25-
“Con đừng lo, ba đứa nhỏ là do con sinh ra, dù ta có không nhận thằng Khiêm, cũng sẽ không bỏ mặc con đâu!”
Để an tâm hơn, mỗi ngày ta đều qua viện của bà.
Nàng ta nhỏ nhẹ:
“Mẫu thân, nữ nhi không phải người lòng dạ hẹp hòi. Nếu là cưới một nhị phòng tử tế thì thôi, ít nhất cũng là tiểu thư nhà đàng hoàng. Chứ kiểu như nàng ta, chẳng biết là từ đâu đến!”
Thái phu nhân ho mạnh một tiếng, lạnh lùng nói:
Bạch Nhược Nhược rưng rưng ủy khuất:
Thái phu nhân nghiêm mặt quát:
Lúc ấy, bà thấy ta đứng ở ngoài cửa, khựng lại một chút rồi nói với Bạch Nhược Nhược:
Rồi quay sang ta, ánh mắt dịu dàng:
Sắc mặt Bạch Nhược Nhược càng thêm không cam lòng, lớn tiếng nói:
Thái phu nhân đặt mạnh đũa xuống:
Dù bị Thái phu nhân mắng, nhưng Bạch Nhược Nhược vẫn không chịu rút lui, cứ bám riết ở chính đường, mặt mày uất ức.
“Phu nhân phủ Túc Quốc Công đến rồi ạ!”
“Lại đến nữa? Chẳng lẽ là…”
Ta không hiểu vì sao Thái phu nhân lại kinh ngạc đến thế.
“Là phu nhân phủ Túc Quốc Công sao? Thật lâu rồi không gặp, túc phụ cũng rất nhớ người!”
Một người mặc váy áo lộng lẫy màu vàng nhạt, người còn lại khoác lên mình bộ gấm vóc đắt tiền.
Thái phu nhân mặt nghiêm lại, nhìn sang phu nhân Túc Quốc Công, hỏi:
Phu nhân Túc Quốc Công đáp:
Bà hơi ngừng lại một chút, kính cẩn nói tiếp:
Thái phu nhân vội vàng hành lễ:
Bạch Nhược Nhược cũng hoàn toàn ngơ ngác, không hiểu sao trong phủ lại xuất hiện những nhân vật tôn quý đến thế.
“Ngũ muội!”
Hai thiếu phụ ấy lập tức xúc động lao tới ôm lấy ta, nước mắt tuôn như suối, làm ướt cả vạt áo ta.
“Đại tỷ, Nhị tỷ và các ca ca đều phát điên vì tìm muội đấy! Hóa ra muội lại ở chỗ này!”
“Chuyện… Chuyện này, sao có thể! Nàng ta chỉ là một cô nhi bị đem bán mà thôi!”
“Ngươi là ai mà dám hỗn xược như thế trước mặt Thái tử phi?”
-26-
Khuôn mặt giống hệt nhau kia… Cả dáng vẻ quen thuộc của một trong hai người còn lại…
Đến khi tỉnh lại, ta đã nhớ ra tất cả.
Là nữ nhi của Tri phủ Phủ Châu!
Tam tỷ và Tứ tỷ ngồi ngay bên giường ta, ánh mắt lo lắng không nguôi:
“Ngũ muội, biết tìm được muội mà mừng muốn chết không! Mẫu thân gần như hóa thành Mạnh Khương Nữ rồi, sắp khóc sập cả Vạn Lý Trường Thành đấy!”
“Các tỷ, may mà các tỷ đến kịp!”
May thay — ta vẫn còn gia đình để nương tựa.
Tam tỷ và Tứ tỷ nghe mà xót xa không thôi, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ.
“Con tiện nhân Tống Thúy, thật là loại lang sói đội lốt người! Chúng ta đối xử với nàng ta như vậy, mà nàng ta lại là thứ sói mắt trắng!”
“Bảo sao nàng ta thà phá bỏ cả thanh danh, cũng phải gả cho Tô Bạch Y — thì ra là toan tính chuyện này! Muội yên tâm, nàng ta không sống yên đâu! Trước còn nghĩ nhà họ Tô thất thế, có thể đưa nàng ta ra khỏi đấy. Giờ thì thôi, nàng ta đã tự tìm đường chết thì cứ để nàng ta chết cùng nhà họ Tô!”
Tốt thôi — cái hố lửa ấy là chính nàng ta đâm đầu vào, không ai cản nổi!
Tam tỷ…
“Ngũ muội, bây giờ muội nghĩ thế nào? Tuy rằng nhi tử đều đã sinh rồi, nhưng muội có muốn ở lại phủ Ngô Quận Vương không?”
“Nếu muội muốn đi, thì không ai cản nổi chúng ta! Nói cho muội biết, tỷ phu muội cũng đến rồi! Nếu phủ Ngô Quận Vương dám làm gì có lỗi với muội, thì chúng ta sẽ khiến nơi này, trời long đất lở!”
Ta hỏi: “Là… Tỷ phu nào?”
“Đại tỷ đang ở cữ, Nhị tỷ thì chăm sóc mẫu thân, nghe tin từ phu nhân Túc Quốc Công, bốn vị tỷ phu của muội đều tới cả rồi!”
25-
“Con đừng lo, ba đứa nhỏ là do con sinh ra, dù ta có không nhận thằng Khiêm, cũng sẽ không bỏ mặc con đâu!”
Để an tâm hơn, mỗi ngày ta đều qua viện của bà.
Nàng ta nhỏ nhẹ:
“Mẫu thân, nữ nhi không phải người lòng dạ hẹp hòi. Nếu là cưới một nhị phòng tử tế thì thôi, ít nhất cũng là tiểu thư nhà đàng hoàng. Chứ kiểu như nàng ta, chẳng biết là từ đâu đến!”
Thái phu nhân ho mạnh một tiếng, lạnh lùng nói:
Bạch Nhược Nhược rưng rưng ủy khuất:
Thái phu nhân nghiêm mặt quát:
Lúc ấy, bà thấy ta đứng ở ngoài cửa, khựng lại một chút rồi nói với Bạch Nhược Nhược:
Rồi quay sang ta, ánh mắt dịu dàng:
Sắc mặt Bạch Nhược Nhược càng thêm không cam lòng, lớn tiếng nói:
Thái phu nhân đặt mạnh đũa xuống:
Dù bị Thái phu nhân mắng, nhưng Bạch Nhược Nhược vẫn không chịu rút lui, cứ bám riết ở chính đường, mặt mày uất ức.
“Phu nhân phủ Túc Quốc Công đến rồi ạ!”
“Lại đến nữa? Chẳng lẽ là…”
Ta không hiểu vì sao Thái phu nhân lại kinh ngạc đến thế.
“Là phu nhân phủ Túc Quốc Công sao? Thật lâu rồi không gặp, túc phụ cũng rất nhớ người!”
Một người mặc váy áo lộng lẫy màu vàng nhạt, người còn lại khoác lên mình bộ gấm vóc đắt tiền.
Thái phu nhân mặt nghiêm lại, nhìn sang phu nhân Túc Quốc Công, hỏi:
Phu nhân Túc Quốc Công đáp:
Bà hơi ngừng lại một chút, kính cẩn nói tiếp:
Thái phu nhân vội vàng hành lễ:
Bạch Nhược Nhược cũng hoàn toàn ngơ ngác, không hiểu sao trong phủ lại xuất hiện những nhân vật tôn quý đến thế.
“Ngũ muội!”
Hai thiếu phụ ấy lập tức xúc động lao tới ôm lấy ta, nước mắt tuôn như suối, làm ướt cả vạt áo ta.
“Đại tỷ, Nhị tỷ và các ca ca đều phát điên vì tìm muội đấy! Hóa ra muội lại ở chỗ này!”
“Chuyện… Chuyện này, sao có thể! Nàng ta chỉ là một cô nhi bị đem bán mà thôi!”
“Ngươi là ai mà dám hỗn xược như thế trước mặt Thái tử phi?”
-26-
Khuôn mặt giống hệt nhau kia… Cả dáng vẻ quen thuộc của một trong hai người còn lại…
Đến khi tỉnh lại, ta đã nhớ ra tất cả.
Là nữ nhi của Tri phủ Phủ Châu!
Tam tỷ và Tứ tỷ ngồi ngay bên giường ta, ánh mắt lo lắng không nguôi:
“Ngũ muội, biết tìm được muội mà mừng muốn chết không! Mẫu thân gần như hóa thành Mạnh Khương Nữ rồi, sắp khóc sập cả Vạn Lý Trường Thành đấy!”
“Các tỷ, may mà các tỷ đến kịp!”
May thay — ta vẫn còn gia đình để nương tựa.
Tam tỷ và Tứ tỷ nghe mà xót xa không thôi, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ.
“Con tiện nhân Tống Thúy, thật là loại lang sói đội lốt người! Chúng ta đối xử với nàng ta như vậy, mà nàng ta lại là thứ sói mắt trắng!”
“Bảo sao nàng ta thà phá bỏ cả thanh danh, cũng phải gả cho Tô Bạch Y — thì ra là toan tính chuyện này! Muội yên tâm, nàng ta không sống yên đâu! Trước còn nghĩ nhà họ Tô thất thế, có thể đưa nàng ta ra khỏi đấy. Giờ thì thôi, nàng ta đã tự tìm đường chết thì cứ để nàng ta chết cùng nhà họ Tô!”
Tốt thôi — cái hố lửa ấy là chính nàng ta đâm đầu vào, không ai cản nổi!
Tam tỷ…
“Ngũ muội, bây giờ muội nghĩ thế nào? Tuy rằng nhi tử đều đã sinh rồi, nhưng muội có muốn ở lại phủ Ngô Quận Vương không?”
“Nếu muội muốn đi, thì không ai cản nổi chúng ta! Nói cho muội biết, tỷ phu muội cũng đến rồi! Nếu phủ Ngô Quận Vương dám làm gì có lỗi với muội, thì chúng ta sẽ khiến nơi này, trời long đất lở!”
Ta hỏi: “Là… Tỷ phu nào?”
“Đại tỷ đang ở cữ, Nhị tỷ thì chăm sóc mẫu thân, nghe tin từ phu nhân Túc Quốc Công, bốn vị tỷ phu của muội đều tới cả rồi!”