Thế mà đến nàng, bằng những tinh tế tuyệt vời của mình trong pha trà đã chinh phục lão. Điều đó làm Bạch Vân kinh ngạc bởi nàng là một phụ nữ Việt, hoàn toàn xa lạ với văn hóa trà phương Bắc. Nhưng quả thật ấm trà của nàng thật là tuyệt vời làm lão tấm tắc khôn nguôi khác nào Bá Nha gặp Tử Kỳ. Thế nên mỗi khi mỏi mệt, bực dọc, cay cú vì công việc không suôn sẻ, quan hệ trong cuộc sống trục trặc, chỉ cần đến bên nàng chỉ cần nâng niu chén trà Ô long do tự tay nàng pha là mọi sự bực bội kia biến mất ngay. Đàn bà qua tay lão nhiều đến mức không nhớ hết nhưng chỉ riêng nàng là lão yêu quý hơn hết, lão từng yêu nàng, từng nuôi ảo mộng sẽ có thêm một người vợ nữa, thế nên đã không tiếc tiền để vun đắp xây sự nghiệp cho nàng. Tiếc thay nàng lại chỉ muốn duy trì một mối quan hệ nhân tình chứ không có ý định lấy lão. Nàng từng nói với lão rằng, nàng nợ lão nhiều lắm, thân xác nàng lão tùy ý sử dụng nhưng lấy nhau, không bao giờ. Sau này nhằm giúp nàng ổn định cuộc sống lão đã giới thiệu nàng với một người bạn làm ăn chung từ bên Đài Loan qua, góa vợ. Ngày nhìn nàng rạng rỡ vu quy, lòng lão trào lên những ghen tức vô lý nhưng đành chịu. Sau này khi chồng nàng chết, lão đã tìm đến hy vọng nối lại tình xưa, tiếc rằng nàng từ chối và khẳng định giờ họ chỉ còn là bạn bè, lão cố nhưng đành chịu. Thỉnh thoảng lão vẫn đến thăm nàng như một người bạn thân, nhìn ngắm nàng say sưa.
Nàng vẫn thường nấu những món ăn quê chồng mình cho lão, đó là món ăn của người Triều Châu dù lão là người Phúc Kiến nhưng cũng rất thích. Ẩm thực Triều Châu thuộc trường phái ẩm thực Quảng Đông thuộc phương Nam Trung Hoa. Món ăn Triều Châu “thanh mà không đạm, tươi mà không tanh, non mà không sống”. Hải sản là nguyên liệu chính của hầu hết các món ăn Triều Châu. Tuy nhiên người Triều Châu không có thói quen ăn hải sản sống như người Nhật, tất cả đều phải qua chế biến kỹ lưỡng, công phu.
Bàn ăn do nàng dọn ra cho lão, bao giờ cũng nhiều món, mỗi món một ít và được trình bày khá bắt mắt bởi sự phối màu sắc của các món ăn gồm: Cháo, hủ tiếu hải sản, phá lấu, thịt heo quay, xá xíu, vịt tiềm, lẩu hải sản hoặc các loại bánh bột như bánh lá liễu, bánh hẹ, bánh củ cải, bánh măng, bánh củ sắn...
Từ chuyện pha trà cho đến chuyện chế biến món ăn của nàng luôn có một sự thông thạo tinh tế đến đáng kinh ngạc, nhiều lúc Bạch Vân cứ tự hỏi nàng là người Việt hay người Hoa. Có lần nghe lão gạn hỏi, nàng cười, cho biết mình là người Việt chính gốc, chẳng liên quan gì đến người Trung Hoa hết, ngạc nhiên làm sao.
Thế mà nay nàng đã phản bội lão, phản bội lòng tốt, niềm tin cậy của lão dành cho nàng bao nhiêu năm nay. Khi Sẹo đem những chứng cứ về chứng minh Tuyết Lan đã phản bội lão. Lúc ấy lão đã giận dữ khủng khiếp, muốn tự tay mình bóp cổ nàng đến chết. Quen nhau bao nhiêu năm, một tay lão bảo bọc che chở cho nàng, lôi nàng từ vũng bùn khổ sở lên để có cuộc sống hôm nay vậy mà nàng dám phối hợp với một công ty thám tử tư để dò la tìm hiểu về lão, công việc làm ăn của lão, đấy là một điều đại kỵ phải trả giá bằng mạng sống. Bí mật của Bạch Vân cũng là mạng sống của lão, không ai có thể biết nếu như không muốn mất mạng. Thứ hai là nàng đã có kẻ khác, một tên thám tử đáng ghét. Bọn đàn em đeo bám theo đã phát hiện rõ họ có tình ý với nhau, những bức hình chúng chụp trộm được đã khẳng định rõ điều đó. Thảo nào thời gian gần đây nàng xa lánh lão, từ chối những buổi gặp mặt hay đi chơi đâu đó với lão. Nàng đã khéo léo từ chối không còn pha trà hay nấu những món ăn ngon quê chồng cho lão như trước kia mỗi khi lão đề nghị. Lần gặp gần đây nhất nàng cho biết có khả năng tái giá, lão hơi bất ngờ, gặng hỏi là ai nhưng nàng chỉ cười cười. Lão tức giận bởi hiểu người nàng muốn tái giá là ai rồi. Lúc ấy lão hụt hẫng khá nhiều, không hiểu sao sau này lão thấy mình như gã trai mười tám khi nuôi ý định cùng nàng bỏ trốn đến nơi chân trời góc bể nào đó mà bang phái không thể tìm ra để xây dựng hai trái tim vàng thật, tận hưởng những ngày tháng cuối đời an nhàn dư dả. Tiền lão thiếu gì, lão hy vọng tiền sẽ mang lại hạnh phúc cho nàng và lão, nhưng đâu ngờ.
Ghen? Rất có thể, nhưng đôi lúc không hẳn là ghen tuông bởi đời lão thiếu gì đàn bà đã qua tay, thêm hay bớt một người đàn bà, với lão cũng vậy thôi. Nhưng có một nguyên tắc của lão rằng, phàm cái gì đã là của lão rồi, mãi mãi của lão, kể cả nàng cũng vậy, không có ngoại lệ. Tóm lại, nàng đã phản bội lão, đấy là lý do thứ hai để nàng phải chết.
Nghe tiếng ho nhẹ nhắc kín đáo, Bạch Vân sực tỉnh như rời giấc mơ vừa rồi, lão hơi nóng mặt ngượng ngùng, trong đầu lão hình ảnh nàng vừa lướt qua như gió thoảng, tan nhanh.
Bạch Vân hất mạnh cả bộ ấm chén trà quý giá rơi xuống nền nhà, vỡ vụn. Gương mặt lão đanh lại. Hai tên sát thủ Yakuza Kendo giương ánh mắt vô hồn nhìn lão ta một giây, chúng cùng gật đầu, lẳng lặng đứng dậy, bước ra ngoài.
*
Nếu anh trai mình đồng tính thì sao? Nhiều lần Nguyên cứ tự hỏi mình mãi điều này. Anh không thể nào tin nổi, anh Tư, một chiến sĩ công an, thậm chí là một cảnh sát hình sự đặc nhiệm lại có thể có tình yêu với một người đàn ông khác. Liệu có sự lầm lẫn nào chăng? Nhiều lúc Nguyên cố thuyết phục mình như vậy. Anh không thù ghét khinh bỉ gì người đồng tính cả, suy cho cùng họ cũng là người cả thôi, có điều mỗi người có một khoái cảm tình yêu, tình dục riêng, anh thích đàn bà, họ thích đàn ông, kệ họ. Xưa nay Nguyên vẫn nghĩ thoáng vậy về người đồng tính, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ về anh trai mình cũng đồng tính. Từ lâu hình ảnh người anh công an ấy in đậm trong tâm khảm Nguyên, anh tự hào và ngưỡng mộ anh trai mình. Có nói quá không khi con đường làm thám tử của Nguyên hiện nay cũng bắt nguồn từ sự ngưỡng mộ anh trai mình. Là một cảnh sát hình sự săn bắt cướp, rõ ràng anh trai Nguyên đã cưỡi những chiếc xe phân khối lớn lướt trên đường phố lẫn tiếng đạn rít lên trong một cuộc truy bắt nóng nào đó, như báo chí, phim ảnh vẫn thường nói đến. Đó là anh Vũ Hiệp, anh trai Nguyên.
Tuy mọi sự đã rõ ràng mười mươi rồi nhưng Nguyên vẫn chùng chình chưa muốn về nhà, tự dưng không hiểu sao anh sợ đối diện với má. Má, một người đàn bà nông dân Nam bộ rặt. Cả đời tần tảo vì chồng, vì con. Hình như chưa bao giờ thấy má ngơi tay công việc, lúc nào cũng làm gì đó. Khi bầy con lớn bay xa thì má quay ra phục vụ ông chồng già hay cạu cọ, rồi ba mất, anh chị muốn đem má về nuôi nhưng chưng hửng khi má từ chối. Lý do rất đơn giản. Nhà ai trông coi, ai hương khói cho ông bà tổ tiên, cả ba tụi bây nữa, má sống ở đó, quen rồi. Ai nghe cũng rưng rưng nước mắt.
Liệu má, một bà già không biết chữ, suốt đời luẩn quẩn quanh miếng vườn nhà sẽ hiểu như thế nào về đồng tính. Xưa nay anh Hiệp vốn là niềm tự hào của gia đình, dòng tộc lẫn bà con lối xóm. Dĩ nhiên với ba má, anh là số một. Thế mà nay, Nguyên thở dài buồn rầu, nói sao cho má hiểu bây giờ? Nói làm sao cho má không phản ứng đau buồn bây giờ?
Nghe anh về quê, Tuyết Lan đòi đi theo. Từ ngày quen nhau, yêu nhau đến giờ, Nguyên cũng đưa cô về nhà mấy lần rồi nên anh đồng ý. Nàng rất ý tứ, lột bỏ hết vòng nhẫn, chỉ trang điểm sơ, chọn một bộ đồ nhã nhất mặc vào. Nguyên rất cảm động khi thấy nàng như vậy, anh càng yêu hơn. Chỉ có mỗi chiếc xe hơi là không làm cho cũ đi, Nguyên tủm tỉm cười khi ngồi vào trong xe cho nàng lái.
Dừng xe đầu đường, gửi người quen trông giùm, Nguyên và Lan lội bộ về nhà. Cứ như lần đầu tiên về quê anh, cái gì cũng làm cho nàng thích thú hết. Tuyết Lan nhí nhảnh như một cô gái trẻ.
Tối qua Nguyên điện thoại về nhà nói dẫn Lan về, má mừng lắm. Sáng sớm bà đã kêu con dâu đưa mấy đứa cháu qua nhà dọn nhà phụ. Thấy hai người, má nở nụ cười hiền lành với Tuyết Lan. Thái độ bà rất thân tình, cởi mở.
Nhớ lần đầu tiên khi Tuyết Lan líu ríu theo Nguyên bước vào nhà, má chỉ liếc sơ qua, không nói gì, thái độ má khiến Nguyên lo lo. Khi Lan xin xuống nhà phụ mấy chị em và mấy đứa cháu nấu nướng, má không cho, nhưng nàng đòi quá nên đành đồng ý. Bữa cơm hôm đó râm ran vui vẻ, dĩ nhiên Tuyết Lan trở thành trung tâm của những ánh mắt người thân trong gia đình bởi ai cũng tò mò.
Là người từng trải nên Tuyết Lan rất dễ hòa đồng với mọi người, điều này khiến Nguyên ngạc nhiên và cảm động. Chắc chắn má, mấy chị và mấy cháu không thể biết người phụ nữ bình dị này là một chủ tiệm thời trang có tiếng tại thành phố. Sau này Nguyên được biết, mấy bà chị mình chê nàng già, cứng hơn so với anh, nhất là họ sốc nặng khi Nguyên khéo léo thông báo chuyện Lan từng có một đời chồng. Tâm lý chung của gia đình là ai cũng xót xa cho anh, một trai tân, lại đẹp trai mà vớ phải một người đàn bà một đời chồng như Tuyết Lan. Không ngờ chính má đứng lên bảo vệ Nguyên, theo bà, tình yêu của Nguyên hãy để anh tự quyết định, không nên can thiệp vào. Nhờ có tiếng nói của má mà gia đình từ đó không còn ai nói ra nói vô nữa. Nguyên rất biết ơn má, anh không ngờ má là một bà già quê mà lại có ý nghĩ thông thoáng đến vậy.
Sau bữa cơm Lan cùng mấy đứa cháu rít rít ngoài vườn hái trái, trong nhà chỉ còn hai má con Nguyên. Tuy là người làm ruộng nhưng má rất tinh ý, bà biết rằng ngoài chuyện dẫn Lan về giới thiệu, chắc chắn con trai bà con có lý do khác nữa. Nhìn Nguyên lúng túng ngắc ngứ, bỏ miếng trầu vô miệng nhai bỏm bẻm, bà chậm rãi nói.
- Bây có gì thì nói đi, ngại ngùng cái gì chớ.
Nguyên dạ khẽ, lí nhí nói, nhìn anh lúc này cứ như đứa học trò bị phạt bởi sổ điểm xấu vậy.
- Má nè, con muốn hỏi về anh Hiệp.
Má có vẻ bị bất ngờ khi nghe Nguyên hỏi về người anh trai mình, bà bối rối nhìn Nguyên, chầm chậm hỏi.
- Bộ có chuyện gì hả Út?
Nguyên cũng thừ người ra không biết giải thích thế nào cho má hiểu bây giờ. Điều mà anh giấu Long, Kiên và những người khác, đó chính là người tình của Minh Mẫn lại chính là anh ruột anh, sĩ quan công an Vũ Hiệp. Không ngờ qua quá trình đi tìm Mẫn anh đã phát hiện ra bí mật này. Liệu anh trai anh có yêu nhà thiết kế thời trang Minh Mẫn không hay chỉ vì Mẫn quá yêu anh mà nghĩ vậy? Liệu gia đình anh có biết gì về mối tình này không? Nay ba đã mất, chỉ còn má, sau nhiều ngày giày vò suy nghĩ, Nguyên quyết định, thôi thì chuyện đã đến nước này, chỉ hỏi má thôi.
- Tại sao con lại hỏi về thằng Hiệp?
Má nhắc lại lần nữa, thái độ bà khẩn trương hẳn, thông thường Nguyên sẽ phát hiện ra ngay bởi thói quen nghề nghiệp. Nhưng ngồi với má bỗng anh như trẻ nhỏ nên chẳng để ý gì, anh gãi đầu gãi tai rồi ngập ngừng nói.
- Má à, con nhận điều tra một vụ việc, không dè có liên quan đến anh Hiệp, nên con muốn nghe má kể về ảnh.
- Nhưng nó liên quan gì Út?
Nguyên thở hắt ra.
- Má cứ nói về ảnh đi, rồi từ từ con kể cho má nghe.
Má thừ người nhìn Nguyên khá lâu, dường như trong lòng bà đang cuộn sóng bởi những đấu tranh nào đó, nên hay không nên mà thật ra là nên cái gì, không nên cái gì, dường như chỉ mình bà biết. Cuối cùng bà đứng lên lẹp xẹp đi vào trong buồng, cầm ra tấm hình Vũ Hiệp mặc quân phục, ngồi xuống, cất nói giọng run run.
- Anh trai con đây nè.
Vừa nói má vừa âu yếm vuốt ve tấm hình. Anh là niềm vui hãnh diện của ba má khi có một cậu con trai đã học thành tài, ra trường trở thành một chiến sĩ Công an nhân dân. Nguyên cũng vài lần hỏi về anh Tư, được biết rằng anh Hiệp đã hy sinh trong lần truy bắt cướp, thế thôi. Trong nhà, ba má vẫn giữ một phòng nhỏ, nơi ấy còn treo những bộ quân phục của anh, những vật dụng sinh hoạt hàng ngày của anh và má ngày ngày vẫn vào đó quét dọn, tưởng như anh vẫn còn trên cõi đời này vậy. Ba má thương anh Hiệp đến mức, tuy anh hy sinh rồi, nhưng với ông bà, anh vẫn còn sống nên thậm chí ba má không hề lập bàn thờ cho anh. Đó là điều lạ mà mãi sau này Nguyên mới để ý. Hôm nay Nguyên quyết hỏi kỹ về anh Hiệp nhằm làm sáng tỏ những điều mà anh đã điều tra ra.
Giọng má bùi ngùi.
- Hồi nhỏ anh Hiệp con là một đứa trẻ hiền lành, hay mơ mộng. Khi đi học, nó hiền đến nỗi cô giáo phải kêu lên luôn đó. Bởi hồi đó xin cho nó vô lớp, cô giáo từ chối nói, lớp hết nhận trò rồi với lại nhận trò trai sợ quậy. Má phải cam đoan với cổ rằng, anh Tư con nó lành lắm.
Mắt má rướm lệ, Nguyên bối rối nhìn má hối hận. Anh lại khơi lại nỗi đau âm ỉ trong lòng má rồi. Nguyên muốn nói với má rằng thôi, không cần kể nữa nhưng không hiểu sao anh lại không lên tiếng được.
- Tánh thằng Hiệp bẽn lẽn, ít nói, như con gái vậy đó nên hay bị bạn bè bắt nạt, thậm chí đến mấy đứa gái trong lớp cũng bắt nạt được nó. Ba con thấy vậy mới quyết định cho nó đi học võ. Mục đích cho anh con bớt bệnh và cứng rắn lên, khỏi bị mấy đứa khác bắt nạt nó.
Ánh mắt bà mơ màng xa xăm. Nhìn má, Nguyên hiểu rằng má rất thương anh trai của mình, một tình thương vô bờ bến.
- Hồi nhỏ nó hay vô chùa tụng kinh với mấy thầy lắm, hồi đó gia đình mình cũng khuyến khích vì nghĩ rằng thà là như vậy mà có phước chứ để nó theo mấy đứa phá làng phá xóm thì chết. Má nhớ không nhầm, pháp danh quy y trong chùa của anh con là Thiện Tài. Thế rồi năm 18 tuổi, mấy thầy trong chùa có xin cho nó đi tu, mà anh Tư con mong vậy. Tuy nhiên điều đó lại làm ba con sốc, bởi ổng là cán bộ nhà nước nên đâu có muốn con trai mình như vậy. Sẵn dịp trường công an tuyển sinh, ổng nộp đơn, bắt anh Tư con thi vô ngành công an. Năm năm học đại học, năm năm quân trường đã rèn luyện anh Tư con, từ một đứa trẻ yếu đuối, hay mơ mộng, hiền lành nay đã trở thành một sĩ quan công an cứng rắn, khỏe mạnh lại làm hình sự săn bắt cướp nữa chớ, điều đó làm cho má ba rất vui mừng.
Gương mặt má ánh lên vẻ mãn nguyện, hạnh phúc. Bàn tay gầy gò đầy đồi mồi của má run run xoa tấm ảnh, lạ một điều lạ là má không khóc, giọng của má cũng không hẳn đau khổ về cái chết của anh, Nguyên để ý.
Nguyên chạy lại vòng tay ôm đôi vai gầy của má, hai má con im lặng.
- Thỉnh thoảng anh Hiệp con cũng về thăm nhà, má hối nó xin về dưới tỉnh làm cho gần nhà nhưng nó không muốn, còn ba con, khỏi nói, ổng tự hào về nó như thế nào rồi. Sau nầy má nghe anh con làm công ăn bắt cướp gì đó, nguy hiểm lắm, cũng lo lo, dặn nó hoài thế mà ba con lại hể hả. Ổng nói, làm đàn ông phải vậy chớ? Ờ, đàn ông phải vậy chớ.
Giọng má vang lên cay đắng, Nguyên hiểu ý má. Bà muốn nói đến tai nạn của anh Hiệp năm đó. Rõ ràng nếu anh về tỉnh công tác, không làm săn bắt cướp nữa thì biết đâu tai nạn kia sẽ không xảy ra, nhưng hỡi ơi, mấy ai biết được ngày mai ra sao?
Ngập ngừng một hồi lâu Nguyên mới hỏi khe khẽ.
- Anh Hiệp có bạn gái không má?
Má quay phắt người như bị điện giựt nhìn Nguyên trân trân, giọng lạc đi.
- Sao con lại hỏi má điều đó?
- Con… – Nguyên lúng túng không biết phải nói thế nào. Anh thấy thiệt khổ sở khi hỏi má điều này, nhưng anh rất muốn làm rõ để chứng thực mối quan hệ giữa Mẫn và anh trai mình có thật hay không.
Nguyên đứng dậy lúng búng nói vẻ phân trần.
- Má à, cũng là công việc thôi, tình cờ con biết… biết…
- Biết gì? – Ánh mắt má nhìn xoáy vào Nguyên như một dấu hỏi to tướng. Má bỗng rũ người xuống, ánh mắt vô định, miệng lẩm bẩm.
- Ờ… cũng năm năm rồi còn gì nữa…
Gương mặt má thẫn thờ vẻ buồn bã khôn tả.
Nguyên thở dài buồn rầu. Khi đến cuối câu chuyện này, anh biết mình sẽ đụng đến một nỗi đau của gia đình mình, bởi anh Hiệp vốn là niềm tự hào của ba má. Nay anh đã mất, vong linh anh đã ngủ yên, Nguyên lại đào bới lại chuyện đó chẳng khác nào chà xát muối vào lòng má. Nguyên đã nghĩ lâu, rất lâu chuyện này trước khi quyết định hỏi má, anh hiểu hậu quả của nó, anh cũng muốn bỏ qua bởi không muốn làm má đau lòng. Nhưng nếu không hỏi cho ra thì câu chuyện mà bao lâu nay Nguyên mò mẫm lần tìm sẽ đi vào bế tắc, tất cả những gì người khác nói về quan hệ giữa Mẫn và anh Hiệp sẽ là vô nghĩa.
Cả hai má con đều ngồi thừ ra rất lâu trong tâm trạng ngổn ngang. Cuối cùng Nguyên đứng dậy, nói khẽ.
- Thôi má à, má mệt rồi nghỉ đi, con ra ngoài vườn với mấy đứa nhỏ một chút, chiều con còn về thành phố.
Má anh im lặng, Nguyên đi ra cửa, bỗng anh khựng lại khi nghe tiếng má.
- Có một lần nó đột ngột về đây mấy ngày, má nhận thấy tâm trạng nó không ổn nên hỏi nhưng nó cứ giấu hoài. Má lờ mờ cảm thấy có điều gì đó nên rất lo lắng. Trong nhà, thằng Hiệp là đứa má hiểu và thương nó nhất nhà. Hồi giờ có chuyện gì nó cũng chỉ nói với riêng má thôi à.
Nguyên quay lại ngồi xuống bên má, dạ khẽ.
- Một đêm, má thức giấc, nghe tiếng lục cục ngoài hè, lần ra, té ra là nó đang ngồi hút thuốc một mình. Má bàng hoàng hỏi chuyện gì đó con. Nghe má hỏi, nó chỉ quay lại ôm má, im lặng. Trái tim nó đập thình thịch dữ dội lắm. Má chỉ biểu, bất kể con đang làm gì, đúng sai thế nào tự con biết phân biệt, nhưng trên hết điều đó, con mãi là con trai của má. Con phải biết điều đó. Sáng hôm sau thằng Hiệp quay về lại Sài Gòn, má và nó không hề nói gì với nhau hết trơn nhưng cũng như nói hết rồi.
- Mà là chuyện gì vậy má? – Nguyên thắc mắc.
Má đăm đăm nhìn Nguyên, ngần ngừ.
- Có cần nói rõ không Út?
Nguyên buồn rầu bởi hiểu điều má không muốn nói là gì, nhưng cuộc điều tra đã đến chặng cuối rồi, rõ thì anh rõ rồi, nhưng vẫn muốn có lời xác nhận cụ thể của má để anh kết thúc cuộc điều tra này. Chấm dứt những tháng ngày băn khoăn áy náy kia, kể cả những ám ảnh bấy lâu nay làm anh day dứt nữa. Anh hy vọng sau khi anh có câu trả lời thỏa đáng cho người đàn bà kia thì từ nay anh sẽ có những giấc ngủ ngon như xưa.
Má lẳng lặng đứng dậy đến bên bàn thờ ba, thắp nhang, lầm rầm khấn khứa, Nguyên hiểu rằng trong lòng má anh đang đấu tranh rất dữ dội. Rõ ràng bà đã hiểu nội dung câu hỏi của anh là gì, bà đang day dứt nên hay không nên kể cho Nguyên biết. Liệu khi anh biết sự thật về anh trai anh thì có sao không? Chắc chắn má anh đang tự hỏi như vậy.
Má quay về ghế ngồi, gương mặt vẻ bơ phờ khiến Nguyên ứa nước mắt. Anh chưa từng làm một điều gì cho má vui lòng, chỉ có cà nhong trên Sài Gòn, kiếm tiền bao nhiêu xài hết trơn. Chưa gửi nổi cho má một đồng cắc mà ngược lại má cứ lâu lâu lại làm món này món kia gửi lên cho anh. Suốt ngày gái gú, mặc cho má nhắc đến mỏi miệng chuyện vợ con. Anh thấy mình thật bất hiếu, đã thế nay lại còn làm khó má, giày vò má, đạo làm con coi vậy sao đặng?
- Con xin lỗi má – Nguyễn Nguyên buồn rầu nói – Thiệt bất đắc dĩ con mới hỏi về anh Hiệp. Chuyện ảnh kể như con biết cũng hết rồi, nhưng con vẫn cần một lời xác nhận cuối cùng chuyện này bởi tất cả những điều con nghe, biết về anh Hiệp, con không tin bởi con yêu ảnh, kính trọng ảnh… Nhưng giờ con cũng hiểu ra một điều rằng, anh Hiệp mãi sống trong trái tim con. Còn chuyện ảnh là ai, yêu ai, miễn không xúc phạm đến ai thì mặc. Đằng nào ảnh cũng ra đi dăm năm rồi, moi móc lại làm gì phải không má.
Nguyên trần tình thôi một hồi dài với má anh để chấm dứt câu chuyện khó chịu này, giày vò má anh như vậy xem ra đủ rồi, dù sao coi như anh đã có câu trả lời và anh có thể chấm dứt “điệp vụ thám tử tâm linh” với người đàn bà ở cù lao Mơn kia. Nay anh đã có câu trả lời về nhà thiết kế Minh Mẫn là ai.
Thế nhưng anh không ngờ má vẫn trả lời câu hỏi của anh dù anh đã muốn bỏ qua, không nhất thiết nghe nữa.
Má nhìn anh, chậm rãi.
- Chuyện này chỉ có má và thằng Hiệp, nay thêm con nữa.
Nguyên đành dạ khẽ.
- Nó nói với má rằng nó có tình cảm với một thanh niên khác. Điều đó làm nó bối rối, sợ hãi và khổ tâm. Nó đã cố trốn chạy tình cảm ấy, nhưng không thể được, nó không biết phải làm sao hết.
Nguyên thở dài, vậy là cuối cùng chuyện anh Hiệp và nhà thiết kế Minh Mẫn kia chắc chắn là sự thật, thêm xác nhận của chính má. Trong lòng Nguyên có những cảm giác bâng khuâng khó tả. Một mặt anh mong anh Hiệp của mình là một chiến sĩ Công an nhân dân đúng nghĩa, đừng liên quan gì đến ba cái chuyện đồng tính này, nghe không vui chút nào, nhưng mặt khác anh lại mong nó là sự thật. Mong tình yêu giữa anh trai mình và Minh Mẫn là sự thật. Có lẽ nay họ đang sống nương nhờ tại đền cô Bơ Thoải. Hai linh hồn ấy sống hạnh phúc bởi họ yêu nhau, Nguyên khẳng định như vậy. Anh hy vọng từ nay mình sẽ có giấc ngủ yên.
- Má từng gặp người… người quen đó của anh Hiệp lần nào chưa?
Má anh gật đầu.
- Cũng có vài lần nhà mình có đám giỗ và đám cưới chị con, nó có đưa về con à. Thằng nhỏ đó tướng tá hiền lành, dễ thương. Cả nhà không ai biết chuyện nầy, trừ má ra – Má anh thở dài buồn rầu.
- Hình như má cũng… cũng thương bạn… bạn trai – Nguyên ngắc ngứ trong miệng mãi – của anh Hiệp hả?
Má anh thở dài buồn rầu, lắc nhẹ đầu.
- Má cũng không biết nói sao nữa. Má là một bà già quê mùa suốt ngày sấp mặt xuống ruộng nuôi tụi bây khôn lớn, má có phải người thành phố đâu mà rành ba chuyện đó.
- Má… – Nguyên nói khẽ vẻ hối lỗi, nhìn gương mặt anh y như ăn vụng bị bắt quả tang vậy, má anh bật cười, kéo con trai vào lòng.
- Mồ tổ bây, má cái gì mà má.
- Thôi, má không cần nói gì nữa, chuyện của anh Hiệp con, vậy là con hiểu rồi.
Má nhìn đăm đăm Nguyên, nói chậm rãi.
- Nuôi tụi bây khôn lớn, điều mong ước duy nhất là mong ước tụi con nên vợ nên chồng, sanh cho má những đứa cháu để bồng… Thằng Hiệp cũng hiểu điều đó nên nó dằn vặt hoài.
- Dạ… – Nguyên dạ khẽ vẻ hối lỗi, cũng sắp 40 rồi mà anh vẫn còn để cho má lo, thiệt có lỗi.
- Thiệt tình má cũng không biết nói sao nữa – Đến lượt má anh cũng ngập ngừng không biết nói sao cho ổn, bất giác hai má con nhìn nhau bật cười xòa, nhờ vậy má Nguyên nói dễ dàng hơn – Cứ nhìn vào mắt thằng đó, má hiểu rằng nó yêu thằng Hiệp nhiều lắm. Trái tim của người mẹ, má cảm nhận được điều đó.
Má cầm tay Nguyên bâng khuâng.
- Dzậy, nó là… là tình cảm gì heng Út?
Nguyên cũng lúng túng, gãi đầu.
- Má à, người ta gọi đó là tình cảm đồng tính đó.
- Là sao, má không hiểu?
- Là người đàn ông yêu đàn ông đó, phụ nữ cũng vậy…
- Ý con nói giống như cái thằng nhỏ đó thương anh Hiệp con đó hả.
Nguyên gật đầu, má anh trầm ngâm.
- Má không muốn con trai của má như vậy, không muốn nó có cái tình cảm kỳ cục đó. Má muốn nó có vợ, sanh con như mọi người, như anh chị em nó. Tuy nhiên… cứ nhìn thằng nhỏ đó, lại thấy thương thương… má thấy mình khùng sao đó con.
Nguyên cảm động nhìn má.
- Không má à. Theo đạo lý thì má không muốn và không chấp nhận con trai của má có những tình cảm như vậy. Nhưng vượt lên trên hết là trái tim bao dung của má đã buộc má phải chấp nhận điều trái khoáy đó, bởi má thương con trai má.
Nắng lên nhè nhẹ, trên thế gian này làm gì có sự vĩ đại nào bằng người mẹ thương con mình?