Ngay cửa ra vào Nam Khê phường thị, người của tứ đại gia tộc tu tiên đều vây quanh lấy hai gã đệ tử Thần Mộc tông mặc áo xanh, khom lưng cúi chào.
Trần Mạc Bạch chen chúc trong đám đông, cẩn thận quan sát hai người được mọi người vây quanh kia.
"Kỳ lạ, sao lại là hai chân truyền tới đây?"
Theo thông tin hắn nghe ngóng được trước đó, người đến phải là Ngạc Vân, đệ tử chân truyền thứ ba của Thần Mộc tông mới đúng.
Nghe nói Ngạc Vân có tướng mạo bình thường, giản dị chất phác, nhưng chuyên tu « Trường Sinh Bất Lão Kinh », được đánh giá là người có khả năng Trúc Cơ nhất trong đám chân truyền đời này.
Hai người Thần Mộc tông này lại là một nam một nữ.
Nam thì phong độ nhẹ nhàng, tuấn tú phi phàm.
Nữ môi đỏ răng trắng, dung mạo xinh xắn, dù mới chỉ tầm mười ba, mười bốn tuổi, nhưng đã thấy rõ phong thái tuyệt sắc trong tương lai.
Trần Mạc Bạch nghe loáng thoáng được người khác gọi nam là Nguyên, nữ là Đinh.
Họ Nguyên... Chẳng lẽ là Nguyên Trì Dã, xếp thứ mười tám trong hai mươi tư chân truyền đời này?
Họ Đinh thì có hai người là chân truyền, mà người này là nữ, vậy hăn là Đinh Doanh.
Vì đã quyết định bái nhập Thần Mộc tông, Trần Mạc Bạch tự nhiên tìm hiểu không ít tin tức về tông môn này.
Thần Mộc tông, bề ngoài thì có hai vị Kim Đan lão tổ trấn giữ, bên dưới là hai mươi tư chân truyền.
Còn số lượng Trúc Cơ trưởng lão trong môn phái thì mỗi người một ý, không ai biết chính xác.
Tu tiên giả ở Thiên Hà giới này, mỗi ngày đã dốc hết sức lực vì linh thạch và công pháp, đâu còn thời gian rảnh để thu thập nghiên cứu những chuyện này.
Ngược lại là Trần Mạc Bạch, dựa vào lời của chưởng quỹ Linh Dược Phố thuộc Thần Mộc tông trong phường thị, mà đoán được một con số đại khái.
Theo lời người đó, mỗi một đời hai mươi tư chân truyền, có khoảng hai đến bốn người có thể Trúc Cơ thành công.
Nói cách khác, cứ mười năm thì có thêm bình quân ba người Trúc Cơ.
Thần Mộc tông tách ra từ Ngũ Hành tông đến nay đã được năm mươi năm, vậy tức là có khoảng mười lăm chân tu Trúc Cơ trấn giữ.
Không biết họ mang ra bao nhiêu thành viên Trúc Cơ từ Ngũ Hành tông, và trong những năm qua đã hao tổn bao nhiêu.
Trong thế hệ chân truyền này, Ngạc Vân là người được đánh giá cao nhất về khả năng Trúc Cơ.
Vì không bị phân tâm bởi Nhị Tướng Công, linh lực của hắn tinh thuần nhất, nên phần lớn mọi người đều cho rằng hắn sẽ là người đầu tiên Trúc Cơ thành công trong thế hệ này.
Nhưng đó cũng không phải là điều chắc chắn.
Cũng có vài người khi còn là chân truyền thì xếp hạng thấp, nhưng cuối cùng lại bứt phá, Trúc Cơ thành công một cách ngoạn mục.
Một lát sau, tứ đại gia tộc tu tiên nghênh đón hai đệ tử Thần Mộc tông đến lầu ăn uống tốt nhất ở trung tâm phường thị.
Trần Mạc Bạch chờ ở chỗ cũ.
Khoảng một nén nhang sau, Kỳ Nhị chạy tới.
"Tiền bối, nghe ngóng được rồi. Ngạc Vân là chân truyền thứ ba, có không ít đệ tử Thần Mộc tông đánh giá cao khả năng Trúc Cơ thành công của hắn, nên đã chọn nương nhờ.
Lần này hắn nhận nhiệm vụ Độ Linh Sứ của tông môn, nhưng chủ yếu vẫn là vì Trúc Cơ của bản thân, nên đã phái hai đệ tử trong tông môn đang nương nhờ hắn đến giúp hoàn thành nhiệm vụ tuyển chọn tán tu."
"Người nam là Nguyên Trì Dã, chân truyền thứ mười tám của Thần Mộc tông; còn vị tiểu cô nương trông còn nhỏ tuổi kia tên là Đinh Doanh, hình như cũng là chân truyền."
Trần Mạc Bạch nghe xong, khẽ gật đầu.
Chỉ cần Thần Mộc tông đến chiêu thu tán tu là được, ai đến cũng vậy thôi.
Không phải hắn khoe khoang, dù trong phường thị hiện tại có không ít cao thủ Luyện Khí tầng tám, tầng chín, nhưng về chế phù, sau nửa năm khổ luyện ở Đan Chu học phủ, hắn chắc chắn lợi hại hơn đám tán tu này.
Trong nửa năm đó, ngoài việc chuyển tu Thuần Dương Quyển, hắn còn thỉnh giáo Loan Kinh Thắng.
Với sự giúp đỡ của Loan Kinh Thắng, hắn đã chăm chỉ học tập ba quyển sách cơ sở về phù lục.
Không chỉ năm đạo Sinh Phù, mà ngay cả Xích Hỏa Phù và Kiếm Khí Phù mà Thích Thụy cho hắn, hắn cũng đã có thể chế tạo.
Nếu không phải vì việc vẽ Xích Viêm Kiếm Phù cần loại mực đặc biệt từ Cự Mộc Lĩnh, có lẽ Trần Mạc Bạch đã có thể hoàn thành đạo phù lục thượng phẩm này rồi.
Sự thật chứng minh, suy nghĩ của hắn hoàn toàn chính xác.
Sau khi hai đệ tử chân truyền Thần Mộc tông được tứ đại gia tộc chiêu đãi một bữa thịnh soạn, buổi chiều, họ liền cho người của cửa hàng Thần Mộc tông bắt đầu thu dọn, bố trí sân bãi để vẽ phù lục.
Còn hai người họ thì đến một khu đất trống ở ngã tư đường chính giữa Nam Khê phường thị.
Nguyên Trì Dã vỗ vào túi trữ vật của mình, một đạo lưu quang lóe lên.
Giữa khu đất trống, đột nhiên xuất hiện một cái đài tròn cao khoảng hai ba người.
"Đây là Trắc Linh Đài sao?"
Kỳ Nhị bên cạnh Trần Mạc Bạch, vẻ mặt mong chờ nhìn sang.
Không cần hỏi, chỉ nghe tên Trần Mạc Bạch đã hiểu đó là vật gì.
Đây là pháp khí dùng để đo đạc linh căn của tu sĩ ở Thiên Hà giới.
Cái này lớn như vậy, chắc hẳn sẽ chính xác và nhanh chóng hơn Trắc Linh Nghi trong tay hắn.
Ngay khi Trần Mạc Bạch đang nghĩ vậy, hai người Thần Mộc tông kia bước sang một bên, lập tức có đệ tử Thần Mộc tông trong phường thị mang đến hai chiếc ghế, đặt phía sau họ.
"Thần Mộc tông ta mở rộng sơn môn, tuyển chọn tán tu, chỉ cần linh căn thích hợp, lại không làm việc ác gì với Ma Đạo, đều có thể nhập tông ta!"
Lời nói của Nguyên Trì Dã vang vọng như sấm, ai trên đường phố cũng nghe rõ mồn một.
“Tiếp theo, nam nữ đến tuổi của tứ đại gia tộc, hãy lên Trắc Linh Đài trước đi."
Vừa dứt lời, bốn đội ngũ đã chuẩn bị sẵn từ trước bước ra.
Người thì có vẻ lo lắng bất an, người thì mang tâm trạng mong chờ, lần lượt bước lên Trắc Linh Đài.
Người đầu tiên lên đài là một thiếu niên của Lưu gia.
Dường như có người đã nhắc nhở cậu ta, vừa bước lên, cậu ta đã khoanh chân ngồi xuống Trắc Linh Đài, bắt đầu thổ nạp linh khí.
Khoảng hai ba phút sau, khi Trần Mạc Bạch suýt nữa không nhịn được mà ngáp, Trắc Linh Đài phát ra ánh sáng bốn màu.
"Ngụy linh căn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa bốn thuộc tính."
Thấy vậy, Nguyên Trì Dã khẽ lắc đầu, nhưng vẫn nể mặt Lưu gia, gọi thiếu niên từ Trắc Linh Đài đến, đưa tay sờ vào cốt linh.
"Mười sáu tuổi, Luyện Khí tầng ba, miễn cưỡng có thể nhập tông ta."
Nghe được câu này, người dẫn đầu Lưu gia lộ ra vẻ vui mừng như trút được gánh nặng.
Trần Mạc Bạch có chút khó hiểu, chăng phải phía sau còn có khảo hạch phù lục sao, sao ý tứ này như thể đã chắc chắn vào Thần Mộc tông rồi?
Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên hơn, là Trắc Linh Đài này quá đơn sơ.
Không đọc được trị số thuộc tính linh căn sao?
Trần Mạc Bạch cho rằng có lẽ mình đã hiểu lầm, nên tiếp tục xem tiếp.
Người thứ hai, thứ ba, thứ tư bước lên, Trắc Linh Đài vẫn chỉ có ánh sáng linh căn Ngũ Hành sáng lên, biểu thị người lên đài có thuộc tính linh căn, chứ không thể hiện được trị số cụ thể.
Hắn hoàn toàn hiểu ra, Trắc Linh Nghĩ trong túi hắn, đối với Thiên Hà giới mà nói, có lẽ hơi nghịch thiên.
Người của tứ đại gia tộc đo xong, linh căn tốt nhất là một tam linh căn của Lưu gia.
Lần này, Nguyên Trì Dã thu nhận tất cả mười ba đệ tử, có vẻ rất hài lòng với người duy nhất có chân linh căn ba thuộc tính, không chỉ cho người đó đứng cạnh mình, còn tỏ vẻ ôn hòa với chấp sự Lưu gia, nói rằng nếu Thần Mộc tông có thêm Trúc Cơ Đan, sẽ xem xét mời gia tộc họ đến cạnh tranh.
Sau đó, là đến lượt đám tán tu khảo nghiệm linh căn.