Vẽ xong tấm bùa chú nhân sinh đầu tiên, Trần Mạc Bạch vô cùng phấn khởi.
Thừa thắng xông lên, hắn vẽ thêm mười cái, bảy cái thành công, ba cái thất bại.
Đúng lúc chuẩn bị tiếp tục củng cố thì hắn cảm thấy đầu óc choáng váng.
"Vẽ phù lục tuy không tốn nhiều linh lực, nhưng lại hao tổn tâm thần, tuyệt đối không được vượt quá giới hạn, cần kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi," Loan Kinh Thắng kịp thời ngăn Trần Mạc Bạch lại, giải thích lý do.
"Đa tạ."
Trần Mạc Bạch đừng tay, thấy trời đã muộn, liền rủ Loan Kinh Thắng đi ăn tối.
Về đến động phủ, hắn không đến Thanh Quang đảo trong Thiên Hà Giới ngay mà dùng "Dưỡng Niệm Chú Thần Thuật" để nghỉ ngơi cả đêm.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, hắn tiếp tục chuyển hóa Thuần Dương linh lực.
Trần Mạc Bạch đã hoàn thành gần một nửa quá trình chuyển hóa Ngũ Hành Công, thần thức vận chuyển, vòng xoáy linh lực trong đan điền khí hải đã tách làm hai.
Vận chuyển lộ tuyến Thuần Dương Quyển Luyện Khí Thiên, luyện hóa linh khí nồng đậm do Bổ Khí Linh Thủy mang lại vào vòng xoáy linh lực nhỏ hơn, Trần Mạc Bạch từ từ mở mắt.
Thu công xong, thấy vẫn còn sớm, hắn lấy bút mực giấy nghiên ra, vẽ "Tô Sinh Phù" lần nữa.
Một đêm nghỉ ngơi cộng thêm nửa ngày tu hành giúp trạng thái của hắn vô cùng tốt, ba lần đầu đều thành công.
Đến lần thứ tư, do sơ ý không trám đầy mực bùa, khi hoạch định nét bút cuối cùng, đường cong đột ngột nhạt đi, dẫn đến thất bại.
Nhưng Trần Mạc Bạch không để bụng.
Hắn cảm thấy mình đã nắm vững đạo phù lục này, trám mực rồi lại vẽ thành công một tấm nữa, hắn mới đặt bút xuống.
Vẽ bùa rất hao tâm tổn sức, chỉ vẽ năm tấm mà hắn đã cảm thấy hơi mệt.
Sau bữa trưa.
Hắn ngồi xuống khôi phục tinh thần, đóng cửa lớn, lấy điện thoại ra truyền tống đến Thanh Quang đảo trong Thiên Hà Giới.
Việc có được bạch ngọc linh đang khơi dậy hứng thú nhặt đồ của Trần Mạc Bạch.
Hắn cảm thấy trên Thanh Quang đảo hẳn còn không ít pháp khí chưa hư hại nằm rải rác khắp nơi. Lần trước vì ẩn mình nên phải đến vào ban đêm, tầm nhìn hạn chế, lần này hắn quyết định truyền tống đến vào ban ngày.
Ra khỏi địa động.
Trần Mạc Bạch dán ba đạo ẩn thân phù lên người, sau đó men theo con đường đã tìm kiếm lần trước đi lại một lượt. Cuối cùng, hắn tỉ mỉ lục lọi khu phường thị đã sụp đổ hơn nửa buổi trưa mà vẫn không gặp may.
Không thu hoạch được gì.
Chủ yếu là vì kiến trúc nhà gỗ của phường thị sụp đổ quá nhiều, mà hắn lại không dám gây tiếng động lớn.
Gây ra tiếng động khi nhấc cây gỗ hòn đá có thể sẽ thu hút sự chú ý của Hắc Ôn Điểu.
Nơi này hắn có thể đến vô số lần, cứ từ từ tìm kiếm, dù hiệu suất chậm nhưng sẽ có một ngày tìm hết.
Gần đến lúc mặt trời lặn, Trần Mạc Bạch đi đến vị trí truyền tống trận của Thần Mộc Tông trước đây.
Chắc chắn nơi này đã diễn ra những trận chiến khốc liệt nhất.
Mặt đất màu đỏ sẫm, phía trên là đỉnh núi bị gặm nham nhở, nơi khởi nguồn linh mạch của Thanh Quang đảo, linh mạch tam giai mà Thần Mộc Tông đã tốn hơn vạn linh thạch để bồi dưỡng.
Chỉ tiếc giờ đã không còn. Không biết người của Thần Mộc Tông đã dùng Thiên Mộc Thần Quang Trận để tranh thủ thời gian di dời linh mạch, hay là bị yêu thú mạnh mẽ giết tới đảo phá hủy.
Trần Mạc Bạch men theo mép hố khống lồ bị gặm nham nhở như miệng núi lửa, từng bước đi qua phế tích linh mạch.
Ở đây, hắn lại phát hiện một thu hoạch.
Một vầng hào quang màu vàng óng ảm đạm lóe lên trong đất bùn, thu hút sự chú ý của hắn.
"Ồ!"
Ánh mắt hắn chuyển đến, rơi vào cạnh hố, nhìn kỹ vệt hào quang màu vàng óng kia.
Cũng may hôm nay hắn đến vào ban ngày, ánh chiều tà lúc mặt trời lặn chiếu vào vật kia, tạo nên một chút ánh sáng mờ nhạt mà Trân Mạc Bạch đã kịp nhận ra. Hắn tiến lại gần và thấy được.
Chỉ có thể nói là vận may phi thường.
Nhưng vì cẩn thận, hắn không dám trực tiếp xuống hố.
Trong túi lại không có dây thừng, làm sao lấy được món đồ kia đây?
Chẳng lẽ phải đợi đến ngày mai?
Nghĩ một lát, Trần Mạc Bạch vỗ trán, mở hộp kim châm mà lâu rồi chưa dùng đến.
Một loạt phi châm bay ra, dưới sự điều khiển của từ lực, giăng thành một giá đỡ lớn bằng bàn tay, bay vào chỗ có vệt sáng kia, mò vật phẩm lên, bao bọc và đưa đến trước mặt hắn.
Thanh Khiết Thuật được thi triển, bùn đất rơi xuống, vật thể ánh kim hoàng lộ ra chân dung.
Đó là một chiếc nhẫn đồng thau.
Chế tác rất đơn giản, thậm chí có thể nói là thô ráp, chỉ đúc thành hình khuyên để đeo vừa ngón tay, bề mặt ngoài có nhiều vết cắt, không biết là vốn có hay do va đập sau này.
Mặt trong của chiếc nhẫn đồng thau lại rất bóng loáng.
Trần Mạc Bạch duỗi ngón tay ấn vào, dù là kim loại nhưng không hề cứng, đeo vào rất dễ chịu.
Nhưng hắn không dám đeo nó.
Ai biết chiếc nhẫn đồng thau này dùng để làm gì, có khi nó dùng để giam cầm hoặc áp chế.
Hắn cũng không dám rót linh lực vào để thử công hiệu.
Tốt hơn là mang về cho Ngô Vạn xem xét.
Hy vọng hắn đừng hỏi pháp khí này từ đâu mà có. Từ sau khi Ngô Vạn Trúc Cơ thất bại, tác phong làm việc của hắn rất hợp ý Trần Mạc Bạch.
Nhưng cứ thế này mãi cũng không được, vì có thể đoán được rằng trong tương lai hắn sẽ thu hoạch được rất nhiều pháp khí ở Thiên Hà Giới. Dù Ngô Vạn kín miệng đến đâu, thêm một người biết là thêm một phần khả năng bị bại lộ.
Hay là tìm một Giám Bảo sư khác để xem xét chiếc nhẫn đồng thau này?
Hoặc là tự mình học hệ thống kiến thức về giám bảo?
Sau khi cất chiếc nhẫn đồng thau vào túi áo, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Trần Mạc Bạch.
Nhưng ngay lập tức, hắn lắc đầu.
Bây giờ đến phù lục còn chưa nhập môn, sao có thể phân tâm học thêm về giám bảo luyện khí.
Sau khi được Vũ Khí Đạo Viện trúng tuyển, mục tiêu hàng đầu của hắn là bái nhập Thần Mộc Tông, có được Trúc Cơ Đan và "Nhị Tướng Công" có thể tăng tỷ lệ thành công Kết Đan.
Sau đó, trước khi trời tối hẳn, Trần Mạc Bạch lại dạo qua một vòng quanh cửa hang, nhưng có vẻ như vận may đã hết, không còn pháp khí hoàn chỉnh nào khác.
Sau khi trở về, hắn nhắn tin cho Ngô Vạn, hỏi về tiến triển xem xét bạch ngọc linh đang. Người sau có vẻ đang bận, nửa tiếng sau mới trả lời.
Nói là khó khăn hơn tưởng tượng, thủ pháp tế luyện vô cùng hiếm thấy.
Trần Mạc Bạch biết có thể là do phương pháp luyện khí của Thiên Hà Giới khác với Tiên Môn, nên rất thông cảm, bảo hắn đừng vội, cứ từ từ mà làm.
Nhưng như vậy, chiếc nhẫn đồng thau này chắc chắn không thể đưa cho Ngô Vạn giám định trong thời gian ngắn.
Hiện tại cứ để hắn chuyên tâm vào bạch ngọc linh đang.
Tháng tiếp theo.
Trần Mạc Bạch sống theo một đường thẳng, mỗi ngày vừa luyện khí, vẽ bùa ở Đan Chu Học Phủ, vừa vất vả đến Thanh Quang đảo trong Thiên Hà Giới nhặt đồ.
Nhưng ngoài một chiếc khăn tay màu xanh có thêu hoa văn, hắn không thu hoạch được gì khác.
Tiến bộ trong việc vẽ bùa cũng không lớn, hắn phải đến thỉnh giáo Loan Kinh Thắng. Người sau xem xét kỹ bốn loại sinh phù còn lại của Thần Mộc Tông, rồi phát hiện ra một chuyện khiến Trần Mạc Bạch giật mình.