Richard bị bắt sau nhiều năm đi nhìn trộm các cửa sổ vào ban đêm và quay phim lại những gì anh ta nhìn thấy. Sau một thời gian thử thách rồi sau đó tống giam anh ta, vị thẩm phán nhấn mạnh rằng Richard đã “xâm phạm quyền riêng tư và quyền bất khả xâm phạm cơ bản” của nhiều phụ nữ. Trước khi tất cả điều này xảy ra, Richard từng bị đuổi việc sau một “mâu thuẫn liên quan đến nhân cách” với người giám sát và cuộc hôn nhân của anh ta bắt đầu đổ vỡ. Với cuộc sống tan vỡ, Richard bắt đầu đi ra khỏi nhà vào ban đêm để tránh xa vợ mình với lý do đi dạo. Trong một lần đi dạo, Richard nhìn thấy qua cửa kính một người phụ nữ đang thay quần áo trong phòng ngủ của mình. Sau đó, anh quyết tâm đi bộ qua ngôi nhà đó mỗi đêm. “Nó đã trở thành một lịch trình đều đặn đối với tôi”, anh cho biết. “Tôi sẽ dành thời gian ở đó để chờ và xem”. Những lần đi bộ như vậy ngày càng kéo dài khi anh ta cũng nhìn vào cửa sổ ở các ngôi nhà khác. Đi lang thang và nhìn qua cửa sổ mang đến nhiều năng lượng hơn “thói quen nhàm chán” trong cuộc hôn nhân của anh ta. “Thật thú vị, táo bạo và có một chút rủi ro”, Richard nói và thừa nhận, “Tôi hoàn toàn ý thức về rủi ro đó. Đó là một trong những lý do tôi đã làm điều này”.
Không hài lòng với việc chỉ nhìn ngắm nhìn như vậy, Richard đã mua một chiếc máy ghi hình và bắt đầu quay lại những gì nhìn thấy. Anh ta thường xuyên tìm đến nhà của hơn 10 người phụ nữ. Anh ta sẽ xem những bộ phim này vào đêm muộn và thủ dâm. Đôi khi, anh ta thủ dâm mà không cần xem những phim đó, hồi tưởng lại trong tâm trí với một cảm giác phấn khích khi ẩn nấp trong bụi cây và nhìn qua cửa sổ. Mọi chuyện kết thúc khi anh ta trơ trẽn bước vào sân sau của một ngôi nhà và bị cuốn hút bởi một số hành động thị dâm của bản thân đến nỗi anh ta không hề biết có một nam giới đang tiến đến gần mình. Người đàn ông này đã đánh Richard ngã xuống đất trong khi vợ anh ta gọi điện báo cảnh sát.
Richard hồi tưởng lại những gì đã làm và đưa ra nhận xét trong quá trình tôi thực hiện đánh giá tâm lý “Tôi đã lạc lối trong thế giới nhỏ của riêng mình”. Thú vui thị dâm của anh ta trở thành một thứ tiêu khiển theo hai con đường. Một là hành vi chấp nhận rủi ro; và hai là thú vui kích thích tình dục sau khi anh ta xem các đoạn phim được ghi lại. Anh ta đã bổ sung vào bộ sưu tập các bộ phim của riêng mình với gần năm chục video khiêu dâm và lấy ra mỗi đêm để thủ dâm. Đối với hành vi phạm pháp, Richard chia sẻ, “Tôi biết việc đó là vi phạm pháp luật. Tôi không bao giờ thực hiện việc đó ở mức độ cao hơn”, tức là anh ta không hề có ý định làm tổn thương cơ thể người khác.
Khi Richard còn là một cậu bé, ông của anh ta đã quấy rối tình dục anh ta và bắt anh ta phải thề sẽ giữ bí mật. Sau khi lấy hết can đảm để nói với mẹ của mình, người ông đã chuyển ra khỏi nhà và vào một cơ sở tâm thần. Với tất cả lòng tự trọng của bản thân, Richard không sử dụng hành vi quấy rối như một lời biện minh hay giải thích cho hành vi thị dâm của bản thân. “Tôi không thấy có mối quan hệ nào giữa vụ việc này và những gì tôi đã làm”, anh ta nói với tôi và lưu ý rằng cha mẹ anh ấy vẫn là “những người bạn thân thiết nhất của tôi”.
Richard tự coi mình là một người có sức hút không thể cưỡng lại và là một báu vật đối với những người phụ nữ. “Tôi là một chàng trai gọn gàng. Tôi xứng đáng có được một cô gái thực sự gọn gàng”, Richard nói với tôi. Anh ta cho rằng bản thân đã quá tốt đến nỗi không thể tìm thấy cho mình một phụ nữ bình thường cũng như một công việc bình thường. Sau khi bị đuổi việc, anh ta tiếp tục tìm đến những câu lạc bộ ở địa phương và dành nhiều ngày trên sân gôn. Anh ta muốn một công việc hoàn hảo, đó là “sở hữu công ty của riêng tôi và sản xuất một mặt hàng thực tế”. Sau khi vợ anh ta ly dị ngay sau khi anh ta bị bắt, Richard bắt tay vào tìm kiếm một người phụ nữ hoàn hảo. Anh ta giải thích những đặc điểm của người phụ nữ lý tưởng mà mình mong muốn theo kiểu liệt kê ra những lựa chọn khi ai đó mua một chiếc xe mới. Khi nói về các mối quan hệ với phụ nữ, Richard nhận ra rằng anh ta chưa từng yêu. Anh ta nhận thấy bản thân là một người cực kỳ tự cao và khó tính, luôn tìm ra những thiếu sót ở người khác, hiếm khi thấy thiếu sót ở bản thân. Richard thừa nhận cách làm việc cáu kỉnh của mình trong công việc cũng như “sử dụng những từ ngữ chửi rủa một cách ngớ ngẩn để thể hiện quan điểm”. Anh ta hiếm khi nỗ lực thực hiện bất cứ việc gì, cho dù đó là xây dựng sự nghiệp, kết bạn hay vun đắp hôn nhân. Dù không hề chung thủy với vợ nhưng Richard vẫn trách vợ mình là người độc đoán và vô lý. Đối với cảm giác miễn cưỡng khi phải tìm kiếm một công việc, anh ta trầm ngâm, “Tôi không tìm thấy mục tiêu và động lực cho bản thân”. Thực tế là anh ta luôn có tham vọng, nhưng lại rất ít động lực thực hiện.
Mặc dù đang thất nghiệp, tuy nhiên Richard vẫn không muốn đọc những mẩu tin tuyển dụng trên các tờ báo hay tìm kiếm các tin tuyển dụng trực tuyến. Anh ta ngưỡng mộ một người bạn đang gặp khó khăn về tài chính vì đã “làm những gì anh ta phải làm” khi nhận công việc tại một nhà hàng thức ăn nhanh. Richard không có hứng thú để làm được bất cứ điều gì tương tự. Không có gì mới mẻ trong sự giả tạo và lười biếng của anh ta. Ở trường đại học, anh ta đã bị cảnh báo học tập trước khi bỏ học. Anh ta luôn tưởng tượng mình đang sống trong một biệt thự, làm việc ở vị trí giám đốc điều hành với những “cầu thủ tầm cỡ” lái một chiếc xe hơi đắt tiền và có một người vợ cùng một gia đình hạnh phúc. Trong khi đó, để có được tiền mặt chi tiêu, anh ta buộc phải bán số cổ phiếu đã mua từ nhiều năm trước, thời điểm anh ta đạt được một số thành công khiêm tốn trong công việc. Chơi ở các sân gôn “thượng lưu” và tham gia các giải đấu đã khiến anh ta đốt hết số tiền mà anh ta không hề có. Richard cho biết, “Việc này thật đơn giản, ngồi xung quanh và rút tiền từ tài khoản tiết kiệm. Tôi thực sự vô cùng lười biếng”. Có lẽ để tự đảm bảo với bản thân (thay vì đảm bảo với tôi), Richard thề rằng, “Tôi sẽ kiếm tiền. Tôi đã sẵn sàng. Điều đó nhất định thành hiện thực”. Nhưng sau đó anh ta cho rằng hoàn cảnh của anh ta tương tự như một người đàn ông có một cái thang nhưng không muốn leo lên các bậc thang để đạt được mục tiêu của mình. Người đàn ông này rất giỏi trong việc ì trệ và tìm lý do để không làm gì cả. Anh ta nói, “Tôi không muốn bị từ chối. Tôi muốn tự mình từ chối chính bản thân mình. Bất kỳ sự từ chối nào cũng gây tổn thương”. Câu nói này đã nói lên thế giới về anh ta. Anh ta cảm thấy bị từ chối bất cứ khi nào ai đó không công nhận anh là con người tuyệt vời, có năng lực cao và là một người cuốn hút theo suy nghĩ của anh ta. Anh ta đòi hỏi người khác phải công nhận quan điểm cao cả của anh ta về bản thân. Trong những lần hành động thị dâm của mình, Richard đã trải qua cảm giác quyền lực tột độ đối với những người phụ nữ thậm chí không hề quên biết anh ta. Không nghi ngờ gì nữa, họ đang mang đến cho anh ta sự phấn khích mà anh ta thiếu trong cuộc hôn nhân hoặc trong công việc.
Sau thời gian ngồi tù, Richard tự hỏi, “Tôi đã tắt đi cái cơ chế tình dục của mình hay chưa? Tôi hoàn toàn không thoải mái với việc nhảy trong đống cỏ khô ở thời điểm này”. Không thực hiện các hành vi tình dục bất hợp pháp và cố gắng hết sức để ngăn chặn dù chỉ một ý nghĩ về thị dâm, ham muốn tình dục của Richard đã giảm xuống mức tối thiểu. Trong lần đầu tiên cố gắng quan hệ tình dục với một người phụ nữ đang hẹn hò, anh ta đã rất thất vọng khi thấy mình không thể cương cứng.
Richard là một người cứng nhắc và phá hoại mọi nơi anh ta đến. Trước thời điểm bị bắt, tần suất thực hiện hành vi thị dâm của anh ta tăng lên khiến anh ta suy nghĩ về chúng cả ngày lẫn đêm. Không thể nào xác định được liệu hành vi phạm tội tình dục của anh ta có phát triển thành tội phạm nghiêm trọng hơn hay không nếu anh ta không bị bắt và truy tố. John Douglas, một nhà nghiên cứu hồ sơ tội phạm hàng đầu của FBI, nhận xét, “Nếu nghiên cứu các hành vi bạo lực nhất của những kẻ phạm tội tình dục… bạn sẽ thấy trong hầu hết mọi trường hợp, những hành vi phạm pháp đều bắt đầu bằng những hành động tương đối vô tội”. [72]