Tê Tiên

Lượt đọc: 326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

3-

Ta chỉ biết bản thân vừa may mắn… Lại vừa bất hạnh.

Bất hạnh là người cứu ta… Lại là một kẻ buôn người.

Vào phủ, Thái phu nhân nhìn ta từ đầu đến chân, hỏi:

Ta được dạy phải khiêm nhường cúi đầu, liền nhẹ giọng đáp:

Thái phu nhân thở dài, nói:

Bà lắc đầu cảm thán mấy câu, rồi nhìn ta bằng ánh nhìn chứa đầy ẩn ý:

Ở chỗ buôn người, ta đã thấy không ít cô gái bị bán vào thanh lâu.

Nay chỉ là làm thiếp cho Vương gia, dường như đã là phúc phần lớn lắm rồi.

Đáng tiếc, ta chẳng thể mở miệng hỏi.

-4-

Nha đầu đó tên là Đại Nhi, miệng lưỡi lanh lợi, chuyện trong Vương phủ này không gì qua được tai con bé.

Ta: “…”

Thấy mặt ta tái nhợt, Đại Nhi an ủi:

“…”

Ta dè dặt hỏi:

Đại Nhi ngẫm nghĩ rồi đáp:

Ta suýt nữa ngồi không vững, toàn thân run rẩy.

Dù thế nào… Ta cũng không thể bị bán lần nữa!

Người ta nói: “Rèn sắt thì phải rèn khi còn nóng.”

Nhưng ta còn chưa kịp bước qua cửa, một chiếc giày đã bay thẳng vào mặt!

Quản gia cúi rạp mình, khúm núm nói:

“Ngài thử xem đi…”

Quản gia dường như bị thứ gì đó đập trúng, vội ôm trán lui lại, tiện tay lôi cả ta ra khỏi viện.

“Haiz…”

Quản gia thấy ta cúi gằm mặt, buồn bã không thôi, bèn an ủi:

Vân Cẩm là cái tên mà Thái phu nhân đặt cho ta.

“Đa tạ quản gia.”

Mỗi ngày chúng ta đều đến, nhưng lần nào cũng thất bại thảm hại, hết lần này đến lần khác bị đuổi khỏi cửa.

Nhưng dù ông có khéo miệng đến mấy, Vương gia Ngô quận cũng tuyệt không chịu gặp ta, nói gì đến chuyện sinh con.

“Xem ra dù có là tiên nữ, cũng chẳng lọt nổi vào mắt Vương gia.”

“Thái phu nhân giận đến nỗi đập vỡ hai cái bình hoa cổ đời tiền triều luôn đấy!”

Nếu ta mãi không có “tác dụng”, chẳng phải sẽ bị bán đi nữa sao?

Ta thật sự không muốn quay lại chốn đó nữa!

Ba ngày sau, Vương gia ra ngoài uống tiệc, say khướt trở về.

Cứ như vậy, ta cuối cùng cũng được bước chân vào phòng của Vương gia.

3-

Ta chỉ biết bản thân vừa may mắn… Lại vừa bất hạnh.

Bất hạnh là người cứu ta… Lại là một kẻ buôn người.

Vào phủ, Thái phu nhân nhìn ta từ đầu đến chân, hỏi:

Ta được dạy phải khiêm nhường cúi đầu, liền nhẹ giọng đáp:

Thái phu nhân thở dài, nói:

Bà lắc đầu cảm thán mấy câu, rồi nhìn ta bằng ánh nhìn chứa đầy ẩn ý:

Ở chỗ buôn người, ta đã thấy không ít cô gái bị bán vào thanh lâu.

Nay chỉ là làm thiếp cho Vương gia, dường như đã là phúc phần lớn lắm rồi.

Đáng tiếc, ta chẳng thể mở miệng hỏi.

-4-

Nha đầu đó tên là Đại Nhi, miệng lưỡi lanh lợi, chuyện trong Vương phủ này không gì qua được tai con bé.

Ta: “…”

Thấy mặt ta tái nhợt, Đại Nhi an ủi:

“…”

Ta dè dặt hỏi:

Đại Nhi ngẫm nghĩ rồi đáp:

Ta suýt nữa ngồi không vững, toàn thân run rẩy.

Dù thế nào… Ta cũng không thể bị bán lần nữa!

Người ta nói: “Rèn sắt thì phải rèn khi còn nóng.”

Nhưng ta còn chưa kịp bước qua cửa, một chiếc giày đã bay thẳng vào mặt!

Quản gia cúi rạp mình, khúm núm nói:

“Ngài thử xem đi…”

Quản gia dường như bị thứ gì đó đập trúng, vội ôm trán lui lại, tiện tay lôi cả ta ra khỏi viện.

“Haiz…”

Quản gia thấy ta cúi gằm mặt, buồn bã không thôi, bèn an ủi:

Vân Cẩm là cái tên mà Thái phu nhân đặt cho ta.

“Đa tạ quản gia.”

Mỗi ngày chúng ta đều đến, nhưng lần nào cũng thất bại thảm hại, hết lần này đến lần khác bị đuổi khỏi cửa.

Nhưng dù ông có khéo miệng đến mấy, Vương gia Ngô quận cũng tuyệt không chịu gặp ta, nói gì đến chuyện sinh con.

“Xem ra dù có là tiên nữ, cũng chẳng lọt nổi vào mắt Vương gia.”

“Thái phu nhân giận đến nỗi đập vỡ hai cái bình hoa cổ đời tiền triều luôn đấy!”

Nếu ta mãi không có “tác dụng”, chẳng phải sẽ bị bán đi nữa sao?

Ta thật sự không muốn quay lại chốn đó nữa!

Ba ngày sau, Vương gia ra ngoài uống tiệc, say khướt trở về.

Cứ như vậy, ta cuối cùng cũng được bước chân vào phòng của Vương gia.

« Lùi
Tiến »