Sóng Thị Thành và Em

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 2:
sóng thị thành và em

1.Bước ra từ nhánh Sông Quê

Có chàng Du Tử hướng về phương Đông*

Quảy trên lưng khúc phiêu bồng

Tình tang câu hát gió lồng chân mây

2.Đêm về ngủ trọ lưng mây

Ngày vui theo nhịp thuyền đầy văn thơ

Mặc đời ai gọi ngu ngơ

Áo văn chương khoác tỉnh bơ với ngày

3.Em rằng: thơ phú trắng tay

Nghiệp duyên tôi dẫu đắng cay cũng đành

Ngữa tay hứng nắng siêu linh

Vui tôi còn thắm chữ tình vác vai

4.Mộng mơ ngồi đếm một hai

Đôi khi trầm mặc chiều dài nước non

Thanh lương gõ nhịp vuông tròn

Cung văn gửi một dấu son tặng người

5.Ngày xưa: học tập giúp đời

Thời nay sương sớm ngậm ngùi đôi vai

Thâu canh chờ đến ban mai

Mong ngày xanh thắm cho dài tháng năm

6.Cung tay rút ruột thân tằm

Cho tơ vàng ánh trăm năm để dành

Đời sao lắm kẻ đành hanh

Vung tay ngỗ ngáo giữa xanh đỏ vàng

7.Tôi em lỗi nhịp mùa sang

Áo xiêm thất lạc bên đàng trần ai

Ừ thì ngày ngắn, đêm dài

Chung lưng đấu cật trước đài nhân gian

8.Mặc đời, suy nghĩ, ân cần

Thương các con, gắng tay làm hàm nhai

Ơn trời bước nhịp một hai

Sóng gian nan gội trên vai vợ chồng

9.Dòng đời như chuyện dòng sông

Bình yên cũng nhận, bão giông chẳng sờn

Ngã nào đo đếm thiệt hơn

Ngã nào trong đục trước sơn giang nầy

10.Miệt mài nắng sớm, sương mai

Thương em quảy gánh trên vai nhọc nhằn

Hằn từng đêm những vết nhăn

Thâm quầng con mắt buồn, trăn trở nhiều

11.Nửa đời vai lệch, chân xiêu

Quên thanh xuân những yêu kiều thuở xưa

Ngày qua, gội nhánh nắng mưa

Đêm về mắt ứa thiếu thừa cơm canh

12.Thương em tôi dỗ với dành

Ráng lên em, mai xứng danh mẹ hiền

Này em, kiếp trước Giáng Tiên

Nên giờ đứng giữa hai miền Nam Trung

13.Bước nhân sinh đến vô cùng

Giờ còn giới hạn trước thung lũng nghèo

Mai nầy hết cảnh gieo neo

Tôi em cùng nắm tay gieo nhân từ

14.Gập ghềnh nhịp phách chân như

Khổ vui mặc niệm, tạ từ bước qua

Đều chân em nhé cùng ta

Tháng năm thắm áo, ngọc ngà thắm quê

15.Lạc nguồn sau một cơn mê

Cả dân ta khổ tứ bề lầm than

Thôi thì em, gọi trăng vàng

Xuống cùng ta giỡn với ngàn thi ca

16.Rượu trần gian rót đêm qua

Ngâm sang sảng giọng ta và em nghe

Biết đâu mai mốt xuân hè

Văn theo duyên mệnh gửi về trăm năm

17.Hát lên em buổi thăng trầm

Thị thành sẽ nhớ thuở cầm cố thơ

Thế gian ai biết chữ ngờ

Thiên đường là mộng, văn thơ là tình

18.Chiều tàn mơ một bình minh

Dãi dầu sẽ hết nổi linh đinh ngày

Thầm mong chờ một mùa sau

Bội thu từ lúc thắm màu sắt son

19.Mai về ôn lại nguồn cơn

Nhớ thương một thuở giang sơn thắt lòng

Sông quê nhiều đục, ít trong

Lẽ nào ta chọn long đong quê nhà

20.Này em, lập nghiệp quê xa

Còn hơn bó gối mù sa tháng ngày

Phải không em, cuộc đổi thay

Biết đâu có những mùa may thị thành

21.Giã từ quê quán, tre xanh

Thôi, ngày tháng ấy cũng đành chia xa

Vẫy tay chào những âm ba

Tháng ngày hò hẹn cùng ta tự tình

22.Ngày nào duyên nợ ba sinh

Trầu xanh, cau thắm cho mình chung đôi

Anh còn em, em có tôi

Cùng nhau dìu bước qua đồi mộng mơ

23.Em bán buôn anh làm thơ

Cung đàn nắn nót xanh bờ thanh xuân

Nầy em tuổi ấy như rừng

Suối yêu thương chày thơm lừng mùa non

24.Nụ cười gieo mộng vuông tròn

Trăm năm để một dấu son tặng người

Một đời trổ nhánh ngàn khơi

Mỗi ngày thêm mới dòng trôi tương hòa

25.Có người thân ái cùng ta

Có người nhập cuộc mù sa tháng ngày

Ta còn nhịp đập chung say

Sợ gì em, những rủi may cuộc đời

26.Hãy vui cùng những rong chơi

Ngại ngùng chi, nhánh thuyền rời bến xưa

Xứ người, đất rộng người thưa

Đãi người mới, ta vốn thừa sắt son

27.Thương em từ lúc còn son

Trắng trong áo mới eo thon rạng ngời

Mùa vui chưa kịp rong chơi

Áo cô dâu mặc vào người theo ta

28.Trôi theo nhịp sống quan hà

Chồng con là nợ duyên qua phận nầy

Vu quy em hứng trên tay

Bao chàng thờ thẩn mấy ngày đắp chăn

29.Nhà người sau trước có anh

Bước chân ra có trăng thanh sánh cùng

Mong đời liền nhánh thủy chung

Tháng ngày chia sớt vạn trùng quan san

30.Này em gánh biển, trèo non

Vững đôi chân cứng đá mòn, vui thay

Trần gian ta nhập hội này

Làm sao hiểu được tháng ngày mai sau

31.Dây trầu đã quyện thân cau

Luôn chăm bón sẽ xanh màu phúc duyên

Trời cao, đất rộng trăm miền

Lẽ nào không thắm giữa triền nhân gian

32.Giả từ quê quán thu sang

Hởi non sông, nhịp bước vàng sánh đôi

Thương em đôi lúc bồi hồi

Mẹ cùng cha vốn cái nôi quê nhà

33.Đường tàu bắt nhịp rời ga

Làng quê từ ấy mờ xa, xa dần

Ta cùng nhau nhé ân cần

Đời hăm hở gọi theo chân bụi đường

34.Cuộc ngày đầy những gió sương

Không sao em, chỉ là hương sắc tình

Đầu ngày thắm nắng bình minh

Suy tư cùng những linh đinh quê nhà

35.Mẹ rằng: Lập nghiệp quê xa

Đầu nan vạn sự trên xa xứ người

Cha rằng: khó lắm con ơi

Ráng nghe con, cả một đời đỡ nâng

36.Phố Sài Gòn đến rất gần

Người xe như nước ngoài sân ga chiều

Sài Gòn ơi, ta rất yêu

Rồi mai năm tháng dắt dìu cùng nhau

37.Trời cao không phụ lòng này

Quê người ngày tháng dần đầy áo cơm

Ta còn nhớ dáng em thon

Bước về qua ngỏ lối mòn thật quen

38.Kể chi em những nhọc nhằn

Kể chi nhau những trầm thăng một đời

Ta và em dưới vòm trời

Cũng như nhau những con người thế gian

39.Khổ vui lớp lớp hàng hàng

Từ tâm nuôi dưỡng bên đàng trần ai

Theo nhau ngày tháng đường dài

Kệ người, ta cứ miệt mài chính danh

40.Văn chương là nghiệp đã đành

Núi sông là nợ cùng xanh đôi bờ

Gõ hoài theo nhịp tim thơ

Mặc đời, ta vẫn ngu ngơ khóc cười

41.Nặng lòng con chữ đầy vơi

Nặng lòng cùng với trang đời nhân văn

Nước non ngàn dặm còn hằn

Mai sau ai mở trang văn đọc cùng.

42.Ngày trôi theo những dòng sông

Khi nào đục, lúc nào trong cũng thường

Thoảng thơm ngan ngát làn hương

Mười năm qua vội, tuổi hường trôi mau

43.Sóng thời gian phủ chân cầu

Rong rêu từ lúc xanh màu phúc duyên

Bến sông xa một lá thuyền

Triền miên trước sóng an nhiên tháng ngày

44.Ta từ bao nỗi đắng cay

Dòng đời may rủi, rủi may trùng trùng

Thôi em, đừng nghĩ mông lung

Phước duyên nào cũng từ nguồn nhân duyên

45.Được làm một gái thuyền quyên

Là vô lượng phúc trên miền nhân gian

Nhủ lòng sống vẹn chữ tâm

Thị phi nào cũng sai lầm nhé em

46.Mở lòng với các anh em

Mùa vui rồi sẽ được êm ấm cùng

Cõi người còn có riêng chung

Mong em hãy gắng nắm cùng tay nhau

47.Đường suông hay thác ghềnh sâu

Đồng cam cộng khổ qua cầu sánh đôi

Thương nhau chẳng ngại dốc đời

Núi cao ư, sẽ qua đồi an nhiên

48.Đời người biết mấy truân chuyên

Rằng thi vị, nghiệm nhánh phiền nhân gian

Là dân rồi mới nên quan

Hết quan trở lại áo dân lệ thường

49.Mặc đời ta cứ thêm hương

Dù cay đắng cũng thế thường vui lên

Buồn làm chi chuyện hư nên

Làm sao biết trước thiên duyên cuộc cờ

50.Vui lên em sẽ là thơ

Buồn quanh quẩn chỉ thẩn thờ lòng đau

Lâu lâu cùng đến phố lầu

Còn thưởng ngoạn để mai sau bớt buồn

51.Chiều qua thẫm một tiếng chuông

Vọng về từ lúc khói sương quê nhà

Chuyện ngày qua, đã trôi xa

Ngày mai còn phía trước và em anh

52.Cùng nhau tay nắm đồng hành

Khổ vui nào cũng xây thành tình yêu

Cày sâu, cuốc bẩm sớm chiều

Không giàu sang cũng cơm niêu qua ngày

53.Ngọt bùi chan với đắng cay

Mốt mai thú vị men này sẻ chia

Hai mươi năm tạc văn bia

Làm kỷ niệm lúc ngày dzià quê cha

54.Cả nhà ra đón mắt nhòa

Tình yêu thương đã vỡ òa trước sân

Người thân, làng xóm ân cần

Vui nào hơn, bè bạn thân đón chào

55.Ban ngày rõ mắt chiêm bao

Trần gian nầy, có ai nào như ta?

Là vui trong cõi người ta

Trùng lai duyên ấy đất và trời thương

56.Đã dày bao cuộc nắng sương

Nghiệm ra thấy cả sắc hương cõi đời

Thuyền rời quê cũ rong chơi

Hai mươi năm dạo khắp nơi Sài Gòn

.

57.Ngày em còn thắm nét son

Cầu chữ Y, khắp Sài Gòn, ChoLon

Em gồng gánh anh và con

Khổ thân một thuở cùng non nước này

58.Chăm làm. Siêng nhặt liền tay

Rồi ra, đời cũng có ngày an thân

Lật trang đời nhớ thời xuân

Thước phim ngày ấy để dành mai sau.

59.Bạn bè mừng gặp lại nhau

Hiểu ra năm tháng dãi dầu áo cơm

Lỡ thời đành chịu thiệt hơn

Thế thời, ta giấu nổi buồn trăm năm

60.Thì thôi anh hóa thân tằm

Nhã tơ vàng óng âm thầm văn chương

Kể chi chăm chỉ dưới trường

Hồi hương khổ luyện tỏ tường nhân sinh

61.Một đời trước cõi hư vinh 

Trọ mình trong bước đăng trình thơ văn

Trăm năm vỗ cánh chim bằng

Mùa xuân chừng sẽ băng băng lộ trình

62.Ta về đối mặt phù sinh

Bên đời còn những tự tình lên khơi

Nhón chân ngắm áng mây trời

Trần gian ta hát giữa đời bao la

 63.Trải qua bao nhịp quan hà

Mới hay rằng lắm phù sa quanh mình

Giục lòng gọi nắng bình minh

Rọi ngày cho ấm gieo tình sắt son

64.Cùng em giữa cuộc vuông tròn

Giữ chân dung chuyện nước non một thời

Ta từ bao cuộc rong chơi

Hiểu ra trong cõi khóc cười bể dâu

65.Nhớ ngày canh cánh lo âu

Vàng thau chìm nổi buổi đầu đổi thay

Bao người đối diện đắng cay

Cũng đành chấp nhận cái ngày oan khiên

66.Tội tình chi đến lụy phiền

Gia đình "ngụy", nhận đảo điên đến giờ

Mười lăm năm lệ thành thơ

Mười năm ngồi xếp cuộc cờ thanh xuân

67.Cổng trường đại học xa xăm

Nổi oan ngày ấy trăm năm có còn?

Ta về tìm được người con

Nghĩa Hành quê, vốn giống dòng phong gia

68.Cùng nhau dưới một mái nhà

Biết sẻ chia gian khó và yêu thương

Mơ trăm năm chuyện con đường

Trần gian mong hiểu để nhường nhịn đi

69.Vui thay, trời đất dịu kỳ

Khổ đau nào quản đền nghì Trúc Mai

Bạn bè, thơ phú lai rai

Sài Gòn ơi, cứ miệt mài bón chăm

70.Đôi khi nghĩ lại xa xăm

Khá lên, ta sẽ về thăm quê nhà

Hai mươi năm đã rời xa

Nhớ quê, lòng chợt mắt sa lệ buồn

71.Thời gian nhuộm mái tóc suông

Rối bời bởi nắng, gió, sương thị thành

Sá gì con tạo đành hanh

Nhọc nhằn từ thuở tóc xanh theo chồng

72.Sáng cùng em phía đầu đông

Xong. Về chăm sóc cho con đầu lòng

Kể chi ngày tháng long đong

Nợ cơm áo giữa Sài Gòn đua tranh

73.Ráng nghe em cứ chân thành

Mai sau trời đất dỗ dành chúng ta

Nằm mơ có một vuông nhà

Tự do bày biện hát ca vui đùa

74.Miệt mài ngày tháng đong đưa

Nghĩ ra chừng cũng đủ vừa tin yêu

Thịnh suy, suy thịnh trăm điều

Lẽ nào no gió cánh diều không bay

75.Bao nhiêu năm cuộc tĩnh say

Hiểu ra nghĩa lý cuộc ngày trần gian

Trời nào phụ kẻ siêng năng

Không gian có chỗ đất bằng sánh vai

76.Bạn bè so chén lai rai

Giọt buồn đem cắn chia hai làm mồi

Khổ vui còn lại bên đời

Hoàng kim nào sẽ lên ngôi mai này

77.Về Bình Thạnh một sớm mai

Thuê vuông nhà nhỏ trăng cài gió mây

Ta về nhập cuộc hội nầy

Còn em xoay xở liền tay mọi bề

78.Mắt em nhớ thuở tròn xoe

Mong tôi về buổi xuân hè chiều hôm

Thương em từ độ vừa son

Một sương hai nắng chưa mòn nét xuân

79.Cha vừa rát mặt vào Nam

Quê nhà thiếu áo, đói cơm tội tình

Ta bây giờ cũng linh đinh

Thương cha bệnh hoạn thương mình nghèo ghê

80.Thuốc men, cơm áo trăm bề

Thân cha tù túng giữa “quê xứ người”

Ngày nào thong thả rong chơi

Bây giờ cực nhọc cha ơi... Xót lòng

81.Này em đời lỡ long đong

Cũng đành chịu cảnh long đong cùng người

Thảo thơm sống giữa cõi đời

Mai sau trời đất nhớ lời nỉ non

82.Ta còn một tấm lòng son

Bên cha người đã cùng non nước này

Thời gian còn những bàn tay

Cùng nhau chăm bón cho đầy yêu thương

83.Mai kia còn lại con đường

Ngập tràn hạnh phúc ngát hương ngược dòng

Thế rồi … người cũng thong dong

Về nơi chín suối đau lòng các con

84.Tết về, trong những nhành xuân

Mẹ cùng con quấn khăn tang trắng trời

Người vừa cởi hạc xa khơi

Lòng con còn những rối bời trần gian

85.Sóng ngày còn những gian nan

Cha đi để lại bên đàng tiếc thương

Ngậm ngùi nhang khói làn hương

Cha ơi, còn nỗi xót vương bên lòng

86.Ta từ ngày tháng long đong

Vẫn bước đi với cõi lòng bình yên

Đãi nhân gian một chữ hiền

Làm thơ anh viết một thiên sử tình

87.Mùa lên theo nhịp bình sinh

Gót ngày không mỏi hành trình áo cơm

Vui nhé em hạt thảo thơm

Thờ cha, ta nhớ nghĩa ơn cùng người

88.Cha dạy anh sống trên đời

Thẳng đường đi trước khóc cười bể dâu

Dặn lòng trong cuộc nông sâu

Ghìm cương nào quản vó câu gập ghềnh

89.Sóng đời còn lắm nổi nênh

Cùng nhau thong thả giữa mênh mông ngày

Và em hãy nắm chặt tay

Mốt mai ắt cũng có ngày thênh thang

90.Dễ gì trong cõi nhân gian

Buổi đầu ai chẳng gian nan, thường tình

Nợ nần nhau chuyện ba sinh

Thương em, tôi dỗ với dành yêu thương

91.Mỗi ngày lên gội nắng sương

Vẫn vui trong cuộc sống thường nhật thôi

Bán mua tiếp diễn liên hồi

Vui nào hơn cả một đời tự do

92.Giận mình còn lắm âu lo

Tiếc cha sao vội sang đò trần gian

Để con nước mắt cạn dòng

Thân trai còn những long đong xứ người

93.Sinh tiền cha chứng nghiệm đời

Hiểu con trong cảnh nổi trôi phận mình

Gội ngày sương gió mưu sinh

Tình yêu con vẫn màu xanh vô cùng

94.Cha giờ mây gió ung dung

Trả trần gian lại, dạo cùng Bồng Lai

Các con tháng rộng, năm dài

Con đường trước mặt tương lai đón chờ

95.Gìn lòng theo những trang thơ

Mùa vui em nhé bến mơ ngọt ngào

Cha giờ dong ruổi trên cao

Độ trì con cháu lẽ nào chẳng nên?

96.Giả từ ngày tháng lênh đênh

Bình an qua những thác ghềnh gian nan

Thẳng lưng, đi tới đường hoàng

Mùa xiêm áo cũng rộn ràng đôi chân

97.Thương mình chăm bón tình thân

Thương em giờ bớt nhọc nhằn đôi vai

Xưa hàm tiếu, giờ mãn khai

Thời gian rực thắm cánh mai ân tình

98.Lấp đầy khoảng trống bình minh

Tạ ơn em, nắng vàng xinh cõi ngày

Mở lòng đón nhận trên tay

Không gian nan sao có ngày yên vui

99.Thị thành còn sóng ngậm ngùi

Ta còn em, vẫn cái cười nợ nhau

Vốn đời sống đủ muôn màu

Chọn màu xanh thắm qua cầu cùng anh

100.Ngày sẽ vui. Đời như tranh,

Hẹn nhau đi hết hành trình trần gian

Sóng thị thành viết trang văn

Gửi nhân gian thắm trời xanh mây hồng…

101.Đi qua năm tháng phiêu bồng

Ô hay, còn lại tiếng lòng thanh yên

Còn bao trăng mộng rất hiền

Còn bao dự liệu bên triền văn chương

102.Đời người trọ quán mù sương

Mai sau còn mất? giữ hương quê nhà

Oanh nào còn lại câu ca

Ta giờ còn lại ngọc ngà nết văn

103.Đi qua cát bụi thưa rằng:

Cả đời còn nợ trang văn tự tình

Nhớ người xưa, viết thi kinh

Áo hoa sẽ thắm bình sinh sắc ngời

104.Thì ra, phù thế rong chơi

Cũng ngần con chữ đầy vơi nỗi niềm

Người mơ danh lợi áo xiêm

Ta từ tốn chọn thanh yên một đời

105.Lẽ nào chữ nghĩa rong chơi

Lại quên danh dự giữa thời vàng thau

Muôn màu trong cuộc bể dâu

Làm sao giữ được thanh cao mỗi ngày

106.Một đời ấm lạnh đôi tay

Một đời thơm thảo ta bày cuộc vui

Mai sau còn những ngậm ngùi

Muôn sau còn những nụ cười trần gian

107.Nhị nguyên một cặp sinh tồn

Tương tác nhau để sống còn có nhau

Trời cao, đất rộng nhiệm mầu

Ai qua giông tố sống giàu nghĩa nhân

108.Đời người chẳng trọng thâm ân

Núi vàng, núi bạc dần dần xa bay

Không mai sau, cũng đời này

Gẫm ra sẽ thấy bàn tay Đất Trời

109. Gìn ân giữ nghĩa em ơi

An nhiên vui sống giữa đời bao la

Thênh thang mở lối người ta

Văn chương là đạo, quê là nhớ thương

110.Trăm năm một cuộc hí trường

Ghét ghen nhau, nhận đau thương riêng mình

Một đời tranh đấu mưu sinh

Tự tồn nhưng thắm chữ tình, chữ tâm

111.Đi qua bể khổ phận tằm

Suy mình, nghiệm lại trăm năm phận người

Nổi nênh ngày cũng mỉm cười

Khổ vui, lòng cũng giòn tươi thật thà

112. Đêm về thơ nhạc hoan ca

Mặc người ta, kệ người ta mưu cầu…

Đời người bao cuộc bể dâu

Nói sao cùng những nông sâu sự đời

113.Trang văn chừng đủ yêu người

Cung tay dừng bút cho đời phấn hương

Nào ai hiểu hết vô thường

Ta còn đi giữa khói sương đời này.

NGÃ DU TỬ

SÀI GÒN VIỆT NAM

« Lùi
Tiến »