Sau Giờ Học

Lượt đọc: 3342 | 2 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Thứ Bảy, ngày 28 tháng Chín. Sau giờ học.

Từ hôm nay, sinh hoạt ngoại khóa được phép hoạt động trở lại. Những bóng dáng tươi trẻ chạy nhảy khắp sân như muốn giải phóng năng lượng tiêu cực tích tụ bấy lâu. Các cố vấn hớn hở hẳn lên vì đã thoát khỏi bầu không khí ảm đạm.

Câu lạc bộ bắn cung cũng tái khởi động. Còn một tuần nữa là thi đấu cấp tỉnh, bây giờ chỉ còn nước ép học sinh miệt mài luyện tập thôi.

“Không có thời gian vừa nghĩ vừa bắn. Thực hiện đúng thao tác cơ bản, bắn dứt khoát. Không được giở tiểu xảo làm chiếu lệ cho qua. Luyện tập có thể trót lọt, nhưng thi đấu thì không xong đâu!” Giọng Kei sang sảng đầy khí thế giữa đội hình quay tròn sau bao ngày mới gặp. Các thành viên gật đầu lắng nghe, vẻ mặt khá tập trung. Cứ duy trì tinh thần này đến khi thi đấu là ổn.

“Mời thầy.” Nói xong, Kei quay sang tôi.

Các thành viên đồng loạt nhìn về phía này. Tôi nuốt nước bọt, “Các em đừng quên mình bắn vẫn chưa giỏi. Vì chưa giỏi nên khi thi đấu chẳng việc gì phải ra dáng hay làm màu cả. Chỉ cần nghĩ xem, bây giờ mình có thể làm được đến đâu? Cứ thế, tự khắc các em sẽ không thấy áp lực và lúng túng nữa.”

“Cảm ơn thầy!” Tất cả đồng thanh.

Tôi gật đầu, má hơi nóng lên. Các cô bé bắt đầu luyện tập. Như thường lệ, tôi đứng đằng sau để kiểm tra tư thế từng người. Có tôi giám sát, các em sẽ thấy áp lực giống như đang thi đấu. Đó là lý lẽ của Kei.

Luyện tập được một lúc, tôi liếc thấy một người đàn ông đứng cạnh bãi tập của câu lạc bộ cung đạo, kế bên câu lạc bộ bắn cung và đang nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Người đó không phải ai xa lạ, chính là viên cảnh sát trẻ Shiraishi ở đồn S.

Khoảng hai ba ngày nay, mọi hoạt động của tôi đều được cảnh sát canh chừng. Đôi khi không thấy bóng dáng đâu, cứ tưởng họ quên tôi rồi thì họ lại xuất hiện trong tầm mắt. Ra khỏi chung cư, đi làm, ở trường, rồi về nhà… chỗ nào cũng thấp thoáng cảnh sát. Họ canh chừng cẩn thận thế này, chắc hung thủ không thể ra tay.

Tiếc rằng việc điều tra chẳng hề tiến triển. Qua trao đổi với Shiraishi, tôi biết được rằng không tìm ra manh mối gì ở hướng Celica XX. Tất nhiên cả trường hơn nghìn học sinh, không ít gia đình đang sử dụng xe hiệu này. Hiềm nỗi tìm hiểu đến đâu cũng chẳng bới ra mối liên quan giữa họ và vụ án. Hơn nữa, nếu hung thủ là học sinh thì phải có đồng phạm biết lái xe. Điều tra càng ngày càng bế tắc. Giáo viên thì không ai đi xe Celica.

Túi giấy đựng chai rượu đã được công khai, nhưng loại túi này nhan nhản khắp nơi, không đủ để xác định hung thủ. Cũng dễ hiểu thôi, hung thủ thuộc loại thận trọng thế cơ mà.

Trên hết, điều khiến tôi băn khoăn nhất là việc cảnh sát hiểu nhầm về cái bẫy ở phòng thay đồ. Hình như họ vẫn tiếp tục lấy thông tin của các tiệm làm chìa, nghĩa là vẫn tin rằng hung thủ thoát ra bằng cửa bên nữ. Tôi không hé một lời về câu chuyện của Yoko. Vì kể ra thì phải giải trình ngọn ngành cả âm mưu dựng chuyện vu khống sàm sỡ. Không phải Yoko yêu cầu tôi đừng nói, mà là tôi không thể nói. Yoko thú thật với tôi chứ không phải ai khác, vì cô bé tin tôi, cô bé chọn tôi. Hành động này đòi hỏi nhiều quyết tâm lắm. Tôi mà dễ dãi kể lại cho người khác nghĩa là phản bội Yoko, chưa kể tôi đã có “tiền án” dập tắt hy vọng của em một lần rồi.

“Bí ẩn phòng kín đó, mình phải tự tìm ra!” Tôi tự nhủ.

Trong lúc tôi miên man suy nghĩ, Kei đến đứng bên cạnh tự lúc nào. Cô bé ném ánh mắt về phía Shiraishi và nói với vẻ trầm ngâm khác mọi khi.

“Có lẽ bọn em không nên bắt thầy đến tập thế này.”

“Không sao.”

“Nhưng… thầy muốn về nhà sớm phải không?”

“Ở đâu cũng thế thôi. Mà những lúc thế này tôi muốn ở đây hơn. Xin lỗi các em vì tôi chểnh mảng quá, không tập trung hướng dẫn được.”

Kei khẽ lắc đầu, mỉm cười, “Thì em đã nói, chỉ cần thầy có mặt là đủ mà.”

Sau đó, tôi tập trung quan sát cách bắn của các thành viên sau nhiều ngày không gặp. Động tác kéo thả tên của Kei vẫn chính xác như thường, nhưng thói quen xoay người quá đà chưa hề cải thiện. Tật xấu này ăn sâu mất rồi. Tuy nhiên, Kei đang ưu tiên cho việc vượt qua giải đấu cấp tỉnh nên tôi cũng không nói gì.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là sự tiến bộ của Emi. Trước đây chỉ việc kéo cung cũng đủ khiến cơ thể yếu ớt của cô bé run rẩy, nhưng hiện tại kéo căng cung xong, Emi còn tự tin từ từ nhắm đích. Do Emi có tư thế bắn đúng từ trước nên tỉ lệ trúng đích lúc này tăng gấp mấy lần. Có lẽ đây là thành quả của việc kết đôi với Kei chăng? Nhìn mũi tên của Emi cắm trúng hồng tâm, tôi bất giác thốt lên, “Tốt quá!” Cô bé cúi gằm mặt và gật đầu.

“Trạng thái của Emi ổn đấy nhỉ!” Tôi bắt chuyện với Kanae bấy giờ đang nhìn theo mũi tên bắn ra quá thấp của mình. Với cô bé này, từ năm lớp Mười, tôi đã để tự do bắn theo bản năng.

Kanae vừa lấy khăn lau mồ hôi vừa đáp, “Đúng đó thầy. Giờ nghỉ trưa vẫn tự luyện tập, và tiến bộ từng ngày luôn… Em hỏi có bí quyết gì không, em ấy bảo không.”

“Cốt lõi là tinh thần. Đừng quan trọng hóa, cứ tự nhủ ‘Bắn cung thôi chứ có gì ghê gớm đâu’ thì sẽ bắn được. Tinh thần là một dạng tài sản đấy.”

“Em cũng tự nhủ như thế, nhưng mà…”

“Đừng quan trọng hóa khác với xem thường đấy nhé.” Tôi cười và đi sang chỗ khác.

Tập khoảng một tiếng thì có gì lành lạnh rớt xuống mặt. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, sân tập đầy dần các đốm đen.

“Á á á…” Một vài người kêu lên rồi tiếc nuối nhìn trời.

Tôi hiểu tâm trạng này. Lâu lắm câu lạc bộ mới tập luyện cùng nhau, vậy mà…

“Mưa thì kệ mưa. Cũng có khi thi đấu diễn ra dưới trời mưa đấy.” Kei nói lớn, giọng nghiêm khắc.

Đúng! Thi bắn cung hiếm khi bị hoãn do trời mưa. Mặc dù có một quy định là “Nếu mưa hoặc sương mù cản trở việc ngắm đích thì cuộc thi sẽ được hoãn lại,” nhưng đấy là ngoại lệ của ngoại lệ.

Mưa làm lạnh người, cứng cơ bắp, đòi hỏi cung thủ phải tập trung hơn hẳn bình thường. Chưa kể dây cung ướt làm giảm đàn hồi, khiến quỹ đạo tên thay đổi. Bắn cung lúc này đòi hỏi cả thể lực và kĩ thuật. Mưa càng to, khác biệt về thực lực càng rõ. Kei mau chóng ổn định sau đôi chút luống cuống ban đầu. Kanae bắn bằng sức là chính nên mưa không ảnh hưởng nhiều. Emi vẫn tiếp tục duy trì phong độ. Các thành viên khác hoặc bắn loạc choạc hoặc bắn trượt.

Tất cả tập trong mưa thêm một lúc, đến khi thấy một thành viên bắn trượt quá xa, Kei ra lệnh dừng tập. Tôi cũng tán đồng, vì tiếp tục không chỉ làm hỏng tư thế bắn, mà còn có nguy cơ khiến học sinh cảm lạnh.

Sau khi thay quần áo, các em mượn một góc nhà thể chất để rèn sức bền. Do không mang đồ tập dự phòng nên tôi thay về quần dài áo sơ-mi, nhưng vẫn theo các em tới nhà thể chất.

Bài tập trong nhà hiệu quả nhất là “tập kéo cung” (kéo cung không lắp mũi tên), giống như tập vụt không bóng trong quần vợt hay bóng chày. Với môn bắn cung, đây là phương pháp luyện tập tốt nhất.

Tôi đứng dựa vào tường nhìn các em xếp hàng thực hành. Ở đây ngoài bắn cung còn câu lạc bộ bóng rổ và cầu lông cũng đang đổ mồ hôi luyện tập. Ngộp vì hơi nóng, tôi bèn báo với Kei một tiếng rồi đi ra ngoài.

Shiraishi đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế băng trước nhà thể chất. Thấy tôi, cậu ta định đứng dậy. Tôi vội ngăn lại, “Tôi ra hóng gió chút thôi.” Shiraishi không đứng lên nữa, chỉ đưa mắt dõi theo hướng tôi đi.

Mưa càng lúc càng to. Sân tập và các khu phòng học không một bóng người. Cảnh vật mất hết màu sắc, trông giống một bức tranh đen trắng. Tôi hít một hơi thật sâu, gió lạnh luồn qua lỗ mũi. Ngờ ngợ như có ai ở bên phải, tôi quay sang nhìn, hóa ra chỉ là ảo giác. Không thấy ai cả.

Đúng rồi, khi đó…

Tôi cũng ngờ ngợ thế này. Bấy giờ không phải ảo giác, mà có Yoko đứng thật. Cô bé nhìn chằm chằm vào phòng thay đồ của giáo viên. Hôm nay tôi mới hiểu, Yoko đã cố tìm cách lý giải bí ẩn phòng kín theo suy nghĩ của mình. Ở thời điểm ấy, chỉ mình em biết Masami suy luận sai, nhưng lại không thể chia sẻ với ai.

Tôi rút ô từ ống đựng bên cạnh, mở ô đi vòng ra sau nhà thể chất, quan sát phòng thay đồ giống Yoko hôm trước.

Tiếng nhảy huỳnh huỵch, tiếng la hét gọi nhau của thành viên các câu lạc bộ trong nhà thể chất tới tấp vọng ra. Nhưng phòng thay đồ vẫn im ắng, cứ như âm thanh ồn ào kia thuộc về một thế giới xa xôi nào khác.

Tôi đã nghĩ nát nước nát cái. Tính đến hôm nay, tôi đã nghiền ngẫm không biết bao nhiêu lần, về cách thức ra khỏi phòng thay đồ mà không dùng cửa bên nữ. Ngay trong giấc ngủ tôi cũng băn khoăn, tôi còn vào tận hiện trường để tư duy. Kết quả là chẳng phán đoán ra gì cả.

Cứ đứng yên và suy tưởng lan man như vậy không biết bao lâu, cuối cùng cảm giác lành lạnh ở sống lưng khiến tôi rùng mình và trở về thực tại. “Quay vào thôi nhỉ?” Đang định trở lại nhà thể chất, tôi chợt dừng bước, vì sực nghĩ ra một việc muốn làm vào lúc này.

Tôi hồi tưởng tình hình lúc phát hiện Murahashi bị giết hại. “Hay mình thử phục dựng một lần nữa.” Đó là việc tôi vừa nghĩ ra.

Thoạt tiên tôi đặt tay lên cánh cửa, nhưng cửa bất động. Tôi bèn vòng ra sau, nhòm qua lỗ thông gió vào bên trong.

Đúng rồi! Giờ mình nhòm qua lỗ thông gió lần nữa xem sao. Lỗ thông gió nằm ở vị trí mà tôi phải hơi kiễng chân mới thấy. Yoko thấp hơn tôi, chắc rướn người lắm mới nhìn được.

Tôi nhòm qua lỗ thông gió, mùi bụi lại xộc vào mũi, chỉ thấy được lờ mờ cánh cửa trong cảnh tranh tối tranh sáng. Hôm ấy, ở cùng điều kiện thế này, cây gậy chặn cửa hiện lên trăng trắng.

Otani nói, cây gậy chặn cửa đó không thể điều khiển từ bên ngoài.

Bất thần, một ý tưởng lướt qua tâm trí. Phải chăng chúng tôi đã hiểu nhầm nghiêm trọng? Trong một hai giây đồng hồ, trí nhớ và tư duy chạy hết tốc lực làm tôi hoa mắt và hơi buồn nôn. Chẳng mấy chốc, một suy luận táo bạo nhằm giải mã bí mật phòng kín đã hình thành.

“Không, có nhẽ đâu thế?” Tôi lắc đầu, choáng váng vì suy luận của mình. Làm gì có chuyện đó. Không thể tưởng tượng được. Tôi bị làm sao rồi!

Tôi bỏ chạy thục mạng, như muốn trốn khỏi nơi này.

« Lùi
Tiến »