Kinh thành, một vị tiểu thư mất tích?
Dịch thừa có chút kinh ngạc.
Mỗi năm người đi lạc nhiều vô số, từ trẻ nhỏ đến ông lão, từ cô nương đến phụ nhân đều không hiếm lạ, mất tích một tiểu thư thật sự chẳng phải chuyện lớn gì.
Trừ khi thân thế của vị tiểu thư ấy không tầm thường.
“Là tiểu thư của vị quyền quý nào trong kinh thành vậy?” Lão hiếu kỳ hỏi.
Tề Đốc bưu phất tay: “Không hẳn là quyền quý, nhưng gia thế cũng chẳng đơn giản.”
Thế thì càng thú vị, Dịch thừa càng thêm tò mò.
“Vị tiểu thư ấy họ Sở.” Tề Đốc bưu nói, “Bá phụ không quan không chức, dạy học ở Thước Sơn thư viện, phụ thân nàng mới là người có thân phận, ngươi nhất định cũng từng nghe danh.”
Hắn liếc Dịch thừa cười cười.
“Tướng quân vệ quân Vân Trung quận – Sở Lăng.”
Dịch thừa chớp mắt, cũng không hẳn vì thân phận tiểu thư mà cảm thấy kinh ngạc hay bừng tỉnh, điều đầu tiên lóe lên trong tâm trí lão lại là—thật trùng hợp, dường như đây đã là lần thứ hai lão nghe đến cái tên Tướng quân Sở Lăng trong thời gian gần đây.
“Ngươi đang thì thầm gì thế?” Tề Đốc bưu thấy lão phản ứng lạ lẫm, hỏi, “Tướng quân Sở Lăng làm sao? Đừng nói với ta là ngươi quên mất người là ai rồi nhé?”
Ta chỉ là thấy, mấy năm nay cái tên Sở tướng quân ít được nhắc tới, thế mà gần đây không hiểu sao lại nghe liên tục, gần như sắp sánh với lúc đương thời huy hoàng nhất của ông ấy rồi.”
“Còn ai nhắc đến nữa?” Tề Đốc bưu hỏi.
“Vài hôm trước có đám dịch binh đi biên quận nhắc qua.” Dịch thừa đáp sơ lược. Những việc này kỳ thực không thể tùy tiện nói ra, bằng không dễ bị quy vào tội tiết lộ cơ mật.
Tất nhiên, cũng chẳng ai thực sự coi việc dịch binh đi biên quận là đại sự cơ mật.
“Nếu thật thế thì cũng gọi là nối nghiệp phụ thân.” Tề Đốc bưu cười, “Đáng tiếc vị Sở tiểu thư kia không hiểu học vấn, ngạo mạn vô lễ, ngang ngược bá đạo, mấy hôm trước còn đá con gái đại nhân Hồng Lô Tự – Lương đại nhân xuống hồ, suýt nữa xảy ra mệnh hệ.”
Thật không tưởng nổi, tiểu thư quý tộc kinh thành lại như phụ nữ chợ búa mà ẩu đả nhau.
“Ta thấy chẳng cần dạy, là bản tính vậy rồi. Làm con đã ngang ngược, làm cha cũng từng bất tuân.” Tề Đốc bưu cười khẩy.
Đúng lúc ấy đám sai dịch khiêng rượu trở lại, Tào lão Tứ đặt một vò rượu xuống bàn bên, nghe đến đó liền bật cười “hà” một tiếng.
“Vị Sở tiểu thư ấy, không phải mất tích, mà là đánh người xong rồi bỏ trốn.” Hắn nói, “Lương tiểu thư suýt mất mạng, phụ mẫu khóc sống khóc chết, sao chịu để yên, phải kiện lên tận hoàng đế, đòi trừng trị nàng ta, kết quả vị tiểu thư ấy liền bỏ chạy.”
Tào lão Tứ vừa rót rượu, vừa thao thao bất tuyệt: “Tiểu cô nương ấy lợi hại lắm, đánh người xong không rơi một giọt nước mắt, không làm loạn gì cả, hôm sau đã leo tường trốn đi, còn cuỗm theo không ít tiền bạc trong nhà.
Sở lão gia là người đọc sách, bên ngoài phải cúi đầu nhận lỗi, đích thân phu nhân và nữ nhi đến Lương gia trông nom Lương tiểu thư, ai ngờ hung thủ lại cao bay xa chạy, khiến ông ta tức đến phát bệnh, trong nhà một phen loạn cả lên.”
Xưa nay chỉ nghe nói bọn công tử bột gây họa cho gia đình, lần đầu tiên mới thấy nữ nhi cũng có thể làm được như vậy.
Tề Đốc bưu nâng chén rượu uống một ngụm, rượu nóng hơn cả nước sôi, khiến hàn khí trong người tan biến từ đầu đến chân.
“Biết ngay Lão Hứa có thứ tốt.” Hắn bật cười.
Đứa nhỏ này thật gan lớn, từ kinh thành đến Vân Trung quận xa biết chừng nào, dù bây giờ thiên hạ thái bình, nhưng một nữ nhi… vị tiểu thư này bao nhiêu tuổi rồi?”
Tề Đốc bưu có chút không nhớ rõ, quay sang nhìn Tào lão Tứ – hắn chỉ làm bề ngoài, thật sự làm việc là đám thuộc hạ.
Tào lão Tứ vội đáp: “Nghe đâu là gần mười ba rồi.”
Còn đưa tay ra phác một cái.
Tầm này cao.
Cũng đã được phát họa chân dung rồi.
Một tiểu cô nương gầy nhỏ, diện mạo nho nhã, tuyệt chẳng nhìn ra là người gây đại họa như thế.
Mười ba tuổi… Dịch thừa cầm chén rượu, thần sắc khựng lại, dường như nhớ đến nữ nhi của Dương gia nương tử, cũng chừng mười hai, mười ba tuổi. Kỳ quái thật, sao lão cứ hay nghĩ đến mẹ con họ vậy?
“Hửm, bất kể bao nhiêu tuổi, nữ nhi như vậy sao dám đi xa như thế? Chẳng nói đâu xa, nàng ta có phân biệt được đường đi không?” Lão thu hồi tâm thần, tiếp lời.
Ừm, con gái nhà họ Dương còn biết tìm dịch binh dẫn đường mà.
“Sở tiểu thư không ngốc đâu.” Tào lão Tứ nói, “Có để lại thư, bảo sẽ thuê tiêu sư giỏi nhất hộ tống về Vân Trung quận.”
“Đã hỏi khắp kinh thành rồi, không ai nhận.” Tề Đốc bưu nói, “Đoán là ra khỏi kinh mới ẩn danh tìm người, bây giờ tiêu cục gan to thì nhiều lắm, chỉ cần có tiền, việc gì cũng nhận.
Thế nên mới dọc đường lục soát theo.”
Hắn chợt như nhớ ra, quay đầu hỏi Dịch thừa.
“Lão Hứa, mấy ngày nay các ngươi có thấy tiêu sư nào không?”
Tiêu sư thân mang binh khí, luôn tránh né quan phủ, lại càng không lui tới trạm dịch.
Tề Đốc bưu cũng rõ điều này, gật đầu: “Ta cũng chỉ hỏi thử. Người kinh thành tới nay cũng đều tìm kiếm ở thị trấn cả.”
Nói tới cũng lạ, từ sau chuyện năm xưa, Sở tướng quân chưa từng quay lại kinh thành nữa, tính ra đã hơn mười năm rồi—”
Tề Đốc bưu lắc đầu: “Là một người con trai của đại ca Sở Lăng đến tìm, có người của Vệ úy phủ đi theo, chính là Tả thừa đại nhân Đặng Dịch do Vệ úy khanh phái tới.”
Sở Lăng là con thứ hai trong nhà, huynh trưởng là kẻ đọc sách, không chức không quyền, sao có thể điều động được người Vệ úy phủ.
Chỉ còn lại cái danh của Sở Lăng— “Xem ra bệ hạ vẫn còn nể mặt Sở tướng quân.” Dịch thừa dò hỏi.
Lúc này ngay cả danh xưng “Vệ tướng quân” cũng bỏ qua, gọi thẳng là “Tướng quân”, nhớ lại năm xưa, khi Sở Lăng còn là Giáo úy nơi biên ải, người người đã cung kính gọi là Tướng quân.
Bấy giờ ai cũng ngỡ, đừng nói Vệ tướng quân, đến Đại tướng quân hắn cũng làm được, ai ngờ đang giữa lúc đắc ý lại vướng đại họa, vận mệnh lao dốc, tiền đồ tan biến.
Đã hơn mười năm trôi qua, vẫn là cái chức Vệ tướng quân ấy, đến chết chỉ e cũng không thể thăng tiến.
Nhưng Hoàng thượng tuổi đã cao, hai năm gần đây thân thể bất an, người già thường hoài niệm chuyện cũ, chẳng lẽ lại muốn trọng dụng Sở Lăng?
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, bệ hạ chẳng hề quan tâm.” Tề Đốc bưu hừ lạnh, hạ giọng giải thích: “Là nhà họ Lương đệ đơn kiện cáo, muốn khởi tố, đòi Đình úy bắt người.
Mà Lương Tự Khanh không phải hạng thường, huống chi con gái ông ta vừa mới đính hôn, ngươi biết thông gia là ai không?”
Tề Đốc bưu hớn hở: “Là Đông Dương Tạ thị – chính là biểu huynh của Thái tử phi đương triều.”
Hiện nay Đại Hạ triều, có Dương thị là nhà ngoại của Hoàng hậu, có Triệu thị nhờ quý phi được sủng ái mà thế lực mạnh mẽ, được gọi là Tân quốc cữu.
Nhưng từ khi Nhị hoàng tử được lập làm Thái tử, thê tử hắn – Tạ thị sinh được Hoàng trưởng tử, địa vị vững như bàn thạch, Tạ thị cũng dần leo lên địa vị không thể xem thường trong hoàng thân quốc thích.
Dù là Dương thị hay Triệu thị, cũng khó bì với Tạ thị – người sau này sẽ là ngoại thích của Hoàng hậu tương lai.
Lương tiểu thư mà kết thân với Tạ thị, nay lại bị đánh, thật chẳng phải chuyện nhỏ. Chọc giận Tạ thị, chẳng khác nào đắc tội với Thái tử.
Vậy là Sở gia tiểu thư đã gây đại họa rồi.
“Chỉ là…” Tề Đốc bưu có vẻ tiếc nuối không được xem trò vui, “Đình úy vì nể mặt Sở gia, cuối cùng để Vệ úy phủ phái người, danh nghĩa là tìm người, không phải bắt người.”
Không thể để con gái bị xử phạt, nếu không sau này còn ai dám hỏi cưới, cả đời coi như chấm hết.
Thật đáng thương cho Sở Lăng, vốn đã là tội thần, bao năm nay sống thu mình, cố sống cố chết lặng lẽ trôi qua ngày tháng, cuối cùng thiên hạ cũng quên dần hắn, có thể bình yên mà già đi…
Ai ngờ lại có đứa con gái như vậy, phen này e rằng vận số đã tận.
Chuyện thiên hạ nói mãi cũng chỉ là chuyện ngoài miệng, ba người vừa nói vừa lớn tiếng uống rượu ăn thịt, trong sảnh nhiệt khí sôi nổi, xua tan khí lạnh đầu đông.
“Đại nhân, đại nhân.” Một tên dịch tốt chạy vào, thần sắc lộ vẻ khẩn trương, “Có một vị đại nhân tự xưng là Tả thừa của Vệ úy phủ tới.”
Tề Đốc bưu vừa uống nửa ngụm rượu liền đặt chén xuống, quá vội vàng nên rượu đổ cả lên áo.
“Mau, mau!” Hắn vội vã nói, “Vị Đặng đại nhân này tính khí không dễ chịu đâu!”