Tập thơ Nguyễn Nhật Ánh

Lượt đọc: 1417 | 2 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Bạch Tuyết và 8 chú lùn.

Sẽ không ai biết đến các chú

Nếu không có nàng

Nàng đến...

Và thế là các chú tự dưng nổi tiếng

Chứ các chú thì nào có gì

Những chiếc ghế bé tẹo của các chú

Ai mà thèm ngồi

Bây giờ người ta thích ngồi trên những chiếc ghế cao thật cao

Thậm chí cao hơn chính người ngồi lên chúng

Và những thứ đĩa, tách con con mà các chú thường dùng

Thú thật chẳng ai màng đâu

Bây giờ người ta thích ăn những miếng thật to

Những miếng ăn không phải của mình

Người ta lại càng thích

Rồi những chiếc giường nhỏ nhắn như đồ chơi kia

Trong thời buổi bây giờ chỉ đáng bày trong tủ kiếng

Người ta đã chế ra những chiếc giường thuận tiện

Có thể vừa xoay dọc lại xoay ngang

Vì vậy suy cho cùng

Các chú chẳng có gì phải lên mặt

Nếu mụ dì ghẻ không xua nàng vào rừng

Để nàng phải sợ hãi vì dẫm lên gai và đá nhọn

Vì nhìn thấy từng đàn thú dữ lượn quanh

Trước khi ngạc nhiên lạc vào căn nhà chẳng ra nhà của các chú

Lại là thứ nhà chẳng ở mặt tiền

Bây giờ có cho thuê cũng chẳng ai thèm mướn

Mà các chú cũng chẳng phải tử tế gì

Các chú đừng hòng bịp ta

Trẻ em khắp thế giới đều nghe các chú ngoác mồm kêu toáng lên như một lũ quạ ưa sinh sự:

- Ai đã ngồi lên chiếc ghế xinh đẹp của tôi?

- Ai đã ăn ở đĩa nho nhỏ của tôi?

- Ai đã nếm rau của tôi?

- Ai đã lấy nĩa bé xíu của tôi để xiên thức ăn?

- Ai đã lấy dao xinh xắn của tôi đem cắt gì rồi?

- Đã có ai uống nước ở ly của tôi?

- Ai đã giẫm lên giường của tôi?

Thật buồn cười

Các chú cứ nhặng xị cả lên

Như những con rối ngốc nghếch

Các trò nhếch nhác ấy không ai là không hay biết

Chỉ trừ có nàng

Lúc ấy nàng đang ngủ

Điều đó thật may cho các chú.

Nhưng ta chỉ nói thế thôi

Dù sao ta cũng muốn làm người anh em của các chú

Ta không thích ngồi trên những chiếc ghế cao hơn đầu người

Ta không thích giành giật miếng ngon của kẻ khác

Ta không thích tự chôn mình trên những chiếc giường biết co giãn

Ta sẽ từ bỏ căn nhà mà ta không bao giờ có

Để đến ở với các chú

Chật chội một tí cũng chả sao

Ta sẽ sung sướng ngồi vào chiếc ghế bé tẹo

Ăn những món ăn bé tẹo trong cái đĩa bé tẹo

Và uống nước trong cái ly cũng bé tẹo nốt

Duy chiếc giường của ta thì không bé chút nào

Ta sẽ đóng chiếc giường của ta vừa với khổ người nàng

Trên đó, nàng sẽ ngủ, sẽ mơ thấy, sẽ nói mê

Còn ta, ta nằm dưới đất

Vì ta thích nằm dưới đất

Vì ta là thợ rừng

Gã thợ rừng không bao giờ đốn củi

Suốt ngày ngồi dập xóa những câu thơ

Các chú đừng buồn vì sợ ta quấy rầy

Ta hứa sẽ không làm phiền đến các chú

Các chú cũng đừng sợ rằng thế giới này chỉ biết có bảy chú lùn và một nàng Bạch Tuyết

Mà bây giờ phải sửa lại truyện cổ tích của Grimn

Các chú đừng lo

Này ta bảo thật

Ta cần quái gì những trang sách

Ta cần gì lưu danh như các chú

Ta đến và ở lại, thế thôi

Trẻ em có thể sẽ không biết đến ta

Nhưng nàng biết, thế là đủ

Khi các chú kéo nhau vào rừng

Ta sẽ ở nhà bảo vệ nàng

Tránh xa những quả táo ngon mắt đã bị tẩm thuốc độc

(Tặng nhau những quả táo ngon mắt đã được tẩm thuốc độc

Thời buổi bây giờ vẫn có)

Ta sẽ lang thang trong rừng lúc mặt trời chưa mọc

Hái cho nàng mười lăm giỏ đầy

Những quả táo chín mọng còn đẫm hơi sương

Buổi sáng, trước khi nàng thức giấc

Ta đã kịp cắm những bông hoa quanh bốn góc giường nàng ngủ

Những bông hoa tự tay ta gieo hạt và chăm sóc

Các chú phải biết rằng

Với nàng, ta sẽ làm tất cả những gì ta làm được

Những gì không làm được

ta cũng làm

Chung quy, chỉ vì ta yêu nàng

Và để nàng kịp yêu ta

Trước khi gã hoàng tử và lũ thị vệ dở hơi kịp phi ngựa đến

« Lùi
Tiến »