THẢM HỌA HIỆN HỮU

Lượt đọc: 5532 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
cuối tuần đẫm máu

Vào chiều thứ 4, Moira vẫn tiếp tục suy nghĩ khi lái xe về nhà: Có thật sự bất công không khi bắt Juan phải chờ đợi cuộc gọi của cô? Nếu anh ấy không thể đến thì sao? Nếu anh ấy cần phải thông báo trước để sắp xếp công việc mới có thể đến thì sao? Nếu anh ấy lên lịch cho cuối tuần rồi cô mới thông báo thì sao? Nếu anh ấy không thể đến được vì gọi quá muộn?

Cô phải gọi điện cho Juan. Bà Wolfe thò tay vào chiếc ví bên cạnh và sợ thấy mảnh giấy viết ở khách sạn – nó vẫn gập như thế – và các số viết ở đó giờ có vẻ nóng đến bỏng tay. Cô phải gọi cho anh.

Giao thông hôm nay thật hỗn loạn. Có ai đó bị xẹp lốp tại Đường Số 14 Bridge và tay cô toát mồ hôi khi nắm vô lăng. Nếu anh ấy không đến thì sao?

Còn bọn trẻ thì thế nào? Chúng đã đủ lớn để tự lo bản thân và chuyện đó lo dễ thôi – nhưng làm sao để giải thích với chúng chuyện mẹ sẽ vắng nhà cả 2 ngày cuối tuần để – từ mà chúng hay sử dụng bây giờ là gì ấy nhỉ? Để “ăn nằm với ai đó”. Mẹ của chúng đấy. Chúng sẽ phản ứng thế nào? Cô không bao giờ nghĩ rằng bí mật gây sốc của mình không còn là bí mật với con cái, đồng nghiệp và cấp trên và cô sẽ sẽ chết lặng nếu biết rằng tất cả họ đều đang ủng hộ cô….để ăn nằm với ai đó. Moira Wolfe đã không hề bắt kịp cuộc cách mạng tình dục, vẫn giữ nguyên sự rụt rè và trinh nguyên đến khi cưới chồng, và luôn nghĩ rằng chồng cô cũng như thế. Cô luôn chắc chắn chuyện đó, vì lần đầu tiên cả hai đều rất vụng về. Nhưng chỉ trong 3 ngày họ đã thuần thục những động tác cơ bản – sức sống của tuổi trẻ và tình yêu có thể giải quyết hầu hết mọi vấn đề – và trong hai mươi năm tiếp theo thì cặp đôi đã gần như hòa thành một.

Khi chồng mất, sự trống trải để lại trong cuộc đời Moira như một vết thương lòng không bao giờ lành. Bức ảnh anh chụp trên chiếc thuyền buồm một năm trước khi qua đời được treo bên giường cô. Khi chụp bức ảnh này, anh không còn trẻ nữa, Eo không còn thon, tóc rụng nhiều, nhưng nụ cười đó. Juan đã nói gì nhỉ? Bạn nhìn nó bằng tình yêu và xem tình yêu đáp lại. Moira nghĩ, đúng là cách miêu tả tuyệt vời

Chúa ơi, Rich sẽ nghĩ gì? đã tự hỏi mình câu hỏi này hơn một lần. Mỗi lần nhìn ảnh của chồng trước khi đi ngủ, cô đều nghĩ đến câu hỏi này, và lần nào nhìn thấy các con ra vào ngôi nhà, cô cũng nghĩ đến câu hỏi này, hy vọng rằng bọn trẻ sẽ không nhận ra bí mật của cô, nhưng trong tiềm thức lại hy vọng rằng chúng sẽ biết. Ngoài ra, cô có sự lựa chọn nào không? Cô  có nên mặc áo tang của một góa phụ suốt đời không? Để tang từ lâu đã trở thành một phong tục lỗi thời. Cô hẳn đã để tang chồng một thời gian dài. Trong 22 năm của cuộc sống vợ chồng, có một số ngày có ý nghĩa đặc biệt với họ. Vào những ngày kỷ niệm những ngày đặc biệt này, mỗi khi nghĩ về quá khứ, cô thường rơi nước mắt trên giường một mình. Ngay khi nhìn thấy bức ảnh mà Rich chụp trên chiếc thuyền buồm được họ đã mua bằng tiền tiết kiệm trong nhiều năm, cô đã không kìm được nước mắt….

Trong cơn đau bất ngờ và tột cùng, Moira đã tự hỏi bản thân: Mọi người mong đợi mình sẽ làm gì? Mình vẫn còn sống, mình vẫn có nhu cầu đó.

Nhưng Rich sẽ nói gì?

Anh không kịp thời gian để nói bất cứ điều gì cả. Anh chết trên đường đi là, 2 tháng sau khi kiểm tra sức khỏe thường kỳ cho biết anh nên giảm vài cân, rằng huyết áp hơi cao nhưng không có gì cần quá lo lo lắng, rằng cholesterol ở mức tốt so với người ở độ tuổi 40 và rằng anh nên quay lại kiểm tra vào năm sau. Rồi, vào lúc 7.39 sáng hôm đó, xe của anh tông vào lan can bên đường và dừng lại. Một cảnh sát đang chỉ cách đó 1 tòa nhà đã rất ngạc nhiên thì thấy người lái xe vẫn còn ngồi trong xe và tưởng rằng anh bị say rượu vào buổi sáng sớm, nhưng rồi nhận ra không còn mạch đập. Ngay lập tức cảnh sát gọi xe cấp cứu, khi xe đến thì viên cảnh sát vẫn còn xoa bóp ngực cho Rich. Cả đội cấp cứu và cảnh sát đều nghĩ anh bị đau tim và tìm mọi cách để tim đập trở lại. Nhưng không còn hy vọng. Sau khi khám nghiệm tử thi, bác sỹ nói anh bị phình mạch máu nãu, vì thành mạch quá mỏng nên vỡ và không thể cứu được. Sao chuyện đó lại xảy ra được…? Có thể là do di chuyển, có thể không. Không, huyết áp không liên quan gì đến chứng phình mạch máu não. Ngay cả khi có thiết bị tốt nhất thì chứng phình mạch máu não cũng khó mà phát hiện. Anh có bao giờ than thở về những cơn đau đầu không? Thệm chí không có các triệu chứng vậy? Bác sỹ chỉ lặng lẽ rời đi, ước gì có thể nói được nhiều hơn. Anh không tức giận, mà chỉ cảm thấy buồn, nhưng y học hiện đại vẫn chưa thể giải quyết được tất cả các vấn đề liên quan đến chứng phình động mạch não, và chẳng có gì nhiều để nói (đây là câu các bác sỹ có thể nói riêng nội bộ với nhau, chứ không thể nói thẳng với người nhà bệnh nhân được, phải không?) Bác sỹ cũng nói đây là đột tử nên bệnh nhân không chịu nhiều đau đớn – không biết đây có phải sự thật không- nhưng cũng đâu có gì quan trọng, vì vậy ông ta có thể tự tin nói thế, không, cô không cảm thấy thoải mái ngay cả khi bác sỹ nói thế. Rồi sau đó là đám tang. Emil Jobs cũng ở đó, cũng đoán trước được vợ mình sẽ sớm theo sau vì cô tự mình cùng chồng đến tang lễ từ thẳng bệnh viện. Tại tang lễ, nước mắt rơi như mưa…..

Thật bất công. Chúa thật không công bằng khi anh còn không cả kịp nói lời tạm biệt khi rời nhà. Anh chỉ kịp hôn cô ở cửa, vẫn còn vương mùi cà phê, nó gì đó về việc ghé qua Safeway trên đường về nhà và cô quay đi, còn không nhìn anh bước vào trong xe lần cuối. Cô đã tự trách mình rất nhiều tháng sau đó vì chuyện này

Rich sẽ nói gì đây?

Nhưng Rich đã chết và hai năm đã đủ dài. Khi cô về nhà thì bọn trẻ đã xong bữa tối. Moira lên lầu thay quần áo và thấy mình bất giác nhìn chiếc điện thoại cạnh giường, ở phía bên Rich thường nằm. Cô ngồi xuống giường, nhìn nó, rồi nhìn bức ảnh, hơn một phút sau, Moira lấy mẩu giấy từ trong vi, hít một hơi thật sâu và bấm số điện thoại. Có một âm thanh ríu rít thường nghe thấy trong các cuộc gọi quốc tế từ đầu thu của điện thoại

“Díaz y Díaz/ Văn phòng Diaz” một giọng nói trả lời

“Xin cho tôi nói chuyện với Juan Diaz?” Moira hỏi

“Xin hỏi ai gọi đấy?” giọng bên kia trả lời, chuyển sang tiếng Anh

“Tôi là Moira Wolfe”

“À, Senora Wolfe! Tôi là Consuela. Xin hãy chờ một chút” Rồi sau đó là một phút im lặng trên đường dây “Senora Wolfe, ông ấy đang ở đâu đó trong nhà máy. Tôi không thể tìm được ngay lập tức. Ông ấy gọi cho bà sau nhé?”

“Vâng, tôi đang ở nhà”

“Sí/ vâng, tôi sẽ nói với ông ấy…Senora?”

“Vâng?”

“Xin lỗi, nhưng tôi còn một điều muốn nói. Kể từ khi Maria qua đời-Ông Juan, cậu ấy giống như con trai tôi. Kể từ khi gặp bà, bà Wolf, cậu ấy đã vui trở lại. Tôi vốn cho rằng cậu ấy sẽ không bao giờ ….. Không-làm ơn đừng nói với cậu ấy rằng tôi nói với bà chuyện này, nhưng cảm ơn vì những gì đã làm cho ông Juan. Những người trong văn phòng của chúng tôi cầu nguyện cho bà và chúc cả hai người hạnh phúc”

Đây chính xác là những gì cô muốn nghe “Consuela, Juan đã nói rất nhiều điều tuyệt vời về bà. Xin hãy gọi tôi là Moira”

“Tôi đã nói quá nhiều. Tôi sẽ đi tìm ông Juan, bất kể ông ấy đang ở đâu”

“Cảm ơn Consuela. Tạm biệt”

Consuela,  tên thật lại là Maria – chính là cái tên mà Felix (Juan) bịa ra về người vợ đã chết của mình – thực tế năm nay mới 25 tuổi, tốt nghiệp trường thư ký địa phương nhưng muốn kiếm nhiều tiền hơn, vì vậy cô ta đã từng đi buôn lậu ma túy vào Mỹ, đến Miami và Atlanta được 5-6 lần rồi suýt bị bắt. Sau lần đó cô ta đổi việc. Giờ thì cô ta giải quyết vài công việc vặt cho chủ cũ trong khi điều hành một danh nghiệp nhỏ của chính mình ngoài Caracas. Cái công việc chờ điện thoại như cú vừa rồi, cô ta được trả 5000usd/tuần. Tất nhiên, nghe điện thoại chỉ là một nửa công việc, nửa còn lại là giờ đây cô ta quay một số điện thoại khác. Một tiếng kêu bất thường phát ra từ điện thoại. Cô đoán rằng cuộc gọi được chuyển tiếp đến một số mà cô ta không biết.

“Vâng?”

‘Senor Diaz? Đây là Consuela”

“Vâng?”

“Moira vừa gọi. Cô ga muốn anh gọi cho cô ta ở nhà”

“Cảm ơn” tiếng tắt điện thoại khô khốc

Cortez nhìn điện thoại trên bàn. Cứ để cô ta đợi…23 phút. Nơi ở hiện tại của hắn là một căn hộ sang trọng khác ở Medellin, cách nơi ở của ông chủ hai căn nhà. Hắn tự hỏi, đây có phải là cuộc gọi mà hắn đang chờ đợi không? Hắn nhớ đến hồi mới vào nghề, việc kiên nhẫn là rất khó, nhưng giờ hắn đã trở thành viên sỹ quan tình báo lọc lõi trong nghề, nên hắn tiếp tục đọc báo

20 phút sau, hắn kiểm tra lại đồng hồ và rút một điếu thuốc, nhìn kim đồng hồ quay nhanh nghĩ, không biết cô ta, cách xa 2000 dặm, sẽ thế nào khi phải chờ đợi. Cô sẽ nghĩ gì? Hút xong nửa điếu thuốc, đã đến lúc vào cuộc. Hắn quay số

Dave là người nhấc máy “Xin chào?” Hắn nhíu mày “Chúng tôi không nghe rõ. Liệu anh có thể nhắc lại được không? Ồ, được rồi, xin hãy giữ máy” Dave quay lại và thấy mẹ đang nhìn cậu “Của mẹ này”

“Mẹ sẽ nghe điện thoại trên lầu” cô nói ngay lập tức và cố bước lên lầu thật chậm rãi.

Dave gác máy ‘Đoán xem ai đang gọi này?” Quanh bàn ăn nhìn cậu đầy hiểu biết

“Vâng” Dave nghe thấy mẹ nói trên điện thoại khác. Cậu cúp hẳn máy xuống. Mẹ, chúc may mắn

“Moira, anh Juan đây”

“Anh có rảnh vào cuối tuần này không?” cô hỏi

“Cuối tuần này á? Em chắc chứ?”

“Em rảnh từ trưa thứ 6 đến sáng thứ 2”

“Vậy…để anh nghĩ….” Cách đó 2000 dặm, Cortez chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ xuống con phố. Liệu đây có phải là một cái bẫy không? Có thể nào Phòng phản gián củ FBI….toàn bộ chuyện này có thể….? Tất nhiên là không “Moira, anh phải nói chuyện với một người ở đây. Giữ máy trong một phút nhé, được không?”

“Vâng!” Giọng nói đầy sức nóng tình yêu khi anh ta nhấn núi chờ, không còn nghi ngờ gì, đây không phải là một cái bẫy

Hắn để cô chờ khoảng 2 phút rồi quay lại với cuộc trò chuyện “Anh sẽ có mặt ở Washingtion vào chiều thứ 6”

“Anh sẽ đến đúng giờ- không qua muộn chứ”

“Chúng ta có thể gặp nhau ở đâu? Ở sân bay nhé. Liệu em có thể đến đón anh ở sân bay không?”

“Vâng”

“Anh không biết sẽ ở sảnh nào. Anh sẽ gặp em ở ….chỗ quầy cho thuê xe Hertz lúc 3.00 nhé. Em sẽ có mặt ở đó, nhé?”

“Em sẽ có mặt ở đó”

“Anh cũng thế, Moira. Tạm biệt, em yêu”

Moira Wolfe quay lại nhìn bức ảnh, nụ cười vẫn còn ở đó, nhưng cô cảm thấy Rich không còn đổ lỗi cho cô nữa

Cortez đứng dậy khỏi bàn làm việc và bước ra khỏi bàn. Viên vệ sỹ ở hành lang cũng đứng dậy khi thấy hắn bước ra khỏi cửa “Tôi muốn gặp El Jefe” hắn đơn giản nói. Viên vệ sỹ liên hệ quan điện thoại di động

Các vấn đề kỹ thuật thường rất khó khăn. Chủ yếu nằm ở nguồn điện. Mặc dù trạm điện gần nhất cho công suốt 500W nhưng các trạm điện thoại di động chỉ cho phép nhỏ hơn 7W và công suất pin cho điện thoai di động cầm tay là 300miniwatt. Ngay cả khi sử dụng một ăng-ten thu sóng hình parabol khổng lồ, tín hiệu nhận được chỉ giống như một giọng thì thầm. Tuy nhiên, Rhyolite-J là một vệ tinh tiên tiến sử dụng công nghệ tiên tiến và chi phí nghiên cứu và phát triển của nó lên tới hàng tỷ đô la. Công nghệ điện tử làm mát đã giải quyết được một số vấn đề và các thiết bị cơ điện tử khác giải quyết các vấn đề còn lại. Một máy tính không quá phức tạp sẽ chuyển đổi tín hiệu nhận được thành các số-1 và 0-và truyền các số đến Fort Huachuca. Một máy tính công suất cao khác ở Fort Huachuca xử lý và diễn giải thông tin ban đầu. Một chương trình lặp đi lặp lại đơn giản về mặt toán học nhưng chuyên sâu về tính toán — thực ra là một thuật toán — có thể loại bỏ nhiễu tĩnh điện ngẫu nhiên trong tín hiệu. Thuật toán này so sánh thông tin ban đầu của từng đoạn liền kề và có thể lọc ra 90% nhiễu bằng cách tính giá trị trung bình. Bằng cách này, máy tính biến tín hiệu vệ tinh nhận được thành một cuộc gọi có thể nhận dạng. Nhưng đây chỉ là bước đầu tiên.

Nguyên nhân khiến các tập đoàn ma túy (Cartel) sử dụng điện thoại di động trong các cuộc gọi hàng ngày là vì tính bảo mật cao. Loại điện thoại này có khoảng 600 tần số khác nhau, tất cả đều nằm trong khoảng 825 ~ 845 MHz và 870 ~ 890 MHz dải tần số rất cao. Khi người dùng sử dụng điện thoại di động, máy tính tại trạm gốc sẽ chọn ngẫu nhiên một tần số cho cuộc gọi; nếu tín hiệu của điện thoại di động không ổn định, máy tính sẽ chuyển tín hiệu sang tần số khác ổn định hơn. Ngoài ra, các “ô” liền kề (đây chình là lý do có tên là di động “Cells”) trên cùng một mạng điện thoại có thể sử dụng cùng một tần số cho nhiều cuộc gọi khác nhau. Chính vì ưu điểm này mà không có cảnh sát nước nào trên thế giới có thể giám sát những cuộc điện đàm như vậy. Khi thực hiện cuộc gọi điện thoại di động, ngay cả khi nó không được mã hóa, bạn có thể trực tiếp sử dụng ngôn ngữ đơn giản thay vì sử dụng mật ngữ. Hoặc mọi người cho là như thế. Chính Phủ Mỹ đã tham gia vào việc chặn các kênh liên lạc radio từ nước ngoài kể từ khi xuất bản cuốn “Phòng Đen” nổi tiếng của Yardley. Về mặt kỹ thuật nói được gọi là tình báo điện tử (comint – Signal Intelligence) hay tình báo điện đàm (sigint- Communication Intelligence)- cuộc điện đàm giữa kẻ thù là thông tin tình báo tốt nhất. Và trong nhiều thế hệ, người Mỹ luôn dẫn đầu trong lĩnh vực này. Hoa Kỳ sử dụng các vệ tinh được triển khai trong không gian để nghe trộm liên lạc vô tuyến nước ngoài cả ngày lẫn đêm, đánh chặn liên lạc vô tuyến nước ngoài và các trạm chuyển tiếp vi sóng. Tín hiệu bị đánh chặn thường được mã hóa. Hầu hết các tín hiệu này được xử lý bởi các siêu máy tính tại trụ sở của Cơ quan An ninh Quốc gia (NSA) có trụ sở ở Fort Meade, Maryland, giữa Washington và Baltimore, nơi chứa hầu hết các siêu máy tính trên thế giới trong tầng hầm rộng vài mẫu Anh

Giờ đây, một trong những nhiệm vụ của NSA là theo dõi 600 tần số của mạng điện thoại di động của Medellin. Nhiệm vụ này là không thể đối với bất kỳ cơ quan cảnh sát nào khác trên thế giới, nhưng đối với NSA, đó là một công việc nhẹ nhàng. Trên thực tế, NSA giám sát hàng chục nghìn tần số liên lạc vô tuyến và các kênh liên lạc điện tử khác cả ngày lẫn đêm. So với CIA, NSA lớn hơn, bí mật hơn và tốn kém hơn. NSA có một trạm làm việc ở Fort Huachuca, Arizona, với một siêu máy tính Grey hoàn toàn mới. Máy tính này được kết nối với nhiều phương tiện thông tin liên lạc thông qua cáp quang. Người điều khiển xe liên lạc biết rằng họ không nên hỏi về mục đích của xe

Bước thứ hai là làm cho máy tính chạy. Tất nhiên, chính phủ Mỹ quen thuộc với tên và danh tính của nhiều thành viên trong Cartel, và có bản ghi âm giọng nói của họ. Các nhà lập trình máy tính bắt đầu với các bản ghi âm này và thiết kế một thuật toán cho máy tính bằng cách sử dụng các bản ghi âm của các thành viên cartel đã biết. Bất kể họ sử dụng tần số cuộc gọi nào, máy tính vẫn có thể nhận ra giọng nói của họ. Sau khi máy tính nhận dạng giọng nói của các thành viên đã biết, nó có thể tự động nhận dạng giọng nói của người đang gọi cho họ. Chẳng bao lâu sau, máy tính tự động nhận dạng và ghi lại giọng nói của hơn ba mươi thành viên cartel đã biết và số lượng mục tiêu bằng giọng nói đã biết đang tăng lên hàng ngày. Điện thoại di động có rất ít năng lượng, vì vậy đôi khi rất khó xác định một âm thanh nhất định và nó không thể tránh được chuyện bỏ lỡ một số cuộc gọi. Nhưng theo các nhà kỹ thuật tính toán thì họ chặn được khoảng 60% số cuộc gọi à khi cơ sở dữ liệu nhận dạng của họ lớn hơn, hiệu suất của họ sẽ tăng lên 85%.

Những giọng nói không xác định được đánh số thứ tự. Ví dụ, giọng thứ hai mươi ba vừa thực hiện cuộc gọi đến giọng thứ mười bảy. Người thứ hai mươi ba được xác định là vệ sĩ vì anh ta gọi là người thứ mười bảy, và người thứ mười bảy đã được xác định là vệ sĩ của mục tiêu cần giám sát E (Tên viết tắt của Escobedo của Đội Comint)

“Anh ta sẽ đến gặp ông ấy” đó là toàn bộ văn bản bị chặn lại. Chính xác thì “anh ta” là ai, họ không biết. Họ không nghe thấy giọng nói của người đó, hoặc không nhận ra giọng nói của anh ta. Các đặc vụ tình báo rât kiên nhẫn. Lần này cuộc gọi nhanh hơn các cuộc gọi bình thường. Người bị theo dõi không bao giờ tưởng tượng được có người nghe lén cuộc gọi bí mật như vậy nên không đề phòng. Trong vòng chưa đầy một tháng, Đội Comint  đã chặn được nhiều cuộc gọi của những kẻ bị nghe trộm, và thu được nhiều thông tin tình báo chiến thuật hữu ích. Chỉ mất một thời gian để có được loại thông tin này. Các thành viên của Đội Comint tự hỏi khi nào các chiến dịch quân sự sẽ mở màn. Nói rõ hơn, việc đánh chặn các cuộc gọi tình báo luôn là màn dạo đầu cho các hoạt động quân sự..

“Chuyện gì thế?” Escobedo hỏi khi Cortez bước vào phòng

“Giám đốc FBI Mỹ sẽ bay đến Bogota vào ngày mai. Ông ta sẽ rời Washington đâu đó trước buổi chiều. Đây là cuộc viếng thăm bí mật. Tôi nghĩ ông ta sẽ sử dụng chuyên cơ. Không quân Mỹ có chuyên cơ riêng thuocj một phi đội tại Căn cứ không quân Andrews. Chuyến thăm này có thể được ngụy trang dưới một kế hoạch bay khác. Bất kỳ máy bay nào sẽ hạ cánh vào ngày mai từ 4 giờ chiều đến 8 giờ tối đều có thể là chiếc máy bay đặc biệt này. Tôi đoán có thể là chiếc máy bay lên thẳng 2 động cở G-3, tất nhiên, có thể là loại máy bay khác. Ông ta sẽ gặp Bộ trưởng Tư pháp, chắc chắn có điều gì đó cần thảo luận. Tôi sẽ bay đến Washington ngay lập tức để tìm hiểu nhiều nhất thông tin có thể. Có một chuyến bay đến Mexico trong 3 giờ nữa. Tôi sẽ lấy vé bay chuyến đó

“Nguồn thông tin của cậu tốt đấy” Escobedo nhận xét, ngay lập tức bị ấn tượng

Cortez mỉm cười “Sí, Jefe. Nếu ông không thể có thông tin về cuộc họp của họ ở đây, tôi hy vọng sẽ có được nó ở Hoa Kỳ vào cuối tuần này. Tôi không thể đảm bảo điều đó, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức”

“Một phụ nữ” Escobedo nhận xét “tôi chắc chắn đó là người phụ nữ trẻ và đẹp”

“Như ông nói. Tôi phải đi bây giờ”

“Chúc cuối tuần vui vẻ, đại tá. Tôi cũng sẽ hưởng thụ cuối tuần của tôi” Một giờ sau khi Cortez rời đi, Escobedo nhận duodcj một bản fax, thông báo rằng máy bay chở hàng tối qua đã không đến được điểm đích ở tây nam Georgia. Niềm vui vì vừa nhận được tin tối mật đã biến thành sự tức giận. El Jefe muốn gọi Cortez bằng điện thoại di động, nhưng chợt nhớ ra tên đó từ chối bàn luận những vấn đê quan trọng qua cái gọi là “đường dây không an ninh”. Escobedo lắc đầu. Viên đại tá của DGI này – hắn đúng là một mụ già lẩm cẩm! Nhưng El Jefe vẫn gọi cho Cortez

“Chính xác” tại một điểm cách đó 2000 dặm, một người đàn ông reo lên trong chiếc xe van.

Trên màn hình của viên kỹ sư hiện lên thông báo: CUỘC GỌI GIỮA MỤC TIÊU B VÀ MỤC TIÊU GIÁM SÁT E, TẦN SỐ 848.970MHZ, CUỘC GỌI LÚC 23.29 GIỜ ZULU, ĐÃ NGẮT 345

“Tony, chúng ta có thể có thông tin quan trọng ở đây’

Kỹ thuật viên cấp cao này có tên thật là Antonio, 47 tuổi, đeo tai nghe lên. Nội dung của cuộc gọi đang được ghi trên băng tốc độ cao – thực sự là trên băng video ba phần tư inch, vì loại băng này là cần thiết để ghi lại các cuộc gọi kiểu này. Bốn máy ghi âm không kết nối đồng thời ghi lại cuộc trò chuyện. Đây là những máy ghi âm Sony được bán trong cửa hàng, nhưng các kỹ sư bên NSA đã thực hiện một số cải tiến.

“Ha, Senor B rất tức giận!” Tony nhận xét thì nghe được một phần cuộc gọi “hãy báo với Meade rằng chúng ta cuôi scungf cũng bắt được một ‘dải băng đông cứng’ tại đường biên trái” Thuật ngũ ‘dải băng đông cứng’ có được NSA đặc cho các cuộc điện đàm đưa đến những thông tin rất quan trọng. Đây là mà bóng chày và đội Orioles Baltimore đã trở lại nên anh chàng quen sử dụng thuật ngữ ‘đường biên trái’

“Tín hiệu thế nào?”

“Rõ như tiếng chuông nhà thhowf. Chúa ơi, sao tôi thậm chí không mua hệ thống vệ tinh TRW?” Antonio ngừng lại, cố gắng không cười phá lên “Chúa ơi, hắn đang tức giận lắm!”

Cuộc gọi kết thúc 1 phút sau. Tony cắm tai nghe vào máy ghi âm, kéo chiếc ghế xoay sang một bên để máy đánh chữ, và bắt đầu nhập văn bản

. “How’s the signal?” “Clear as a church bell.  Christ, why don’t I ever buy TRW stock?” Antonio paused, struggling not to laugh. “God, is he pissed!” The call ended a minute later.  Tony switched his headphone input to one of the tape machines and crab-walked his swivel chair to a teleprinter, where he started typing.

TỐI MẬT- CHUYỂN NHANH  TỚI CAPER

CUỘC GỌI KHẨN CẤP LÚC 23.58, SIGNINT BÁO CÁO THÔNG TIN CUỘC GỌI THEO GIỜ ZULU

345 BỊ CHẶN LÚC 23.59, TẦN SỐ  FRQ 836.970 MHZ:

NGƯỜI NÓI CHUYỆN: MỤC TIÊU B

NGƯỜI HỎI CHUYỆN: MỤC TIÊU GIÁM SÁT E

B: CHUNG TA BỊ MẤT MỘT LÔ HÀNG KHÁC

E: CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA?

B:CÁI MÁY BAY CHẾT TIỆT ĐÓ KHÔNG XUẤT HIỆN. ANH NGHĨ SAO? (BỊ KÍCH ĐỘNG)

E: CÁCH HÀNH ĐỘNG CỦA HỌ ĐÃ THAY ĐỔI, TÔI ĐÃ NÓI VỚI ANH ĐIỀU ĐÓ. CHÚNG TA ĐANG CỐ GẮNG TÌM RA ĐÓ LÀ GÌ

B: VẬY KHI NÀO ANH SẼ BIẾT ĐƯỢC CHUYỆN ĐÓ?

E: CHÚNG TÔI ĐANG LÀM VIỆC ĐÓ. NGƯỜI CỦA CHÚNG TÔI ĐANG ĐẾN WASHINGTON ĐỂ TÌM HIỂU. CÒN CÓ MỘT VIỆC KHÁC ĐANG XẢY RA

B: CHUYỆN GÌ (KÍCH ĐỘNG)?

E:TÔI ĐỀ NGHỊ CHÚNG TA SẼ GẶP MẶT NGÀY MAI ĐỂ BÀN BẠC

B: CUỘC HỌP LÀ THỨ 3 HÀNG TUẦN

E: CHUYỆN NÀY QUAN TRỌNG, MỌI NGƯỜI PHẢI NGHE, PABLO

B: CHẲNG PHẢI ANH CÓ THỂ NÓI VỚI TÔI MỌI CHUYỆN SAO?

E: HỌ ĐANG THAY ĐỔI CÁCH HÀNH ĐỘNG, BẮC MỸ ẤY. CHÍNH XÁC THẾ NÀO CHÚNG TA VẪN CHƯA BIẾT

B:CHÀ, VẬY CÁI GÃ ĐIỆP VIÊN CUBA CHÚNG TA THUÊ ĐỂ LÀM GÌ? (KÍCH ĐỘNG)

E: HẮN ĐANG LÀM VIỆC RẤT TỐT. CÓ LẼ HẮN SẼ TÌM HIỂU ĐƯỢC TIN GÌ ĐÓ TRONG CHUYẾN ĐI TỚI WASHINGTON, NHƯNG CHÚNG TA SẼ HỌP NGÀY MAI ĐỂ BÀN VỀ NHỮNG VIỆC CHÚNG TA BIẾT BÂY GIỜ

B: ĐƯỢC RỒI. TÔI SẼ THÔNG BÁO CHO MỌI NGƯỜI VỀ CUỘC HỌP

E: CẢM ƠN PABLO.

ĐÀM THOẠI KẾT THÚC. TÍN HIỆU NGẮT. DỪNG NGĂN CHẶN

“từ ‘agitation’/bị kích động’ nghĩa là gì?”

“Tôi không thể điền chữ  ‘phát điên phát rồ’ lên bản TWX chính thức được” Antonio nói

“Tin này rất khẩn cấp. Chúng ta có vài thông tin hoạt động ở đây” anh nhấn nút gửi bức điện đến trạm. Tín hiệu được chuyển đến một trạm liên lạc được mã hóa – CAPER- không ai trong chiếc xe van này biết điểm đó là ở đâu

Bob Ritter vừa rời văn phòng về nhà, và xe ông mới chạy được 1 dặm trên Đại lộ George Washington thì điện thoại kênh an ninh trong xe vang lên những tiếng ồn khó chịu

“Vâng”

“Thông tin từ CAPER” tiếng trong điện thoại vang lên

“Được rồi” việc DDO (Deputy Director Operations) khẽ thở dài. Rồi ông nói với tài xế “Đưa tôi quay lại văn phòng”

“Vâng, sir”

Đường quay lại, ngay cả Sếp đứng đầu CIA cũng không dễ tìm được nơi để vòng và rồi vẫn phải chiến đấu với dòng xe cô ken dày đặc trong giờ cao điểm ở D.C, nên dù giàu hay nghèo, bình thường hay VIP thì vẫn phải bò về với tốc độ 20km/h. Người lính an ninh cổng vẫy cho ô tô qua. 5 phút sau, Ritter đã có mặt trên văn phòng tầng bảy. Thẩm phán Moore đã nghỉ. Hiện chỉ còn 4 sỹ quant ham gia vào chiến dịch này. Đây là con số tối thiểu cần thiết để thay nhau đợi thông tin và đánh giá ảnh hưởng đến chiến dịch. Viên sỹ quan trực hôm nay vừa mới nhận thay ca. Anh ta chuyển giao bản fax cho Ritter

“Chúng ta có thông tin rất nóng hổi” viên sỹ quan nói

“Cậu không đùa đâu, đó chính là Cortez” Ritter nhận xét sau khi xem xét các thông tin tình báo

“Đúng vậy, sir”

“Đang đến đây….nhưng chúng ta không biết hắn trông như thế nào. Có thể bên FBI có một bức ảnh của tên khốn đó khi hắn ở Puerto Rico.  Chúng ta có mô tả của hắn không?” Ritter ngẩng đầu hỏi

“Da nâu đen, dáng trung bình, không béo cũng không gầy, đôi khi có râu, không có đặc điểm nhận dạng rõ ràng” viên sỹ quan mô tả theo trí nhớ. Không dễ để nhớ về một gã không có đặc điểm nổi bật và CIA hầu như không biết gì về Felix Cortez

“Ai là người liên lạc với cậu bên FBI?”

“Tom Burke, một quản lý cấp trung bên Phòng Phản Gián. Một anh chàng rất tốt. Anh ấy cũng tham gia vào vụ Henderson”

“Chà, đưa thông tin này cho cậu ta. Có lẽ FBI có thể tìm ra cách bắt tên khốn này. Còn gì nữa không?”

“Không còn gì nữa, sir”

Ritter gật đầu, rời văn phòng và về nhà. Viên sỹ quan trực ca quay trở lại với văn phòng mình ở tầng 5 và gọi điện. Đêm nay anh đúng là may mắn; Burke vẫn còn ở văn phòng. Tất nhiên, họ không thể bàn luận vấn đề này qua điện thoại. Vì vậy, viên sỹ quan trực ca hôm nay, Paul Hooker, lái xe qua tòa nhà FBI ngã tư giữa Đại Lộ Số 10 và Pennsylvania.

Dù thỉnh thoảng CIA và FBI là đối thủ của nhau trong ngành tình báo và luôn là đối thủ của nhau mỗi lần phân chia ngân quỹ liên bang, nhưng các đặc vụ đồng cấp hai bên lại quan hệ với nhau rất tốt; thông tin trao đổi luôn đều có chất lượng rất tốt

“Trong vài ngày tới sẽ có một khách du lịch mới đến D.C” Hooker thông báo ngay kh cửa vừa đóng

“Như là ai?” Burker hỏi, chìa tay ra

Hooker bắt tay “Felix Cortez” viên sỹ quan CIA đưa ra một bản photo bức điện vừa copy ở máy Xerox. Tất nhiên là một số câu trong bức điện đã bị xóa nhưng Burke cũng không quá bận tâm. Là thành viên của PHòng PHản Gián, phụ trách việc bắt các điệp viên, anh hiểu hơn ai hết quy tắc “cái-gì-cần-biết-sẽ-được-biết”

“Bên anh đánh giá đây là Cortez” Đặc vụ FBI hỏi thẳng, rồi sau đó mỉm cười “Nhưng tôi cũng nghĩ giống anh. Nếu chúng tôi có một bức ảnh của thằng hề này, chúng ta có cơ hội tóm được hắn, nhưng…” một tiếng thở dài “Tôi sẽ cử người ở Dulles, National và BWI. Chúng tôi sẽ cố, nhưng không biết may rủi thế nào”

Nếu CIA có một bức ảnh của tên khốn này khi hắn hoạt động hiện trường – hoặc khi hắn ở Học viện KGB- thì công việc của chúng ta sẽ dễ dàng hơn nhiều….

“Tôi đoán hắn sẽ đến đây trong 4 ngày tới. Chúng ta sẽ kiểm tra mọi chuyến bay thẳng từ Colombia đến Washington đến và đi và tất cả chuyến bay gián tiếp”

Vấn đề là số lượng chuyến bay FBI cần theo dõi. Số lượng các chuyến bay trực tiếp đến Washington từ Châu Á, Venezuela, Panama và các quốc gia lân cận khác không lớn và dễ theo dõi. Tuy nhiên, nếu Cortez quá cảnh ở Puerto Rico, Bahamas, Mexico hoặc các thành phố khác bao gồm cả Hoa Kỳ, số chuyến bay mà hắn có thể có mặt sẽ tăng gấp 10 lần. Nếu hắn lại thực hiện thêm một chuyến chuyển tiếp khác ở Hoa Kỳ nữa thì số chuyến bay có thể có mặt mà FBI phải theo dõi sẽ gấp hàng trăm lần. Cortez là một sỹ quan tình báo chuyên nghiệp do KGB đào tạo, và hắn biết rõ thực tế này cũng giống như hai người ngồi đây. Nhiệm vụ này cũng không phải vô vọng. Cảnh sát luôn rất kiên nhẫn chờ đối thủ mắc lỗi, vì ngay cả những đối thủ được huấn luyện tốt nhất đôi khi cũng thiếu thận trọng hoặc thiếu may mắn. Nhưng đây chính là trò chơi. Họ sẽ thử vận may và chờ đối thủ mắc sai lầm

FBI đã gặp xui xẻo. Cortez bắt máy bay hãng Avianca đến Thành phố Mexico, sau đó chuyển sang chuyến bay của American Airlines đến Dallas-Fort Worth, nơi hắn hành thành thủ tục nhập cảnh và bắt một chuyến bay nội địa bay đến New York City. Hắn làm thủ tục ở Khách sạn St. Moritz tại Central Park South. Bây giờ là 3 giờ sáng và hắn cần nghỉ ngơi. Hắn đã dặn phục vụ đánh thức lúc 10.00 sáng và yêu cầu khách sạn đặt vé hạng nhất tàu Metroliner đến ga Union Station, Washington D.C lúc 11.00 giờ. Hắn biết trên mấy tàu Metroliner có điện thoại và hắn có thể gọi nếu có chuyện gì xảy ra. Hoặc có lẽ…không, hắn quyết định, hắn không muốn gọi cho cô ở chỗ làm việc; chắc chắn FBI có ghi âm ở nơi đó. Điều cuối cùng Cortez làm trước khi ngủ là xé biên lai chiếc vé máy bay và thẻ hành lý của hãng hàng không trên hành lý. Vào lúc 9.56, điện thoại đánh thức Cortez vang lên. Hắn nghĩ mình đã ngủ được gần 7 giờ mà như mới được vài giây, nhưng giờ không phải lúc chờ tỉnh táo. Nửa tiếng sau hắn xuất hiện ở quầy tiếp tân, đưa hóa đơn và lấy vé tàu. Giao thông ở trung tâm Manhattan, New York lúc nào cũng đông đúc, và suýt chút nữa hắn đã lỡ chuyến tàu, nhưng cuối cùng cũng bắt kịp, ngồi ở hàng ghế cuối cùng của toa nghỉ ngơi, nơi bán rượu và đồ ăn nhẹ. Một tiếp viên mặc vest đỏ tươi cười bắt đầu anh ta bằng cà phê đã khử caffein và một tờ báo USA Today, một bữa sáng tương tự như bữa được phục vụ trên máy bay- mặc dù ấm hơn một chút. Khi tàu dừng ở Philadelphia, hắn đã chìm vào giấc ngủ. Cortez biết hắn cần nghỉ ngơi. Khi người phục vụ đến thu dọn bộ đồ ăn, nhìn thấy hắn đang ngủ say với nụ cười trên môi, dù không biết mình đang làm gì trong mơ.

Vào lúc 1.00 chiều, khi tàu Metroliner 111 đến Baltimore thì ánh đèn TV trong Phòng Họp Báo Nhà Trắng bật sáng. Các phóng viên đã được phím từ “nguồn thông tin mật, không chính thức” rằng Bộ Tư Pháp sẽ công bố những thông tin quan trọng về cuộc chiến chống ma túy. Các mạng lưới truyền hình lớn không làm gián đoạn những chương trình thường kỳ buổi tối của họ – việc làm gián đoạn chương trình “The Young and the Restless” không phải là chuyện nhỏ – nhưng CNN, như thường khi, đưa dòng chữ “Báo Cáo Đặc Biệt” trên phụ đề màn hình. Chuyện này ngay lập tức gây chú ý tới các sỹ quan theo dõi thông tin tình báo của Trung Tâm Chỉ Huy Quân Sự Quốc Gia của Lầu Năm Góc, nơi mỗi người có một chiếc TV trên bàn đều mở kênh CNN. Đó có lẽ là nhận xét hùng hồn nhất có thể về khả năng của các cơ quan tình báo Mỹ trong việc cung cấp thông tin cho chính phủ của họ, nhưng một trong những nhận xét mà các chuyên gia chính, vì những lý do rõ ràng, đã không bao giờ bình luận.

Bộ Trưởng Tư Pháp dừng bước trước bục phát biểu. Mặc dù đã là một luật sư trong nhiều năm, nhưng ông không giỏi nói trước đám đông. Nếu bạn chỉ đối phó với luật doanh nghiệp và các chiến dịch chính trị, bạn không cần phải là một diễn giả giỏi. Tuy nhiên ông là một người ăn ảnh và ăn mặc đẹp, và trong những ngày không có tin tức lớn, ông luôn có thể tiết lộ một số tin tức quan trọng, vì vậy rất nổi tiếng trên báo chí 

“Kính thưa quý vị” ông bắt đầu, vụng về cầm tờ giấy ghi chú “các bạn sẽ sớm nhận được các tài liệu liên quan đến Chiến dịch TARPON, đây là chiến dịch hiệu quả nhất cho đến hôm nay liên quan đến việc chống lại các Cartel buôn bán ma túy quốc tế” ông ngẩng đầu lên, cố tìn biểu cảm trên khuôn mặt của đám phóng viên thông qua ánh đền chói sáng

“Cuộc điều tra này do Bộ Tư Pháp, đại diện là FBI dẫn đầu, đã xác định được một số tài khoản ngân hàng ở cả Mỹ và vài nơi khác đã bị sử dụng để rửa một lượng tiền lớn chưa từng có. Những tài khoản này trải dài trên 29 ngân hàng từ Liechtenstein tới California và theo ước tính hiện tại của chúng tôi thì đã vượt qua 650 triệu usd” Ông ngước nhìn lên lần nữa khi nghe thấy ai đó nói ‘Chúa ơi’ xen lẫn tiếng thì thầm. Ông mỉm cười. Gây ấn tượng cho đám phóng viên Nhà Trắng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Tiếng máy ảnh vang lên liên tục

“Chúng tôi đã hợp tác với 6 chính phủ nước ngoài để thực hiện các bước cần thiết nhằm tịch thu tất cả các khoản tiền gửi trong các tài khoản nói trên, đồng thời tịch thu tài sản của tám công ty bất động sản liên doanh tại Hoa Kỳ. Tám công ty này đóng vai trò chính để rửa tiền. Cách tiếp cận này hoàn toàn phù hợp với RICO (the Racketeer-Influenced and Corrupt Organization / quy định cấm các hoạt động thương mại bất hợp pháp và các tổ chức tham nhũng). Ở đây, tôi muốn nhấn mạnh rằng các công ty bất động sản nêu trên liên quan đến cổ phiếu của nhiều nhà đầu tư vô tội. Những cổ phiếu này sẽ không – tôi xin nhắc lại là không – bị ảnh hưởng theo bất kỳ cách nào bởi hành động của chính phủ. Họ đã bị đánh lừa bởi tổ chức ma túy, nhưng họ sẽ không bị tổn hại bởi hoạt động tịch thu này

“Tôi xin lỗi” Một phóng viên hãng thông tấn Hoa Kỳ (Associated Press- AP) ngắt lời “Ngài đang nói rằng đó là 650 triệu usd?”

“Đúng là thế. Hơn nửa tỷ usd” Vị AG (Bộ trưởng tư pháp) mô tả ngắn gọn chung chung thông tin được tìm thấy thế nào nhưng không đả động gì đến manh mối hoặc cơ chế cụ thể theo dõi đường đi của số tiền “Như quý vị đã biết, chúng ta có những hiệp ước với nhiều chính phủ nước ngoài để xử lý những vụ thế này. Các chính phủ có quyền tịch thu các quỹ được xác định liên quan đến ma túy hoặc tiền gửi từ ngân hàng nước ngoài không rõ nguồn gốc. Ví dụ, các tài khoản ở Thụy Sỹ có khoảng…” ông lại nhìn vào giấy nhớ trên tay “khoảng 237 triệu usd, tất cả số tiền này sẽ thuộc về Chính phủ Thụy Sỹ”

“Vậy phần của nước ta là bao nhiêu?” Phóng viên tờ Washington Post hỏi

“Chúng tôi vẫn chưa có con số chính xác. Khó để miêu tả tính phức tạp trong chiến dịch này – riêng việc kiểm tra các tài khoản cũng khiến chúng ta phải bận rộn vài tuần”

“Việc hợp tác của các chính phủ nước ngoài thế nào?” Một phóng viên khác hỏi. Hỏi để đùa à, một ký giả đứng bên cạnh nghĩ.

“Việc hợp tác với các chính phủ trong vụ này rất tốt” vị Bộ Trưởng tư pháp mỉm cười “Các bạn bè của chúng ta hành động rất nhanh và chuyên nghiệp”

Đâu phải ngày nào cũng có thể lấy được số tiền lớn thế này và gọi nó là Vì Lợi Ích Công Cộng, vị phóng viên đứng cạnh mà không đặt câu hỏi nghĩ

CNN là mạng truyền hình toàn cầu. Kênh truyền hình cáp này cũng có ở Colombia, hiện đang được hai người Colombia chuyên trách báo chí Mỹ theo dõi. Họ thực chất cũng là nhà báo, làm việc cho đài truyền hình Colombia, Inravision. Một trong số họ cáo lỗi, rời phòng điều khiển và gọi điện thoại trưowcs khi quay lại

Tony và đồng nghiệp vừa quay lại với công việc ở chiếc xe van thì thấy một bản telex dán trên thành xe, cho biết có vài hoạt động liên quan đến điện thoại di động vào lúc 18.00 theo giờ Zulu. Họ đã không thất vọng.

“Chúng tôi có thể nói chuyện trực tiếp với Giám Đốc Jacobs về chuyện này?” một phóng viên hỏi

“Giám đốc Jacobs hiện đang đích thân giải quyết vụ này và hiện không có mặt tại đây” vị AG trả lời “Anh có thể nói chuyện với ông ấy vào tuần tới, nhưng vào lúc này thì ông ấy và đội của mình đang rất bận”

Câu trả lời này không hề tiết lộ bí mật. Nhưng nó gây cảm giác rằng Emil đang không ở trong thành phố, và các phóng viên hiểu chính xác những gì vị Bộ Trưuonwgr Tư Pháp nói theo nghĩa đen và không hỏi những câu hỏi khác liên quan đến chuyện này. Thực tế, Emil đã cất cánh từ Căn Cứ không quân Andrew từ 25 phút trước

“Madre de Dios!” Escobedo nhận xét! Cuộc họp mới chỉ bắt đầu trước đây không lâu và theo tập quán xã hội thì họ luôn nói vài câu đùa vui trước khi bắt đầu. Tất cả các thành viên của Cartel đều đã tụ tập vào một phòng, chuyện đúng là hiếm khi xảy ra. Dù tòa nhà được bảo vệ nghiêm ngặt với hàng rào an ninh, nhưng họ vẫn lo lắng về an toàn bản thân. Ăng ten thu sóng vệ tinh hình parabol lắp ngay trên mái nhà và lúc này đang bật kênh CNN. Mục đích cuộc họp ban đầu vốn chỉ thảo luận về những chuyện bất ngờ xảy đến với các hoạt động buôn lâu ma túy nay đột nhiên chuyển thành một vấn đề khác rắc rối hơn. Đối với Escobedo, chuyện này còn đặc biệt rắc rối vì hắn chính là một trong 3 thành viên Cartel đã thuyết phục người khác ủng hộ hoạt động rửa tiền này. Dù tất cả mọi người đều khen ngợi hắn về hoạt động hiệu quả này suốt 2 năm qua nhưng sắc mặt của mọi người giờ cho thấy họ không còn ủng hộ chuyện đó nữa

“Chúng ta không thể làm được gì à?” Một người cất tiếng hỏi

“Còn quá sớm để nói điều gì” Một thành viên chuyên phụ trách tài chính trong Cartel trả lời “Tôi phải nhắc anh rằng số tiền mà chúng ta thu được thông qua các hoạt động này gần bằng số lợi nhuận thu được qua các kênh thông thường. Do đó, có thể nói rằng, chúng ta mất ít hơn số thu về dự kiến từ hoạt động đầu tư” thật ra giải thích này đối với chính người nói cũng cảm thấy sống sượng

“Tôi nghĩ chúng ta đã nhịn đủ mấy cái việc can thiệp từ bên ngoài này rồi” Escobedo tức giận “Giám đốc FBI sẽ đến Bogota chiều hôm nay”

“Ồ? Và làm cách nào anh biết điều này?”

“Cortez. Tôi đã nói với anh rằng việc thuê anh ta sẽ giúp ích cho chúng ta mà. Tôi triệu tập cuộc họp này để bàn về thông tin anh ta cung cấp”

“thật là quá đáng” một thành viên khác đồng ý “Chúng ta phải có hành động đáp trả”

Mọi người đều tỏ ý đồng lòng. Cartel vẫn chưa học được kỹ năng đừng có đưa ra các quyết định quan trọng trong lúc tức giận, và chẳng có tiếng nói khuyên bảo nào. Suy cho cùng, những người này chưa được quản trị tốt đến mức đó

Trên tàu số 111, từ New York đến sân ga Washington lúc 1.48pm, Cortez bước xuống, cầm theo 2 chiếc túi và đi một mạch ra chiếc taxi đỗ trước của ga. Người lái xe taxi vô cùng vui mừng khi được chở khách đến sân bay Dulles. Chuyến đi chỉ khoảng 30 phút và Cortez boa thêm cho anh ta 2usd. Hắn bước lên tầng, rồi đi thang máy xuống tầng dưới, tìm tới quầy thuê xe hãng Hertz, thuê một chiếc Chevrolet và dùng thời gian còn lại để hành lý lên xe. Khi trở lại sảnh sân bay, đã gần ba giờ. Moira rất đúng giờ. Họ ôm nhau khi gặp mặt. Moira vẫn chưa quen với việc hôn nhau ở những nơi công cộng như vậy.

“Em đỗ xe ở đâu?”

“Ở bãi đậu xe để dài ngày. Em vẫn để hành lý trên xe”

“Vậy chúng ta đến đó để lấy hành lý đã”

“Chúng ta sẽ đi đâu?”

“Có một nhà hàng trên Đại lộ Skyline, nơi đôi khi General Motors tổ chức các cuộc họp quan trọng. Không có điện thoại, không có TV và không có báo chí”

“Em biết nơi đó! Làm sao anh đặt được chỗ trong thời gian ngắn như vậy?”

“Anh đã đật 1 phòng vào mỗi cuối tuần kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau” Cortez trung thực giải thích, rồi đột ngột dừng lại “Chuyện đó có vẻ….có vẻ như không thích hợp?” hắn ngập ngừng, tỏ vẻ ngượng ngùng

Moira nắm chặt tay hắn “Với em thì không”

“Đây sẽ là cuối tuần dài đấy” Vài phút sau họ đã lái xe đến Xa lộ 66, hướng về phía tây đến Dãy núi Blue Ridge

4 sỹ quan an ninh của đại sứ quán mặc quần yếm hàng không kiểm tra sân bay lần cuối, sau đó một nhân viên lấy trong túi ra một chiếc điện thoại liên lạc vệ tinh vô tuyến hiện đại và báo rằng máy bay có thể hạ cánh

Máy bay VC-20A-một máy bay quân sự, phiên bản của chiếc máy bay thương mại G-III, hiện đang để tần số thương mại trên thiết bị radar, hạ cánh lúc 5.39 chiều ở Sân bay Quốc Tế El Dorado, cách Bogota khoảng 8 dặm.Không giống như những chiếc VC-20A thông thường thuộc Không Đoàn Không Vận Số 89 (89th Military Airlift Wing) tại Căn Cứ Không Quân Andrews ở Maryland, chiếc máy bay này đã được sửa đổi đặc biệt để mang các thiết bị gây nhiễu điện tử lên máy bay và có thể bay vào một khu vực nguy hiểm cao. Thiết bị này lần đầu tiên được người Israel phát minh ra để đối phó với tên lửa đất đối không nằm trong tay những kẻ khủng bố … hoặc một số việc nhất định. Sau khi thăng bằng, máy bay hạ cánh ổn định trên đường băng trong cơn gió Tây nhẹ nhàng, và sau đó lao tới một góc của sân đỗ máy bay chở hàng ở phía xa, nơi mà ô tô và xe jeep đang hướng tới, đương nhiên tính chất của máy bay không có gì bí mật, ai có mắt tinh tường nhìn sơ qua sẽ biết. Nó gần như không dừng lại khi những chiếc xe jeep đầu tiên xuất hiện ở phía bên trái của nó. những người lính được trang bị vũ khí hạng nặng nhảy khỏi xe jeep và tản ra, vũ khí tự động của họ chĩa vào những mối đe dọa có thể là tưởng tượng hoặc có thể không. Cửa máy bay hạ xuống. Có cầu thang bố trí trong đó, nhưng người đàn ông đầu tiên xuống máy bay không bận tâm đến chúng. Anh ta nhảy, với một tay giấu vào mặt phải của chiếc áo khoác ngoài. Một vệ sĩ khác cũng nhảy xuống ngay sau đó. Cả hai người họ đều là đặc vụ FBI, và nhiệm vụ của họ là đảm bảo an toàn cá nhân cho cấp trên, Giám đốc FBI Emil Jacobs. Họ đứng trong một vòng tròn phòng thủ được hình thành bởi đội quân chống bạo động tinh nhuệ của Colombia. Mọi người ở sân bay đều hồi hộp. Ở Colombia, không có quy trình nào phải tuân theo để đảm bảo an toàn và an ninh. Các biện pháp an ninh thông thường đã khiến nhiều người thiệt mạng.

Tiếp theo, Jacobs bước ra, cùng với trợ lý đặc biệt của ông và Harry Jefferson, Giám đốc DEA. Ngay khi cả ba người vừa đặt chân xuống sân bay, chiếc xe limousine của đại sứ quán Mỹ đã chạy tới. Viên đại sứ bước ra để chào đón các vị khách rồi 1 phút sau tất cả họ đều bước vào xe. Rồi những người lính nhảy lên xe jeep, hộ tống xe của viên đại sứ. Phi hành đoàn của máy bay đóng cửa, và chiếc VC-20A, với động cơ từ lúc đỗ đến giờ vẫn chưa tắt, ngay lập tức cho máy bay cất cánh trở lại. Điểm đến của nó là sân bay ở Grenada, được người Cuba xây dựng chu đáo cho người Mỹ chỉ vài năm trước đó. Ở Grenada, độ an toàn của máy bay tương đối đảm bảo.

“Chuyến bay thế nào Emil?” viên đại sứ hỏi

“Chỉ mất có khoảng 5 giờ bay. Cũng không tệ” vị Giám đốc FBI trả lời. Ông ngả lưng trên ghế nhung. Xe đã chật kín, với tài xế và vệ sĩ của đại sứ ngồi ở hàng ghế đầu. Có bốn khẩu tiểu liên trong xe, và Jacobs chắc chắn rằng Harry Jefferson cũng đang mang theo một khẩu súng lục tự động bên mình. Jacobs chưa bao giờ tự mình mang theo súng, không muốn phải phiền vì những thứ đó. Ngoài ra, nếu hai vệ sỹ và trợ lý của ông – một tay súng cừ khôi khác- cũng không đủ bảo vệ ông thì thêm một khẩu nữa cũng ích gì? Đây không phải vì Jacobs là một người đặc biệt dũng cảm, chỉ là sau gần 40 năm đấu tranh với đủ loại tội phạm- băng nhóm tội phạm ở Chicago đã từng đe dọa giết ông – nên ông đã mệt mỏi và quen thuộc với các hoạt động tội phạm như người ta quen với màu giấy dán tường hay sơn tường, đơn giản là ông không buồn chú ý đến nữa

 Jacobs để ý đến độ cao nơi đây. Thành phố Bogota nằm trên cao nguyên ở độ cao 8.700 feet so với mực nước biển, được bao quanh bởi những ngọn núi cao chót vót. Dường như không có đủ không khí để mọi người thở, ông không biết làm thế nào mà viên đại sứ sống sót trong môi trường này. Ông cảm thấy gió mùa đông băng giá trên hồ Michigan dễ chịu hơn ở đây và tin rằng ngay cả thời tiết mùa hè ẩm ướt ở Washington cũng tốt hơn.

“9 giờ ngày mai, phải không?” Jacobs hỏi

“Phải” viên đại sứ gật đầu “tôi nghĩ họ sẽ gần như đáp ứng mọi yêu cầu của chúng ta” Tất nhiên, viên đại sứ không biết nội dung cuộc họp là gì, vốn cũng không vui về chuyện đó. Ông từng làm tham tán ở Moscow, nơi có các biên pháp an ninh ngặt nghèo hơn ở đây

“Đó không phải là vấn đề” Jefferson nhận xét “Tôi biết họ có ý tốt – họ đã mất nhiều cảnh sát và thẩm phán. Câu hỏi là, họ có sẵn sàng hợp tác với chúng ta không?”

“Trong hoàn cảnh tương tự thì chúng ta có làm không?” Jacobs trầm ngâm, rồi chuyển hướng cuộc trò chuyện sang hướng an toàn hơn “Anh biết đấy, mối quan hệ giữa HOa Kỳ và mấy vị hàng xóm Mỹ La Tinh đâu phải lúc nào cũng đặc biệt tốt, phải không?”

“Ý anh là gì?” viên đại sứ hỏi

“Ý tôi là, nếu đất nước này bị những kẻ côn đồ nhưng hơp với chúng ta thì chúng ta vẫn để chuyện đó xảy ra. Khi hệ thống dân chủ cuối cùng cũng bén rễ ở những nước này, chúng ta thường đứng sang một bên và theo dõi ngay cả khi những lý tưởng của bọn họ không hoàn toàn phù hợp với chúng ta. Và giờ khi mấy kẻ buôn ma túy đó đe dọa chính phủ của họ vì những gì công dân của chúng ta muốn mua – và chúng ta đang đổ lỗi cho họ”

“Dân chủ không dễ đạt được ở đây” viên đại sứ nói thẳng ra “Những người nói tiếng Tây Ban Nha thực sự không phù hợp…”

“Nếu chúng ta làm đúng việc của mình khoảng 100 năm trước – hoặc thậm chí chỉ cần trước 50 năm thôi – thì chúng ta sẽ không phải giải quyết quá nửa vấn đề hiện nay. Chà, chúng ta không hề làm gì khi đó. Nên chắc chắn giờ là lúc chúng ta phải làm”

“Nếu anh có bất kỳ đề xuất nào, Emil….”

Jacobs bật cười “Chúa ơi, Andy, tôi là một cảnh sát- chà một luật sư- chứ không phải là một nhà ngoại giao. Đó là vấn đề của anh mà. Kay thế nào?”

“Khỏe cả” Viên đại sứ Andy Westerfield không phải hỏi thăm sức khỏe bà Jabobs. Ông biết Emil vừa chôn cất vợ mình 9 tháng trước vì căn bệnh ung thư. Tất nhiên chuyện buồn rất khó qua nhưng có rất nhiều kỷ niệm đẹp về Ruth và ông cũng có công việc khiến mình buộc phải bận rộn. Mọi người ai cũng cần công việc cả nhưng Jacobs đặc biệt cần, làm việc quên thời gian giúp ông đỡ nhớ bà.

Ở một nhà ga máy bay, một người đàn ông đang cầm chiếc máy ảnh Nikon 35mm và ống ngắm dài đang chụp những bức ảnh suốt 2 giờ qua- Ngay sau khi chiếc xe limousine của đại sứ Mỹ và đoàn xe jeep rời sân bay, anh ta tháo ống kính ra khỏi máy ảnh, cho vào túi đựng máy ảnh rồi đi về phía một bốt điện thoại.

Chiếc xe limousine của đại sứ lái rất nhanh, với một chiếc xe jeep hộ tống ở phía trước và phía sau. Ở Colombia, những chiếc xe limousine có vũ trang hộ tống không phải là hiếm. Đoàn xe ra khỏi sân bay rất nhanh. Chỉ khi mọi người chú ý đến biển số của chiếc xe này thì mới biết xe là của Mỹ. Có bốn người lính trên mỗi chiếc xe jeep, và họ biết họ sẽ thực hiện nhiệm vụ năm phút trước khi lên đường. Mặc dù đường lái của đội xe có thể đoán trước được, nhưng quãng đường không dài. Nếu ai đó phát điên và muốn phục kích đoàn xe, có vẻ như đã quá muộn để tổ chức.

Dù sao thì việc giết một đại sứ Mỹ đúng là chuyện điên rồ. Gần đây mới chỉ xảy ra ở Sudan, Afghanistan, Pakistan…và không ai thực sự cố gắng giết giám đốc FBI làm gì

Chiếc xe họ đang đi là Cadillac Fleetwood. Trang bị đặc biệt trên xe bao gồm cửa sổ kính chống đạn dày của Lexon không thể xuyên thủng bởi đạn súng máy và áo giáp Kevlar xung quanh ghế ngồi. Lốp xe được bơm đầy bọt để chống xẹp lún và bình xăng có thiết kế tương tự như bình xăng được sử dụng trên máy bay quân sự để bảo vệ chống nổ. Vì vậy, không ngạc nhiên khi chiếc xe này được gọi là “cỗ xe tăng” trong đoàn xe của sứ quán

Viên tài xế biết cách điều khiển nó thành thạo như một tay đua NASCAR chuyên nghiệp. Anh có thể tăng tốc lên hơn 100 dặm/giờ, có thể khiến chiếc sedan nặng ba tấn này quay ngoắt như một diễn viên đóng thế trong phim, quay đầu và lái ngược chiều. Mắt anh quét giữa con đường phía trước và gương chiếu hậu. Một chiếc ô tô chạy sau ô tô của họ hai hoặc ba km, nhưng sau đó quay lại. Có thể không có chuyện gì xảy ra, anh phán đoán theo cách này. Có thể ai đó đã lái xe từ sân bay về nhà… Chiếc xe này cũng có thiết bị radio tiên tiến, vì vậy có thể gọi hỗ trợ nếu cần thiết. Họ đang lái thẳng về đại sứ quán. Dù viên đại sứ sống ở một dinh thự riêng biệt, một tòa nhà hai tầng xinh đẹp được bao quanh bởi vườn và rừng, có diện tích sáu mẫu Anh, nhưng nơi ở này không đủ an toàn cho khách. Giống như hầu hết các đại sứ quán Hoa Kỳ ở nước ngoài, tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Colombia là sự kết hợp giữa tòa nhà văn phòng thấp tầng và Tuyến Phòng Thủ Siegfried (Tuyến phòng thủ Siegfried là một hệ thống phòng thủ nối kết nhiều lô cốt và hào chống tăng do quân đội Đức xây dựng khu miền Bắc đất Pháp, là một phần của tuyến phòng thủ Hindenburg trong Chiến tranh thế giới thứ nhất)

Cách đó hai nghìn dặm, dòng chữ sau đây xuất hiện trên màn hình máy tính của Tony: NHẬN DẠNG IDENT, GIỌNG NÓI 34 VÀ CUỘC ĐIỆN THOẠI KHÔNG XÁC ĐỊNH Ở TẦN SỐ 889.980MHZ. CUỘC GỌI BẮT ĐẦU LÚC 22.58Z. IDENT (CUỘC  GỌI BỊ CHẶN) SỐ 381

Tony đeo tai nghe vào và lắng nghe một cách cẩn thận qua máy phát băng có chức năng ghi âm “Không có gì” anh nói sau một lúc “ai đó đang lái xe”

Trong Đại sứ quán Hoa Kỳ, viên Cố vấn Pháp lý lo lắng đi lại trong tiền sảnh. Đặc vụ Pete Morales thuộc FBI lẽ ra phải đến sân bay, Sếp của ông đang đến, nhưng người phụ trách an ninh cho biết chỉ có một chiếc xe ra đón bởi đây là chuyến viếng thăm bất ngờ- và mọi người đều biết viếng thăm bất ngờ kiểu này sẽ an toàn hơn nhiều những cuộc viếng thăm được tháp tùng  rình rang. Nhưng Morales không tin thế, ông vẫn tin rằng ở đây càng được nhiều hộ tống thì càng tốt. Là việc ở đây đã đủ tệ rồi. Morales sinh ra ở California, dù họ của ông thuộc gốc Tây Ban Nha, nhưng gia đình ông sống ở San Francisco rất lâu trước khi Thiếu tá Fremont dẫn quân tiến vào. Trước khi đến đây làm nhiệm vụ, ông đã phải ôn lại tiếng mẹ đẻ mà mình suýt quên, để lại vợ và con ở lại Mỹ. Như báo cáo gần đây nhất chuyển tới trụ sở, ông đã nói rất rõ rằng khu vực này rất nguy hiểm, nguy hiểm cho cả người dân địa phương, nguy hiểm cho người Mỹ và đặc biệt nguy hiểm cho cớm Mỹ.

Morales kiểm tra đồng hồ. Còn khoảng 2 phút nữa. Ông bắt đầu bước ra cửa

“Ngay đúng giờ” một người đàn ông nói vào radio, đứng cách đại sứ quán Mỹ ba dãy nhà

Cho đến gần đây, RPG-7D là vũ khí chống tăng tiêu chuẩn của Liên Xô. Lịch sử của nó có thể bắt nguồn từ bệ phóng tên lửa chống tăng của Đức, gần đây đã được thay thế bằng bệ phóng tên lửa RPG-18. RPG-18 là sản phẩm nhái của vũ khí chống tăng M-72 LAW của Mỹ. Hai loại này rất giống nhau. Sau khi áp dụng hệ thống phóng tên lửa mới, hàng triệu tên lửa cũ sẽ bị loại bỏ, tạo nên nguồn cung dồi dào cho thị trường chợ đen toàn thế giới. Được thiết kế có thể xuyên thủng lớp giáp của xe tăng chiến đấu, nhưng RPG-7G không dễ sử dụng. Đó là lý do tại sao có tới 4 quả tên lửa cùng ngắm vào chiếc xe limousine của viên đại sứ

Chiếc Limousine đang đi về phía nam, dọc theo Đại lộ Carrera 13 trong quận có tên là Palermo, hiện đang phải giảm tốc độ do tình hình giao thông trên đường. Nếu các vệ sỹ của Giám Đốc biết tên quận và đường, họ chắc chắn sẽ phản đối vì lý do mê tín. Trong đô thị, tốc độ chậm của các phương tiện khiến ai cũng có cảm giác bất an, đặc biệt là đám lính ngồi trên xe jeep vốn nghển cổ nhìn vào từng cửa sổ các tòa nhà. Có một sự thật hiển nhiên đến mức dễ bị hiểu lầm rằng thông thường người ta không thể nhìn vào cửa sổ từ bên ngoài. Ngay cả một cửa sổ đang mở chỉ đơn thuần là một hình chữ nhật tối hơn bức tường bên ngoài, và mắt điều chỉnh theo ánh sáng xung quanh chứ không phải ánh sáng ở một nơi cụ thể. Những người lính không nhìn thấy dấu hiệu cảnh báo nào.

Điều khiến cái chết của những người Mỹ này không thể tránh khỏi là một thứ gì đó cực kỳ bình thường như đèn giao thông. Suốt một tuần nay, người dân kháo nhau rằng đèn giao thông này luôn tắt. Lúc này, một người thợ sửa chữa đang sửa đèn giao thông. Anh ta vừa bật đèn đỏ vừa kiểm tra thiết bị định giờ của đèn giao thông. Xe limousine của đại sứ và xe jeep hộ tống dừng lại, và họ gần như có thể nhìn thấy tòa nhà đại sứ quán. Đột nhiên, bốn quả rocket RPG-7D bay từ cửa sổ hai bên đường. Ba trong số những quả đó bắn thẳng vào xe đại sứ, và hai trong số đó đã bắn vào đầu xe.

Nhìn thấy ánh chớp lên, Morales di chuyển ngay khi trước khi tiếng nổ truyền đến cổng đại sứ quán và ông chạy hết tốc lực ra ngoài, dù biết rõ có chạy đến cũng vô ích. Tay phải của ông rút ngay khẩu súng ngắn tự động Smith & Wesson từ bao da thắt lưng và để mũi súng hướng lên như đã được đào tạo. Chỉ mất hơn 2 phút ông đã chạy đến hiện trường.

Viên tài xế vẫn còn sống,  vụ nổ đã văng anh ra khỏi xe, nhưng vết thương trên cơ thể đang chảy rất nhiều máu và đang chết do không bác sỹ nào đến kịp. Đám lính trên xe jeep đã hoàn toàn biến mất dù có vết máu trên ghế trước xe. Viên tài xế xe jeep vẫn ngồi trên ghế, mặt đang bê bết máu vì những mảnh kính vỡ văng vào, người ngồi bên cạnh ghế lái đã chết nhưng hai người ngồi sau không biết đang ở đâu. Rồi Morales biết lý do tại sao. Hỏa lực của vũ khí tự động được bắn ra từ tòa nhà bên trái. Nó bắn liên tục, dừng, rồi lại bắn tiếp. Có một tiếng hét từ cửa sổ trong tòa nhà, nhưng nó sớm dừng lại. Morales muốn chạy vào trong tòa nhà nhưng ông không có quyền bắt người và quá chuyên nghiệp để đặt mạng sống của mình vào rủi ro ngu xuẩn như thế. Ông di chuyển đến gần chiếc Limousin đã bị nổ tung, biết rõ rằng trên đó chẳng ai còn sống nổi

Tất cả mọi người đều chết ngay lập tức, hoặc trong tích tắc. Hai vệ sỹ của Giám Đốc đã mặc áo chống đạn Kevlar, nhưng nó chỉ che chắn được đạn thông thường chứ không thể bảo vệ người mặc trước đầu đạn có sức nổ cao, và không có lý gì áo chống đạn so được với lớp giáp xe tăng. Morales biết thứ gì đã bắn vào chiếc xe – thứ vũ khí được thiết kế để phá hủy xe tăng. Loại thực sự chống tăng. Những người trong xe không còn xác định được danh tính nhưng vẫn có thể khẳng định là có người trong xe, đây là điều bất ngờ duy nhất. Không ai có thể làm gì hơn được nũa, ngoại trừ một cha cố….hoặc giáo sỹ do thái (rabbi- Jacobs là người Do Thái). Morales quay người đi sau vài giây

Ông đứng một mình giữa phố, suy nghĩ và đánh giá dựa trên sự đào tạo đặc biệt mà mình nhận được, và cố gắng không để cảm xúc ảnh hưởng đến phán đoán của mình. Người lính bị thương quá nặng nên không thể di chuyển- e rằng chính anh ta hiện còn chưa nhận thức được mình đang ở đâu và chuyện gì đã xảy ra với mình. Không ai trong số những người đi bộ định đến giúp…nhưng ông cũng thấy là vài người trong số họ cũng đang bị thương và những người đi bộ khác chạy đến chăm sóc họ. Morales nhận ra thiệt hại của chiếc xe quá nặng  đủ để mọi người xung quanh biết chuyện gì đang xảy ra và họ dành sức lực đi hỗ trợ những người có khả năng sống sót. Viên đặc vụ nhìn quanh đường phố nhưng không thấy người thợ sửa đèn giao thông đâu. Hắn đã biến mất

Hai người lính bước ra khỏi tòa nhà, một người trong số họ đang cầm thứ giống như bộ phóng tên lửa RPG-7. Morales nhận ra một người trong số họ, đại úy Edmundo Garza. Vết máu trên áo sơ mi kaki và quần dài của quân đội, và đôi mắt của anh ta lộ ra ánh nhìn hoang dại, cái nhìn Morales đã rất lâu rồi không thấy kể từ thời anh còn thuộc bên Thủy Quân Lục Chiến. Phía sau anh là hai người lính khác đang kéo một người bị bắn vào tay và hang. Morales để lại khẩu súng tự động của mình vào bao da và chậm rãi bước tới với hai bàn tay trống không cho đến khi ông chắc chắn anh ta nhận ra mình

“Đại úy….” Morales nói

“Còn một tên nữa đã chết trên lầu và một người của tôi cũng đã chết. Có 4 đội. Mấy chiếc xe thoát hiểm ở trong hẻm” Garza nhìn vào vết máu trên cánh tay mình với sự tức giận át hết cả sự đau đớn vì vết thương. Ngoài cú sốc, còn có những lý do khác khiến anh không cảm thấy đau đớn trong lúc này. Viên đại úy nhìn chằm chằm vào chiếc xe trong vài phút, hy vọng ấn tượng đầu tiên của mình có thể sai, nhưng rồi anh biết không thể làm gì khác được. Khuôn mặt tuấn tú đầy máu của anh nhìn về phía người Mỹ và nhận được cái lắc đầu thay cho câu trả lời. Garza là một người có lòng tự trọng mạnh mẽ và là một người lính chuyên nghiệp rất giỏi, cùng với lòng trung thành và sự chính trực nên đã được chọn để thực hiện nhiệm vụ này. Anh không sợ chết, nhưng là một người lính, anh đã không hoàn thành nhiệm vụ, và điều đó còn đáng sợ hơn cái chết. Điều khiến anh khó chịu hơn là thậm chí anh còn không biết tại sao mình lại không hoàn thành nhiệm vụ.

Garza tiếp tục cố tình bỏ qua vết thương bản thân, quay lại tên tù nhân duy nhất mình có “Chúng tôi sẽ báo cho các anh biết tình hình” viên đại úy hứa trước khi đổ gục trong vòng tay Morales.

“Chào Jack!” Dan và Liz Murray lên tiếng ngay khi họ bước vào nhà Ryan. Dan hơi ngượng ngùng khi tháo khẩu súng lục tự động và bao da, cất chúng lên giá trong tủ

“Tôi tưởng anh đang mang theo một khẩu súng lục ổ quay” Jack toe toét. Đây là lần đầu tiên họ mời nhà Murray qua làm khách

“Tôi nhớ khẩu Python nhưng FBI giờ chuyển sang hệ súng tự động hết rồi. Dù sao thì tôi cũng không phải đuổi nhau trên đường phố nữa, giờ tôi săn mấy bản ghi nhớ, báo cáo tình hình và dự toán ngân sách” Một cái lắc đầu buồn bã “Còn có gì vui nữa đâu”

“Tôi hiểu cảm giác này” Ryan đồn ý, dẫn Murray vào phòng bếp “Bia nhé?”

“Nghe được đấy” Hộ gặp nhau lần đầu tiên ở London, tại Bệnh viên St. Thomas vài năm trước khi Murray còn là Cố Vấn PHáp Lý của Đại Sứ Quán Hoa Kỳ, và Ryan là nạn nhân trong cuộc nổ súng (xem cuốn “Trò chơi ái quốc”) Murray vẫn vậy, cao gầy, tóc hơi lưa thưa nhưng chưa đến mức bạc trắng. Là một người niềm nở và tinh thần tự do, người ta khó mà tin ông là cảnh sát và càng khó tin rằng ông lại là một trong những cảnh sát giỏi nhất. Một tài năng điều tra trời phú, ông hầu như săn được mọi loại tội phạm được giao và dù có chút tức giận vì không còn trực tiếp giải quyết các vụ việc nữa, nhưng ông vẫn xử lý các công việc hành chính và những việc khác ngon lành

“Tôi nghe nói anh đang bận rộn gì hả?” Jack hỏi

“TARPON?  Bọn Cartel đã giết chính gã đang rửa tiền cho mình trên quy mô lớn – và khả năng làm việc cũng rất ấn tượng. Hắn để lại một số hồ sơ và chúng tôi tìm ra. Bọn tôi bận rộn suốt 2 tuần rồi”

“Tôi nghe nói là hơn 600 triệu usd?”

“Có thể còn hơn nữa. Chiều nay bên Thụy Sỹ tìm thấy một tài khoản mới”

“Wow” Ryan mở hai lon bia “đúng là động thái lớn thật, phải không?”

“Tôi nghĩ tụi Cartel sẽ chú ý đến chuyện lần này” Murray đồng ý “Tôi nghe nói cậu có công việc mới hả?”

“Anh có lẽ nghe đúng đấy, chỉ là tôi không thích được thăng chức theo cách này”

“Phải. Tôi chưa bao giờ gặp Tướng Greer nhưng Giám Đốc rất khen ông ấy”

“Hai người đó cùng một loại. Đều là những quý ông đáng quý theo kiểu cũ” Jack nhận xét “và là thứ dữ”

“Xin chào, ông Murray” Sally Ryan nói từ cửa vào

“Ông Murray à?”

“Bác Dan!” Sally chạy tới và ôm chặt lại Murray “Dì Liz nói bác và bố tốt hơn nên ra ngoài bếp” bé cười

“Sao hai chiến binh chúng ta lại bị họ chỉ huy chứ Jack?”

“Vì họ cúng rắn hơn chúng ta, hả?” Ryan tự hỏi. Dan bật cười

“Ừ, đúng là thế nhỉ. Tôi…” chiếc máy nhắn tin kêu lên. Muray mở chiếc hộp nhựa nhỏ ở thắt lưng. Trên màn hình LCD hiện lên số mà ông cần phải gọi “Cậu biết không, tôi thực sự muốn giết kẻ đã phát minh ra mấy thứ này”

“Ông ấy đã chết rồi” Jack trả lời vô tình “Ông ấy được đưa vào phòng cấp cứu của bệnh viện vì đau tức ngực. Khi bác sỹ biết ông ấy là ai thì đã muộn. Bác sỹ sau đó dã gigair thích rằng ông ấy có một cuộc gọi quan trọng gọi đến và ồ..chà…”  Nét mặt của Ryan lại thay đổi “Anh có cần đường dây an ninh không? Tôi có một cái trong thưu viện”

“Không quan trọng lắm đâu” Murray nói “Không cần đâu. Tôi sử dụng cái này được chứ?”

“Chắc chắn. Có nút bên dưới gọi thẳng vào đường dây D.C”

Không nhìn vào máy nhắn tin, Murray bấm số để gọi. Đó là số điện thoại của văn phòng Shaw “Murray đây. Cô gọi phải không, Alice? Được…Chào Bill, Chuyện gì thế?”

Dường như có một cơn gió lạnh bất chợt thổi vào phòng. Ryan cảm thấy nó trước khi hiểu ra nét mặt của Murray thay đổi

“Không thể nào…ồ, vâng, tôi biết Pete” Murray kiểm tra đồng hồ “Sẽ đến đó trong 40 phút nữa” ông gác máy

“Chuyện gì thế?”

“Có kẻ đã giết Giám Đốc” Dan trả lời đơn giản

“Cái…ở đâu?”

“Bogota. Ông ấy đến đó vì có một cuộc gặp bí mật, đi cùng là người đứng đầu DEA. Máy bay vừa hạ cánh lúc chiều. Họ giữ rất kín cuộc họp này”

“Không thể nào…”

Murray lắc đầu “Cố vấn pháp lý ở đó là Pete Morales. Đặc vụ giỏi. Tôi đã từng làm việc với cậu ta ở bộ phận OC (Bộ phận chống tội phạm băng đảng). Cậu ta nói tất cả bọn họ đều bị giết ngay lập tức. Emil, Harry Jefferson, đại sứ, toàn bộ đội an ninh” ông dừng lại và nhìn vào gương mặt Ryan “Phải, có ai đó đã có được thông tin mật này”

Ryan gật đầu “Đây chính là điểm tôi sẽ tập trung…”

“Tôi biết không có đặc vụ đường phố nào ở cục không yêu người đàn ông đó” Murray đặt lon bia lên bàn

“Tôi rất tiếc, người anh em”

“Cậu vừa nói gì gì? Toàn thứ dữ?” Murray lắc đầu và bước ra ngoài gọi vợ. Ryan chưa kịp đóng cửa thì điện thoại an ninh của anh cũng đổ chuông

Khách sạn Hideaway chỉ cách hệ thống hang động Luray vài dặm. Mặc dù khách sạn cố tình không lắp đặt một số tiện nghi hiện đại, nhưng nó là một tòa nhà khá hiện đại. Các phòng của khách sạn không có truyền hình cáp, không có truyền hình vệ tinh trả tiền, và không có báo miễn phí ở cửa mỗi sáng, nhưng có máy điều hòa và nước sinh hoạt. Thực đơn của nhà hàng chỉ có sáu trang, đồ uống có cồn đã có mười trang, và tất cả các món ăn đều có thể được giao đến tận phòng. Khách ở đây chủ yếu là những cặp vợ chồng mới cưới không muốn bị quấy rầy và những cặp vợ chồng sắp cưới muốn tránh xáo trộn để cứu vãn cuộc hôn nhân. Khách sạn cung cấp các dịch vụ theo tiêu chuẩn Châu Âu. Khách ở đây không phải làm bất cứ việc gì ngoại trừ ăn uống và vò khăn trải giường. Khách sạn có ngựa để cưỡi, sân tennis và hồ bơi. Những khách ở phòng không có bồn tắm lớn có thể xuống bể bơi để vui chơi. Moira quan sát khi người yêu của mình boa cho người phục vụ mang hành lý 10 usd – nhiều hơn bất kỳ lần boa nào – trước khi nghĩ đến chuyện phải hỏi hắn một câu hỏi rõ ràng

“Anh đăng ký thế nào?”

“Ông và Bà Juan Diaz” một cái nhìn ngượng ngùng khác “Xin lỗi, nhưng anh không biết phải nói gì. Anh không nghĩ…” hắn nói dối “và anh không muốn….anh không biết nói sao để tránh phải xấu hổ?” hắn hỏi trong khi tỏ vẻ bất lực

“Chà, em cần tắm một cái. Vì chúng ta đã là vợ chồng, anh có thể tắm cùng em. Nó có vẻ đủ lớn cho cả hai đấy” Moira cởi áo lụa trên giường bước đi về phía phòng tắm

5 phút sau, Cortez khẳng định phòng tắm còn đủ lớn cho cả 4 người. Nhưng hóa ra, nó thực sự tốt

Tổng Thống đã bay đến Trại David vào cuối tuần. Ngay khi ông vừa tắm xong thì trợ lý chỉ huy quân sự – một trung úy Thủy Quân Lục Chiến đang làm nhiệm vụ hôm nay – đưa cho ông chiếc điện thoại không dây

“Tôi đây – có chuyện gì thế?”

Nhìn thấy vẻ mặt của tổng thống khi ông trả lời điện thoại, điều đầu tiên trung úy nghĩ đến là khẩu súng lục của mình đang ở đâu

“Tôi muốn Bộ Trưởng Tư Pháp, tướng Cutter, Thẩm phán Moore và Bob Ritter bay đến đây ngay lập tức. Nói với thư ký báo chí gọi cho tôi trong 15 phút nữa để làm việc về bản tuyên bố. Tôi vẫn đang ở đây. Còn về chuyện đưa họ về nhà thì sao? Được – Chúng ta sẽ có 2 giờ để xem xét vấn đề này. Tạm thời cứ làm theo nghi thức thông thường. Đúng thế. Không, Bên Chính Phủ sẽ chưa đưa ra thông tin gì cả. Tôi sẽ điều hành mọi chuyện từ đây, rồi bên thư ký báo chí sẽ đưa ra tuyên bố. Cảm ơn” Tổng thống nhấn cái nút ngắt cuộc gọi như muốn giết ai đó rồi đưa điện thoại trả lại viên sỹ quan thủy quân lục chiến

“Sir, nếu có việc gì cần thêm lính canh…”

“Không” Tổng thống giải thích ngắn gọn chuyện đang xảy ra “cứ tiếp tục làm việc như bình thường, trung úy”

“Vâng, sir” Viên sỹ quan rời đi. Tổng thống mặc áo choàng tắm và đi đến trước gương để chải tóc. Ông lấy tay áo bông lau hơi nước đọng trên gương kính Nếu nhìn thấy, ông thẳn sẽ rất ngạc nhiên khi thấy mình không thực sự nhìn vào hình ảnh phản chiếu

“Được rồi” Tổng Thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ nói với chiếc gương “nếu mấy tên khốn chúng mày muốn chơi…..”

Bộ Trưởng Quốc Phòng cùng 4 người đến trại David bằng một trong số những chiếc trực thăng VH-60 Blackhawk mới của Không Đoàn Không Vận Số 89 cất cánh từ Sân bay Không quân Andrews. Đây là loại trực thăng được chỉ định dành cho các VIP nhưng tiếng ồn vẫn rất lớn không thể nói chuyện bình thường được. Tất cả bốn hành khách đều nhìn ra từ cửa sổ ở cửa cabin, nhìn những ngọn núi trập trùng ở phía tây Maryland đi qua dưới thân máy bay, yên lặng, đầy đau lòng và tức giận. Chuyến đi mất 20 phút. Viên phi công nhận được lệnh bay nhanh hết sức có thể

Sau khi máy bay hạ cánh, bốn người lập tức được xe đưa tới biệt thự tổng thống cách đó không xa. Khi họ bước vào, tổng thống vừa cúp điện thoại. Mất nửa tiếng đồng hồ mới tìm được thư ký báo chí khiến tâm trạng ông như lửa đổ thêm dầu

Tướng Cutter bắt đầu nói gì đó về chuyện mọi người rất tiếc, nhưng nét mặt của Tổng Thống khiến ông ta phải nói ngắn gọi lại

Tổng thống ngồi xuống chiếc ghế dài đối diện với lò sưởi. Trước mặt ông có một cái bàn, hầu hết mọi người đều nghĩ đó chỉ là bàn uống cà phê, nhưng giờ, khi mọi thứ trên bàn được dọn đi, nó lộ ra đó là một màn hình máy tính và máy in nhiệt im lặng được kết nối với các hãng truyền thông lớn và các kênh thông tin khác của chính phủ. 4 hệ thống TV lớn được đặt ở phòng bên, đang bật CNN và các kênh truyền hình lớn khác. 4 người mới đến nhìn chằm chằm vào Tổng Thống, quan sát tâm trạng tức giận như cái ấm sủi bọt của ông

“Chúng ta sẽ không bỏ qua chuyện này bằng chuyện chỉ đứng đó và quan sát sự kiện” Tổng Thống đứng lên bình tĩnh nói “Bọn chúng đã giết chết bạn tôi. Bọn chúng giết chết đại sứ của tôi. Bọn chúng dám thách thức trực tiếp quyền lực số 1 của Hoa Kỳ. Bọn chúng muốn chơi mới những ông lớn” Tổng Thống tiếp tục nói với giọng bình tĩnh kỳ lạ “Chà, vậy thì chúng sẽ phải chơi theo luật của những ông lớn. Peter” ông nói với AG “giờ sẽ có một cuộc điều tra không chính thức, Tổng thống đã phát hiện ra rằng tập đoàn ma túy đã phát động một cuộc chiến không công khai chống lại chính phủ Hoa Kỳ. Họ coi chúng ta như một quốc gia thù địch. Chúng tôi sẽ đối xử với họ như chúng ta sẽ đối xử với một quốc gia-nhà nước thù địch . Với tư cách là Tổng thống, tôi quyết tâm thực hiện cuộc chiến với kẻ thù như cũng như cuộc chiến chúng ta chống lại những kẻ khủng bố được nhà nước hậu thuẫn”

Vị AG không thích chuyện này, nhưng ông vẫn gật đầu đồng ý. Tổng Thống quay sang Moore và Ritter

“Hãy cởi găng tay nhung ra. Tôi vừa viết một thông báo thông thường yết ớt cho thư ký báo chí của tôi chuyển đi, nhưng hãy cởi cmn găng tya ra. Các anh phải vạch ra một kế hoạch làm cỏ mấy thằng khốn nạn này. Đừng nói những điều vô nghĩa như “nhắn tin” gì đó nữa. Tôi muốn bọn chúng nhận được chính xác thông điệp bất kể chuông có reo hay không. Ông Ritter, tôi sẽ trao cho ông giấy phép đi săn và không giới hạn túi/ con mồi. Đã rõ ràng chưa?”

“Vâng, sir” vị DDO trả lời. Thực sự thì cũng không thích ý kiến này lắm. Tổng thống chưa hề nói chữ “giết” lần nào, và một chiếc máy ghi âm ở đâu đó trong phòng này sẽ chứng minh điều đó. Nhưng có vài thứ bạn không thể làm gì được, và một trong số đó là không thể buộc Tổng Thống phải nói rõ khi ông ta chơi trò câu chữ mập mờ

“Hãy tự tìm cho mình một căn nhà ở đây và lên kế hoạch đi. Peter, tôi muốn anh ở lại đây với tôi một lát” Thông điệp tiếp theo: Bộ trưởng tư pháp đã tán thành mong muốn Làm Gì Đó của Tổng Thống, không cần biết chính xác hành động cụ thể đó là gì. Tướng Cutter quen thuộc với Trại David hơn hai người kia đã dẫn đường cho họ đến một ngôi nhà nhỏ dành cho khách. Vì ông ta đang dẫn đầu, Moore và Ritter không thể nhìn thấy nụ cười mỉm trên mặt ông ta

Ryan vừa đến văn phòng, tự mình lái xe, một thói quen mà anh vừa mới từ bỏ không lâu. Một sỹ quan trực đang đứng đợi anh ngay tại hành lang khi Jack vừa vào thang máy, mất 4 phút để thông báo ngắn gọn tình hình. Sau khi nghe cuộc họp giao ban, Ryan ngồi trong văn phòng và cảm thấy không có việc gì phải làm. Điều này thật là lạ. Anh hẳn bây giờ nên biết mọi thứ những gì Chính Phủ Hoa Kỳ đã biết về vụ ám sát quan chức Mỹ – nhưng những gì anh biết giờ đây không nhiều hơn những gì anh nghe trên radio trên ô tô lúc lái xe trên đường, thực tế, dù giờ anh biết tên của “nguồn vô danh” kia. Đôi khi điều quan trọng là phải biết nguồn thông tin tình báo, nhưng lần này thì khác. Vừa đến văn phong, anh liền nghe tin vị DCI và DDO đã bay đến Trại David gặp Tổng Thống.

Sao không có mình? Jack ngạc nhiên tự hỏi. Đáng nhẽ anh phải nghĩ ngay đến chuyện này ngay lúc nghe tin, tất nhiên là thế, nhưng anh vẫn chưa quen với địa vị DDI mới của mình. Vì không có gì để làm, nên suy nghĩ của anh được phép lang thang trong vài phút về chuyện này. Kết luận rất rõ rang. Anh không cần thiết phải biết những gì họ đang thảo luận – nhưng điều đó phải có nghĩa rằng có chuyện gì đó đã xảy ra, phải không…?Nếu vậy thì chuyện gì? Và diễn ra bao lâu rồi?

Chiều ngày tiếp theo, một chiếc máy bay vận tải C-141B Starlifter của Không Quân đã hạ cánh xuống Sân bay quốc tế El Dorado, an ninh sân bay được thắt chặt nghiêm ngặt nhất kể từ thời đám tang của Anwar Sadat. Các máy bay trực thăng trang bị vũ khí bay lượn xung quanh liên tục, các xe tải bọc thép trang đậu quanh với các họng súng hướng ra ngoài sân bay. Sân bay đóng cửa 3 giờ với cả một tiểu đoàn lính dù canh gác bên ngoài. Tất nhiên, các con số trên chưa bao gồm lính bảo vệ danh dự, dù các thành viên của đội bảo vệ danh dự cảm thấy không có chút danh dự nào, bởi vì danh dự của quân đội và danh dự của đất nước đã bị hủy hoại bởi … những người đó

Hồng Y Valdez cùng với Giáo sỹ của một cộng đồng Do Thái nhỏ ở Bogata cầu nguyện phước lành cho những cỗ quan tài. Phó Tổng Thống thay mặt cho Chính Phủ Hoa Kỳ tham gia lễ bàn giao và từng người lính Colombia trao quan tài cho lính mặc quân phục lục quân, hải quân và không quân Mỹ. Tại buổi lễ bàn giao, mọi người đã đọc những bài phát biểu kính ngưỡng với tất cả nội dung mong đợi, xúc động nhất là bài phát biểu ngắn gọn của Bộ trưởng Bộ Tư pháp Colombia, ông bật khóc trước cái chết của người bạn thời đại học của mình. Sau khi  máy bay của Phó Tổng Thống cất cánh, chiếc máy bay vận tải do hãng Lockheeds sản xuất cũng bay đi luôn.

Trong bài phát biểu của mình tại lễ bàn giao, phó tổng thống nhắc lại sự cần thiết của việc duy trì pháp quyền mà Emil Jacobs đã cống hiến cả đời để duy trì. Tuy nhiên, ngay cả những người không biết rõ nội tình cũng hiểu tuyên bố đó cũng mỏng như không khí tại Sân Bay Quốc tế El Dorado

Tại thị trấn Eight Mile, Alabama, ngoại ô Mobile, một trung sỹ cảnh sát tên là Ernie Braden đang ngồi trên máy cắt cỏ trước nhà. Anh là một cảnh sát chuyên điều tra các vụ trộm và biết tất cả các mánh khóe mà bọn trộm thường dùng, bao gồm cách tránh các hệ thống báo động phức tạp và thậm chí cả hệ thống báo động tiên tiến được các chủ ngân hàng đầu tư giàu có sử dụng. Kỹ năng đó, cộng vối thông tin thu thập được từ những cuộc tán gẫu trong văn phòng cảnh sát – Văn phòng của đội chống ma túy bên cạnh Văn phòng của  đội phòng chống trộm cắp – cho phép anh ta cung cấp dịch vụ cho những người sẵn sàng trả tiền và phí, phục vụ cho việc điều trị nha khoa và giáo dục của con mình. Đó không phải vì Braden là cảnh sát tham những mà đơn giản anh ta đã làm công tác này hơn 20 năm mà không được cmn quan tâm đầy đủ. Nếu người ta muốn sử dụng ma túy thì kệ mịa họ. Nếu mấy thằng buôn bán ma túy muốn giết nhau thì còn tốt hơn cho những người khác trong xã hội. Và nếu vài đứa nhân viên ngân hàng kiêu ngạo nào đó trở thành kẻ gian trong số bọn lừa đảo thì điều đó cũng không có gì lạ; Tất cả những gì Braden được yêu cầu làm chỉ là khám xét toàn bộ nhà của người đàn ông đó để đảm bảo hắn không để lại bằng chứng nào. Tất nhiên, đây là điều xấu hổ với vợ và con của người đàn ông đó, nhưng đó chính là hậu quả của việc chơi đùa với lửa

Braden biết rằng làm như vậy sẽ gây nguy hại cho xã hội, nhưng anh ta cảm thấy rằng miễn là anh ta tiếp tục điều tra tội phạm trộm cắp và thậm chí băt được những tên trộm thực sự thì sẽ đền bù được tội lỗi của mình. Ăn trộm là một tội phạm khá an toàn để thực hiện. Nó không bao giờ nhận được sự chú ý mà nó xứng đáng. Cảnh sát săn lùng những tên trộm chưa bao giờ nhận được sự chú ý – có lẽ những ảnh sát chống trộm là lực lượng ít được thưởng nhất trong lực lượng hành pháp. Anh ta đã tham gia kỳ thi thanh tra trong chín năm, nhưng vẫn chưa đậu. Braden cần – hoặc muốn – tăng lương từ việc thăng chức, nhưng anh ta chỉ thấy việc thăng chức cho đội chống ma tuý và và đội điều tra án mạng trong khi anh ta làm cực như trâu…và tại sao lại không làm cmn việc đó lấy tiền chứ? Vả lại, Ernie Braden chán công việc chống trộm từ lâu, chán với những giờ làm việc dài, chán các nạn nhân của vụ trộm vì họ trút giận lên anh ta khi khi anh ta chỉ cố gắng làm công việc của mình. Mệt mỏi vì không được đánh giá cao trong cộng đồng cảnh sát. Mệt mỏi vì bị điều đến trường địa phương để báo cáo về việc chống trộm của học sinh, vì báo cáo kiểu này chỉ là hình thức, người nói thì vu khống, người nghe thì khinh. Anh ta thậm chí còn cảm thấy mệt mỏi với việc huấn luyện đội bóng chày ở các giải đấu nhỏ, mặc dù nó từng là niềm vui duy nhất trong đời. Mệt mỏi về tất cả mọi thứ. Nhưng anh ta cũng không đủ khả năng để nghỉ hưu, ít nhất là chưa

Tiếng máy cắt cỏ Sears kêu vang vọng trong bầu không khí ẩm ướt oi bức của con phố yên tĩnh nơi gia đình anh ta đang sống. Anh ta lấy khăn tay ra, lau mồ hôi trên trán, muốn uống bia lạnh ngay sau khi cắt cỏ. Thật tuyệt khi có thể ngồi trên máy cắt cỏ. Cho đến  3 năm trước anh ta vẫn phải đẩy chiếc chiếc máy cắt cỏ Lawn-Boy dọc theo bãi cỏ của nhà. Ít nhất giờ đây anh ta có thể ngồi xuống trong khi phải làm việc cắt cỏ hàng tuần. Vợ anh ta đặc biệt chú ý đến những bãi cỏ và khu vườn, như thể chúng là một thứ gì đó quan trọng lắm ấy, Braden càu nhàu

Tất cả sự chú ý của anh ta tập trung vào cắt cỏ. Anh ta muốn đảm bảo rằng lưỡi quay của máy cắt cỏ sẽ cắt mỗi inch vuông cỏ xanh ít nhất hai lần. Bây giờ mùa này cỏ mọc nhanh lắm. Anh ta không để ý đến chiếc xe tải nhỏ Plymouth đang lao đến từ phố, cũng không như anh ta không hề biết những người đang trả nguồn thu nhập phụ cho mình gần đây cực kỳ không hài lòng với công việc bí mật mà anh ta đã làm cho họ gần đây

Cũng giống như nhiều người và hầu hết các sỹ quan cảnh sát, Branden có vài thói quen kỳ quặc, một trong số đó là luôn mang vũ khí dù dang ở đâu. Ngay cả khi đang cắt cỏ. Đằng sau chiếc áo sơ mi dính đầy dầu mỡ của anh ta là một khẩu súng lục Smith & Wesson. Đây là loại súng lục ổ quay bằng thép không gỉ có thể bắn được 5 viên, trên thân súng có khắc dòng chữ  “Sĩ quan” Cuối cùng anh ta cũng nhận thấy chiếc xe tải nhỏ đang đậu phía sau chiếc Chevy Citation của mình, nhưng không quan tâm. Anh ta chỉ chú ý đến hai người trong xe, như thể đang nhìn anh

Braden vẫn chưa hoàn toàn đánh mất trực giác của cảnh sát. Hai người trong chiếc xe đó quả thực đang nhìn chằm chằm vào anh ta. Vì tò mò, anh cũng đưa mắt nhìn hai người đàn ông này. Ai sẽ quan tâm đến anh ta trong buổi chiều thứ bảy thế này? Khi cửa bên cạnh chiếc xe mở ra và nhìn thấy khẩu súng, thì đó không còn là câu hỏi nữa

Braden lăn ra khỏi máy cắt cỏ, chân phanh được thả ra. Bàn đạp phanh của máy cắt cỏ có tác dụng ngược lại với bàn đạp phanh của ô tô. Sau khi anh ta nhả bàn đạp, máy cắt cỏ chỉ tiến được 2 feet rồi dừng lại, nhưng lưỡi dao vẫn quay trên bãi cỏ mọc um tùm với cỏ xanh và cỏ bơ. Khi Braden lăn khỏi máy cắt cỏ, anh ta đối mặt với vòi phun, và anh ấy cảm thấy vô số hạt cát nhỏ lần lượt đập vào đầu gối của mình. Tuy nhiên, việc bị tấn công bởi các hạt cát vào lúc này không đáng gì. Khi người đàn ông trên xe tải bắn phát súng đầu tiên, anh ta đã cầm khẩu súng lục trong tay

Người đàn ông bước ra khỏi xe tải sử dụng khẩu súng tiểu liên Ingram Mac-10, có thể có cỡ nòng 9 mm, nhưng tài bắn súng của hắn không tốt. Viên đạn đầu tiên bay qua Braden, và tất cả những viên đạn sau đó đều trúng bầu trời, thậm chí không trúng máy cắt cỏ. Trung sỹ Braden bắn trả 2 viên, nhưng khoảng cách hơn 10 yard và nòng súng lục của cảnh sát chỉ dài có 2 inch và tầm bắn hiệu quả tính bằng feet, không phải bằng yard. Vũ khí trong tay Braden không tốt, cộng với sự vội vàng nên chỉ bắn trúng vào mục tiêu là chiếc xe van phía sau.

Nhưng âm thanh của súng tiểu liên rất độc đáo – nó không thể bị hiểu nhầm là pháo nổ hay những âm thanh khác – và hàng xóm xung quanh ngay lập tức nhận ra rằng một sự kiện bất thường đã xảy ra. Tại một ngôi nhà bên kia đường có một cậu bé 15 tuổi cũng đang lau súng. Đó là một khẩu Marlin cũ, cỡ nòng .22, từng được ông nội cậu sử dụng và giờ thuộc về cậu vốn được trung sỹ Braden dạy cách sử dụng và cậu thực sựu rất thần tượng viên trung sỹ. Cậu bé tên Erik Sanderson đặt dụng cụ lau súng xuống và đi tới cửa sổ nhìn thấy vị huấn luyện của mình đang bắn ai đó từ phía sau máy cắt cỏ. Chỉ cần nhìn thoáng qua là Erik Sanderson nhận ra có ai đó đang cố giết vị huấn luyện viên của mình, một sỹ quan cảnh sát, rằng hắn có súng tiểu liên và băng đạn cách đó 10 feet và vì vậy Không Có Gì Sai khi cậu có thể sử dụng khẩu súng trường của mình để hỗ trợ viên cảnh sát. Thực ra sáng nay cậu vừa dùng khẩu này bắn lon rỗng và mong muốn lớn nhất của Erik Sanderson là đươc trở thành một lính thủy đánh bộ, vì vậy cậu sẽ tận dụng cơ hội này để sớm trải nghiệm cảm giác trở thành lính

Những tiếng súng tiếp tục vang dội trên con phố rậm rạp cây cối, và Sanderson cầm lấy khẩu súng trường và một băng đạn lửa gọng đồng và chạy đến hiên trước của ngôi nhà. Đầu tiên cậu dùng lò xo kéo thanh sậy ra, thanh sậy dùng để ép viên đạn vào khoang chứa đạn dưới nòng súng. Cậu dùng quá nhiều lực, và kết quả là kéo thanh sậy ra và rơi xuống đất. Nhưng cậu thông minh bỏ qua chuyện đó, ấn từng viên đạn .22mm vào khoang chứa đạn, hai tay đổ mồ hôi. Sau khi nạp mười bốn viên đạn, cậu cúi xuống nhặt thanh lau, nhưng có hai viên đạn rơi ra khỏi nòng súng. Cậu lại đặt hai viên đạn vào, rồi lại đặt thanh lò xo vào và vặn nó trở lại vị trí ban đầu. Sau đó, cậu di chuyển tay về phía chốt và đẩy viên đạn vào nòng súng. Cuối cùng, cậu bóp cò súng.

Cậu ngẩng đầu lên và ngạc nhiên khi thấy mục tiêu đã mất tích. Anh chạy xuống vỉa hè ra đường, băng qua mui xe bán tải của cha mình. Từ vị trí này, cậu nhìn thấy hai người đang bắn bằng súng tiểu liên để bên hông. Cậu cũng nhìn thấy trung úy Braden vừa bắn viên đạn cuối cùng, nhưng cũng trượt như bốn viên trước. Braden quay vào trốn trong nhà, nhưng anh ta bị ngã và không thể đứng dậy ngay được. Hai tên côn đồ tiếp cận Braden trong khi đổi băng đạn. Khi Sanderson nâng súng lên, cậu thấy tay mình run lên. Nó có các kính ngắm bằng sắt kiểu cũ, và cậu phải dừng lại và tự nhắc mình cách thực hành nhắm mục tiêu trong Hướng đạo sinh (Boy Scouts), khi nhắm mục tiêu, hãy nhắm tầm nhìn phía trước trên khe hở trên thước và phần trên của tầm nhìn trước phải nằm trên cùng một mặt phẳng với phần trên của thước

Cậu sợ hãi vì đã quá muộn. Hai tên đó đang bắn liên tục vào HLV bóng chày hồi nhỏ của cậu ở cư ly gần, khiến anh ta thành nước sốt thịt. Đột nhiên trong đầu Erik lóe lên một ý tưởng. Cậu nhắm vào đầu tên cầm súng gần hơn và bóp cò

Giống như hầu hết các xạ trẻ non kinh nghiệm, Sanderson ngẩng cao đầu ngay sau cú bắn để xem kết quả. Cậu đã bắn trượt – chỉ cách ba mươi thước, và cậu bắn trượt. Ngạc nhiên, cậu thở dài và bóp cò nhưng không chuyện gì xảy ra. Hóa ra súng không kéo lên, cậu quên kéo súng đến vị trí bắn. Cậu rủa thầm, nạp lại đạn, nhắm cẩn thận khẩu Marlin .22 rồi lại bóp cò.

Hai kẻ sát nhân không nghe thấy phát súng đầu đầu tiên của Sanderson. Khi cậu bắn phát thứ hai, họ cũng không nghe thấy, vì tiếng súng tiểu liên của họ vẫn còn vang vọng bên tai, nhưng một trong những đầu của kẻ sát nhân giật sang một bên như thể bị ong đốt. Hắn biết chuyện gì xảy ra, quay đầu sáng trái và bắn một tràng dài. Một tên khác nhìn thấy Erik và bắn cậu

Lúc này, Sanderson đẩy từng viên đạn vào nòng với tốc độ nhanh nhất, đánh trả từng viên một, nhưng cậu luôn không trúng mục tiêu và cảm thấy tức tối trong lòng, hơi nao núng khi bị bắn trả, cố gắng giết cả hai người trước khi chúng rút lui vào xe mình. Nhìn thấy hai kẻ sát nhân cúi đầu và trốn sau chiếc xe tải, cậu không khỏi cảm thấy hài lòng, cố gắng bắn 3 viên cuối xuyên qua vỏ xe tải hy vọng bắn được chúng, nhưng tất nhiên là phí đạn, chiếc minivan đã phóng đi.

Erik nhìn chiếc xe thoát đik ước cậu có nhiều đạn trong ổ súng hơn, thực sự hy vọng rằng một viên đạn sẽ trúng cửa kính phía sau của chiếc xe tải trước khi chiếc xe tải rẽ sang phải và biến mất

Cậu trai trẻ không có can đan bước qua nhìn chuyện xảy ra với trung sỹ Braden. Cậu chỉ đứng đó, dựa vào chiếc xe tải, tự trách mình vì đã để chúng thoát. Cậu không biết, và sẽ không bao giờ tin rằng cậu đã, thực sự làm tốt hơn rất nhiều các sỹ quan cảnh sát được huấn luyện.

Trong chiếc minivan, một trong hai tay súng quan tâm đến vết thương ở ngực mình hơn ở đầu. Nhưng chính vết thương ở đầu đã giết chết hắn. Ngay khi vừa cúi xuống, một động mạch bị đạn xé rách hoàn toàn, khoang xe tải đột nhiên đầy máu, bản thân gã gangster sắp chết cũng bị sốc, nhưng gã chỉ đủ thời gian để nhớ lại những gì đã xảy ra chỉ cách đó vài giây…

Một máy bay khác của Không quân Hoa Kỳ – cũng là máy bay vận tải C-141B – đã chở Ông Clark rời Panama và hướng đến Căn cứ Không quân Andrews, nơi người ta đang nhanh chóng chuẩn bị cho lễ đón thi thể của giám đốc FBI và những người khác. Trước khi máy bay chở thi thể hạ cánh, Clark đã nói chuyện với sếp Bob Ritter tại trụ sở CIA ở Langley. Đây là lần đầu tiên trong thế hệ này, Tổng Thống đã cấp giấy phép săn bắn cho vị Phó giám đốc CIA phụ trách các chiến dịch hiện trường. John Clark là một giảng viên của CIA hướng dẫn các sỹ quan trong Cục phụ trách các Chiến Dịch Đặc Biệt và anh sẽ là thợ săn chính của CIA trong chiến dịch này. Dù lâu rồi không sử dụng đến kỹ năng này nhưng anh vẫn biết cách làm việc đó

Ritter và Clark không theo dõi buổi lễ truyền hình trên TV. Tất cả việc đó giờ đã trở thành một phần của lịch sử, và mặc dù cả hai người đều quan tâm đến lịch sử nhưng họ chủ yếu chỉ quan tâm đến lịch sử không ở trong sách in ấn chính thức

“Giờ chúng ta sẽ xem xét lại ý kiến cậu nói với tôi ở St. Kitts” vị DDO nói

“Mục tiêu là gì?” Clark thận trọng hỏi. Không khó đoán tại sao lại thực hiện chiến dịch này hoặc ai là người ra lệnh. Đó là lý do anh phải thận trọng

“Ngắn hạn là trả thù” Ritter trả lời

“Tốt hơn nên dùng từ ‘trừng phạt’” Clark nói, dù anh không được học hành chính thức chưng anh đã đọc rất nhiều

“Các mục tiêu đã cho thấy mình là thảm họa hiện hữu đối với an ninh Hoa Kỳ”

“Tổng Thống nói thế?”

“Đó là những từ ông ấy dùng” Ritter xác nhận

“Được rồi. Điều đó khiến hành động của chúng ta hợp pháp. Nguy hiểm không giảm đi, nhưng hợp pháp”

“Cậu làm được không?”

Clark hơi nhếch mép tỏ vẻ cười “Tôi muốn thực hiện phần của tôi trong chiến dịch này theo cách của riêng mình. Nếu không thì quên đi, tôi không tham gia. Tôi  không muốn chết không minh bạch. Không được can thiệp từ đây. Ông cho tôi danh sách mục tiêu và các nhân sự cùng thiết bị tôi cần. Tôi sẽ làm việc còn lại, theo cách của tôi, theo lịch trình tôi sắp xếp”

“Đồng ý” Ritter đồng ý

Clar rất ngạc nhiên khi thấy DDO dễ dàng đồng ý “Vậy tôi có thể thực hiện. Về mấy đứa trẻ đang chạy loanh quanh trong rừng rậm đó thì sao?”

“Chúng ta sẽ rút chúng ra vào tối nay”

“Rồi chúng sẽ được cử đi đâu?” Clark hỏi. Ritter nói cho anh biết “Điều đó thực sự nguy hiểm” viên sỹ quan hiện trường nhận xét, dù anh không quá ngạc nhiên với câu trả lời của Ritter.  Có lẽ chuyện này đã được lên kế hoạch từ lâu, nhưng nếu ….

“Chúng tôi biết chuyện đó”

“Tôi không thích chuyện này chút nào” Clark nói sau một phút suy nghĩ “Nó khiến mọi thứ trở nên phức tạp”

“Chúng tôi không trả lương cho cậu để thích”

Clark phải đồng ý với chuyện này. Anh phải trung thực thừa nhận với bản thận rằng anh thích một phần khác của chiến dịch. Dù sao thì nhiều năm trước, chính một chiến dịch kiểu này đã khiến anh bước chân vào CIA. Nhưng thời đó anh vẫn còn là một đặc vụ tự do. Hành động lần này thì hợp pháp nhưng có thể gây tranh cãi. Trước đây, đối với Mr.Clark liệu hành động đó có hợp pháp hay không cũng không quan trọng lắm. Giờ anh đã có vợ con rồi nên hành động của mình cũng phải tính đến tính hợp pháp.

“Tôi có thể về nhà thăm gia đình vài ngày được không?”

“Chắc chắn rồi. Cũng mất vài ngày để thu xếp. Tôi sẽ gửi mọi thông tin cần thiết cho cậu qua Nông Trại”

“Chúng ta gọi chiến dịch lần này là gì?”

“RECIPROCITY/ Hoạt Động Đối Ứng, có qua có lại”

“Tôi đoán tên đã bao hàm nghĩa” Clark cười toe toét. Anh bước ra khỏi văn phòng đi về phía thang máy. Vị DDI mới, Tiến Sỹ Ryan, lúc đó cũng tình cờ ở trong hành lang đang đi về phía văn phòng của Thẩm phán Moore.  Clark và Ryan chưa bao giờ gặp mặt chính thức và giờ không phải lúc, dù đã chạm mặt hai lần

« Lùi
Tiến »