Tâm Lý Học Tội Phạm Tập 1

Lượt đọc: 966 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gary

Gary, 16 tuổi, bị bắt vì hành vi giết người có chủ ý. Gary háo hức kể về cảm giác thích đánh nhau của bản thân và cho biết, “Tôi nhanh chóng cảm thấy phấn khích. Tôi hào hứng đến phát điên lên mất”. Cậu ta nhắc đến một người bạn cùng lớp trêu chọc mình vì là người duy nhất trong lớp thể dục mặc áo sơ mi màu xanh lá cây. Cậu ta nói, “Tôi đã đuổi theo và đánh cậu ta vì điều đó”. Sau khi đánh đập cậu bé đó một cách tàn nhẫn, Gary bị đuổi khỏi trường học và bị giam giữ vì tội đe dọa và hành hung người khác. Biện minh cho vụ hành hung, Gary kêu lên, “Anh thể hiện sự tôn trọng thì hãy cho đi sự tôn trọng”. Khi tôi đánh giá cậu ta tại một trung tâm giam giữ, Gary nói rằng cậu ta tức giận khi bị từ chối sử dụng điện thoại để gọi cho “cô gái của mình”. Để trả đũa, cậu ta đã nhét một cuộn giấy vệ sinh, ga trải giường và chăn vào bồn cầu, và điều này gây ra một vụ ngập nước lớn. Trong một lần khác, cậu ta điên tiết khi một cậu bé khác gọi em trai mình là đồ khốn. Gary nói, “Tôi đánh nó và khiến nó bị vỡ mũi”, điều đó khiến cậu ta bị giam trong phòng một ngày. Gary khoe rằng chấn thương tồi tệ nhất từng gây ra là khi cậu ta lấy một chiếc nạng trên sân và đánh một người bạn khiến cậu ta rạn xương sườn và vỡ hộp sọ. Do nạn nhân không có mặt tại phiên tòa nên các cáo buộc đã bị bác bỏ.

Những tội phạm như Gary cho thấy rằng chúng sẽ không chấp nhận những lời lăng mạ hay hứng thú với việc đặt bất kỳ ai tranh luận với chúng vào vị trí của chúng. Gary tuyên bố, “Tôi đang muốn đánh nhau. Cảm giác gây ra đau đớn cho người khác thật tuyệt vời”. Ham muốn chiến đấu của cậu ta không bắt nguồn từ sự thôi thúc ngẫu nhiên tấn công bất kỳ ai. Cậu ta giải thích, “Người đó phải có vấn đề gì đó với tôi”. Mẹ của Gary là mục tiêu chính trong cơn thịnh nộ của cậu ta vì bà không đồng tình với những điều cậu ta làm và cố gắng trừng phạt điều đó. Bà ấy nói với tôi, “Gary cực kỳ nhạy cảm. Chỉ cần một sự thay đổi trong giọng nói của tôi cũng khiến nó nổi cáu. Thằng bé dễ dàng bị kích động khi bị thách thức”. Gary cam kết chỉ ngừng chiến nếu “cả hai bên cùng rút lui”. Cậu ta yêu cầu mẹ mình dừng lại và ngừng hỏi việc cậu ta đang đi đâu và làm gì. Cậu ta cho rằng bà ấy không có quyền hỏi tại sao cậu ta không về nhà cho đến tận 4 giờ sáng, tại sao xe của cậu ta bị kéo đi, hoặc về bất kỳ sự cố nào khác. Khi được hỏi liệu có cảm thấy lo lắng về mối quan hệ ngày càng xấu đi với mẹ mình không, Gary đáp một cách khiếm nhã: “Tôi chưa giết ai cả”. Cậu ta tiếp lời, “Tôi chỉ muốn học theo mọi người: Tôi đang muốn đánh nhau”, điều đó cho thấy cậu ta quyết tâm “chơi trội”. Gary nhận xét, cậu ta đeo “găng tay mềm với các đốt ngón tay được bọc thép”, nhằm ám chỉ việc tung ra một đòn tấn công “gây cảm tình”, sau đó giải quyết các vấn đề bằng vũ lực nếu cần. Cậu ta không hề cảm thấy xấu hổ và tự nhận mình là “kiêu ngạo, xấu tính và có thiên hướng bạo lực”. Gary háo hức tự nguyện đưa ra những chi tiết sống động về các trận đánh nhau từng tham gia. Trong một lần, cậu ta truy đuổi một bạn học, dùng một cây gậy lớn đánh cậu bạn, đè một chân vào cổ họng rồi đá vào đầu. Bố mẹ cậu ta không hề biết những trận đánh nhau từng xảy ra này. Gary chắc chắn thực hiện bên ngoài khuôn viên nhà trường để không cán bộ nhà trường nào có thể chứng kiến những gì đã xảy ra và can thiệp.

Gary từng tưởng tượng sẽ thể hiện cơn thịnh nộ bằng cách tác động cho một chiếc bình xăng ô tô phát nổ, sau đó bắn vào các sĩ quan cảnh sát để ngăn họ đến gần. Gary thừa nhận cảm thấy tức giận với “cuộc sống nói chung” và tự so sánh mình với một ngọn núi lửa trong tâm trí đang chứa đầy những ảo tưởng về quả báo đối với những người khác cũng như sự bạo lực nhắm vào chính cậu ta. “Tất cả bạn bè đều bực tức với tôi. Tôi bị điểm kém. Mẹ tôi khiến tôi xấu hổ trước mặt những đứa trẻ khác. Bạn bè chế giễu tôi. Các giáo viên nhìn nhận tôi theo cách tồi tệ”. Thiếu niên này cho biết, mặc dù đe dọa bố mẹ nhưng cậu ta cũng đã nghĩ ra những phương pháp cụ thể để tự sát. “Tôi chẳng có gì để mong đợi cả. Tôi thà chết còn hơn. Sau sáu tháng, sẽ không còn ai biết tôi là ai”. Lời khuyên của Gary dành cho thế giới này là “đừng làm tôi bực mình”. Mặc dù rất tức giận nhưng Gary hoàn toàn nghiêm túc khi nói rằng cậu ta mong muốn có vợ con và trở thành một kiến trúc sư. Khi tôi chỉ ra rằng để đạt được những mục tiêu này, cậu ta sẽ phải làm những điều mà người khác chỉ bảo ngay cả khi không muốn đồng ý, Gary trả lời, “Anh phải sửa đổi kế hoạch của mình từng chút một. Tôi có thể đau khổ suốt đời”. Tôi đề nghị với bố mẹ Gary nên xem xét đưa cậu ta vào một trường nội trú trị liệu. Việc cố gắng điều trị cho cậu ta bằng phương pháp tư vấn hoặc liệu pháp ngoại trú sẽ giống như cố gắng bắt một đợt sóng thủy triều bằng một cái xô vậy.

Đôi khi Gary nghĩ rằng chết đi sẽ tốt hơn là chấp nhận những yêu cầu và lời từ chối cậu ta đang phải chịu đựng. Tội phạm thường sẽ tự sát thay vì phục tùng và chịu sự kiểm soát của người khác trong suốt quãng đời còn lại của họ. Nhiều người phạm tội đã nói với tôi rằng cậu ta mơ tưởng đến việc gục ngã trong ánh hào quang hơn là chịu đựng cuộc sống như hiện tại. Cậu ta sẽ nắm quyền kiểm soát cho đến phút cuối cùng.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của stanton e. samenow