Sương Mù (Sương Mù Vây Thành)

Lượt đọc: 1147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Tần Tang tự trấn định bản thân, chậm rãi đi tới, nói: “Hôm qua Cao thiếu gia mang theo Phan tiên sinh có tới đây, đúng lúc anh lại không có ở nhà”.

Tống phó quan đáp một tiếng, Dịch Liên Khải lại giục Tần Tang đi thay đồ đi săn, Tần Tang đang thấy bất an trong lòng, nếu không đi, lại sợ anh sẽ nghi ngờ. Không còn cách nào khác đành thay sang bộ đồ đi săn kiểu Anh Quốc, đám người hầu đã dắt ngựa tới trước mặt chủ nhân. Cao Thiệu Hiên chưa từng thấy cô mặc đồ đi săn nên luôn cảm thấy vị thiếu phu nhân này, mới gặp thì thanh nhã như lan, gặp lại thì quyền quý sang trọng, bây giờ khi gặp lần thứ ba rồi lại có một loại anh tư (tư thế oai hùng)quyến rũ, có chút khiến người ta ngỡ ngàng.

Phan Kiện Trì lúc này mới giương mắt lên nhìn cô, cũng không trả lời câu hỏi của cô, chỉ khom người, nắm thật chặt dây cương của ngựa. Và như thế lại bỏ lỡ mất một cơ hội nói chuyện, vì Cao Thiệu Hiên lúc này đã cưỡi ngựa đuổi kịp phía sau, Tần Tang chỉ đành cười, nói chuyện với cậu: “Cao thiếu gia cưỡi ngựa thật không tồi, là học của ngài Cao đốc quân sao?”

“Không phải đâu, tôi ở nước ngoài có thời gian lại cùng bằng hữu đi cưỡi ngựa, nên học được thôi”.

Ngay sau đó Tần Tang lại hỏi về thái độ, con người nước ngoài như thế nào, Cao Thiệu Hiên cùng cô nói chuyện, trong lòng vừa vui lại vừa buồn. Vui vì có thể cùng cô tiêu diêu tự tại cùng nhau nói chuyện, buồn là trong lòng có một tầng bí mật không thể nói cho ai biết. Tần Tang tuy cùng cậu nói chuyện, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng. Hai người đang nói chuyện đều buông dây cương ra, để ngựa tùy ý đi dạo, không biết chuyện gì xảy ra. Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy rừng cây ở phía trước có một tiếng ngựa hí, ngay sau đó một trận ồn ào nổi lên, thấy nhiều người la lớn thất thanh. Thì ra không biết tại sao con ngựa của Dịch Liên Khải đột nhiên bị hoảng sợ, Dịch Liên Khải liên tục kéo dây cương lại, nhưng con ngựa kia lại liều mạng liên tiếp đá hậu, giống như phải đem bằng được người trên ngựa quật ngã xuống dưới. Mọi người kinh hoàng lung túng, một chốc không biết phải làm cái gì, con ngựa sợ hãi quay đầu định chạy vào rừng.

Thì ra người nọ kéo ngựa lại,chính là Phan Kiện Trì. Ngón tay Phan Kiện Trì đã sớm bị dây cương xiết chặt lại làm cho máu chảy ròng ròng, lúc này mới buông tay mình ra, màu chảy li ti li ti từ cổ tay chảy xuống, nhìn qua thật đáng sợ.Cả người anh cũng bị đụng vào cây, trên mặt có nhiều vết trầy. Một vài người hầu dắt ngựa rời đi, Tống phó quan sai người mang thuốc trị thương đến, chữa trị cho Phan Kiện Trì.Cao Thiệu Hiên đã nhảy xuống ngựa, không nghĩ ngợi liền cầm dây cương ngựa của Tần Tang, sợ ngựa của cô cũng phát điên lên. Dịch Liên Khải thấy sắc mặt Tần Tang tái nhợt, cứ như vậy ngồi im ở trên ngựa, lấy tay che lấy ngực, giống như đứa trẻ con bị dọa cho sợ, bộ dạng kia làm cho người ta thật là thập phần thương xót. Nên mới tiến tới vươn tay ra, bế cô xuống ngựa.

Tần Tang khẽ gật đầu một cái, thế nhưng lại lập tức khẽ lắc đầu. Kinh mã bị mọi người đè xuống, chỉ rên rỉ không thôi, bốn vó cong lên, còn muốn giãy dụa đứng lên. Tống phó quan mắng: “Cái thứ súc sinh kia, xem ta hôm nay thế nào đập chết ngươi!”Đi sang một bên, sau đó nổ súng bắn.

Người theo hầu đáp ứng, sau đó đem yên ngựa đè xuống, dùng dao khéo léo cắt lót da bên dưới ra, sau đó đem lớp da bên trong đem bỏ hết đi, bỏ hết phần không quan trọng xong, tất cả mọi người không khỏi hít mộthi lạnh. Thì ra yên ngựa này, đều giấu những cây châm nhỏ lấp lánh ngay ngắn dựng đứng lên, những cái châm dài như lông trâu giấu ở bên dưới yên ngựa, ngựa đi một lúc lâu sau, châm đâm xuyên qua vỏ, đâm thật sâu vào lưng ngựa, chả trách con ngựa kia đột nhiên phát điên lên, thì ra là do cái này gây ra.

Tống phó quan kinh hãi, ngàn vạn lần không ngờ anh sẽ nói ra những lời này, sợ đến chân tay mềm nhũn quỳ trên mặt đất: “Công tử gia…. Thuộc hạ… Thuộc hạ.. Việc này này thuộc hạ tuyệt đối không biết… Thuộc hạ thực sự không biết..”

Tống phó quan thanh âm nức nở: “Công tử gia… Thuộc ha thật sự không biết…”

“Ngươi là kẻ thân cận bên cạnh ta, ta đối với ngươi cũng không tệ, vì sao ngươi lại dám là ra chuyện như vậy?”

Tống phó quan sợ hãi luôn miệng nói: “Công tử gia, tôi thực sự cái gì cũng không biết!”

“Công tử gia!”

“Lan Pha!”

Cao Thiệu Hiên cùng Tần Tang đồng thời kêu lên một tiếng, đặc biệt thanh âm của Tần Tang, đã mất đi vẻ ôn nhu êm dịu mọi ngày. Cao Thiệu Hiên nhìn sang cô, chỉ thấy trên mặt cô không còn một chút huyết sắc, thanh âm lại trấn định trở lại: “Lan Pha, anh hãy nghe tôi nói một câu được không? Dù sao chuyện này cũng liên quan đến mạng người, không tra ra rõ ràng, sao có thể tùy ý mà xử trí như vậy được.”

“Lan Pha!” Tần Tang thấy người theo hầu tiến lên định trói người, nhịn không được mặt biến sắc: “Anh cho rằng anh là ai mà dám coi mạng người như cỏ rác như vậy!”

Người theo hầu không dám phản bác lại, lập tức tìm một sợi dây, Tống phó quan tuy rằng không ngừng kêu oan nhưng đám người hầu không thèm đế ý đến hắn, vo thành một nắm to lá cây gai dầu * nhét vào miệng hắn, rồi đưa hắn đi trói thật chặt.

*Lá cây gai dầu tùy nhìn giống cần sa, nhưng nó là cây thuốc nam chứ không phải tên gọi khác của cần sa đâu

chapter content

Phan Kiện Trì nói: “Phan mỗ tốt nghiệp từ trường sĩ quan lục quân Nhật Bản, ở trường cũng từng học qua một chút cẩm nã thủ**, không ngờ đến hôm nay lại có tác dụng”.

**là kĩ thuật tiêu biểu trong Nhu thuật Jujitsu

Cầm nã thủ

Giống với môn Thiếu Lâm của Trung Hoa, Jujitsu cũng có kĩ thuật cầm nã. “Cầm” là bắt giữ, “nã” là bấu,véo. Khởi luyện bằng cách lấy năm đầu ngón tay và đầu ngón chân chịu đựng toàn thân, nằm úp trên mặt đất, hai cánh tay co lại, dãn ra theo thế hít đất, ngày nào cũng làm như vậy, lâu ngày sẽ luyện được ngón tay trở nên cứng cáp để áp dụng môn cầm nã thủ.

Cao Thiệu Hiên “A” một tiếng, nói: “Trường này tôi cũng biết, nơi này vô cùng có tiếng ở Nhật Bản, được Nhật Bản gọi là “cái nôi” của các sĩ quan cao cấp (từ đây mà ra). Chẳng ngờ rằng có một năm người đứng đầu khóa tốt nghiệp, lại là một du học sinh Trung Quốc, khiến cho người Nhật Bản vô cùng mất mặt, tôi còn nhớ khi gia phụ nói đến người này, lão nhân gia còn giơ ngón tay cái khen một tiếng giỏi, nói vị du học sinh này, người này đã chứng minh rằng người Trung Quốc không hề thua kém ai hết”.

Phan Kiện Trì lạnh nhạt nói: “Cao thiếu gia quá lời rồi, vị du học sinh Trung Quốc kia, bất quá cũng là anh ta tự mình cố gắng hết sức. Người Trung Quốc vốn không hề thua kém người Nhật Bản, thi được hạng nhất cũng chẳng có gì lạ”.

Cao Thiệu Hiên có chút không vui, nói: “Ngụ ý của Phan tiên sinh, tôi lại không cho là đúng, chẳng biết Phan tiên sinh lúc tốt nghiệp, đánh giá thành tích xếp thứ bao nhiêu?”

Cậu giọng nói có mang chút trào phúng, nhưng không ngờ Phan Kiện Trì nhìn cậu một cái, nhàn nhạt nói: “ Phan mỗ là người xếp thứ nhất”.

Lời này vừa nói ra không chỉ Dịch Liên Khải, mà cả Tần Tang, Cao Thiệu Hiên đều thất kinh. Tần Tang kinh ngạc, anh trốn nhà đi đến Nhật Bản, chẳng những thế mà còn là người đứng đầu khóa tốt nghiệp của trường sĩ quan. Cả Cao Thiệu Hiên cũng bị dọa một trận, không ngờ Phan Kiện Trì chính là du học sinh Trung Quốc mà anh đã tán dương kia.

Tần Tang cũng không muốn cùng Phan Kiện Trì trở về, nên liền gật đầu. Còn đối với Cao Thiệu Hiện, việc này lại là niềm vui bất ngờ, chỉ là niềm vui này cũng chỉ là trong chốc lát, vì ở trên xe, cậu cũng biết không thể nói chuyện quá thoải mái với Tần Tang được, đều là mắt nhìn mũi, mũi nhìn quan tâm, đàng hoàng ngồi yên một chỗ. Mà trong lòng Tần Tang cũng tràn đầy tâm sự, nên cũng cúi đầu không nói gì hết, hai người đều trầm mặc ngồi ở sau xe.Cao Thiệu Hiên ngồi ở kia, cảm thấy trên người cô có một mùi hương thanh nhã, ngập tràn khắp nơi. Nhưng biết nói gì bây giờ đây, trong lòng có một mảng mờ mịt, nhớ tới lúc ở giữa rừng, cô nóng vội muốn cứu người, chỉ là bất lực đành nhìn mình, bộ dạng thật khiến cho người ta cảm thấy thương tiếc. Khiến cho chỉ cần cô mở miệng muốn nhờ, mình tự nguyện vì cô làm bất cứ điều gì (dễ dụ thật). Chỉ đáng tiếc bông hoa này lại là một bông hoa có chủ rồi. Hơn nữa nhìn Dịch Liên Khải thái độ thờ ơ lạnh nhạt với cô, cũng chẳng ôn nhu, hay dịu dàng chăm sóc, chỉ có thể hình dung ra anh ta chính là một kể lỗ mãng, cộc cằn với phụ nữ. Cậu nhịn không được đành thở dài, lo lắng bản thân mình không nhịn được nữa, lại nói ra điều bất kính. Cũng may tài xế lái xe rất nhanh. Chỉ một chốc đã trở về biệt thự Dịch gia.

Dịch Liên Khải thấy dáng vẻ say rượu của anh, liền sai người hầu đưa anh dìu vào trong xe, dùng ô tô hộ tống trở về.

Phan Kiện Trì sắc mặt thản nhiên không đổi, cũng không tránh né ánh mắt của anh: “Công tử gia, kế sách này vốn dĩ rất chót lọt, Dịch Liên Thận dù cho sau này có biết, cũng không thể thoát được. Thiếu gia nhà Cao đốc quân lúc đó cũng đang cùng với công tử gia, chính là nhân chứng tốt nhất, chứng minh Tống phó quan thật sự có tâm địa xấu xa muốn hãm hại công tử gia. Thế nhưng nếu công tử gia để lại tính mạng của hắn, Dịch Liên Thận khôn khéo lợi hại như vậy, tương lai chắc chắn cũng sẽ trở mình được”.

Phan Kiện Trì cười, nói: “Tôi dù sao cũng chỉ là người ngoài, công tử gia không tin tôi cũng phải thôi. Chỉ là muốn nhắc công tử gia một câu, thiếu phu nhân hôm nay nương tay cầu tình cho hắn, chưa biết chừng ngày mai sẽ tìm cách khóc lóc năn nỉ đòi thả Tống phó quan ra cũng nên, công tử gia đã ngậm đắng nuốt cay đến tận bây giờ rồi, tương lai lại rất có tiền đồ… còn có ba ngàn dặm giang sơn như họa…” Anh khẽ cười một tiếng: “Chớ đừng để một vị phu nhân mà lại lỡ mất”.

Phan Kiện Trì cười ha ha: “Công tử gia là người làm việc lớn, thống nhất thiên hạ là việc trọng đại, sao lại có thể câu nệ thứ tình cảm yếu đuối nhỏ nhặt này được? Huống hồ hôm nay tôi không cứu công tử gia, công tử gia cùng lắm cũng chỉ ngã ngựa một chút, tuyệt nhiên sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Công tử gia ngã càng nặng, tuần duyệt sử lão nhân gia càng đau lòng hơn. Tôi hôm nay đã kéo dây cương con kinh mã, chỉ sợ đã làm hỏng khổ nhục kế của công tử gia. Công tử gia muốn giết tôi là đương nhiên, sao trong lòng lại có nửa phần áy náy được?”

Phan Kiện Trì nói: “Công tử gia một chút sơ hở cũng không hề lộ ra, nếu như đêm nay dứt khoát giết chết Tống phó quan, Dịch Liên Thận trong lòng chắn chắc cũng sẽ có nghi hoặc, nhưng khổ nhục kế này trước mặt tuần duyệt sử đại nhân lại rất có tác dụng, thuận tiện khiến cho lão nhị gánh chút tội danh.Lại làm cho đại soái cho rằng, vì sợ Tống phó quan làm bại lộ mọi chuyện, nên lão nhị mới giết người diệt khẩu”.

“Lẽ nào ý định của công tử gia không phải như vậy sao? Nhất thạch nhị điểu, nhất tiễn xong điêu (một hòn đá ném trúng hai con chim, một mũi trên trúng hai con nhạn). Vừa xử lý được kẻ đối phương cố ý xếp vào bên cạnh mình, lại vừa khiến cho đại soái đối với lão nhị có chút bất mãn”.

P/s: Thật ra Tống phó quan vốn là người của Dịch Liên Thận cài vào bên cạnh Dịch Liên Khải để giám sát, nên DLK mới làm cách này để vừa diệt gián điệp vừa kiến DLT mất tín nhiệm với Dịch Kế Bối. Khi Phan Kiện Trì nói đừng vì “một vị phu nhân” mà làm lỡ việc lớn, có thể hiểu không phải Thiệu Hiên xin được cho Tống phó quan mà là Tần Tang (đủ để biết DLK với TT như thế nào rồi đấy)

« Lùi
Tiến »