Trần Mạc Bạch mua xong sách, rời khỏi Nam Khê phường thị.
Ngay sau khi hắn đi, hai gã tu tiên giả bước ra từ bóng tối trong khu phố.
"Có đuổi theo không?"
"Hạ Quần nói ít nhất cũng phải Luyện Khí tầng sáu, có khả năng ẩn giấu tu vi, là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ."
"Vậy thì thôi."
"Chờ một chút xem sao, nhìn y phục hắn mặc có lẽ là người của đại phái. Hai ta vất vả lắm mới ổn định lại ở phường thị này, vì hai mươi khối linh thạch không đáng để lộ thân phận."
...
Vì mang theo một khoản tiền lớn, Trần Mạc Bạch không về thành từ núi hoang mà trở về thủy phủ.
Hắn ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, nhìn hai mươi hai khối linh thạch óng ánh, được cắt gọt chỉnh tề bày trước mặt, trong lòng vui sướng chưa từng có.
Nếu mang thứ này về Địa Nguyên tinh, đổi ở ngân hàng sẽ được 220.000 thiện công.
Nhưng Trần Mạc Bạch chắc chắn không đem số linh thạch này nộp cho ngân hàng quốc gia, chắng khác nào tự thú với Tiên Môn về tội có nguồn gốc tài sản kếch xù không rõ.
Hắn lấy hai khối bỏ vào túi sách, số còn lại cất ở thủy phủ.
Trước khi về nhà, hắn không quên tưới nước cho Thanh Đồng Miêu.
Cảm giác lá mầm có hơi tái hơn trước, có lẽ là do linh khí ở thủy phủ không đủ.
Nghĩ vậy, Trần Mạc Bạch nhấn nút "Về thành", trong một trận ngân quang lấp lánh, trở về phòng mình.
Tin vui liên tiếp kéo đến.
Ngày hôm sau, khi đang đi học, hắn nhận được tin nhắn của Thanh Nữ.
Nàng nói đã thu thập đủ dược liệu, chỉ còn một bước cuối cùng là điều hòa.
Trần Mạc Bạch vốn nghĩ mình sẽ rất lo lắng, nhưng lại thấy lạ thường bình tĩnh, có lẽ đây chính là cái gọi là "túi tiền rủng rỉnh, thêm sức mạnh cho đàn ông".
Lúc này, tất cả thiên địa đều thuận theo.
Trong phòng tu luyện ở trường, Trần Mạc Bạch như thường lệ tu luyện "Dưỡng Niệm Chú Thần Thuật”. Bất giác, hắn phát hiện mình đã đột phá bình cảnh, quan tưởng hạt giống nảy mầm, nhú lên một lá xanh.
Trong khoảnh khắc đó, hắn hoàn toàn nắm bắt được sự thuế biến của tâm thần.
"Đây chính là thần thức!"
Vì đã cảm nhận được một lần, lần này Trần Mạc Bạch vô cùng bình tĩnh. Trong phòng tu luyện, hắn nội thị tự thân, linh lực đủ mọi màu sắc tựa như vòng xoáy chậm rãi chuyển động, chỉ là vòng xoáy này hơi méo mó, không đủ trơn tru.
Sau khi luyện thành thần thức, hắn có thể chủ động uốn nắn linh lực vận chuyển trong cơ thể.
Dựa theo những điểm mấu chốt mà Thanh Bình thượng nhân giảng giải, Trần Mạc Bạch chậm rãi đưa linh lực theo chiều xoáy phải vào đan điền, rồi dùng nó để uốn nắn vòng xoáy đang nghiêng lệch. Sau một chu thiên, vòng xoáy ban đầu có chút cục mịch đã bớt gồ ghề hơn.
Cảm giác thêm một thời gian nữa, có thể hoàn toàn định hình vòng xoáy linh lực trong đan điền. Đến lúc đó, khi vận chuyển Ngũ Hành Công, nó sẽ tự động giúp cô đọng linh lực, tiết kiệm rất nhiều công sức.
Theo như những gì Ngũ Hành Công đề cập, nếu vòng xoáy linh lực này được hình thành, thậm chí có thể nâng cao xác suất Trúc Cơ.
Trần Mạc Bạch luôn coi lời Thanh Bình thượng nhân như khuôn vàng thước ngọc. Hiện tại, khi đã luyện thành thần thức, có thể tiến hành quá trình này, cảm thụ một chút, linh lực dường như được tinh luyện thêm một chút.
"Đợi Bổ Khí Linh Thủy điều chế xong, đưa cho bố, mình sẽ nói cho ông ấy biết điều này."
Trong lúc lấm bấm, chuông báo thức điện thoại vang lên, hết giờ sử dụng phòng tu luyện ở trường.
Trần Mạc Bạch đứng dậy rời đi.
"Nghe nói hôm nay đại diện của Bổ Thiên đạo viện đến."
"Đại diện của Vũ Khí đạo viện nghe nói là Biên đại gia."
"Vậy là tứ đại đạo viện chỉ còn Cú Mang và Côn Bằng, nhưng chắc cũng sắp thôi, dù sao họ cũng cần thời gian để chuẩn bị nội dung và hình thức thi."
Vừa bước ra ngoài, một đám bạn học cũng vừa hết giờ, tạm năm tụm ba, trao đổi những thông tin mình nghe ngóng được.
"Cuối cùng mình cũng Luyện Khí tầng năm rồi!"
Một tiếng hét lớn đầy vui sướng vang lên bên tai, Trần Mạc Bạch nhìn qua, hóa ra là Lục Hoằng Thịnh, bạn cùng bàn của mình.
"Ghê vậy."
"Chúc mừng, cuối cùng cậu cũng thoát khỏi đội sổ."
Hai nữ sinh trong lớp trêu chọc, khiến Lục Hoằng Thịnh phản bác.
"Trước béo chưa phải béo, sau béo sập giường. Tớ đây là tích lũy lâu ngày mới bộc phát, đột phá tự nhiên, không như ai kia, phải cắn thuốc mới đột phá được, căn cơ phù phiếm, không biết giờ đã vững chắc cảnh giới chưa."
Trong lúc nói, Lục Hoằng Thịnh vô tình hay cố ý liếc nhìn Trần Mạc Bạch. Hắn vẫn luôn không phục việc người kia đột phá lên Luyện Khí tầng năm trong kỳ nghỉ.
Thời gian qua, hắn luôn kìm nén, muốn chứng minh bản thân.
Hơn nữa, hắn là người theo trường phái "không cắn thuốc", cho rằng linh lực tu luyện theo cách này thuần khiết, sau này khi Trúc Cơ, linh lực hóa lỏng sẽ dễ dàng hơn, nâng cao xác suất thành công.
"Lão Trần, hôm nay tớ đột phá, có muốn đi ăn mừng không?”
Thấy Trần Mạc Bạch không phản ứng, Lục Hoằng Thịnh lập tức cố ý đến khoe khoang.
Nhưng cảnh giới của Trần Mạc Bạch hiện tại đã cao, hắn đã luyện thành thần thức, chỉ cần bổ sung linh lực là có thể dễ dàng bước vào Luyện Khí tầng bảy. Với những người còn dừng lại ở Luyện Khí trung kỳ, hắn đột nhiên cảm thấy có một khoảng cách khó tả.
"Hôm khác đi, hôm nay tớ có hẹn với bạn."
Nói xong, Trần Mạc Bạch quay người định đi.
"Bạn? Ngoài bọn này ra, cậu còn có bạn nào khác à? Hôm nay tớ vui, đi cùng đi.”
Lục Hoằng Thịnh tiến lên, muốn ngăn Trần Mạc Bạch lại.
Nhưng bước chân của người kia không hề dừng lại, linh lực Luyện Khí tầng sáu tỏa ra, trong nháy mắt đánh tan khí cơ tùy ý phóng thích của Lục Hoằng Thịnh, người vừa mới đạt tới Luyện Khí tầng năm.
"Sao có thể..."
Bị đánh tan khí cơ, Lục Hoằng Thịnh bước chân loạng choạng.
Trần Mạc Bạch đưa tay đặt lên vai hắn, đỡ lấy.
"Mới đột phá không nên để tâm trạng dao động quá lớn, nếu không rất dễ bị tụt cảnh giới."
Nói xong, hắn buông bạn cùng bàn ra, rời khỏi phòng tu luyện.
"Tên này, đột phá lên Luyện Khí tầng sáu từ khi nào vậy!"
Lục Hoằng Thịnh đứng tại chỗ, lẩm bẩm, vẻ mặt không dám tin.
"Luyện Khí tầng sáu!? Có thể lắm chứ."
Tống Trưng bước ra, hắn cũng vừa ra khỏi phòng tu luyện, định rời đi thì thấy được một màn hay.
Người khác có thể không nhận ra, nhưng hắn đã là Luyện Khí tầng bảy, cảm nhận được dao động thần thức sống động trên người Trần Mạc Bạch.
Đây là dấu hiệu của việc luyện thành thần thức, đồng nghĩa với việc đã đột phá bình cảnh Luyện Khí hậu kỳ.
"Xem ra, trong lớp ngoài Nghiêm Băng Tuyền ra, còn có một người đáng chú ý."
Tống Trưng nghĩ đến việc Trần Mạc Bạch thường xuyên ra vào phòng làm việc của Định lão đầu, trầm ngâm một chút rồi xoay người đi tìm lão sư của mình.