Larry mới ngoài hai mươi tuổi tại thời điểm anh ta và một người bạn theo dõi một quý ông lớn tuổi bước ra khỏi cửa hàng. “Chúng tôi chỉ muốn có việc gì đó để làm”, anh ta nói với tôi trong cuộc gặp mặt anh ta trong nhà tù. Và vì vậy, với một cảm giác “chán ngán”, anh ta và một người bạn đã bắt cóc người đàn ông này, một người hoàn toàn xa lạ, và liên tục dùng gậy bóng chày đánh ông ấy. Những cú đánh khiến người đàn ông ngã xuống đất, và trong lúc đó những kẻ tấn công bắt đầu đấm đá người đàn ông, sau đó giật lấy ví của ông ấy và bỏ mặc ông ấy nằm với vết thương rỉ máu trên vỉa hè. Theo báo cáo khám nghiệm tử thi, nạn nhân chết do “nhiều thương tích do va chạm mạnh” vào đầu.
Sự thật là đây. Larry là một “em bé sinh đủ ngày đủ tháng” mà không có bất kỳ biến chứng nào liên quan đến quá trình ra đời của anh ta. Cha mẹ anh ta chia tay khi anh ta mới học cấp hai. Larry và năm anh chị em của mình đến sống với Edna Green - mẹ của họ, trong một khu nhà công cộng đổ nát được gọi là “khu nhà ở xã hội”. Theo một nghiên cứu của bộ phận quản chế do tòa án yêu cầu thực hiện, cô Green hiện là người thất nghiệp và đang nhận trợ cấp của nhà nước, tinh thần không ổn định và gặp khó khăn trong việc giám sát con cái. Cha của Larry nói với nhân viên điều tra rằng vợ cũ của ông và các con cư xử không bình thường và những đứa trẻ cư xử như “động vật hoang dã”. Ông Green làm một công việc bình thường, thỉnh thoảng mang đồ ăn đến và thanh toán các hóa đơn cho người vợ cũ. Cả cha và mẹ của đứa trẻ này đều chưa từng bị kết án với một tội danh nghiêm trọng. Larry duy trì điểm trung bình ở mức C cho đến năm lớp chín, khi anh ta chán học, dừng mọi công việc học hành và bắt đầu trốn học, rồi cuối cùng bỏ học ở tuổi mười lăm. Ngoài việc thỉnh thoảng làm công việc dọn dẹp sân vườn, thời gian lâu nhất mà Larry thực hiện công việc là một ngày.
Tôi đã dành gần 10 giờ để phỏng vấn Larry và những người biết rõ về anh ta. Tôi cũng đã xem xét hồ sơ tòa án và thông tin quản chế. Larry sẵn sàng trả lời tất cả các câu hỏi tôi hỏi ngoại trừ những câu hỏi liên quan đến vụ giết người. Anh ta không có bất cứ điều gì tốt đẹp để nói về mẹ của mình và tuyên bố, “Tôi và mẹ tôi ghét nhau” và tố cáo bà là người xấu tính và không quan tâm chăm sóc con cái. Sau khi chỉ trích bà vì thường xuyên mất bình tĩnh và tát, đánh anh ta, anh ta ước mình có một bà mẹ khác.
Có một chút nghi ngờ về việc cô Green có những vấn đề và hạn chế của riêng mình. Môi trường gia đình hỗn loạn và quá trình giám sát con cái rất thất thường. Tuy nhiên, những đứa trẻ khác không hề có tiền án tiền sự, ngoại trừ một đứa trẻ bị buộc tội gây rối khi còn là một thiếu niên. Khi một tên tội phạm bị lấy lời khai sau khi bị bắt, anh ta có khả năng thể hiện mình là nạn nhân của hoàn cảnh - gia đình, nghèo đói, áp lực từ bạn bè,… Khi tôi nói chuyện với cô Green, cô ấy không hề phù hợp với hình ảnh của một người phụ huynh không quan tâm và chối bỏ con cái. Cô đau xót khi chia sẻ về những khó khăn trong quá trình nuôi dạy Larry. Anh ta không bao giờ nghe lời giáo viên và tỏ ra bực bội khi giáo viên yêu cầu anh ta phải thực hiện điều gì. “Ở trường, nó luôn luôn cãi cọ với giáo viên”, người mẹ chia sẻ. Larry phàn nàn về việc mẹ anh ta “luôn quấy rối con cái”. Cô Green thừa nhận rằng cô làm điều đó nhưng là do người con trai “không bao giờ để ý đến tôi”. Mỗi khi đi ra khỏi nhà, anh ta đều gây gổ đánh nhau với ai đó. “Nó luôn ra ngoài và đánh nhau với bạn bè”, cô nhớ lại. Điều cô cảm thấy không thể chịu đựng được là những cách thức tàn nhẫn mà anh ta sử dụng để đối xử với anh chị em của mình, một việc hoàn toàn vượt ra những cử chỉ trêu chọc. Khi một trong những đứa em vô tình làm anh ta thức giấc khi đang ngủ, Larry đã nổi cơn thịnh nộ. Cô Green nhớ lại, “Nó nổi điên và nhảy lên người cậu em. Nó đánh cậu bé vào đầu và đá vào sườn cậu bé”. Larry đã trở nên tức giận với một người em khác đến mức “nó suýt bóp cổ người em cho đến chết”. Cô Green nói, “Không có đứa nào trong số anh chị em quý mến nó. Chúng gọi nó là kẻ điên rồ”. Khi cô thúc ép anh ta đi kiếm việc làm, anh ta sẽ vặn lại, “Tôi không cần việc làm. Tôi có thể ra ngoài và ăn trộm nếu tôi cần thứ gì đó”. Khi được hỏi về việc người con trai đã làm gì trong suốt thời gian một ngày, bà Green trả lời: “Ngồi quanh nhà, nghe đài, xem ti vi”, và đến thăm một bà lão có một người con gái và một đứa cháu trai trong khu phố. “Nó phát cuồng vì cậu bé đó”, người mẹ chia sẻ và lưu ý rằng anh ta đã yêu mẹ của cậu bé. Larry trở về nhà rồi lại đi tùy theo ý thích, ngoảnh mặt làm ngơ trước những lời khuyên răn làm việc có ích của người mẹ.
Cô Green nói rằng tính khí nóng nảy của Larry liên tục khiến anh ta gặp rắc rối. “Cách nó nói chuyện với mọi người và thu hút mọi người. Nếu ông nhìn nó trong một cửa hàng nào đó, nó sẽ nói, ‘Ông nhìn tôi làm cái gì đấy’”, người mẹ chia sẻ, “Tôi đã nuôi dạy các con của mình để chúng không làm hại người khác. Bản thân tôi không làm hại ai cả. Tôi ước gì nó nghe lời tôi từ ngày xưa”. Buồn bã vì con trai có vẻ ghét mình, cô ấy hóm hỉnh nói: “Tôi tự hỏi làm thế nào mà anh có thể nói xấu người đã giúp anh vượt qua cuộc đời”. Đau lòng trước việc Larry bị bắt vì tội giết người, cô ấy nói, “Thật là điên rồ, gây rối với một người đàn ông không bao giờ gây hại cho ai. Tôi ước rằng người đàn ông đó sẽ bước ra từ thiên đường và nói chuyện với đứa con của tôi để nó có thể ngồi lại và suy nghĩ về cách nó đối xử với mọi người”. Cô ấy chia sẻ rằng nếu cô ấy có linh cảm về điều gì sắp xảy ra, cô ấy sẽ “đẩy người đàn ông đó ra và để nó đánh tôi”. Cô ấy tiếp tục những lời chia sẻ, “Tôi yêu con trai mình nhưng tôi không dạy nó ra ngoài xã hội và làm tổn thương người khác”.
Em gái của Larry, Caroline, cho rằng vấn đề của anh ta là do thái độ của bản thân anh ta. Cô ấy nói, “Nếu ai đó cố gắng sửa chữa việc làm của anh ta, anh ta muốn bản thân mình luôn là người đúng. Tôi nghĩ anh ta muốn mọi thứ phải xảy ra theo mong muốn của bản thân, không bao giờ muốn là người sai”. Những người khác nhìn thấy khía cạnh nhẹ nhàng hơn trong con người Larry. Bà lão trong xóm có đứa cháu nhỏ nói: “Larry đối xử với tôi như một người mẹ. Anh ta đến trông cửa hàng cho tôi và không lấy bất kỳ đồng tiền nào. Anh ta đến chơi và đưa cháu tôi đến cửa hàng”. Cha của Larry nhận thấy việc lựa chọn bạn bè của con trai là nguyên nhân khiến anh ta trở nên hư hỏng. “Nó muốn ở cùng với một đám chuyên gây rắc rối”, người cha nhận xét, “Nó lựa chọn những người bạn mà nó muốn ở cùng”. Ông Green đối chiếu những đứa con khác của mình với Larry. Nói về cậu con trai út, ông nói, “Cậu bé không đi chơi với Larry. Cậu bé không muốn ở cùng nó. Cậu bé muốn tránh xa rắc rối”. Vì ông Green không ở gần Larry nhiều sau khi anh ta về sống với mẹ nên ông không chứng kiến những tức giận và hành vi hung hăng, thô bạo. Ông choáng váng khi nghe tin trên radio thông tin Larry bị bắt vì tội giết người. Ông đã có những kỷ niệm đẹp về con trai mình khi nó còn là một cậu bé vẽ tranh và giúp đỡ người già. Khi được hỏi tại sao Larry không ở với ông ấy, người cha trả lời: “Nó muốn quay trở lại với một đám hoang dã”.
Larry nhất quyết thực hiện tất cả mọi việc theo cách của riêng mình và loại bỏ bất kỳ ai không đồng ý với anh ta. Sau khi bỏ học, anh ta dành cả ngày lang thang trên phố, xem ti vi ở nhà, tán tỉnh phụ nữ và thường xuyên đến các câu lạc bộ. Anh ta bắt đầu uống rượu, hút cần sa và thử các loại ma túy khác. Anh ta nói rằng mình bỏ học vì “tâm trí của tôi không ở nơi đó. Có vẻ như tôi đang mơ mộng. Tôi sẽ ngủ thiếp đi. Tôi không muốn làm công việc của mình. Tôi thoát ra. Tôi muốn làm mọi thứ theo cách của mình thay vì để mọi người bảo tôi phải làm gì”. Sau khi tan học, anh ta ở gần mẹ nhiều hơn và xung đột của họ ngày càng leo thang. Anh ta phàn nàn, “Bà ấy luôn bảo tôi đi kiếm việc làm”. Larry không bao giờ có suy nghĩ sẽ làm việc tại một nhà hàng thức ăn nhanh. Anh ta kêu la, “Tôi không muốn làm việc ở một nhà hàng với mức lương tối thiểu”, và khẳng định “Tôi muốn làm một công việc được trả mức lương cao”. Thay vì kiếm được tiền, anh ta đòi tiền từ mẹ của mình, sau đó lại bực bội với bà khi “bà ấy lưỡng lự và bực mình”. Anh ta nói ra một tràng đả kích rằng mẹ của anh ta đã làm cho bạn trai nhiều hơn những gì làm cho con trai và nói rằng bà ấy không đối xử với bạn trai như một đứa con trai. Những cuộc xung đột giữa anh ta với người mẹ lớn đến mức cô Green đe dọa sẽ gọi báo cảnh sát vì cô không biết phải làm gì khác. Larry tỏ thái độ tức giận với các sĩ quan cảnh sát. Anh ta nói với tôi, “Tôi mệt mỏi khi nhìn thấy cảnh sát. Nếu một người cảnh sát bảo tôi về nhà, tôi sẽ nói với anh ta nơi tôi muốn đi. Những nhân viên cảnh sát câm lặng. Họ sẽ không bảo tôi phải làm gì. Họ muốn thực hiện một vụ bắt giữ. Như thể họ đã có việc để làm”. Anh ta đã đưa ra cho các nhân viên cảnh sát những địa chỉ giả và tên giả trong rất nhiều lần khác nhau. Anh ta nhớ lại các sĩ quan cảnh sát chặn anh tại một lễ hội khi anh ta say rượu và chửi bới những người qua đường. Sau khi được yêu cầu về nhà, anh ta giả vờ rời đi và sau đó lại quay trở lại công viên.
Thay vì chế ngự tính khí của mình, Larry có vẻ tự hào về điều đó. Anh ta tự chia sẻ, “Nếu ai đó tiếp tục tranh cãi, tâm trí của tôi sẽ bùng nổ”. Ngay cả bạn gái của anh ta, mẹ của cậu bé mà anh ta gắn bó, cũng từng phải chịu cơn thịnh nộ này. “Đôi khi cô ấy nói về chồng mình, tôi nổi điên và mắng đuổi cô ấy ra ngoài”, anh ta nói. Larry nhớ lại một ngày nọ, khi người phụ nữ trẻ sờ vào đầu anh, nghĩ rằng anh có thể bị sốt. Phản ứng của Larry là nắm lấy cổ tay cô ấy và bẻ cong lại. “Cô ấy đã thấy tôi nổi điên rất nhiều lần, anh ta nói. Khi được hỏi liệu anh có còn chung thủy với cô ấy hay không, hay đã ngủ với những người phụ nữ khác”, Larry trả lời: “Nếu tôi không làm như vậy thì đó mới là điều không ổn”. Hơn nữa, anh ta nói rằng khi anh ta quan hệ tình dục, “Tôi không sử dụng biện pháp bảo vệ nào vì tôi muốn có cảm giác đó”.
Larry và tôi đã có một cuộc thảo luận thẳng thắn đáng ngạc nhiên về lương tâm. Mặc dù con đường học hành của anh ta dừng lại ở lớp 9, nhưng Larry vẫn là một người thông minh và rành mạch. Nói về những tình huống khi anh ta trở nên tức giận, anh ta nói, “Không thể nói trước những gì tôi có thể làm. Tôi chỉ muốn làm tổn thương người đó để họ biết rằng họ không nên gây rối với tôi. Nếu tôi nhìn thấy thứ gì đó trong tầm mắt của mình, tôi có thể tóm lấy và phá hủy chúng. Nhiều người nói với tôi rằng tôi có lương tâm. Họ không biết gì về tôi. Làm sao họ biết được? Họ không trải qua những suy nghĩ của tôi. Họ nghĩ nếu tôi gặp rắc rối nghiêm trọng, lương tâm sẽ khiến tôi phải buồn phiền. Tôi thậm chí không hề suy nghĩ về điều đó. Họ nói tôi cần giúp đỡ. Họ mới là những người cần giúp đỡ. Tôi không có lương tâm. Nếu điều gì đó xảy ra thì đó là thứ cần phải xảy ra. Tôi đã làm rất nhiều thứ. Tôi không lo lắng về điều đó. Một số người có lương tâm. Thứ đó sẽ làm phiền họ. Đối với tôi, điều đó là không thể”. Khi được hỏi liệu anh ta đã từng nhớ lại và cảm thấy hối lỗi vì điều gì đó mình đã làm hay không, Larry dừng lại và suy nghĩ, sau đó trả lời: “Không hẳn. Nếu tôi đã làm gì đó, chắc tôi không thể nhớ được. Tôi có thể nói với ai đó rằng tôi xin lỗi. Nhưng thường thì tôi nhìn họ và cười”. Anh ta nói rằng nếu anh ta làm tổn thương cảm xúc của một người phụ nữ, “Chính họ đã tự chuốc lấy điều đó. Không phải do tôi”. Larry nói, “Tôi là một người tốt. Tôi không muốn làm phiền ai cả”.
Hồ sơ tội phạm của Larry trước khi xảy ra án mạng khá dài. Hồ sơ bao gồm các vụ bắt giữ liên quan đến tội hành hung, trộm cắp tài sản, ăn cắp vặt, hành vi gây mất trật tự, phá hoại tài sản và trộm cắp tại các cửa hàng. Hầu hết đều là các hành vi phạm tội không có tổ chức hoặc thực hiện khi anh ta mất bình tĩnh. Đối với những thứ liên quan đến quá khứ, anh ta và một số bạn bè đã đi ngang qua một trường học vào ban đêm và, ngay trong lúc đó, đã quyết định đột nhập vào ngôi trường. Họ không muốn thứ gì ở đó cả. “Tôi chỉ nghĩ đơn giản là sẽ thực hiện việc đó thôi”, anh ta nhớ lại. Các thanh niên đập cửa sổ để đột nhập, lục soát phòng học, lật bàn học, sau đó lấy trộm sách giáo khoa và ném vào bụi rậm. Larry là một làn sóng tội phạm thực hiện đơn độc. Anh ta bị bắt chỉ vì một phần nhỏ những tội ác mà anh ta đã thực hiện. Hoàn toàn về hành vi trộm cắp của bản thân, anh ta ung dung nói: “Nếu thấy thứ gì đó tôi muốn, tôi cứ lấy nó thôi. Giá cả không quan trọng.” Anh ta khoe khoang, “Tôi có thể ăn trộm mà không bị bắt”.
Larry cho biết bản thân đam mê đánh nhau từ năm 9 tuổi và xem phim kung fu trên truyền hình. Anh ta tưởng tượng mình đang ở trên ti vi thực hiện những màn múa võ đó. “Kung fu giống như một động tác khiêu vũ”. Nhưng anh ta còn làm nhiều hơn là việc chỉ chiêm ngưỡng một loại hình nghệ thuật. Anh ta thích đánh nhau. “Khi tôi chiến đấu, tôi phải đấm đá”. Anh ta quan sát, “Một phút đầu tiên, tôi rất nhẹ nhàng. Một phút tiếp theo, tôi có thể nổi điên và cáu kỉnh, lấy một chiếc ghế và ném nó đi”. Anh ta thừa nhận rằng tính khí của anh ta dễ bùng nổ hơn nếu uống rượu. Khi được hỏi liệu anh ta đã bao giờ bị tấn công và đánh đập chưa, Larry trả lời không do dự: “Điều đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu, giống như thể tôi có thể chịu được áp lực. Tôi đã bị đánh vào đầu bằng chổi, chai lọ và gạch đá. Tôi có thể xử lý hai người. Cảm giác thật tuyệt khi có ai đó nhảy vào tôi và biết rằng tôi có thể chịu đựng được điều đó”. Anh ta đề cập đến một đêm khi “hai kẻ đã nhảy vào tôi từ phía sau. Tôi đã bị một vết bầm tím trên vùng đầu”. Anh ta từ chối đến bệnh viện vì “tôi không thích bệnh viện. Như thể tôi rất ghét chúng. Tôi thà tự mình chịu đựng cơn đau”. Khi thảo luận về việc tham gia thực hiện các hành vi phạm pháp, Larry ám chỉ “áp lực từ bạn bè” nhưng sau đó chỉ ra rằng anh ta cảm thấy đang được thách thức để “mọi việc xảy ra trên đường phố thì như thế nào, thực hiện theo băng đảng thì ra sao và tôi có thể tự mình xử lý vụ việc như thế nào”.
Larry chỉ thụ mức án tù ngắn hạn, hầu hết là được thẩm phán giảm án để tạo cơ hội cải tạo trong thời gian bị quản chế. Larry đã không chấp hành quy định quản chế tại địa phương khi không chịu tìm kiếm việc làm, chuyển đi nơi khác mà không thông báo cho cán bộ chức năng và không nộp báo cáo hàng tháng. Quyết định quản chế tại địa phương của Larry đã bị thu hồi rất nhiều lần và anh ta buộc phải ngồi tù thêm thời gian. Khi tôi hỏi về những vi phạm quản chế mà anh ta thường xuyên thực hiện, Larry tỏ ra phẫn nộ và đổ lỗi cho viên chức quản chế. “Anh ta không biết mình đang nói về cái gì. Anh ta chắc bị mất trí rồi. Có lẽ tôi không thể tuân theo. Tôi muốn làm mọi thứ theo cách của tôi, không phải theo cách của họ. Tôi sẽ không làm việc ở nhà hàng hay quán ăn nhanh. Tôi có thể đi cắt cỏ”.
Khi tôi trò chuyện với anh ta ở trong nhà tù, Larry nói, “Tôi ước mình có thể đi ngủ và khi thức dậy tất cả chỉ là một giấc mơ. Tôi ước mình có thể thức dậy và nhìn thấy một tương lai hoàn toàn mới trước mặt”. Ngay sau khi nói xong điều này, anh ta tự nhận xét, “Tôi không coi mình là một người xấu”. Đối với một bản án tử hình có thể sẽ sắp xảy ra, Larry nói một cách khá rõ ràng: “Tôi thà tự đoạt mạng của mình còn hơn để người khác lấy mạng tôi”. Anh ta đã thảo luận về những suy nghĩ tự sát khi ở trong tù. Anh ta muốn kiểm soát toàn bộ bản thân cho đến phút cuối cùng. Đưa ra lời cảnh báo cho thẩm phán, Larry nói, “Tôi không quan tâm thẩm phán có nổi điên lên hay không. Điều đó không thể làm tôi sợ. Tính tôi nóng nảy; họ không thể biết được mức độ của cơn giận dữ đó. Họ sẽ thấy được điều đó. Tất cả những gì họ có thể nhìn thấy ở tôi là sự khinh thường tòa án”. Mặc dù đưa ra những lời kể không nhất quán về vụ giết người, anh ta vẫn cố gắng đổ lỗi về hành vi này cho một người bạn. Larry đã nhấn mạnh rằng anh và người bạn này thân thiết đến mức nào cũng như đã cùng nhau thề thốt ra sao. Và giờ đây, khi đang phải đối mặt với nguy hiểm về mặt pháp lý, lời thề đó chẳng có ý nghĩa gì, ai có thân người ấy lo. “Tôi sẽ cố gắng cứu lấy cái đầu của mình. Trước đây tôi đã gọi cảnh sát rất nhiều lần để tố cáo chính bạn của tôi. Họ sẽ không bao giờ biết tôi sẽ làm những việc gì”. Larry đang chịu mức án chung thân trong nhà tù.