Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 679 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

Sau một hồi suy nghĩ, tôi bỏ lọ thuốc mỡ đang cầm trên tay xuống. Hôm nay sẽ cố gắng không dùng thuốc. Hội trường triển lãm chắc rất đông người nên tôi không thể nào tạo khoảng cách với người khác được. Vì thế cho dù chỉ bôi một lượng thuốc ít thôi, cũng dễ bị người ta để ý tới.

"Này," từ phía sau, Shizuru gọi tôi. "Áo khoác của cậu là cái này nhé."

Quay lại nhìn, tôi thấy Shizuru đang cầm trên tay chiếc áo vest da màu nâu mà tôi đã mặc trong buổi lễ nhập học.

"Chọn đồ cho cậu khó quá. Cậu chẳng có bộ nào sang chảnh nhỉ?"

"Thì chỉ cần có áo phông và quần jean là đủ rồi mà."

"Tóm lại, vì cậu có cái quần Âu màu kem, nên chỉ còn cách phối với nó thôi."

"Bộ đó là bộ tớ mặc trong lễ nhập học đó."

"Ủa vậy sao?" Shizuru nói. "Chắc hẳn trong lễ tốt nghiệp cậu cũng sẽ mặc như vậy đúng không?"

"Dĩ nhiên rồi." Tôi trả lời. "Tớ định thế đấy."

Shizuru nhìn tôi với ánh mắt sửng sốt. Có vẻ như câu vừa rồi nàng chỉ nói đùa.

"Ok, vậy cũng ổn rồi. Cậu thay đồ nhanh đi. Không còn thời gian nữa đâu."

Tôi làm theo lời nàng hối thúc, cởi pyjama, mặc áo sơ mi, quần Âu vào.

Đứng trước gương, tôi bôi ít nước lên tóc, sửa sang lại những nếp tóc gãy lúc ngủ, nàng cũng đến bên cạnh.

"Cậu mang cái này theo đi."

Nàng chìa tờ mười nghìn yên ra trước mặt tôi.

"Khi nào nhận tiền lương làm thêm thì trả lại tớ nhé."

"Nhưng mà..."

"Này," nàng ngắt lời. "Hôm nay Miyuki đi ngắm giấc mơ của mình đó. Một giấc mơ rất trinh trắng."

"Ừ."

"Vậy mà sau khi xem xong, lại đi ăn ở cửa hàng ăn bình dân thì cậu thấy thế nào?"

Quả thật tôi đã dự định sau buổi triển lãm sẽ đi ăn ở cửa hàng bình dân thật. Lần này, tôi lại suýt mắc phải sai lầm nữa rồi.

"Cậu đang có bao nhiêu tiền?"

"À, khoảng 2400 yên."

"Tớ cũng nghĩ vậy. Chẳng có ai hẹn hò mà cầm chừng đó tiền đi đâu."

"Hẹn hò ư?"

"Thì chẳng phải hẹn hò sao? Việc cậu đi với Miyuki ấy."

Tôi chẳng nghĩ đến thế. Tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng bản thân tôi giống như là một tấm vé để Miyuki có thể tham gia được buổi triển lãm áo cưới mà thôi.

Lẽ nào đây là một cuộc hẹn sao? Tự dưng tôi thấy căng thẳng. Mà suy đi nghĩ lại, thì đây quả là lần đầu tiên tôi và Miyuki đi chơi riêng với nhau thật.

"Tóm lại khi đi ăn tối, cậu phải lựa nhà hàng nào đẹp đẹp tí nhé. Chẳng hạn nhà hàng Pháp hoặc nhà hàng Ý ấy."

"Tớ chưa bao giờ đi đến những nhà hàng như vậy."

"Không sao đâu. Chỉ cần cậu nói 'ăn ở nhà hàng Pháp đi' là Miyuki sẽ biết nhà hàng Pháp nào ngay."

"Ừ."

Rồi Shizuru nói tiếp.

"Lúc trả tiền, cậu phải làm ra vẻ là muốn được đãi bạn ấy nhé."

"Làm ra vẻ á?"

"Ừ. Vì Miyuki sẽ nói muốn trả phần của mình, nếu mà bạn ấy nói thế thì cũng không ép người ta."

"Vậy hả?"

"Ừ. Cậu có làm được không?"

"Không biết nữa, nhưng tớ sẽ thử."

"Tớ lo cho cậu vụ này lắm." Shizuru nói rồi ngắm tới ngắm lui tôi đủ mọi phía.

"Không sao đâu mà."

"Tớ thì không nghĩ là không sao."

"Thực sự thì đúng là như vậy."

Nàng bật cười.

"Cậu thật thà quá nhỉ!"

Rồi cả hai đi ra cửa. Shizuru đứng phía sau tôi khi tôi đang lau giày. "Haizz," nàng thở dài.

"Tiếng thở dài của cậu là tâm trạng thế nào vậy?" Tôi hỏi nàng.

Shizuru thoáng bối rối rồi im lặng. Tôi đang quay lưng lại nên không nhìn thấy nét mặt nàng. Vì thế tôi tin những gì nàng nói tiếp theo.

"Đó là tâm trạng của người chị tiễn người em trai chậm phát triển trong chuyện hẹn hò đấy." Shizuru nói. "Chính là chuyện đó."

"Không sao đâu mà." Tôi nói. "Tớ sẽ cố gắng."

"Ừ."

Sau đó, nàng khẽ nghiêng người, nhìn tôi.

"Ok, được rồi. Cũng ra dáng thanh niên đẹp trai lắm. Như thế này, chắc chắn là không sao đâu."

"Vậy tớ đi nhé."

Tôi ra khỏi phòng, bước xuống cầu thang, đi về hướng nhà ga. Nghe tiếng ai léo nhéo sau lưng, quay lại tôi thấy Shizuru đang đuổi theo.

"Giày của cậu, giày nè."

Nhìn xuống dưới chân, tôi thấy mình đang mang đôi giày thể thao bẩn vẫn đi đến trường hằng ngày. Vì thói quen nên tôi lại xỏ vào đôi giày. Tôi vội đổi đôi giày da Shizuru mang đến cho, rồi tiếp tục đi ra ga.

Đi một quãng khá xa, quay đầu nhìn lại, tôi vẫn thấy Shizuru đang đứng ngay giữa đường. Nàng vẫn đứng tiễn tôi. Tôi vẫy tay, nhưng có vẻ như Shizuru không nhìn thấy.

Quả là trong buổi triển lãm có rất nhiều cặp đôi. Bởi không ai kiểm tra, nên tôi nghĩ toàn bộ những người vào đây không hẳn là các cặp đôi. Tôi rất bất ngờ vì có cả cặp là mẹ và con gái dắt nhau đến nữa. Tuy nhiên, không có cặp nào gồm hai bà mẹ, hoặc hai cô con gái, hoặc dĩ nhiên là hai chàng trai đi với nhau.

Tuy vậy, có khoảng ba cô gái không có bạn trai tháp tùng. Những cô gái đó trông như những người chơi game thua, họ tỏ vẻ mặt như bị ai đó đánh bại, cứ ngồi lì trên ghế. Và khi phải đứng dậy rời khỏi vị trí, các cô còn làm ra vẻ như bị thua chồng chất, tiếp tục lần lữa không muốn đi.

Xem ra cái "quy định" ban tổ chức đưa ra thật có vấn đề. Chính quy định mập mờ đó đã khiến cho các cô nàng nhìn như người bại trận.

Những người đàn ông đi cùng các cô gái có vẻ cũng cho rằng bản thân họ có mặt ở nơi này chỉ như những tấm vé cho các cô bạn gái được vào cổng. Ít ra thì tại ngay địa điểm này, sự tồn tại của họ chỉ có ý nghĩa như vậy mà thôi. Tất cả đều dường như không quan tâm đến chương trình và thể hiện sự chán nản ra mặt. Cũng có một số người tỏ vẻ nhiệt tình, nhưng cho dù có cố gắng thì xem ra màn diễn của họ cũng quá mờ nhạt trước sự cuồng nhiệt say sưa của các cô gái.

Không bao lâu sau buổi trình diễn bắt đầu.

Đúng như tên gọi của buổi trình diễn là áo cưới lãng mạn, mọi thứ đều rất lãng mạn. Khung cảnh tạo ra huyền ảo tựa giấc mơ của các cô gái, những giấc mơ trinh trắng. Thế nhưng, tôi thì không có tâm trạng như vậy. Cơn ngứa của tôi càng lúc càng lên đỉnh điểm, những cô người mẫu trình diễn đi qua đi lại hầu như không lọt vào mắt tôi. Tôi chỉ nhìn thấy những bóng hình màu trắng bay lượn trước mắt mình. Bên trong hội trường nóng lên bởi sự cuồng nhiệt của các cô gái, khổ hơn nữa là chiếc áo vest dạ của tôi càng làm cho tình trạng ngứa ngáy khủng khiếp hơn.

Không biết bao nhiêu lần tôi nhìn sang Miyuki ngồi bên cạnh, nhưng nàng đang mải đắm chìm trong giấc mơ trinh trắng của mình, hoàn toàn không để ý đến gã đàn ông khổ sở ngồi bên. Có vẻ nàng đang hình dung đến cảnh bản thân trở thành cô dâu, bước trên thảm dẫn vào lễ đường trong tiếng kèn của thiên sứ. Vẻ mặt ngây ngất ấy rất đáng yêu, cho dù tôi chẳng thể nào đồng cảm được với giấc mơ ấy.

Cuối cùng thì show trình diễn, gọi là giấc mơ trong phút chốc của các nàng và là ác mộng tiếp diễn không ngừng của tôi, cũng kết thúc. Giữa bầu không khí ngột ngạt bởi nhiệt độ cơ thể, mùi nước hoa và cả tiếng thở dài tiếc nuối, rốt cuộc chúng tôi cũng thoát được ra khỏi hội trường.

"Phù!" Cuối cùng Miyuki cũng bật ra tiếng thở dài như bao cô gái khác. "Thật là tuyệt vời."

"Ừ."

Ra ngoài không khí lạnh, chỗ ngứa của tôi có vẻ dịu lại.

"Cám ơn cậu." Miyuki nói. "Nhờ có Makoto mà mình được trải qua một khoảng thời gian tuyệt vời."

"Không có gì." Tôi trả lời. "Tớ có làm được gì đâu."

"Không đâu." Miyuki lắc đầu. "Tớ nghĩ là cậu đã vất vả lắm. Chỉ ngồi ở đó thôi cũng khó chịu lắm mà."

Trong chốc lát, tôi bỗng nghĩ hình như vết ngứa của mình đã bị lộ ra mất rồi.

"Đây là nơi cánh đàn ông cảm thấy nhàm chán lắm đúng không?"

Không, tôi đang định nói thế, nhưng rốt cuộc lại gật đầu một cách thành thật.

"Đúng không? Huống chi bọn mình cũng không phải là cặp đôi có dự định kết hôn nữa."

"Ừ."

Trong bóng chiều chúng tôi cùng sánh bước trên con phố hướng ra nhà ga.

"Nghe nói là có rất nhiều cặp đôi đã đặt những chiếc váy cưới đó luôn rồi đấy." Miyuki nói với vẻ hoi ganh tị.

"Bởi vì có nhiều chiếc váy đẹp quá mà."

"Ừ. Mình cũng thích mấy chiếc váy đó."

"Giá váy cưới khá đắt nhỉ. Làm tớ hết cả hồn."

"Là đồ cả đời chỉ sắm có một lần mà."

Trên con phố dọc trung tâm mua sắm, người qua lại đông đúc. Đã lâu lắm rồi mới gặp nhiều người qua lại nhộn nhịp thế này, không hiểu sao tôi cảm thấy hoa mắt.

"Cậu đói bụng không?" Miyuki hỏi.

Đến rồi đây, tôi nghĩ.

"Cũng đói rồi nhỉ!" Tôi trả lời. "Hay ta đi ăn nhà hàng Pháp, cậu thấy thế nào?"

"Hay đấy! Mình biết một nhà hàng Pháp khá ngon."

"Vậy à?"

"Thế Makoto có gợi ý nhà hàng nào không?"

"Không, tớ không biết nhiều. Vậy tụi mình đến chỗ Miyuki biết đi."

Vậy là, từ con phố lớn chúng tôi rẽ vào một hẻm nhỏ, đi chưa bao xa đã thấy một nhà hàng ẩm thực phong cách miền Nam nước Pháp tuyệt đẹp. Chúng tôi dùng bữa tối tại đây.

Bên trong lò sưởi rất ấm, vì thế con sâu ngứa lại bắt đầu cựa quậy.

"Mình thường đến đây với bố." Lúc ngồi xuống ghế phía trước quầy, Miyuki nói.

"Vậy à, cậu với bố thân nhau nhỉ!"

"Ừ, còn hơi thái quá ấy, mình có cảm giác như bị cho vào lồng."

"Tiểu thư trong lồng kính à?"

"Ừ. Lồng sắt luôn, nên đến giờ mình vẫn ế, chẳng biết gì về tình yêu thế này đây."

"Ra là vậy."

Không biết tôi nói có gì kỳ mà nàng cứ cười khúc khích.

"Mà nhé," nàng tiếp tục. "Ngay cả chuyện tìm việc làm của mình cũng được quyết định bởi các mối quan hệ của bố. Kết cục sau khi tốt nghiệp đại học rồi, mình vẫn không thoát ra khỏi cái lồng son của bố."

Tôi được người phục vụ đề nghị chọn rượu, nhưng vì không biết gì tôi phó mặc hết cho Miyuki. Nàng có vẻ thành thạo việc này và đã gọi hai ly rượu vang.

"Tớ không quen lắm với những nơi này." Cuối cùng thì tôi cũng nói thật ra tâm trạng của mình. "Vì thế, tớ nhờ cả vào Miyuki."

Miyuki gật đầu, thức ăn cũng đều do nàng gọi. Tôi có hơi mất mặt, tuy nhiên nói ra sự thật sẽ làm cho mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn là cứ ngại ngùng xấu hổ. Tôi có cảm giác nghe thấy tiếng tặc lưỡi thất vọng của Shizuru từ đâu đó vọng lại.

"Thế cậu đã tìm được chỗ làm rồi à? Nhanh quá nhỉ!"

Khi nghe tôi nói, nàng hất mái tóc lên rồi thong thả gật đầu.

"Cũng không hẳn là đã nhận được sự chấp thuận của nội bộ, nhưng mà đã gặp người phụ trách về nhân sự, nói chung là mọi thứ cũng đã được quyết định."

"Là nơi như thế nào?"

"Là doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài. Ban đầu sẽ làm việc ở Mỹ. Chỉ có mỗi việc đó mà mình phải cứng đầu lắm mình tớ mới chịu đó."

"Cậu sẽ làm việc ở Mỹ à? Cũng xa nhỉ!"

"Ừ, sẽ không được gặp cậu nữa!"

Có một thứ gì đó khiến tôi giật mình trước lời nàng nói. Có thể là do tôi suy diễn chăng.

"Hiện giờ tụi mình hầu như gặp nhau mỗi ngày nhỉ! Sau này sẽ buồn lắm đấy."

"Nhưng mà còn cả một năm nữa cơ mà."

"Ừ."

Rượu đã được đặt trên quầy, chúng tôi cầm ly lên. "Mùi thơm quá!"

"Đúng thật."

Nàng uống một hớp rượu với dáng vẻ rất sang trọng rồi nói "Ngon tuyệt." Trông nàng sành điệu hoàn toàn khác một cô nàng nào đó ở đâu đó đã thè chiếc lưỡi như lưỡi mèo để nếm rượu. Tôi nhớ lại câu nói của "cô nàng nào đó, ở đâu đó": "Tớ thấy chẳng có tí tẹo nào giống nhau cả."

Chẳng mấy chốc, thức ăn lần lượt được đưa đến. Hai đứa chuyên tâm thưởng thức bữa tối. Các món ăn được ướp tỏi và gia vị, món nào cũng rất ngon. Thế nhưng, khi cơ thể tôi ấm lên, thì vết ngứa lại càng dữ dội hơn.

Tôi nói với nàng mình muốn vào nhà vệ sinh, rồi rời khỏi ghế. Vừa vào trong nhà vệ sinh, tôi liền gãi lấy gãi để vùng bụng từ bên ngoài lớp áo. Đây là chỗ ngứa nhất. Mồ hôi túa ra nên tôi rửa mặt. Lúc thò tay vào túi áo vest để lấy khăn tay, tôi nhận ra trong túi có một chiếc lọ nhỏ.

Đó là lọ thuốc mỡ Israel. Tại sao nó lại ở đây nhỉ?

Ngay lập tức khuôn mặt Shizuru hiện lên trong đầu tôi. Chắc chắn là nàng. Tôi không nghĩ ngợi nhiều, liền lấy ra dùng với lòng biết ơn. Tôi vội vàng cởi áo vest, vén áo sơ mi, bôi thuốc lên vùng bụng và vùng lưng. Nhưng xét đến chuyện tiếp sau đây vẫn ngồi cùng Miyuki, tôi quyết định giảm bớt lượng thuốc.

Tôi chỉnh lại áo vest, rút gói quà nhỏ lúc trước bỏ bên trong chiếc túi khác với túi áo đựng lọ thuốc mỡ rồi quay lại quầy.

Trước khi ngồi vào ghế, tôi chìa gói quà nhỏ trước mặt nàng và nói:

"Chúc mừng sinh nhật cậu nhé. Hơi trễ một tí."

"Ôi! Trời ơi!" Miyuki mở to mắt kinh ngạc nhìn tôi. Không lẽ việc tôi tặng quà bất ngờ đến thế sao? Mà cũng đúng thế thật, mãi cho đến năm ngoái, tôi vẫn không biết sinh nhật của nàng là ngày nào cơ mà.

"Mình mở ra có được không?"

"Dĩ nhiên là được."

Nàng mở gói quà và nín thở.

"Cái này là..."

"Ừ."

"Sao băng đúng không?" Nàng nhìn tôi.

"Ừ, đúng rồi."

Đó là bức hình chụp một ngôi sao băng lồng trong khung nhỏ làm bằng acrylic.

"Tấm hình này tớ chụp từ lâu lắm rồi, hồi còn học cấp hai cơ." Tôi giải thích. "Đây là mưa sao băng đấy. Vệt sáng chạy thẳng một đường màu trắng đó chính là sao băng."

"Ôi, đẹp quá."

Nàng lại hướng ánh mắt vào bức ảnh. Vẻ mặt mơ màng như vừa gặp một giấc mộng.

"Có nhiều sao băng đến vậy à?"

"Ừ. Tớ đặt máy ảnh lên chân máy, hướng lên trời, để mở cửa trập trong 5 phút. Làm như vậy sẽ chụp được nhiều sao băng như thế này đấy."

Trong bức ảnh, trên nền trời đen thẫm, do sự quay của trái đất, các ngôi sao xếp thành quỹ đạo vòng cung. Những chùm ánh sáng hình mũi tên tỏa ra như nan quạt đến mức gần như giao nhau với quỹ đạo ấy. Chùm sáng đó là sao băng.

Lần đầu tiên nhìn thấy tấm hình này sau khi vừa rửa ảnh ra, tôi đã cảm động đến mức nổi da gà.

Miyuki áp khung hình vào ngực, nói với tôi.

"Cám ơn cậu. Mình vui quá."

"Tốt quá, cậu thích món quà này tớ cũng vui lắm." Nhìn hình ảnh Miyuki vui như trẻ con, tôi có chút cảm động. Đó là những biểu hiện cảm xúc mới mẻ của nàng mà bình thường tôi chưa từng trông thấy.

"Này, tớ nghe nói rằng nếu gặp sao băng, những điều ước nguyện của mình sẽ trở thành hiện thực. Vì vậy, nếu cậu giữ tấm ảnh này, không chừng ước mơ sẽ thành hiện thực đấy."

Nghe những lời tôi nói, nét mặt nàng bỗng sáng rực lên.

"Có cả ý nghĩa như vậy nữa à?"

"Ừ, tớ nghe thế."

"Đây là món quà tuyệt vời nhất đấy!"

Có lẽ với mọi người thì đây là món quà không đáng tiền, nhưng đối với tôi, đó là cả một sự nỗ lực lớn.

"Tớ sẽ giữ nó như vật báu suốt cuộc đời này."

Vào giây phút đó, tôi có cảm giác niềm tự hào rất đỗi nhỏ bé của mình bỗng trở nên to lớn vô hạn. Một nỗi mừng vui nhảy múa rộn ràng trong con tim yếu đuối của tôi.

Tôi tiếp tục dùng bữa với tâm trạng như đang trong mơ, tiếp tục nói chuyện với nàng như đang trong mơ.

Sau bữa ăn, khi đứng lên khỏi ghế, không hiểu sao tôi cảm giác cơ thể của mình cao lên hơn một tí. Chắc có thể là nền nhà bỗng dưng đã được nâng lên khoảng 3 xen ti mét cũng nên.

Ở quầy tính tiền, tôi sực tỉnh quay trở về với thực tại, nhớ lại những lời dặn dò của Shizuru, vội lôi ví tiền từ trong túi quần ra và nói với Miyuki.

"Để tớ trả tiền bữa ăn hôm nay."

"Thôi, thôi, không được đâu. Bởi vì hôm nay mình rủ cậu đi cùng mà. Cho nên để mình trả bữa án này."

Không ai chịu nhường ai. Vì thế, tôi đành nói.

"Vậy thôi, tụi mình chia ra trả vậy."

Tôi thanh toán phần ăn của cả hai bằng tờ mười nghìn yên mà Shizuru đưa cho, sau đó Miyuki đưa lại cho tôi số tiền phần ăn của mình. Ngay lúc này đây, tôi hết sức cảm ơn Shizuru vì sự quan tâm đến từng chi tiết của nàng. Nếu không có tờ mười nghìn yên này thì làm sao tôi dám mơ đến một buổi tối trong nhà hàng sang trọng này được.

Khi chúng tôi rời khỏi nhà hàng thì màn đêm đã bao phủ cả khu phố, có thể nhìn thấy ánh sao lấp lánh thấp thoáng giữa các tòa nhà.

"Có thể nhìn thấy sao băng không nhỉ!" Miyuki ngước mặt lên trời nói.

"Phải ra khỏi thành phố thì mới thấy được. Tấm hình đó là tớ chụp từ trên núi đấy."

"Cậu có chụp tiếp nữa không?"

Miyuki xoay đầu một vòng rồi ngước nhìn tôi. Mái tóc dài của nàng khẽ đung đưa.

"Sao nhỉ! Nhiều năm rồi tớ chưa chụp lại hình thiên thể."

"Này, nếu như mà cậu chụp ấy," gò má ửng hồng vì rượu của Miyuki áp lại gần tôi, "thì dẫn mình đi theo với nhé."

Tôi nghĩ là nàng đang say, chỉ đến sáng mai chắc chắn nàng sẽ quên ngay những lời nói lúc này. Vì thế, tôi trả lời nàng một cách thoải mái.

"Được thôi. Vậy thì cùng nhau đi chụp sao đi."

"Thật không?"

"Thật."

"Cậu hứa đấy nhé."

"Tớ hứa."

"Yeah!"

Nàng chắp hai tay lại với nhau. Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hành động như vậy của nàng.

Khi đến ga, nàng cám ơn tôi một lần nữa.

"Hôm nay thật sự cám ơn cậu. Mình vui lắm."

"Ừ, vậy tốt quá. Tớ cũng vui lắm."

"Chắc chắn..."

Nói đến đây, nàng bỗng lúng túng, ánh mắt hướng xuống nhìn dưới chân, giây lát sau lại ngẩng mặt lên.

"Mình cảm giác món quà mình nhận được ngày hôm nay là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất từ trước đến nay. Cả những gì trong ngày hôm nay cũng vậy."

Miyuki mở đôi mắt tròn xoe, có vẻ chính nàng cũng ngạc nhiên trước những lời nói của mình. Nàng nói "tạm biệt" và chạy đi nhanh như bỏ trốn.

Còn lại một mình giữa đám đông nhộn nhịp, tôi chỉ biết đứng ngây ra nhìn theo bóng nàng khuất dần.

Và tôi thấy mình vẫn đang lơ lửng cách nền gạch lát đường chừng 3 xen ti mét.

Trước 10 giờ tối, tôi đã về đến nhà.

Bước vào phòng bếp, tôi thấy Shizuru đang nằm cuộn mình trong ghế lười đọc sách.

Nhận ra tôi đã về, nàng ngẩng mặt lên chào: "Cậu về rồi à?" Giọng nói như nghẹt mũi.

"Tớ mới về." Tôi vừa nói vừa hờ hững nhìn thùng rác ở góc phòng. Quả nhiên, thùng rác đầy ắp khăn giấy. Nàng đã khóc. Nhưng tôi vờ không nhận ra điều đó. Rõ ràng nàng biết tôi đã nhận ra, song cũng không đả động gì. "Hôm nay sao rồi?" Shizuru hỏi.

"Ừ. Cũng tàm tạm."

"Tàm tạm thôi à?"

"Ừ, tàm tạm."

"Ừm!" Nàng nhìn tôi với vẻ đầy hoài nghi.

"Miyuki đã chết mê chết mệt những chiếc váy cưới đó."

"Chắc là đẹp lắm đúng không?"

"Ừ, trắng muốt và bồng bềnh."

Nàng bật cười.

"Áo cưới thì cái nào cũng trắng muốt và bồng bềnh cả mà."

"Có lẽ là vậy nhỉ."

"Bữa tối thì sao?" Nàng hỏi.

"Ừ, bọn tớ ăn tại nhà hàng kiểu miền Nam nước Pháp, nhà hàng mà Miyuki thường hay đi."

"Thấy chưa?" Shizuru gật gù.

"Đúng là mọi thứ diễn ra hệt như những gì Shizuru nói. Tiền của cậu đưa đã giúp tớ nhiều lắm đấy."

"Không có gì."

Và tôi sực nhớ ra lọ thuốc mỡ.

"Này, cái này." Tôi lôi cái lọ trong túi áo vest ra. "Cái này, Shizuru đã bỏ sẵn vào túi áo cho tớ à?"

Ánh mắt sau cặp kính viễn thị của nàng lơ đãng nhìn vào tay tôi.

"Không có." Nàng nói. "Không phải tớ."

Nàng nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên. Quả là diễn rất giỏi.

"Cái đó, chẳng phải là lọ thuốc viết bằng tiếng Nga đáng ngờ mà cậu nói trước đây sao?"

Nàng áp nhẹ tay lên gò má, làm bộ như chỉ nói ra việc đó thôi cũng đã khiến cho nàng xấu hổ vậy.

"Làm sao tớ lại để cho cậu mang thứ đó đi hẹn hò với Miyuki được chứ? Không lẽ..." Nàng nhìn vào mắt tôi. "Cậu đã dùng nó à?"

"Không."

Tôi cất lọ thuốc mỡ vào túi áo.

"Một cuộc hẹn hò hoàn toàn lành mạnh. Không có chuyện tớ dùng thứ này đâu nhé."

"Vậy sao." Nàng nói. "Nếu vậy thì tốt rồi."

Buổi tối, như thường lệ, sau khi chui vào chăn, tôi lại bắt chuyện với Shizuru.

"Shizuru!"

"Gì cơ?" Nàng đáp nhỏ.

"Lần tới," tôi nói. "Tớ cũng muốn chúc mừng sinh nhật Shizuru. Cùng đi đến nhà hàng Pháp nhé."

Nàng không nói gì, chỉ mỗi tiếng sụt sịt mũi. Tôi chờ nàng trả lời.

"Được rồi..."

Không lâu sau, nàng trả lời gần như thì thầm.

"Được rồi nghĩa là sao?"

"Không cần đâu, cậu không cần làm gì cho tớ cũng được mà."

"Thế nhưng mà..."

"Cậu đã làm thế này là đủ rồi. Chỉ cần cậu cho tớ ở lại đây là đủ. Đối với tớ, mỗi buổi tối đều như là một bữa tiệc."

"Nhưng mà..."

"Cậu không cần phải ngại với tớ. Bởi vì không có tình yêu đơn phương nào lại hạnh phúc như thế này đâu."

Chắc chắn không phải thế. Nếu thật sự như lời nàng nói, thì chắc chắn thùng rác sẽ không đầy ắp khăn giấy.

"Sinh nhật Shizuru là khi nào?"

Ở cùng với nhau dưới một mái nhà mà tôi vẫn không biết sinh nhật của nàng. Hình như tôi đã bỏ qua một điều gì đó rất quan trọng, và cứ thế để nó vuột đi mất, tôi cảm thấy khó chịu với chính mình.

"Tớ không nói đâu. Đó là một ngày rất đỗi bình thường thôi." Shizuru trả lời một cách bướng bỉnh.

"Không nói thì thôi. Chỉ cần điều tra là sẽ biết ngay." Tôi nói. "Vào ngày hôm đó, cậu có không thích tớ vẫn dẫn cậu đến nhà hàng, và cho dù cậu có ghét đi nữa, tớ vấn tặng quà cho cậu."

Lần im lặng này kéo dài khá lâu. Có cảm giác những lời nói đã ở khóe miệng, chỉ chực phát ra, nhưng nàng đã kìm nén lại trong ánh sáng mờ nhạt.

Không lâu sau, tôi nghe tiếng nàng thì thầm.

"Cậu thôi đi mà."

Giọng nàng run run, xen lẫn cả tiếng thở dài và nước mắt.

"Cậu đừng tử tế với tớ nữa, đừng đùa giỡn với tớ nữa."

« Lùi
Tiến »