Siêu Thần Sủng Thú Cửa Hàng

Lượt đọc: 54902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 140
nàng là em gái ta (giữ gốc 1)

❊ ❊ ❊

Khi Tô Bình đến lớp của Tô Lăng Nguyệt, cậu thấy mọi người vẫn đang hướng mắt về phía sân đấu, vẻ mặt chăm chú và có vẻ rất lo lắng.

Cậu kéo một nữ sinh lại hỏi: "Tô Lăng Nguyệt lớp cậu đâu?"

Nữ sinh đang xem rất tập trung, đột nhiên bị kéo lại thì giật mình, vội quay đầu nhìn, lập tức nhận ra Tô Bình.

"Tô, Tô đạo sư...?" Nữ sinh kinh ngạc, có chút thụ sủng nhược kinh.

Cô từng nghe khóa của Tô Bình, rất quen mặt cậu, nhưng không ngờ vị đạo sư mới nổi danh như cồn này lại xuất hiện gần mình như vậy, đây đúng là nhân vật phong vân trong học viện dạo gần đây mà!

Lời của nữ sinh khiến những người xung quanh nghe thấy, lần lượt quay đầu lại.

Rất nhanh, họ cũng nhận ra Tô Bình, ai nấy đều ngạc nhiên, vừa mừng vừa sợ.

Tô Bình cảm thấy sự náo động mình gây ra có xu hướng lan rộng, vội hỏi lại: "Tô Lăng Nguyệt đâu?"

Nữ sinh kịp phản ứng, lập tức ngoan ngoãn trả lời: "Bạn Tô vừa được thầy Trình đưa đến phòng y tế rồi ạ."

"Phòng y tế?" Tô Bình ngớ người.

Sắc mặt cậu hơi đổi, hỏi: "Cô ấy bị thương? Nghiêm trọng không?”

Nữ sinh lắc đầu: "Em không rõ lắm, nghe thầy Trình nói thì hình như bị tấn công tinh thần, phải chờ bác sĩ kiểm tra mới biết được."

Các ngón tay Tô Bình hơi siết lại.

Tấn công tinh thần.

Nguyên Thủy Bảo Giáp chỉ có thể ngăn cản vật lý và năng lượng nguyên tố, duy chỉ có không thể ngăn cản tấn công tinh thần!

Mà tấn công tinh thần lại là loại nguy hiểm nhất, nhẹ thì khiến người ta ngây ngốc, hôn mê, nặng thì vỡ não, mất mạng tại chỗ.

Lúc này, xung quanh ngày càng có nhiều tiếng kinh hô, Tô Bình lấy lại tinh thần, thấy ngày càng nhiều người trong lớp chú ý đến mình, cậu hỏi nữ sinh: "Phòng y tế ở đâu?"

Nữ sinh ngẩn người, nghe ý Tô Bình là muốn đi thăm Tô Lăng Nguyệt?

Dù nghi hoặc, cô vẫn nhanh chóng trả lời: "Trong đấu trường có phòng y tế khẩn cấp tạm thời, tiện cho việc cấp cứu, đi theo lối đi cấp cứu kia là đến ạ."

Tô Bình nhìn theo hướng tay cô chỉ, lối đi ở tận dưới đáy khán đài, ngay bên ngoài sân đấu.

Lúc này, cậu cũng chú ý thấy bên ngoài sân đấu có mấy bóng người mặc đồ hộ lý đứng đó, dường như luôn sẵn sàng cấp cứu.

"Cảm ơn."

Tô Bình nói rồi bóng dáng thoắt một cái, như một cơn lốc trong chớp mắt lao đến hàng ghế khán giả phía trước nhất, sau đó tay chống nhẹ vào lan can, xoay người nhảy xuống, rơi vào hành lang bên ngoài sân đấu.

Ở đây, ngoài nhân viên y tế, còn có một số tuyển thủ dự thi đang chuẩn bị.

Tô Bình nhìn quanh, thấy cả Đổng Minh Tùng ở đó, bên cạnh anh ta còn có một ông lão, cùng với mấy học viên bên ngoài trường mà hôm qua cậu đã gặp.

Nhưng cậu không đến chào hỏi mà đi thẳng đến lối đi cấp cứu.

"Vị bạn học này, nơi này không được vào." Nhân viên y tế canh giữ trước lối đi thấy Tô Bình thì vội ngăn lại.

Tô Bình dừng bước, nhìn họ rồi nói: "Tôi là đạo sư, xin nhường đường."

Hai nhân viên y tế đều ngẩn người.

Một người trong đó cau mày nói: "Bạn học, không nên tùy tiện đùa như vậy..."

Chưa dứt lời, người kia đã bị đồng nghiệp kéo lại.

"Anh là Tô đạo sư?"

"Ừm."

"Xin lỗi, xin lỗi, mời ngài."

Anh ta kéo đồng nghiệp, nhanh chóng tránh đường cho Tô Bình.

Chờ Tô Bình đi vào, người vừa nghi ngờ hỏi: "Tô đạo sư nào cơ?”

"Cậu cả ngày ở trong phòng y tế nên không biết gì à, Tô đạo sư này là đạo sư cao cấp mới đến của học viện mình, nghe nói anh ta có một con Luyện Ngục Chúc Long Thú đấy, tương lai đã đặt trước một ghế phong hào rồi!"

"Luyện Ngục Chúc Long Thú? Đừng đùa, khu căn cứ Long Giang mình có loại Long Thú đỉnh cấp này á?"

"Dù sao học viên là đồn thế..."

Tiếng của nhân viên y tế dần nhỏ đi phía sau lưng, Tô Bình đã tiến sâu vào trong lối đi, rất nhanh thấy một khúc quanh, cậu rẽ vào, không lâu sau thấy mấy gian phòng, trước cửa một phòng có một cô gái đang đứng.

Tô Bình liếc mắt liền nhận ra, chính là vị thầy Trình đã dẫn đường cho cậu lúc trước.

Đối phương cũng là chủ nhiệm lớp của Tô Lăng Nguyệt.

"Thầy Trình." Tô Bình tiến lên.

Trình Sương Lâm đang nhíu mày trầm tư, nghe thấy tiếng động đột ngột thì giật mình, khi thấy rõ mặt Tô Bình thì cô sững lại một chút, hỏi: "Sao cậu lại ở đây?" Cô phát hiện mình không hề để ý Tô Bình đến gần, không hề nghe thấy tiếng bước chân.

Tô Bình liếc qua cánh cửa phòng đóng kín bên cạnh cô, hỏi: "Tô Lăng Nguyệt ở trong đó à? Tình hình cô ấy thế nào?"

“Tô Lăng Nguyệt?"

Trình Sương Lâm không ngờ Tô Bình đến thăm cô ấy, hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nói: "Bác sĩ vừa kiểm tra sơ bộ, nói là tương đối may mắn, chút nữa thì bị thương hải mã thể rồi, may mà 'Phượng gáy' của bạn Tô luyện đến cấp bốn, che chắn được ý thức bản nguyên, nếu không có lẽ đã ngây ngốc, hoặc mất trí nhớ, hậu quả sẽ khôn lường."

Tô Lăng Nguyệt là quán quân năm nhất, cũng là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của học viện Phượng Sơn trong tương lai, dù là ngây ngốc hay mất trí nhớ đều là đả kích mang tính hủy diệt!

Đáy mắt Tô Bình thoáng rùng mình, lập tức dịu đi nhiều, chưa xảy ra tình huống xấu nhất là tốt rồi.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Cậu hỏi.

Trình Sương Lâm kỳ quái nhìn cậu: "Có vẻ cậu rất quan tâm đến tình hình của cô ấy?”

"Cô ấy là em gái tôi." Tô Bình nói.

Trình Sương Lâm kinh ngạc, lập tức nghĩ đến cả hai cùng họ Tô, bỗng im lặng, sao lúc trước mình không nghĩ ra điều này?

Cô cười khổ: "Xem ra gen nhà các cậu đều tốt cả."

Thấy Tô Bình mặt không biểu cảm, nụ cười khổ trên mặt cô cũng chậm rãi thu lại, cảm giác được tâm trạng của Tô Bình lúc này, không hề bình thản như vẻ ngoài.

"Chuyện là thế này." Cô kể lại chuyện chiến đấu cho Tô Bình nghe: "Đối thủ của cô ấy không làm gì được nên đã dùng sủng thú thi triển Tinh Thần Xuyên Thứ, đánh bại bạn Tô."

Tô Bình im lặng nghe.

Cậu không ngờ lòng tốt của mình suýt chút nữa hại Tô Lăng Nguyệt.

Nếu không có Nguyên Thủy Bảo Giáp, Tô Lăng Nguyệt đã thua từ sớm, cùng lắm chỉ bị chút khổ da thịt, chứ không đến mức mạo hiểm lớn như vậy, bị tấn công tinh thần đánh bại.

Lúc này, cửa phòng bên cạnh mở ra.

Mấy nhân viên y tá bước ra, một người trung niên khí chất nho nhã nói: "Bạn Tô đã tỉnh, cơ bản không có gì đáng ngại, thầy Trình không cần quá lo lắng."

Trình Sương Lâm nhẹ nhàng thở ra, vội cảm ơn.

Tô Bình cũng nói lời cảm tạ.

"Cô ấy có thể về rồi, nhưng sắp tới không được để bị kích thích tinh thần nữa." Người trung niên dặn dò.

Trình Sương Lâm liên tục gật đầu.

Mấy nhân viên y tế rời đi, Tô Bình dẫn đầu bước vào phòng, thấy Tô Lăng Nguyệt đang nằm trên giường, vuốt ve Huyễn Diễm Thú.

"Anh?" Tô Lăng Nguyệt ngớ người, vô ý thức kêu lên.

Nhưng rất nhanh, mặt cô đỏ lên, lại nghĩ đến bộ dạng chật vật nằm trên giường bệnh của mình lúc này, càng thêm tức giận, hậm hực khinh bỉ: "Anh đến làm gì?"

Tô Bình thấy phản ứng này của cô thì biết tinh thần cô bình thường, không có vấn đề gì.

"Để anh xem thử cục than đen này." Tô Bình nói.

Tô Lăng Nguyệt giận dữ: "Nó là tuyết cầu, không phải than đen."

Tô Bình "à" một tiếng, thấy cô còn sức lớn tiếng như vậy thì hoàn toàn yên tâm, nói với Trình Sương Lâm: "Tôi đi trước, cô giữ chặt cô ấy đi."

Trình Sương Lâm ngạc nhiên.

Hai anh em này là sao vậy?

Tô Bình quay người rời đi, một chiếc gối bay tới, nhưng bị Trình Sương Lâm bắt được.

Tô Lăng Nguyệt giật mình, le lưỡi, lúng túng nói: "Cô, em không cố ý, là anh ta nói bậy bạ."

Trình Sương Lâm không so đo với cô, nhất là sau khi biết cô là em gái Tô Bình, cô càng để ý đến thân phận của cô hơn.

Cô tiến lên tiện tay đặt chiếc gối lên bên giường, quan tâm hỏi: "Em không sao chứ? Bác sĩ nói đầu óc em không có vấn đề gì, em tự cảm thấy thế nào?"

"Em không sao rồi." Tô Lăng Nguyệt nói, cô cảm thấy ngoài việc đại não còn hơi mơ hồ ra thì không có gì khó chịu khác.

Trình Sương Lâm cũng yên tâm, nói: "Không ngờ anh trai em lại là thầy Tô, sao em không nói với cô sớm hơn?"

Tô Lăng Nguyệt cho rằng cô nghe thấy tiếng "anh" lúc nãy mình gọi, có chút đỏ mặt, nói: "Em không cố ý giấu giếm đâu, cô cũng thấy đấy, anh ấy chỉ cười nhạo em thôi, em không thèm nhận anh ấy là anh đâu!”

Trình Sương Lâm sững người, nghĩ đến cảm giác của Tô Bình khi hỏi thăm tình hình của cô ở ngoài cửa lúc nãy, dù Tô Bình nhìn bên ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng cô cảm thấy đối phương dường như lúc nào cũng có thể bộc phát ra thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp, đó không phải là sự bình tĩnh thật sự.

"Anh trai em có lẽ vẫn quan tâm em đấy." Cô vô ý thức nói.

Tô Lăng Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, chỉ coi cô là đang an ủi, dù sao ai lại nói thật, đúng vậy, anh trai em đến chê cười em đấy. Có phải đầu óc thiếu dây không chứ?

"Cô, trận đấu phía sau thế nào rồi, Diệp Hạo ra sân chưa ạ?" Tô Lăng Nguyệt nghĩ đến trận đấu thì lập tức tỉnh táo hơn hẳn, vội hỏi.

Trình Sương Lâm sững người, gật đầu: "Hình như ra sân rồi, cô vừa nãy nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ ngoài lối đi, chỉ là tình hình thế nào thì cô ở đây trông em, không rảnh đi xem."

Tô Lăng Nguyệt không ngờ người được mong chờ nhất lại lên sân nhanh như vậy, cô kinh ngạc một chút, vội đứng dậy nói: "Vậy chúng ta nhanh đi thôi, có lẽ vẫn còn kịp."

Trình Sương Lâm vốn muốn cho cô nghỉ ngơi thêm, nhưng thấy cô khỏe mạnh như vậy thì thôi vậy, dù sao Tô Lăng Nguyệt cũng không phải người bình thường, chỉ cần không chiến đấu thì đều coi như tĩnh dưỡng, không cần giống người bình thường, cứ phải nằm mới gọi là nghỉ ngơi.

Cô đỡ Tô Lăng Nguyệt xuống giường, cả hai nhanh chóng chạy đến sân đấu.

(hết chương)

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »