Cuộc trả đũa quá mỹ mãn khiến buổi tối, Tuân đến buổi văn nghệ trong sự hân hoan và sẵn sàng làm mọi điều vì ai đó. Đêm văn nghệ được tổ chức khá rình rang và được phép bán vé để gây quỹ, lọt qua cửa mà không phải mua vé với Tuân là chuyện vặt, nhưng nhìn thấy một đứa con gái đang bối rối vì đứa em dắt theo không được vô, thằng con trai ngồi ở bàn vé ra cái điều khó khăn để được năn nỉ, Tuân dừng lại mua ngay hai vé và tặng lại một cho đứa nhỏ, nó ngước hai sừng tóc ngắn cũn thắt hai cái nơ to đùng màu đỏ nhìn Tuân ngạc nhiên. Tuân phớt lờ lời cảm ơn sắp thốt ra của cô chị và cái gườm gườm của thằng con trai rồi ngẩng cao đầu đi vào trong.
Đèn tắt, tiếng vỗ tay rào rào vang lên, tiết mục hợp ca đầu tiên được giới thiệu bởi một giọng con gái thánh thót, màn kéo, ánh đèn màu từ sân khấu hắt xuống những hàng ghế đầu, soi rõ khuôn mặt những cổ động viên cuồng nhiệt đang kéo dài tràng vỗ tay lốp rốp. Tuân nhìn quanh tìm Cần và Dương, không thấy. Chắc hai đứa đang làm gì đó trong hậu trường. Sau lưng Tuân chợt vang một giọng nói con nít:
- Em không thấy gì hết.
Tuân quay lại, hai sừng tóc ngắn cũn và hai cái nơ to đùng đập ngay vào mắt. Tuân đứng lên đổi chỗ cho một đứa con trai thấp hơn mình, lòng chợt thấy khoan khoái lạ lùng. Rồi nỗi khoan khoái giảm đi một chút khi Tuân nhận ra bên cạnh chỗ ngồi mới này là Trung, thằng con trai trong lớp có cái biệt danh rất mất mặt nam nhi là Chị. Nhìn thấy Tuân, Trung nhoẻn cười, kiểu cười như từ nãy đến giờ chỉ đợi mình Tuân mà thôi:
- Mày đi một mình hả?
- Ừ.
- Đẹp quá há?
- Ừ.
- Lớp mình tham gia tiết mục độc đáo nhất mày biết không?
- Vậy à?
Tuân đáp lời ngắn ngủn, làm mặt không mặn mà, nhìn lên sân khấu. Dương kia rồi, quần xanh áo trắng đóng thùng bình thường vẫn vậy mà sao trên sân khấu nhìn đẹp trai hẳn ra. Hèn nào nhiều người mộng diễn viên.
Tiết mục thứ hai được giới thiệu là một màn múa quạt có tên Vũ điệu chim công. Trung đập vai Tuân:
- Tụi nó tập điệu múa này kỳ công lắm. Nghe đâu tập suốt hai tháng nay luôn. Phải mượn trang phục của diễn viên nhà văn hóa tỉnh. Rồi mày sẽ thấy đẹp mê luôn.
- Thật à?
- Sao không thật. Chỉ nhìn thấy mấy cái quạt là đã mắt lắm rồi.
Tuân ậm ừ giấu nỗi ngạc nhiên, điệu múa công này nghe tivi giới thiệu là rất khó, diễn viên chuyên nghiệp mấy người múa được đâu. Đúng như Trung nói, những cái quạt giấy đủ màu gắn lông cũng nhuộm màu lộng lẫy khiến sân khấu sáng bừng lên. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt, có vẻ như điệu múa này đã được bàn tán và chờ đợi lâu lắm rồi.
- Phần đầu chỉ là mới uốn qua uốn lại đi qua đi lại thôi - Trung tiếp tục - Tới phần kết mới đã, mày sẽ thấy những cái quạt nhiều màu sẽ chạm nhẹ cánh vào nhau xòe thành cái đuôi con công rực rỡ. Giống hệt như là công thật vậy.
- Mày coi chưa mà biết? Trời ơi, rồi mày sẽ thấy.
Tiếng cười nổ ra từ hàng ghế đầu và nhanh chóng lan ra khắp tất cả. Quả đúng như Trung nói, những cánh quạt chạm vào nhau... nhưng không giống đuôi công mà nhấp nhô như cánh gà đang bị nhổ lông. Tiếng cười khiến những cái quạt quýnh quáng nghiêng ngả hơn. Tuân cũng ôm bụng cười. Tiếng cười nhẹ dần rồi rộ lên một lần nữa khi những cái lông gắn vào cánh quạt bay từng chùm lả tả theo từng động tác phe phẩy.
Tuân liếc ngang. Trung im bặt.
Màn kéo nhanh.
- Sau đây, mời các bạn tham gia vào thế giới kỳ bí của ảo thuật gia XYZ.
Lời giới thiệu giọng con trai hùng hồn như át đi thất bại của màn múa vừa qua. Khán giả vỗ tay dè dặt, tiếng vỗ tay như muốn hỏi XYZ là ai?
Trời ơi, đội cái mũ giấy có chóp cao hình nón dán đủ thứ giấy màu tượng trưng cho bốn mùa hoa trái, nào là cam quít xoài bưởi dưa hấu mít nho ổi... Còn cái áo thụng nhìn là biết mượn áo dài của ai đó, hai tà dán đầy giấy màu hình tròn, hình vuông, hình chữ nhật, hình tam giác, hình bình hành... Mặt vẽ râu vểnh lên hệt như diễn viên tuồng. Thằng Cần! Tuân kinh ngạc. Tuân biết bạn mình là một ảo thuật gia, những trò biến giấy báo thành bạc hay là đâm cây kim dài xuyên qua mà bong bóng không bị nổ, lấy trong tay áo ra trái bóng bàn... Tuân từng thấy Cần biểu diễn. Nhưng lên sân khấu với cái tên XYZ và bộ áo quần kỳ quái này thì thật là một bất ngờ. Tuân vỗ tay rôm rốp. Dương đâu rồi? Tuân đưa mắt tìm và nhìn thấy Dương ở sau cánh gà, cũng đang ủng hộ bằng những tràng vỗ tay nhiệt tình.
Tiết mục ảo thuật đầu tiên này, xin tặng các bạn nữ lớp D3 - Cần nói và vung hai tay lên. Từ trong hai ống tay áo tuôn ra hai sợi dây dài...
Tiếng vỗ tay rào rào vang lên một góc hội trường, Trung léo nhéo:
- Mày nghe con gái lớp D3 vỗ tay không?
- Nghe.
- Coi kìa - Trung kêu lên. Hai đứa con gái, hoa trong tay, len qua hàng ghế để đi lên sân khấu tặng hoa cho XYZ. Trung xuýt xoa - Gặp con gái lớp mình thì thôi, khỏi phải nói...
- Nói sao?
- Như sáng nay, lỡ có sâu thì sâu cũng phải lịch sự, nỡ nào quăng hoa xuống đất phụ lòng tụi mình quá. Mà mấy đứa nhỏ nhắn như Đoan Trang thì đã đành, còn như Sữa Ông Thọ mà cũng sợ con sâu nhỏ xíu. Thằng Quy nói tiết sinh hoạt thứ bảy tuần này là xin cô từ chức.
- Vậy à?
- Mày nghĩ lớp mình còn ai làm lớp trưởng nổi nữa không?
- Sao tao biết được?
- Mà đứa nào bắt sâu lên lớp ghê quá - Trung liếc Tuân đầy ngụ ý.
Tuân điềm nhiên:
- Mày cũng bắt chước Sữa Ông Thọ thấy sâu ghê quá à?
Trung im bặt.
Trên sân khấu, Cần lấy kéo cắt hai sợi dây dài thành từng đoạn ngắn. Cầm từng đoạn giơ cao cho khán giả thấy rõ rồi vo tròn những đoạn dây thành một nắm như trái cam. Lấy một mảnh vải phủ lên và thổi thổi hô biến, hơi thổi cuối cùng phù phù bay tung mảnh vải, Cần cầm nắm dây bị vo tròn đập mạnh xuống bàn, nắm dây nảy tưng tưng như trái banh và xổ ra... trở thành hai sợi dây dài nguyên vẹn như ban đầu!
Tiếng vỗ tay muốn nổ tung hội trường. Cần mỉm cười đưa ống tay áo quệt mồ hôi hai bên thái dương làm đứt mất một mẩu râu bên má trái. Tuân phì cười. Nó biết thằng Cần đang run lắm.
Ảo thuật làm tất cả khán giả trở nên hào hứng và khi lời giới thiệu thánh thót báo tin bắt đầu phần hấp dẫn nhất của đêm văn nghệ là cuộc thi hoa hậu thì hội trường không còn chỗ chen chân nữa. Trung vừa xòe tay làm quạt vừa nghểnh đầu nhìn về phía sau, toàn là những cái đầu người đang cố len qua vai kẻ đứng trước.
- Có muốn về cũng không đi được nghe Tuân - Trung nói.
Tiết mục đinh của đêm văn nghệ là cuộc thi hoa hậu, có mà điên mới bỏ về. Tuân nhìn Trung, định độp một câu nhưng chưa kịp nói gì thì đứa con trai dẫn chương trình đã vẫy tay với vẻ mặt rất hấp dẫn:
- Chúng tôi cần mười bạn nam xung phong lên sân khấu để làm vệ sĩ cho các thí sinh tham gia cuộc thi hoa hậu này. Và cũng xin thông báo là có một phần quà đặc biệt tặng cho người đoạt danh hiệu vệ sĩ Hào Hoa. Trước tiên chúng tôi xin được phép giới thiệu tên của các thí sinh. Người thứ nhất: Trịnh Kim Chi, lớp 10A. Người thứ hai, Nguyễn Thị Đoan Trang, lớp B2. Người thứ ba...
Tuân ngạc nhiên khủng khiếp. Đoan Trang dự thi hoa hậu? Chuyện không thể tin nếu không tai nghe mắt thấy. Đoan Trang - chưa bao giờ đặt chân đến căng tin trường cũng như bất cứ hàng quán nào mà tất cả con gái trên đời này luôn là nhân viên thường trực. Đoan Trang - chưa bao giờ là đề tài của câu chuyện phiếm nào mang hàm ý cười cợt. Đoan Trang - chưa bao giờ nghe nhắc đến áo quần giày dép thời trang như vô số con gái thường hay, vẻ giản dị thuần khiết luôn làm con trai im bặt khi ngang qua. Đoan Trang - sự học giỏi khiến bọn con trai đứa nào cũng mơ mà không dám nói một lời.
Đoan Trang thi hoa hậu? Và mỗi thí sinh cần một bạn nam đứng ngay bên cạnh để giúp đỡ? Đủ mọi ý nghĩ lộn xộn trong đầu hay nói đúng hơn là không kịp nghĩ gì, Tuân đứng dậy giơ cao tay lên. Bao nhiêu là cánh tay đang giơ cao trong tiếng hò reo:
- Tôi xung phong.
- Tôi.
- Tôi...
- Tôi đây...
Tuân rời khỏi chỗ ngồi và chen lên gần sân khấu, nó gào lên:
- Tôi...
- Mời bạn. Xin mời bạn. Và bạn...
Ngón tay trỏ của speaker hướng về phía Tuân. Nó vuốt mồ hôi đang tươm trên mặt. Như một giấc mơ! Nó sẽ đứng cạnh Đoan Trang trước hàng trăm đôi mắt nhìn! Và Đoan Trang sẽ thấy nó không như mọi người vẫn nghi ngại, nó là một thằng con trai đáng mặt nam nhi! Đoan Trang sẽ thấy...
Tuân bước lên sân khấu cùng với chín đứa con trai nữa. Bên dưới vang tiếng hò reo cổ vũ. Speaker phải đợi một hồi lâu trật tự vãn hồi rồi mới tiếp tục được:
- Xin mời thí sinh Trịnh Kim Chi bước ra sân khấu.
Tiếng nhạc đệm vang lên du dương. Và... Trời đất ơi! Tuân sửng sốt khi... từng bước duyên dáng tiến ra sân khấu là một thằng con trai, đúng là con trai, không hề lầm lẫn! Một thằng con trai trong trang phục thiếu nữ Ê Đê, tóc cài một cái băng đô thổ cẩm, bên hông đong đưa cái túi cũng bằng thổ cẩm.
Thằng con trai thật sự đang đứng cạnh Tuân tươi cười đi đến cầm tay thằng con trai giả hiệu Trịnh Kim Chi và cả hai cúi chào khán giả rồi lui lại nhường chỗ cho thí sinh thứ hai.
- Xin mời thí sinh Nguyễn Thị Đoan Trang bước ra sân khấu.
Tuân đã kịp bình tĩnh lại để nhận ra đây là hoa hậu trai giả gái. Thằng Cần và thằng Dương đáng trách, chẳng kể gì về chương trình văn nghệ cho Tuân biết cả. Rồi sự bình tĩnh của Tuân chao đảo khi yểu điệu tiến ra sân khấu là thằng Quy, đúng thằng Quy lớp trưởng! Bộ váy áo màu hồng thướt tha, đôi giày cao gót dưới chân, và... trời đất ơi, ngực nó độn cái gì mà giống hệt con gái! Nhưng cái đầu tóc thì không bút mực nào tả được, những cọng tóc ngắn ngủn được cột túm lại bằng một sợi ruy băng nhìn giống một trái ớt còn dính cuống. Không thể đếm được trên đầu kẻ mang tên Đoan Trang có bao nhiêu trái ớt dính cuống như vậy! Đôi môi thoa son màu cánh sen ra vẻ e thẹn:
- Em xin chào ban giám khảo và các bạn.
Tiếng cười ầm ầm rung cả bốn bức tường. Đoan Trang chớp chớp mắt rồi yểu điệu dựa vào tay Tuân để bước lùi nhường chỗ cho thí sinh kế tiếp. Tuân ớn lạnh liếc nhìn đế giày cao gót nhọn hoắt dưới chân Đoan Trang. Sự lầm lẫn này thật là cay đắng! Nhưng phải cười, chẳng còn cách nào khác là cười thật tươi, đằng nào cũng lỡ rồi, phải tỏ ra cho hàng trăm đôi mắt dưới kia nhìn thấy mình ga lăng với Đoan Trang đến thế nào! Tuân, kẻ gây rối không bao giờ để lại chứng cớ, hãy cười tươi tỉnh lên và tỏ ra hãnh diện với vinh dự khối đứa dưới kia rất thèm mà đành không. Lạy trời cho nó rớt ngay vòng đầu tiên, chấm dứt cho hai đứa cực hình này! Đúng, cực hình với cả hai! Nhìn mặt cũng biết là thằng Quy không ngờ vệ sĩ của nó lại là Tuân, không thể ngờ Tuân xung phong lên sân khấu!
Lần lượt, mười thí sinh xuất hiện trong tiếng cười không dứt của tất cả mọi người, kể cả những vệ sĩ đang đứng trên sân khấu cũng toét miệng ha hả cười, quên mất mình cũng đang là đối tượng chấm điểm của ban giám khảo!
Thí sinh thứ mười gây nên tràng cười dữ dội nhất, đầu tóc quăn tít thả xuống từng lọn biết ngay là tóc giả, vai áo bồng bềnh phồng đến nỗi đụng vào đôi bông tai thật to hình trái tim tòn ten bên trên. Tuân ngao ngán tự hỏi bằng cách nào mà đôi bông tai kinh khủng này không bị rớt khi cử động? Còn phía dưới thì... một cái váy màu đỏ lộ ra cặp giò dù mang tất da điệu đàng nhưng không thể dấu được vẻ cứng ngăng ngắc của cẳng chân con trai.
Căn cứ theo tiếng cười ầm ĩ nhất, dai dẳng nhất và tràng vỗ tay ồn ào nhất, có thể đoán được ngôi hoa hậu sẽ thuộc về thí sinh mang số cuối cùng này
Nhưng thật trêu ngươi, Quy từ vòng sơ khảo vào vòng trong, rồi vào chung kết. Vốn là lớp trưởng quen phát biểu trước đám đông, và với tiêu chuẩn chấm điểm là ngoài trang phục được phép mượn (tất nhiên), còn lại những thứ khác càng thật thì càng được nhiều điểm, vậy nên thời trang tóc trái ớt của Quy đã làm thí sinh thứ mười bị mất điểm trong gang tấc. Khi điểm số được công bố, khán giả ào lên tặng hoa cho Hoa Hậu. Ban đầu Tuân tưởng đây là một sự sắp đặt vì những khuôn mặt quen nhưng rồi hoa nhiều đến nỗi Tuân ôm vun đầy cả hai tay.
Đường đi oái oăm của số phận đã khiến Tuân phải theo kẻ mình ghét vô cùng và chắc là cũng ghét mình vô cùng đi tới tận cùng cuộc thi. Nhưng chưa hết, speaker mỉm cười với Tuân trước khi quay mặt về phía khán giả:
- Thưa các bạn, sau giải thưởng trao cho Hoa Hậu là món quà đặc biệt trao cho Vũ Đình Tuân, người đoạt danh hiệu vệ sĩ Hào Hoa!