Chứ Đa cưới Thào Mỷ. Đám cưới to nhất, kéo dài nhất từ trước đến nay ở Sủng Pả. Rượu uống suốt ba ngày ba đêm. Lợn gà, trâu bò bị giết la liệt. Thuốc phiện “thượng hảo hạng” được thết đãi thoải mái cho những ai thích hút. Chứ Đa mặc bộ quần áo đẹp nhất của chàng trai Mông, gương mặt rạng rỡ, đỏ au, tay cầm bát rượu đi mời khắp các mâm cỗ. Nó tươi cười với mọi người, nhận lời chúc tụng của bất cứ ai bằng cách uống một hơi cạn cả bát rượu. Thật lạ, Chứ Đa uống hàng chục bát rượu mà không say. Người già nhìn theo bảo: “Chứ Đa say tình, say vợ nên không say rượu”.
Thào Mỷ đẹp lộng lẫy trong bộ váy áo Mông dành cho các cô gái khi đi lấy chồng. Gương mặt hồng rực lên trong niềm sung sướng, ngập tràn hạnh phúc. Đôi mắt Thào Mỷ long lanh nhìn khắp lượt, cái miệng tươi như hoa lúc nào cũng cười nói với mọi người dự tiệc. Mí Vư ngồi ở một góc khuất lừ lừ nhìn Thào Mỷ bằng cặp mắt vô hồn. Nó uống hết bát rượu này đến bát rượu khác nhưng vẫn tỉnh như không. Nhìn dáng ủ rũ, buồn rười rượi của Mí Vư, Seo Lử đến bên, ghé tai nói nhỏ:
- Thào Mỷ là vợ Chứ Đa rồi, buồn làm gì nữa!
- Mặc kệ tao! Mày đi đi! - Mí Vư vung tay đuổi Seo Lử ra chỗ khác. Khi Seo Lử đi khỏi, Mí Vư cầm bát rượu đầy uống cạn một hơi. Bị sặc rượu, Mí Vư ôm ngực ho thông thốc, thức ăn trong miệng phun ra tung toé. Seo Lử vội đến đỡ Mí Vư, dìu nó ra góc nhà. Mọi người dự tiệc nhìn Mí Vư lắc đầu. Thào Mỷ ái ngại nhìn Mí Vư, khẽ nén một tiếng thở dài. Trong lòng Thào Mỷ thực ra cũng có tình cảm với Mí Vư, nhưng Thào Mỷ biết rất rõ đó chỉ là tình thương chứ không phải tình yêu. Cái ý nghĩ ấy thoáng qua rất mau trong đầu Thào Mỷ.
Seo Lử là người hiểu rõ nhất tình cảm của Mí Vư dành cho Thào Mỷ. Đã nhiều lần Mí Vư nói với Seo Lử rằng, Mí Vư yêu Thào Mỷ nhiều lắm, nhưng không dám nói, chỉ đứng từ xa nhìn ngắm người con gái đẹp. Hồi Chứ Đa bỏ đi biệt tích, trong lòng Mí Vư vừa buồn vừa vui. Buồn vì chẳng tìm thấy Chứ Đa - người bạn thân từ bao năm qua. Vui vì có cơ hội để đến với Thào Mỷ. Mí Vư thừa biết Thào Mỷ thích Chứ Đa nhưng nó vẫn hi vọng một lúc nào đó, khi không thấy Chứ Đa trở về, Thào Mỷ sẽ đồng ý lấy mình. Hôm nay Chứ Đa cưới Thào Mỷ, Mí Vư buồn là phải. Nhưng biết làm sao được, từ bây giờ Thào Mỷ đã là vợ của Chứ Đa rồi!
❖ ❖ ❖
Cưới vợ được ba ngày Chứ Đa mới tỉnh rượu. Trong ba ngày ấy Thào Mỷ phải chờ để được làm vợ thật sự. Đêm thứ tư trở thành một đêm tân hôn hãi hùng. Thào Mỷ không thể ngờ một chàng trai Mông khoẻ mạnh, tuấn tú như Chứ Đa mà lại hành sự như con thú đói mồi. Đêm ấy Chứ Đa đè ngửa Thào Mỷ ra, vội vã lột hết áo váy, cuống cuồng, hùng hục như trâu húc mả, bất chấp tiếng kêu than vì đau đớn của Thào Mỷ. Sau cơn cuồng loạn của nhục dục, Chứ Đa nằm lăn ra giữa nhà ngáy khò khò. Bọt dãi trong miệng trều ra ướt cả bộ ngực cường tráng. Thào Mỷ đau đớn nằm rên như một con chó cún. Máu chảy ướt cặp đùi nõn nà, trắng như trứng bóc.
Những ngày sau đó Chứ Đa bớt cuồng loạn hơn, nhưng nó vẫn làm cho Thào Mỷ khiếp sợ mỗi khi chung đụng xác thịt. Một đêm Thào Mỷ hỏi chồng:
- Sao mình lại hành hạ tôi như vậy? Con ngựa đực nó cũng không như thế đâu!
Chứ Đa nói tỉnh khô:
- Vì tôi yêu mình quá mà!
- Yêu sao lại làm như ăn cướp thế?
- Tôi tưởng như vậy mình mới thích.
- Bị đau ai mà lại thích chứ! Lần sau mình làm nhè nhẹ thôi nhá!
Chứ Đa không ngờ những lời chống chế của mình lại khiến Thào Mỷ dễ tin đến vậy. Thực ra nguyên nhân chính làm cho Chứ Đa trở nên “hùng hục” mỗi lần chung đụng xác thịt với vợ là vì dạo này nó đang mải toan tính chuyện làm ăn, chuyện tạo dựng uy thế và nghĩ kế trả thù các băng nhóm khác đang tìm cách gây khó dễ với mình. Mặc dù đã tính kỹ mọi chuyện trước khi thành lập nhóm Đại Thạch nhưng Chứ Đa không thể lường trước được hết những khó khăn mà mình gặp phải khi thực hiện kế hoạch, đặc biệt là sự phá quấy, chèn ép của các băng nhóm khác.
Chứ Đa không thể nào quên được cái lần nó bị băng nhóm Sói Xám gây sự. Chứ Đa càng cố gắng quên đi thì mọi chuyện lại càng hiện lên rõ mồn một trong tâm tưởng. Tên băng trưởng Ay Co ngồi trên lưng ngựa, chỉ thanh kiếm về phía Chứ Đa, hoạnh hoẹ:
“Mày là thằng nào?”
“Tôi là Chứ Đa ở bên Sủng Pả”.
“Mày sang Xá Chải làm gì?”
“Tôi đi bán hàng”.
“Hàng gì?”
Thoạt đầu Chứ Đa định nói bừa tên một loại hàng nào đó cho xong chuyện, nhưng nhìn đôi mắt cú vọ của Ay Co, biết là có giấu cũng không được, bèn nói thật:
“Tôi bán thuốc phiện”.
“Ai cho phép mày mang thuốc phiện sang đây bán? Mày không biết Xá Chải là vùng đất làm ăn của tao và băng nhóm Sói Xám hay sao?”
“Tôi thật sự không biết. Nhưng tôi nghĩ, việc mua bán ở đâu là tùy mỗi người, sao lại cấm tôi? Pủ Sá ở tận Mã Lỳ còn sang Sủng Pả mua bán cơ mà. Có sao đâu?”
“A! Thằng này láo. Mày dám cãi tao hả? Tao không biết thằng Pủ Sá nào hết. Đây là đất của tao. Tao cấm! Chúng bay đâu! Lục soát, thu hết hàng của nó cho tao!”
Lũ lâu la của Ay Co xông đến quát Chứ Đa xuống ngựa rồi thi nhau lục soát. Nhìn cảnh ấy Chứ Đa sôi máu. Nó đã định liều một phen sống mái, nhưng chợt nhớ đến kế hoạch lâu dài của mình, Chứ Đa đành nuốt hận.
Rất may trước đó Chứ Đa đã bán gần hết hàng, số còn lại không đáng kể. Vốn là kẻ đa mưu túc kế, Chứ Đa đã giấu phần lớn số bạc trắng xuống dưới yên ngựa, khi bọn Ay Co trấn lột chúng chỉ thu được rất ít thuốc phiện và bạc trắng.
Trước khi cùng đồng bọn kéo đi, Ay Co nói với Chứ Đa:
“Mày cất công từ Sủng Pả sang đây mà sao chỉ mang được tí tẹo thuốc phiện thế? Thật chả bõ công chúng tao khám xét. Lần sau mày phải mang nhiều vào nhá. Mày cứ cống cho chúng tao một nửa hàng rồi muốn bán ở đâu thì bán! Hế, hế, hế…”
Nhìn theo Ay Co và bọn hầu cận của hắn, Chứ Đa tức đến lộn ruột. Nó nghĩ trước sau gì sẽ có ngày đem quân đi trả hận. Chứ Đa tự an ủi: Bây giờ vị thế mình còn yếu, lực mình còn nhỏ, đành phải cam chịu chờ thời.
Lần gặp băng nhóm Gấu Đen cũng khiến Chứ Đa uất hận. Hôm ấy, khi vừa mới đi qua Xá Chải đã phải cống nạp cho Ay Co và băng nhóm Sói Xám mất một phần tư số thuốc phiện “thượng hảo hạng” tiếc đến đứt ruột, Chứ Đa gặp ngay bọn lâu la của băng nhóm Gấu Đen. Mấy đứa đang lên cơn vật thuốc ngáp ngắn ngáp dài, nghiêng đầu gãi cổ, gãi tai. Thấy Chứ Đa chúng vội bâu đến. Một thằng nói như van nài ngay trước mũi con ngựa nâu:
“Thằng trẻ! Mày có thuốc phiện không? Cho chúng tao xin một ít! Một ít thôi, không cần nhiều đâu”.
Chứ Đa định lắc đầu bảo không có, song nhìn bộ dạng chúng dẹo dặt, liền bảo:
“Có đây, nhưng mỗi đứa chỉ được một vài điếu thôi”.
Cả lũ vội vàng xúm lại quanh Chứ Đa khi nó vừa nhảy khỏi lưng ngựa. Chứ Đa lấy cái tẩu thuốc trong túi da dê, véo một ít thuốc “thượng hảo hạng” đưa cho bọn chúng. Nhìn chúng tranh nhau hút, Chứ Đa nghĩ thầm: Rồi chúng mày sẽ hết tiền với tao thôi. Hút thuốc này vào chúng mày sẽ thấy sướng lắm. Sướng đến nỗi không thể bỏ được. Có khi chúng mày còn phải bán cả vợ con, nhà cửa đi để lấy tiền mua thuốc hút. Lúc ấy tao đòi giá nào mà chẳng được!
Thấy thuốc quá ngon, chúng gạ Chứ Đa:
“Cho xin mấy điếu nữa đi! Hay là bán cho chúng tao cũng được. Nhưng bán chịu thôi, chúng tao chưa có tiền”.
“Tôi không bán chịu đâu. Có tiền thì mua, không có thì thôi. Tôi đi đây!”
Chứ Đa toan leo lên lưng ngựa thì đột nhiên bọn lâu la của băng nhóm Gấu Đen túm lại vật nó xuống đất. Chúng giằng co quyết liệt với Chứ Đa để cướp túi hàng. Mũi kiếm trong tay Chứ Đa đã toan xỉa vào bụng mấy thằng ăn cướp, nhưng nó chợt nhớ ra cái điều mà nó luôn tự nhắc mình: Hãy tránh đụng độ với các băng nhóm khác dẫn đến hỏng việc lớn. Chứ Đa đành phải cắn răng nhịn nhục xin bọn chúng đừng cướp hết.
Gần như lần nào đi bán hàng Chứ Đa cũng bị các băng nhóm khác dọa nạt, gây khó dễ. Không ít lần Chứ Đa đã phải biếu không chúng cả những gói thuốc phiện “thượng hảo hạng” để được yên bề làm ăn, xây dựng cơ nghiệp. Vậy mà bọn chúng vẫn không tha, thậm chí ngày càng gây khó dễ.
Chính vì đầu óc lúc nào cũng lấn bấn nghĩ ngợi, cùng những mối hận luôn đè nặng trong lòng mà Chứ Đa thường hay cáu gắt với mọi người và nhạt nhẽo cả chuyện ái ân chồng vợ. Nhiều lúc nó làm chuyện đó với Thào Mỷ chỉ cốt cho xong việc, thậm chí là theo thói quen bản năng của một con thú, hoặc vào lúc say rượu không biết mình đang làm gì. Không ít lần nằm ôm Thào Mỷ mà đầu óc Chứ Đa cứ nghĩ đâu đâu. Có lúc ân ái với vợ mà hai hàm răng Chứ Đa nghiến kèn kẹt khiến Thào Mỷ phát hoảng. Nhiều đêm Chứ Đa chung đụng với vợ chỉ là để giải tỏa bớt sự căng thẳng của đầu óc chứ không phải là sự say mê sắc dục. Cái mộng làm giầu, mộng lãnh chúa, mối hận thù... chiếm gần hết tình cảm trong con người Chứ Đa.
Trước sự chèn ép của các băng nhóm, trong thâm tâm Chứ Đa luôn nghĩ đến chuyện phục thù, trả hận. Song Chứ Đa cũng biết rất rõ việc đó chưa thể làm được ngay, phải biết nhẫn nhục chờ đợi đến thời điểm thích hợp. Mọi suy nghĩ của Chứ Đa bây giờ chỉ là làm cách nào để tạo dựng được thế lực mạnh mẽ cho Đại Thạch càng nhanh càng tốt.
Chứ Đa bàn với Seo Lử và Mí Vư thành lập đội quân sĩ của Đại Thạch, với mục đích tăng cường sức mạnh bạo lực trước các băng nhóm khác. Chứ Đa giao cho Seo Lử và Mí Vư đi khắp các xóm trong thung lũng Sủng Pả lựa chọn những trai tráng khoẻ mạnh, đáng tin cậy vào đội quân này; bỏ tiền bạc mua khí giới, tổ chức các buổi dạy võ nghệ cho họ.
Nhờ sự sốt sắng và được việc của Seo Lử, chỉ sau vài tháng thực hiện, đội quân sĩ của Đại Thạch đã hình thành với khá nhiều quân lính. Chứ Đa trực tiếp tổ chức huấn luyện cho đội quân này cùng hai đồng sự đắc lực là Seo Lử và Mí Vư.
Đứng trên mỏm đá cao nhìn các quân lính luyện võ nghệ, Chứ Đa gật đầu vẻ hài lòng, đôi mắt ánh lên tia nhìn quăng quắc, bạo liệt, pha chút nham hiểm.
❖ ❖ ❖
Thào Mỷ âm thầm sống trong sự lạnh nhạt của chồng. Nhiều hôm Chứ Đa mải lo công việc khi về đến nhà đã quá nửa đêm, người say khướt, đi không vững, miệng thở phì phò, luôn mồm nhổ bọt dãi. Sau một hồi nôn mửa thốc tháo, Chứ Đa quát vợ như quát người hầu, bắt vợ dọn dẹp những thứ do hắn phóng uế ra nhà. Những lúc như vậy Thào Mỷ thấy tủi thân, chán chường và cô đơn vô cùng.
Những ngày buồn kéo dài lê thê. Thào Mỷ thường ngồi một mình nghĩ về quãng thời gian đã qua, nhớ lại kỷ niệm giữa mình với Chứ Đa và các bạn cùng bản. Trước mắt Thào Mỷ hiện lên rõ mồn một cảnh “lễ hội Gầu tào” ở Sủng Pả khi Chứ Đa mới từ Mã Lỳ trở về. Một chàng trai khoẻ mạnh, giỏi chữ, giỏi võ như Chứ Đa đã hút hồn bao cô gái đẹp trong lễ hội. Khi Chứ Đa ném quả pao về phía Thào Mỷ cũng là lúc có rất nhiều ánh mắt tiếc nuối, ghen tỵ nhìn theo. Các cô gái hiểu rằng Chứ Đa đã chọn Thào Mỷ. Thào Mỷ rạng rỡ trong niềm sung sướng, hạnh phúc và hãnh diện. Cô cầm quả pao ném về phía Chứ Đa, miệng cười tươi như bông hoa đầu mùa. Chứ Đa đón lấy quả pao, đưa lên miệng gắn cặp môi vào đó như thể muốn ăn, rồi ném trở lại phía Thào Mỷ. Thào Mỷ đón quả pao, đặt vào giữa bộ ngực tròn căng, non tơ giấu sau làn áo ngũ sắc mơn mởn. Sau cái nhìn đắm đuối hướng về phía Chứ Đa, quả pao từ tay Thào Mỷ lại bay về đúng nơi chủ nhân của nó mong muốn. Bất ngờ Thào Mỷ nhìn thấy Mí Vư đang đứng thui thủi ở một góc khuất nhìn cảnh Chứ Đa và Thào Mỷ ném quả pao cho nhau. Đôi mắt Mí Vư buồn thăm thẳm. Thào Mỷ đến bên bạn, hỏi khẽ:
“Mí Vư sao thế? Ngày hội vui, sao lại buồn? Bao nhiêu cô gái đẹp đang nhìn Mí Vư kìa!”
“Vì sao tôi buồn thì Thào Mỷ biết rồi còn gì. Cả lễ hội này Mí Vư chẳng thấy đứa gái nào đẹp bằng Thào Mỷ!”
Thào Mỷ thở dài nhìn Mí Vư. Cô biết Mí Vư thích mình nhưng trong lòng Thào Mỷ đã có Chứ Đa, chỉ có mình Chứ Đa thôi.
Chứ Đa thoáng bực mình khi thấy Thào Mỷ đứng nói chuyện với Mí Vư, quên đón quả pao từ tay mình vừa ném sang. Quả pao rơi xuống đất. Chứ Đa đến bên Thào Mỷ cầm tay cô kéo đi, để Mí Vư đứng trơ trọi một mình.
Thào Mỷ ngoái cổ nhìn Mí Vư, nói với Chứ Đa:
“Mí Vư buồn đấy, Chứ Đa biết không?”
“Biết chứ. Nhưng Thào Mỷ đứng với Mí Vư tôi cũng không vui!” - Chứ Đa nói thẳng tuột, gương mặt toát lên vẻ lạnh lùng.
“Chúng mình là bạn của nhau mà. Sao Chứ Đa lại không vui?”
“Tôi không thích thế”. - Chứ Đa nói dứt khoát.
Thào Mỷ ngơ ngác nhìn Chứ Đa, thâm tâm thấy có điều gì không ổn. Lẽ nào Chứ Đa ghen với Mí Vư? - Thào Mỷ tự hỏi - Chẳng lẽ khi yêu nhau thì không được chơi với bạn nữa à?
Nghe Thào Mỷ nói ra suy nghĩ ấy, Chứ Đa nổi nóng:
“Nếu Thào Mỷ thích Mí Vư thì ném quả pao cho nó đi!” - Nói xong Chứ Đa bước thẳng đến chỗ đánh cù, để mặc Thào Mỷ đứng đó một mình.
Thào Mỷ chạy theo Chứ Đa, nói ấm ức:
“Chứ Đa nói vậy tôi buồn đấy. Chẳng lẽ Chứ Đa nghi ngờ tôi sao?”
Chứ Đa không nói gì. Nó vung tay bổ quả cù mạnh như búa giáng xuống bãi cù đang quay. Một quả cù của ai đó bị chẻ làm đôi. Mọi người nhìn Chứ Đa bằng con mắt vừa ngạc nhiên, vừa thích thú, xen lẫn chút sợ hãi.
Mí Vư lẳng lặng đến bãi cù. Nó vung tay bổ một nhát cực mạnh xuống chiếc cù của Chứ Đa đang quay tít. Cú bổ trúng đích nhưng quả cù của Chứ Đa vẫn quay, trong khi quả cù của Mí Vư nằm “chết” chỏng chơ ngay giữa sới. Mí Vư lắc đầu chịu thua. Nó nhặt quả cù lên, lặng lẽ bỏ đi.
Chứ Đa bỗng ngửa cổ cười khênh khếch. Tiếng cười làm cho mọi người sợ. Thào Mỷ nghe tiếng cười ấy cảm thấy nổi da gà. Một nỗi buồn xa xăm từ đâu ùa về khiến Thào Mỷ thấy bất an.
Tất cả các trò thi thố của lễ hội Gầu tào năm ấy Chứ Đa đều giật giải nhất. Nhìn Chứ Đa thi thố các trò chơi, dân bản vừa sợ vừa thích. Sợ vì nó táo bạo, mạnh mẽ, quyết liệt quá. Thích vì nó giỏi quá, làm được tất cả những điều mà người khác khó lòng làm nổi trong cùng một ngày. Thào Mỷ sợ nhất là trò đánh đu. Hôm ấy cô gái đánh đu cùng Chứ Đa không phải là Thào Mỷ. Vì giận Thào Mỷ, Chứ Đa chạy đến giữa đám đông túm tay một cô gái, lôi thẳng đến phía cây đu. Nó đẩy cô gái lên trước, bám cây đu lên sau. Nó nhún người mấy cái, cây đu tung lên cao vút. Trời đất như nghiêng ngả theo những vòng đánh đu của nó. Cô gái sợ hãi hét lên. Chứ Đa lại càng nhún mạnh hơn. Khi cô gái kia ngất đi vì sợ, Chứ Đa ôm thắt lưng cô ta nhẹ nhàng nhảy xuống, đặt cô gái xuống bãi cỏ, đến thẳng chỗ người chủ lễ nhặt chiếc túi đựng quà thưởng đặt bên cạnh chỗ cô gái đang nằm. Đến chỗ có trò chơi leo dây, nhìn chàng trai trẻ cong mình, mím môi mím miệng leo mãi không được phải tụt xuống, Chứ Đa bảo: “Đợi đấy để tôi lấy túi quà thưởng xuống cho!”. Nhoáng một cái Chứ Đa leo tới đích. Nó nhẹ nhàng cởi chiếc túi đựng quà thưởng, tụt xuống, ấn vào tay chàng trai trẻ vừa nhường dây cho nó.
Chứ Đa bước tiếp đến chỗ cây cột mỡ. Gọi là cột mỡ nhưng thực ra đó là một cây lát hu tươi - loại thân gỗ có vỏ dày, khi bóc vỏ đi thân cây trơn như mỡ. Cây cột cao gần ba sải tay người lớn, gốc được chôn chặt dưới đất. Chiếc túi quà thưởng treo trên đầu cột cứ lắc lư theo nhịp rung của cột khi có người trèo. Suốt từ sáng đến quá trưa mà chiếc túi quà thưởng ấy vẫn còn ở đó. Nhiều người trèo lên tụt xuống mấy lần nhưng đành bó tay. Thấy Chứ Đa đến, một người đứng tuổi đang toan trèo vội nhường chỗ. Thoắt một cái Chứ Đa đã lấy được chiếc túi quà thưởng xuống. Nó đưa chiếc túi thưởng cho người đứng tuổi, rồi bước tiếp về phía mọi người đang thi tài bắn nỏ. Nhìn thấy cái vòng huyền tâm vẽ trên tấm gỗ làm bia vẫn còn nguyên vẹn, Chứ Đa bảo: “Để tôi bắn thử!”. Tách một cái, mũi tên đã cắm vào giữa vòng huyền tâm. Chiếc túi quà thưởng được Chứ Đa trao cho người nhường nỏ. Đến chỗ trò chơi đẩy gậy, Chứ Đa nói với người chủ trò: “Lúc nào đến trận cuối cùng, ông gọi tôi nhá!”. Người chủ trò chỉ tay về phía vòng tròn đang có hai người thi thố môn đẩy gậy, bảo: “Nốt keo này ai thắng sẽ đấu trận cuối cùng”. Chứ Đa nhìn theo tay người chủ trò. Trong chiếc vòng tròn lớn vẽ trên nền đất bằng vôi bột có hai người đàn ông lực lưỡng đang tranh tài. Tiếng hò reo, tiếng trống nổi lên rộn rã cổ vũ cho họ. Sau một hồi giằng co quyết liệt, người đàn ông có chiếc đầu hói đẩy được đối thủ ra khỏi vòng tròn. Anh ta đưa tay áo lau mồ hôi trên gương mặt đỏ gay, nói giọng thách thức: “Nào, ai có giỏi thì vào đây thi đấu trận cuối cùng!”. Chứ Đa nhìn anh ta, nói tỉnh bơ: “Thì anh cứ nghỉ một chút cho lại sức đã, rồi tôi sẽ đấu với anh”. Người đàn ông đầu hói nhìn Chứ Đa, thấy nó nhỏ bé hơn mình nên có vẻ xem thường. Anh ta bảo: “Cần gì phải nghỉ. Có đấu thì đấu luôn đi để tôi còn lĩnh giải!” Dưới sự điều khiển của người chủ trò, Chứ Đa và người đàn ông đầu hói bước vào trong vòng tròn. Mỗi người cầm chắc một đầu chiếc gậy nửa xanh nửa đỏ, làm bằng tre núi, dúi dúi về phía đối thủ để lượng sức. Sau tiếng vỗ tay đánh “bốp” của người chủ trò là cuộc tỉ thí ngang tài ngang sức. Tiếng trống giục giã, tiếng hò reo nổi lên náo nhiệt khiến cuộc đấu càng thêm quyết liệt. Hết hai keo hoà nhau, họ bước vào keo thứ ba để phân thắng bại. Chứ Đa đứng thế xuống tấn vững như một tảng đá. Đợi cho đối thủ dùng hết sức đẩy đến khi chững lại, nó liền phản đòn. Cú phản đòn của nó nhanh đến mức người đàn ông đầu hói không kịp phản xạ, ngã bổ chửng ra ngoài vòng tròn. Chứ Đa đưa tay kéo đối thủ đứng dậy rồi thản nhiên bước đến nhặt túi quà thưởng đưa cho đối thủ vừa bị mình đánh bại.
Trò chơi thu hút rất nhiều người trên một bãi cỏ rộng vẫn đang hồi náo nhiệt. Đó là cuộc thi ném còn. Cây còn làm bằng tre mai nối với một cây vầu, được chằng buộc xung quanh bởi những sợi dây sân đừng - một loại dây rừng rất chắc. Phía trên ngọn cây vầu là một vòng tròn uốn bằng cật tre, to như miệng quẩy tấu, được bọc giấy bản sơn đỏ, có hình răng cưa mầu xanh diềm xung quanh. Những quả còn được khâu bằng vải nhiều mầu, có các tua ngũ sắc rất đẹp. Đầu quả còn là cái túi vải nhỏ bằng nắm tay trẻ con, đựng cát mịn bên trong. Dân bản tập trung ở bãi còn rất đông. Họ đang thi nhau tung những quả còn về phía cái vòng tròn mầu đỏ trên ngọn cây vầu. Những quả còn ngũ sắc bay lên lượn xuống rất đẹp, trông xa chẳng khác gì những con chim én đang bay lượn dưới nắng xuân sớm. Thấy mọi người tung mãi mà chẳng có quả còn nào trúng đích hồng tâm, gương mặt ông chủ lễ và tộc trưởng Nỏ Pó đã bắt đầu hiện lên những nét lo lắng. Họ lo là phải, vì trời đã ngả về chiều, mây đen đang dần sà xuống thung lũng. Ở Sủng Pả khi chiều đến bóng tối thường tràn về rất nhanh. Nếu vòng tròn hồng tâm không có người ném thủng thì lễ hội năm nay coi như chưa trọn vẹn, việc làm ăn của cả bản sẽ không thuận trong suốt một năm. Chứ Đa lặng lẽ nhặt một quả còn, quay quay trên tay, mắt nhìn lên vòng tròn hồng tâm. Vút một cái, quả còn từ tay nó lao thẳng đến vòng tròn đỏ, chui qua. Tiếng hò reo vang rừng, vọng núi. Tộc trưởng Nỏ Pó cùng người chủ lễ hội Gầu tào phấn khởi đem túi quà thưởng trao tận tay Chứ Đa. Ông chủ lễ bảo: “May quá! Nếu năm nay không có ai ném thủng được vòng hồng tâm của cây còn thì cả bản gặp dông, sẽ phải đem súng kíp ra bắn!”
Chiếc túi quà thưởng của giải thi ném còn được Chứ Đa trao lại cho Thào Mỷ. Nhận túi quà thưởng rất có giá trị từ tay Chứ Đa nhưng Thào Mỷ không hề vui. Trong thâm tâm cô cứ thấy lo lắng về một điều gì đó rất mơ hồ. Nhưng rồi tình yêu, sự vui vẻ của lễ hội, cộng với tính khí thất thường của tuổi trẻ đã khiến Thào Mỷ sớm quên mau những nỗi buồn kiểu ấy. Cô lại hoà mình vào không khí của lễ hội người Mông, của bản làng. Cái tươi vui, rực rỡ của mùa Xuân, của tình người, của tình yêu đầu đời làm cho thân thể Thào Mỷ mọng căng, tràn đầy sức sống; cặp mắt cô sáng long lanh, đôi má ửng hồng, đôi môi thắm đỏ. Các trai bản luôn nhìn ngắm Thào Mỷ bằng đôi mắt háo hức, đắm say và thèm khát...
❖ ❖ ❖
Vắng chồng Thào Mỷ chẳng biết làm gì. Vốn là người ham việc, Thào Mỷ cảm thấy ngồi chơi không thật là buồn. Đã mấy lần Thào Mỷ đòi đi theo chồng để giúp những việc lặt vặt cho đỡ buồn, nhưng Chứ Đa không nghe. Hắn bảo:
- Việc làm ăn là của đàn ông. Đàn bà chỉ nên lo chuyện sinh đẻ, lo việc nhà cửa, bếp núc, lợn gà.
Chứ Đa nói là vậy, nhưng thực tế Thào Mỷ cũng chẳng phải làm gì, vì mọi việc đã có người hầu. Riêng chuyện sinh đẻ thì Thào Mỷ phải lo. Bất giác Thào Mỷ liếc mắt xuống cái bụng đã lùm lùm của mình, đưa đôi tay mềm xoa xoa trên cái bụng, mơ màng nghĩ đến niềm vui, niềm hạnh phúc được làm mẹ nay mai. Nghĩ đến đó Thào Mỷ cảm thấy đỡ buồn trước cuộc sống vô vị hiện tại của mình.
Một buổi sáng Chứ Đa vắng nhà, Thào Mỷ đang nằm nghĩ miên man trên chiếc phản gỗ lạnh lẽo, trong sự cô đơn đến ghê người, bỗng có tiếng ai đó thì thầm:
- Thào Mỷ ơi! Thào Mỷ.
Thào Mỷ ngập ngừng bước ra. Mí Vư đang đứng ở bậc cửa với cặp mắt của kẻ si tình. Thào Mỷ thoáng giật mình, hỏi vẻ lo lắng:
- Mí Vư à, có việc gì thế?
- Chẳng có việc gì đâu. Tôi nhớ Thào Mỷ đến thăm thôi mà!
- Mí Vư về đi! Thào Mỷ đã có chồng rồi, đừng làm khổ nhau nữa!
Mí Vư bất chợt nhào đến ôm lấy Thào Mỷ, giọng thổn thức:
- Tôi biết chứ. Nhưng Thào Mỷ ơi, tôi yêu Thào Mỷ quá rồi!
Thào Mỷ đẩy Mí Vư ra, nói trong hơi thở gấp gáp:
- Không được đâu. Mí Vư đừng làm thế. Chứ Đa mà biết là chết cả hai đấy! Mí Vư về đi. Mau lên!
Mí Vư vẫn cố tình:
- Chứ Đa đi bán thuốc phiện ở xa rồi, không biết được đâu.
- Người hầu, người hầu. - Thào Mỷ chỉ tay xuống bếp.
- Người hầu đi chợ cả rồi! - Mí Vư vừa nói vừa ghì chặt lấy Thào Mỷ.
Thào Mỷ cố vùng ra nhưng không được. Trong cơn tuyệt vọng, Thào Mỷ chợt buông tay, người rũ ra như tầu lá úa, để mặc cho Mí Vư ôm chặt mình trong đôi tay rắn chắc của kẻ trộm tình. Sự nồng nàn, liều lĩnh của Mí Vư làm cho Thào Mỷ bối rối không làm chủ nổi bản thân. Đầu óc Thào Mỷ quay cuồng, chao đảo. Họ cùng ngã xuống chiếc phản gỗ. Thào Mỷ đưa ngón tay lên miệng cắn cho tỉnh cơn mộng mị. Máu chảy đầy miệng nhưng Thào Mỷ vẫn không tỉnh được, đành nhắm mắt buông thả, mặc thây cho số phận.
Mí Vư vừa thở phì phò, vừa nói lảm nhảm như người mê sảng:
- Được yêu Thào Mỷ tôi chết cũng đáng. Tôi chẳng sợ Chứ Đa đâu, chỉ sợ Thào Mỷ không chiều tôi thôi.
Thào Mỷ vừa kêu khóc vừa cố sức đẩy tấm thân rắn chắc của Mí Vư đang đè trên bụng mình:
- Mí Vư có thương tôi thì bỏ tôi ra rồi về đi! Đứa con trong bụng tôi sắp chết rồi đấy. Trời ơi, tôi làm sao thế này?
Tuy miệng nói thế nhưng đôi tay của Thào Mỷ bất chợt làm ngược lại. Hai cánh tay trắng muốt, mềm mại của Thào Mỷ cứ uốn lượn như hai con bạch xà, quấn chặt lấy eo lưng Mí Vư kéo về phía mình một cách mê muội, cuống cuồng, liều lĩnh.
Sau lần vụng trộm với Mí Vư, Thào Mỷ thấy tâm can bao nỗi dày vò. Cảm giác có lỗi với chồng khiến Thào Mỷ luôn áy náy và tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ gặp Mí Vư nữa. Nhưng cũng sau lần ấy Thào Mỷ mới biết thế nào là sự nồng nàn của quan hệ xác thịt. Lấy Chứ Đa đã được gần một mùa nương nhưng chưa lần nào Thào Mỷ thấy quan hệ chồng vợ được thỏa mãn, mà phần nhiều là phải chịu đựng. Sự thô bạo của Chứ Đa trong đêm đầu tiên làm vợ khiến Thào Mỷ không thể quên được cảm giác đau đớn, sợ hãi. Những lần sau đó Chứ Đa đỡ thô bạo hơn nhưng hắn lại làm tình một cách vô cảm trong lúc say rượu, khiến cho Thào Mỷ mất hết cảm giác đê mê, sung sướng. Thào Mỷ nhận thấy cái hôm vụng trộm với Mí Vư, tuy hai người không thể thoát khỏi cảm giác nơm nớp sợ hãi và tội lỗi, nhưng đó lại là lần đầu tiên Thào Mỷ cảm nhận được “cái thật” cũng như ma lực của việc ái ân. Hôm đó Mí Vư đã mang lại sự thỏa mãn thực sự về xác thịt cho Thào Mỷ.
Những hôm Chứ Đa đi buôn bán dài ngày, người hầu đi chợ xa, Mí Vư lại đến. Thào Mỷ kiên quyết không cho vào nhà. Mặc dù đuổi được Mí Vư đi nhưng trong thâm tâm Thào Mỷ lại thấy tiếc cho mình và thương hại cho kẻ si tình kia. Tuy vậy Thào Mỷ vẫn thấy việc đuổi Mí Vư đi là đúng.
Những tưởng Thào Mỷ và Mí Vư sẽ quên được nhau, nào ngờ số kiếp lại làm cho hai người ngày càng nghĩ đến nhau nhiều hơn. Chứ Đa vẫn không bỏ được tình trạng mải lo việc đến nỗi “bỏ quên” cả vợ lủi thủi ở nhà một mình. Những đêm khuya về nhà hắn vẫn say khướt, nôn mửa. Khi tỉnh dậy hắn lại hùng hục làm tình, bất chấp Thào Mỷ có thích hay không. Thào Mỷ cảm thấy mỗi lần chung đụng với chồng là một lần mình phải chịu đựng cực hình. Tự nhiên Thào Mỷ nhớ đến Mí Vư.
- Thào Mỷ ơi! Thào Mỷ.
Mí Vư lại đến. Lần này Thào Mỷ không đuổi Mí Vư về nữa.
- Chứ Đa đi đâu Mí Vư có biết không? - Thào Mỷ hỏi.
- Đi bán hàng xa lắm. Mấy hôm nữa mới về.
- Hôm nay người hầu cũng đi chợ hết rồi. - Thào Mỷ vừa nói vừa mở cửa cho Mí Vư vào nhà.
Trong hơi thở hổn hển, Thào Mỷ nhắc Mí Vư:
- Nhè nhẹ thôi. Trong bụng Thào Mỷ có đứa con đấy!