Khi Bạch Vân quá giận dữ, nếu như thiên hạ thì cứ phải la hét chửi bới, thậm chí đánh đấm cho thỏa cơn tức chẳng hạn, đấy là những phản ứng tức thì của bất kỳ ai, với Bạch Vân lại khác, càng giận dữ lão càng trở nên nhỏ nhẹ, thậm chí bề ngoài tỏ vẻ mềm yếu nữa là khác. Nhưng ẩn dưới sự mềm yếu nhẹ nhàng dịu dàng ấy một sự phản công chết người không ai có thể biết. Một khi lão đã xuống tay trừng trị thì bất kể tình thân, bất kể lòng trung thành, nói chung là bất kể tất cả nên tốt nhất, đừng chọc giận lão. Xưa nay bọn đàn em vẫn dặn nhau vậy, chọc Bạch Vân là chết.
Nhớ lại thằng bạn thân sinh tử tên Hui của mình, Sẹo thoáng rùng mình. Cùng lớn lên ở Chu Khẩu, Hà Nam. Hai gia đình ở gần nhau. Khi mới biết chữ, một hôm cha mẹ hai gia đình làm bữa cơm cho hắn và Hui, lập lời thệ trước bức ảnh kết nghĩa vườn đào của Lưu Bị, Quan Vân Trường và Trương Phi. Lời thề rằng, tuy không sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm nhưng sẽ là anh em sinh tử chết cùng ngày, cùng tháng, cùng năm. Anh em gian khổ có nhau. Đất Hà Nam của Sẹo và Hui vốn là cái nôi văn hóa Trung Quốc, thế nhưng người Hà Nam xưa nay vẫn hay mang tiếng xấu. Đã có câu nói: “phòng lửa, phòng trộm, (đề) phòng người Hà Nam”, thậm chí tại Thâm Quyến đã từng có biểu ngữ “nghiêm khắc đả kích bọn tội phạm Hà Nam”. Có thể là do đất hẹp, người đông nên dân Hà Nam mới cạnh tranh nhau rất dữ dội, với rất nhiều người dường như xảo quyệt là thiên tính, cha Sẹo lẩm bẩm. Người Hà Nam vốn không có địa vị cao tại các thành phố lớn nhưng tiếng tăm xấu lại rất nổi; “thu nhặt đồ phế phẩm rất nhiều”, số gái điếm cũng không ít, thường lang thang tại các thành phố khác. Tỷ lệ người Hà Nam phạm tội ở Bắc Kinh chỉ dưới người Đông Bắc, nên ở đâu cũng bị chèn ép, thậm chí nhiều người Hà Nam đi kiếm kế sinh nhai phải nói dối là người Hà Bắc, người Sơn Đông. Cha Sẹo thường than thở như vậy và ông khẳng định, người Hà Nam vốn rất chăm chỉ, chịu khổ được, tập quán sinh hoạt vốn thật thà chất phác, nhất là người nông thôn. Người Hà Nam quê hắn ở nhà rất coi trọng lễ nghĩa nhất là với chuyện ma chay cưới xin, sinh đẻ, lễ Tết... Tuy nhiên người Hà Nam nổi tiếng vì không thích tắm rửa, cha Sẹo cười, kể cũng lạ. Vừa đủ lớn, hai gia đình quyết định cho hắn và Hui quyết định vượt biên trốn sang Hồng Kông. Hai đứa trẻ không nghề nghiệp lang thang tại đây, làm bất kỳ việc gì và luôn trốn chui nhủi bởi sợ bị cảnh sát bắt trả về lục địa. Một lần tình cờ lọt vào mắt xanh một đại ca xã hội đen và được thu dụng về dưới trướng, đó là Bạch Vân. Từ đó Bạch Vân đã đào tạo hai đứa trẻ này trở thành hai tên xã hội đen có tiếng bởi sự hung hãn tàn bạo trong chém giết.
Hui cũng như Sẹo theo Bạch Vân từ đó đến nay cũng mấy chục năm rồi. Vì lòng trung thành nên hai đứa được lão cưng, thương như con cái trong nhà. Thế nên Sẹo vừa làm lái xe nhưng thực tế là vệ sĩ riêng của lão còn Hui thay mặt lão trong các phi vụ thu tiền. Khổ nỗi Hui có máu mê cờ bạc, Sẹo khuyên mãi nó không nghe. Bao nhiêu tiền kiếm được nướng vào đỏ đen hết. Cũng lạ, ông chủ của chúng tức Bạch Vân là trùm cờ bạc lại có một thằng đệ tử đam mê cờ bạc hết biết, chả hiểu ông trời nghĩ sao. Khi xưa còn ở bên Campuchia, Hui là sếp sòng quản lý an ninh trật tự tại mấy sòng bạc, chơi thoải mái, ăn thua không thành vấn đề. Tuy nhiên sau này khi theo Bạch Vân sang Việt Nam làm ăn thì lại khác. Xứ này cờ bạc bị cấm, cũng không thể lúc nào cũng lỉnh về biên giới Việt Nam-Campuchia chơi cờ bạc được, huống chi sau này Bạch Vân đã cắt đứt mối quan hệ với bang phái tại Campuchia rồi, chưa kể là ra mặt kình địch chống nhau. Khổ nỗi cái máu cờ bạc ăn sâu vào tim óc của Hui rồi nên mặc cho Sẹo can ngăn thế nào cũng vậy, ngứa ngáy chân tay, nó vẫn lần mò tìm những sòng bạc tại thành phố này để chơi. Thắng bao gái, ăn nhậu vung vít, còn thua thì... Thế nên nó bạo gan ăn cắp tiền của Bạch Vân, ban đầu là những khoản in ít nên cũng chẳng ai để ý, phát hiện nhưng Sẹo biết ngay tức khắc. Thừa hiểu bản tính tàn bạo nghiêm khắc của Bạch Vân nên Sẹo lập tức can ngăn, khổ nỗi lúc này Hui đang thua mấy canh bạc lớn, chưa kể con đàn bà nó yêu đòi tiền nheo nhẹo hàng ngày nên nó làm liều.
Hình phạt của Bạch Vân theo đúng môn quy của Trúc Liên Bang, chặt đứt một ngón tay cái, đánh cho một trận thừa sống thiếu chết thiếu điều tàn phế, thu hết những khoản tiền bạc lợi nhuận được hưởng, đuổi ra khỏi Bang và thông báo cho toàn bộ đệ tử biết, tránh xa. Vi phạm lần 2, giết.
Ngày Hui ôm tấm thân tàn phế về cố quốc, hai thằng nghẹn ngào bên chai rượu đắng ngắt. Sẹo dúi cho Hui một xấp tiền của nó dành dụm bấy lâu cho bạn. Cầm tiền của Sẹo, thằng Hui khóc nấc.
- Con người này không thể thờ được, không thể theo được...
- Thôi, bỏ qua đi - Sẹo gạt ngang - Mình làm lỗi mình chịu, đừng trách ai, đừng trách ông chủ.
- Tao biết mày thật thà, trung thành hơn tao, nhưng mày nên nhớ những lời tao nói ngày hôm nay, con người này không tin được đâu. Sống gần chó sói luôn phải dè chừng bởi có ngày nó ăn mình luôn.
Sẹo thở dài, nó say rồi, tranh cãi với nó làm gì cho mất công.
- Tao không cam lòng, không cam lòng...
Hui nói như thét lên trước khi chia tay Sẹo và nó không cam lòng thật. Hui đã báo cáo tất cả những mánh khóe làm ăn gian dối của Bạch Vân lên các trưởng lão của Trúc Liên Bang, nhất là chuyện ông ta lật lọng Trần Khải Lễ như thế nào... Quả là tiếng sét nổi giữa trời trưa. Trúc Liên Bang liền triệu gấp Bạch Vân về Đài Loan để đối chứng nhưng con cáo già quỷ quyệt này hiểu rằng nếu về là chết mất xác ngay. Lão lập tức rút cầu, ra mặt chống đối luôn. Chấm dứt hoạt động tại Campuchia chuyển về Việt Nam với doanh nghiệp mà lão đã thành lập sẵn từ lâu. Bạch Vân thừa biết chuyện làm ăn gian dối của mình, trước sau gì cũng có lúc đổ bể nên từ lâu lão đã phòng ngừa bằng cách lập một doanh nghiệp làm ăn tại Việt Nam và luôn giữ vỏ bọc một doanh nhân lương thiện với gương mặt sạch sẽ.
Nhớ ngày ấy, cả băng nhóm khiếp sợ bởi sự phản bội của Hui, theo lệ thường lão sẽ nổi cơn thịnh nộ, nhưng không. Gương mặt Bạch Vân lúc nào cũng thản nhiên như không, vẫn nói cười với mọi người, vẫn làm việc như bình thường nhưng Sẹo hiểu rằng trong bụng lão là một núi lửa giận dữ chưa có dịp trào dâng. Lần duy nhất Bạch Vân nói chuyện với Sẹo về thằng Hui dù lão thừa biết hai đứa thân nhau như anh em ruột thịt.
- Con và thằng Hui từng là anh em kết nghĩa thề sinh tử phải không?
Đang cầm lái, nghe, người Sẹo bỗng lạnh ngắt, tay lái loạng choạng tí chút nữa là đâm phải một xe đi ngược đường.
- Cẩn thận chứ con trai...
Bạch Vân ngọt ngào nhắc gã.
Mấy hôm sau Sẹo nghe tin dữ từ Đài Bắc báo về. Hui được tìm thấy chết sấp mặt trong một rãnh nước gần nhà người thân, trên người chi chít vết đạn. Khi biết tin gương mặt Sẹo lúc ấy lạnh ngắt như phủ một lớp sáp mỏng. Sống gần Bạch Vân nhiều năm Sẹo đã học được một phản xạ không điều kiện chính là giấu kín mọi tâm tư tình cảm dưới lớp vỏ bọc ngu ngơ bên ngoài. Càng khờ khạo, càng dốt nát hóa sống lâu, khôn ngoan quá chết sớm. Dĩ nhiên Bạch Vân rất chú ý đến thái độ của Sẹo khi biết tin Hui chết bởi lão ta hiểu tình cảm của hai đứa. Thời gian đầu Bạch Vân từng tính loại luôn Sẹo sau vụ thằng Hui, tính lão vốn đa nghi như Tào Tháo, nhưng rồi thấy Sẹo không phản ứng gì, thái độ cảnh giác của lão dần cũng trôi qua. Lão yên tâm tiếp tục để Sẹo phục vụ mình như xưa.
Tuy nhiên trong cuộc đời này ai học được chữ ngờ? Cáo già như Bạch Vân cũng vậy thôi, có điều khi học được, học phí trả đắt quá.
*
Nguyên theo xe du lịch Sapaco trở về Việt Nam ngay trong chiều đó. Không phải anh quá sợ hãi những lời của Theary Seng hay chuyện sếp hủy hợp đồng nhưng anh đã cảm nhận thấy những đe dọa đang dần xuất hiện, không thể để liên lụy đến những người thân trong gia đình bác Hà, anh Sơn, Hoàng... Xe Sapaco từ Phnôm Pênh giá vé chỉ 200.000 đồng Việt Nam cho một người, chạy từ 14 giờ trưa hôm đó và đến 22 giờ khuya là Nguyên đã có mặt tại bến xe đường Phạm Ngũ Lão, Q.1, Thành phố Hồ Chí Minh. Nguyên lưỡng lự khá lâu có nên đến nhà Tuyết Lan không. Anh tin rằng nàng đang chờ anh, hơn một tuần lễ xa nhau rồi, ngày nào nàng chả điện thoại giục về làm anh cũng rất sốt ruột. Đấu tranh ý chí mãi, cuối cùng Nguyên quyết định về nhà ngủ, mai gặp sếp trước sau đó gặp nàng cũng không muộn. Anh muốn mọi chuyện với sếp rõ ràng đã, không nên gieo thêm cho nàng những sợ hãi.
Lúi húi mở khóa cửa, bàn tay Nguyên bất ngờ chậm lại, không hiểu sao Nguyên có cảm giác bất an trong lòng. Anh khẽ đẩy cửa bước vào trong nhà, trong bóng tối lờ mờ anh quét mắt nhìn nhà mình và phát hiện đồ đạc ngổn ngang. Đặc biệt chỗ bàn làm việc, máy vi tính đang sáng đèn một cách bất ngờ khiến anh ngạc nhiên bởi anh đã đi cả tuần nay rồi sao máy còn mở? Chính lúc ấy vụt... một gì đó sắp đập mạnh vào đầu. Nhưng vì đã thủ thế trước nên vừa nghe tiếng gió anh lách sang một bên và tung cú đấm lật về phía sau. Hự... phản ứng tức thời của Nguyên khiến tên đứng sau trúng đòn, loạng choạng té vào vách nhà, chính lúc ấy tên phía cánh trái đã tung cú đá quét ngang, khiến Nguyên mất đà té nhủi tới phía trước. Anh lăn nhanh một vòng đứng phắt dậy bên cạnh bàn nước thủ thế, dù sao đây cũng là nhà của anh nên Nguyên chiếm lợi thế so với hai tên kia. Tên phía trước nhào tới tung cú đấm móc, Nguyên lách chéo người vòng tay bẻ cổ đối phương hất nó bật lùi và tung một cú chặt thép vào cạnh sườn, tên này hự lên đau đớn, tiếng hộc nghe như heo bị chọc tiết. Tên kia lại lao tới, Nguyên tung hai cú song phi liên hoàn cước cực hiểm hất hắn ta ngã lộn ra nền nhà giãy giụa, chính lúc ấy anh nghe tiếng tạch khẽ, mát lạnh bên tai. Chúng đã dùng súng giảm thanh, Nguyên bật lao nhanh về phía bếp. Bóng đêm nuốt lấy anh. Anh bám khung cửa sổ bếp, đẩy cánh cửa bật ra thả người ra bên ngoài, lom khom chạy theo mép nhà, thoát sang mái nhà bên kia. Phản ứng đầu tiên của Nguyên là móc điện thoại di động bấm số, những tiếng alo vang lên thì anh nghe tiếng xe gắn máy rầm rầm nổ vang, nhìn xuống dưới, Nguyên thấy mấy bóng người dìu nhau ra, hấp tấp leo lên xe vọt đi.
Nghe Nguyên thông báo, sếp cấp kỳ cùng mấy thám tử lên xe ô tô vọt tới ngay. Tất cả thủ thế, dè dặt tiến vào phòng anh, đèn bật sáng, hiện ra trước mắt mọi người là đồ đạc trong phòng Nguyên bị lục tung, đặc biệt khu vực máy vi tính của anh cũng bị lục tung, máy đang mở dang dở các file... xem ra đây không phải là bọn trộm thông thường. Tiền bạc, đồ quý không mất, nhưng giấy tờ và máy vi tính bị lục rất kỹ.
- Chúng là bọn nào? - Sếp hỏi ngắn gọn.
Nguyên gãi đầu.
- Trời tối quá, cháu không rõ người, tuy nhiên ba tên tất cả chú à.
- Có vết đạn nè.
Một thám tử kêu lên chỉ tay lên tường, vết đạn phá sâu bong tróc một mảng vôi, Nguyên giật mình cười gượng, gật đầu nói với sếp.
- Tụi nó bắn cháu bằng súng giảm thanh, may tối bắn trượt, nhân đó cháu thoát ra ngoài luôn.
Sếp đến sờ sờ vết đạn, nét mặt trầm tư, tối sẫm. Lát sau ông ra lệnh mọi người thu dọn đồ đạc trong phòng Nguyên lại, giữ bí mật chuyện này, tuyệt đối không được tiết lộ, tránh gây ồn ào không cần thiết trong công ty sau đó sếp yêu cầu anh lên xe, cùng ông về công ty.
Công ty vẫn có mấy phòng ngủ dành cho các thám tử đi làm về khuya, lỡ đường ngủ lại, trong đó có một phòng của riêng sếp. Ông tự tay mở cửa phòng ngủ của mình, đẩy Nguyên vào.
- Cháu ngủ đỡ đây một đêm đi, mai tính.
- Cháu... - Nguyên lúng túng vì ngại, nhưng sếp đã đẩy mạnh anh vào phòng của ông rồi.
Nguyên tần ngần một lát rồi để túi đồ xuống đầu chiếc giường nệm, ngồi xuống băn khoăn, đã xảy ra chuyện gì với anh rồi?
- Trước khi về, sếp nói ngắn gọn.
- Ngủ đi, mai làm việc với chú sau.
Nguyên đang ngả lưng trên giường thì nghe tiếng gõ cửa lọc cọc, anh mở cửa, sếp ló đầu vào vẻ ngần ngừ và thật bất ngờ ông dúi vào tay anh một khẩu K54 sáng lạnh.
- Cháu biết bắn không vậy?
- Dạ biết - Nguyên ngẩn ngơ.
- Yên tâm, chú có giấy phép sử dụng súng. Ở công ty thì không có chuyện gì đâu, nhưng đề phòng vẫn hơn.
Cả đêm Nguyên trăn trở mãi, gần sáng mới ngủ được, khi thức giấc trời đã sáng rực. Anh giật mình, vội vã vệ sinh cá nhân xong là lên phòng sếp luôn.
Thật lạ, phòng sếp hôm nay không khét mù mùi thuốc như mọi khi. Không lẽ mình mới vắng có một tuần mà mặt trời chuyển hướng mọc từ đông sang tây, Nguyên tự hỏi vậy.
- Ngồi đi.
Ánh đèn đỏ tù mù hắt lên gương mặt đăm chiêu của sếp khi nhìn Nguyên. Về nguyên tắc, các thám tử được độc lập hành động và sẽ báo cáo công ty hỗ trợ thêm về người, máy móc khi gặp khó khăn. Tuyết Lan ký ba hợp đồng thuê công ty, hai hợp đồng thuê tìm hiểu về Bạch Vân và một hợp đồng thuê riêng Nguyên làm thám tử kiêm vệ sĩ cho nàng. Nguyên là một thám tử giỏi nên thông thường sếp ít hỏi việc đã giao mà chỉ chờ anh báo cáo kết quả thôi. Tuy nhiên vụ Bạch Vân đã lấy mất của Nguyên khá nhiều thời gian mà kết quả không được bao nhiêu. Bằng những linh cảm cá nhân, Nguyên cũng lờ mờ nhận ra trong vụ này có những điều gì đó không ổn, nó không giống một vụ điều tra thông thường một giám đốc có gia đình nhưng còn ăn “nem chả” hay tình hình kinh doanh của một công ty không ổn, có dấu hiệu lừa đối tác kinh doanh. Khi đụng đầu vào bức tượng câm lặng của Bạch Vân, trực giác đã bật đèn đỏ rồi, nhưng Nguyên quyết không chịu. Sĩ diện của một thám tử có tiếng giỏi giang, ngoài ra còn là tình cảm cá nhân giữa anh và Tuyết Lan nữa. Tất cả đã thôi thúc Nguyên lao vào cuộc với quyết tâm giá nào cũng phải điều tra ra, dù anh bắt đầu lờ mờ nhận thấy những nguy hiểm nào đó đã xuất hiện. Thế rồi xảy ra chuyện tối qua nằm ngoài suy nghĩ của anh.
Hai chú cháu ngồi im lặng. Sáng nay công ty vẫn làm việc bình thường, câu chuyện tối qua chỉ đóng khung trong mấy người thân tín được biết.
- Trúc Liên Bang - Sếp buông thõng.
Nguyên dạ khẽ.
Sếp xoa cái cằm râu ria mọc lởm chởm, rồi thở dài.
- Chú đã xem kỹ các báo cáo của cháu gửi công ty, chú cũng ngờ ngợ nhận ra có điều gì đó không ổn, cũng muốn trao đổi với cháu nhưng... Tuyết Lan...
- Cháu xin lỗi chú.
Nguyên lí nhí xin lỗi, mặt đỏ bừng như đứa trẻ bị bắt vì vụng trộm. Anh hiểu ý sếp. Đáng lẽ ông trao đổi thẳng thắn với anh nhưng bất ngờ phát hiện ra chuyện anh và Tuyết Lan quan hệ với nhau, buộc ông phải thận trọng không thể nói thẳng được.
Sếp với tay lấy cái tẩu và châm lửa, ống khói lại phun ra.
- Chú đã quyết định cho người khác điều tra, ngoài cháu... - Ông thở dài - Những điều nắm được quả là không hay ho tí nào.
- Chúng ta báo công an được không chú?
Sếp nheo mắt nhìn Nguyên.
- Báo cái gì?
- Về Bạch Vân, về Trúc Liên Bang?
- Bạch Vân, cháu đã biết gì về con người này.
Nguyên cầm sổ báo cáo những điều anh nghe và biết về Bạch Vân, báo cáo xong, chính anh cũng nhận ra điều vô lý rằng, tất cả những thông tin anh biết về Bạch Vân chẳng có một chứng cớ nào gọi là tội cả. Trúc Liên Bang, ừ thì sao nào? Giờ có gì để khẳng định sự quan hệ của Bạch Vân với bang phái này.
Sếp lẩm bẩm.
- Không phải là không báo với cơ quan pháp luật được, nhưng có điều - Ông che miệng ho húng hắng như muốn giấu những bối rối nào đó - Dĩ nhiên công an cũng có những thông tin riêng mà chúng ta không báo cáo họ cũng biết, vì họ là công an. Tuy nhiên vẫn có nhiều tin của cháu rất có ích, nhất là vụ chuyển tiền qua lại tài khoản của Bạch Vân chú sẽ lưu ý chuyện này.
- Dạ.
- Vụ việc tối qua cháu nghĩ chỉ có phe nhóm Bạch Vân thôi. Những kẻ ấy vào nhà cháu mục đích rất rõ là tìm những tài liệu của cháu, chúng không lấy bất kỳ thứ gì khác. Và trong thời điểm hiện nay cháu chỉ làm vụ Bạch Vân, nếu không bọn chúng thì ai khác?
- Đúng vậy - Sếp thừa nhận - Tất cả chúng ta đã bị làm xiếc rồi. Ngay từ đầu khi làm vụ này, chúng ta chỉ hình dung một vụ việc bình thường nên công ty vẫn nhận như bao vụ khác, đâu dè chúng ta đã đụng vào ổ kiến lửa, những kẻ nguy hiểm. Xem ra nhóm của cháu đã bị chúng phát hiện từ lâu rồi.
Nguyên giật mình. Đúng vậy, hèn gì sau này khi anh và nhóm làm việc, anh luôn có cảm giác mình bị theo dõi, nhưng không tin nên cố xua đuổi điều đó cho rằng mình nghĩ linh tinh, nhưng nay qua lời sếp nói, anh thấy rất đúng. Bạch Vân, một trùm xã hội đen, cầm đầu một băng nhóm đang làm ăn bất chính từ Campuchia vào Việt Nam. Dĩ nhiên bọn chúng thủ đoạn đầy người, thế nên bọn chúng không khó lắm đã phát hiện ra bị theo dõi, không chừng chúng còn đưa cả nhóm thám tử vào tròng cũng nên.
Nguyễn Nguyên bỗng lạnh toát người, Tuyết Lan.
Sếp thở dài vẻ buồn rầu.
- Điều quan trọng như chú nói là xưa nay chúng ta không nên dính dáng đến xã hội đen, đấy là việc của công an, cháu hiểu chứ?
- Dạ, cháu hiểu.
- Không - Ông lắc đầu - Nhưng cháu dính sâu rồi Nguyên à, rất sâu nữa là khác. Chuyện xảy ra tối qua là đáng báo động rồi đó.
- Cháu - Nguyên tròn mắt ngạc nhiên và rồi bỗng khựng lại, tất cả những gì trải qua từ khi anh quen với Tuyết Lan đến nay bỗng hiện rõ mồn một.
Sếp thủng thỉnh nói.
- Chú phải kêu cháu về gấp vì nhận ra hiện nay cháu đang nằm trong vòng nguy hiểm.
- Cháu không sợ.
- Dù sao công ty cũng phải xin lỗi cháu vì đã lôi cháu vào vấn đề phức tạp này.
Nguyên nhe răng cười như trẻ thơ.
- Đã chấp nhận làm thám tử tư, nguy hiểm là chuyện thường mà chú. Cháu chẳng thấy sợ hãi gì hết.
Sếp thở dài, xua tay.
- Lúc này không phải là nói sợ hay không sợ... Đã xảy ra rồi đó thôi.
- Cháu hiểu, nhưng vô lý, chúng ta đang sống trong một xã hội có luật pháp bảo vệ, tại sao lại sợ sệt điều vô lý vậy? - Nguyên đứng lên đi lại trong căn phòng vẻ tức tối - Thằng nào dám đụng, cháu cho nó biết tay ngay. Tối qua ba thằng chứ hơn nữa cháu cũng không sợ, chỉ có điều bọn này hèn quá, dùng súng.
Ý Nguyên rất rõ, anh không tin có kẻ nào dám đe dọa đến mình. Anh là một võ sĩ karate có đẳng cấp nên rất tự tin tự bảo vệ.
Sếp cũng thở dài, chậm chạp đứng dậy, đến bên anh, không hiểu sao lúc này Nguyên có cảm giác ông già hẳn đi.
- Đúng là chúng ta đang sống trong một xã hội được luật pháp bảo vệ. Tuy nhiên chúng ta đã dính đến những thế lực xã hội đen, rất nguy hiểm.
- Cháu hiểu.
- Về chuyện công an sẽ can thiệp vào vụ này, chú nghĩ... - Sếp nhếch mép. Xưa nay các thám tử đều biết, sếp vốn có những quan hệ thân thiết với các cơ quan bảo vệ luật pháp, chẳng thế nhiều lúc ông vẫn làm cho các thám tử tròn mắt về sự hiểu biết của ông đó sao - Nên lúc này, trước hết cháu phải tự bảo vệ mình đã. Sự nguy hiểm luôn là bất ngờ bởi xã hội đen đã biết cháu xộc vào sâu chúng rồi.
- Thế cháu phải làm gì bây giờ? - Nguyên ngây người.
- Có lẽ cháu tạm nghỉ việc một thời gian, vụ việc này là lỗi của công ty nên cháu vẫn được hưởng lương bình thường.
Nguyên ngẩn người, cuộc đời quả có nhiều điều mà ta không thể biết trước được. Anh là một công dân tự do, đang sống bình thường, bỗng nhiên nay trở thành kẻ bị săn đuổi, nhưng ai săn đuổi và bao giờ chấm dứt, chính anh cũng không rõ, tại sao thế.
- Thế còn công ty?
Hiểu ý Nguyên muốn hỏi gì, sếp cười nhạt.
- Cá nhân cháu và một băng nhóm xã hội đen là chuyện khác, còn nếu bọn chúng muốn đụng đến công ty Thám tử Việt là sẽ trả giá ngay.
Nguyên cười khoái chí.
- Cháu biết mà.
- Chú nghĩ rằng hiện bọn chúng chỉ muốn săn tìm cháu thôi, xem cháu biết về chúng những gì, chứ cho kẹo chúng cũng không dám đụng đến công ty Thám tử Việt đâu. Những chuyện còn lại hãy để chú tính, chú có cách của chú cháu à.
- Vâng, cháu hiểu.
- Nếu cháu thấy cần, công ty sẽ phái thêm vài thám tử đi với cháu.
Nguyên bật cười to.
- Chú đừng quên cháu là một võ sĩ karate đó nghe.
- Ừ, chú biết, nhưng thận trọng vẫn hơn.
Sếp lại vỗ vai Nguyên nói vẻ an ủi.
- Chú nghĩ mọi việc sẽ không kéo dài lâu đâu, cháu đừng lo.
Sao chú biết? Nguyên muốn hỏi vậy nhưng rồi lại thôi, chả phải sếp vốn có những quan hệ bí mật đó sao. Đến giờ anh mới phát hiện ra rằng, hình như anh hiểu về ông ít lắm.
Tiễn anh ra cửa, sếp an ủi.
- Coi như đang nghỉ phép, cứ việc đi đâu đó chơi thoải mái và giữ liên hệ với chú. Có tình hình gì mới, chú sẽ thông báo ngay.
Ngồi trên chiếc Honda SH125i phân khối lớn, rồ ga, chợt Nguyên ngớ người ra, sếp vẫn chưa nói gì về mối quan hệ giữa anh và Tuyết Lan cả. Nguyên thoáng bối rối, chả lẽ vào hỏi sếp nữa?Suy cho cùng chuyện tình cảm của anh thì anh phải tự giải quyết thôi, 38 tuổi đầu rồi, không lẽ là đứa trẻ đang ti mẹ, mỗi khi làm gì đều phải hỏi sao.
Nguyên rồ ga, phóng xe đi. Trên lầu 1 từ trong phòng nhìn ra, gương mặt sếp thoáng tư lự.