Thứ Hai, ngày 7 tháng Mười.
Bầu trời âm u như tô màu xám. Thời tiết này lại hợp với tâm trạng tôi hiện tại. Tiết ba không có giờ, nhưng tôi vẫn rời phòng giáo vụ cùng các thầy cô chuẩn bị lên lớp.
Phòng y tế trường Seika nằm ngay dưới phòng giáo vụ. Y sĩ là Shiga, một phụ nữ dày dạn nghiệp vụ, luôn mặc blouse trắng, đeo kính gọng vàng. Tạo hình này khiến mọi người thường đồn chị là gái già ế chồng. Nhưng thật ra, Shiga là mẹ của một bé gái lớp Một. Khi tôi tới, rất may trong phòng chỉ có mình chị.
Đang ngồi ở bàn, thấy tôi bước vào, Shiga chào, “Chẳng mấy khi thấy mặt, thầy muốn xin thuốc tỉnh rượu phải không?” Và xoay hẳn ghế về phía tôi. Không biết có phải do hơn tôi một tuổi hay không mà lúc nào chị cũng nói năng rất thoải mái.
“Không, hôm nay em đến hỏi chị một chuyện quan trọng.” Tôi ngoái nhìn để chắc chắn ngoài hành lang không có người, rồi nhanh tay đóng cửa lại.
“Cậu đừng làm chị sợ.” Shiga đẩy chiếc ghế tròn đặt ở đầu giường ra. Không khí thoang thoảng mùi thuốc quện mùi nước hoa. “Chuyện gì nào? Quan trọng cơ đấy…”
“Vâng… thật ra là…” Tôi nuốt nước bọt rồi thận trọng kể với chị, chuyện liên quan đến cái gì, xảy ra khi nào.
“Cũng lâu rồi nhỉ?” Shiga bắt tréo chân, động tác và giọng điệu khiến tôi lưu tâm vì khá thiếu tự nhiên.
“Hôm đó, ắt đã có chuyện xảy ra ở một nơi không ai hay. Một chuyện chỉ có chị và các cô bé ấy biết.”
“Câu hỏi thật kì quặc!” Shiga xòe tay lắc đầu rất kịch. “Cậu nói gì chị không hiểu. Các cô bé ấy là ai?”
“Là…”
Tôi nói hẳn tên ra, chăm chú quan sát biểu cảm của Shiga. Chị không trả lời ngay, tay nghịch chiếc nhíp đặt trên bàn, mắt nhìn ra cửa sổ.
“Tại sao bây giờ cậu lại để ý đến chuyện đó?” Cuối cùng, Shiga cũng cất tiếng hỏi, khóe miệng vẫn đọng nụ cười, nhưng mắt thoáng nét thảng thốt.
“Bởi vì cần phải thế. Em chỉ có thể nói được như vậy.”
“Chậc…” Nụ cười tan biến khỏi gương mặt Shiga. “Cậu truy hỏi chị với vẻ mặt đáng sợ thế kia… chắc là liên quan tới án mạng, tới hai thầy giáo bị giết phải không? Chị thấy chuyện xảy ra hôm đó khó mà liên quan tới án mạng được…”
“Chuyện xảy ra hôm đó…?” Tôi bất giác thở dài. “Vậy là có chuyện gì thật à?”
“Có. Nhưng chị đã định chôn chặt trong lòng mãi mãi.”
“Chị kể em nghe được không?”
“Thực tình chị chỉ muốn cậu đừng căn vặn nữa và đi về đi…” Shiga cúi đầu khiến hai bờ vai nhô cao lên, chị hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh. “Chị sẽ không hỏi cậu dựa vào đâu mà suy đoán là có chuyện, và tại sao lại đến chỗ chị để tìm hiểu về nó. Nhưng cậu nhận định đúng đấy, hôm ấy có một sự kiện. Bề ngoài bình thường thôi, thật ra lại hết sức nghiêm trọng.”
Shiga từ tốn kể với tôi. Đúng là một sự kiện đáng sợ, tôi còn thắc mắc tại sao tới giờ không ai hay biết gì. Shiga bèn giải thích lý do khiến chị giữ bí mật, công nhận lý do đó khá chính đáng. Nghe xong, tôi vừa ngạc nhiên, vừa tuyệt vọng. Suy luận mà tôi chắp ghép từ nhiều mảnh nhỏ nay đã hiện hình, âm ỉ trong lòng, nhưng tôi vẫn mong là mình suy luận sai.
“Thông tin vừa lòng cậu chứ?” Shiga khẽ nghiêng đầu. “Mà chị cũng chưa hình dung nổi điều cậu muốn biết đấy.”
“Không sao, được rồi ạ.” Tôi buồn bã cúi đầu, có thứ gì đó chìm sâu xuống đáy tim.
“Thám tử lừng danh đoán trúng mà sao trông mặt lại không vui thế kia?”
“Thật vậy!” Tôi đứng lên như mộng du, đờ đẫn đi ra. Khi đặt tay lên nắm cửa, tôi quay lại khẽ nói, “À, chị…”
Shiga đưa ngón tay đẩy nhẹ gọng kính vàng, gương mặt đã ôn hòa trở lại, “Cậu yên tâm. Chị sẽ không nói với ai hết.”
Tôi cúi đầu chào rồi ra khỏi phòng y tế.
Tiết bốn. Suốt năm mươi phút, tôi cho lớp làm bài tập trong sách và bài tập mà tôi in ra phát thêm. Học sinh xì хао.
Năm mươi phút này, tôi đứng nhìn ra cửa sổ, trong đầu ráo riết gỡ cuộn chỉ rối. Nhưng vẫn còn vướng mắc một chút.
Chuông hết giờ, tôi thu bài tập đã phát. Học sinh đứng dậy chào. Khi ra khỏi lớp, tôi còn nghe em nào đó nói huỵch toẹt, “Dạy dỗ kiểu gì không biết.”
Giờ nghỉ trưa, tôi ăn quáng quàng chừng nửa hộp cơm rồi nhanh chóng rời chỗ ngồi. Fujimoto tới bắt chuyện, tôi chỉ đối đáp lấy lệ. Hình như tôi nói năng không ăn khớp với câu chuyện, vì Fujimoto tỏ rõ vẻ ngạc nhiên.
Ra khỏi khu phòng học tôi mới nhận thấy khuôn viên trường đã nhộn nhịp trở lại. Học sinh ngồi trên bãi cỏ, cười đùa tán gẫu rôm rả không khác gì một tháng trước đây. Khác chăng là ai nấy đã đổi sang đồng phục mùa đông, và lá cây bắt đầu úa màu.
Tôi băng qua đám học sinh và rẽ về phía nhà thể chất. Một vài em lập tức chụm đầu bàn tán khi nhìn thấy tôi. Không cần nói, tôi cũng đoán được nội dung.
Tới trước nhà thể chất, tôi liếc sang trái, phía phòng thay đồ. Không biết tôi đã đến đó bao nhiêu lần kể từ khi án mạng xảy ra, nhưng giờ thì không cần nữa, vì tôi đã có câu trả lời.
Cầu thang nhà thể chất dẫn tới một hành lang hơi tối, hai bên là hai phòng tập. Một bên là phòng tập bóng bàn, bên kia là phòng kiếm đạo. Cửa phòng kiếm đạo hé mở, có ánh đèn lọt ra. Tôi tới gần cửa, ở trong có người, có tiếng kiếm tre vụt vào khoảng không, tiếng giậm chân xuống sàn…
Tôi khẽ khàng mở cửa. Căn phòng rộng rãi hiện chỉ có duy nhất một người, đang tập vung kiếm, lưng quay ra cửa. Mỗi lần cô bé vụt kiếm, mái tóc lại bay tung, vạt áo lất phất. Động tác sắc bén và dứt khoát.
“Giờ nghỉ trưa bạn Masami cũng đi tập kiếm.” Đây là một trong những tin đồn rất tiêu biểu về tác phong của cô bé. Đáng khâm phục ở chỗ, đó không chỉ là lời đồn, mà còn là sự thật.
Mặc dù nghe cửa mở rồi đóng, Masami vẫn tiếp tục múa kiếm, chắc nghĩ là một thành viên nào đấy của câu lạc bộ. Một lúc sau, ngờ ngợ vì ánh nhìn chằm chằm vào mình, Masami dừng kiếm tre và ngoảnh lại.
“A…” Cô bé mở to mắt ngạc nhiên. Gương mặt bẽn lẽn thật khác xa hình ảnh chủ tịch nghiêm trang thường thấy của câu lạc bộ kiếm đạo.
“Tôi có chuyện muốn hỏi em.” Có lẽ do căng thẳng, tôi hơi cao giọng, nghe lồng lộng khắp phòng.
Masami lặng lẽ tiến về phía tôi, trước hết cho kiếm vào túi, rồi trang trọng ngồi quỳ trên hai chân, ngẩng nhìn tôi, “Dạ vâng.”
“Không cần câu nệ thế đâu.”
“Ngồi quỳ thoải mái mà ạ. Thầy cũng ngồi xuống đi.”
“À ừ… thật sao?”
Tự dưng tôi hơi nhụt chí, nhưng vẫn khoanh chân ngồi xuống. Sàn nhà hơi lạnh. Tôi tự nhủ, “Masami là một cô bé lạ lùng!”
“Nào… ta bắt đầu.” Tôi hít thở thật sâu, Masami bình thản chờ đợi. “Vẫn là chuyện đó thôi. Bí ẩn phòng kín.”
“Có mâu thuẫn ở đâu ạ?” Cô bé hỏi lại, giọng không nao núng.
“Không, không có mâu thuẫn. Một suy luận xuất sắc.”
Masami gật đầu như muốn nói “Hẳn rồi!”
Nhìn gương mặt tràn đầy tự tin ấy, tôi nói, “Tuy nhiên, có một điểm khiến tôi băn khoăn.”
Masami hơi biến sắc, “Điểm nào ạ?”
“Suy luận của em quá sắc sảo.”
Nghe vậy, Masami đưa nắm tay lên che miệng và cười khúc khích, “Tưởng gì! Thầy đang dùng cách nói vòng vo quen thuộc để khen khéo em sao ạ?”
“Không phải. Ý tôi là suy luận của em sắc sảo tới mức thiếu tự nhiên.”
“Thiếu tự nhiên?” Lần này, cô bé chun mũi, phì ra một hơi. “Là sao ạ?”
Giọng nói chứa đựng sự bực bội rõ rệt. Trước giờ Masami luôn đứng đầu, giáo viên cũng phải nể, vậy mà suy đoán xuất sắc lại bị phê phán, khiến lòng kiêu hãnh tổn thương. Ánh mắt nhìn tôi lạnh hẳn đi, lạnh như sàn nhà chúng tôi đang ngồi. Niềm kiêu hãnh này có lẽ cũng nằm trong tính toán của hung thủ.
Tôi mau chóng nói tiếp, “Trong vụ án đó, em vô can. Chỉ có một mối liên hệ duy nhất là tình bạn từ hồi cấp hai với Yoko, người bị tình nghi. Vì thế, lượng thông tin em biết về vụ án chắc chắn không nhiều, nhưng em lại suy luận quá xuất sắc, trong khi những người liên quan và cả đống kẻ tò mò vò đầu bứt tai đều không tìm ra bí ẩn đó. Điều này không gọi là thiếu tự nhiên thì gọi là gì?”
Masami không hề tỏ ra lúng túng, vẫn ngồi quỳ thằng lưng rất nghiêm trang, cô bé giơ ngón trỏ tay phải lên, từ tốn đáp, “Hung thủ không thể thoát ra từ cửa phòng thay đồ nam. Chỉ một thông tin này là đủ. Còn cách thức khóa cửa bên nữ, cấu tạo trong phòng thay đồ… kiểu gì em cũng tự đi xem xét được.”
“Có thể em đã thu thập đúng thông tin cần thiết, nhưng để xây dựng suy luận cần nắm rõ tình hình liên quan. Ví như thói quen nhỏ của cô Hori, em nói em không biết trước mà chỉ ‘đoan chắc’. Nghe thực tế không? Tôi cho rằng với người bình thường, điều này là không thể.”
“Thầy nên nói là với người có năng lực suy luận bình thường.”
“Ý em là, năng lực suy luận của em không hề bình thường?”
“Theo lập luận của thầy thì đúng như thế.”
“Tôi không nghĩ vậy.”
“Sao lại không? Nếu không phải suy luận thì là gì ạ?” Masami hạ giọng từ tốn, như thể muốn kiềm chế sự bực bội. Cô bé ngồi thẳng lưng, tay đặt trên đầu gối, đôi mắt đen nhìn thẳng vào tôi.
Tôi nói với ánh mắt hiếu thắng đó, “Đây chính là điều tôi muốn hỏi em.”
Tan học.
Sau hôm thi đấu, câu lạc bộ nghỉ tập một buổi, bãi bắn cung vắng tanh. Tiếng hò hét của các câu lạc bộ khác từ sân tập bên cạnh vọng sang. Chỉ có nơi đây im ắng lạ thường.
Tôi băng qua bãi bắn cung tới phòng sinh hoạt câu lạc bộ, lấy bộ dụng cụ ra, lắp cung, mặc giáp ngực, giáp tay rồi đeo ống đựng tên lên. Đứng ở vạch bắn, tôi cảm thấy mình chỉnh tề hơn, tâm trạng vững vàng như cấy lõi kim loại vào người.
Sắp đến bước cuối cùng rồi!
Thật bất ngờ là tôi rất bình tĩnh, có thể do tâm niệm rằng mình đã đẩy mình vào tình thế không còn đường lùi. Tôi hít thở thật sâu, nhắm mắt lại.
Lúc này có tiếng bước chân giẫm lên cỏ sột soạt. Tôi quay lại. Trong bộ đồng phục, Kei, cô học trò ấy đang băng qua bãi bắn đi về phía phòng sinh hoạt. Kei khẽ vẫy tay, “Thầy tới sớm thế?” Tôi giơ tay đáp trả, không rõ mình có che giấu được vẻ mặt cứng đờ không.
Kei ôm chiếc cặp nặng trịch đi vào phòng. Cửa đóng sầm một cái như đập vào tim tôi.
“Hôm nay sau giờ học em có việc gì không?” Hết tiết năm, tôi gọi Kei ra hỏi. Cô bé trả lời “Không ạ” nên tôi nói “Vậy chúng ta cùng tập bắn nhé!”
“Ngạc nhiên chưa? Thầy chủ động rủ em tập bắn! OK! Thầy sẽ kèm riêng em để chuẩn bị cho giải toàn quốc nhỉ?”
Trong cuộc thi cấp tỉnh hôm trước, Kei trụ lại ở vị trí thứ năm, Kanae đứng thứ tám, Emi cũng chiến đấu ngoan cường, đứng thứ mười ba. Nhìn chung, đội bắn cung trường nữ sinh Seika đã đạt được thành tích nhất định, dù chuyện đó với tôi giờ đây không quan trọng nữa…
“Tất nhiên rồi, mong là không bị ai làm phiền.” Tôi định nói một cách tỉnh bơ nhưng giọng vẫn luống cuống, được cái Kei không để ý, chỉ đáp “Vâng, hẹn thầy sau giờ học” rồi đi vào lớp. Đã trót thì phải trét, tôi tự nhủ khi dõi mắt theo Kei.
Tôi nhìn chằm chằm vào cửa phòng sinh hoạt. Không biết mình hành động thế này là đúng hay sai? Có cần thiết không? Hay án binh bất động, để mọi chuyện trôi theo thời gian, sau này chỉ cần nhớ lại là đã từng có chuyện như vậy thôi? Dù kiên trì thực hiện ý định thì cũng có cứu được ai không? Có ai vui vẻ không? Càng nghĩ, tâm trạng tôi càng nặng nề, thậm chí còn ngần ngừ, hay là thôi đi? Mặt khác, mong muốn tìm biết sự thật vẫn xâm chiếm ý thức tôi.
Cuối cùng, cửa phòng cũng mở ra. Kei xuất hiện trong bộ quần áo thể thao, tay cầm cung bước tới, ống đựng tên kêu lóc xóc.
“Lâu lắm em mới tập bắn riêng với thầy. Hồi hộp quá đi mất!” Kei nhún vai, giọng trêu chọc.
“Trước tiên ta bắn 50 mét tự do xem thế nào nhé.” Tôi nói.
Gắn tấm bia lên cuộn rơm xong, chúng tôi đứng vào vạch bắn 50 mét. Kei đứng bên phải tôi, mặt hướng về tấm bia. Thành thử từ phía tôi nhìn sang chỉ thấy lưng cô bé.
Chúng tôi bắt đầu bắn, lần lượt mỗi bên bắn sáu mũi, hầu như không ai mở lời, hiếm hoi vài lần mới khen ngợi nhau, “Bắn tốt!”
“Em không tán thành việc nghỉ sau hôm thi đấu.” Kei nói lúc đi thu mũi tên và trở về vạch bắn. “Thi đấu xong thể nào tư thế cũng lệch lạc, nên chỉnh sửa càng sớm càng tốt. Thi đấu về ngày đầu tiên nên tập, hôm sau hãy nghỉ.”
“Để tôi xem lại.” Tôi đáp mà đầu óc để đâu đâu. Tình trạng này cứ tiếp diễn mãi. Tôi không bắn nhiều, giả vờ tập trung vào việc huấn luyện cho Kei, nhưng thật ra tâm trí cứ băn khoăn, nên mở lời thế nào đây?
Đợt bắn 50 mét cuối cùng.
Kei nhét tờ giấy ghi điểm vào túi áo và vui vẻ nói, “Em bắn tốt hơn hôm qua nhỉ?” Tôi tán thành ngay, “Ừ!” Lúc này cô bé mà quay lại nhìn, hẳn sẽ sinh nghi vì vẻ mặt căng thẳng của tôi.
Kei lắp tên rồi chậm rãi giương cung, từ từ kéo dây, khuôn mặt rất tập trung. Cung căng dần lên, đến khi tưởng chừng mọi cử động đã dừng, thì “vút” một tiếng, mũi tên xé gió bay đi. Tên cắm phập vào hồng tâm, bóng đổ ra mặt bia như hình kim đồng hồ.
“Bắn tốt, Kei!”
“Cảm ơn thầy!”
Kei hồ hởi gắn mũi tên thứ hai vào cung. Tấm lưng và đôi vai yếu ớt hồi mới vào lớp Mười, giờ đã trở nên vững chãi, mạnh mẽ. Ba năm qua, Kei trưởng thành cả về thể chất và tâm hồn. Tôi bất giác nghĩ lan man những chuyện chẳng liên quan.
Kei chuẩn bị giương cung. Tôi thấy rõ cô bé đang ổn định nhịp thở. Ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng về phía bia.
Chỉ còn lúc này thôi, tôi tự nhủ. Giờ mà không nói thì không bao giờ còn nói được. Tự dưng tôi xác định như thế và quả quyết cất tiếng, “Kei!”
Đang vào thế bắn, cô bé khựng lại, sự tập trung giảm đi. Kei thả lỏng cơ thể rồi hỏi, “Gì ạ?”
“Tôi muốn hỏi em một chuyện.”
“Dạ.” Mắt vẫn nhìn về phía tấm bia, Kei đứng im chờ tôi nói tiếp.
Trong vài giây đó, môi tôi khô rang đi. Tôi liếm lại cho ướt, cố thở thật đều rồi thì thầm, “Em không sợ à?… Việc giết người ấy.”
Không rõ Kei có hiểu ngay ý tôi không, chỉ biết vài giây sau, cô bé mới phản ứng.
Phù… Thoạt tiên là một hơi thở sâu và dài, kế đó, “Em không hiểu thầy đang nói gì.” Giọng điệu vẫn như thường ngày, Kei hỏi. “À, thầy đang nói về án mạng ở trường mình?”
“Đúng, chính nó.”
“Ra thế! Theo thầy, em là hung thủ?”
Kei hỏi như pha trò. Tôi không nhìn thấy nhưng chắc chắn cô bé đang tỏ ra hài hước. Kei là một cô gái như vậy.
“Tôi không định tố cáo. Tôi chỉ muốn biết sự thật thôi.”
Kei im lặng một lúc, như thể đang nghĩ cách đối phó, mà cũng có thể đang lúng túng trước câu hỏi bất ngờ của tôi. Không biết nữa.
Thay vì trả lời, Kei từ từ giương cung. Giống như lúc nãy, cô bé từ tốn kéo căng dây cung rồi buông tay một cách dứt khoát. Tiếng tên xé gió và tiếng cắm phập vào bia. Lần này, mũi tên lệch sang trái hồng tâm.
“Thầy nói đi. Tại sao em lại là hung thủ?” Giữ nguyên tư thế bắn, Kei hỏi, giọng vẫn đùa giỡn, khiến tôi kinh ngạc.
“Bởi vì em là người duy nhất có thể thiết lập trạng thái phòng kín ở đấy, suy ra, em là hung thủ.”
“Thầy nói năng lạ nhỉ! Masami đã phân tích rồi, bí ẩn hết sức đơn giản, ai mà chả thiết lập được. Chính thầy kể cho em nghe còn gì.”
“Bí ẩn ấy, đúng là ai cũng thiết lập được. Nhưng thực tế không dùng đến, mà chỉ là cái bẫy để đánh lạc hướng thôi.”
Kei lại im lặng. Chắc đang cố che đậy nỗi bàng hoàng đây.
“Suy nghĩ của thầy thật là thú vị và táo bạo. Vậy theo thầy, bí ẩn thực sự của căn phòng là gì?” Kei tự tin hỏi, giọng điệu tự nó cho thấy cô bé không hề vô can trong vụ án.
Thất vọng càng tăng, tôi bắt đầu chỉ ra.
“Tôi nhận ra cái bẫy vì biết chắc hung thủ không thoát thân bằng cửa bên nữ, mà là cửa bên nam. Vì sao tôi biết chắc ư? Vì có một người mà em không ngờ tới đã chứng kiến tình hình. Người này có mặt ở sau phòng thay đồ nam khi xảy ra án mạng, và tuyệt nhiên không trông thấy ai đi ra từ cửa bên nữ. Với lời chứng này, suy luận của Masami đã sụp đổ. Hung thủ đi ra từ cửa bên nam, mấu chốt phòng kín sẽ quy về một điểm duy nhất. Đó là, liệu có thể chặn gậy vào cửa từ bên ngoài hay không. Cảnh sát đã xác minh khả năng này từ rất sớm. Câu trả lời là ‘Không.’ Họ không tìm thấy bất cứ vết tích nào trên gậy cho thấy có buộc kéo gì trong việc chặn cửa. Họ đã phân tích chiều dài, bề dày, hình dạng, độ cứng của gậy và đưa ra kết luận không thể đứng bên ngoài mà điều khiển cho gậy chặn vào trong cửa được.”
“Theo thầy, nhận định của cảnh sát là sai sao?” Giọng Kei khàn đi, nhưng cách nói vẫn bình tĩnh.
Tôi lắc đầu, dù Kei không nhìn, “Cảnh sát không sai. Tôi cũng đã đau đầu vì chi tiết này. Thật ra, cả cảnh sát và tôi đều theo đuổi sự tìm kiếm vô nghĩa. Cây gậy chặn cửa đó không thể điều khiển từ bên ngoài. Tiếc rằng chúng tôi đã không nghĩ tới khả năng sử dụng thêm một cây gậy nữa.”
Lưng Kei khẽ động như bị co giật. Để lấp liếm sơ hở, cô bé hỏi to, “Nghĩa là sao ạ?”
“Nghĩa là, hung thủ đã sử dụng một cây gậy khác, ngắn hơn. Chiều dài của gậy chặn cửa tạo ra một góc khoảng 45 độ so với sàn nhà, phải mất sức kha khá mới ấn được nó vào cửa, vì thế không thể điều khiển từ bên ngoài. Nhưng nếu có một cây gậy khác với chiều dài tạo được góc gần 0 độ thì không hề mất sức và dễ dàng thao tác từ bên ngoài.”
Nghe như bài giảng vật lý vậy, không biết tâm trạng Kei giờ thế nào, nhưng tôi thấy rõ vai cô bé khẽ run lên từng hồi.
“Có thể thế, nếu có cây gậy ngắn mà thầy bảo, trong khi thực tế chỉ có mỗi cây gậy dài thôi, chính thầy đã nhìn thấy còn gì.”
“Tôi đã nhìn thấy. Lúc nghe em nói, tôi đã nhòm vào qua lỗ thông gió và đúng là có cây gậy to chặn trong cửa.”
“Cho nên…”
“Thôi, em cứ nghe đã. Đúng là có gây to, nhưng không thể vì thế mà khẳng định không có gây khác cũng chặn ở cửa.”
“…” Kei nín lặng như á khẩu.
“Em sao thế?”
“Không sao ạ. Thầy tiếp đi!”
“Tóm lại, kịch bản là thế này. Trước hết, hung thủ chuẩn bị sẵn hai cây gậy. Một cây to dài và không thể điều khiển từ bên ngoài, được tìm thấy ở hiện trường; ta gọi là gậy số 1. Cây kia ngắn và mềm hơn, có thể điều khiển từ bên ngoài; ta gọi là gây số 2. Gây án xong, hung thủ buộc sợi chỉ dai bền hoặc dây thép nhỏ vào đầu gậy số 2 và luồn đầu dây còn lại qua khe giữa cửa với tường. Sau đó, hung thủ mở cửa đủ rộng để một người đi lọt, dựng hai cây gậy vào cánh cửa, đi ra ngoài rồi thận trọng kéo cửa lại. Lúc này, hai cây gậy đã chặn nhẹ lên cánh cửa. Tiếp theo, hung thủ sẽ kéo sợi chỉ hoặc thép kia để cố định cánh cửa bằng gậy số 2. Gậy số 1 không có mục đích chặn cửa, nên không cần đụng vào. Cuối cùng, hung thủ cắt chỉ hoặc dây thép là xong.”

Hôm án mạng, lúc nhìn qua lỗ thông gió, tôi thấy cây gậy to dài hiện lên trăng trắng trong căn phòng tranh tối tranh sáng. Đó là gậy số 1, tức gây nghi binh.
“Trí tưởng tượng thật phong phú.” Kei điệu bộ lắc đầu, nhưng trông như giãy giụa. “Cảnh sát bảo đã tìm thấy trên cửa dấu hằn của gậy số 1 mà.”
“Đơn giản thôi. Ngụy tạo vết tích trước khi thực hiện là xong. Ngược lại, gậy số 2 không được phép để lại dấu vết nên chắc phải bọc một miếng da hay miếng vải lên đầu gậy, đúng không?”
“Phù… Về lý là thế.” Kei rút mũi tên thứ ba trong ống đựng, thận trọng đặt lên dây. Tôi nghĩ cô bé làm thế để tự trấn an. “Nhưng vẫn còn một vấn đề quan trọng. Nếu suy luận của thầy là đúng, thì khi phá cửa vào phòng thay đồ, ta phải tìm thấy gậy số 2 chứ.”
Đến lúc hạ màn rồi! Tôi thở hắt ra. Đây là điểm quan trọng nhất của âm mưu, cũng là bằng chứng cho thấy Kei là người giăng bẫy. Chính vì thế tôi đã dự đoán Kei sẽ lấy việc gậy số 2 biến mất làm lá chắn.
“Đúng, đó là nút thắt. Tôi không thấy vật nào như vậy để mà khai báo, bởi vì khi phá cửa vào phòng, mọi sự chú ý đã đổ dồn vào thi thể Murahashi rồi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nếu hung thủ thu hồi ngay vật chứng gây án thì nó sẽ không lọt vào mắt tôi. Ai có thể thu hồi được đây? Rất tiếc là… chỉ có mình em thôi, Kei.”
Kei đứng im như hóa đá. Không biết vẻ mặt cô bé lúc này thế nào. Tôi thừa thắng xông lên.
“Tất nhiên, em có thể lập luận rằng ai mà giấu được một cây gậy cơ chứ, vì tôi sẽ sinh nghi ngay… Bình thường đúng là thế. Ở trường hợp này, em đã chọn một thứ mà em có mang đi mang lại cũng không ai thấy lạ, để làm gậy số 2…”
Kei hơi ngẩng mặt lên, lấy hơi toan nói, nhưng cuối cùng không có lời nào thốt ra.
“Không phải mất công phân trần. Đó là mũi tên. Thả vào ống đựng thì còn ai để ý. Nhưng mũi tên của em quá ngắn, nên em đã dùng mũi tên hộ mệnh mà tôi cho, đúng không? Chiều dài 28,5 inch. Tức là 72,4 centimet. Tôi thử rồi. Đó là chiều dài tối thiểu để chặn được cửa phòng thay đồ. Trong trường hợp này, chỉ cần một lực rất nhỏ cũng có thể cố định cánh cửa. Chưa hết, nó còn có lợi là sau khi chặn cửa, mũi tên sẽ khớp với rãnh cửa. Vì vậy nhìn từ xa khó thấy. Mà, nói đến khó thấy cũng phải nhắc tới màu của nó. Trong căn phòng lờ mờ, một mũi tên thanh mảnh màu đen nằm trên sàn thì khó biết lắm. Hơn nữa, ở đó lại có cây gậy số 1 nghi binh nổi bật hơn rồi…”

Nói xong một hơi, tôi dừng lại chờ phản ứng của Kei, hy vọng cô bé sẽ đầu hàng và kể hết. Tôi không muốn dồn ép hơn nữa. Song Kei chỉ nói gọn lỏn, giọng vô cảm, “Thầy có bằng chứng không? Suy diễn hay lắm, dùng hai cây gậy… Hay! Tiếc là thiếu bằng chứng thì cũng chỉ là suy diễn thôi.”
Chắc chắn Kei rất sốc, vậy mà vẫn bình thản đáp trả cho được. Tôi rất kinh ngạc đấy. Nhưng cũng đúng thôi, tố chất tâm lý không mạnh thế này thì làm sao dám thực hiện tội ác.
“Có bằng chứng.” Không thua kém, tôi lạnh lùng đáp lại. “Em nhìn số hiệu trên mũi tên hộ mệnh đi. Số 12 đúng không? Mũi tên tôi cho em là số 3, nhưng mũi số 3 lại ở chỗ Kanae. Tại sao chứ? Tôi đoán thế này. Mũi số 12 được dùng làm gậy chặn cửa phòng thay đồ. Mũi số 3 tất nhiên là em giữ. Ngay trước lúc phát hiện thi thể, em lén trả mũi số 3 vào ống đựng của tôi. Sau khi phá cửa, em nhặt mũi tên số 12 lên và cho vào ống đựng của mình. Đúng ra, em cần tráo 12 và 3 một lần nữa, nhưng em không buồn làm, vì chắc không nghĩ tôi lại đi nhớ cả số hiệu mũi tên. Sau đó, Kanae muốn xin một mũi tên hộ mệnh và em ấy đã lấy số 3.”
Hôm qua, lúc thi đấu giải tỉnh, tôi nhìn thấy mũi tên số 3 ghi KANAE. Bấy giờ tôi không còn làm ngơ được trước giả thuyết mà mình đã cố tình lờ đi suốt một thời gian dài. Và từ tình tiết đó, mọi bí ẩn của vụ án tuần tự tách ra như phản ứng dây chuyền.
“Ra thế…” Kei lại lắp tên vào cung. “Nhưng vẫn chỉ là suy diễn thôi ạ, em có đủ lý lẽ phản bác. Thứ nhất, hôm đó em tập ở câu lạc bộ suốt với thầy còn gì.”
Kei kéo mạnh dây cung và bắt đầu nhắm đích, cơ bắp căng ra. Đợi độ căng đạt đỉnh, tôi mới thì thầm, “Thiết lập phòng kín, là nhiệm vụ của em. Còn giết Murahashi, là việc của Miyazaka Emi.”
Đúng lúc đó, “pựt” một tiếng, dây cung của Kei đứt tung trước mặt tôi. Cánh cung mất neo giữ bật cong lại ngược hướng bình thường, rung bần bật trong tay cô bé.
Trong lúc Kei buộc lại dây cung, tôi im lặng nhìn ra xa và chợt trông thấy Shiraishi, ở góc bãi bắn, cần mẫn với nhiệm vụ canh gác cho tôi. Cậu ta quan sát chúng tôi và ngáp sái quai hàm. Hôm nay, hẳn Shiraishi sẽ lại viết vào báo cáo dòng chữ “Không có gì bất thường”. Nhưng nếu nghe được câu chuyện của chúng tôi, cậu ta sẽ ngã ngửa vì choáng váng.
“Dạ em xong rồi. Thầy nói tiếp đi.”
Kei lại đứng vào vạch bắn. Tâm trạng thế này mà còn định bắn tiếp. Không chỉ tránh để tôi nhìn thấy mặt, mà còn tỏ ra ương gàn một cách khó hiểu.
Cổ họng đã khô rát, tôi vẫn từ tốn tiếp tục.
“Đồng phạm của em, à không, trực tiếp ra tay nên phải gọi chủ mưu mới đúng. Để kết luận là Emi, tất nhiên tôi phải có nhiều căn cứ. Khi nhìn ra cái bẫy dùng hai cây gậy chặn cửa, tôi xác định người giết Murahashi phải ở trong câu lạc bộ bắn cung. Lý do đầu tiên là em có bằng chứng ngoại phạm. Lý do thứ hai là riêng hôm đó, em cho mọi người giải lao hơi dài. Em vốn nghiêm khắc trong luyện tập, bình thường chỉ cho nghỉ khoảng mười phút. Riêng hôm đó, tôi nhớ em đã kéo dài hơn năm phút. Tóm lại là, trong mười lăm phút này, hung thủ sát hại Murahashi, ngụy tạo phòng kín bằng phương pháp tôi vừa chỉ ra rồi vội vã quay lại sân tập. Thoạt tiên em cho nghỉ mười phút, thấy hung thủ chưa về nên em giả vờ kéo dài thêm năm phút, đúng không?”
Kei không đáp, chăm chăm nhìn về phía bia bắn, giữ nguyên tư thế như ngầm giục tôi cứ nói tiếp đi.
“Tại sao các em nhất định phải thiết lập phòng kín? Hẳn là để tạo bằng chứng ngoại phạm. Nói cách khác, mục đích lớn nhất của hai đứa là làm cho cảnh sát suy đoán sai về bí ẩn phòng kín. Với bí ẩn giả, để đánh tráo ổ khóa, hung thủ phải ẩn nấp ở gần phòng thay đồ từ trước 4 giờ, tức là trước lúc cô Hori sử dụng phòng. Giờ đó câu lạc bộ bắn cung đang luyện tập nên không bị đưa vào danh sách tình nghi. Tất nhiên, để dẫn cảnh sát đi sai hướng, các em đã giăng bẫy đánh lừa. Nào là dấu vết trèo qua tường ngăn, đổ nước làm ướt khiến cho mấy tủ đồ phía ngoài bên nữ không sử dụng được, rồi cố tình vứt lại sợi xích nhỏ treo chìa của ổ khóa giống ổ đang dùng… E rằng như thế chưa đủ bảo đảm cảnh sát sẽ mắc bẫy, các em bèn chuẩn bị một nhân vật chắc chắn sẽ trình bày về bí ẩn giả cho mình. Đó là Masami.”
Kei chợt nấc lên, cánh tay cầm cung cứng lại. Tôi nghĩ nên tạm dừng, tôi không phải là kẻ thích hành hạ người khác. Nhưng rốt cuộc do sự thật thúc đẩy, tôi không kiềm chế được, tiếp tục nói.
“Tôi đoán, theo kế hoạch ban đầu, người công bố bí ẩn giả sẽ là em. Đến khi nghe tôi kể Masami đang tìm mọi cách xóa bỏ nghi vấn giúp bạn mình thì em đổi ý, để Masami thực hiện vai trò đó. Tôi đã gặp Masami để xác nhận chuyện này.”
Lời chứng của Masami ở phòng tập kiếm đạo văng vẳng bên tai tôi.
Sugita Keiko chính là người tiết lộ thói quen mở cửa rồi treo luôn ổ khóa ở đấy của cô Hori. Bạn không nói trực tiếp với em, mà kể với bạn bên cạnh và em tình cờ nghe thấy. Còn quá trình dẫn đến lời giải đáp về bí ẩn, khỏi phải nói thầy cũng biết, là em tự nghĩ ra.
“Không phải Masami tình cờ nghe thấy, mà em cố ý để bạn nghe thấy. Và em biết thừa rằng, người kiêu hãnh như Masami chắc chắn sẽ không để lộ việc mình nghe được gợi ý của ai khác. Thế là, Masami công khai bí ẩn giả, và suy luận của em ấy được thừa nhận là thuyết phục.”
Tôi tạm ngưng. Kei lại thì thào bằng giọng trầm nặng, “Thầy nói tiếp đi!”
“Đến đây thì tôi đoán ra hung thủ giết Murahashi là Kei và một thành viên nữa của câu lạc bộ bắn cung. Tất nhiên, vụ giết chú hề cũng tương tự. Đe dọa cô Aso để bắt đánh tráo chai rượu. Hành động thật là xuất sắc! Chỉ có một điểm khiến tôi không sao hiểu nổi. Đó là động cơ. Cứ cho là giữa các em và Murahashi có thù oán đi chăng nữa, thì sao lại giết tôi? Vậy mà chú hề đã bị giết, dù muốn dù không cũng phải thừa nhận sự thật này. Động cơ là gì? Tôi suy nghĩ rất lung, lật tung mọi ngóc ngách trong kí ức, và không tìm ra câu trả lời. Đúng lúc này, một nghi vấn khác lại nổi lên. Đó là, tại sao hung thủ phải chờ tới sân khấu trình diễn lớn như lễ hội hóa trang diễu hành? Tôi bèn đi đến suy luận như sau, hung thủ không muốn giết tôi, hung thủ chỉ muốn giết chú hề… Và bất thần, một ý nghĩ khủng khiếp lóe lên.”
Tôi tạm ngừng để lấy hơi, rồi chậm rãi tiếp tục, “Người các em muốn sát hại không phải tôi, mà là Takei, bấy nay vẫn bị coi là nạn nhân của tên bay đạn lạc.”
Nghe xong suy luận táo bạo này, Kei vẫn bất động, nhưng tôi thấy rõ các mạch máu ở cổ cô bé phình ra.
“Việc đổi người đóng chú hề cũng là ý tưởng của em, chính em đã mách nước Takei. Khi gợi ý đổi vai, cậu ta tỏ ra rất tự tin. Một người mù tịt về kịch bản hóa trang của câu lạc bộ bắn cung mà nói vanh vách như thế, đáng lẽ tôi phải đánh dấu hỏi mới đúng. Takei tự tin vì có em hỗ trợ đằng sau. Thế rồi trước hội thao, trong trường đồn ầm thông tin giáo viên nào hóa trang thành nhân vật nào. Tôi cho rằng đây cũng là ý đồ của các em. Để làm gì? Thứ nhất là để không khoanh vùng được ai giết chú hề. Thứ hai là để tạo lý do dụ Takei đổi vai.”
Kei định ngoái đầu nhìn tôi nhưng lại thôi, hơi thở gấp gáp.
“Tới đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện. Đó là từ khi vào học kì hai, tôi liên tiếp biến thành mục tiêu sát hại. Lúc bị đẩy xuống đường ray, lúc suýt bị giật điện, lúc lại có chậu hoa rơi vào đầu… Lần nào cũng thoát chết trong gang tấc. Tôi cứ tưởng mình chưa tới số, thật ra đều nằm trong kịch bản của em, nhằm tạo ảo giác tôi là kẻ bị truy sát chứ Takei không liên quan gì. Tại sao phải tạo ảo giác? Là để gây nhiễu hướng điều tra của cảnh sát. Các em chuẩn bị rất kĩ lưỡng cho lý do này. Nó là mấu chốt trong hàng loạt sự việc xảy ra. Các em huy động đủ thứ mánh khóe để tiến hành tội ác, nhưng vấn đề các em tính toán công phu nhất lại nằm ở chỗ đánh lừa, khiến mọi người cho rằng đối tượng hung thủ muốn sát hại là Murahashi và tôi, chứ không phải Murahashi và Takei.”
Cũng như từ đầu đến giờ, Kei lại rút một mũi tên từ ống đựng rồi lắp lên dây, nhưng không biết có phải do run tay, mũi tên bất thần tuột ra và rơi xuống đất. Cô bé cúi nhặt, giữa chừng bỗng khuỵu gối rồi ngồi thụp xuống ngay trên vạch bắn, từ từ ngoái lại ngước mắt nhìn tôi.
“‘Cái máy’ có khác!”
Cô bé nở nụ cười. Người tôi chợt rệu rã hẳn đi, cõi lòng trống rỗng, tôi chìa tay ra, Kei nắm lấy và đứng lên.
“Gần đây thầy có vẻ tránh mặt em. Hôm nay thấy thầy gọi, em đã chuẩn bị tâm lý, chỉ không ngờ thầy lại nhìn thấu mọi chuyện tới mức này.”
Vẫn nắm tay cô bé, tôi nhìn vào mắt em và nói tiếp, “Các em muốn sát hại Murahashi và Takei. Nhưng thế thôi thì không ổn. Chỉ cần lần tìm điểm chung giữa họ là dễ dàng đưa các em vào vòng tình nghi. Điểm chung giữa họ là gì? Một bên là Murahashi, giáo viên Toán hơi ác. Một bên là Takei, giáo viên Thể dục vui tính. Gần như không thấy mối liên quan. Vì thế, điểm chung duy nhất sẽ nổi bật lên, đó chính là việc họ cùng đi tuần đêm hồi tập huấn toàn trường dịp hè vừa qua. À phải… Đúng là đêm đó, Kei nhỉ?”
“Đúng là đêm đó.” Kei trả lời.
“Đêm đó có biến. Để tìm hiểu, tôi xem lại nhật ký luyện tập hồi hè, và phát hiện ra Emi nghỉ tập hôm sau. Em bảo là đến tháng… nhưng về sau tôi được biết thật ra em ấy sái cổ tay. Một thời gian dài tiếp theo, Emi phải đeo băng. Tôi đã để ý đến chi tiết này. Sái cổ tay liệu có liên quan? À quên, liệu có sái cổ tay thật không cũng cần đặt dấu hỏi. Vì thế, tôi đã hỏi cô Shiga, phụ trách phòng y tế. Nếu cổ tay Emi cần điều trị, hẳn cô Shiga phải nắm được ít nhiều. Kết quả đúng như tôi dự đoán… Không, không, còn vượt xa dự đoán.”
Shiga kể.
“Tối hôm đó, khoảng 11 giờ, Sugita Keiko đến tìm chị, dáng vẻ lấm lét không muốn ai nhìn thấy. Cô bé bảo Miyazaka Emi ở cùng phòng bị mệt, nhờ chị sang xem giúp. Chị vội đi theo ngay, vào tới nơi thì choáng cả người. Trong phòng toàn khăn với giấy thấm đầy máu. Emi đang quằn quại giữa đống ngổn ngang đó, một tay giữ chặt cổ tay kia. Keiko giải thích, ‘Em ấy lỡ làm vỡ chai sữa và bị mảnh chai cứa vào tay, nhưng không muốn to chuyện nên em đã nói dối cô là em ấy bị mệt.’ Chị sơ cứu cho Emi xong, hai em có nói muốn giữ kín chuyện này. Vết thương không quá nghiêm trọng, vả lại kể ra cũng chẳng ích lợi gì nên chị quyết định im lặng…”
Lưỡng lự một lát, Shiga lại bổ sung.
“Tuy nhiên, chị có cảm giác Emi định tự sát. Vết thương rõ ràng là cắt bằng dao lam hoặc tương tự thế. Đúng ra chị sẽ không để em ấy lại như vậy, vừa may có Keiko ở cùng, thôi thì cứ để Emi ngủ qua một đêm xem sao đã. Về sau chị vẫn lưu tâm, thấy Emi không có gì bất thường nên cũng dần dần yên dạ…”
Thì ra đêm đó có một vụ tự sát bất thành, thế mà tôi không hề hay biết, không sao tưởng tượng nổi. Vụ việc này lại chính là cội nguồn cho các án mạng về sau, và là mấu chốt khiến tôi tin chắc đồng phạm (thậm chí chủ mưu) của Kei chính là Miyazaka Emi.
“Nếu hung thủ nhắm vào Murahashi và Takei, cảnh sát sẽ lập tức chú ý đến việc hai người này cùng đi tuần đêm hồi tập huấn. Họ sẽ đào bới tới nơi tới chốn các sự kiện ở đấy, cô Shiga ắt kể ra vụ tự sát bất thành. Chẳng mấy chốc em và Emi sẽ bị để ý. Hai đứa sợ điều đó, và tìm cách đánh lạc hướng, rằng hung thủ muốn sát hại tôi chứ không phải Takei. Sau hàng loạt ngụy tạo, hai đứa mới tiến hành màn cuối, vụ sát hại chú hề. Chẳng riêng tôi, mà ai cũng mắc lừa. Hai đứa thành công rồi đấy, tính đến hôm nay.”
Kei yên lặng lắng nghe, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào tôi. Khi tôi dứt lời, cô bé nhìn đi chỗ khác rồi lẩm bẩm như tự nhủ, “Emi muốn sống tiếp thì hai người đó phải chết. Vì thế em đã hợp tác.”
“…”
“Việc giết thầy Murahashi trong phòng thay đồ thì đúng như suy luận của thầy. Mục đích là tạo bằng chứng ngoại phạm và qua mắt cảnh sát. Em nghĩ ra nhờ đọc tiểu thuyết trinh thám, và tự tin sẽ không bị ai phát hiện. Hôm ấy, Emi nhét giấy nhắn vào túi áo vest của thầy Murahashi, hẹn gặp lúc 5 giờ, nên em cho mọi người nghỉ giải lao từ giờ đó.”
Khi trời nóng, cán bộ giáo viên nam của trường có thói quen treo áo khoác ở phòng có tủ đựng đồ cá nhân, phòng này nằm sát phòng giáo vụ, tất nhiên ra vào tự do. Lén bỏ giấy vào túi áo là cách làm rất khôn khéo khi nhắn gửi ai mà không muốn bị người khác bắt gặp.
“Về sau nghĩ lại thì làm sao biết được thầy Murahashi có tới hay không. Emi nói trên giấy không ghi tên người gửi, nhỡ đầu thầy ấy sinh nghi.”
Đúng là nếu chỉ có mẩu giấy của Emi, chưa chắc Murahashi đã tới, tình cờ sao trước đó, Yoko đã hẹn gặp Murahashi cùng ngày, và cùng giờ luôn. Có lẽ nhận được giấy, Murahashi tưởng Yoko đổi chỗ hẹn.
Kei nói tiếp, “Vì thế, khi thấy Emi trở lại sân tập, mặt mũi xanh lét, chân em cũng run lẩy bẩy. Không thể rút lui được nữa. Về bí ẩn phòng kín, thầy đoán đúng rồi, em không cần giải thích thêm.”
“Thế còn cốc nước pha xyanua?” Tôi hỏi.
Kei lưỡng lự một thoáng, “Emi có sẵn. Người quen nhà Emi là thợ ảnh nên em ấy lấy trộm một ít. Thầy biết đấy, xyanua natri dùng để tạo màu cho ảnh mà. Emi lấy từ hồi mùa xuân, về sau chưa quay lại nhà thợ ảnh lần nào nên em nghĩ không ai lần theo hướng này được.”
“Mùa xuân năm nay?” Tôi hỏi lại. “Tại sao Emi lại cần xyanua vào mùa xuân?”
“Thầy chẳng hiểu gì cả.” Kei uể oải cười, để lộ hàm răng trắng. “Nếu là chất độc giết người dễ dàng thì chính em cũng muốn có. Ai biết khi nào sẽ cần. Nhỡ đâu chính mình có lúc phải dùng thì sao.” Cô bé hạ giọng làu bàu. “Bọn em là thế đấy.”
Giọng nói khiến tôi ớn lạnh, như có ai nhỏ nước đá vào lưng.
“Khi biết người hẹn gặp là Emi, Murahashi tỏ ra bất ngờ, nhưng Emi ngoan ngoãn lại học giỏi nên thầy ấy yên tâm, và nghiễm nhiên uống cốc nước Emi mời mà không mảy may nghi ngờ.”
Cứ tưởng người hẹn là học sinh cá biệt Yoko, hóa ra lại là học sinh gương mẫu Emi. Tôi hiểu tâm trạng nhẹ nhõm của Murahashi.
“Thế là kế hoạch thứ nhất thành công. Bọn em còn thu được một chiến lợi phẩm bất ngờ. Khi rút mẩu giấy nhắn khỏi túi áo vest của thầy Murahashi, Emi phát hiện ra một tấm ảnh. Thầy biết là gì không? Ảnh chụp lấy liền, người trong ảnh mười mươi là cô Aso, đang ngủ, bộ dạng thật không tả được. Bọn em hiểu ra ngay, thầy Murahashi và cô ấy có quan hệ thân mật. Tấm ảnh này do thầy chụp lén lúc cô không biết.”
Chà, tôi vỡ lẽ. Murahashi dùng tấm ảnh để uy hiếp Aso, bắt cô ta tiếp tục quan hệ.
“Chẳng dại gì mà không tận dụng tình huống này. Vì kế hoạch thứ hai có một bài toán rất khó, là đánh tráo chai rượu. Lúc khiêng thùng ảo thuật từ phòng sinh hoạt ra sau khu phòng học thì các thành viên đều trông thấy, tất nhiên không thể táy máy, chỉ còn cách thao tác trong giờ thi đấu buổi chiều. Khổ nỗi chai rượu lù lù như thể dễ bị để ý, cầm đi nhỡ ai thấy thì hỏng. Bọn em quyết định bắt cô Aso làm thay phần việc nguy hiểm này, Chắc thầy đã biết về thư đe dọa? Hôm trước hội thao, lớp Emi đến lượt trực nhật phòng giáo vụ. Lợi dụng lúc sơ hở, Emi đặt thư vào ngăn kéo bàn cô Aso. Kế hoạch giết chú hề là thế đấy, kết quả thành công rực rỡ. Cô Aso bị bắt quá sớm, ngoài dự tính của bọn em, nhưng cảnh sát đinh ninh mục tiêu thực sự của hung thủ là thầy Maejima, không ai nghi ngờ bọn em cả. Thế là trót lọt! Em đã tưởng Emi sẽ bước tiếp một cách hạnh phúc, còn em có thể yên tâm tốt nghiệp…”
Kei cố gắng nói thật bình tĩnh, nhưng có lẽ sóng nổi trong lòng. Tôi vô tình liếc sang, thấy cô bé đang luống cuống lắp tên lên cung chuẩn bị bắn, nhưng vai run bần bật, không làm chủ được cử động của cơ thể nữa.
Tôi đặt tay lên đôi vai đang run rẩy, ghé miệng sát tai Kei, “Động cơ là gì? Em cho tôi biết được chưa?”
Kei hít thở sâu hai, ba lần, thở đều trở lại rồi trả lời với giọng bình tĩnh như cũ, “Tối hôm đó, em và thầy ở nhà ăn đúng không? Bấy giờ Emi đang nằm trong phòng. Em ấy kể có kẻ nhìn trộm, vì cửa hé mở và có tiếng động bên ngoài. Em ấy vội ra đóng cửa thì thấy Murahashi và Takei đi ngoài hành lang.”
“Nhìn trộm…” Tôi choáng váng buông tay khỏi vai Kei. “Đó là động cơ?”
“Từ lập trường của các thầy, có thể chuyện chẳng đáng gì, vì nữ sinh cấp ba bây giờ còn đi bán dâm cơ mà. Chính em cũng từng nảy ra ý định đi bán dâm đấy. Nhưng hai chuyện khác nhau, tự dưng bị nhìn trộm giữa lúc hớ hênh nhất thì không chịu nổi, cứ như có kẻ giẫm chân đất lên tâm hồn mình vậy.”
“Kể cả thế… cũng không đến mức phải giết người…”
“Thật á? Giả sử Emi bị nhìn trộm lúc đang thủ dâm thì thầy nghĩ sao?”
Câu nói như vật nhọn xuyên qua não làm tôi tái người, lắp bắp hỏi lại, “Cái gì…?”
“Emi xấu hổ, căm uất và muốn tự sát. Em không trách, vì gặp cảnh ấy có khi em cũng hành động tương tự. Khi em về đến phòng, Emi đã bê bết máu, van xin được chết, bảo rằng hai người đó còn ở trên đời thì em ấy không đủ can đảm sống tiếp… Em không động viên được lời nào, bởi nói gì lúc ấy cũng vô ích. Em chỉ biết ôm lấy vai Emi, nài nỉ ‘Đừng chết.’ Em xác định đợi mấy tiếng cũng được cho tới khi Emi ngừng khóc. Cứ thế, cuối cùng Emi đã hồi tâm.”
Không ngờ đêm ấy lại xảy ra chuyện như vậy. Hôm sau gặp Kei, không nghe cô bé hó hé một lời.
“Nỗi bất hạnh của Emi chưa chấm dứt. Ừm, nói đúng ra là mới bắt đầu thôi.” Kei nói như hét lên, dù giọng rất trầm. “Vào học kì hai, một hôm Emi gọi điện cho em, ‘Bây giờ trước mặt em là xyanua. Em uống nhé?’ Em sửng sốt hỏi tại sao, Emi nức nở, ‘Em không chịu nổi nữa.’ Emi không chịu nổi cái gì, thầy biết không? Không chịu nổi ánh mắt của hai người đó đấy. Emi nói, ‘Ánh mắt họ nhìn em khác với nhìn học sinh khác. Họ nhìn như đang tua lại bộ dạng của em đêm đó. Cứ nghĩ hình ảnh của mình bị họ đem ra đùa cợt, xâm phạm, là em phát điên.’ Emi bảo tâm trạng này giống như ngày ngày bị họ hiếp dâm bằng mắt ấy…”
“Hiếp dâm bằng mắt?”
“Có kiểu xâm phạm như thế đấy ạ. Cho nên em rất hiểu tâm trạng muốn tự tử lần nữa của Emi. Sự thật là đầu dây bên kia, Emi đã định uống thuốc độc. Em bèn nói, người đáng chết không phải Emi, mà là hai người đó. Đây chỉ là câu nói bột phát để ngăn Emi tự sát, tuy nhiên vẫn có một nửa là suy nghĩ thật. Emi lại hồi tâm, và đi đến quyết định.”
Có gì chắc chắn là họ “hiếp dâm bằng mắt” đâu? Tôi suýt buột miệng, song kìm lại được. Vấn đề là Emi đã nghĩ thế, vấn đề là các cô bé tin rằng sự thật là thế.
Kei giương cung, bắn mũi tên thứ năm. Đường bay sắc sảo nhất từ đầu tới giờ. Mũi tên lao đi theo quỹ đạo gần như thẳng, cắm phập vào hồng tâm, trúng mũi tên cắm ở đó từ trước cùng tiếng “két” như kim loại cà vào nhau.
“Người lập kế hoạch là em. Em bảo Emi, ‘Thực hiện hay không do em, chị chỉ hỗ trợ nhặt tên hộ mệnh sau khi phá cửa vào thôi.’ Thế mà Emi làm thật. Emi mỗi ngày một trưởng thành.”
Nghe Kei nói, tôi nhận ra đúng là vài tuần gần đây, Emi thay đổi rõ rệt. Xét ngay trạng thái bắn cung thôi… Phải, bảo sao lại đạt được đến trình độ đó.
“Tôi hỏi nốt hai câu nữa nhé?”
“Vâng.”
“Trước hết là sau hội thao, tôi đã bị ô tô tấn công. Đây cũng là sắp đặt của các em à? Cảm giác bị dồn giết thực sự chứ không phải giả vờ đâu.”
Qua phút ngơ ngác, Kei cười khúc khích, “Em không biết, sắp đặt của Emi chăng? Tại em có dặn giết chú hề xong phải giả vờ tấn công thầy Maejima ít nhất một lần nữa. Nhưng dùng ô tô thì táo bạo quá. Không biết Emi nhờ ai lái xe?” Cô bé lo lắng nói thêm, “Cầu mong đừng vì thế mà lộ bem…”
“Câu hỏi cuối cùng.” Tôi nuốt nước bọt, cố nói một cách bình thường. “Tôi hiểu động cơ rồi, nên sẽ cố gắng thông cảm. Tuy nhiên, các em giết người mà không thấy sợ à? Nhìn người khác mất mạng trong cái bẫy mình giăng ra, hoàn toàn không có cảm giác gì sao?”
Kei do dự một thoáng mới trả lời, rụt rè nhưng mạch lạc, “Em cũng từng hỏi Emi, không sợ sao? Em ấy trả lời rằng, ‘Em nhắm mắt lại, hồi tưởng niềm vui và hạnh phúc của mười sáu năm cuộc đời, rồi chuyển sang nghiền ngẫm sự việc đêm đó thì bất ngờ, ý tưởng sát nhân từ đâu lạnh lùng bật ra.’ Em rất hiểu tâm trạng này. Có những điều bọn em sẵn sàng đánh đổi tính mạng để bảo vệ.”
Dứt lời, Kei ngoảnh lại, trên mặt không còn vẻ lúng túng ngần ngại, mà đã trở lại làm cô bé Kei vui vẻ mọi khi, “Thầy hỏi gì nữa không ạ?”
“Không.” Tôi đứng thẳng dậy như muốn thoát khỏi cảm giác trĩu nặng.
“Thật ạ? Thế thì chuyện dừng ở đây nhé. Thầy tập cho em như đã hứa đi. Em chỉ còn đúng một mũi tên thôi.” Kei lại từ từ giương cung.
Tôi quay lưng bước đi, “Tôi không còn gì để tập cho các em nữa.” Còn đang lầm bầm trong miệng, tôi đã nghe “vút” một tiếng, tên bật khỏi cung.
Kei mà! Chắc chắn sẽ trúng hồng tâm! Nhưng tôi không ngoảnh lại.
Kei cũng không gọi.
Thế là, xong một việc.
“Alo, Yumiko à? Anh đây… Ừ, anh uống hơi say. Em ra ga M đón nhé! Anh đi một mình thôi. Tự dưng muốn uống ấy mà… Cảnh sát á? Không có đâu. Anh cắt đuôi giữa đường rồi. Bây giờ á? Anh đang ở công viên H. Ừ, ngay gần đó. Từ đây nhìn thấy chung cư mình đấy. À thôi, anh nghỉ một lúc rồi về… Em không phải lo. Anh ổn rồi… Tại sao á? Có sao đâu. Nói chung em không phải lo nữa. Vậy nhé…”
Tì hẳn người vào cửa buồng điện thoại, tôi đẩy mạnh để bước ra ngoài. Làn gió lạnh như vuốt ve gò má nóng ran. Tôi lảo đảo bước đi, rồi ngã gục xuống băng ghế gần đấy. Hoa mắt, đau đầu, buồn nôn. Rượu uống vào đã thành rượu tội rượu nợ.
Tôi nằm dài trên ghế, nhìn quanh một lúc. Tối ngày thường, ai mà ra công viên, nhất là loại công viên hẻo lánh với đài phun nước chú tiểu đứng tè ở giữa này.
Chẹp, tôi uống nhiều quá. Tôi muốn quên sạch sẽ nên đã uống thùng uống vại. Không chỉ mấy án mạng vừa rồi mà mọi chuyện xảy ra từ khi làm giáo viên, tôi đều muốn quên hết.
“Chẳng ra làm sao cả.” Tôi phun ra thành tiếng, một lời khái quát về cuộc đời mình.
Đột nhiên, cơn buồn ngủ ập đến, nhưng cứ nhắm mắt là chóng mặt và tức ngực. Thật tồi tệ!
Cố lấy thăng bằng để đứng lên lại thấy dễ chịu hơn, tôi loạng choạng bước đi, bụng bảo dạ, hóa ra đây gọi là chân đăm đá chân chiêu. Tôi rời khỏi công viên đi về hướng chung cư, đúng lúc một chiếc ô tô trườn vào con đường hẹp này, đèn pha sáng chói khiến tôi lóa mắt. Không, còn hơn thế nữa, tôi cảm thấy dạ dày nhộn nhạo, người chao đi, phải bám vội vào hàng rào công viên.
Chiếc xe dừng khựng trước mặt tôi, nhưng không tắt đèn. “Lạ nhỉ!” Tôi mới thoáng nghĩ thì cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. Sau lưng hắn là đèn pha lóe sáng nên tôi không trông rõ mặt, chưa kể hắn còn đeo kính đen.
Người đàn ông lừ lừ tiến lại, tự dưng tôi đâm sợ, bèn đi sát hàng rào để nhường đường. Đúng lúc ấy hắn lao thốc tới. Thân hình to cao hơn tôi vừa ập đến, bụng tôi trúng ngay một nhát đâm, nóng ran và tê dại. “Hừ!” Tiếng kêu buột ra khỏi cổ họng và cơn đau ngạt thở lan khắp châu thân.
Người đàn ông nhảy bật ra khỏi tôi như bị ai đẩy, tay lăm lăm một thứ như con dao. Hình như chính cái này vừa đâm mình! Mới nghĩ được đến thế thì đầu gối khuỵu xuống, tôi ngã vật ra đường, tay ôm bụng chỉ thấy nhầy nhụa, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
“Anh Serizawa, nhanh lên!”
Tiếng thúc giục vọng ra khỏi xe giữa lúc tôi đang giãy giụa bên lề đường. Nghe cái giọng đó, tôi sốc đến mức quên cả đau. Cô ta đã cố ý hạ giọng, nhưng không thể nhầm được, đây chính là giọng Yumiko.
Yumiko? Tại sao chứ?
Người đàn ông lên xe, tiếng cửa đóng sập, kế đó là tiếng rung của động cơ truyền qua mặt đường nhựa. Ánh đèn pha quét một vòng, chiếc xe quay đầu bỏ đi theo con đường vừa tới. Tôi nhìn theo và nhận ra. Kia là chiếc Celica hôm nào…
Xe đã bỏ đi, tôi quằn quại bò như con sâu. Muốn cất tiếng gọi nhưng không còn sức, chân tay tê dại, mấy lần trượt dài vì đạp phải máu.
Ý thức chập chờn lúc gần lúc xa, tranh thủ những khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi, tôi cố phán đoán xem chuyện gì đang xảy ra. Đúng là Yumiko gọi “Serizawa”. Tôi không nhớ lắm, nhưng nếu không nhầm, đó là tên của quản lý siêu thị Yumiko đang làm. Hắn ta to cao, khoảng gần tứ tuần… Ra vậy, Yumiko và người đàn ông đó…
Hôm trước, tôi bị xe đâm ngay sau khi kể cho Yumiko nghe có kẻ đang tìm cách giết mình. Với Yumiko và Serizawa, đây chính là thời cơ vàng để trừ khử tôi, bởi vì hung thủ chắc sẽ bị hiểu nhầm là hung thủ trong các án mạng ở trường. Đã hiểu, vụ xe điên chẳng liên quan gì đến Kei và Emi. Suốt một thời gian dài, tôi cứ tưởng mình là mục tiêu hãm hại, té ra chỉ bị lợi dụng mà thôi. Đến đúng cái ngày tưởng hóa giải tai ương, thì lại bị chính vợ mình ám sát. Thật là trớ trêu!
Yumiko có thể giết tôi không? Tôi cố nén đau, tự hỏi.
Có thể lắm chứ. Đây là câu trả lời.
Tôi đã không đem lại gì cho cô ấy. Mà nói thế chưa đúng. Tôi toàn cướp bóc của cô ấy. Tự do, niềm vui và… con cái. Kể ra không biết bao nhiêu mới hết. Khi xuất hiện người đàn ông đủ điều kiện đáp ứng các mong muốn của Yumiko, sự tồn tại của tôi dĩ nhiên biến thành vật cản.
Ý thức của tôi tắt dần, như bị cái gì hút đi. Nhưng tôi không được chết. Chết lúc này là mất hết, chỉ tổ biến Yumiko thành tội phạm giết người.
Tôi nằm bẹp trên mặt đường nhựa, trằn trọc chờ có người đi ngang qua.
Gì chứ chờ đợi, thì tôi làm được.
Quãng thời gian sau giờ học này sẽ dài lắm đây! Tôi nằm đó và nghĩ…