Cuộc đánh chiếm Cao Mã thắng lớn khiến Chứ Đa sướng phát cuồng. Hầu hết những người “cứng đầu, cứng cổ” ở đây đều đã bị quân lính của Đại Thạch giết chết. Người cầm đầu đội quân chống lại Chứ Đa là tộc trưởng Nhè Gió. Ông nổi tiếng là người giỏi võ nghệ, tính cách bạo liệt. Nhưng ông chỉ dùng võ nghệ vào việc trừng trị kẻ ác để bảo vệ dân lành. Mặc dù tính cách bạo liệt nhưng Nhè Gió lại sống rất có tình người. Ông chỉ thực sự trở nên bạo liệt trong những lúc cần thiết. Từ ngày Nhè Gió trở thành tộc trưởng, dân bản ở Cao Mã có một cuộc sống yên ổn, ấm no. Người dân Cao Mã đang vui vẻ làm ăn thì xảy ra “họa Đại Thạch” do Chứ Đa cầm đầu. Dẫu trước đó, khi nghe tin vùng Pả Lý bị quân Đại Thạch đánh chiếm, đến nỗi tộc trưởng Cò Diu để cứu dân lành đã phải chấp nhận dâng Pả Lý cho Chứ Đa, Nhè Gió đã có sự phòng bị. Nhưng ông không thể ngờ Đại Thạch lại mạnh đến thế. Nhè Gió không lường trước được rằng đội quân mà mình dày công luyện tập võ nghệ chẳng thấm vào đâu so với đội quân thiện chiến của Chứ Đa. Sự quyết liệt, dũng cảm của quân Cao Mã không thể chống lại được sự dã man, khát máu của quân Đại Thạch. Một điều khác biệt giữa tộc trưởng Nhè Gió so với tộc trưởng Cò Diu là ông quyết không chịu dâng Cao Mã cho Đại Thạch. Sự cứng đầu, cứng cổ ấy của Nhè Gió khiến Chứ Đa càng khát máu hơn. Hắn vung kiếm ra lệnh cho binh lính “giết chết hết mọi đứa cứng đầu,cứng cổ!”. Riêng đối với Nhè Gió, hắn ra lệnh bắt sống để về trị tội.
Dưới con mắt Chứ Đa, chiến lợi phẩm lớn nhất trong cuộc đánh chiếm Cao Mã không phải là của cải, vũ khí, mà đó chính là tộc trưởng Nhè Gió. Hắn thấy Nhè Gió quả là một người phi thường. Ngoài dáng vẻ cao lớn, rắn chắc của Nhè Gió, Chứ Đa còn thấy toát lên từ con người này một ý chí mãnh liệt, sự thông minh, can đảm hiếm có. Việc bắt được Nhè Gió đối với Chứ Đa là một kỳ tích. Hắn thừa biết rằng hôm ấy nếu không vì xả thân cứu một phụ nữ bị quân lính Đại Thạch làm nhục thì Nhè Gió chẳng dễ gì bị bắt. Bỗng dưng Chứ Đa thấy ghen tức với con người tài giỏi và đầy dũng khí này. Sau mấy đêm suy nghĩ, Chứ Đa tìm ra một cách tra tấn Nhè Gió cực kỳ dã man và kỳ quái. Hắn cho rằng, bằng kiểu tra tấn này, nếu hàng phục được Nhè Gió để làm phụ tá cho mình thì sẽ rất có lợi cho Đại Thạch, bằng không thì sẽ hành quyết Nhè Gió theo kiểu “chết từ từ” để làm gương cho những kẻ khác có ý đồ chống lại Đại Thạch. Chứ Đa sai người gọi Mí Vư đến để hắn giao việc.
- Chủ tướng gọi tôi có việc gì? - Mí Vư hỏi.
- Ông vào đây! - Chứ Đa chỉ tay ra hiệu cho Mí Vư vào phòng mình. Khi hai người đã ngồi yên vị trên ghế đá, Chứ Đa rót rượu rắn ra bát, nói với Mí Vư:
- Ông đi tìm thợ giỏi đục đá nhất về đây!
- Để làm gì hả chủ tướng?
- Ông không phải hỏi. - Chứ Đa gắt. - Ông làm ngay đi! Tôi cho ông năm ngày để đi tìm thợ. Chậm hơn là bị phạt!
Khi Mí Vư sang Vân Bắc tìm được mấy người thợ đá giỏi dẫn về, Chứ Đa vui lắm. Hắn đích thân hướng dẫn cho tốp thợ đục một cái cột bằng đá vôi, màu xanh đen, dài gần hai sải và to quá một vòng tay ôm của người lớn. Phía trên đầu cột đục hai cái tai đá khá to, đối xứng hai bên. Phần giữa mỗi cái tai đá ấy đục một lỗ tròn chỉ vừa đút lọt nắm tay người. Sau ba ngày cái cột đá kỳ quặc được đục xong. Người thợ cả hỏi Mí Vư:
- Thưa ông, đục cái cột đá này để làm gì?
- Tôi cũng không biết. Đây là ý của chủ tướng Chứ Đa.
- Cả đời tôi đục không biết bao nhiêu cột đá, nhưng chưa có cái cột nào kỳ lạ và lớn như cái cột đá này! - Người thợ đá nói với Mí Vư, ánh mắt ông ta toát lên vẻ ngạc nhiên lẫn sợ hãi.
Chứ Đa rất ưng ý với cái cột đá. Hắn lệnh cho Mí Vư sai hàng chục trai tráng khoẻ mạnh khiêng cái cột đá đến dựng ở cạnh Giếng Đá, gần khu vực Miệng Hổ.
❖ ❖ ❖
Chứ Đa tra tấn Nhè Gió bằng cách cho quân lính treo ông ta lên cột đá theo kiểu ôm cột. Hắn sai lính nhét hai bàn tay Nhè Gió lọt vào hai cái lỗ ở tai đá, chèn chặt lại để treo người lên. Mục đích của Chứ Đa là làm cho Nhè Gió đau đớn, khốn khổ mà hàng phục. Toàn thân trước Nhè Gió bị áp sát vào cột đá không thể cựa quậy được. Đôi bàn chân của ông chỉ vừa chạm tới đất trong tư thế chơi vơi nửa treo nửa đứng. Sức nặng cơ thể kéo ghì xuống khiến đôi cổ tay của ông bị gồng cứng. Chẳng mấy chốc đôi cổ tay của ông sưng vù, bầm tím. Máu tụ từ đó ứa ra, chảy thành dòng từ hai cái lỗ ở tai đá, loang xuống khắp thân cột. Nhè Gió cắn chặt môi để nén sự đau đớn khủng khiếp đang hành hạ mình. Chứ Đa ngồi trên hòn đá hình ngai, một tay ôm người con gái trẻ đẹp mà hắn mới cướp được, tay kia cầm bầu rượu rắn ngâm cả con đưa lên miệng tu ừng ực. Hắn cười sằng sặc nhìn cảnh Nhè Gió đang giãy giụa trong cơn đau đớn tột độ của đòn tra tấn cực hình. Cô gái trẻ trong tay Chứ Đa rú lên sợ hãi, người cô lả đi. Nhìn thấy những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt tái nhợt của cô gái, Chứ Đa nổi khùng. Hắn bất ngờ vứt bầu rượu xuống đất, vật ngửa cô gái ra lột hết áo váy, thẳng tay lẳng tấm thân trần như nhộng của cô về phía cột đá. Đoạn Chứ Đa đến bên cột đá, ngó mắt trừng trừng nhìn Nhè Gió, hỏi giật giọng:
- Nhè Gió, mày có chịu hàng phục tao không? Mày có muốn con nặc nữ này cũng bị treo cột đá như mày không? Hả?
Nhè Gió im lặng. Đôi mắt ông quắc lên những tia dữ dội nhìn xoáy vào bộ mặt độc ác giấu sau vẻ điển trai của Chứ Đa, khiến hắn phát hoảng.
Chứ Đa thét lên điên loạn:
- Hay là mày muốn chết? Tao sẽ cho mày chê…ết… chết!
Nhè Gió vẫn im lặng. Đúng hơn là ông không còn sức để nói. Suốt mấy tiếng đồng hồ bị treo thân trong tư thế ôm cột đá, hai cổ tay bị gãy sưng tấy, tím bầm, máu chảy quanh cột đá đã đông quánh lại, đen sì, khiến Nhè Gió chỉ còn thoi thóp thở. Chứ Đa khoái trá nhìn cảnh Nhè Gió bị treo trên cột đá đang chết dần dần. Bỗng hắn quát bọn lính, giọng rít lên cay độc:
- Treo đứa con gái kia lên cột đá để cho chúng nó cùng ôm cột mà chết! - Chứ Đa chỉ tay về phía cô gái trẻ vừa bị hắn quăng xuống đất đang nằm ôm bụng quằn quại. Trên thân thể nõn nà của cô gái đầy những vết tím bầm, rớm máu!
Một tên lính cúi đầu trước mặt Chứ Đa, nói lí nhí:
- Nó là một đứa gái đẹp, thưa chủ tướng!
- Đẹp cũng treo lên. Ta không thể tha thứ cho kẻ nào dám cưỡng lại ta và thương xót cho kẻ thù của Đại Thạch. Làm ngay đi!
Bọn lính xúm vào lôi người con gái trần như nhộng treo lên cột đá phía đối diện với Nhè Gió. Trong đám lính ấy có Seo Phù, một người lính trẻ với vẻ mặt hiền khô. Vừa chèn bàn tay cô gái vào cái lỗ trên tai đá, Seo Phù vừa âm thầm khóc. Thấy Chứ Đa đến gần, Seo Phù vội cắn chặt môi ghìm tiếng nấc và lau nhanh dòng nước mắt. Seo Phù biết rõ một điều, nếu để Chứ Đa nhìn thấy mình khóc vì thương xót cho cô gái này thì nhất định anh sẽ bị hắn phạt rất nặng. Đối với Chứ Đa, đã là binh sĩ thì phải giết chóc, không được phép mềm lòng, vì mềm lòng sẽ nhụt chí dẫn đến hỏng việc lớn!
Tiếng kêu thét xé ruột của cô gái khi bị treo lên cột đá làm náo động cả thung lũng Sủng Pả, khiến chim chóc không dám chuyền cành, thú rừng chẳng thiết đi kiếm mồi; gió núi như ngừng thổi; mây trên trời ngừng trôi. Seo Phù và mấy người lính chỉ còn biết ôm lấy mặt, ngồi thụp xuống cạnh những mỏm đá xám dưới chân. Nước mắt họ rơi xèo xèo trên đá, bốc lên thành những luồng hơi nóng bỏng, đỏ như máu. Họ thấy tâm can bị cắn rứt vì vừa làm một điều ác quá sức tưởng tượng của con người, dẫu rằng họ phải làm theo lệnh của chủ tướng. Trong lòng họ cảm thấy bất an. Và họ nghĩ, mình không thể theo Chứ Đa làm điều ác mãi được! Đôi mắt Seo Phù ánh lên những nét khác lạ so với mọi ngày. Anh đưa mắt nhìn các bạn lính, nhận thấy ánh mắt họ có sự đồng tình.
Ba ngày sau Chứ Đa sai quân lính đem xác Nhè Gió và cô gái trẻ ném xuống Giếng Đá. Một người lính trẻ vì quá kinh hoàng, khiếp đảm đã hoảng loạn nhảy xuống theo. Từ đấy, cứ những đêm trái gió, trở trời người dân quanh vùng lại nhìn thấy những luồng ánh sáng như lân tinh bốc lên, cháy đỏ, lao hun hút vào khoảng không đen thẳm.
Sau cuộc hành hình dã man Nhè Gió và cô gái trẻ, Chứ Đa đã biến cái cột đá vô tri vô giác này thành cột đá tử thần, cột đá máu! Những tù binh cứng cổ, những kẻ phạm tội với Đại Thạch, những người lính dám trái lời chủ tướng... đều bị Chứ Đa cho treo lên cột đá này. Họ phải ôm cột đá chết từ từ trong sự đau đớn tột độ! Xác của họ đều bị Chứ Đa cho quân lính ném xuống Giếng Đá không đáy, biến cái hố đá này thành nấm mồ chung của bao con người!
❖ ❖ ❖
Mỗi lần hành hình ai đó trên cột đá, Chứ Đa đều bắt tất cả dân chúng đến xem để hù dọa những người có ý định chống lại Đại Thạch hoặc không nghe theo lời hắn. Hôm nay Dính báo cho Mùa bí mật đến xem. Trước khi đi, Dính bảo:
- Mùa à, chị em mình phải quấn khăn kín mặt, kín đầu kẻo có người của Chứ Đa nhìn thấy là không hay đâu!
Dính giúp Mùa quấn khăn che mặt kỹ đến mức bản thân họ cũng không dễ nhận ra nhau. Hai người hồi hộp đi về phía có cái “cột đá máu” sắp sửa treo người! Đến nơi họ đã thấy bà con dân bản tụ tập khá đông, gương mặt người nào cũng toát lên vẻ sợ hãi, hoảng loạn và u uất! Đây không biết là lần thứ bao nhiêu dân bản phải ra nơi này để chứng kiến cảnh giết người tàn bạo có một không hai của bạo chúa Sùng Chứ Đa. Lần nào đi xem về họ cũng ước mong từ nay trở đi sẽ không bao giờ còn phải nhìn thấy cảnh tang thương này nữa, bởi bà con đã quá kinh hoàng mỗi khi bị quân sĩ Đại Thạch ép buộc đi xem hành hình những tội nhân bị treo cột đá. Nhưng cái ác đâu đã chịu dừng lại. Cột đá kia vẫn tiếp tục treo người!
Dính kéo Mùa vào một chỗ gần cột đá nhưng tương đối khuất. Hai người lẩn nhanh vào đám đông lô nhô. Thật may không ai nhận ra họ vì tất cả mọi sự chú ý đều hướng về phía cột đá và hai kẻ tử tội, một nam một nữ. Họ đều là người ở Sủng Pả, chỉ kém Chứ Đa chừng vài tuổi. Họ “mắc tội chết” chỉ vì yêu nhau mà không xin phép Chứ Đa, lại còn toan rủ nhau đi trốn. Hai người đều bị trói chặt bằng dây da trâu, trông họ hết sức bạc nhược. Người con trai vùng vẫy quyết liệt khi bị những tên lính Đại Thạch kéo về phía cột đá, đôi mắt anh toát lên vẻ căm thù tột độ, miệng không ngớt chửi rủa Chứ Đa và đội quân Đại Thạch. Anh ta hét lên:
- Chứ Đa! Mày là quỷ chứ không phải là người. Chúng tao có tội gì mà mày treo cột đá? Con người khi lớn lên thì phải lấy chồng lấy vợ, sao mày lại cấm đoán? Tao chết sẽ biến thành lửa để đốt cháy mày!
Đến gần cột đá người con trai bất ngờ lao đầu vào cột. Nhưng một tên lính của Chứ Đa nhanh hơn. Nó nhào tới chắn cú húc, liền bị đầu của kẻ tử tội thúc phải bụng, miệng hộc lên, đôi mắt trợn ngược, ngã vật xuống dưới chân cột đá. Cú húc đầu cực mạnh của kẻ tử tội muốn tìm đến cái chết nhanh nhất đã làm cho tên lính suýt vỡ bụng.
Người con gái bị tên lính khác cầm chiếc que gài vào miệng. Hắn làm như vậy vì sợ kẻ tử tội này cắn lưỡi chết trước khi bị treo lên cột. Đôi mắt cô gái quắc lên nhìn tên lính như muốn thiêu cháy hắn khiến tên lính phải cúi mặt xuống đất. Thừa cơ cô gái vùng khỏi tay tên lính, lảo đảo chạy đến với người yêu.
Chứ Đa ngồi trên chiếc ghế đá hình ngai, tay ôm Sáy, vợ ba của hắn. Sáy được Chứ Đa sủng ái nhất vì thị có gương mặt và thân hình rất đẹp, lại biết cách chiều chuộng chồng. Nhìn bề ngoài thị rực rỡ như một bông hoa rừng, nhưng bên trong cái đầu, cái bụng của thị luôn nghĩ tới những điều ác. Thị giống như một con cọp đói luôn khát thèm cảnh đầu rơi máu chảy. Từ ngày Chứ Đa cho dựng cột đá rất nhiều lần thị đòi Chứ Đa cho đi xem cảnh hành hình. Mỗi lần đi xem thị đều được Chứ Đa ôm ngồi trên chiếc ghế đá hình ngai để xem cảnh hành quyết kinh hoàng. Thị có thú vui quái gở là mặc áo váy rất hở hang, gần như trần truồng trước đám đông. Chứ Đa cũng thích được ôm Sáy trong những lúc thị khỏa thân giữa thanh thiên bạch nhật. Một tay Chứ Đa ôm Sáy, tay kia hắn cầm bầu rượu ngâm rắn cả con thỉnh thoảng đưa lên miệng ngửa cổ tu ừng ực. Nổi hứng lên hắn đưa chiếc miệng đầy bọt dãi của mình đớp đớp đôi bầu vú trắng ngần, căng mọng, nóng hổi của Sáy. Nhìn thấy kẻ tử tội toan lao đầu vào cột đá tự vẫn để chết cho nhanh, tránh được sự đau đớn tận cùng khi bị treo lên cột đá; tiếp đó lại nhìn thấy tên lính bị kẻ tử tội kia thúc đầu vào bụng đang nằm quằn quại dưới đất, Chứ Đa bực dọc ném bầu rượu xuống đất,quát lớn:
- Đồ ăn hại! Chúng mày là một lũ ăn hại! Treo cả thằng kia lên! - Chứ Đa chỉ tay về phía tên lính nằm dưới chân cột đá.
Đang nằm quằn quại ôm bụng tên lính vội bật dậy, bò lồm cồm đến trước mặt Chứ Đa vái lậy như tế sao!
Một kẻ nào đó ấn vào tay Chứ Đa bầu rượu rắn mới. Hắn ngửa cổ tu ừng ực, phẩy tay ra hiệu cho bọn lính treo hai kẻ tử tội lên cột. Bọn lính run rẩy đến bên chàng trai và cô gái, lặng lẽ cởi trói, kéo tay họ đút vào hai lỗ tai cột đá, đóng nêm chèn chặt. Tiếng la hét đau đớn của cô gái và chàng trai át cả tiếng dùi đục đóng nêm, át cả tiếng cười khênh khếch của Chứ Đa cùng những tiếng nấc nghẹn ngào của bà con trong bản đang đứng xung quanh. Tiếng kêu thét đầy ai oán của họ vọt lên trời xanh, len vào những đám mây đen đang bao phủ bầu trời Sủng Pả, vạng vào núi đá, vẳng tới rừng sâu rồi tan vào hư không! Người mẹ của cô gái đổ xuống ngất lịm. Người bố của chàng trai không kìm nổi lòng căm thù bất ngờ rút con dao nhọn giấu trong bụng áo lao lên phía Chứ Đa đang ngồi, quyết một phen sinh tử. Ông bị bọn lính của Chứ Đa chặn lại. Con dao nhọn văng khỏi tay người đàn ông quả cảm. Sau cái hất đầu của Chứ Đa, bụng của người đàn ông manh động lĩnh trọn mũi giáo của một tên lính Đại Thạch. Ông từ từ gục xuống!
Nhìn thấy cảnh ấy Mùa hét lên và lao về phía Chứ Đa. Nhưng miệng bà bỗng cứng lại, tiếng hét tắc nghẹn nơi cổ họng. Mùa gục xuống bất tỉnh. Dính vội ôm lấy Mùa, dìu về phía nương ngô đang kỳ vàng lá.
❖ ❖ ❖
Sự khủng khiếp của kiểu giết người dã man này làm khổ cả người đang sống. Có người đi xem cảnh hành quyết ôm cột đá khi trở về nhà sợ đến nỗi phát điên, phát dại. Vào những đêm trở trời xung quanh “cột đá máu” có hàng trăm bóng ma đen cứ dập dờn, lảng vảng, cùng với những tiếng kêu khóc thảm thiết, ai oán lẫn trong tiếng gió núi, mưa ngàn. Chẳng biết trời xanh có thấu được nỗi oan khuất, đau thương của những linh hồn phiêu bạt hay không mà chẳng thấy ông Trời ra tay trừng phạt kẻ ác. Người dân ở Sủng Pả và các vùng lân cận đau đớn hỏi nhau: Làm cách nào để chặn được bàn tay độc ác của Chứ Đa và quân lính Đại Thạch? Biết đến bao giờ cái cột đá kia mới bị đạp đổ? Tuy chưa tìm được câu trả lời nhưng bà con dân bản đều hiểu rõ một điều, để đạp đổ cái cột đá đó không khó, cái khó nhất là đánh đổ tên bạo chúa Sùng Chứ Đa, bởi chính hắn mới là thủ phạm gây nên những tội ác tày trời kia. Cái cột đá thực ra chỉ là một dụng cụ để Chứ Đa thực hiện điều hắn muốn!
Từ khi tận mắt chứng kiến cái cảnh giết người dã man mà Chứ Đa cùng quân lính của hắn thực hiện, Mùa không thể ngờ được rằng thằng Chứ Đa - đứa con máu thịt của mình - lại có thể trở thành kẻ độc ác, dã man đến vậy! Bà bỗng thấy tiếc cho công sức của mình suốt nửa đời vất vả, lam lũ vì nó; tiếc cho những ngày đêm bà mòn mỏi mong chờ được gặp lại đứa con yêu! Mùa bỗng thấy Chứ Đa là một con hổ ác, không phải là đứa con trai mà bao ngày đêm bà hằng nhớ thương, mong ngóng. Tình thương con của người mẹ chẳng biết biến đi đâu hết, thay vào đó là sự căm giận tột cùng trước tội ác mà Chứ Đa gây ra cho biết bao người dân vô tội. Đến lúc này Mùa mới thật sự tin lời của Dính, tin những câu chuyện mà Dính đã kể khi gặp lại bà sau bao năm xa vắng. Mùa không thể hiểu nổi tại sao Chứ Đa từ một thằng trai tốt lại trở thành một tên bạo chúa? Bà cứ tự hỏi: Chẳng lẽ những đồng bạc trắng đã biến con mình trở thành một kẻ bất lương thế sao? Hay quyền lực đã đẩy nó đến chỗ mất hết tính người như vậy? Hay vì mất cha mất mẹ đã khiến Chứ Đa trở thành mãnh thú? Liệu có phải ma quỉ nhập vào hồn nó không?... Tự hỏi chán Mùa lại nghĩ: Tại vì sao nó trở nên ác thì cũng thế cả, việc cần làm bây giờ là phải sớm chặn bàn tay tội ác của nó lại. Nhưng chặn bằng cách nào đây? Ai sẽ giúp mình làm việc đó? Mùa nghĩ mãi, nghĩ mãi và hình ảnh tộc trưởng Nỏ Pó hiện lên trong đầu bà. Phải rồi, Nỏ Pó. Tộc trưởng Nỏ Pó là người đáng kính, ai cũng phải nghe lời. Nghĩ đến việc Chứ Đa nghe lời Nỏ Pó bỏ điều ác về với điều thiện Mùa sung sướng như vớ được của. Bà xăm xăm bước về phía ngôi nhà của tộc trưởng.
May quá Nỏ Pó đang có nhà. Nhìn thấy Mùa, ông kêu lên:
- Ôi a, con Mùa còn sống trở về thật sao? Cả bản này ai cũng tưởng mẹ Chứ Đa chết rồi chứ. Vào nhà đi, rồi nói cho ta nghe từ bấy đến nay con đi đâu, làm gì?
Mùa kể lại cho Nỏ Pó nghe thời gian qua của mình, rồi hỏi trong đau đớn:
- Tộc trưởng có biết Chứ Đa làm việc ác không?
- Biết chứ! Nhưng bây giờ ta không còn là tộc trưởng nữa rồi. Thằng Chứ Đa đã đòi ta cái chức ấy.- Vừa nói Nỏ Pó vừa cúi mặt nhìn xuống đất, lúng túng như thể người mắc lỗi. - Ta khuyên nó rồi nhưng chẳng được!
- Vậy phải làm sao bây giờ? - Mùa hỏi.
- Chưa nghĩ ra được cách nào. Ta đã nói rồi, thằng này không phải người thường đâu. Từ khi nó mới đẻ ta đã nhìn ra điều đó. Hậu hoạ, hậu họa lớn rồi. Hầy dà!...- Nỏ Pó lắc đầu thở dài.
Mùa ngồi ủ rũ một hồi lâu. Đôi mắt bà bỗng quắc lên. Từ đôi mắt ấy phát ra những tia sáng như thuỷ tinh, xoáy vào cõi hư vô. Mùa đứng bật dậy, hỏi Nỏ Pó bằng một thứ giọng rất lạ:
- Chứ Đa ác thế sao không ai tìm cách giết nó đi? Nỏ Pó phải giúp mọi người hợp lực lại mà trừ khử cái thằng trời đánh ấy chứ! Không thể để một mình nó làm hại bao người vô tội được!
- Hầy dà!… Không dễ làm được việc đó đâu! - Nỏ Pó lắc đầu xua tay. Giọng ông nghẹn cứng. Ông cảm thấy hổ thẹn khi mình được mọi người tin tưởng, kính trọng mà không khuyên bảo nổi một thằng trai mới lớn tránh xa điều ác. Trong thâm tâm ông nghĩ, để ngăn chặn những việc làm dã man của Chứ Đa thì chỉ có cách chống lại nó, chống lại Đại Thạch như đã có lần Seo Lử nói đến. Nỏ Pó nhìn sang Mùa, buồn bã nói:
- Hay là con đến gặp Seo Lử xem có cách gì không? Cách đây ít lâu ta đã gặp nó rồi. Nói đúng hơn là nó đã đến đây bàn với ta cùng nhau tìm cách ngăn chặn tội ác của Chứ Đa và quân sĩ Đại Thạch.
- Seo Lử là bạn của Chứ Đa. Nó cũng là quân của Đại Thạch cơ mà. Liệu có tin nó được không?- Mùa hỏi vẻ thăm dò.
- Trước đây là thế, nhưng bây giờ Seo Lử cũng chán ghét Chứ Đa, chán ghét Đại Thạch rồi! Không theo cái ác mãi được đâu. Ta thấy Seo Lử là một đứa đáng tin.
Sau khi dặn Nỏ Pó đừng nói với ai trong bản biết việc trở về Sủng Pả của mình, Mùa tìm đến nhà Seo Lử. Thào Chở, vợ của Seo Lử, giật mình khi nhận ra Mùa. Sau một hồi luống cuống, Thào Chở hỏi:
- Ơ… bà Mùa chết rồi cơ mà?
- Ta chưa chết đâu, chỉ đi xa một thời gian thôi.
- Vậy mà mọi người trong bản ai cũng nghĩ là bà đã chết rồi chứ. May quá bà vẫn còn sống!
Nhìn quanh khắp lượt trong nhà không thấy Seo Lử đâu, Mùa hỏi Thào Chở:
- Seo Lử đi đâu rồi?
Thào Chở lắc đầu bảo:
- Seo Lử bỏ nhà đi đâu đã mấy ngày nay rồi. Lúc đi Seo Lử chẳng nói cho ai biết là đi đâu, bao giờ về! Bà Mùa gặp Seo Lử có việc gì à?
Mùa gật đầu, nói rất nhỏ:
- Ta muốn bàn với Seo Lử cách chống lại Chứ Đa!
Nghe bà Mùa nói thế, Thào Chở ngỡ ngàng không tin vào tai mình, bèn hỏi lại:
- Bà Mùa nói sao cơ? Chống lại Chứ Đa á? Nó là con trai của bà mà!
- Bây giờ Chứ Đa đã thành ác quỷ, không còn là con trai của ta nữa rồi. Nó giết nhiều người quá! Phải chặn bàn tay tội ác của nó lại...
Thào Chở bỗng bật khóc. Nỗi lo sợ chồng mình bị Chứ Đa trị tội treo cột đá vì dám bỏ Đại Thạch luôn nơm nớp trong lòng Thào Chở đã vơi đi phần nào khi chị nghe được những lời bà Mùa vừa nói. Thào Chở nghĩ, nếu Chứ Đa mà cho quân sĩ đến bắt Seo Lử đem treo cột đá thì mẹ con chị chắc cũng sẽ chết theo.
Cuộc đời Thào Chở đã chịu nhiều nỗi khổ! Người chồng trước của chị là anh trai cả của Seo Lử, bị tai nạn ngã núi chết. Sau đấy chị phải lấy Seo Lử làm chồng theo tục “nối dây” của người Mông. Thào Chở nhiều hơn Seo Lử năm tuổi, dáng vẻ trông khắc khổ, nhưng là người sống có tình, có nghĩa. Nhiều đêm nằm với Seo Lử mà Thào Chở vẫn tưởng là người chồng cũ, gọi tên người ấy trong mơ khiến Seo Lử buồn lắm. Thấy Seo Lử buồn Thào Chở rất áy náy. Sống với Seo Lử, Thào Chở luôn yêu thương, chăm sóc anh để bù lại phần nào những thiệt thòi mà Seo Lử phải gánh chịu. Đối với Seo Lử, mặc dù Thào Chở là chị dâu cũ, nhưng khi hai người lấy nhau thì Seo Lử yêu thương vợ thật lòng. Seo Lử luôn yêu thương những đứa con riêng của vợ với anh trai mình như con đẻ.
Thào Chở rụt rè hỏi bà Mùa:
- Chứ Đa và Đại Thạch mạnh lắm. Chống lại nó bằng cách nào?
- Vì chưa nghĩ ra nên ta mới tìm đến Seo Lử để cùng bàn cách.
- Bà đã hỏi tộc trưởng Nỏ Pó chưa?
- Ta đã hỏi rồi. Nỏ Pó cũng chưa nghĩ ra được cách gì. Ông ấy bảo ta đến đây gặp Seo Lử để hỏi xem Seo Lử đã nghĩ ra được cách gì chưa?
❖ ❖ ❖
A Pẩu ở nhà chờ mẹ Mùa. Vốn là đứa không mấy lanh lợi, những ngày ở Sủng Pả nó chỉ chăm chú vào việc dọn dẹp, sửa sang nhà cửa, lo cơm nước cho mẹ Mùa. Mấy lần nó định nói với mẹ cho đi gặp Chứ Đa nhưng nghe mẹ bảo để từ từ xem thế nào đã, nên lại thôi. A Pẩu là đứa con sớm mất mẹ nên khi gặp bà Mùa nó thấy thân thiết ngay, nhất là từ khi biết bà Mùa chính là mẹ đẻ của Chứ Đa. A Pẩu coi bà Mùa như mẹ đẻ của mình, nó thương yêu bà bằng một tình thương chân thật tự đáy lòng. Khi nghe tin Chứ Đa trở thành kẻ ác khiến mẹ Mùa buồn lòng A Pẩu giận bạn lắm. Nó nghĩ, nếu gặp Chứ Đa khuyên bảo bạn hoàn lương mà không được thì sẽ đón mẹ Mùa về gần nhà vợ chồng Sè Páo để làm ăn, sinh sống. A Pẩu tin rằng số bạc trắng mà A Pa để lại sẽ đủ cho nó và mẹ Mùa sống một cuộc đời no ấm, đủ đầy.
Cơm nước xong, bà Mùa nói với A Pẩu:
- A Pẩu à, thằng Chứ Đa hỏng thật rồi. Nó thành bạo chúa thật rồi. Mẹ nhìn thấy nó giết người ngay trước mặt mà không làm gì được. Cái cột đá. Trời ơi, đấy là một cái cột đá đẫm máu người! Hãi hùng lắm con ơi!
- Mẹ có gặp Chứ Đa không?
- Không giáp mặt, nhưng mẹ nhìn thấy nó. Trông nó dữ dằn như con hổ đói chứ không tuấn tú như mẹ tưởng đâu. Trời ơi, thằng Chứ Đa! - Bà Mùa vật vã kêu rên.
A Pẩu dìu mẹ lên phản gỗ. Nó an ủi mẹ bằng những lời nói bình thường nhưng khiến bà Mùa có vẻ yên lòng:
- Mẹ nằm nghỉ cho lại sức. Con nghĩ thằng Chứ Đa chưa hỏng hẳn đâu. Có mẹ về bảo ban nhất định nó sẽ nghĩ lại thôi. Gặp lại Chứ Đa con sẽ khuyên nhủ nó thêm.
Mùa gắng tâm nằm ngủ. Bà chợt nghĩ mình thật may khi gặp được A Pẩu. Mùa hy vọng A Pẩu sẽ là chỗ dựa vững chắc cho mình khi không còn thằng Chứ Đa.