Sở Hậu

Lượt đọc: 18773 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
chuyện gia tộc

Sự tình đã sáng tỏ, Đặng Dịch không truy xét thêm, cũng không làm khó, để cho họ được rời khỏi.

“Kẻ không biết thì vô tội.” Hắn nói.

Ba người mừng rỡ dập đầu tạ ơn, Lệ Nương còn to gan hỏi: “Vậy… số tiền này—”

Công tử họ Sở bên cạnh vừa kinh vừa giận: “Đó là tiền của nhà ta! Ngươi còn định mang đi sao?”

Lệ Nương cười giả lả, song cũng chẳng sợ công tử này, vị công tử này chẳng đáng sợ bằng muội muội hắn – nhỏ hơn vài tuổi kia kìa.

“Dù các ngươi không cố ý, nhưng đã bị lòng tham sai khiến mà lừa người.” Đặng Dịch nói, “Những thứ này, đương nhiên không thể lấy đi.”

Lệ Nương vội nói: “Dĩ nhiên, dĩ nhiên, nô gia chỉ định nói rằng chúng ta… sẽ không lấy số tiền đó.”

Một ả kỹ nữ mà còn dám lý sự, Tề Đốc bưu quát: “Cút! Không muốn đi thì vào đại lao huyện nha mà ngồi!”

Lệ Nương, phu xe, và lang trung không dám ở lại nữa, vội vàng lui ra.

Dịch thừa vẫn quỳ yên tại chỗ, lão vốn là quan chức, nếu cũng bị đuổi như đám kia thì coi như chẳng còn đường quay về nữa.

Tuổi còn nhỏ mà đã bày ra một màn che giấu hành tung, thật là hổ phụ sinh hổ nữ.”

Sở Kha đầy vẻ tức giận, bảo gia nhân thu dọn tiền bạc trên đất.

“Nàng ta thật là điên rồi!” Hắn hằn học nói, “Muốn tìm cha thì nói thẳng ra, cần gì phải ăn trộm tiền nhà rồi bày trò vở diễn này!”

Khi xưa thúc phụ đưa nàng ta trở về đã nói rồi, không cho phép quay lại.”

Nghe nói tiểu thư vốn từ nhỏ theo Tướng quân ở Vân Trung, năm nàng mới sinh, mẫu thân đã qua đời, lão phu nhân định đưa về nuôi, Tướng quân cũng không đồng ý.

Bao nhiêu năm tự tay nuôi lớn, sao giờ lại đưa trả về?”

Sao hắn lại biết rõ chuyện nhà họ như vậy?

Sở Kha chột dạ.

Ngay cả việc tổ mẫu từng muốn nuôi dưỡng đường muội cũng biết?

Vậy chẳng phải cũng biết luôn chuyện thúc phụ năm xưa vô danh cưới gái quê, chưa thành thân đã có con – chuyện xấu hổ đó sao?

Sở Kha lại nghĩ, cũng chẳng có gì lạ.

Đường muội suýt chút nữa khiến tiểu thư nhà họ Lương mất mạng, Lương Tự Khanh đã kiện lên triều đình, Đình úy tra xét, Đặng Dịch được giao nhiệm vụ, tất phải tra ngọn ngành.

Một khi đã tra, nhà họ còn gì giấu được?

Huống chi thúc phụ từng làm nhiều chuyện ngu xuẩn, từ lâu đã thành trò cười chốn kinh kỳ.

Thật là mất hết thể diện! Tuổi trẻ da mặt mỏng, Sở Kha đỏ bừng mặt, vừa xấu hổ vừa giận.

“Đó là… vì đường muội đã lớn, thúc phụ muốn nàng trở về học quy củ, để còn bàn chuyện hôn sự.” Hắn thở dài, “Xem ra thúc phụ cũng biết nàng quá ương bướng, nên mới dặn người nhà nghiêm khắc dạy bảo, chưa ra hình ra dáng thì không được về Vân Trung.”

Đặng Dịch ồ một tiếng, ra chiều suy ngẫm.

Chắc lại đang nghĩ nhà họ còn bao nhiêu chuyện đáng xấu hổ nữa.

Thúc phụ làm chuyện mất mặt quá nhiều, khó khăn lắm bao năm nay mới sống thu mình khiến người ta lãng quên, giờ đường muội lại “nối nghiệp” cha mình, tiếp tục làm loạn nhà họ Sở.

Sở Kha thật quá khổ, thân là trưởng tử mà phải gánh lấy tất cả.

“Đặng đại nhân, đã tra rõ rồi thì xin đừng chậm trễ nữa.” Hắn thúc giục, “Mau đuổi theo, đưa muội muội về, để xin lỗi Lương đại nhân, chịu phạt, kết thúc chuyện này cho yên, bằng không đến tai thúc phụ, ông lại làm điều lỗ mãng xúc phạm Thánh thượng, lúc đó chúng ta chết vạn lần cũng không đền nổi.”

Thấy chưa! Quả nhiên! Bao năm trời mới khiến thiên hạ quên được, nay lại bị đào ra. Sở Kha đỏ mặt, vội nói: “Đặng đại nhân, chuyện cũ xin tạm gác, vẫn nên mau chóng đuổi theo muội muội.”

Đặng Dịch không để hắn tiếp tục xấu hổ, cũng dừng lời không nói nữa.

“Có điều, muội muội công tử không dễ đuổi kịp đâu.” Hắn nói, nhìn về phía Dịch thừa, “Hứa thừa, tốc độ đám dịch binh thế nào?”

Ta thấy từ kinh thành đến đây, họ đi nhanh hơn các đội khác hai ngày.”

Chờ đến lúc chúng ta đuổi tới, chỉ e nàng đã đến Vân Trung diện kiến Tướng quân rồi.” Nói đến đây hắn lắc đầu, “Đây cũng là sơ sót của ta.

Kỳ thực lúc đầu nên nghĩ đến – muội công tử là con gái Sở tướng quân, tất nhiên sẽ biết đường đi của dịch binh là nhanh nhất, đâu cần đi tìm tiêu cục nào.”

“Làm sao biết được trong đầu nàng nghĩ gì nữa.” Sở Kha tức tối, chỉ cảm thấy bó tay bó chân.

Hắn chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi, từ nhỏ theo phụ thân đọc sách trong thư viện, đây là lần đầu tiên đi xa như vậy, đường dài vất vả đến nỗi suýt đổ bệnh.

Phụ mẫu đã dặn đi dặn lại: dù thế nào cũng không được để thúc phụ dính vào chuyện này, nhất thiết phải tự mình giải quyết cho ổn thỏa, bởi vì mỗi hành động của thúc phụ đều ảnh hưởng tới cả nhà – nhất là tiền đồ của hắn.

Hắn nhớ đến lời căn dặn của phụ mẫu: “Tính tình thúc phụ thế nào chúng ta đều rõ.

Trước mặt Thánh thượng, ông ấy chỉ còn sót lại một chút thể diện.

Ta và ông ấy đã nói rõ rồi, vì tương lai nhà họ Sở, phải nâng đỡ con bước lên quan lộ, nếu đem chút thể diện cuối cùng kia dùng cho đường muội ngươi, thì phần của ngươi chẳng còn gì nữa.”

Hắn không hiểu lắm vì sao phụ thân lại nói thúc phụ vẫn còn chút thể diện trước mặt Thánh thượng – thúc phụ là tội thần, đã bị Hoàng thượng vứt bỏ từ lâu.

Nhưng hắn cũng biết, nếu thúc phụ nổi loạn, nhất định sẽ kéo cả nhà xuống theo, làm liên lụy tiền đồ của hắn.

Hắn vẫn là một thiếu niên, tuổi trẻ đầy triển vọng, tiền đồ như gấm thêu hoa!

Chặn trước?

Sở Kha nhìn Đặng Dịch.

Lần này cũng coi như mở rộng tầm mắt rồi, bị một tiểu cô nương xoay như chong chóng.”

Tề Đốc bưu mắng lão: “Không phải do ngươi tham tiền hay sao? Sau này nhớ lấy làm gương!”

“Không đáng xấu hổ, không đáng xấu hổ.” Đặng Dịch cười, “Ngươi cứ xem như bị Sở tướng quân gạt vậy.”

Sở Kha chẳng hứng thú với mấy câu đùa cợt đó, nghe nhắc tới thúc phụ, chỉ càng thêm nóng ruột, vội giục: “Đặng đại nhân mau nói xem làm sao thì được.”

Trung Sơn vương hiện không tiện nhập kinh, đang dùng bồ câu truyền tin, giờ ta có thể dùng bồ câu gửi thư cho Trung Sơn vương, nhờ ngài ấy hỗ trợ ngăn chặn.”

Trung Sơn vương sao, đúng rồi – Trung Sơn quận là đất phong của Trung Sơn vương, bồ câu cũng nhanh hơn người, đây quả là biện pháp tốt nhất.

Chỉ là… chuyện xấu nhà họ Sở lại có thêm một người biết. Sở Kha chỉ thấy đầu càng thêm đau, nhưng ngoài việc nhờ cậy, hắn còn có thể làm gì?

“Vậy phiền Đặng đại nhân.” Hắn nói, rồi dặn thêm, “Chuyện này liên quan đến danh tiết của tiểu muội, mong đại nhân nói năng uyển chuyển một chút.”

« Lùi
Tiến »