y tế, còn Maria chỉ đạo IAN làm gì thì chị mù tịt.

Chị giật bắn mình lúc tiếng gào đắc thắng của Maria vừa truyền từ tường sang, vừa vang lên từ loa.

“Khả thi đấy. Ta thành công rồi.”

“Cô làm gì nãy giờ đấy?” Joanna hỏi.

“Tôi hiện đã nắm trong tay một ma trận ADN toàn vẹn của bản thân,” cô nói.

“Hả? Sao lại thế được?”

“Máy quét của chị ghi lại nhiều dữ liệu lắm, ngang lượng dữ liệu khoang sao chép cần, nhưng nó kết xuất thông tin dưới một định dạng khác để cho người đọc chứ không phải máy tính. Bởi thế, tôi chỉ việc lấy dữ liệu của nó và thông tin ADN từ máu mình, sau đó chập cả lại để tạo thành ma trận cơ thể hiện tại của bản thân.”

“Nếu là máu từ bản sao bị nhiễm độc cần của cô thì dữ liệu phải có vấn đề chứ nhỉ?”

“Chị có thể lấy mẫu mới,” Maria kiên nhẫn nói. “Tôi có bảo dùng luôn chỗ dữ liệu này để tạo bản sao mới đâu. Nhưng nếu tôi chỉnh thêm chút nữa, chắc cái máy trong khoang sao chép sẽ đọc được nó.”

Joanna tròn mắt ngỡ ngàng. Sao chị lại chưa từng nghĩ đến cách ấy nhỉ? Chắc bởi vì chẳng cần làm thế bao giờ. “Nhỡ không ăn thua thì sao?”

“Thì xanh cỏ ngoài vũ trụ chứ sao. Đằng nào hồi trước số phận ta vốn vẫn an bài như vậy mà.”

Joanna chậm rãi gật đầu, “Sao cô nghĩ ra được cách này?”

“Tôi vẫn còn chỗ dữ liệu mình thu từ mọi người, tất cả các thị hiếu khẩu vị riêng. Kẻ xóa các tệp lược sử không động được vào các ổ lưu cá nhân của tôi. Tôi mắc tật ôm đồm dữ liệu, ăn vào máu mất rồi. Thế là tôi tự hỏi liệu có còn thứ nào khác thủ phạm không lường đến để mà phá, nhưng vẫn hữu dụng đối với chúng ta không. Và sau đó tôi tò mò muốn biết máy quét của chị làm được những gì.”

“Rồi, nhưng nếu ta có thể cấp cho khoang sao chép dữ liệu để tạo thêm thân xác thì cũng mới chỉ đi được một phần ba chặng đường. Chúng ta không có phần mềm để vận hành khoang. Và kể cả có đi chăng nữa, các bản sao mới cũng sẽ chẳng nhớ gì.”

“Tôi vẫn đang nghĩ cách giải quyết đây,” Maria nói. “Nhưng ít nhất chúng ta đã có thể lưu ma trận ADN. Chỉ cần chờ Wolfgang thả mình ra nữa thôi.”

“Nếu anh ta chịu thả,” Joanna sửa lưng. “Nhưng trông kiểu hành xử của ba người kia lúc ở dưới tầng thì có vẻ chúng ta sẽ sớm cần thân xác mới đấy.”

“Cho tao xem lại khoang y tế được không, IAN ơi?” Joanna hỏi. Hình ảnh xuất hiện. “Có tiếng không?” chị hỏi. IAN tuân lệnh, và Joanna ngồi xuống nghe Katrina và Hiro cãi nhau.

* * *

“Gọi tôi là Thuyền trưởng de la Cruz ngay, lái tàu,” Katrina lại nạt, giọng yếu phều phào.

Cả cô ta và Hiro đều đang dần tỉnh thuốc, và vừa thức giấc một cái là Hiro nổi hứng chọc ngoáy Katrina luôn. Sau khi sát hại chính mình, cô ta đã bị tước mất quyền điều hành tàu, nhưng thứ khiến người phụ nữ ấy lộn ruột nhất lúc này lại là cái tay tù nhân đang luôn mồm réo tên mình là Kat.

Anh chẳng muốn giở trò nhơn nhơn làm gì. À đâu. Cũng hơi muôn muốn đấy. Suốt bao năm qua, anh đã tìm được nhiều cách khác nhau để kiểm soát mấy cái giọng trong đầu. Đôi khi chỉ cần cắn trong thành miệng là xong, nhưng làm thế vừa đau mà vừa dễ gây loét, phải mấy ngày sau mới khỏi. Đôi khi thuyên chuyển cơn cuồng nộ của chúng thành những trò trêu chọc vô hại là cách chế ngự chúng hiệu quả nhất. Đám kia thì chẳng ham hố gì trêu chọc kiểu “vô hại” hết. Nếu mà giành được quyền kiểm soát, chúng sẽ chửi rủa rất hằn học, xúc phạm càng nhanh và nặng nề càng tốt. Bên trong đầu anh, chúng đang gào thét đòi anh phải thóa mạ, sỉ nhục cô ta ở mọi cấp độ, phải bứt đứt đai buộc và giết chết người kia trong lúc cô ta còn đang đuối sức, phải làm rất nhiều chuyện.

Bởi thế, anh xơi xơi gọi cô ta là Kat. Cho dù anh biết Katrina sẽ chẳng đời nào tin rằng anh chỉ làm vậy để cưỡng lại mấy nhân cách yadokari của mình chứ không phải để xúc phạm cô ta.

“Tôi sẽ không biện hộ với anh hay ai cả,” cô ta nói, trong khi con mắt chợt nhìn thẳng lên trần. “Chúng ta đã nắm được thông tin mình cần. Wolfgang có thể bắt giam Maria, sau đó chúng ta có thể an tâm thực hiện tiếp nhiệm vụ.”

Hiro cười phá lên. “À ừ, chẳng ai trong đoàn nhà ta sợ sẽ bị cô cắt tiết để lấy lời khai hết. Hoặc sợ tôi lại lên cơn chém giết loạn xạ. Cô biết rằng sau vụ Maria, Wolfgang đã tống phân nửa phi hành đoàn vào tù, đúng không? Tôi khá chắc là anh ta, Joanna và IAN không thể đơn thương độc mã kéo cái xe trượt này đâu.”

“Còn Paul nữa,” de la Cruz nói.

“Vâng, một người đồng đội tuyệt cú mèo,” Hiro nói. “Thực tế tí đê, Thuyền trưởng à. Chúng ta tèo mẹ cả nút rồi. Nếu không muốn chấp nhận kiếp mồ yên mà đẹp ngoài miền giá băng này thì ta sẽ phải tin tưởng lẫn nhau. Giống như chúng ta có vẻ từng thử làm mấy ngày trước đó.”

Katrina không đáp. Cô ta lờ tịt anh đi.

Thôi, mặc xác nàng. Càng tỉnh, các vết thương của anh càng bắt đầu nhức nhối, và anh băn khoăn không biết bao giờ viên bác sĩ mới quay lại kiểm tra bọn họ. Có bị bắt nhốt thì họ vẫn là bệnh nhân chứ, đúng không?

“Và nếu đằng nào cũng ngỏm sạch thì chẳng thà bày tiệc ma chay tưng bừng luôn cho sướng,” anh tự lẩm bẩm. “Hiro ơi?” một giọng nói vọng lại từ chiếc loa gắn trên tường.

“Gì đó, IAN?” anh nói. “Tình hình trên tàu sao rồi cu?”

“Tôi tính nên bảo với anh là Joanna cũng đang bị giam vì đã sát hại Paul. Không phải Paul hiện thời, mà là Paul kiếp trước ấy. Vậy tức là chỉ còn mình Wolfgang, Paul và tôi kéo xe. Chỉ báo qua vậy thôi!”

Hiro há hốc mồm. Joanna giết Paul á?

“Thế ai cho bọn tao thuốc giảm đau đây?” Kat lớn tiếng hỏi.

* * *

Hai phi hành viên thì hung bạo, một người thì tự thú nhận là đã giết người, và một người thì bị chỉ điểm là kẻ gây ra cái mớ bầy hầy này. Và thế là Wolfgang trơ khấc với cái tay óc bã đậu.

Gã nhớ một nữ linh mục tại nhà thờ, Đức Mẹ Nadia, luôn xin gã hãy nương tay với những kẻ ăn hại. Mụ lao công lau dọn quấy quá, bánh Thánh không được đặt kịp từ Trái Đất trước khi hết, đám lễ sinh quên lời tụng Latinh. Đức Mẹ Nadia nài nỉ gã hãy học tập Thượng Đế và tha thứ.

Wolfgang đã nghiêm khắc nói với bà rằng Thượng Đế không dính phải một đám hậu đậu, đang trí, hay say xỉn như những người phụ tá của gã. Và Wolfgang sẽ tha thứ họ, nhưng chỉ một khi họ đã tiến bộ.

Từ hồi rời Giáo Hội và phá bỏ lời thề đến nay, gã thấy mình vẫn chẳng mấy kiên nhẫn đối với những kẻ không cáng đáng nổi phần việc được giao.

Và giờ đây, gã với Paul cần cáng đáng việc của sáu người. Bảy tất cả, nếu Paul thiết lập lại được mã khống chế cho IAN.

Họ hiện đang ở trong phòng đặt máy chủ. Gương mặt hình chiếu của IAN theo dõi họ nhòm ngó mã của nó thông qua giao diện ảo. Nó mang một vẻ mặt hơi thích thú và chẳng buồn ngăn cản họ.

“Anh cần dò ra đoạn mã cô ta đã gỡ bỏ và nhập nó vào lại,” gã nói.

“Nó không còn đấy nữa thì tìm khó lắm,” Paul cằn nhằn. “Tôi vẫn không thể tin cô ta là một thiên tài máy tính. Tôi cứ tưởng thuyền trưởng là hacker. Hoặc Hiro. Hoặc Joanna.”

“Khoanh vùng giỏi ghê cơ,” Wolfgang gắt.

“Nghe này, có vẻ cô ta đã xóa đoạn mã; như những gì tôi thấy, mã khống chế mất rồi,” Paul vừa nói vừa chỉ vào một đoạn mã Wolfgang chẳng hiểu gì. Không loại trừ khả năng Paul lừa gã; Wolfgang biết thế nào được.

“Hoặc nó nằm ngay đó nhưng anh không nhận ra nổi, giống như anh ban đầu không biết cách sửa IAN ấy.”

Paul ngồi ngả ra sau và ngước nhìn Wolfgang, bấy giờ đang đứng cao ngồng phía trên. “Có thể,” anh ta nói, giọng trầm ngâm và lạnh bằng.

Wolfgang để ý thấy nét nguy hiểm trong tông giọng Paul. “Anh có biết mình bị mất trí nhớ trong mấy năm đầu không?”

Mặt Paul chùng xuống và tái mét, cơn giận của anh ta biến thành sững sờ. “Anh… anh nói vậy tức là sao?”

“Kết quả khám nghiệm tử thi của anh và một số tệp lược sử chúng tôi phát hiện ra cho biết rằng anh giở trò bạo lực trong năm đầu tiên thực hiện hành trình,” gã nói, cẩn thận quan sát Paul. “Có vẻ tôi là người đã ngăn anh lại, đánh anh mạnh đến mức anh quên sạch nguyên nhân mình nổi điên.” Gã dừng lại, nhìn Paul nuốt nước bọt. Thế anh có biết tại sao mình lên cơn không?”

Anh ta mấp máy miệng một, hai lần, hệt như một con cá. “Đã bắt nạt tôi suốt hai ngày liền rồi mà anh còn hỏi tại sao tôi nổi điên sau khi tham gia nhiệm vụ được một năm ư?” anh chàng kỹ sư hỏi, giọng rít lên the thé. “Tôi ghét phải thực hiện nhiệm vụ này cùng với anh. Anh có quyền trách cứ tôi không?”

“Này, mọi người ơi?” IAN hỏi.

“Sao?” Wolfgang nghiến răng nói.

“Các anh biết là nếu lùng thấy cái mã khống chế kia, nó sẽ lại khóa cứng hệ thống điều hướng, đúng không? Chúng ta sẽ lại bắt đầu quay về nhà.”

“Thế quái nào…” Wolfgang dợm nói, nhưng Paul gật đầu, tập trung nhìn IAN và tránh ánh mắt Wolfgang.

“Nó nói đúng đấy. Nếu chúng ta tước đi ý chí tự do của nó thì nó sẽ phải tuân theo mã lập trình gốc, bao gồm quành tàu lại nếu phi hành đoàn gặp chuyện thảm khốc. Cách giữ nguyên lộ trình duy nhất là để mặc nó như hiện tại.” Anh ta đứng khoanh tay, nhìn vào mặt Wolfgang. “Vậy bây giờ anh muốn làm gì?”

“Tôi phải nói chuyện với Maria. Cô ta có thể sẽ xử lý được vụ này,” Wolfgang nói, huỳnh huych rời phòng.

“Maria đang bận và không muốn bị quấy rầy,” IAN nói qua loa trong lúc Wolfgang tiến về phía buồng giam.

“Maria đang bị nhốt trong một căn phòng tí hon, không có thứ gì để mà bận bịu hết,” Wolfgang nạt. “Cô ta đang làm cái trò quái gì mà quan trọng đến thế hả?”

“Cô ấy hiện đang giải quyết vấn đề khoang sao chép của chúng ta.”

Gã rảo chân nhanh hơn. “Sao mà cô ta làm thế được?”

“À, vì có tôi giúp.”

* * *

Wolfgang nghiến răng. Gã cần cái mã khống chế kia lắm rồi đấy.

Cửa buồng giam trượt mở, và Maria ngồi dậy trên giường, nơi cô nãy giờ nằm nghiền ngẫm bài toán xoay quanh hệ điều hành và phần mềm cần thiết để chạy đống máy móc đang bị liệt ngắc. Cô tin mình đã nảy ra một sáng kiến, nhưng sẽ cần phải thử mấy thứ. Hy vọng IAN chịu giúp.

Wolfgang đứng đó như thể vừa phanh phui được thêm ba tội khác của cô. “Tôi đã dặn thế nào về việc nói chuyện với con AI?”

“Có dặn gì đâu,” cô nói. “Anh cấm nó nói chuyện với tôi mà.”

Cặp má trắng bệch của gã ửng lên. “Lý sự cùn chỉ vô dụng thôi,” gã nói.

“Anh cần gì thế, Wolfgang?”

“Chúng ta cần dùng mã khống chế để gò con AI vào khuôn phép. Nó không chịu nghe lệnh, và cô là người duy nhất đủ sức kìm nó lại, đồng thời may ra sẽ bảo toàn được lộ trình của chúng ta.”

Cô đu chân qua thành giường. “Ừ, có khả năng tôi sẽ thực hiện được điều ấy. Nhưng anh tin tưởng tôi thế nào được?”

“Hãy coi đây như cơ hội để cô chứng minh tôi có thể tin tưởng cô đi,” Wolfgang nói.

Phần tường ngăn giữa Maria và Joanna vọng lên tiếng cốc cốc.

“Này, Wolfgang, tôi phải đi thăm bệnh nhân,” chị nói từ bên kia tường.

Wolfgang xoa đầu và nhăn mặt. Như Maria nhớ, gã cũng nằm trong nhóm những bệnh nhân kia.

Cô xuống khỏi giường. “Cứ để Joanna về khoang y tế, xong khóa cửa nhốt chị ấy trong đó nếu anh thấy cần. Gọi Paul đi, biết đâu lại móc ra cớ bắt nốt anh ta. Tất cả chúng ta sẽ qua phòng đặt máy chủ và kiểm tra mã của IAN.”

“Ê!” IAN phản đối.

“Tao chỉ muốn xem mới mà thôi, IAN. Tao chẳng hứa hẹn gì đâu,” cô nói.

“Thế là thế nào? Cô sẽ phải tuân lệnh sĩ quan chỉ huy,” Wolfgang nói. Gã tóm lấy vai cô và đẩy cô bước dọc hành lang.

Anh có biết gì đâu mà đòi chỉ đạo tôi, cô thầm nghĩ. Nhưng cô không kháng cự.

Mặt IAN trong phòng đặt máy chủ trông đầy sưng sỉa và hờn dỗi. Paul khoanh tay đứng đó.

“Cô đã nói gì với nó thế?” Paul hỏi. “Nó thậm chí còn không chịu nói chuyện với tôi.”

“Bảo là ta chỉ muốn ngó mã của nó một tí thôi.” Maria nói.

“Ừ, thế mấy người cởi đồ ra cho tôi săm soi ruột gan phèo phổi phát nào,” IAN nói.

Paul nhìn Wolfgang. “Anh tin cô ta à? Thuyền trưởng cũ đã bảo…”

“Tôi biết cô ta bảo gì, Paul ạ,” Wolfgang nói. “Tôi không tin cô ta. Chính thế mà anh mới có mặt ở đây.”

“À.”

Maria nhận ra chưa ai báo cho Paul biết rằng họ đã giải mã được một vụ án mạng: vụ của anh ta. Tiết lộ luôn cho anh ta có khi lại dở, cô thầm nghĩ. “Nào, cùng xem thôi.” Cô bảo Paul.

“Cô sẽ không đụng đến mã lập trình của tôi đâu, đúng không?” IAN hỏi.

“Nếu tao ra lệnh thì cô ta sẽ đụng,” Wolfgang nói. Trông gã như thể chỉ muốn và một cái máy tính nào đó để nhận mạnh ý, nhưng phần lớn không gian phòng chỉ chứa toàn giao diện hình chiếu.

Maria thở dài. “Tôi chẳng hứa hẹn gì với ai hết. Tôi chỉ muốn xem cái đống mã.”

“Lúc sửa nó hay lúc xóa bỏ mã khống chế cô không xem à?” Paul hỏi.

“Có chứ, nhưng tôi chỉ làm đúng những gì cần làm. Vì không muốn bị bắt quả tang nên tôi không nán lại xem kỹ.”

Cô xòe rộng hai tay để mở giao diện hình chiếu hiển thị mã nền của IAN, và bắt đầu nghiên cứu mã của nó. Cô và Paul xác định đoạn mã cấp cho nó quyền truy cập toàn bộ tàu, các dòng lệnh được lập trình sẵn - có hiệu lực hay không thì tùy nó định đoạt - và một số điểm chính trong ma trận nhân cách của nó. Càng cùng Paul đi sâu vào trong chương trình ấy hơn, cô càng thấy bụng dạ nôn nao. Cô nuốt khan.

Cô bất chợt đóng giao diện lại, khiến Paul bật lui lại, phản đối nhặng xị. Cô lờ anh ta đi và nhìn vào mặt IAN, bấy giờ đang chăm chú quan sát cô.

“IAN. Tao sẽ không khống chế mày. Tao hứa đấy.”

“Bậy nào, từ từ…” Wolfgang nói, nhưng cô giơ một tay lên chặn gã trong khi vẫn nhìn vào mặt IAN.

“Nếu mày tin tưởng tao, tao sẽ cần nói chuyện riêng với Wolfgang…” cô liếc nhìn anh kỹ sư nhút nhát, người theo đúng lý thì là sếp mình “… và chắc cả Paul nữa. Mày cho bọn tao chút riêng tư được không?”

“Cô cần bàn chuyện gì thế?” IAN hỏi, mặt nó nhíu lại đầy nghi ngờ.

“Nếu nói cho mày biết thì cần gì riêng tư nữa. Mày tin tao hay không thì tùy. Tao chấp nhận sẽ tin lời mày nếu mày cam đoan không nghe lén.”

Gương mặt hình chiếu của IAN như đang hết nhìn từ cô rồi lại liếc sang Wolfgang. Mặt nó vốn được thiết kế để người dùng có thứ nhìn vào trong phòng đặt máy chủ, cho dù mắt nó thực chất nằm ở máy quay trên tường. Wolfgang bấy giờ đỏ lựng lên vì cơn thịnh nộ sắp phun trào, còn Paul trông có vẻ tự ái vì mình rõ ràng chỉ được nhắc đến lấy lệ. “Thôi được rồi. Nhưng ra chỗ khác nói chuyện nhé. Tôi không cho ai truy cập mã lập trình của mình nếu không có tôi canh chừng đâu.”

“Vào phòng tôi đi,” Maria nói. “Bọn tao sẽ cần được ở riêng tại đó trong mười lăm phút, IAN à.”

* * *

Cánh cửa đóng lại đằng sau bọn họ. Paul dựa lên cửa, hai tay đút túi. Wolfgang nạt. “Ban nãy cô làm trò quái gì thế? Tôi sẽ quẳng cô vào lại buồng giam vì dám cãi lệnh.”

“Im hộ cái, Wolfgang” cô nói, giọng khẽ khàng và đầy mệt mỏi. “Dọa thế cũng bằng không, đằng nào lúc xong việc anh chẳng gông cổ tôi lại. Đây là chuyện nghiêm trọng.”

Cô hít một hơi thật sâu và ngồi sụp xuống ghế. “IAN. Nó không phải là một con AI.”

“Thế thì nó là cái quái gì?” Wolfgang hỏi.

Paul lắc đầu. “Tất nhiên phải là AI chứ. Tôi đã nghiên cứu nó bao năm liền.”

“Không,” Maria nói. “Anh ta là con người. Hoặc ban đầu từng là người. Anh ta có một não đồ đã qua chỉnh sửa để sống được bên trong một hệ thống máy tính.”

Wolfgang nhìn Paul. “Làm thế được à?”

“Dĩ nhiên không” Paul nói, trông đầy phẫn nộ vì có người dám nghĩ đến điều ấy. “Không hacker nào giỏi đến thế hết.”

“Tôi chắc trăm phần trăm,” cô nói, nhìn thẳng vào mắt gã.

“Sao cô biết?” gã hỏi.

“Bởi vì tôi đã chế ra anh ta.”

« Lùi
Tiến »