Tàu Tốc Hành

Lượt đọc: 1521 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ga Obayashi

Vì đó là một nhà ga tốt.

Shoko đã chuyển tới thị trấn nơi có nhà ga mà bà cụ không quen giới thiệu trên đường đi “trả thù” về, khoảng nửa năm sau khi việc trả thù đó kết thúc.

Nhờ may mắn được làm việc tại công ty khá có tiếng, Shoko không gặp quá nhiều khó khăn khi tìm chỗ làm mới. Trước đó cô làm ở Midosuji, Osaka, vì thế lần này cô muốn chuyên tới Kobe, và qua thực đã làm vậy. Hiện tại cô làm về mảng kinh doanh cho một công ty thiết kế ở Sannomiya.

Shoko không bao giờ bỏ cuộc cơ mà. Đồng nghiệp ở công ty cũ đã nhiều lần nói với cô.

Phải, nhưng cô mệt rồi.

Nụ cười ngạo nghễ của kẻ thắng cuộc là sự giày vò cuối cùng mà cô dành cho bọn họ. Tuy tỏ ra tiếc, sếp vẫn chấp nhận đơn xin thôi việc của cô. Còn về chuyện bạn trai cũ và cô bồ của anh ta ra sao trong tương lai, Shoko không hề quan tâm.

Shoko đã rút lui đúng như bọn họ mong muốn. Khi cô vắng mặt, những đồng nghiệp bênh vực cô trong chuyện này sẽ nhanh chóng quên việc từng có vụ bê bối như vậy xảy ra, lời đồn đại sẽ dần lắng xuống.

Từ khi bắt đầu cuộc sống mới ở Obayashi, cô nhận thấy thị trấn này quả là nơi dễ sống, không chỉ trên nghĩa đen. Nó là điểm trung gian, cách cả Umeda lẫn Sannomiya đúng ba mươi phút di chuyển.

Nơi đây có khá nhiều cửa hàng tiện lợi và siêu thị, nhưng giá thuê nhà lại không cao. Văn phòng nhà đất đã trả lời rằng “Có quá nhiều lựa chọn, chúng tôi không thể lọc hết” sau khi thừ tìm nhà với mức giá mà Shoko đưa ra lúc đầu.

Sau cùng, họ tìm được cho cô một căn phòng khép kín nhỏ xinh, cách ga năm phút đi bộ, với giá thuê rẻ hơn mức cô đưa ra ban đầu.

Môi trường làm việc mới tỏ ra xứng đáng với sự phấn đấu của cô. Hay nói đúng hơn, nó đã giúp cô nhận ra mình phù hợp với công việc kinh doanh.

Việc nghỉ ngơi vào cuối tuần phụ thuộc vào khối lượng công việc, nhưng Shoko không cảm thấy mất tự do, vì không có bạn trai, bạn bè đều bận việc riêng, cô cũng không thể đi chơi đều đặn hằng tuần.

Hôm nay không có nhiều việc nên cô được nghỉ nửa ngày, vì không có nơi nào muốn ghé qua nên Shoko về thẳng nhà.

Lẽ ra cô nên đi mua sắm ở Umeda trước khi về, thay vì đi chung chuyến tàu với nhóm các bà.

Thực sự đây là lần đầu tiên Shoko bị người khác chiếm chỗ bằng cách ném túi xách lên ghế, ngay trước khi cô ngồi xuống. Sự ngạc nhiên đã lấn át cơn giận giữ. Có vẻ cô gái tầm tuổi sinh viên đại học ngồi cạnh chiếc ghế bị ném túi xách lên cũng có cảm xúc như Shoko. Cả hai đều sững sờ.

Cô gái nhìn có vẻ nóng nảy định đứng ra bênh vực Shoko, nhưng gặp phải nhóm các bà ngang ngược cỡ này, quả thực không nên gây chuyện.

Nhìn bà cô đứng đầu nhóm, người ném chiếc túi xách, Shoko biết nhóm người này quá quen với những lý lẽ ngược đời và kiểu công kích tập thể. Cô có thể hình dung cảnh tượng cãi cọ đáng xấu hổ trước mặt đám đông. Shoko không muốn dính dáng tới chuyện đó, cũng không muốn cô bé sinh viên bị lôi vào cuộc.

Shoko giơ tay ngăn cô gái lại, nói nhỏ “Lãng phí món hàng hiệu quá”, cô sinh viên cũng hiểu ý giữ im lặng. Cô bỏ đi, di chuyển qua vài toa phía trước, sau đó dừng lại gần cửa dẫn lên cầu thang đúng lúc tàu vào ga Obayashi.

Shoko thoáng lo cô gái sẽ gây hấn với nhóm các bà sau khi mình bỏ đi.

Nhưng cô cũng nhanh chóng quên sự lo lắng đó khi ngắm cảnh sắc bên ngoài chuyển từ phố phường sang làng mạc.

Shoko rất thích đoạn đường từ Kotoen trở đi, khi cảnh vật dần trở nên yên bình.

“Anh thấy không, warabi khô đó.”

Đó là cặp đôi sinh viên lên tàu ở ga Kotoen. Cô gái nhỏ nhắn nói với vẻ mừng rỡ, giơ tay chỉ con dốc nằm ở đoạn đường ngang đầu tiên sau khi đoàn tàu ra khỏi ga.

“Ừ, đúng là warabi… Rồi sao?”

Cậu bạn trai cao lớn ăn mặc có vẻ hầm hố gật đầu. Shoko đoán cậu lớn lên ở tỉnh lẻ, bất chấp vẻ bề ngoài. Cả hai đang nói chuyện về con dốc mọc đầy những ngọn cỏ khô hình xoắn tròn màu nâu, hình như thuộc giống dương xỉ.

Ồ, thì ra đó là warabi.

Lớn lên ở thành phố, Shoko luôn nghĩ warabi chỉ xuất hiện trong những set Kaiseki* cỡ nhỏ hay menu phục vụ thực khách lúc chờ gọi món. Khi có dịp gọi mì soba rau rừng, cô cũng chỉ phân biệt được đại khái đâu là warabi, đâu là zenmai*, còn miếng dẹt có lỗ ở giữa hình như là măng trúc. Vì vậy Shoko không thể nhận biết thứ này khi nó chưa được chế biến, hơn nữa còn trong trạng thái héo khô.

Shoko lặng lẽ quan sát cặp đôi với ánh mắt ngưỡng mộ.

Cô gái nói muốn hái rau khi chúng mọc vào mùa xuân, cậu bạn trai một mực phản đối, nhất định không cho cô đi hái warabi trên con dốc bốn mươi lăm độ. Đứng bên cạnh theo dõi cuộc trò chuyện đáng yêu này, Shoko cảm thấy vừa ngọt ngào, vừa chua chát.

Chua chát, vì ghen tị với những đứa trẻ đó.

Cuộc nói chuyện tiếp tục cho tới khi cậu bạn trai đột ngột búng trán cô gái. Trông cô có vẻ bất bình, người ngoài nhìn vào lập tức hiểu lý do tại sao.

Hai má của cậu bạn trai vừa lảng tránh không nhìn cô gái đỏ lên. Chắc chắn cô vừa nói điều gì đó vô cùng dễ thương. Với chiều cao của mình, có vẻ cô không nhìn thấy má cậu bạn trai đứng ngay bên cạnh, vì vậy khi cả hai xuống tàu ở ga Nigawa, vẻ mặt cô vẫn còn hơi giận dỗi. Có lẽ cậu bạn trai đã lợi dụng sự chênh lệch về chiều cao giữa hai người để che giấu vẻ ngượng ngùng của mình.

Sau khi tiễn hai hành khách xuống, đoàn tàu tiếp tục chạy về hướng Obayashi. Theo cảm quan của Shoko, Nigawa và Obayashi là hai ga liền nhau có khoảng cách lớn nhất trên toàn tuyến Imazu, tuy cô chưa bao giờ thử dùng đồng hồ để tính toán quãng đường. Từ đây, tàu bắt đầu di chuyển qua vùng đồi núi, cảnh vật bên ngoài trở nên mới mẻ trong mắt Shoko, người trước giờ chỉ sống trong thành phố, không có cơ hội ngắm cái gọi là núi non. Dù vậy, chạy xe đạp từ Obayashi tới Nigawa chỉ mất khoảng mười phút, nhờ hệ thống đường xá thuận lợi. Có lẽ đạp xe tới Nishinomiya Kitaguchi cũng mất chưa tới ba mươi phút.

Đoàn tàu đột ngột dừng lại ở ga Obayashi. Không biết có phải vì lái tàu hôm nay là người mới hay không, cú phanh không được mượt mà cho lắm, Shoko phải vội vàng nắm lấy tay vịn.

Khi cô bước ra khỏi đoàn tàu vừa dừng phía trước cầu thang, một chuỗi âm thanh lảnh lót chợt vọng xuống từ trên cầu thang.

Cặp sách đỏ, mũ vàng, chắc là học sinh lớp Một hoặc lớp Hai. Một nhóm gồm vài cô bé.

Shoko nghĩ các cô bé sẽ vội lên chuyến tàu vừa vào ga cho kịp giờ, nhưng biểu hiện của chúng có vẻ hơi kỳ lạ. Cả nhóm kéo nhau ra sau cầu thang nơi có thang cuốn, nằm ở phía đuôi đoàn tàu, cười khúc khích.

Tiếng cười của chúng vẫn ngây thơ nhưng đã bắt đầu toát ra vẻ giảo hoạt đặc trưng của con gái, khiến Shoko cảm thấy chột dạ.

Không biết có người lớn đứng ngay chân cầu thang quan sát, các cô bé bắt đầu cuộc trò chuyện bí mật của mình. Có lẽ sự phấn khích đã khiến chúng không kìm được giọng xuống cho thích hợp với một cuộc chuyện trò bí mật.

“OO trốn ở đây nhé! Khi nào XX tới, bọn mình sẽ giả như không biết gì để đuổi bạn ấy về!”

“Ừ, ừm.”

Hình như cô bé tỏ ra bối rối khi bị đẩy ra phía sau cầu thang chính là OO.

Shoko nhìn lên và thấy một cô bé khác đứng giữa chừng cầu thang, cũng chiếc cặp màu đỏ và chiếc mũ màu vàng. Shoko hiểu ra cô bé chính là XX mà các cô bé kia vừa nhắc tới.

Nét mặt XX đanh lại trong lúc bước xuống. Cô bé đi qua Shoko, tiến về phía các cô bé kia. Tò mò muốn biết diễn biến tiếp theo, Shoko tỏ ra tự nhiên, thong thả tựa vào tay vịn cầu thang.

“A, bạn XX!”

Cô bé trông giống thủ lĩnh của nhóm lên tiếng, để lộ rõ diễn xuất vụng về.

“Có phải bạn tìm OO không? Hình như bạn ấy về trước mất rồi! Bọn mình cũng vừa tìm bạn ấy, không biết có phải bạn ấy lên chuyến tàu trước rồi không nhỉ?”

XX chưa hề hỏi đến OO.

XX giữ khoảng cách với nhóm các cô bé kia, không có ý định tới gần hơn.

XX đứng im, hoàn toàn không để ý tới những cô bé không giấu nổi tiếng cười khúc khích đằng sau cô bé vừa nói dối.

OO đang đứng nấp cách đó chỉ vài bước chân, phía sau cầu thang.

Thấy XX đứng yên không nói gì, cô bé trưởng nhóm chợt cảm thấy lo lắng.

“Tớ đã bảo OO về trước rồi mà!”

Shoko chỉ thấy lưng XX nên không biết vẻ mặt cô bé khi nói những lời tiếp theo ra sao.

“Cảm ơn bạn đã nói cho tớ biết, dù tớ chưa hỏi.”

Giỏi lắm.

Khi bước qua Shoko, người nãy giờ âm thầm theo dõi tình hình, XX vẫn mang vẻ mặt cứng cỏi như cũ, nhưng không khóc.

Cô bé đi sang phía bên kia sân ga, cách xa các cô bé còn lại. Cô bé cứ đi, tới khi sắp vượt qua chỗ đặt băng ghế mới dừng lại.

Và cô bé ngồi xuống băng ghế cách xa các cô bé kia nhất.

Shoko có thể đọc được thông điệp đằng sau hành động đó.

Đừng lo, khi chuyến tàu tiếp theo tói, tớ sẽ không nhìn về phía các cậu đâu. Tớ sẽ không tìm OO khi các cậu lên tàu đâu, yên tâm đi.

Mới ở tuổi này, chúng đã là phụ nữ. Giảo hoạt, mềm yếu, kiêu hãnh.

Ngay trong cộng đồng thu nhỏ ngây thơ kia, mỗi cô gái đã có tính cách rất khác biệt.

Trong số đó, lòng kiêu hãnh non nớt đã thu hút sự chú ý của Shoko. Cô bước lại gần XX vừa quay lưng bỏ đi.

“Chị có thể ngồi cạnh em không?”

Nghe vậy, XX ngẩng lên nhìn cô với vẻ ngờ vực. Gương mặt có nét bướng bỉnh của cô bé trông giống Shoko khi còn nhỏ.

“Vâng…”

Có vẻ trẻ con thời nay đều được dặn không nói chuyện với người lạ. Shoko có thể thấy rõ thái độ cảnh giác XX dành cho mình.

“Chị là người lạ, nhưng không có ý định trở thành tội phạm đâu, yên tâm đi.”

“Dạ…”

“Chị muốn nói chuyện với em một chút. Lúc nãy trông em ngầu lắm đấy.”

XX rưng rưng, rồi cuối cùng không ngăn nổi nước mắt trào ra.

Shoko lấy khăn tay trong túi xách đưa cho XX. Gần đây, học sinh tiểu học không còn đeo bảng tên nữa, có lẽ vì lý do chống tội phạm. Cô không biết gọi cô bé là gì, vì đã bỏ sót tên cô bé khi nghe lén cuộc trao đổi bí mật ban nãy.

“Em dùng đi. Chị tặng em.”

“Nhưng mẹ em sẽ mắng…”

“Em cứ nói với mẹ, một chị tốt bụng đã cho con khi con té ngã. Em không muốn các bạn thấy mình khóc khi tàu tới mà. Bây giờ chị có thể làm bức tường che cho em.”

Nghe cô nói vậy, XX mím chặt môi, im lặng dùng chiếc khăn tay chấm quanh khóe mắt.

Quả nhiên, ý thức tự tôn rất mạnh.

Shoko biết những cô bé xua đuổi XX khi nãy đang theo dõi tình hình bên này, nhờ cảm nhận được cái nhìn phóng tới từ phía sau lưng.

“Một cô bé như em, sau này sẽ còn đánh mất thêm nhiều thứ. Nhưng chắc chắn sẽ có người dõi theo em. Sẽ có rất nhiều người cảm thấy em thật mạnh mẽ. Giống như chị vậy.”

Vì thế hãy cố gắng nhé.

Nghe Shoko nói, XX thôi vùi mặt vào chiếc khăn tay, ngẩng lên hỏi:

“Chị có hạnh phúc không?”

Câu hỏi chạm ngay vào nỗi đau của Shoko. Cô cười gượng, trả lời:

“Chị suýt có được hạnh phúc, nhưng thất bại, bây giờ chị đang làm lại từ đầu.”

Việc đổi chỗ làm của cô diễn ra thuận lợi. Cô cũng chuyển tới thị trấn dễ sống hơn. Vả lại khi bị phản bội, cô đã trả đũa đủ. Shoko không hối hận vì bất kỳ điều gì.

“Nhưng chị không hối hận. Chắc chắn chị sẽ hạnh phúc, dù xuất phát chậm hơn một chút.”

“Vậy Shoko cũng sẽ cố gắng!”

Lần này tới lượt Shoko ngạc nhiên. Tên của hai người phát âm giống nhau, tuy cô không biết tên cô bé viết như thế nào*. Sao lại có chuyện trùng hợp đến thế?

Tiếng bẻ ghi vọng lại từ đằng xa. Chuyến tàu đi Nishinomiya Kitaguchi tới trước.

Sau khi đoàn tàu lướt qua sân ga đối diện, tới lượt tiếng bẻ ghi thứ hai vang lên, báo hiệu chuyến tàu tiếp theo sắp vào sân ga phía bên này.

“Chị đi đây, em hãy vui vẻ lên nhé.”

Shoko đứng dậy, cô bé Shoko cười tươi vẫy tay chào. Sau đó cô bé lại vươn thẳng lưng nhìn ra phía trước, sao cho “kẻ địch” của mình không phát hiện ra.

Shoko dừng lại dưới chân cầu thang.

Cô lạnh lùng nhìn về phía những cô bé nãy giờ vẫn theo dõi cô và cô bé Shoko. Bề ngoài còn là trẻ con, nhưng về bản chất, chúng đều đã ra dáng thiếu nữ. Không cần nương tay. Bằng trực giác, các cô bé hiểu ra ngay ánh mắt đó mang theo ý coi thường. Nhưng các cô không hề tỏ vẻ chống đối mà chỉ cụp mắt một cách lúng túng.

Ngay ở tuổi này chúng đã học được cách phân biệt đối xử, nhưng Shoko không phải kiểu phụ nữ hiền lành đến mức để cho trẻ con xem thường. Trong phần lớn trường hợp, cô luôn thể hiện được uy thế của mình trước mặt đối phương, bất kể tuổi tác hay giới tính.

Để cho bà cụ không quen biết nhìn ra, cảnh tỉnh.

Một cô gái như vậy khó mà có được hạnh phúc.

Khóe miệng cô nhếch lên thành nụ cười chua xót. Nhưng…

Vậy Shoko cũng sẽ cố gắng!

Có lời hứa của cô bé Shoko trong tay, cô phải hạnh phúc thôi. Giống như cặp đôi trẻ tuổi vừa xuống ở ga Nigawa. Cô phải sống sao cho không cảm thấy ghen tị khi nhìn hai người đó nữa.

Khi cô lên đến giữa cầu thang, tàu cũng vào tới sân ga. Cửa mở, hành khách bị dồn ra ngoài.

“Ơ?”

Một giọng nói lớn cất lên từ phía nhóm hành khách đông đúc, sau đó là tiếng giày cao gót lách cách tiến lên cầu thang.

Có vẻ tiếng nói ngạc nhiên vừa rồi nhằm vào mình. Nghĩ vậy, Shoko quay lại.

“A, đúng là chị rồi. Chị gái khi nãy.”

Người vừa tiến tới là cô sinh viên mà Shoko tình cờ bắt gặp ở ga Nishinomiya Kitaguchi. Chiếc túi xách bị ném lên ghế đã khiến hai người nhớ mặt nhau.

“Có chuyện gì vậy, chị không lên chuyến trước sao?”

“Còn em, sao lại chậm một chuyến thế này? Không lẽ em cãi nhau với mấy bà cô lúc nãy..

“À, không phải vậy đâu ạ.”

Cô sinh viên vội xua tay để làm Shoko yên tâm.

“Em vừa nếm trải một chút sự bí ẩn của đời người ấy mà.” Nghe cách diễn đạt kỳ lạ của cô gái, Shoko bật cười khẽ. “Thực ra chị cũng vừa nếm trải một chút sự bí ấn của đời người khi xuống tàu đấy.”

Cả hai sóng bước tiến về cổng soát vé phía tây. Nghe Shoko nói, tói lượt cô sinh viên bật cười.

“Nói sao đây, trùng hợp thật, chị nhỉ?”

“Đúng thế.”

Shoko bỗng cảm thấy vui vẻ. Không chừng hạt giống hạnh phúc nằm ngay trong những cuộc hội ngộ như thế này đây.

“Nếu em có thời gian, chúng ta cùng đi uống trà nhé? Bí ẩn chị bắt gặp khá hay ho đây.”

“Được vậy thì hay quá! Em cũng đang mong kể cho chị nghe bí ẩn mà em gặp đây.”

“Ồ, chuyện liên quan tới chị sao?”

“Có chứ có chứ, rất liên quan là đằng khác! Chị chính là đương sự mà.”

Vậy là chuyện liên quan tới nhóm các bà cô kia? Shoko cảm thấy vô cùng hứng thú.

“Nhưng chị mới chuyển tới đây chưa lâu nên không biết nhiều hàng quán. Em có rành không?”

“Chị không phiền nếu phải tới tận Koma chứ? Ở đó có một nhà hàng gia đình kiểu Ý, phục vụ cà phê miễn phí đi kèm set bánh ngọt vào bữa trưa.”

“Ừm, Koma…”

“Là tuyến Nakatsuhama.”

“À, chị hình dung ra rồi. Dừng lại trước ngã tư, rẽ phải ở chỗ siêu thị, đúng không?”

“Đúng, chính là chỗ đó. Giá rẻ, đồ cũng khá ngon.”

Có lẽ lựa chọn của cô xuất phát từ tình hình túi tiền. Shoko có thể mời cô uống trà ở bất kỳ chỗ nào, nhưng lúc này cô chưa muốn làm vậy.

Bởi cô cảm thấy cô gái này có thể trở thành bạn vong niên với mình.

Sự vội vàng sẽ khiến đối phương ngần ngại, đánh mất cơ hội gắn kết cả hai. Vì vậy, nên xuôi theo khả năng tài chính của đối phương thì hơn.

“Em chi hơi lo chỗ đó không hợp ý chị…”

Quả nhiên cô sinh viên vẫn còn chút e dè.

“Không đâu. Thực ra dù đã đi làm, chị vẫn phải vất vả xoay xở với cuộc sống độc thân thôi. Những thứ xa xỉ sở dĩ có giá trị là vì thỉnh thoảng người ta mới được thưởng thức. Chị rất thích sushi băng chuyền và khung giờ giảm giá trước khi đóng cửa của siêu thị đấy.”

“Vậy thì may quá.”

Người ngoài nhìn vào hẳn sẽ nghĩ hai người là chị em. Nghĩ thế, Shoko cảm thấy vui vẻ.

Bước đầu tiên tiến tới đích hạnh phúc.

Sau buổi uống trà, cô sẽ có thêm một người bạn, điều mà người ta khó lòng làm được ở tuổi này.

« Lùi
Tiến »