Nỗi sợ hãi mất đi quyền lực và không thể đương đầu với tình hình có thể khiến tội phạm quyết định loại bỏ nguồn gốc của hành vi lăng mạ. Lucy là một người mẹ ba con và cũng là một người bà. Mặc dù có sức khỏe tốt cùng một người chồng tận tụy, tài chính ổn định và những người thân bên cạnh luôn ủng hộ, nhưng bà ấy lại phải chịu đựng những cơn trầm cảm. Theo bà, cuộc sống không hề đối xử với bà một cách tốt đẹp. Một đêm, bà, chồng, con gái và cháu mình cùng đi xe đến một trung tâm mua sắm và ăn tối. Khi họ đang đi bộ trên một cây cầu trên cao để đến bãi đỗ xe của trung tâm, Lucy đã bế một đứa trẻ mới biết đi và ném nó qua lan can. . Đứa trẻ rơi từ độ cao tương đương sáu tầng và tử vong tại chỗ. Lucy biện hộ là “không phạm tội vì lý do mất trí”. Vụ việc này đã gây xôn xao địa phương khi mọi người tự hỏi loại người nào lại có thể thực hiện một hành động “điên rồ” như vậy. Cuối cùng, hóa ra đây là trường hợp về một người phụ nữ đã phải trải qua hàng loạt sự từ chối từ người khác nhưng phải tự gánh chịu mọi thứ.
Lucy kết hôn với Oscar, một nhân viên liên bang, được gần 30 năm. Họ đã có hai con, Gilbert và Cindy. Lucy nhiều lần thay đổi công việc từ bán hàng hay thu ngân nhưng chưa từng tìm được công việc thích hợp. Bà và con trai căng thẳng với nhau kể từ khi Gilbert còn là một cậu bé. Chồng bà, Oscar, người đảm nhận vai trò hòa giải trong gia đình, giải thích rằng ông ấy là người “thỏa hiệp hơn” trong khi Lucy lại “cố chấp hơn”. Cậu bé cảm thấy chỉ có bố mới lắng nghe và hiểu mình. Mối quan hệ mẹ-con trở nên tồi tệ đến mức Gilbert từ chối bà và tự cô lập mình trong phòng. Lucy bực bội với mối quan hệ cha-con thân thiết và trong một lần đáng chú ý, bà đã nổi cơn thịnh nộ khi nhẫn tâm quát tháo con trai và xô đẩy chồng mình. Lucy sau đó đã bỏ qua sự việc đó giống như một điều nhỏ nhặt vậy.
Dường như không có gì diễn ra như Lucy mong đợi. Đầu tiên, chính con trai bà đã từ chối bà. Sau đó, bà bắt đầu cuộc chiến với Oscar. Mối quan hệ của họ trở nên rạn nứt khi Oscar phát hiện ra ông không thể tin tưởng người vợ của mình. Trong khi ông ấy đang làm việc thì Lucy đi mua sắm, sau đó giấu đi những gì đã mua. Khi các hóa đơn đến hạn thanh toán, Oscar phát hiện vợ mình đang phải gánh một khoản nợ đáng báo động, đe dọa đến sự an toàn tài chính của họ. Lucy vay tiền của người thân và tiếp tục tiêu xài hoang phí, mua sắm những món đồ mà bà không cần dùng đến. Oscar tình cờ tìm thấy bộ quần áo được giấu trong tủ với thẻ giá gốc đã được hai năm. Ông ấy miễn cưỡng đối đầu với Lucy và gánh chịu cơn thịnh nộ của bà. Lucy bắt đầu yêu cầu Oscar nghỉ làm để ở nhà với bà. Vào một ngày trong khoảng thời gian đó, bà ấy đã rút dao và từ chối đưa chìa khóa xe cho chồng mình. Đôi khi, Lucy muốn Oscar ở bên cạnh mình. Cũng có lúc, bà ấy muốn ông ra khỏi nhà. Thỉnh thoảng, bà ấy nghĩ tốt nhất là mình nên rời đi.
Sự tức giận của Lucy đối với việc con gái mang thai ngoài giá thú là nguyên nhân chính kết thúc cuộc hôn nhân. Lucy coi sự việc này như một sự xúc phạm cá nhân và là sự kết thúc giấc mơ của bà dành cho Cindy. Bà đã mường tượng cảnh con gái mình tốt nghiệp đại học, đi du lịch khắp thế giới và sống một cuộc sống độc lập mà bà chưa bao giờ có được cho riêng mình. Với tư cách là cha mẹ, Lucy coi việc Cindy mang thai như một bản cáo trạng dành cho chính bản thân mình và là một sự phản bội tàn nhẫn. Khi lần đầu tiên Lucy biết về việc mang thai, bà rất tức giận và cho Cindy biết rằng bà khinh thường cha của đứa bé đến mức nào và muốn đấm ngay vào mặt anh ta. Khi Cindy kết hôn với cha của đứa bé, Lucy phản ứng như thể con gái bà đã chết. Trong khi đó, Oscar dù rất buồn vì chuyện mang thai nhưng ông hiểu cần chấp nhận những gì đã xảy ra và cố gắng hết sức để giúp đỡ Cindy và chồng cô, điều này càng làm tăng thêm mâu thuẫn giữa ông với bà Lucy.
Lucy tìm đến một nhà trị liệu tâm lý để điều trị chứng trầm cảm. Bà ấy tiếp cận liệu pháp theo cách mà bà ấy đã thực hiện với mọi công việc khác. Nếu nhà trị liệu thể hiện là một người biết đồng cảm thì Lucy sẽ tiếp tục đến gặp cô ấy. Khi bà ấy thấy rằng nhà trị liệu không giúp ích được gì, bà ấy đã rút lui. Điều tương tự cũng đúng với mối quan hệ của bà với một bác sĩ tâm thần kê đơn thuốc cho bà. Khi Lucy cảm thấy tốt hơn, bà ấy không sử dụng thuốc nữa. Hồ sơ điều trị sức khỏe tâm thần ghi lại các mối quan hệ đầy biến động của Lucy. Bà ấy mâu thuẫn với con trai, con gái, con rể, chồng và đôi khi là họ hàng. Bà ấy bất bình đến mức nói với bác sĩ trị liệu rằng mình có thể bỏ nhà để ở với mẹ vài tháng.
Lucy vô cùng chán nản và tức giận đến nỗi đã có những hành động tự tử, nhưng sau đó lại thấy nhẹ nhõm khi vẫn còn sống. (Bà ấy từ chối nhập viện sau một lần cố gắng tự tử.) Khi nói về những nỗ lực tự tử, Lucy tập trung vào những gì bà ấy sẽ đạt được nếu thành công, mặc dù bà ấy là nguồn gốc gây ra hầu hết những khó khăn của chính mình. Bác sĩ trị liệu của Lucy đã trích dẫn quá trình suy nghĩ “được ăn cả ngã về không” của bà. Nếu không thể giải quyết mọi việc theo cách của mình, bà ấy sẽ tìm cách giải thoát bản thân khỏi nỗi thất vọng. Đôi khi, bà dừng nói chuyện với con trai, con gái và con rể. Bà từ chối tham dự các lễ kỷ niệm của gia đình. Thay vì tìm cách giải quyết những rắc rối do chính mình tạo ra, bà ấy lại đổ lỗi cho người khác.
Vào buổi tối định mệnh, cả gia đình ăn tối tại một trung tâm mua sắm gần đó. Trong cuộc phỏng vấn của các thám tử sau khi đứa trẻ mới biết đi bị ném qua lan can, Lucy thừa nhận đã tức giận với mọi người. Bà nói với các thám tử rằng chồng bà yêu đứa bé hơn là yêu bà, con trai và con gái bà “không còn tình yêu với tôi nữa”. Lucy thừa nhận đã nuôi dưỡng cơn giận dữ với đứa trẻ trong nhiều tháng “bởi vì mọi người đều yêu con bé”. Trong cuộc phỏng vấn, Lucy không bao giờ hỏi liệu đứa trẻ có sống sót sau khi rơi xuống hay không. Đứa bé đại diện cho tất cả những gì sai trái trong cuộc đời bà. Là một người luôn muốn loại bỏ mọi thứ mình không thích, bà ấy đã loại bỏ những gì là hiện thân cho vấn đề của bản thân, đứa cháu gái của gia đình. Lucy thừa nhận bà đã nghĩ đến những gì sẽ làm trong khi ở trung tâm thương mại. Bà bước đến bãi đỗ xe, nhường con gái và chồng đi trước trong khi mình chậm rãi bế đứa trẻ đi phía sau. Cindy và Oscar chưa bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra cho đến khi đứa trẻ bị ném qua lan can.