Trong lúc Chứ Đa và quân sĩ Đại Thạch đang chuẩn bị mọi thứ cho cuộc đánh chiếm Xá Lỳ cũng là lúc Seo Lử cùng Mí Vư khẩn trương thực hiện việc chiêu mộ quân sĩ để hợp lực với quân của Khái Chơ. Seo Phù được Mí Vư giao cho việc bí mật vận động những quân sĩ trẻ của Đại Thạch đang có ý định rời bỏ Chứ Đa làm nội ứng cho quân của đầu lĩnh Seo Lử.
Mí Vư dặn Seo Phù:
- Trước khi vận động họ, Seo Phù cần phải khéo léo thăm dò ý tứ trước xem thế nào rồi hãy nói rõ ý định của mình. Trước tiên cần vận động, lôi kéo những đứa nào mà Seo Phù thấy chúng từng rơi nước mắt mỗi khi buộc phải treo người lên cột đá theo lệnh của Chứ Đa. Bọn ấy thường dễ lôi kéo hơn.
- Sao lại thế ạ? - Seo Phù hỏi.
- Vì ai còn biết khóc thương cho những người xấu số phải chết oan ức thì người đó còn có một tấm lòng. Người có tấm lòng chắc chắn phải là người tốt. Mà người tốt thì thường ghét cái ác và sẵn sàng chống lại kẻ ác.
Seo Phù gật gù:
- Mí Vư nói phải lắm! Thế thì dễ cho tôi nhận biết những ai là người tốt rồi!
Sau một thời gian thăm dò ý tứ, trò chuyện tâm tình, Seo Phù đã vận động, lôi kéo được bảy quân sĩ trẻ của Đại Thạch đồng lòng theo đội quân của chủ tướng Seo Lử, tự nguyện trở thành “lực lượng ngầm” để chống lại Chứ Đa. Họ đều là những người từng rơi nước mắt khóc thương những người vô tội (dù là phải khóc trộm) mỗi khi bị Chứ Đa ra lệnh hành quyết!
Sau mấy lần thử thách, Mí Vư chấp thuận cho Seo Phù dẫn những quân sĩ này đến gặp mình tại một hang đá bí mật. Mí Vư nói rõ mọi chuyện, rồi giao việc cho họ:
- Các anh em biết đấy, nếu việc này lộ ra là tất cả chúng ta đều bị ôm cột đá. Mọi người phải thật cẩn thận để tránh bị lộ. Nhiệm vụ của anh em là bỏ thuốc mê vào các vò rượu của quân sĩ Đại Thạch trong bữa tiệc thết quân của Chứ Đa trước khi hắn cho quân đi đánh chiếm Xá Lỳ. Chính hôm ấy đội quân của chủ tướng Seo Lử và Khái Chơ sẽ bao vây doanh trại Đại Thạch. Mọi công việc của anh em sẽ do Seo Phù sắp xếp. Các anh em phải nhất loạt tuân theo sự điều khiển của Seo Phù. Mọi người nhớ chưa?
- Nhớ rồi! - Các quân sĩ nội ứng đồng loạt hô to. Trên gương mặt họ ánh lên một niềm tin vào sự thắng lợi của đội quân do Seo Lử đứng đầu, tin vào sự thay đổi lớn lao sẽ diễn ra nay mai trên mảnh đất Sủng Pả nhiều đau thương này. Họ tin vào cuộc sống tốt đẹp sẽ đến với mọi người khi bạo chúa Sùng Chứ Đa bị đánh đổ.
❖ ❖ ❖
Seo Phù mật báo: Vào tối ngày thứ bẩy của tháng cô hồn, Chứ Đa sẽ mở tiệc thết quân tại bản doanh của Đại Thạch trước khi chúng kéo quân đi đánh chiếm Xá Lỳ vào sáng sớm hôm sau. Biết tin ấy Seo Lử quyết định mở cuộc bao vây. Một kế hoạch được nhanh chóng vạch ra: Seo Lử dẫn đội quân thiện chiến áp sát bản doanh của Đại Thạch, chờ đến khi Chứ Đa và quân sĩ của Đại Thạch bị dính thuốc mê sẽ ập vào bắt trói chúng lại. Khái Chơ chỉ huy quân sĩ Xá Lỳ bao vây vòng ngoài, sẵn sàng tiếp ứng cho quân của Seo Lử nếu gặp chuyện bất ngờ ngoài dự liệu.
Tưởng rằng mọi chuyện như vậy là tương đối hoàn hảo thì một tình huống bất ưng xảy ra: Bà Mùa mất tích!
Theo lời Lả, mấy đêm liền bà Mùa hầu như không ngủ. Bà thường ra đầu nhà ngồi như hoá đá, mắt đau đáu nhìn về hướng Sủng Pả - nơi chôn rau cắt rốn của bà; nơi bà sinh ra Chứ Đa; nơi bà có những ngày sống trong sung sướng lẫn đau khổ của một người đàn bà Mông luôn mang trong mình bổn phận “làm con ma nhà chồng”; nơi có đứa con yêu hoá thú dữ của bà. Đến đêm hôm qua thì không thấy bà ngồi ở đó nữa, Lả cứ ngỡ bà đã đi nằm. Sáng ra chẳng thấy bà Mùa đâu, Lả vội cùng thằng A Pẩu chạy cuống cuồng đi tìm khắp nơi mà không thấy.
Mọi người đang cùng nhau suy đoán xem bà Mùa đi đâu thì Mí Vư lên tiếng hỏi đầu lĩnh Seo Lử:
- Seo Lử à, ta có bao vây doanh trại Đại Thạch nữa không, hay là đi tìm bà Mùa trước đã?
Ngẫm nghĩ một lát, Seo Lử nói bằng cái giọng quyết đoán ít thấy ở anh:
- Dù không tìm thấy bà Mùa thì kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi, vì đây là cơ hội ít khi có được. Tôi phân công thế này: Mí Vư về Sủng Pả tìm gặp Vàng Xúa để thông báo kế hoạch này và nhờ Vàng Xúa bảo vệ Thào Mỷ, kết hợp xem chừng bà Mùa có về dinh thự của Chứ Đa không. Tôi đoán là bà Mùa đã về đấy.
❖ ❖ ❖
Lâu nay, cứ nửa đêm về sáng Mùa thường thức giấc và không sao ngủ lại được. Những cơn ác mộng đánh thức bà. Thường là bà mơ thấy cảnh Chứ Đa cho quân sĩ treo những người mà hắn cho là phạm tội lên cột đá. Tiếng gào thét của những kẻ bị hành hình đánh thức bà. Hình ảnh những người dân lành, đều là người Mông, trong đó có cả những người thân quen với Mùa ở Sủng Pả, bị quân sĩ Đại Thạch treo lên cột đá tử thần cứ ám ảnh khiến cho tâm thần bà hoảng loạn, bất an.
Kể từ cái hôm gặp Seo Lử và Khái Chơ tại nhà Sè Páo, đêm nào Mùa cũng mất ngủ vì lo lắng, vì phải suy nghĩ quá nhiều. Khi biết Seo Lử cùng Khái Chơ đang bàn cách chống lại Chứ Đa, bà vừa mừng vừa lo. Mừng vì họ đã dám đứng lên hợp sức chống lại Chứ Đa để ngăn chặn cái ác, cứu dân lành. Bà nghĩ, nếu Seo Lử đánh đổ được Chứ Đa và băng nhóm Đại Thạch thì sẽ mang lại cuộc sống yên lành cho Sủng Pả và các vùng lân cận; sẽ không còn cảnh tượng những người dân vô tội bị chết oan ức dưới bàn tay bạo ngược của đứa con trai bà; sẽ chấm dứt được cảnh đầu rơi, máu chảy do các cuộc chém giết gây ra. Nhưng Mùa lại lo, khi Chứ Đa bị quân của Seo Lử đánh đổ thì nó sẽ bị bắt và bị giết! Chứ Đa bị giết ư? Ta sẽ mất nó mãi mãi ư? Ôi, không được! Không thể được! Ta không thể để mất nó! Những ý nghĩ trái ngược cứ liên tục giằng xé khiến đầu óc Mùa bấn loạn đến đờ đẫn. Khi trấn tĩnh lại bà tự nói với lòng mình: Thằng Chứ Đa có bị giết thì cũng phải thôi, vì nó làm nhiều điều ác quá rồi! Nhưng nếu nó bị giết thì ta sẽ mất con, cái Thào Mỷ sẽ mất chồng! Ta làm sao mà chịu nổi khi nhìn thấy thằng Chứ Đa bị treo lên cột đá! Dù nó đã hóa thú nhưng nó vẫn là con ta, do ta đẻ ra trong một đêm đông đầy sấm chớp. Nó là cốt nhục duy nhất của ta với Chư Pấu. Hồn ma Chư Pấu sẽ nghĩ như thế nào khi chứng kiến cảnh thằng Chứ Đa bị giết?
Mùa với tay, ngửa cổ lên trời, miệng kêu thất thanh: “Trời ơi! Tôi phải làm sao đây? Chư Pấu ơi! Tôi phải làm thế nào bây giờ?” Giữa cơn cùng quẫn ấy, trong đầu Mùa bỗng lóe lên tia hi vọng, rằng Seo Lử là bạn thân từ nhỏ của Chứ Đa, chúng nó đã từng bú chung dòng sữa của ta và Dính, chắc Seo Lử sẽ nể ta, nể tình bạn cũ mà tha cho Chứ Đa. Nghĩ đến đây Mùa thấy yên lòng đôi chút. Gương mặt bà dãn ra, những nét âu lo mờ dần. Nhưng bà lại chợt giật mình khi nghe u u trong tai mình tiếng kêu khóc ai oán của những hồn ma oan trái. Hồn ma của những người xấu số bị quân sĩ của Chứ Đa hành hình theo lệnh của chủ tướng cứ dập dờn trước mắt bà. Máu từ trong hốc mắt thâm đen, trong cái miệng sưng vêu, ở hai bàn tay gẫy gập của họ cứ chảy ròng ròng. Họ chấp chới xô về phía Mùa kêu cứu, kêu oan. Rồi họ đồng loạt đổ lỗi cho bà đã đẻ ra thằng con quỷ dữ làm hại dân lành. Họ đòi phải lấy mạng Chứ Đa để trả thù cho những người đã chết dưới bàn tay man rợ của nó. Mùa thấy ngực mình như có hòn đá to đè lên khiến bà không thở được. Hình ảnh kinh hoàng từ hôm Dính dẫn đi xem Chứ Đa hành hình đôi trai gái yêu nhau ngày nào chợt hiện lên trước mắt Mùa. Có tiếng nói như thúc giục ở đâu đó, hình như ở chính trong lồng ngực bà, vang lên trong óc: Không thể thương Chứ Đa được nữa, vì nó đã trở thành quỷ dữ rồi. Nó mà còn thì còn cảnh đầu rơi, máu chảy; sẽ còn nhiều người vô tội bị treo cột đá! Đúng - Mùa nghĩ - dứt khoát phải đánh đổ Chứ Đa, phải bắt nó đền tội cho những hồn ma dân lành! Ta sẽ giúp thằng Seo Lử một tay.
Mùa bật dậy lao vào màn đêm. Bà chạy thẳng lên mé đồi nơi có những cây cà độc dược chi chít quả. Ánh trăng hạ tuần soi rõ những bước chân vội vã của bà. Mùa vặt tất cả những quả cà độc dược già đùm vào váy đem đến một hang đá nhỏ, cho vào hốc đá miệt mài ngồi giã. Vừa giã bà vừa nghĩ, ta sẽ về gặp thằng Chứ Đa, tận mắt nhìn thấy nó, hỏi tội nó vì sao từ một thằng tốt lại trở thành một thằng ác, thằng xấu như bây giờ. Ta sẽ bắt nó từ bỏ những việc làm ác độc, khuyên nó đem sức lực, của cải, bạc trắng ra để cứu giúp dân lành, để chuộc lại những tội lỗi mà nó đã gây ra. Nếu nó không nghe lời, ta sẽ mang số bột độc dược này trộn vào cơm canh của nó. Nó sẽ không thể nghi ngờ ta vì ta là mẹ nó. Ăn vào nó sẽ dính độc, lúc ấy ta gọi Seo Lử đến trói nó lại đem cho dân bản xử tội.
Nghĩ rằng việc làm ấy của mình là đúng, lòng Mùa cảm thấy thanh thản như thể đã tìm ra lối thoát. Sự xáo động trong lòng chuyền đến cánh tay bà khiến tiếng giã hạt cà độc dược cứ rộn lên trong hang đá "Cục, cục, cục… Cục, cục, cục…". Trong đêm vắng, tiếng giã cục cục bỗng biến thành những lời "Được, được, được… Được, được, được…" của Chư Pấu. Hình như Chư Pấu cũng đồng ý với việc làm của Mùa. Khi những nắm hạt cà độc dược được giã thành bột mịn, Mùa vét hết cho vào chiếc túi vải đựng trầu, lẩn trong cạp váy, trở về nhà ngủ tiếp như một kẻ vừa qua cơn mộng du.
Đêm nay Mùa lại gặp ác mộng. Vẫn là cảnh tượng những hồn ma oan nghiệt kéo đến đòi trả mạng. Bà sợ hãi hét lên, rồi bật dậy chạy khỏi đám đông. Tỉnh dậy người bà đẫm mồ hôi, lạnh toát, quả tim đập loạn trong lồng ngực đến tức thở. Bà lặng lẽ móc chiếc túi vải đựng bột cà độc dược để ở hốc cột, lẩn vào cạp váy, rời khỏi chỗ nằm nhẹ bước ra ngoài. Sau một thoáng ngập ngừng, Mùa nhìn về hướng Sủng Pả, thẳng bước. Đôi chân bà như có ma dẫn lối, cứ theo hướng Sủng Pả mà đi. Mùa bước đi như kẻ mộng du, cho đến khi vấp phải ụ mối trước cửa dinh thự của Chứ Đa thì gục xuống, lăn vào bụi cỏ gần đó, lịm đi.
❖ ❖ ❖
Một tình huống bất ngờ xảy ra ngoài dự liệu của Seo Phù. Mọi lần, mỗi khi mở tiệc thết lính ở doanh trại Chứ Đa đều dùng rượu hạ thổ đựng trong các vò đất nung đặt dưới tầng sâu của một hang đá. Hang đá đựng rượu này chỉ có Seo Phù cùng một số quân sĩ trẻ thật tin cậy mới được Chứ Đa cho biết. Đêm hôm trước Seo Phù cùng các quân sĩ trẻ trong nhóm nội ứng đã bí mật bỏ thuốc mê vào những vò rượu này, đợi đến lúc Chứ Đa sai đi lấy sẽ mang đến doanh trại. Nhưng bữa tiệc thết quân tối hôm nay chẳng hiểu sao tên phó tướng Mí Tủa lại sai người đi lấy rượu mới chưng cất ở dinh thự của hắn. Rượu được đựng trong các thùng lớn đóng bằng gỗ pơ mu. Seo Phù hết sức lo lắng. Anh chỉ lo Chứ Đa và Mí Tủa đã phát hiện ra âm mưu đầu độc của mình. Gương mặt Seo Phù tái nhợt, mồ hôi túa ra khắp người. Seo Phù hít thở thật sâu để tự trấn an mình và ra hiệu cho anh em trong nhóm nội ứng phải hết sức bình tĩnh, tránh để người khác biết mình đang run sợ. Lát sau Seo Phù luổn ra bãi buộc ngựa, phốc lên lưng ngựa phóng đi. Đúng trong lúc Seo Phù phi ngựa về Mã Sồ để báo tin cho Seo Lử và Mí Vư biết việc đầu độc thuốc mê trong rượu thất bại thì gặp Thào Mỷ và Vàng Xúa cũng đang từ phía Mã Sồ chạy đến. Họ ra hiệu cho Seo Phù dừng ngựa. Vẻ phấp phỏng hiện rõ trên gương mặt hai người đàn bà.
- Chị Xúa, chị Mỷ đi đâu đấy? - Seo Phù lo lắng hỏi.
Thào Mỷ nói nhỏ với Seo Phù:
- Mí Vư cho tôi sang đây hỏi Seo Phù xem việc kia thế nào rồi?
Vì chưa thật sự tin Vàng Xúa, Seo Phù làm ra vẻ không biết chuyện gì, hỏi lại:
- Việc gì hả chị Thào Mỷ?
Thào Mỷ đoán ra sự băn khoăn của Seo Phù, liền nói với nó:
- Xúa là người của mình rồi. Seo Phù đừng sợ. Nói đi!
- Hỏng rồi! Hôm nay bọn chúng lấy rượu của Mí Tủa chứ không dùng loại rượu mọi khi. Làm sao bây giờ?
- Chưa lộ đâu chứ? - Vàng Xúa hỏi.
- Không biết. Nhưng chắc là chưa. Bây giờ phải làm thế nào?
- Thuốc mê còn không?
- Còn một nửa đây. Nhưng làm sao mà bỏ được vào các thùng rượu kia?
- Thế thì khó quá rồi! - Vàng Xúa thở dài.
Thào Mỷ bỗng mạnh mẽ hẳn lên. Chị nói quả quyết:
- Đưa thuốc mê đây cho tôi! Tôi sẽ tìm cách đổ vào các thùng rượu.
❖ ❖ ❖
Seo Lử cùng Khái Chơ chọn lựa những quân sĩ thiện chiến, dũng cảm nhất để hình thành một đội quân tiên phong tiếp cận doanh trại Đại Thạch. Đội quân này do Seo Lử trực tiếp chỉ huy. Số quân lính còn lại bao vây ở vòng ngoài, do Khái Chơ chỉ huy. Từ đêm hôm trước, đội quân tiên phong của Seo Lử đã bí mật di chuyển từ Mã Sồ về Sủng Pả, ém quân trong hang Khẳm Luồng để nghỉ lấy sức. Seo Lử chọn hang Khẳm Luồng làm điểm tập kết quân tuy có phần mạo hiểm nhưng lại tạo ra yếu tố bất ngờ, cơ động. Theo kế hoạch, đêm nay, khi trăng đầu tháng treo giữa đỉnh ngọn núi Tả Chô, tức là bắt đầu vào canh ba, sẽ tiếp cận, bao vây doanh trại Đại Thạch. Seo Lử cùng quân sĩ thao thức không ai ngủ được. Họ đang nóng lòng chờ đợi đến giờ xuất quân. Giữa lúc ấy thì Mí Vư phi ngựa nước đại đến. Mí Vư nhảy khỏi lưng ngựa đến gặp Seo Lử. Hai người chụm đầu bàn bạc hồi lâu. Ánh lửa được đốt từ nhựa cây in rõ bóng họ trên vách hang. Gương mặt họ toát lên vẻ quyết tâm rất lớn.
Bàn xong việc, Mí Vư lên ngựa phóng trở lại doanh trại Đại Thạch để nắm tình hình, chuẩn bị địa điểm đón đội quân của Seo Lử kéo đến xiết chặt vòng vây.
❖ ❖ ❖
Thào Mỷ lẩn gói thuốc mê vào cạp váy, kéo Vàng Xúa chạy về phía doanh trại Đại Thạch. Nơi ấy có một số binh lính đang tuân lệnh phó tướng Mí Tủa khiêng những thùng rượu ngô mới nấu về phía các bàn tiệc. Hai người đang hớt hải chạy, bỗng đôi chân Thào Mỷ vấp vào cái gì đó ở gần ụ mối, ngay cổng dinh thự. Chị ngã dúi dụi, kéo cả Vàng Xúa ngã theo. Họ giật mình khi thấy một người đàn bà đang nằm đó. Trong ánh trăng đầu tháng lờ mờ, Thào Mỷ nhận ra bà Mùa. Chị hét lên. Rồi vội vã cùng Vàng Xúa dìu bà Mùa vào trong dinh. Trong cơn mơ màng, Mùa nghe bập bõm những lời Thào Mỷ, Vàng Xúa nói với nhau:
- Làm sao bây giờ hả chị Cả? Em sợ muộn mất. Bọn chúng sắp uống rượu rồi. Nếu chúng ta không kịp làm việc ấy mà quân của Seo Lử kéo đến thì làm sao?
Thào Mỷ lo lắng nói:
- Tôi cũng lo lắm. Nhưng bây giờ phải chăm sóc cho mẹ đã. Mà mẹ ở đâu về vào giờ này chứ? Cứ tưởng mẹ đã bị hổ vồ rồi mà!
Vàng Xúa nói với Thào Mỷ:
- Hay là chị Cả ở đây với mẹ, để tôi đến chỗ tiệc rượu làm việc ấy nhá!
Thào Mỷ lắc đầu bảo:
- Từ từ hãy đi! Bây giờ Xúa giúp tôi bảo người hầu đi tìm thầy lang đến chữa bệnh cho mẹ tôi đã! Nếu mẹ tỉnh lại thì tôi cùng đi với Xúa.
Vàng Xúa giúp Thào Mỷ đặt bà Mùa trên chiếc phản gỗ, rồi tìm người hầu bảo đi gọi thầy lang. Thào Mỷ vội vã lấy dầu gù hương xoa khắp mặt mũi, chân tay và thân thể mẹ chồng. Chạm phải chiếc túi vải ở cạp váy Mùa, chị mở ra xem. Đó là một túi bột, chẳng biết bột gì. Đúng vào lúc Thào Mỷ dùng ngón tay bểu một ít bột đưa lên miệng nếm thử thì bà Mùa tỉnh lại. Bà nhổm lên giật phắt chiếc túi vải trên tay Thào Mỷ, miệng lắp bắp:
- Đừng có ăn. Thuốc độc đấy!
- Ôi! Mẹ tỉnh lại rồi. Bột gì thế mẹ? Mẹ mang theo thuốc độc làm gì?
- Bột cà độc dược. Mẹ mang đến đây đánh độc thằng Chứ Đa! - Đôi mắt Mùa sáng quắc, ánh lên những tia dữ dội khiến Thào Mỷ phát hoảng, bật khóc nức nở.
- Con dâu à, nếu mẹ đánh độc thằng Chứ Đa, giao nó cho Seo Lử và dân bản xử tội, con có trách mẹ không?
Thào Mỷ ngồi lặng im như hóa đá. Chị nắm lấy bàn tay mẹ chồng thật chặt.
Vàng Xúa cùng người hầu và thầy lang bước vào. Trong lúc thầy lang bắt mạch cho bà Mùa, Xúa ghé tai Thào Mỷ nói nhỏ:
- Chị Cả ở đây với mẹ nhá. Để tôi ra chỗ tiệc rượu!
Nhìn thấy Thào Mỷ đưa gói gì đó cho Vàng Xúa, Mùa nói với theo:
- Bằng đấy ít quá. Cầm theo cả cái túi này!
Thào Mỷ và Vàng Xúa ngỡ ngàng nhìn bà Mùa, rồi nhìn nhau. Bà Mùa đánh mắt ra hiệu cho Thào Mỷ, ý muốn nói: Mẹ biết các con định làm gì rồi. Hãy đi đi. Mau lên!
Vàng Xúa nhận túi vải từ tay bà Mùa. Tuy không biết bên trong cái túi đựng thứ gì, nhưng đôi tay Vàng Xúa cứ run lên bần bật. Thị vội bước ra ngoài tránh cái nhìn ngơ ngác của tên người hầu.
Thấy Thào Mỷ chưa đi, Mùa bảo:
- Sao con không đi với chị kia? Một mình chị ta không làm gì được đâu. Đừng lo cho mẹ. Ở đây đã có thầy lang, có người hầu rồi. Đi đi con!
Thào Mỷ vẫn lần khân chưa nỡ xa mẹ chồng. Thấy vậy, Mùa gắt:
- Kìa, con đi đi chứ. Việc này không chậm trễ được đâu!
- Vâng, con đi đây. Lúc nữa con sẽ về với mẹ.
Nói vậy nhưng Thào Mỷ chưa đi. Chị đi sao được khi bao năm nay mới gặp lại mẹ chồng trong tình trạng ốm yếu thế này. Thào Mỷ ra cổng dinh nghe ngóng. Ruột gan chị nóng như lửa đốt. Lát sau Thào Mỷ quay lại, lo lắng hỏi thầy lang:
- Bệnh tình mẹ tôi thế nào. Có nặng lắm không?
- Không nặng lắm đâu. Bà ấy chỉ bị đuối sức do mệt quá và có những xáo trộn về tâm thần. Hình như gần đây bà ấy có chuyện gì phải nghĩ ngợi nhiều quá. Nhưng chị không phải lo đâu, chỉ cần ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi mấy ngày là bà ấy khỏe lại thôi. Chiều nay tôi sẽ cắt cho bà ấy mấy thang thuốc, sắc uống cho mau khỏe.
Nghe thầy lang nói thế Thào Mỷ thấy bớt lo lắng. Chị nhìn mẹ chồng bằng ánh mắt xót xa, thương cảm. Chị muốn ôm lấy bà Mùa, khóc thật to, thật nhiều để vơi đi những vướng bận đang chứa chất trong lòng. Nhưng lúc này thì đành phải nén tâm.
Thấy Thào Mỷ nấn ná chưa đi, Mùa giục:
- Con dâu vẫn còn ở nhà làm gì. Đi nhanh lên kẻo không kịp!
- Vâng, con đi đây. Mẹ hãy ngủ một chút cho lại sức!
Trước khi đi, Thào Mỷ nói với thầy lang:
- Ông cứ ở đây xem chừng mẹ tôi. Có việc gì cần thì ông sai bảo đứa hầu. Tôi vướng việc bận phải đi ngay bây giờ!
Đôi mắt Mùa ướt nhòa nhìn theo bóng Thào Mỷ. Bà thấy thương đứa con dâu vô cùng. Bà nghĩ, nó đẹp như thế, ngoan hiền như thế tưởng sẽ được sung sướng, nào ngờ nó khổ quá. Thằng Chứ Đa đã làm nó khổ mọi bề. Hôm nghe Dính nói Thào Mỷ đẻ ra quái thai Mùa đã định chạy đến thăm con dâu, nói với nó câu gì đó để cho nó đỡ thấy khổ mà không thể được. Hôm nay gặp nó trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này, rồi lại bảo nó đi làm cái việc quá khó như vậy thì chỉ càng làm cho nó khổ hơn thôi! Mùa nghĩ, mình đúng là người mẹ chồng chẳng ra gì. Nhưng biết làm sao bây giờ?
❖ ❖ ❖
Đi khỏi dinh thự Chứ Đa được một đoạn, Vàng Xúa mở cái túi vải của bà Mùa ra xem bên trong đựng thứ gì. Thị không thể tin vào mũi mình khi ngửi thấy mùi bột cà độc dược. Đây là bột của một thứ quả độc rất nguy hiểm, có thể làm chết những ai ăn phải nó. Ngày trước anh cả Khái Chơ đã một lần cho Xúa biết về thứ quả độc này. Hôm ấy cũng chỉ vì tò mò ngửi xem mùi của thứ bột độc dược này như thế nào mà Vàng Xúa bị sặc chảy máu mũi. Thoạt đầu Vàng Xúa cầm cả gói thuốc mê và túi bột cà độc dược về phía doanh trại Đại Thạch. Trên đường đi, thị nghĩ mình phải nhanh chóng đến trại lính để đánh độc kẻo không kịp. Thị toan trộn hai thứ thuốc vào với nhau nhưng chợt nhớ lời Mí Vư dặn, chỉ dùng thuốc mê chứ không được dùng thuốc độc, vì chủ tướng Seo Lử không muốn giết quân sĩ của Đại Thạch, Vàng Xúa liền quay trở lại dinh thự tìm Thào Mỷ. Gặp Thào Mỷ đang chạy về phía mình, Vàng Xúa hổn hển nói:
- Chị Cả à, phải bỏ lại gói bột cà độc dược thôi. Mí Vư dặn chỉ đánh thuốc mê chứ không đánh thuốc độc. Chị cầm gói bột này cất đi. Để tôi đi trước kẻo không kịp!
Đặt gói bột cà độc dược vào tay Thào Mỷ, Vàng Xúa chạy như tên bắn về phía doanh trại Đại Thạch. Thào Mỷ ngơ ngác nhìn theo mà chưa hiểu ra chuyện gì. Ngần ngừ một lúc chị cầm gói thuốc bột nhét vào hốc đá ven đường, vội vã chạy theo Vàng Xúa. Nhưng Vàng Xúa đã chạy xa lắm rồi, Thào Mỷ thấy mình sắp đứt cả hơi mà vẫn không theo kịp. Đúng lúc ấy Thào Mỷ nghe thấy tiếng người hầu gọi phía sau:
- Bà Cả ơi! Thầy lang muốn gặp bà.
Tưởng mẹ Mùa bị làm sao, Thào Mỷ vội chạy quay trở lại.
Người thầy lang đưa cho Thào Mỷ mấy gói thuốc, rồi dặn:
- Mỗi gói thuốc này chị đổ ba bát nước, đun sôi lên cho bà uống trong một ngày. Uống hết mấy gói thuốc này là bà sẽ khỏe thôi. Bây giờ tôi phải về để còn bắt mạch, bốc thuốc cho những người khác.
Thào Mỷ nói với thầy lang bằng cái giọng có vẻ không hài lòng:
- Tôi đã dặn ông rồi. Tôi đang vướng chút việc bận, có gì ông cứ nói với người hầu, sao lại phải gọi tôi?
Thầy lang ngao ngán nói:
- Tôi dặn người hầu của chị mấy lần mà nó có nhớ gì đâu. Cứ dặn trước quên sau. Thuốc chữa bệnh mà làm không đúng cách thì không chữa khỏi được bệnh, có khi còn nguy hiểm nữa. Vì thế tôi mới phải gọi chị về để dặn cho kỹ.
❖ ❖ ❖
Nhìn những quân sĩ trẻ trong lực lượng ngầm đang vác những thùng rượu từ dinh thự của Mí Tủa về phía doanh trại, Vàng Xúa nhận thấy một điều, nếu tiếp cận họ sẽ rất dễ bị lộ. Phải làm sao đây? Câu hỏi ấy vương vất trong đầu thị. Một ý nghĩ lóe lên. Đúng rồi, phải thay đổi cách thức đầu độc. Thay vì bỏ thuốc mê vào rượu, Vàng Xúa bước nhanh vào khu nhà bếp. Thị nghĩ, bỏ thuốc mê vào chảo thắng cố sẽ dễ thực hiện hơn, vì thị là phụ nữ lo việc bếp núc sẽ tránh được sự nghi ngờ của mọi người. Cố làm ra vẻ thản nhiên, Vàng Xúa hỏi mấy người phụ bếp:
- Cơm nước đến đâu rồi? Chảo thắng cố này đã được chưa đấy?
Vừa hỏi Vàng Xúa vừa cầm lấy chiếc muôi gỗ khỏa chảo thắng cố. Nhân lúc mọi người không để ý thị nhanh tay đổ gói thuốc mê vào chảo. Có một bóng người loáng qua khu nhà bếp. Vàng Xúa vội nhìn theo. Thị hết hồn khi nhìn thấy cái lưng Mí Tủa vừa khuất qua tầm mắt. Nhưng khi nghe thấy tiếng Mí Tủa quát giục binh lính đang vác rượu thị thấy yên tâm. Vàng Xúa đi tìm Seo Phù. Gặp nhau, thị nháy mắt ra hiệu cho Seo Phù biết mình đã bỏ thuốc mê vào chảo thắng cố. Seo Phù hiểu ý gật đầu. Vàng Xúa nói to với Seo Phủ để đánh lạc hướng:
- Seo Phù cho người mang hết rượu ra đi. Thức ăn làm xong cả rồi đấy. Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi!
Seo Phù hiểu ngầm ý Vàng Xúa muốn nói gì. Anh lặng lẽ đi về bãi buộc ngựa. Nhanh như sóc, Seo Phù phốc lên lưng ngựa, phóng thật nhanh đến báo tin cho Seo Lử đang bí mật tập kết quân trong hang Khẳm Luồng.
❖ ❖ ❖
Đã từ lâu Mí Tủa vụng trộm với Sáy mỗi khi Chứ Đa vắng nhà. Hắn thường hẹn Sáy đến dinh thự của hắn để hành sự. Hôm nay cũng thế, Mí Tủa hẹn Sáy đến dinh thự của hắn theo lối cổng sau để không ai nhìn thấy. Mí Tủa biết tính Chứ Đa mỗi khi uống rượu thường rất lâu và lần nào cũng say bí tỉ. Mí Tủa lấy cớ đi xem xét việc canh gác tranh thủ lẻn về dinh thự với Sáy. Mí Tủa cuống quýt quấn lấy Sáy như hổ đói vồ mồi. Sáy háo hức vồ vập Mí Tủa chẳng khác nào con ngựa cái đang trong kỳ động đực. Thị lả lơi nói với Mí Tủa:
- Sáy đợi Mí Tủa từ sáng sớm cơ đấy. Liệu mà đền Sáy nhiều nhiều vào...
Không đợi Sáy nói hết câu, Mí Tủa ôm riết lấy Sáy.
Một lúc sau, Mí Tủa nói với Sáy:
- Hôm nay làm vậy thôi nhá. Tôi phải về doanh trại kẻo Chứ Đa cho người đi tìm đấy. Chứ Đa đang mở tiệc thết lính trước khi đi đánh chiếm Xá Lỳ. Tôi là phó tướng mà vắng mặt là Chứ Đa không vui đâu. Nhất định hắn sẽ cho người đi tìm đấy. Thôi Sáy về đi, hôm khác mình lại gặp nhau!
Dứt lời, Mí Tủa bỏ mặc Sáy đứng đó, phốc lên lưng ngựa phi đến doanh trại.
Quân sĩ Đại Thạch bắt đầu kéo đến nơi bày tiệc, lục tục ngồi vào các bàn ăn. Bọn nhà bếp vội vã múc thức ăn bày trên bàn. Chảo thắng cố được hai tên lính trẻ khiêng lên đặt giữa hai dãy bàn tiệc, bốc khói nghi ngút. Mùi thắng cố thơm phức, lan tỏa khắp nơi.
Rượu được rót ra đầy các bát. Thứ rượu ngô nấu từ men lá thơm nồng khiến quân sĩ háo hức. Chủ tướng Chứ Đa hông đeo thanh kiếm dài ngạo nghễ bước vào nơi bày tiệc. Hắn đưa mắt nhìn khắp lượt quân sĩ, hỏi bâng quơ:
- Mọi người đến đủ cả chưa? Mí Tủa đâu rồi?
Một tên lính lễ phép thưa:
- Thưa chủ tướng! Phó tướng Mí Tủa đi xem chừng việc canh gác.
Chứ Đa quát:
- Canh gác cái gì. Đây là doanh trại Đại Thạch, làm gì có kẻ nào dám đột nhập mà phải canh gác. Đi gọi phó tướng Mí Tủa về uống rượu. Mau lên!
- Dạ! Tôi đi ngay đây ạ.
Tên lính chạy ra phía ngoài doanh trại tìm Mí Tủa. Chứ Đa cầm bát rượu giơ lên trước mặt, cất giọng oang oang:
- Nào, chúng ta uống rượu. Hôm nay tất cả mọi người hãy uống thật thoải mái. Uống cho thật say trước khi Đại Thạch kéo quân đi đánh chiếm Xá Lỳ. Đây là trận chiến cuối cùng để chúng ta lên ngôi bá chủ cả vùng đất này.
Chứ Đa ngửa cổ dốc bát rượu vào miệng, đưa bàn tay chùi mép, cười khênh khếch. Cái cười man dại lan tỏa đến từng bàn tiệc. Quân sĩ Đại Thạch ào ạt nâng bát, uống rượu như uống nước. Thắng cố được múc vào những chiếc nồi nhỏ đặt lên bàn tiệc. Chứ Đa tự tay múc một bát. Hắn ăn rất ngon lành. Chợt Chứ Đa bảo:
- Thắng cố hôm nay có mùi gì là lạ. Ngon đấy nhưng không thơm như mọi khi.
Vàng Xúa giật mình khi nghe Chứ Đa nói thế. Thị liếc mắt ra phía ngoài doanh trại ngóng chừng. Chưa thấy bóng dáng quân sĩ nào của Seo Lử. Seo Phù cũng chẳng thấy đâu. Tim Vàng Xúa đập loạn lên bởi sự lo lắng. Thật lạ, trong các cuộc chém giết trước đây không khi nào thị cảm thấy run sợ, vậy mà hôm nay… Không! Mình không được tỏ ra sợ hãi, phải thật bình tĩnh để tìm cách ứng phó nếu sự việc bại lộ - Vàng Xúa tự trấn an như vậy, nhưng quả tim trong ngực lại không nghe lời thị. Nó cứ đập thình thịch như tiếng trống trận. Vàng Xúa nhìn về phía Chứ Đa, rồi đưa mắt quan sát khắp các bàn tiệc để xem xét, nghe ngóng động tĩnh. Thị bỗng yên tâm trở lại khi nhìn thấy Chứ Đa và quân sĩ Đại Thạch vẫn đang xì xụp ăn uống một cách ngon lành. Chỉ một loáng sau các nồi thắng cố trên những bàn tiệc đã trơ đáy. Bọn nhà bếp múc luôn tay mà vẫn không kịp. Chứ Đa múc tiếp một bát nữa. Hắn ăn nhồm nhoàm sau khi đã nốc cạn bát rượu đầy. Đúng lúc Chứ Đa húp cạn bát thắng cố thứ hai thì cũng là lúc hắn bước đi chuệnh choạng. Thỉnh thoảng đầu hắn lại lắc lắc rất mạnh. Bọt dãi trong miệng Chứ Đa trều ra khiến hắn phải chùi mép liên tục.
Nhìn Chứ Đa đi xiêu vẹo, Vàng Xúa nghĩ hắn đã dính thuốc mê. Thị lại càng tin tưởng vào điều đó khi nghe thấy các quân sĩ nói chuyện với nhau:
- Sao hôm nay chủ tướng say nhanh thế nhỉ!
- Chắc chủ tướng lo nghĩ cho trận chiến sắp tới.
- Không phải đâu. Tại hôm nay uống rượu mới nấu nên chóng say đấy thôi. Tao thấy đầu mình đang đung đưa.
- Tao cũng thế. Mọi cái trước mặt đang quay lộn ngược!
Lác đác trong bàn tiệc đã có tên nôn ọe. Có thằng gục hẳn mặt xuống bàn.
Mí Tủa từ bên ngoài ngó cổ nhìn vào các dãy bàn tiệc. Hình như nhận ra điều gì đó bất thường hoặc do linh tính mách bảo có sự chẳng lành, hắn quay đầu chạy thật nhanh ra bãi buộc ngựa. Mí Tủa rút thanh kiếm ở yên ngựa đeo vào bên hông, nhảy phốc lên lưng ngựa, thúc ngựa chạy về phía dinh thự Chứ Đa. Vàng Xúa nhìn thấy Mí Tủa phóng ngựa đi, vội lên ngựa bám theo.
Mí Tủa cho ngựa chạy về phía cổng sau dinh thự Chứ Đa, nơi hắn thường hẹn đón Sáy ở đó mỗi khi trộm tình. Đến nơi, Mí Tủa dừng ngựa, gọi giật giọng:
- Sáy! Sáy ơi! Ra đây mau lên! Chứ Đa có chuyện rồi!
Chỉ một loáng sau Sáy đã có mặt ở chỗ Mí Tủa đang đợi. Thị hỏi gấp gáp:
- Có chuyện gì thế? Chứ Đa bị làm sao?
- Hình như Chứ Đa và quân sĩ Đại Thạch bị đầu độc. Tôi thấy chủ tướng dính thuốc mê rồi. Quân Seo Lử đang kéo đến. Sáy lên ngựa đi với tôi. Mau lên!
- Đi đâu? - Sáy hốt hoảng hỏi.
- Đi trốn.
Sáy sợ tái mặt. Sau mấy phút thẫn thờ, thị nói với người tình:
- Mí Tủa đợi Sáy một lát. Còn phải lấy bạc trắng đã chứ!
- Không kịp đâu. Phải đi ngay thôi!
- Không có bạc trắng thì sống bằng gì?
- Tôi mang theo đây rồi.
Sáy vừa leo lên lưng ngựa cũng là lúc Vàng Xúa phi ngựa tới. Mí Tủa đoán ra sự chẳng lành, hắn bảo Sáy ôm thật chặt rồi thúc ngựa phóng như bay về khu vực Dú Già - nơi có núi cao, vực sâu và đặc biệt là có nhiều hang động bí ẩn, dễ lẩn trốn. Vàng Xúa đuổi theo sau, hét to:
- Mí Tủa! Đứng lại! Ngươi không thoát được đâu!
Biệt tài cưỡi ngựa của Vàng Xúa lúc này được phát huy tối đa. Chỉ còn cách một đoạn nữa là con ngựa của thị đuổi kịp con ngựa của Mí Tủa. Mí Tủa hốt hoảng khi nhận ra một vực sâu ở phía trước mặt. Mắt hắn vằn lên những tia dữ tợn, hai hàm răng nghiến ken két. Bất thần Mí Tủa gỡ đôi tay mảnh mai của Sáy đang ôm chặt eo lưng hắn, thẳng tay lẳng thị khỏi lưng ngựa. Sáy chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng. Điên máu, Mí Tủa quay đầu về phía sau, phóng thanh kiếm nhanh như một tia chớp vào thẳng ngực Vàng Xúa! Vàng Xúa né người tránh nhưng không kịp. Thị ôm ngực rơi khỏi lưng ngựa. Con ngựa của Mí Tủa mất đà lao xuống vực đá sâu hun hút. Tiếng kêu tuyệt vọng của Mí Tủa từ dưới vực sâu vọng lên, loang khắp cả một triền đá xám, rồi tắt lịm!
❖ ❖ ❖
Bát rượu trên tay Chứ Đa tự nhiên rơi xuống, vỡ choang. Người hắn đung đưa, ngả nghiêng sắp ngã. Một tên lính to khỏe như con gấu ngựa vội chạy lại đỡ chủ tướng. Chứ Đa nôn thông thốc, mắt lừ ra. Tên gấu ngựa hét to:
- Chúng mày đâu, chủ tướng say quá rồi. Mau đưa chủ tướng về doanh trại!
Quân sĩ Đại Thạch nghe tiếng gọi vội bỏ bát đứng dậy. Nhưng đứa nào cũng loạng choạng, nghiêng ngả phải bám lấy cạnh bàn. Tiếng nồi xoong, bát đĩa rơi loảng xoảng át cả tiếng hét của tên gấu ngựa.
- Chúng mày đâu cả... rồ... ồi?
Đến lượt tên gấu ngựa dính thuốc mê. Hắn buông tay khỏi người Chứ Đa khiến chủ tướng ngã vật ra đất.Thức ăn từ miệng tên gấu ngựa phun đầy lên mặt, lên người Chứ Đa. Thân hình to lớn của hắn đổ sụp, nằm đè lên người chủ tướng.
Đúng lúc ấy có tiếng bước chân từ bên ngoài rầm rập chạy vào theo sự dẫn lối của Seo Phù. Seo Lử cùng các quân sĩ ập tới, bắt trói Chứ Đa trong lúc hắn đang mê man bất tỉnh. Seo Lử lệnh cho các quân sĩ:
- Các anh em! Hãy nhốt Chứ Đa lại để giao cho tộc trưởng Nỏ Pó và dân bản xử tội. Tước hết khí giới của quân sĩ Đại Thạch, chờ chúng tỉnh thuốc mê sẽ cho về nhà với cha mẹ, vợ con!
Mí Vư nói với Seo Lử:
- Seo Lử à, Nỏ Pó đâu còn là tộc trưởng nữa! Chứ Đa đã cướp mất chức tộc trưởng của ông ấy rồi mà!
Seo Lử phất tay, giọng quả quyết:
- Ông ấy vẫn là tộc trưởng của Sủng Pả. Từ hôm nay chúng ta phục chức tộc trưởng cho ông ấy. Chỉ có Nỏ Pó mới xứng đáng làm tộc trưởng.
Chợt nhớ ra một điều hệ trọng, Seo Lử hỏi Seo Phù:
- Còn Mí Tủa? Mí Tủa đâu?
Seo Phù vội đáp:
- Thưa đầu lĩnh! Có người nhìn thấy Mí Tủa lên ngựa chạy trốn rồi! Chị Vàng Xúa đang đuổi theo hắn.
- Mí Tủa chạy hướng nào?
- Chạy về hướng Dú Già.
Seo Lử cử Seo Phù cùng một số quân sĩ trẻ phi ngựa về hướng Dú Già tiếp ứng cho Vàng Xúa để bắt phó tướng Mí Tủa. Đến Dú Già, Seo Phù cùng mấy lính trẻ tìm mãi chẳng thấy Mí Tủa đâu. Họ chỉ thấy xác hai người vợ của Chứ Đa nằm còng queo trên mỏm đá tai mèo ở vệ đường. Seo Phù cùng các quân sĩ trẻ đưa xác Vàng Xúa và Sáy về doanh trại. Nhìn hai người vợ của Chứ Đa chết trong đau đớn, Seo Phù ứa nước mắt. Anh khóc thương cho Sáy, người con gái đẹp đã lầm đường lạc lối đi theo cái ác của Chứ Đa. Khóc thương Vàng Xúa, người phụ nữ giỏi giang, mạnh mẽ đã một thời mê muội, say máu chém giết, đến khi tỉnh ngộ thì đã vội về trời!
❖ ❖ ❖
Thào Mỷ vừa bước chân khỏi cổng dinh thự thì gặp Seo Phù cùng các quân sĩ trẻ đang đưa xác Vàng Xúa và Sáy về doanh trại. Biết tin Chứ Đa đã bị bắt, Vàng Xúa bị thanh kiếm của Mí Tủa đâm chết, Thào Mỷ đổ sụp xuống như một cây chuối rừng bị chặt. Khi tỉnh dậy, Thào Mỷ vội vã hỏi Seo Phù:
- Còn ai bị chết nữa không?
- Không ai chết cả, ngoài hai người này.
- Bao giờ Seo Lử treo Chứ Đa lên cột đá?
- Tôi không biết đâu. Seo Lử bảo để tộc trưởng Nỏ Pó và dân bản xử tội.
Thào Mỷ ôm lấy xác Vàng Xúa khóc như mưa. Chị khóc thương cho thân phận người đàn bà bị chồng bỏ rơi, người đàn bà đã có một thời làm những việc tai ác, nay bắt đầu ngộ ra, biết làm theo những điều tốt thì lại bị chết thảm thế này!
Biết được một số tin tức từ Seo Phù, Thào Mỷ yên tâm quay vào dinh thự với mẹ chồng. Bước chân vào cổng chị thực sự ngạc nhiên khi thấy bà Mùa đang đứng như ngóng đợi điều gì. Thào Mỷ chạy lại ôm chầm lấy mẹ, khóc nức nở:
- Mẹ ơi! Chứ Đa bị Seo Lử bắt rồi!
Bà Mùa gật đầu, nói nhẹ như không:
- Mẹ biết rồi con ạ.
- Sao mẹ biết?
- Lúc con đi, mẹ ngủ một tí, mẹ mơ thấy thằng Chứ Đa bị Seo Lử trói.
❖ ❖ ❖
Kế hoạch đầu độc Chứ Đa và quân sĩ Đại Thạch diễn ra thuận lợi, vượt cả mọi dự liệu của Seo Lử. Không có binh sĩ nào của các bên bị chết, trừ Sáy và Vàng Xúa. Bạo chúa Chứ Đa bị đánh đổ là một niềm vui, niềm sung sướng không gì so sánh được của người dân Sủng Pả và các vùng lân cận. Seo Lử bàn với Khái Chơ hội quân ở chính doanh trại của Đại Thạch để ăn mừng thắng lợi.
Tộc trưởng Nỏ Pó khi nghe tin Chứ Đa bị bắt đã lặng đi. Từ trong đôi mắt hõm sâu, mờ đục tràn ra những giọt nước đặc quánh, mặn chát. Gương mặt khắc khổ, già nua của ông nhăn nhúm lại. Ông nói với mọi người đang vây quanh mình:
- Seo Lử làm được việc lớn rồi! Nó còn trẻ mà giỏi hơn ta. Bắt được Chứ Đa nghĩa là Seo Lử đã diệt trừ được hiểm họa cho dân lành! Từ nay ta có thể ăn ngon, ngủ yên, có thể về với tổ tiên được rồi! Ha ha ha...
Tiếng cười hào sảng của tộc trưởng Nỏ Pó vang vọng khắp thung lũng Sủng Pả, lan tới từng lùm cây, vách đá, lan tới tận trời xanh. Bầu trời Sủng Pả như cao hơn, rộng hơn, trong xanh hơn, bừng sáng hơn.