Stephanie nói giọng mệt mõi và trìu mến
- Rene, em nghĩ nên về phòng của em nằm thì tiện hơn
- Em nằm bên này thấy có gì bất tiện?
- Không. Ở đây hoàn toàn tốt. Nhưng vì em tưởng chỉ cảm nhẹ nên em mới ở lại phòng này của anh, là của chung 2 vợ chồng. Nhưng bây giờ, anh thấy đấy, bệnh tình cu3a em có vẻ trầm trọng, chưa biết bao giờ mới bình phục, cho nên...
Rene ngắt lời vợ
- Ôi, em đừng nên nghĩ như thế
Rene bước đến bên ghế bành, nơi Stephanie đang ngồi co quắp, ủ rủ. Chàng sửa lại chiếc gối cho vợ được thoải mái hơn
- Cảm ơn anh yêu - Stephanie âu yếm nhìn chồng, nói
Rene cầm tay vợ
- Stephanie, anh thấy cần nói thật với em. Hôm qua anh đã trao đổi rất kỹ với bác sĩ Tallemant. Ông ta nghi không phải em chỉ bị gan
Stephanie lộ vẻ hoảng hốt, mắt đã rơm rớm
- Ôi, anh bảo sao, Rene? Em lại còn đau gì nữa?
- Tallemant cho rằng khôn phải chỉ gan bị tổn thương mà toàn bộ hệ thống tiêu hóa đều có vấn đề. Tóm lại, ông ta đề nghị mời 1 chuyên gia có uy tín lớn về đường ruột đến khám thêm cho em. Cho nên anh phải báo trước để em đừng sợ hãi gì hết nếu thấy vị chuyên gia ấy đến đây khám cho em
Stephanie thật sự lo lắng! Nguy to rồi! Vị bác sĩ chuyên gia về đường ruột kia liệu có phát hiện ra âm mưu của nàng không? Ông ta sẽ khám theo kiểu nào? Có tiến hành các xét nghiệm, có đưa nàng đến bệnh viện và có đem nàng ra làm bài học giảng cho các học trò không?
Lỡ ông ta tìm ra nguyên nhân thật thì sao? Nhưng Stephanie tự trấn an. Vậy là mình đã chơi với lửa. Không thể rút lui được nữa. Đành phải ứng phó thôi. Đâm lao thì phải theo lao, mình sẽ tùy cơ ứng biến. Nhất định phải đè bẹp ông ta, bằng bất cứ giá nào, bằng bất cứ biện pháp nào
- Ôi, tốt quá. Đúng rồi, em nghĩ tìm đến tìm 1 bác sĩ nào đó thật giỏi. Rene, em rất mong sớm bình phục - Nàng nói, và bàn tay yếu ớt của nàng nắm tay chồng ý van nài
Rene cúi xuống hôn lên trán vợ
- Em đừng quá lo, em yêu!
"Quá lo" - Vậy ra nàng đã đủ nghị lực để Rene khoông nhận thấy sự hoang mang của nàng, Stephaie nghĩ đến việc Boris seẽ sang đây, thách đấu với Rene, chuyện thành to và số phận cuộc đời nàng sẽ chuyển sang 1 bước ngoặt mới. Liệu nàng có phải xa chàng không? Rồi cuối cùng là cái chết. Đầu óc nghĩ miên man, nước mắt nàng trào ra, chảy xuống gò má
- Stephanie, em đừng sợ. Em hãy dũng cảm chịu đựng. Rồi em sẽ bình phục và vợ chồng mình lại hạnh phúc - Rene lo lắng nói
- Vâng, em xin theo lời anh. Em sẽ cố can đảm - Nàng yếu ớt nói và nhắm mắt lại
Stephanie chuẩn bị tinh thần đón đợi 1 thử thách mới. Lát sau, bác sĩ Tallemant đến, dẫn theo 1 người đàn ông mà Tallemant giới thiệu là giáo sư Bernad Despardieu, 1 chuyên gia danh tiếng về chuyên khoa tiêu hóa. Lời giới thiệu của Tallemant đầy khâm phục
Despardieu trạc 40 tuổi, trắng trẻo, tròn trĩnh, trông khá đẹp trai và đầy tự tin. Stephanie có cảm tưởng ông ta là loại người gặp nhiều thuận lợi trong nghề nghiệp, sớm nổi danh. Để trấn an bệnh nhân, Despardieu mỉm nụ cười phúc hậu và độ lượng với Stephanie. Nụ cười như muốn bảo nàng "Phu nhân hãy tin ở tôi. Tôi nhất định sẽ làm cho phu nhân lại khỏe mạnh như xưa!"
Cuộc khám bệnh chỉ mới bắt đầu, qua những câu Despardieu hỏi bệnh và đưa bàn tay sờ bệnh nhân, Stephanie đã thấy ngay ông ta là người thế nào. Bởi hoa2ntoan2 không cần thiết phải lướt bàn tay từ trên vai nàng qua bầu vú tròn trĩnh của nàng rồi mới xuống thấp để khám gan! Thằng cha lợi dụng! Nàng đã rơi vào 1 kẻ thèm gái!
- Vâng, lúc bác sĩ ấn mạnh, tôi thấy đau - Nàng thều thào đáp
Despardieu không ngạc nhiên. Ông ta lướt bàn tay xuống chỗ dạ dày, dừng lại 1 chút để hỏi nàng thấy cảm giác ra sao rồi lại lướt lên chỗ tim. Stephanie thấy rõ vị "chuyên gia về tiêu hóa" này rất quan tâm đến tim, mặc dù tim không liên quan gì đến tiêu hóa. Ông ta rất thích sờ bầu vú nàng
- Xin phu nhân cho phép...
Giọng ông ta lịch sự và như xấu hổ, rụt rẻ ngượng nghịu, nhưng bàn tay ông ta thì trái lại: sỗ sàng, trơ trẽn, không chút ngượng ngùng nào hết. Điển hình của sự mâu thuẫn giữa lời nói và việc làm
Để khỏi làm vị giáo sư mất tự nhiên, bác sĩ Tallemant kéo Rene ra ngoài, để mặc thầy thuốc và bệnh nhân trong phòng. Bây giờ thì Despardieu thoải mái tiến hành thăm dò thái độ của nàng. Cách ông ta đưa bàn tay, Stephanie thấy rõ ông ta khao khát thèm thuồng thân thể nàng
Despardieu đã áp tai vào nửa bên kia bầu vú bên trái của nàng, nghe rất lâu, trong khi bàn tay ông ta áp vào bên sườn nàng
- Xin phu nhân cho phép... - Ông ta thì thào khẽ
Bây giờ ông ta cởi khuy áo lót của nàng, đưa bàn tay lướt trực tiếp trên da thịt nàng. Hết áp tai vào mọi chỗ trên 2 bầu vú lại đáp xuống bụng trần của nàng. Stephanie thấy rõ hơi thở nóng hổi của vị giáo sư phả trên da thịt nàng
- Xin phu nhân đừng co cứng. Hãy buông thả, để thân thể mềm mại cho
"Quân khốn nạn!" - Nàng thầm nghĩ, tức tối - "Mi lợi dụng sờ mó ta"
Bây giờ vị giáo sư ngẩng đầu, mắt nhìn nàng. Rõ ràng ông ta hy vọng 1 sự đồng tình của người bệnh. Stephanie rất am hiểu tâm lý đàn ông và nàng đánh giá chính xác nỗi thèm thuồng trong cặp mắt họ khi nhìn nàng. Cặp mắt Despardieu mơ màng sau khi ngắm nghía và sờ mó nửa thân trên để trần của nàng. Vẻ bối rối hiện rất rõ trong cặp mắt dó, giống như mắt của người say rượu
Stephanie thầm nghĩ "Mi có thể chài những người phụ nữ khác theo kiểu sờ soạng, kích thích như vạy, nhưng với ta thì mi đừng hòng, tên khốn nạn kia!
Sau mấy chữ "Xin phu nhân cho phép!" tên giáo sư dâm đãng kia đã cởi áo quần nàng phía dưới. Gã áp 1 bàn tay lên da thịt nàng, tay kia gõ ngón "tốc tốc", áp tai sát để nghe khiến má gã chốc chốc lại đụng vào da thịt nàng. Gã gõ dần xuống thấp và thấy rõ gã chẳng cần biết chỗ ấy có cơ quan tiêu hóa nào không. Những chỗ gã quan tâm nhiều nhất là những chỗ có đường cong mềm mại nhất của phụ nữ
- Xin phu nhân cho phép...
Và bây giờ vị giáo sư đã áp tai lên đùi nàng
"Mi nghĩ đây là nhà thổ chăng?" - Stephanei giận dữ thầm nghĩ
15 phút dài dằng dặc trôi qua, gã giáo sư mới tiếc rẻ ngẩng đầu, thu 2 bàn tay trơ trễn lại. Stephanie lập tức kéo chăn che lên đến tận cổ và quắc mắc nhìn gã. Nhưng hình như gã không biết gì hết, mà còn đang khoan khoái về cuộc sờ soạng thoải mái vừa qua
- Không có gì đáng lo ngại đâu. 1 chút rối loạn trong hệ thống tiêu hóa. Hiện tượng thì dữ dội như thế nhưng thật ra chẳng có gì đáng nguy hiểm. Phu nhân chỉ cần dùng vài thứ thuốc và ăn uống theo chế độ hơi nghiêm ngặt 1 chút là sẽ bình phục ngay. Phu nhân có thuận lợi rất lớn là cơ thể nói chung của phu nhân rất tốt. Xin phép được nói...
Vị giáo sư cúi xuống nhìn nàng, cặp môi gã mọng lên. Gã nói tiếp
- ... Rằng phu nhân có thân hình tuyệt vời của tuổi 20...
Gã mỉm cười dâm đãng nhìn nàng rồi quay ra nói với bác sĩ Tallemant và Rene lúc này vừa bước vào phòng
- Thưa đồng nghiệp Tallemant thân mến - Gã giáo sư nói - Ông chẩn đoán rất đầy đủ, tôi thấy không cần bổ sung gì thêm. Chi gan bị nhiễm độc, còn các cơ quan khác trong bộ máy tiêu hóa không làm sao hết. Tim tốt, phổi tốt, dạ dày bình thường, ruột bình thường... Bây giờ thì cần khôi phục lại chức năng gan là xong
Để 2 vị bác sĩ trao đổi riêng với nhau, Rene đến bên vợ, cầm tay nàng. Stephanie nhắm mắt, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi bàn tay chồng, như đang buồn ngủ và sắp thiếp đi. Thật ra đâu phải thế. Nàng đang lắng nghe, cố nghe xem 2 bác sĩ đứng kia đang nói với nhau những gì. Loáng thoáng nàn nghe thấy mấy từ "bệnh viện", "xét nghiệm"...
Stephanie lo lắng thầm nghĩ "Không, ta nhất định không đi đâu hết"
Rene đã đứng lên, quay ra chỗ 2 thầy thuốc, Stephanie hé mắt nhìn, thầy Despardieu đang viết đơn thuốc, miệng lẩm bẩm gì đó. Stephanie vẫn đang suy nghĩ tiếp. Bỗng nàng nảy ra 1 ý. Nàng mở mắt
- Ông bác sĩ...
Tallemant quay đầu lai
- Xin lỗi... - Nàng nói
Tallemant hiểu là Stephanie muốn gặp ông giáo sư. Ông ta mỉm cười thông cảm quay sang Despardieu, nói
- Phu nhân muốn hỏi gì giáo sư
Vị giáo sư mời Rene và Tallemant chịu khó ra ngoài để ông ta xem bệnh nhân yêu cầu gì. Vẻ mặt Despardieu hí hửng, đinh ninh Stephanie đã mê ông ta và muốn bắt thân. Ông ta vồn vã bước nhanh đến bên nàng
- Phu nhân cần gì, thưa phu nhân thân mến?
Stephanie chìa tay, nắm bàn tay Despardieu, bóp rất chặt như muốn nghiền nát bàn tay gã, làm 1 công 2 việc. Nàng vừa muốn làm gã đau cho bõ tức nhưng đồng thời lại tỏ ra là nàng rất sợ bệnh tật. Nàng nói giọng hết sức lo lắng
- Ông bác sĩ! Tôi không dám thú nhận với chồng tôi, với các con tôi, nhưng tôi cam thấy bênh tình tôi rất nguy kịch, tôi e...
Despardieu an ủi
- Thưa phu nhân... - Nhưng gã ngừng lại, cảm thấy hình như chưa hiểu rõ ý Stephanie
- Tôi biết bệnh của tôi, điều tôi lo nhất và chưa dám nói với chồng tôi là những cơn buồn nôn, chóng mặt bao giờ cũng diễn ra vào buổi tối... lúc tôi sắp lên giường với chồng tôi. Hình như tôi rất sợ ân ái. Xin ông đừng nói lộ chuyện này ra cho chồng tôi biết. Tôi phải nói với bác sĩ bởi tôi rất đau khổ về chuyện đó
Thái độ của Despardieu đột nhiên trìu mến hẳn lên. Gã nhẹ nhàng nói
- Nghĩa là quan hệ tình dục với ông Guinchamp làm phu nhân đau?
- Vâng, đau đến mức tôi không chịu nổi
Despardieu đăm chiêu nhìn Stephanie. Gã suy nghĩ căng thẳng. Stephanie thấy thế, thầm nghĩ "Vậy là ta đánh trúng đích. Thằng cha này hí hửng hy vọng a sẽ với gã và sẽ thấy gã không hề làm đau chút nào. Gã sẽ có dịp chứng minh cho ta thấy gã có khả năng gây lại cho ta hào hứng làm tình"
- Đáng tiếc. Bởi phu nhân tuy đau ốm nhưng thân thể hoàn toàn ngon lành. Bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ rất sung sướng nếu được ân ái với phu nhân
"Vậy là đánh trúng tim gan gã" - Stephanie, thầm nghĩ
- Ông nói thế! Tôi bị bệnh đó cho nên rất sợ đàn ông
- Bệnh mà phu nhân vừa nói, tôi có thể dễ dàng chữa được. Chỉ cần phu nhân hoàn toàn phó thác cho tôi, tuyệt đối tin cậy tôi
Mắt Stephanie le lói niềm hy vọng
- Ông tin chắc ông chữa được?
- Chắc chắn - Despardieu mỉm cười nói - Bởi tôi xin nói với phu nhân thế này.. Rất hay xảy ra trường hợp rối loạn tiêu hóa có nguyên nhân sâu xa ở rối loạn thần kinh. Do quan hệ tình dục với ông nhà quá đau, nên bà sợ. Nỗi sợ ấy đến 1 độ nào đó sẽ tạo nên căng thẳng thần kinh và dẫn tới những triệu chứng rối loạn trong hệ thống tiêu hóa
- Vậy ông khuyên tôi phải làm thế nào? Uống thuo1c rối loạn thần kinh hay sao?
- Bệnh của phu nhân tôi có thể điều trị bằng biện pháp tâm lý. Mục đích là giải tỏa cho phu nhân tâm lý sợ gần đàn ông. Tôi hứa với phu nhân là tôi sẽ rất nhẹ nhàng và cuộc chữa trị cho phu nhân sẽ được tiến hành khiến phu nhân thấy hoàn toàn dễ chịu
- Cám ơn ông - Nàng đáp rất khẽ và tỏ vẻ hết sức cảm động
Sau lần khám bệnh này, Stephanie trở về phòng của nàng. Nhưng nàng phải cấm cung trong này gần 3 tuần lễ. 2 bác sĩ cấm nàng không được ra ngoài. Nhờ sự can thiệp của "giáo sư Despardieu" Stephanie không phải nuốt xà phòng nữa. Vả lại nàng cũng đã biết tác dụng của nó và bây giờ có thể tái hiện những triệu chứng đó không khó khăn gì
Noemie hàng ngày đem thuốc vào. Stephanie gần như không ăn gì. Biện pháp này khiến nàng lúc nào cũng đói cồn cào, nhưng nàng cố chịu đựng, để tạo cho nước da xanh lướt, thân thể gày gò, đúng y là người ốm nặng. Phải làm sao để việc đi dưỡng bệnh ở vùng quê trở thành cần thiết và khi đó sẽ không ai ngăn cản nàng trở về Vendee ít lâu
Stephanie rất khó chịu phải tiếp khách đến thăm. Bởi mỗi lần nàng đều phải giả vờ nhăn nhó, rên rỉ, kêu đau này đau nọ. Sự lo lắng của họ là có thật, nhưng Stephanie cảm tha61yt rong cặp mắt họ có 1 thoáng hồ nghi. Mỗi khi ai hỏi
- Thế nào rồi, Stephanie?
Nàng đều cúi mặt, nhìn đi chỗ khác, để khỏi nhìn thẳng vào mắt họ. Riêng đối với 2 đứa con trai sinh đôi Armand và Charles, nàng thấy khó ứng đối hơn. Cả 2 cậu đều lộ vẻ nghi ngờ mẹ. Hình như chúng đoán được mẹ giả vờ ốm, nhưng không hiểu mẹ chúng làm thế nhằm mục đích gì
Đóng kịch như thế này khiến Stephanie rất khó chịu. Nhưng nàng không có cách nào khác. Nàng phải thực hiện từng bước kế hoạch 5 bước, nói kiểu hình tượng là 5 màn của 1 vở kịch
Màn 1: Dùng xà phòng để tạo hoảng hốt cho Rene và mọi người. Màn này đã trình diễn xong
Màn 2: Nằm ốm. Màn nay đang trình diễn
Màn 3: Về nghỉ ở lâu đài trang ấp của nàng tại Vendee, tại đây nàng mới được hoàn toàn tự do. Nếu nghỉ ở Vinchy, Rene sẽ đến thăm luôn vì nơi đó quá gần Paris. Hơn nữa, đó lại là 1 an dưỡng đường có tổ chức chặt chẽ. Nàng chỉ hơi vi phạm 1 điều đó, bỏ 1 lần tắm nước khoáng hay 1 cốc nước theo quy định là lập tức được thông báo về Paris
Màn 4: Aime theo dõi Rene và khi thấy có khả năng bắt quả tang anh ta ngoại tình, lập tức báo nàng biết
Màn 5: Mở nút, trả thù xong và nàng dành lại được tự do
Stephanie vạch ra kế hoạch này theo bố cục kịch cổ điển 5 màn, nhưng nàng linh cảm thấy sẽ xảy ra 1 sự việc ngoài dự kiến, mang tính định mệnh. Duy có điều nàng chưa biết 3 màn cuối sẽ kéo dài bao lâu, trong khi Despardieu trắng trợn đe dọa nàng. Gã nói bóng gió rằng nếu nàng chịu trao thân cho gã thì nàng muốn gì cũng có: đơn thuốc bác sĩ yêu cầu nàng tĩnh dưỡng ở thôn quê và thời gian tịnh dưỡng muốn dài bao nhiêu cũng được
Ngay buổi thăm bệnh hôm sau, gã nói
- Phu nhân là người phụ nữ tuyệt vời, phu nhân không nên chịu đựng mãi tình trạng đau đớn này
- Đúng thế - Nàng nói - Tôi rất muốn chấm dứt nỗi đau đó
- 1 người đàn ông tế nhị, mới mẻ và giàu kinh nghiệm ân ái sẽ giúp phu nhân lấy lại hào hứng tình dục
- Nhưng trước tiên tôi cần khắc phục được nỗi ghê tởm tình dục chồng tôi đã tạo ra cho tôi
- Nhưng tôi không thể để phu nhân đi đâutĩnh dượng trong khi phu nhân vẫn trong tình trạng này, cả mặt tinh thần cũng như cơ thể. Phu nhân cần phải lấy lại niềm thích thú ân ái, khi đó bệnh của phu nhân mới có thể thuyên giảm. Khi đó việc đi tịnh dưỡng ở thôn quê mới có tác dụng tốt
3 lần Despardieu đến thăm bệnh sau đó không có mặt Rene và bác sĩ. Stephanie đã phải rơm rớm nước mắt nói
- Đểtôi đi tịnh dưỡng về... có lẽ tôi sẽ... xin ông hãy kiên nhẫn 1 chút
Nhưng Despardieu không chịu. Gã nói
- Vậy là phu nhân đánh giá tôi quá thấp
Tuy vậy Stephanie vẫn có cảm giác nàng dựa vào Despardieu là đúng. Đôi lúc nàng thấy gã quá cứng rắn, nhất định chưa buông tha nàng khi chưa được ngủ với nàng
Cuối cùng Stephanie đã tìm ra được cách. Hôm ấy Despardieu đến, cặp mắt hắn vẫn nhìn nàng thèm thuồng, thậm chí còn hơn những lần trước. Stephanie biết gã đã gần đến mức lăn xả vào chiếm đoạt nàng. Nàng bèn nói bằng giọng vừa dịu dàng, trìu mến, vừa hăm dọa
- Thưa giáo sư thân mến. Ông vừa là thầy thuốc chữa bệnh cho tôi, đồng thời cũng là bạn thân thiết của tôi. Tôi mong rằng lần này là lần cuối cùng ông từ chối đề nghị của tôi
- Lần cuối cùng? - Despardieu nói, nhìn nàng bằng cặp mắt láu lỉnh
- Vâng, đúng thế, lần cuối cùng, bởi lần sau ông sẽ không có dịp để từ chối tôi nữa...
Stephanie nhìn thẳng vào mắt Despardieu và gã cũng nhìn thẳng vào mắt nàng, chờ đoạn tiếp theo. Nàng im lặng 1 lúc, tiếp tục nhìn gã bằng cặp mắt rầu rĩ mỉm cười lạnh lùngnoi1
- ...Tôi đề nghị ông gửi biên lai tiền thù lao những lần khám bệnh vừa qua cho chồng tôi rồi nhận tiền và chấm dứt, đừng bao giờ đến đây nữa. Kèm theo số tiền đó, ông cũng nhận luôn những nhận xét của 2 vợ chồng đối với thái độ tận tình của ông trong thời gian qua...
Despardieu hốt hoảng. Vậy Stephanie hứa sse4 có những lời nhấn- Vậy ông khuyên tôi phải làm thế nào? Uống thuo1c rối loạn thần kinh hay sao?
- Bệnh của phu nhân tôi có thể điều trị bằng biện pháp tâm lý. Mục đích là giải tỏa cho phu nhân tâm lý sợ gần đàn ông. Tôi hứa với phu nhân là tôi sẽ rất nhẹ nhàng và cuộc chữa trị cho phu nhân sẽ được tiến hành khiến phu nhân thấy hoàn toàn dễ chịu
- Cám ơn ông - Nàng đáp rất khẽ và tỏ vẻ hết sức cảm động
Sau lần khám bệnh này, Stephanie trở về phòng của nàng. Nhưng nàng phải cấm cung trong này gần 3 tuần lễ. 2 bác sĩ cấm nàng không được ra ngoài. Nhờ sự can thiệp của "giáo sư Despardieu" Stephanie không phải nuốt xà phòng nữa. Vả lại nàng cũng đã biết tác dụng của nó và bây giờ có thể tái hiện những triệu chứng đó không khó khăn gì
Noemie hàng ngày đem thuốc vào. Stephanie gần như không ăn gì. Biện pháp này khiến nàng lúc nào cũng đói cồn cào, nhưng nàng cố chịu đựng, để tạo cho nước da xanh lướt, thân thể gày gò, đúng y là người ốm nặng. Phải làm sao để việc đi dưỡng bệnh ở vùng quê trở thành cần thiết và khi đó sẽ không ai ngăn cản nàng trở về Vendee ít lâu
Stephanie rất khó chịu phải tiếp khách đến thăm. Bởi mỗi lần nàng đều phải giả vờ nhăn nhó, rên rỉ, kêu đau này đau nọ. Sự lo lắng của họ là có thật, nhưng Stephanie cảm tha61yt rong cặp mắt họ có 1 thoáng hồ nghi. Mỗi khi ai hỏi
- Thế nào rồi, Stephanie?
Nàng đều cúi mặt, nhìn đi chỗ khác, để khỏi nhìn thẳng vào mắt họ. Riêng đối với 2 đứa con trai sinh đôi Armand và Charles, nàng thấy khó ứng đối hơn. Cả 2 cậu đều lộ vẻ nghi ngờ mẹ. Hình như chúng đoán được mẹ giả vờ ốm, nhưng không hiểu mẹ chúng làm thế nhằm mục đích gì
Đóng kịch như thế này khiến Stephanie rất khó chịu. Nhưng nàng không có cách nào khác. Nàng phải thực hiện từng bước kế hoạch 5 bước, nói kiểu hình tượng là 5 màn của 1 vở kịch
Màn 1: Dùng xà phòng để tạo hoảng hốt cho Rene và mọi người. Màn này đã trình diễn xong
Màn 2: Nằm ốm. Màn nay đang trình diễn
Màn 3: Về nghỉ ở lâu đài trang ấp của nàng tại Vendee, tại đây nàng mới được hoàn toàn tự do. Nếu nghỉ ở Vinchy, Rene sẽ đến thăm luôn vì nơi đó quá gần Paris. Hơn nữa, đó lại là 1 an dưỡng đường có tổ chức chặt chẽ. Nàng chỉ hơi vi phạm 1 điều đó, bỏ 1 lần tắm nước khoáng hay 1 cốc nước theo quy định là lập tức được thông báo về Paris
Màn 4: Aime theo dõi Rene và khi thấy có khả năng bắt quả tang anh ta ngoại tình, lập tức báo nàng biết
Màn 5: Mở nút, trả thù xong và nàng dành lại được tự do
Stephanie vạch ra kế hoạch này theo bố cục kịch cổ điển 5 màn, nhưng nàng linh cảm thấy sẽ xảy ra 1 sự việc ngoài dự kiến, mang tính định mệnh. Duy có điều nàng chưa biết 3 màn cuối sẽ kéo dài bao lâu, trong khi Despardieu trắng trợn đe dọa nàng. Gã nói bóng gió rằng nếu nàng chịu trao thân cho gã thì nàng muốn gì cũng có: đơn thuốc bác sĩ yêu cầu nàng tĩnh dưỡng ở thôn quê và thời gian tịnh dưỡng muốn dài bao nhiêu cũng được
Ngay buổi thăm bệnh hôm sau, gã nói
- Phu nhân là người phụ nữ tuyệt vời, phu nhân không nên chịu đựng mãi tình trạng đau đớn này
- Đúng thế - Nàng nói - Tôi rất muốn chấm dứt nỗi đau đó
- 1 người đàn ông tế nhị, mới mẻ và giàu kinh nghiệm ân ái sẽ giúp phu nhân lấy lại hào hứng tình dục
- Nhưng trước tiên tôi cần khắc phục được nỗi ghê tởm tình dục chồng tôi đã tạo ra cho tôi
- Nhưng tôi không thể để phu nhân đi đâutĩnh dượng trong khi phu nhân vẫn trong tình trạng này, cả mặt tinh thần cũng như cơ thể. Phu nhân cần phải lấy lại niềm thích thú ân ái, khi đó bệnh của phu nhân mới có thể thuyên giảm. Khi đó việc đi tịnh dưỡng ở thôn quê mới có tác dụng tốt
3 lần Despardieu đến thăm bệnh sau đó không có mặt Rene và bác sĩ. Stephanie đã phải rơm rớm nước mắt nói
- Đểtôi đi tịnh dưỡng về... có lẽ tôi sẽ... xin ông hãy kiên nhẫn 1 chút
Nhưng Despardieu không chịu. Gã nói
- Vậy là phu nhân đánh giá tôi quá thấp
Tuy vậy Stephanie vẫn có cảm giác nàng dựa vào Despardieu là đúng. Đôi lúc nàng thấy gã quá cứng rắn, nhất định chưa buông tha nàng khi chưa được ngủ với nàng
Cuối cùng Stephanie đã tìm ra được cách. Hôm ấy Despardieu đến, cặp mắt hắn vẫn nhìn nàng thèm thuồng, thậm chí còn hơn những lần trước. Stephanie biết gã đã gần đến mức lăn xả vào chiếm đoạt nàng. Nàng bèn nói bằng giọng vừa dịu dàng, trìu mến, vừa hăm dọa
- Thưa giáo sư thân mến. Ông vừa là thầy thuốc chữa bệnh cho tôi, đồng thời cũng là bạn thân thiết của tôi. Tôi mong rằng lần này là lần cuối cùng ông từ chối đề nghị của tôi
- Lần cuối cùng? - Despardieu nói, nhìn nàng bằng cặp mắt láu lỉnh
- Vâng, đúng thế, lần cuối cùng, bởi lần sau ông sẽ không có dịp để từ chối tôi nữa...
Stephanie nhìn thẳng vào mắt Despardieu và gã cũng nhìn thẳng vào mắt nàng, chờ đoạn tiếp theo. Nàng im lặng 1 lúc, tiếp tục nhìn gã bằng cặp mắt rầu rĩ mỉm cười lạnh lùng nói
- ...Tôi đề nghị ông gửi biên lai tiền thù lao những lần khám bệnh vừa qua cho chồng tôi rồi nhận tiền và chấm dứt, đừng bao giờ đến đây nữa. Kèm theo số tiền đó, ông cũng nhận luôn những nhận xét của 2 vợ chồng đối với thái độ tận tình của ông trong thời gian qua...
Despardieu hốt hoảng. Vậy Stephanie hứa sẽ có những lời nhận xét ưu ái nhưng đồng thời cũng tống cổ gã, không nhận gã tiếp tục chữa bệnh nữa. Mặt Despardieu tái nhợt, môi gã run run. Liền sau đó mặt gã đỏ bừng giận dữ
- Tôi mong phu nhân rút lại lời đề nghị trên
Câu nói của Despardieu rõ ràng là thành thật. Gã không muốn buông con mồi xin đẹp mà gã tin sẽ đến lúc gã có thể ngủ được với nàng
- Tôi đâu muốn thế. Chuyện đó hoàn toàn do ông. Tôi xin nói thật với ông. Ông không chịu cho tôi về nông thôn tịnh dưỡng mà đòi tôi phải lấy lại niềm hứng thú tình dục trước, nhưng tôi đã quyết định, sau đây 8 ngày tôi sẽ về nông thôn, bất kể nông thôn nào. Rất có thể là quê tôi. Khi đó, trước chuyện đã rồi, chồng tôi có thể nổi cáu tôi cũng mặc. Nhưng tôi tin ông không nỡ thế. Ông sẽ bênh tôi. Vậy là chống lại sự phản đối của ông Guinchamp, tôi có 1 số người ủng hộ. Ông là 1, ngoài ông ra còn có phu nhân Amelie Resont, phu nhân Dytteille, mẹ chồng tôi. Và tôi tin rằng khí hậu cũng như phong cảnh nơi chôn nhau cắt rốn tôi đã quen thuộc từ thời thơ ấu sẽ giúp tôi chóng ổn định thần kinh. Ông nghĩ sao, thưa giáo sư thân mến?
- Tôi xin phép hỏi phu nhân 1 câu. Xưa nay phu nhân vẫn có tính quyết đoán như vậy sao?
Stephanie mỉm cười
- Đúng thế, xưa nay bao giờ tôi cũng làm mọi việc theo ý riêng. Người khác ủng hộ thì tôi biết ơn, không ủng hộ thì tôi cũng mặc. Chính vì vậy mà tôi giữ được vẻ trẻ trung. Chính ông đã nhận xét tôi có cơ thể của 1 phụ nữ 20 đấy thôi?
Despardieu buồn bãn ói
- Phu nhân chế giễu tôi. Phu nhân không tin tôi
- Ông lầm rồi. Tôi tin ông mù quáng là đằng khác. Sau khi đi nghỉ ở thôn quê về, tôi sẽ đến thăm ông để bày tỏ lòng mến mộ của tôi đối với ông. Tôi tin rằng lúc đó tôi đã ổn định và sẽ có vẻ người dễ trông hơn... Đúng vậy không? Và ông sẽ tiếp tục là người bạn đáng yêu...
Despardieu ngắt lời
- Và ích lợi nữa
Stephanie cười khúc khích, như thể nàng đang ký vào bản giao kèo
- Thời nay hiếm có tình bạn chân chính. Khi có được 1 người bạn như thế, ta nên bám lấy và củng cố thêm
Mặt Despardieu rạng rỡ. Vậy là Stephanie đã làm 1 công việc tài tình: biến 1 người đang sắp sửa thành kẻ thù trở thành đồng minh. Cặp mắt Despardieu trở nên mơ màng. Gã nói giọng buồn rầu
- Phu nhân là người phụ nữ ai đã gặp 1 lần thì khó thể quên được. Tôi... tôi muốn mãi mãi được phu nhân coi tôi là người bạn chân thành và mong điều tốt cho phu nhân
- Ôi, tôi vô cùng biết ơn. Giáo sư đã thông cảm và quan tâm đến tôi
Nói xong câu đó Stephanie bỗng giật mình. Phải chăng nàng đang đi vào bước đi nguy hiểm. Liệu sau này có xảy ra hậu quả nào tai hại không? Dù so nàng cũng chưa hứa hẹn điều gì cụ thể với gã giáo sư đa tình này
"Mình sẽ phải nằm bẹp ở đây trong bao lâu?" Stephanie thầm nghĩ lúc bước ra khỏi cỗ xe đưa nàng đến trước cổng tòa lâu đài. Aime cùng đi với nàng và làm nhiệm vụ liên lạc. Hàng tuần anh về Paris lấy các hồ sơ đem đến Vendee cho bà chủ. Việc này không hề làm gia đình Dytteville và Rene nghi ngờ gì
Nhưng họ không biết, kể cả Noemie, là mỗi lần Aime ở Paris 4 ngày liền trong 1 khách sạn kín đáo. Đến ngày thứ 5 anh ta mới tới văn phòng công ty lấy những hồ sơ 2 con trai của Stephanie đã chuẩn bị, rồi về ngủ 1 đêm tại biệt thự Guinchamp và sáng sớm hôm sau ra tàu để về Vendee
Ngày thứ 6 về đến Vendee, đưa hồ sơ cho Stephanie xong, Aime lại đi ngay và ngày thứ 7 anh đã có mặt ở Paris, nghỉ trong khách sạn chỉ riêng anh biết, trong khi mọi người đều đinh ninh anh đang có mặt ở Vendee. Theo cách đó, Rene dần dần tin chắc rằng Aime chỉ đến Paris vào các ngày thư 6 và thứ 7 rồi lại đi ngay
"Những ngày khác ông ta hoàn toàn yên tâm" theo cách Aime thầm nghĩ. Anh chưa bao giờ ưa Renee, nhưng vẫn tìm cách thông cảm với ông chủ. Phải mãi đến hôm ở ga Phương Bắc và sau việc Rene thô bạo buộc Stephanie phải đưa chìa khóa ngôi nhà phố Brune, bắt nàng phải quỳ gối van nài, Aime mới nghĩ đến chuyện trả thù cho Stephanie và giải thoát nàng ra khỏi sự cầm tù của Rene
Ngay hôm đến lâu đài Vendee, biết ở đây sẽ buồn Stephanie đã đề ra co bản thân 1 loạt nhiệm vụ bắt buộc, để không có ảo tưởng mọi việc sẽ nhanh chóng trót lọt. Tất cả các buổi sáng nàng đi dạo rất lâu cho thấm mệt, đêm ngủ cho ngon. Để chọn chặng đường đi dạo, Stephanie xem tấm bản đồ quân sự của cha nàng xưa kia đã đóng khung và treo trên tường trong phòng giấy. Buổi chiều nào Stephanie cũng đi thăm hỏi các gia đình quen biết trong vùng, các tá điền, trò chuyện với họ. Tối nàng đi ngủ sớm vì đèn dầu ở nông thôn rất là mù
Stephanie ghét công việc kim chỉ, thêu thùa hay may vá, nàng cũng ghét cả việc đan lát. Đọc sách chưa bao giờ là cái thú của nàng. Chỉ thỉnh thoảng nàng lật trang 1 cuốn sách nghe đồn nổi tiến, bán chạy. Tuy nhiên ngay những khi đó, Stephanie cũng không tìm thấy trong sách điều gì lý thú
Stephanie cố tạo niềm vui trong việc thăm nom lâu đài và trang ấp. Nhưng nàng thấy không có gì để làm, bởi bác qua3nly1 Gautron điều hành cong việc trang ấp rất chu đáo. Chăn nuôi và trồng trọt đều suôn sẻ, không có gì khiến nàng phải can thiệp vào. Con trai ôn ta tên là Eugene tính cũng cần cù giống cha, khiến công việc của trang ấp càng trôi chảy mỹ mãn. Con gái ông Gautron tên là Elise, lấy chồng cách đây không lâu, hiện đang sống ở Tifauges. Còn cậu thứ 3 tên là Julien, năm nay 14 tuổi, hiện đang học trường trung học
Con trai Aime tên là Joseph sống ở đây với ông bà nội năm nay lên 10, rất thích tham gia việc đẵn cây. Chú bé có vóc lực lưỡng giống bố, cầm cây rìu trông như người lớn, và mỗi nhát bổ của chú mạnh mẽ không khác gì thợ rừng. Chú rất giống Aime, nhưng cặp mắt không đàng hoàng được như bố mà lúc nào cũng lim dim. Stephanie có cảm giác chú bé nhìn nàng thèm thuồng. Cặp mắt ấy phần nào giống mắt Noemie, mẹ chú hơn...
Tuy vậy chú bé Joseph ấy đối xử với Stephanie rất tận tụy. Bất kể nàng nhờ việc gì chú cũng xăm xắn làm rất tích cực và chu đáo. Nàng mến chú bé như con cháu và thầm cười, nghĩ chắc chú bé thích kiểu sắc đẹp của nàng và mơ ước sau này lấy được người phụ nữ cũng đẹp như bà chủ lâu đài
Với bà con tá điền cũng như con cái họ, Stephanie cố gắng xóa nhòa ranh giới "chủ tá điền". Công việc đó nàng không ngờ khó khăn đến thế. Các tá điền đã quen với ý nghĩ họ là loại người hèn kém. Họ luôn nhìn chủ bằng cặp mắt hoài nghi, đồng thời họ lại rất nhiều tự ái. Thấy nàng thân mật, họ thường nghi ngại, chưa biết bà chủ "mưu đồ gì". Tuy nhiên Stephanie không ngã lòng. Và với sự cố gắng đồng thời thông cảm, sau 1 tuần lễ đầu tiên nàng đã tạo được không khí cởi mở với các gia đình tá điền trong trang ấp
Đôi khi Stephanie có cảm giác mình sống ở đây chưa biết đến bao giờ, có thể là rất lâu. Và những cố gắng theo hướng như vậy vô cùng cần thiết. Trong việc này nàng có chỗ dựa hoàn toàn đáng tin cậy là Suzanne, vợ bác quản lý Gautron. Suzanne ngày xưa là cô hầu cho mẹ nàng và, sau khi cha nàng qua đời, bác đã chăm sóc giúp đỡ Stephanie. CHo nên bác ta và con trai của bác là Eugenie yêu quý nàng đặc biệt. Khi thấy Stephanie muốn gần gũi với các tá điền 2 người này đã tích cực giảng giải cho các gia đình tá điền biết bà chủ của họ không giống bà chủ ở các lâu đài và trang ấp khác, không đài các, kiêu ngạo và thâm độc như họ
Hôm Stephanie hỏi ý kiến Suzanne xem nàng có nên ăn mặc giản dị hơn không, Suzanne đã phản đối kịch liệt. Bác ta bảo "bà chủ" rằng vấn đề không phải ở áo quần sang trọng giàu có mà tấm lòng chân thành, phúc hậu. Hôm đó Stephanie bắt gặp ở người phụ nữ chất phác kia niềm tự hào thấy bà chủ của bác ta sang trọng, quý phái
8 ngày sau, Aime đi chuyến Paris đầu tiên trở về lâu đài. Anh đã thuê phòng ở 1 khách sạn kín đáo và tổ chức mạng lưới theo dõi Rene. Anh đem về đây lá thư của Boris do sứ quá Nga chuyển đến
Aime kể với Stephanie
- Tối nào ông chủ cũng đi vắng và đều đến nhà những người bạn mà bà chủ và tôi đều biết. Noemie kể rằng ông Guinchamp chỉ vắng mặt có 1 bữa trưa và 2 bữa tối, thì 1 bữa tối là ăn ở nhà phu nhân Resmont. Như vậy có nghĩa là chưa có gì đặc biệt
Anh nói thêm tình hình gia đình nàng
- 2 cậu Armand và Charles căn dặn tôi phải thưa với bà chủ là 2 cậu rất nhớ mẹ. 2 cậu làm việc như tù khổ sai và cố gắng thông minh, sáng suốt như bà chu. Công việc ở công ty Dytteville chạy đều, tiếp tục phát triển. 2 cậu nhờ tôi chuyển lời 2 cậu rất biết ơn bà chủ. Nhờ mẹ mà 2 cậu được như ngày hôm nay. Nhưng 2 cậu cũng mong bà chủ sớm trở về Paris
Stephanie nói để che lấp nỗi xúc động
- Ôi, 2 con trai tôi nói như sách vậy!"
- Nghe 2 cậu nói tôi cũng phải xúc động nữa là bà chủ!
Aime biết rất rõ Stephanie nói vừa rồi chỉ là để ngăn ngăn dòng nước mắt trào ra. Anh biết nàng đặc biệt yêu quý 2 cậu con trai sinh đôi đầu lòng và 2 cậu ấy cũng rất quy mẹ, gần như "mê" mẹ
Aime kể tiếp
- Cậu Maurice thì ngỏ ý với tôi là cậu thích đi con đường của cha cậu ngày xưa
- Có lần nó nói với tôi chuyện đó, nhưng nó không dám nói nhiều bởi biết tôi không thích nghề chiến trận. Nhưng nó càng lớn tôi thấy nó càng giống cha nó. Cả hình dáng bên ngoài lẫn tính tình bên trong. Cũng phải thôi, cha nào con ấy...
- Cậu Maurice không chỉ giống cha mà giống cả mẹ - Aime nói
Stephanie mỉm cười
- Tôi đã tính giúp nó điều kiện thuận lợi để nó được làm theo ý nó. Nhưng trước hết nó phải học văn hóa cho tốt đã
Nàng nhớ đến Andre Bỏudeilles, người chồng chung sống với nàng quá ngắ, mối tình bắt đầu từ chiến trường Italy và kết thúc bằng cái chết thảm thương của chàng trong phái đoàn Pháp sang thương lượng bên châu Mỹ
Aime im lặng 1 lúc. Anh biết Stephanie đang nhớ lại kỷ niệm xưa về người chồng thứ 2 của nàng, những kỷ niệm về chuyến đến lâu đài Versailles làm thượng khách của vua Napoleon Đệ Tam. Lát sau, khi thấy Stephanie nhìn mình chờ đợi. Aime mới tiếp tục kể chuyện gia đình Stephanie. Anh kết thúc bằng câu chuyện về cô bé Valentine và cậu tiểu Rene. Valentine băn khoăn rất nhiều về những áo quần của mẹ mang về nông thôn, còn cậu bé Rene thì suốt ngày khóc đòi mẹ
Stephanie thở dài, cảm động nói
- Thằng bé quý tôi như ngày xưa mẹ nó quý tôi. Và nó cũng tin cậy vào tôi như mẹ nó ngày xưa
Bé Rene là con của Agnes với Rene. Sau khi Agnes qua đời, stephanie trông nom nuôi nấng đứa trẻ và nhiều lúc nàng quên mất nó không phải là con nàng
Aime đã kể xong mọi chuyện ở Paris. 2 người nhìn nhau. Lúc này họ đang ngồi tại lâu đài Vendee và cả 2 nhớ lại bao nhiêu kỷ niệm thời trẻ, khi Charles, anh nàng, còn sống và bộ 3 họ lúc nào cũng bên nhau. 2 người nhìn nhau bằng cặp mắt của đôi tình nhân, bởi tuy không bao giờ nói ra nhưn cà đều biết trong thâm tâm họ yêu nhau. Lát sau Stephanie như sực tỉnh. Nàng đứng dậy, bước ra ngồi ở bàn giấy. Aime cũng nhận thấy nên đi ra. Anh đứng dậy, lặng lẽ bước ra ngoài
Stephanie ngồi lại 1 mình trong gian phòng, trái tim trĩu nặng. Những chuyện Aime vừa kể khiến nàng bồi hồi xúc động. Nàng miên man nghĩ đến Agnes và đứa con của chị. Mặc dù nàng coi bé Rene như con, nhưng nàng cảm nhận cậu bé sống hơi không bình thường. Đôi khi nàng nhận thấy bé Rene dường như tủi thân. Nàng thầm nghĩ kỳ này về Paris, nàng sẽ phải quan tâm đến cậu bé hơn nữa. Nghĩ đến đó nàng đập mạnh tay xuống bàn
Đó là sự bộc lộ 1 quyết tâm. Stephanie suy nghĩ và thấy lẽ ra nên để bé Rene sống bên biệt thự Dytteville hơn là sống bên biệt thự Guinchamp cùng với mấy đứa con gái hỗn hào Catherine, Juliette và Diane. Đặc biệt con bé Diane sao giống bố đến thế. Đúng là 100% dòng máu Guinchamp. Tuy là con nàng nhưng nó không giống mẹ chút nào mà giống hệt bà nội nó, bà Christine de Guinchamp cũng điệu bộ, kênh kiệu và khinh người như vậy. 100% máu Guinchamp chứ không mang 1 chút máu nào của dòng họ Boisnaudouin bên ngoại
Stephanie tự nhận, quả là nàng chưa thật quan tâm đến Diane lắm. Kỳ này trở về Paris, nàng sẽ gần gụi con hơn. Tuy nhiên ý nghĩ về cậu bé Rene vẫn cứ ám ảnh và Stephanie phải cầm lá thư của Boris lên để thôi không suy nghĩ về đứa bé nữ
Stephanie đọc lá thư này và đọc không chỉ 1 lần
Boris tin rằng Stephanie chưa thể thuyết phục được chồng như ý nàng muốn, tức là điều cả chàng cũng muốn, nên chàng tỏ ra kiên nhẫn và biết điều. Boris cũng chưa biết kế hoạch Stephanie đang tiến hành nên chàng khuyên nhủ nàng đủ thú. Chủ yếu Boris khuyên Stephanie đừng làm điều gì mạnh có thể hỏng việc. Rằng sớm muộn chàng và nàng sẽ đạt được hạnh phúc êm đềm sống bên nhau...
Từ bao năm nay 2 vợ chồng Boris chỉ gặp nhau trong những lúc phải sóng đôi ra trước bàn dân thiên hạ: những ngày lễ, sinh nhật, tiệc tùng, nghi thức, tang lễ, v.v... Những lúc đó Hoàng thân Boris và Quận chúa Natasa đúng là 1 cặp hạnh phúc tuyệt vời. Ngoài những dịp đó, Boris đều sống bên vua Alexandre II, còn Natasa thì về Kiev. Tâm trạng bồn chồn, buồn bã, Quận chúa vợ chàng chỉ ở đâu vài ngày đã chán, lại đi ngao du nơi khác, hè thì bằng song mã, đông thì bằng xe trượt tuyết. Bà ta đi đâu kéo theo cả 1 đoàn tùy tùng vài chục người
Cuộc sống của Boris và Natasa không giống chút nào với cuộc sống của nàng và Rene, nhất là với tình trạng của Stephanie ngày hôm nay. Rene yêu nàng và chứng tỏ điều đó rõ ràng, nhưng tình yêu của chàng ích kỷ, mang tính sở hữu, không phải trên cơ sở hiểu biết yêu thương lẫn nhau
"Cô thuộc về tôi, tôi canh giữ cô và sẽ còn canh giữ" Rene luôn luôn nói như vậy. Bên cạnh còn thêm mối quan hệ xác thịt hoàn toàn ăn ý giữa Boris vá Stephanie. Chính Boris đã nói ra miệng "Anh không gần gũi với phụ nữ nào được như với em"
Yên tâm là bây giờ Boris đã bình tĩnh, không sốt ruột. Stephanie viết thư cho chàng, báo tin nàng hơi mệt và về nghỉ ngơi tịnh dưỡng ở trang ấp của nàng. Stephanie viết kín 3 trang giấy, kể cho người tình thấy nàng ở đây hết sức dễ chịu và chuyến đi nghỉ này sẽ tạo cho cuộc sống chung với chồng nàng sau này 1 không khí khác, chắc chắn dễ chịu hơn. Nàng không kể gì với Boris về khả năng sắp tới nàng sẽ được giải thoát hoàn toàn khỏi Rene. Tuy nhiên, toàn bộ bức thư của Stephanie chứa chan 1 niềm hy vọng và chắc chắn sẽ tác dụng tốt đến Boris, khiến chàng yên tâm hơn
Ngay hôm đó Aime đi Parris, Stephanie hồi hộp chờ đến ngày anh trở về, nghĩa là phải sau 1 tuần nữa
Lúc nghe tiếng xe ngựa của Aime, nàng vội chạy ra bậc thềm đón. Thấy cặp mắt nóng lòng dò hỏi của Stephanie, Aime chỉ nói đơn giản
- Chưa có gì
- Ôi! Vậy thì tôi phải đợi trong bao lâu nữa? Tôi đã bắt đầu ngán mọi thứ ở đây rồi, chỉ rừng rú, bò, lợn và đèn dầu tù mù. Nếu cứ kéo dài kiểu sống như thế này thêm 4 tuần lễ nữa thì tôi chịu sao nổi?
- Bà chủ đã mất 20 năm để lấy ông Guinchamp thì nhiều nhất bà chủ kiên nhẫn đợi 20 tuần lễ cũng đã lấy gì làm khổ? - Aime nói giọng lạnh lùng rồi lấy va-li trên xe xách vào nhà
Stephanie giận quá. Mặt nàng trắng bệch, người nàng run lên
- 20 tuần lễ... nghĩa là 5 tháng! Đến lúc đó chắc tôi phát điên rồi!
Nàng chạy theo Aime, quát với anh
- Anh có biết vừa rồi anh nói gì không, Aime? Anh có suy nghĩ rồi mới nói không đấy?
Aime đứng lại, nói bằng giọng điềm tĩnh, chắc nịch
- Không bao giờ tôi nói gì, làm gì mà không suy nghĩ, thưa bà chủ
May mà Aime dừng lại đúng lúc đó. Anh chỉ nói thế, 1 câu nữa thì anh đã nhận được 1 cái tát rồi. Stephanie quắc mắc nhìn Aime rồi túm váy chạy nhanh lên bậc thang. Nàng chạy vào phòng, khóa trái cửa lại để trấn tĩnh, bởi cơn giận đã làm nàng bừng bừng. Aime đợi vài phút sau, mới gõ cửa phòng Stephanie
- Cứ vào! - Stephanie hét lên, cơn giận vẫn còn hừng hực trong đầu
- Tôi đến xin lỗi bà chủ, lúc nãy tôi đã thô lỗ với bà chủ
- Lại còn thế nữa chứ. Stephanie chịu không được nữa. Nàng gầm lên:
- Đâu phải anh xin lỗi? Mặt anh vẫn cứ trơ trơ ra thế kia!
- Mặt tôi bao giờ cũng như vậy, tưởng bà chủ đã biết - Aime nói như cố tình chọc tức Stephanie
- Im! Anh có bỏ cái giọng ấy đi không? - Nàng quát
Cơn giận làm Stephanie quá mệt. Nàng ngồi phịch xuống ghế ôm đầu. Aime đến bên cạnh, dịu dàng nói
- Bà chủ sốt ruột thì cũng vậy thôi. Chúng ta không thể làm khác được. Tôi nghĩ là dù phải đợi 20 tuần lễ cũng phải đợi. Tất nhiên chẳng phải đợi lâu đến như thế, nhưng chúng ta đã thống nhất rằng đòn đánh này phải chuẩn bị thật chu đáo và đã đánh là phải trúng đích
Stephanie im lặng. Rất lâu sau, khi cảm thấy đã điềm tĩnh phần nào, nàng mới đau đớn khẽ nói
- Nhưng tôi biết bản chất Rene! Anh ta không thể nhịn chuyện ấy được lâu!
Đột nhiên Stephanie nhìn đâu xa lắc và giọng nói của nàng lại le lói hy vọng
- Phu nhân Wendborg ra sao? Nghe tin tôi đau ốm và về tịnh dưỡng ở xa, đời nào chị ta không mò đến tán tỉnh Rene va lôi anh ấy vào giường ở nơi nào đó?
Stephanie quay sang nhìn Aime vẻ dò hỏi
- Bà chủ đoán đúng. Phu nhân Wendborg có gặp gỡ ông chủ và ngủ với ông chủ thật
Stephanie lại bùng lên cơn giận dữ
- Vậy sao anh không nói?
- Tôi đề nghị bà chủ đừng hấp tấp. Vụ ông chủ dan díu với phu nhân Wendborg không hay gì đâu
Stephanie lại không nhịn được
- Không hay là sao? Tôi chỉ cần 1 vụ phản bội của anh ấy là đủ! Chả lẽ anh không hiểu hay sao? Tại sao anh không tiến hành?
- Chúng ta có thể bắt quả tang 1 vụ khác lý thú hơn - Aime vẫn nói giọng thản nhiên, mặt lạnh như tiền
- Lý thú hơn? Tôi cần gì lý thú? Tôi chỉ cần 1 tờ biên bản là Rene đã vi phạm đạo đức hôn nhân. Là anh ta ngoại tình! Có vậy thôi. Tôi không cần lý thú hay không lý thú
- Bà chủ chưa hiểu ý tôi. Phu nhân Wendborg góa chồng, đang tự do - AIme vẫn thong thả nói - Bà ta có bị bắt quả tang hàng chục lần bà ta cũng bất cần
- Bà ta bất cần nhưng tôi cần. Tôi không quan tâm đến bà ta mà qua tâm đến Rene! Chẳng lẽ đến nay anh vẫn chưa hiểu tôi cần điều gì hay sao? - Stephanie giận dữ nói
Aime giơ tay, ý để anh nói nốt. Stephanie cố gắng lắm mới ghìm lại được, ngồi im nghe Aime nói tiếp
- Ông Guinchamp đã kiếm được 1 phụ nữ khác ngoài phu nhân Wendborg. Chồng bà này làm quan chức cao cấp trong nghị viện, đã có 2 con, hay sang Paris và lần nào sang cũng đi 1 mình. Đây là trường hợp lý tưởng. Hay như tôi nói lúc nãy, cực kỳ lý thú. Bắt quả tang được ông Guinchamp tình tự với bà ta, bà chủ sẽ đạt được mục đích mà không sợ tai tiếng gì hết. Bởi nếu là phu nhân Wendborg thì bà ta sẽ công khai chế giễu bà chủ ở tất cả các phòng khách, rêu rao là bà chủ ghen xằng: chính bà chủ chẳng chung thủy gì nhưng lại đi rình bắt quả tang chồng không chung thủy
Lập luận của Aime quá bất ngờ đối với Stephanie, làm nàng sững người lại 1 lúc
- Anh ngồi xuống đã và trả lời tôi - Nàng trỏ chiếc ghế đối diện - Tại sao tù lúc về đến giờ anh không chịu nói cho tôi nghe chuyện phu nhân Wendborg cũng như chuyện vị phu nhân người Anh kia?
- Để khỏi làm bà chủ vội vã hỏi tôi ngay lúc ngoài cổng
Stephanie không thể trách được cái lý do đó, nhưng nàng thừa biết Aime chuyên môn dùng thủ pháp chọc tức nàng để buộc nàng phải chăm chú lắng nghe khi anh kể
- Thôi được, vậy anh nói đi. Làm sao anh dò ra được những chuyện ấy?
- Đơn giản thôi! Đầy tớ bao giờ cũng biết rõ tính tình cũng như đường đi lối lại của chủ. Tôi có nhiều đồng nghiệp hầu hạ ở nhiều gia đình quý tộc khác. Chắc bà chủ biết hiện phong trào chơi tem đang lan tràn khắp các tầng lớp xã hội? Công ty Dytteville lại trao đổi thư từ với khắp thế giới. Tôi đã nhờ nhân viên văn thư ở văn phòng phố Vivienne giữ lại cho tôi các loại tem thư nước ngoài để tôi đem cho các đồng nghiệp của tôi ở các gia đình quý tộc khác
Bây giờ Stephanie mới hiểu tại sao Aime vẫn sưu tầm tem. Thì ra anh dùng tem đó để "mua" gia nhân hầu hạ nhiều gia đình khác. Hẳn nào Aime biết lắm tin tức về đời tư của nhiều gia đình danh giá trong thành phố Paris. Những chuyện vợ chồng lục đục, cãi nhau, đánh nhau, những chuyện ngoại tình, ghen tuông và bao nhiêu chuyện khác kiểu như thế
Stephanie mỉm cười nói
- Do đó mọi người đều quý anh và thóc mách với anh các chuyện kín trong gia đình họ hầu hạ! Nhờ thế mà anh biết chuyện Rên dan díu với người phụ nữ Anh kia
- Đúng thế, thưa bà chủ. Ông Guinchamp đã tán tỉnh bà người Anh ấy từ ngày bà chủ đau ốm ở Paris. Nhưng gần đây tôi mới phát hiện ra. Tôi đặt hy vọng rất nhiều vào những kỳ nghỉ cuối tuần mà người Anh gọi là weekend
- Tại sao?
- Tưởng bà chủ phải hiểu ngay rồi chứ? Những kỳ nghỉ cuối tuần đó rất thuận tiện cho trai gái lén lút gặp nhau. Chẳng hạn chồng vướng công việc ở tỉnh hoặc phải đi thăm bà mẹ ốm, thế là vợ tha hồ chơi bời. Ngoại thành Paris rất sẵn nơi có phong cảnh đẹp và sẵn cả những địa điểm gọi là khách sạn nhưng không hẳn là khách sạn. Bà chủ đã thừa biết rồi còn gì
Stephanie biết Aime ám chỉ lâu đài Mantfort-l'Amaury thuộc ngoại vi thị trấn Versailles, nơi nàng và Boirs đã tới đó tận hưởng "đêm tình ái cuối cùng"
- Vậy Rene và bà người Anh xinh đẹp kia thường gặp nhau ở đâu? - Đột nhiên Stephanie hỏi
- Lần sắp tới bà người Anh ấy đến Paris để may quần áo, gặp nhân tình và bè bạn, bà ta sẽ nghỉ ở ngoại ô Saint - Germain, tại khách sạn Saint - Palet. Tôi may mắn quen với bác đầu bếp và vợ lại hầu phòng khách sạn đó. Bà chủ thấy đấy, tôi có những chỉ điểm tuyệt vời. Họ cung cấp cho tôi đầy đủ những chi tiết tôi cần
2 hôm sau, Stephanie vừa bước ra cửa thì giât mình thấy Aime đã đứng đợi nàng tr6n bậc thềm lâu đài. Thoạt đầu nàng tưởng mình hoa mắt hay có ma hiện hồn. Bởi Aime mới đi được có 2 ngày. Thông lệ phải 1 tuần sau anh mới về trang ấp Vendee
Nhưng linh tính mách bảo Stephanie rằng có tin vui. Nàng vội vã chạy ra đón và Aime cũng đi nhanh đến gặp nàng
Aime nói ngay
- Chiều nay mời bà chủ đi chơi với tôi. Chúng ta lên Paris và đến ngoại ô Saint - Germain. Tôi đã thuê 1 phòng ở khách sạn La Foret. Xin bà chủ ăn mặc giản dị và nhớ đeo mạng che mặt
- Tốt lắm! - Stephanie biết cách tốt nhất để Aiem nói thêm những chi tiết là tán đồng ngay những ý kiến của anh
- Cầu Chúa phù hộ cho chúng ta - Anh mim cười nói
Stephanie cười đáp lại và tỏ vẻ hoàn toàn tin tưởng cũng như phục tùng Aime. Anh bèn nói tiếp:
- Mấy tuần vừa qua, tuần nào cũng vậy, đến Paris là tôi tới ngay khách sạn Saint - Palet để nghe bác đầu bếp và vợ là hầu phòng thông báo tin tức. Vậy là bà phu nhân người Anh đã đến Paris được 2 ngày rồi. Được tin đó tôi mừng quá, phóng ngay đến trường sĩ quan để rình ông Guinchamp. Lúc tan việc ông ra và lập tức thuê xe đi. Ông đi xe trước thì tôi đi xe sau. Chúng tôi cùng đến ga Saint - Lazarre. Tôi thấy ông chủ mua 1 vé tàu ngoại ô rồi đứng đón tàu ở tuyến đường sắt đi về Saint - Hermain. Thế là tôi cũng lấy 1 vé và đến đó. Tôi không kẻ bà chủ nghe làm gì các chi tiết về cuộc rượt đuổi ấy. Cuối cùng tôi thấy ông chủ thuê 1 phòng trong khách sạn Relais du Parc. Tôi bèn thuê luôn 1 phòng tại khách sạn La Foret gần đấy cho "vợ tôi"
Ôi, chẳng lẽ chỉ vài ngày nữa là nàng sẽ được đặt với Rene những điều kiện nội dung là "Tôi sẽ toàn quyền làm những việc gì tôi thích làm?" Stephanie không muốn hoài nghi nhưng 1 nỗi sợ vẫn len lỏi trong đầu óc nàng. Nếu đến phút cuối cùng mọi việc lại hỏng thì sao? Nếu Rene thuê phòng khách sạnđó cho ai khác, còn bà người Anh kia không đến đó. 1 loạt chữ "nếu" quay cuồng trong trí óc Stephanie. Tuy nhiên nàng vẫn nhìn Aime bằng cặp mắt biết ơn và trìu mến, đồng thời nở 1 nụ cười thật tươi với anh
- Tuyệt vời, tôi đâu dám tin là mới đến hôm nay chúng ta đã sắp thành công. Tôi sắp được tự do!
Hôm sau "bà Becave" bước vào phòng khách sạn mà "chồng bà" đã thuê cho bà tại khách sạn La Foret. Aime lập tức căn dặn Stephanie vài điều cần thiết
- Bà chủ đừng ra khỏi phòng. Bảo khách sạn đem thức ăn, thức uống lên phòng. Tôi đi Paris làm những việc như mọi khi và thứ 7, trước 10 giờ sáng tôi sẽ lại đây báo với bà chủ tin cuối cùng chính thức. Nếu mọi việc diễn ra đúng như tôi dự đoán thì chiều hôm đó, tức là chiều thứ 7, trước khi tan giờ làm việc 1 chút, bà chủ đeo mạng che mặt, kín đáo thuê xe đến Sở Cảnh sát. Viên Chánh cẩm và Phó của ông ta chỉ cần nhìn thấy mặt bà chủ là biết bà chủ là ai. Và sáng hôm sau, Chúa nhật, đúng 8 giờ sáng...
Stephanie đưa 2 bàn tay ôm mặt
- Ôi, tôi không muốn làm chuyện này chút nào! Sao Rene lại buộc tôi phải làm 1 chuyện tôi hoàn toàn không muốn như thế này?
Câu trả lời của Aime như gáo nước lạnh dội xuống cái đầu đang nóng bừng vì bối rối của Stephanie
- Bởi ông Guinchamp có những mối tình dan díu mà bà chủ thì không có cho nên bà chủ phải tiến hành việc này để bảo vệ gia đình. Đấy là cách bà chủ nói với ông Chánh cẩm. Bà chủ nói thêm là bà chủ không còn cách nào khác
Chiều thứ 7, Stephanie vẫn không thấy Aime đến. Nàng đã hoảng hốt, cố tự trấn tĩnh nhưng không nỗi. Aime xưa nay bao giờ cũng chính xác giờ giấc, vậy mà không thấy anh đến là tại sao? Đúng có chuyện gì trục trặc lớn đây. Hay Aime bị tai nạn? Vậy mình sẽ ra sao? Có nên vẫn cứ nghe theo lời anh ta, đến gặp ông Chánh cẩm rồi tùy cơ ứng biến? Bởi tình thế đã như thế này rồi
Aime đã nói rằng "Tôi đem đến tin cuối cùng chinh xác!" Hay anh đang còn điều tra và vẫn chưa có được tin chính thức? Nhìm kim đồng hồ chạy mà ruột gan Stephanie như lửa đốt
16h30!
"Mình phải đến sở cảnh sát lúc 5 giờ, nếu không thì họ đóng cửa mất!" Stephanie suy nghĩ, vò 2 bàn tay vào nhau sốt ruột. Nàng hết ngồi lại đứng, chờ tiếng gõ cử. Đột nhiên, Stephanie nghe thấy tiếng chân ngoài cầu thang... rồi trên hành lang... Đúng Aime rồi! Tiếng chân đứng lại. AIme chưa kịp gõ cửa, Stephanie đã mở ra, miệng suýt thét lên vì mừng rỡ. Anh bước nhanh vào và đóng cửa lại
- Mọi việc sẽ ổn, bà chủ yên tâm. Xin bà chủ đừng hỏi tôi câu gì hết
Vẫn còn đang nghĩ về 1 tai nạn nào đó lại thấy Aime bảo đừng hỏi gì anh, Stephanie hoảng hốt. Nàng hỏi
- Hay các con tôi làm sao? Có đứa nào ốm đau chăng?
- Không! - Aime nói giọng phũ phàng - Không có chuyện gì hết. Chỉ có điều bà chủ đừng nói gì, đừng hỏi tôi. Bây giờ tôi đưa bà chủ đến Sở Cảnh sát. Bà chủ phải điềm tĩnh và dũng cảm. Bà chủ phải nghĩ đến bà chủ, đến ông Hoàng thân!
1 nụ cười làm rạng rỡ khuôn mặt Stephanie. Ôi, Aime mới đáng quý làm sao! Bao giờ anh cũng tìm được đúng những câu chữ Stephanie cần nghe, muốn nghe cho dù những câu, chữ ấy nhiều khi tàn bạo, phũ phàng, nhưng bao giờ cũng chứa đựng 1 tình cảm trìu mến, tha thiết. Lúc này Aime nhắc đến Boris, anh đã kích động ở Stephanie lòng dũng cảm, sự quyết tâm đi đến cùng, đạt bằng được mục đích nàng đề ra: đoạt lấy tự do để được chung sống với người tình
Stephanie sẽ không ngần ngại, không sợ hãi, phải đến trước mặt người phụ trách pháp luật của thành phố Paris. Nàng có cảm giác ông ta, viên Chánh cẩm hay phó cẩm kia cũng thích thú, quan tâm đến những tấn kịch riêng tư trong các gia đình. Nàng không còn hồi hộp nữa, bởi đây là chuyện hạnh phúc cuộc đời nàng, là số phận của Boris và nàng, là nội dung của cuộc sống của nàng trong những năm còn lại của cuộc đời
Câu Aime vừa nói như nhắc nhở nàng "Bà chủ hãy nghĩ đến bà chủ, hãy nghĩ đến ông Hoàng thân". 1 câu ngắn ngủi nhưng đốt lên trong tim nàng niềm quyết tâm sắc đá, sẵn sàng vượt qua mọi trở ngại, khó khăn
Xe chở 2 người chạy đến đầu phố có trụ sở cảnh sát thì đỗ lại. Stephanie xuống xe, đi bộ 1 mình đến trước cổng sắt, nơi có 2 nhân viên cảnh sát đứng canh gác. Trên tòa nhà treo lá cờ tam tài đã bạc màu. Nhìn cánh cổng sắt, Stephanie hồi hộp nghĩ "Cánh cửa không có đường ra! Đã vào là không còn lui được nữa. Mình chỉ cần bước qua cánh cổng kia thì chuyện gia đình riêng tư của mình sẽ biến thành việc chính, chuyện công. Ôi, Rene, mình đã yêu anh ta biết bao nhiêu vậy mà bây giờ mình buộc phải... Vì mình, vì Boris! Và cũng vì Rene đã đẩy mình đến nước này!"
Stephanie bước vào phòng chờ, mặt vẫn che kín sau tấm mạng. Gian phòng sực nức mùi giấy cũ, mùi mồ hôi, mùi mốc meo ẩm thấp, mặc dù tường vừa được quét 1 lớp voi mới đè lên lớp vôi cũ. Người ta quét vôi mà không tháo dãy ghế băng này. Nàng viết vào 1 mảnh giấy "Việc hoàn toàn đời tư" rồi đưa cho nhân viên ngồi sau quầy. Anh ta liếc nhìn tờ giấy, trả lại nàng
- Mời bà ghi tên vào
- Xin ông cho phép tôi không ghi tên. Tôi muốn tự giới thệu khi nào gặp Ngài Chánh cẩm
Người nhân viên ngập ngừng 1 chút rồi miễn cưỡng gật đầu, đem tờ giấy của Stephanie vào trong phòng giấy
Tim Stephanie đập thình thình. Nàng phải cố thở những hơi rất dài để trấn tĩnh lại
- Mời quý bà! - 1 người đàn ông bước từ phòng giấy ra, giơ tay ra hiệu mời nàng vào. Stephanie vội vã đứgn dậy đi theo ông ta. Cánh cửa phòng giấy khép lại. Ông ta ngồi sau chiếc bàn giấy rất lớn. Stephanie giật mình, nàng tưởng nhân viên văn h6o2ng, ai ngờ lại chính là Ngài Chánh cẩm. Chắc thấy mảnh giấy và nhân viên cấp dưới tả hình dạng bí ẩn của khách, ông ta tò mò muốn gặp, cho nên đã đích thân ra mời nàng vào
Lật mạng che mặt ra, Stephanie nhìn Chánh cẩm. Trông ông ta có vẻ ngoài 40 tuổi, vậy mà thoạt đầu nàng thấy không đến 40. Cặp mắt sắc sảo, dáng điệu mạnh mẽ. Trông đã thấy ngay đó là người trong ngành điều tra, quen quan sát và phát hiện những gì giấu đằng sau hiện tượng. Ông ta có nụ cười cởi mở và hiểu biết
- Tôi có thể giúp gì được, thưa bà? - Ông ta nói giọng tươi tỉnh khiến nàng thấy khó chịu
Stephanie thầm nghĩ "Lão này chắc lại mê mình và lại hy vọng mình ngủ với lão đây! Chưa chi đã mở giọng chài mồi!"
Nàng nghiêm giọng đáp
- Tôi là phu nhân Guinchamp, vợ Đại tá Rene de Guinchamp, thưa Ngài Chánh cẩm - Nàng cố tình nhấn mạnh cấp bậc của chồng để xác định cho viên Chánh cẩm thái độ cần thiết, mặc dù nàng rất ghét phải chưng cấp bậc của chồng ra, như thể mình phải dựa vào uy danh Rene mới có giá trị - Bản thân tôi là giám đốc điều hành của Công ty Dytteville, kinh doanh xuất nhập khẩu gỗ, quặng, bất động sản. Ông có thể kiểm tra qua sổ danh bạ điện thoại
Stephanie nói 1 mạch. Viên Chánh cẩm chắc đã nghe thấy tên "đại tá Guinchamp" cũng như tên "Công ty Dytteville" cho nên ông ta đứng lên, dáng điệu rất lịch sự và hòa nhã
-Tôi là thanh tra Emile Tedon, Chánh Giám đốc Sở Cảnh sát. Xin phu nhân thứ lỗi đã bắt phu nhân phải chờ đợi. Vừa rồi tôi có 1 việc cấp bách phải giải quyết, không ra ngay đón phu nhân được
Stephanie mỉm cười, chìa tay để viên Chánh cẩm bắt. Nàng thừa biết đấy là 1 cách nói, chứ làm gì có việc cấp bách nào đâu
- Do đâu tôi được hân hạnh tiếp quý bà, thưa phu nhân Guinchamp?
Vẫn còn hồi hộp, Stephanie phải hít 1 hơi dài để trấn tĩnh rồi mới nói được
- Thưa Ngài Chánh cẩm, đây là 1 chuyện hết sức riêng tư mà chắc Ngài đã nhiều lần từng gặp. Tôi muốn có 1 biên bản ngoại tình
Nụ cười trên môi viên Chánh cẩm biến mất. Mặt ông ta đanh lại. Ông ta quay sang nhìn 1 nhân viên đang ngồi ở 1 chiếc bàn nhỏ gần đấy
- Tất nhiên tôi đã từng phải làm loại việc đó, lập biên bản ngoại tình. Nhưng xin phu nhân cho phép tôi hỏi vài câu. Phu nhân có chắc chắn về sự việc đó không? Tại sao phu nhân đến đây yêu cầu chúng tôi?
- Vì nguyên nhân rất đơn giản: đêm nay chồng tôi sẽ gặp gỡ 1 phụ nữ đã có chồng tại khách sạn Relais du Parc. Tôi nghĩ, sáng sớm mai, lúc mặt trời mọc...
- Tất nhiên rồi. Đấy là giờ thuận lợi nhất - Viên Chánh cẩm lúng túng nói - Nhưng...
Từ lúc biết nguyên nhân khiến Stephanie đến đây, ông ta thấy nên can nàng. Không phải chỉ vì ông ta không thích thú gì loại công việc này mà ông ta còn không dám làm
- Phu nhân đã tính đến những hậu quả chưa? Bởi việc này sẽ ảnh hưởng xấu đến con đường công danh của ông đại tá. Tên tuổi đại tá Guinchap tôi đã từng nghe thấy...
Viên Chánh cẩm đã dùng 2 chữ "công danh" là 2 chữ Rene rất hay dùng đến với nghĩa "thăng quan tiến chức", trong khi 2 chữ đó luôn làm nàng lộn ruột
- Tôi đã suy nghĩ rất kỹ, thưa Ngài Chánh cẩm. Nhưng vì hành động phản bội của chồng tôi đã diễn ra quá nhiều và trong thời gian kéo dài... Tôi là nạn nhân và đến lúc tôi không chịu đựng nổi nữa
Stephanie giải thích bằng giọng rầu rĩ và có phần ngập ngừng
- Xin Ngài đừng nghĩ tôi thích thú làm chuyện này. Tôi xin gặp nhà chức trách như thế này là vạn bất đắc dĩ. Ngài thông cảm, người vợ bị chồng rồng bỏ đau khổ biết chừng nào! Chính vì vạy tôi dành phải gặp Ngài và cầu xin Ngài giúp đỡ
- Tôi hiểu và rất thông cảm với phu nhân. Duy có điều tôi chưa biết đầy đủ thái độ của Đại tá Guinchamp
Viên Chánh cẩm khôn khéo dùng giọng nói dịu dàng như cha cố nói với con chiên trong buổi xưng tội, nhằm làm cho con chiên từ bỏ ý định. Không thấy Stephanie nói gì, ông ta tiếp luôn
- Phu nhân biết người phụ nữ dan díu với ông nhà chứ?
Cấp bậc cao của Rene làm viên Chánh cẩm ngại, bây giờ ông ta lại ngửi thấy người phụ nữ mà Rene ngoại tình cũng là loại mệnh phụ. 2 khúc xương khó gặm
Stephanie nói ngay, đinh ninh sẽ làm viên Chánh cẩm bớt lo
- Đó là 1 phụ nữ Anh!
- Người nước ngoài? Chồng bà ta làm gì, thưa phu nhân?
Ông ta không nói "Lại thế nữa kia đấy!", nhưng Stephanie giật mình thấy câu nàng nói ra làm ông ta lo sợ thêm. Nhưng nàng thấy giấu giếm cũng chẳng để làm gì. Đã nói ra thì nói luôn
- Làm ở nghị viện, thưa Ngài!
Nghe thấy thế, viên Chánh cẩm hoảng hồn, ngã người ra lưng ghế, đặt 2 bàn tay lên bàn, mắt ngước nhìn trời. Chuyện này sẽ phiền lắm đây! Mất chức như chơi! Nếu không thì cũng khó mà được thăng chức. Bà này định đưa mình vào chỗ chết đây
Đoán được tâm trạng của Viên Chánh cẩm, Stephanie tìm cách trấn an ông
- Thưa Ngài Chánh cẩm, tôi hoàn toàn không muốn gây chuyện ầm ĩ. Vị trí chồng tôi cũng như tôi và thanh danh gia đình tôi không cho phép tôi làm to chuyện này. Chính vì vậy mà tôi che mạng đến đây và ko6ng khai tên trong tờ giấy xin gặp Ngài. Tôi thừa biết dư luận rất thích kháo những chuyện kiểu này. Báo chí đang thèm loại tin này đưa lên để câu khách: chuyện ngoại tình của 1 sĩ quan cao cấp trong Bộ Tổng Tham mưu! Bản thân tôi cũng chẳng được danh giá gì. Chuyện lộ ra, tôi đâm mang tiếng là thứ đàn bà vụng dại, không biết giữ chồng, 1 phụ nữ bị đàn ông ruồng bỏ. Tiếng xấu ấy, tôi làm sao chịu đựng nổi?... Nhưng tôi buộc phải làm chuyện này vì chồng tôi đã đi quá xa
- Xin phu nhân nói rõ hơn. Quá xa là thế nào?
1 tia sáng lóe lên trong cặp mắt viên Chánh cẩm. Ông ta tò mò muốn nghe chi tiết về các chuyện chăn gối, làm tình ra sao? Tại sao chồng bà này không thỏa mãn, phải đi tìm người đàn bà khác. Rồi chuyện bếp núc, chuyện ngoại tình. Stephanie muốn vả vào mặt viên Chánh cẩm thích nghe "chi tiết" kiểu đó
Nhưng Stephanie cố nén cơn giận, nói bằng giọng đau khổ hết sức, mà miễn cưỡng phải nói ra
- Chồng tôi lạm dụng quyền làm chồng để bắt nạt tôi. Ngài Chánh cẩm thử nghĩ xem: chồng tôi về nhà quần áo thường xuyên có mùi nước hoa không phải thứ ông ấy dùng, môi còn dính phấn thoa mặt của phụ nữ. Và sau khi đã ngủ với nhân tình rồi, về đến nhà ông ấy vẫn bắt tôi phải ngủ với ông ấy! Tôi không chịu nổi sự nhục nhã đó. Tôi sẽ không đưa sử dụng tấm giấy biên bản vụ ngoại tình tôi yêu cầu Ngài làm cho, tôi sẽ không đưa ra sử dụng. Tôi chỉ gửi ở phòng công chứng mục đích buộc chồng tôi phải tôn trọng tôi hơn. Thú thật với Ngài, tôi đến đây yêu cầu Ngài giúp đỡ như thế này, bản thân tôi rất xấu hổ, nhưng tôi không còn cách nào khác. Chồng tôi đã xúc phạm phẩm giá tôi quá mức
Stephanie nói, nước mắt rơm rớm. Viên Chánh cẩm vội vã lựa lời an ủi
- Vâng tất nhiên rồi, tất nhiên rồi - Ông ta nói, không tìm ra được lý do nào để can đương sự
Vẻ mặt cau có, thù địch của viên Chánh cẩm làm Stephanie rất lo. Nàng định nói nàng còn quen biết nhiều người có chức vụ còn cao hơn cả Rene và nếu viên Chánh cẩm gặp chuyện phiền toái gì, nàng có thể nói để những người quen của nàng bảo vệ ông ta. Nhưng Stephanie không thể nói thế được, bởi nàng chưa biết viên Chánh cẩm này là loại người thế nào. Trong tâm trạng hốt hoảng, Stephanie thầm nghĩ, rất có thể viên Chánh cẩm này lo cho cái ghế của ông ta, sẽ bí mật báo chuyện nàng đến đây hôm nay cho Rene và ông nghị sĩ Anh kia. Nàng rụt rè hỏi
- Thưa Ngài Chánh cẩm, tôi xin Ngài 1 đặc ân, được không ạ?
Viên Chánh cẩm xem chừng vẫn còn đang băn khoăn. Ông ta xòe bàn tay chìa về phía nàng như mời nàng nói
- Được chứ, xin phu nhân cứ nói
- Nếu Ngài cho phép, sáng sớm mai tôi sẽ đem xe tới đây mời Ngài cùng đi với tôi
- Cảm ơn phu nhân. Nhưng như thế không được. Tôi xin hứa với phu nhân sáng mai tôi có mặt ở khách sạn Relais du Parc để thực hiện chức trách của tôi
Ra về, trong lòng Stephanie vẫn hết sức lo lắng. Ban đêm, 20 lần nàng choàng thức giấc với 1 ý nghĩ vẫn ám ảnh trong đầu nàng "Ông ta đến hay không đến?"
Hôm sáu, sáng Chúa Nhật, nàng khoác tay Aime người vẫn run rẩy, đi theo viên Chánh cẩm, viên Phó cẩm và 1 thư ký tòa án. Stephanie bước lên thang gác. 1 chị hầu phòng dẫn nàng đi. Chị ta đứng lại trước 1 cánh cửa phòng, cúi đầu rồi cáo lui.
- Nhân danh luật pháp, yêu cầu mở cửa!
Im lặng kéo dài
Viên Chánh cẩm nhắc lại câu trên lần nữa
Im lặng rất lâu, cuối cùng cánh cửa hé mở. Viên Chảnh cẩm đẩy cửa bước vào với 2 người đi cùng trong khi Stephanie đứng như hóa đá giữa khung cửa. Nàng chỉ nhận thấy 1 điều là trong lúc cửa mở, 1 câu của bà thầy siêu cảm Marceline Mencier chợt văng vẳng trở lại tai nàng "Sau khi 1 cánh cửa đã mở ra thì bà không còn sợ hãi bất cứ 1 thứ gì nữa. Không còn ai có thể hành hạ bà..." Kỷ niệm xưa vụt trở lại và Stephanie xúc động quá ôm mặt khóc nức nở
Cái giá phải trả cho tự do là 1 vị đắng cay. Nỗi mừng nàng chợ đợi đã bao lâu thì nay lại kèm theo 1 nỗi cay đắng trong tim. Tại sao Rene lại đẩy nàng đến chỗ phải làm chuyện này? 1 chuyện nhục nhã cho cả 2. Không phải chỉ Rene nhục mà nàng cũng nhục! Tại sao anh không hiểu? Tại sao đàn ông cứ coi đàn bà là 1 thứ đồ vật để họ sử dụng, 1 thứ công cụ vô hồn để họ hoàn toàn sai khiến? Họ lấy ở đâu ra cái quyền đó?
- Thưa bà chủ!
Aime ở đâu đó nhắc nàng nhớ đến nhiệm vụ và dẹp đi những xúc cảm yếu mềm
Stephanie vội nín bặt, nuốt nước mắt, ngẩng cao đầu nhìn vào gian phòng khách sạn. Nàng thấy 1 phòng "hạnh phúc ái tình" sang trọng, tường căng rèm lịch sự và ấm cúng. Rene đầu tóc rối bù, chemise phanh ngực để lộ ra những bắp thịt vạm vỡ, quần dài mặc vội xộc xệch. Và gần cửa sổ, 1 phụ nữ quay lưng lại, khoác tấm áo choàng rộng ngoài thân thể lõa lồ. Bà ta đang run rẩy nép vào rèm cửa sổ như muốn lẩn vào đấy để không ai nhìn thấy
Cặp mắt nảy lửa của Rene chiếu thẳng vào mắt Stephanie. Nàng đứng đó lạnh lùng và thẳng đuỗn đúng như biểu tượng của thần công lý. Cặp mắt vẫn còn đẫm nước mắt không hề chớp. Nàng nhìn thẳng vào cặp mắt uất giận, cặp mắt muốn thiêu cháy nàng ngay lập tức của Rene. Giữa Rene và Stephanie là luật pháp. Mà lúc này luật pháp đang đứng về phía nàng. Rene quay mặt đi, viên Chánh cẩm hỏi
- Ngài chính là Đại tá Guinchamp?
Bắt đầu bằng 1 cuộc thẩm vấn nhạt nhẽo, khô khan nhưng nhục nhã. Viên thư ký tòa án lập biên bản với đầy đủ chi tiết bẩn thỉu: "Chúng tôi bắt gặp Đại tá Rene de Guinchamp cùng phu nhân... lập biên bản ngày... Người chứng kiến..."
Thần kinh căng thẳng, Stephanie cố lấy vẻ lạnh lùng che đi nỗi xúc động. Nàng không thể bịt tai để khỏi nghe viên thư ký cùng mọi người nghe và ký xác nhận xuống dưới. Stephanie có cảm tưởng suốt đời, nàng sẽ không thể nào quên được 1 lời, 1 chữ nào trong văn bản này
Cuối cùng, công việc xong xuôi. Viên Chánh cẩm cúi đầu ra hiệu mời nàng ra
- Xin mời phu nhân!
- Stephanie! - Rene thét lên gọi vợ khiến nàng đứng sững lại, 2 chân như bị chôn chặt xuống đất
2 người căm thù nhìn nhau trong vài giây. Việc đã qua, giờ muốn gỡ lại cũng không được nữa. Đột nhiên Stephanie yếu đuối, bị yêu cầu của Rene khuất phục. Nàng nói với viên Chánh cẩm và những người cùng đi
- Xin các vị tha lỗi! - Nàng nói và đẩy mọi người ra ngoài rồi đóng cửa lại
Stephanie biết 1 thứ gì nặng nề đang chờ nàng. Trước hết, đó là cơn phát điên của người phụ nữ Anh xinh đẹp và trẻ trung. Hất tấm áo choàng cho rơi xuống sàn, bà ta bước đến quỳ gối trước mặt Stephanie, ôm chặt 2 bắp chân nàng
Bà ta nức nở van lạy nàng hãy tha cho bà ta khỏi bị mang tiếng, vì danh dự của chồng bà, 1 nhân vật quan trọng và có uy tín trong Nghị viện Anh, của các con bà, chúng còn nhỏ bé và không có tội tình gì. Bà ngước khuôn mặt tinh khiết như khuôn mặt Đức mẹ Đồng trinh lên trong khi van lạy. Stephanie nhìn xuống và không thể không khâm phục những nét tinh tế, quý phái trên khuôn mặt bà ta, mái tóc vàng óng dày dặn và mềm mại lúc này hơi rối bù, bộ ngực tròn trĩnh tuyệt đẹp và những đường cong thân thể gần như hoàn mỹ, cả cặp chân thon dài nõn nà và rắn chắc. 1 mỹ nhân hiếm có! - Stephanie thầm nghĩ
Stephanie cố gắng lắm mới gỡ được 2 cánh tay của người đàn bà Anh đang ôm chặt 2 chân nàng. Sau đó nàng cúi xuống xốc nách bà ta đứng lên. Rồi nhìn thẳng vào cặp mắt đầm đìa nước mắt của bà ta, Stephanie nói chậm rãi rành rọt:
-Tôi hoàn toàn không muốn làm điều gì tổn hại thanh danh của bà, bà hãy hiểu cho như vậy. Đây là chuyện giữa chồng tôi và tôi, có vậy thôi. Vì Chúa, xin bà đừng gào khóc nữa, đửng rên rỉ nữa. Tôi sẽ không làm gì ảnh hưởng đến chồng bà cũng như các con bà đâu! Nhưng bà hãy để tôi yên
Người phụ nữ Anh ngơ ngác, chưa hiểu gì, ngước mắt nhìn Stephanie lắp bắp
- Phu nhân... phu nhân... không...
-Tôi nhắc lại lần nữa. Bà không phải lo lắng gì hết. Nothing, nothing, không gì hết! Bà hiểu chứ? Tôi không liên quan gì đến bà, không yêu mà cũng không ghét bà. Nhất là không định làm hại bà, bà hiểu chứ?
Stephanie giật 2 bàn tay người phụ nữ Anh đang bấu chặt vai nàng ra, trong khi bà ta đứng đờ đẫn, miệng lắp bắp
- Phu nhân không làm gì... nothing... nothing... Phu nhân đã hứa không làm gì có hại cho tôi... cho chồng con tôi?
Rồi đột nhiên bà ta thét lên 1 tiếng mừng rỡ, lại quỳ sụp xuống dưới chân nàng, hôn tới tấp lên gấu váy nàng, 2 bàn tay nàng, miệng cầu Chúa phù hộ cho nàng. Lần này cơn thần kinh làm sức khỏe của bà người Anh tăng lên gấp bội và Stephanie không sao gỡ ra được. Nàng cảm thấy khó chịu khủng khiếp
- Anh làm gì đi chứ? - Nàng quát Rene - Bảo bà ta im đi, bảo bà ta buông tôi ra. Ai lại thế? Thật quá quắt!
Rene bước tới, vừa an ủi bằng miệng vừa gỡ nhẹ nhân tình ra. Cuối cùng bà người Anh đã rời khỏi Stephanie và được Rene nhấc bổng lên, đặt lên ghế. Bà người Anh nấc liên tiếp, kéo tấm áo che tạm tấm thân lõa lồ, mắt đờ đẫn như người mất trí
Stephanie thở phào nhẹ nhõm, đầu óc còn bị ám ảnh bởi hình ảnh bệ rạc và tội nghiệp của người đàn bà Anh vừa rồi thì nàng thấy Rene bước đến bên nàng, thì thầm
- Nhân danh những gì ngày xưa, Stephanie, nhân danh tình yêu giữa chúng ta, nếu như em còn yêu anh...
Mọi thứ lại trở về: giọng nói âu yếm, trìu mến, mơn trớn, nồng nàn tình ái, cặp mắt dịu dàng, đa tình, mượt như nhung, 2 bàn tay ấm nóng chìa ra mời mọc...
Stephanie lúc này hoàn toàn tỉnh táo trước cái bẫy đang giăng ra. Rene đang trở lại là chàng Don Juan ma mãnh và có tài lung lạc phụ nữ. Cho đến ngày hôm nay, Stephanie chưa lần nào thoát được sự quyến rũ của anh ta. Nhưng lần này nàng lạnh lùng chặn đứng cái trò lừa bịp ấy lại
- Quang cảnh lố bịch vừa rồi đã làm tôi ngán đến tận cổ rồi! Lẽ ra anh có thể tránh cho tôi cái cảnh bĩ ổi đó, Rene! Bây giờ ta đã sòng phẳng, nợ 2 bên đã trả xong, chúng ta không còn mắc míu gì với nhau nữa. anh hãy thôi cái trò tán tỉnh mà tôi đã thuộc lòng ấy đi. Anh hãy thu bửu bối về đi, không ăn thua gì đâu
Rene ngây người chưa biết nên phản ứng ra sao, Stephanie đã nói luôn
- Anh yên tâm, danh tiếng của anh, uy tín của anh ở cơ quan sẽ không bị ảnh hưởng đâu. Chỉ có điều là từ hôm nay mọi thứ đã thuộc về dĩ vãng. Ông nên ghi nhớ vào đầu óc như vậy, thưa ông Guinchamp! 2 chúng ta không còn điều gì phải nói với nhau nữa. Mọi thứ đã quá đủ rồi.
Dứt lời, Stephanie quay gót bước đi
- Stephanie!
Tiếng gọi vừa âu yếm, vừa khẩn thiết nhưn lúc này không còn tác dụng gì nữa
Stephanie đã bước ra ngoài và đóng sập cửa lại. Nàng có cảm giác vừa đóng sập cánh cửa biệt thự Guinchamp. Đang cơn giận dữ, Stephanie đi nhanh mấy bước, nhưng đột nhiên nàng thấy toàn thân rã rời. 2 chân nàng khuỵu xuống. Nàng phải tựa người vào tường hành lang để khỏi ngã vật. Nàng đưa tay lên cổ họng vì thấy rát cổ và từ từ nhắm mắt lại
"Vậy là xong! Xong 1 việc khủng khiếp! Và mình hoàn toàn kiệt sức!" Nàng thầm nghĩ như vậy, thấy mình chìm vào 1 đám sương mù dầy đặc. Nàng lờ mờ thấy 1 cánh tay đỡ nách nàng, 1 cái vai đỡ nàng, dịu dàng dìu đi. Aime lặng lẽ trợ giúp Stephanie. Tình cảm cũng như sức mạnh của tình cảm ấy trong anh còn tác dụng hơn mọi lời lẽ
Không khí mát mẻ bên ngoài như liều thuốc hiệu nghiệm làm Stephanie dần dần hồi sức. Bước chân đều đặn của nàng bên cạnh Aime như liều thuốc an thần, làm dịu đi những cảm xúc dữ dội lúc nãy trào dâng trong đầu óc nàng. Tim nàng cũng dần trở lại nhịp đập binh thường. Tuy vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo nhưng Stephanie cảm thấy 1 sự thanh thản lan tỏa khắp cơ thể nàng
Stephanie thấy mọi thứ lùi hết vào dĩ vãng. Tất cả đã trở thành quá khứ. Cái quá khứ đó dần dần định hình rồi nhạt nhòa, nhường chỗ cho tương lai. 1 cuộc sống khác bắt đầu hình thành theo đúng như nàng mong muốn. 1 tương lai tự do, nàng không bị thứ gì ràng buộc. Nàng được thảnh thơi làm những gì nàng muốn, nàng vốn thích làm. Trong cái tương lai đó hiện lên hình ảnh Boris, người yêu vĩnh hằng. Tất cả những người tình khác của nàng chỉ là nhất thời, ngẫu nhiên. Riêng Boris là mãi mãi, trước kia, hiện nay cũng như sau này. Người tình duy nhất! Nàng nghĩ đến các con nàng, đến bé Diane, đến bé Rene...
- Trong cuộc sống có những giờ khắc đáng ghê tởm, Aime
- Bà chủ quên tất cả những thứ đó đi, đừng nghĩ đến nữa
Stephanie thở dài, không nói gì. Cuối cùng, để thoát khỏi sự im lặng ngột ngạt, nàng cố nói, giọng hiền hòa với nụ cười gượng gạo trên môi
- Lúc nãy thấy anh đến muộn tôi đã hoang mang. Vậy mà bây giờ sự đến muộn đó lại chẳng quan trọng gì nữa. Điều quan trọng bây giờ là tôi về nhà, tôi lại tiếp tục sống
- Lúc trước tôi không muốn làm bà chủ nghĩ ngợi - Aime nói như thể anh đợi cho đến lúc này mới nói ra được - Nhưng bây giờ tôi phải báo bà chủ biết, ông già Georges đã rất yếu
Stephanie ngước mắt nhìn Aime. Anh không cụp mắt xuống. Stephanie thấy cặp mắt anh rầu rĩ và nàng hiểu điều anh muốn nói với nàng, nhưng không dám nói. Stephanie rùng mình
- Anh định nói là Georges...
- Tôi không nghĩ cụ đã đến mức đó, thưa bà chủ. Nhưng cụ luôn hỏi bà chủ đâu và rất mong được gặp bà chủ trước khi cụ từ giã cõi đời. Cụ đã suy sụp lắm rồi. Cơ thể không chịu đựng nổi tuổi tác nữa. Tim, gan, thận... Tất cả đều quá yếu
- Sao anh không nói cho tôi biết ngay từ hôm qua? Nếu vậy chúng ta về thăm cụ trước
- Chính vì thế nên tôi đã bảo bà chủ là đừng hỏi gì tôi hết
Bây giờ thì người Aime lại dựa nặng trĩu trên vai Stephanie. Anh buồn bã đến mức không nhấc nổi chân. Họ vừa đi vừa trao đổi về bệnh tình ông già Georges. Aime nói
- Thú thật với bà chủ, tôi nghĩ cụ Georges đã suy sụp đến mức bà chủ có đến cũng chẳng làm gì được nữa. Cụ Georges không còn tương lai. Tương lai đã nằm trong tay bà chủ. Thậm chí nếu cụ Georges qua đời mà chưa được nhìn thấy bà chủ, tôi cũng không ân hận gì nhiều
Stephanie im lặng. Nàng đang theo đuổi dòng suy nghĩ. Từ nay công ty Dytteville thuộc về nàng, chỉ 1 mình nàng! Nàng không muốn nghĩ đến chuyện đó, nàng nói lãng
- Dù sao lý do đó chưa đủ giải thích việc anh đến trễ chiều hôm qua
- Tôi sẽ kể bà chủ nghe ngày hôm qua tôi phải vất vã đến mức nào. Tôi đã nghĩ bao nhiêu kế để bảo vệ, che chở cho bà chủ. Cậu Armand nhất định đòi cùng với tôi đi tìm bà chủ. Tôi nói thế nào cậu cũng không nghe. Tôi đành phải cầu viện bà cụ Francoise. Bà cụ Francoise bảo Armand không rời xa ông nội đang hấp hối. Thế là cậu Armand lại năn nỉ cho cậu ấy ra ga tiễn tôi. Tôi đành lấy vé ra sân ga cho cậu. Nhưng tôi với cậu ấy mãi mê nói chuyện đâm tôi bị lỡ chuyến tàu. Cậu Armand lại đưa tôi về nhà thế là tôi bị cầm tù ở đó, trong khi ruột gan tôi rối bời lo cho bà chủ, nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi và cậu Armand lại ra ga đón chuyến tàu khác. Cuối cùng, tôi lên tàu, cậu mới chịu về 1 mình
Aime kể chuyện rất lâu, thêm vào những chi tiết nhỏ khiến Stephanie như sống lại cái ngày hôm qua đầy ắp sự kiện đáng lo. Bởi rất có thể Aime đã không gặp được Stephanie và cái kế hoạch bắt quả tang và lập biên bản kia đã không thực hiện được!... Nỗi lo của Aime không chỉ là việc đến gặp Stephanie kịp thời mà anh còn lo lỡ đến phút cuối cùng người phụ nữ Anh kia vì lý do nào đó không đến với Rene rồi bản thân Rene có khi linh cảm thấy nguy cơ nào đó, cũng rất có thể đột nhiên thay đổi kế hoạch
Xe đỗ trước biệt thự Dytteville đúng như họ tính toán. Bà cụ Francoise Dytteville đang có 1 bà soeur trông nom
Chừng 15 phút sau, 2 con trai sinh đôi của nàng bước vào. Cả 2 đều kinh ngạc thây mẹ chúng ở đây. Chúng tíu tít hỏi
- Mẹ đi lối nào?
- 2 chúng con đều ra ga đón mẹ
- Mỗi đứa đứng 1 đầu
Cổ họng khô khốc, nàng nói khẽ, giong nghe rất giả
- Đông người như thế làm sao các con tìm được?
2 con nàng đưa mắt nhìn nhau. Stephanie thấy cách nhin của 2 con trai nàng giống hệt cách nhìn nhau của nàng và Aime. Không cần nói gì mà chỉ nhìn nhau đủ biết người kia nghĩ gì. Nàng thấy 2 con nàng cúi gầm mặt xuống, xấu hổ trước lời nói dối trơ trẽn của mẹ chúng
Tim thắt lại, Stephanie đau đớn không biết thanh minh thế nào. Qua cách nhìn nhau của 2 con, nàng hiểu ra rằng sân ga hôm nay rất vắng, không thể có chuyện chỉ có 4 người mà lại không thấy nhau. Và đây là phút giây đau đớn nhất của nàng trong suốt cái ngày khủng khiếp này. Stephanie thấy rõ nỗi nghi ngờ trong mắt 2 đứa con nàng. Vậy là 2 con trai nàng không còn tin mẹ chúng nữa. Thậm chí chúng còn nghĩ việc mẹ chúng đi tịnh dưỡng ở Vendee cũng bịa. Thật ra mẹ chúng vẫn ở Paris và tránh mặt mọi người thôi
Stephanie thấy mình đã đánh mất lòng tin của con cái. Rất có thể từ nay Armand và Charles sẽ không tin nàng bất cứ điều gì nữa.