“Trần sư đệ, ngươi học qua Linh Thực Phu truyền thừa sao?”
"Chưa từng, chỉ là từ nhỏ đã có hứng thú với việc đồng áng."
Bên cạnh một khu linh điền ở Cự Mộc lĩnh, Trần Mạc Bạch trò chuyện cùng hai đệ tử của Linh Thực Bộ thuộc Thần Mộc Tông. Trước mặt họ là ba mẫu Ngọc Nha linh mễ đã chín rộ.
Trong không khí thoang thoảng mùi lúa mới dễ chịu.
Đưa mắt nhìn, cả một biển lúa vàng óng.
Những bông lúa tru hạt như những thỏi vàng tự nhiên rủ xuống, tạo thành đường cong hoàn mỹ. Gió nhẹ thổi qua, chúng lay động như những gợn sóng vàng liên tiếp nhau.
Khung cảnh bội thu này khiến hai vị đệ tử Linh Thực Bộ đến nghiệm thu linh điền của Thần Mộc Tông vô cùng hài lòng.
Một người trong số họ bẻ một bông lúa, cầm trên tay vuốt ve những hạt thóc căng tròn, khóe miệng không khỏi mỉm cười.
"Trần sư huynh, huynh có muốn gia nhập Linh Thực Bộ của chúng ta không?"
"Việc này... Tại hạ thích làm ruộng, hơn nữa ở đây còn bảy mẫu Ngọc Nha linh mễ nữa cũng sắp chín rồi, phải trông nom phòng ngừa sâu bệnh, không thể rời đi được."
Trần Mạc Bạch gia nhập Thần Mộc Tông hiện tại chỉ có mục đích duy nhất là Trúc Cơ Đan, không muốn lãng phí thời gian vào việc khác.
"Trần sư đệ cứ yên tâm, Linh Thực Bộ chúng ta không câu nệ hình thức, gia nhập rồi rất tự do."
"Hơn nữa, chỉ cần là đệ tử Linh Thực Bộ, sẽ được miễn phí đến Tàng Thư Các thu thập Linh Thực Phu truyền thừa."
"Hàng năm còn có thêm một trăm linh thạch bổng lộc, cộng thêm các phúc lợi khác của tông môn."
Nghe Lỗ Quân sư huynh nói vậy, Trần Mạc Bạch có chút động lòng. Linh Trị Phu truyền thừa hắn không hứng thú, Tiên Môn có thứ tốt hơn.
Mấu chốt là mỗi năm lại có thêm một trăm linh thạch thu nhập.
Dù hiện tại hắn cũng coi như là người có tiền, có hơn ngàn linh thạch, nhưng ai lại chê tiền nhiều bao giờ.
"Lỗ sư huynh, ngoài phúc lợi ra, Linh Thực Bộ còn có những nhiệm vụ nào khác không?"
Trần Mạc Bạch quyết định cứ hỏi rõ ràng vẫn hơn, dù sao trên đời này chẳng có bữa cơm nào miễn phí.
"Trong tông môn thỉnh thoảng có một vài linh điền, dược điền gặp vấn đề, cần đệ tử Linh Thực Bộ chúng ta ra tay giải quyết. Ta dám nói, với tài làm ruộng của sư đệ, cả Linh Thực Bộ này không ai sánh bằng."
Lời của Lỗ Quân rất rõ ràng, hắn coi trọng tài năng làm ruộng của Trần Mạc Bạch, muốn để hắn chỉ điểm cho những đệ tử khác trong tông môn, xem có thể tăng thêm sản lượng không.
"Việc này... tại hạ đang tu luyện đến giai đoạn then chốt, e là không thể phân tâm được."
Nếu chỉ là chỉ điểm cho một hai người, Trần Mạc Bạch còn có thể chấp nhận, nhưng nếu bảo hắn đi khắp Thần Mộc Tông thì xin miễn cho.
"Trần sư đệ cứ cân nhắc kỹ."
Lỗ Quân cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, thấy Trần Mạc Bạch không mấy hứng thú, hắn cũng không nói thêm gì.
"Đằng sư đệ, chúng ta thu hoạch ba mẫu Ngọc Nha linh mẽ này thôi."
Lỗ Quân cùng một sư đệ Linh Thực Bộ khác lấy ra hai thanh liêm đao, bắt đầu điều khiển pháp khí thu hoạch ba mẫu linh điền đã chín.
Đệ tử Thần Mộc Tông có thể nhận lãnh linh điền để trồng trọt, nhận giống lúa và trận pháp, nhưng đến khi thu hoạch thì phải do người của Linh Thực Bộ đến làm.
Lúc đó, người của Linh Thực Bộ sẽ căn cứ vào sản lượng thu hoạch được để thanh toán điểm cống hiến tông môn tại chỗ.
Lỗ Quân và người kia có vẻ đã quen việc này, tay chân rất nhanh nhẹn, chỉ hai canh giờ đã xong.
Nhưng Trần Mạc Bạch vẫn thầm nghĩ là quá chậm. Nếu hắn có máy gặt Địa Nguyên Tỉnh, một người nửa canh giờ là có thể thu hoạch xong ba mẫu linh điền này rồi.
"Tổng cộng bốn trăm năm mươi tám cân, sản lượng đạt một trăm năm mươi cân linh mễ, phá vỡ kỷ lục của tông môn."
Sau khi cân xong, một đệ tử Linh Thực Bộ tên là Đằng Giới lộ vẻ kinh ngạc.
Giá Ngọc Nha linh mễ trên thị trường là một linh thạch hạ phẩm mười cân. Nói cách khác, ba mẫu này, cộng thêm bảy mẫu sắp chín kia, sẽ cho ra một trăm năm mươi linh thạch.
Mà Thần Mộc Tông bỏ ra cái gì?
Chỉ một ít giống lúa không đáng tiền, và một bộ Thanh Quang Trận nhất giai hạ phẩm.
Thanh Quang Trận thì đáng giá năm mươi linh thạch, nhưng quyền sở hữu vẫn thuộc về Linh Thực Bộ, họ có thể thu hồi bất cứ lúc nào.
Nói cách khác, họ chỉ tốn chi phí giống lúa tương đương vài linh thạch.
Người này sinh ra là để dành cho Linh Thực Bộ của họ.
Hai người nhìn nhau. Lỗ Quân, người vừa nãy chỉ thuận miệng mời Trần Mạc Bạch gia nhập Linh Thực Bộ, cảm thấy thái độ của mình có lẽ chưa đủ thành khẩn.
"Sư đệ, bảy mẫu linh điền kia là do tự tay sư đệ khai khẩn sao?”
Vì thủ tục nhận lãnh chỉ có ba mẫu, nên trên lý thuyết, bảy mẫu còn lại thuộc về Trần Mạc Bạch.
Lỗ Quân nhớ rõ điểm này, vì lần trước ba mẫu linh điền này chín là do hắn đến thu hoạch, chỉ là sản lượng rất bình thường, chỉ được tám mươi cân.
"Đúng vậy, làm ruộng thì bận rộn lúc gieo hạt thôi, còn lại chỉ là dùng Linh Châm thuật diệt sâu bọ, tưới nước. Lúc rảnh rỗi trong khi tu luyện, ta cầm cuốc khai hoang thêm một chút, cũng coi như phụ thêm vào chi phí tu luyện."
Trần Mạc Bạch thành thật trả lời.
Linh Thực Bộ của Thần Mộc Tông quản lý hơn ngàn mẫu dược điền ở Cự Mộc Lĩnh, đâu để ý đến bảy mẫu linh điền nhỏ bé của hắn.
Nhưng hắn không ý thức được rằng, Linh Thực Bộ quản lý ngàn mẫu dược điền, dồn phần lớn tinh lực vào linh dược, nhân lực không đủ nên còn bỏ hoang mấy trăm mẫu linh điền.
Nếu những linh điền hoang vu kia đều giao cho Trần sư đệ này quản lý, dù chỉ trồng Ngọc Nha linh mễ cơ bản nhất thôi, một năm cũng có thể thu hoạch được mấy ngàn linh thạch.
Trừ đi phần nộp lên cho tam đại điện của tông môn, Linh Thực Bộ của họ còn có thể chia được một nửa.
Dù trải qua bao nhiêu tầng bóc lột nữa, đến tay đám đệ tử như họ, ít nhất cũng chia được vài chục linh thạch.
Thiên tài làm ruộng này nhất định phải ở trong Linh Thực Bộ của họ.
"Trần sư đệ, hai chúng ta thu hoạch cả buổi, có chút khát nước, không biết có thể xin một chén nước uống được không?"
Đang lúc Trần Mạc Bạch nghĩ hai người này sao còn chưa đi, Lỗ Quân đột nhiên sờ trán, giả bộ đổ mồ hôi, xin nước uống.
"Mời."
Trần Mạc Bạch lập tức múc hai bát nước lớn từ vại nước trước cửa đưa cho họ.
“Trần sư đệ, ta cũng nói thật nhé, nhân tài như ngươi nhất định phải vào Linh Thực Bộ chúng ta, nếu không chưởng môn biết được, chắc chắn sẽ trách bộ trưởng chúng ta bỏ rơi
"Ngươi có yêu cầu gì, cứ nói với ta, ta có thể đáp ứng sẽ thỏa mãn."
"Ta không đáp ứng được, cũng có thể xin bộ trưởng."
Nghe Lỗ Quân nói một cách thành khẩn, Trần Mạc Bạch có chút kỳ lạ, hắn làm ruộng giỏi, lại được hoan nghênh đến vậy sao?
Nhưng người ta đã nói thế, hắn cũng tùy tiện đưa ra một yêu cầu vậy.
“Ta muốn Trúc Cơ Đan."
Nghe câu này, Lỗ Quân suýt chút nữa thì nghẹn chết.
Yêu cầu này đừng nói hắn, kể cả ba vị Trúc Cơ trưởng lão của Linh Thực Bộ, e là cũng không đáp ứng được.
"Trần sư đệ, nếu ngươi muốn Trúc Cơ Đan, vậy thì càng phải gia nhập Linh Thực Bộ của chúng ta."
Đang lúc Lỗ Quân lắc đầu chuẩn bị rời đi, Đằng Giới đột nhiên lên tiếng.