"Các ngươi..." Tên mập liền biến sắc mặt, con ngươi lòng vòng một hồi, đột nhiên khẩu khí trở nên nhu hòa: "Thác Ni, ngươi yên tâm, ta chỉ muốn nói vài lời với Địch Áo thiếu gia khả ái mà thôi."
Thác Ni không nói gì, hai mắt vẫn ngó chừng gắt gao Cát Mỗ, mũi kiếm khẽ run lên hăm dọa, tùy thời đều có thể đánh tới.
"Ngươi chính là Địch Áo?" Tầm mắt Cát Mỗ rơi vào người Địch Áo, sau đó cười lên: "Quả thật rất đẹp mắt."
Dùng từ "đẹp mắt" để hình dung một người đàn ông ít nhiều gì cũng có mùi vị vũ nhục, thế nhưng Địch Áo vẫn không nhúc nhích, hắn lười đáp lại đối thủ, chỉ lẳng lặng nhìn xuống ngón tay của mình.
"Quên đi, các ngươi đã không yên lòng, ta đây có thể đi, Cổ Tư Đinh, ngươi tới nói thay cho ta." Cát Mỗ quét mắt quanh một vòng, nói: "Phải ôn nhu một chút, hiểu không? Không thể để cho Tác Phỉ Á tiểu thư hiểu lầm chúng ta."
"Đại nhân, ngài yên tâm đi." Gã võ sĩ được gọi là Cổ Tư Đinh hăng ném trường kiếm xuống đất, còn Cát Mỗ cười rú lên quái dị xoay người rời đi.
Cát Mỗ rời khỏi làm cho Thác Ni thở phào nhẹ nhỏm, hắn thật sự không dám giết Cát Mỗ, nhưng cái tên Cổ Tư Đinh này mà dám có cử động mang tính chất uy hiếp, hắn nhất định không ngần ngại một kiếm chém chết đối phương.
Cổ Tư Đinh chậm rãi đi tới trước mặt Địch Áo, nhóm Thác Ni vẫn đi theo phía sau Cổ Tư Đinh, chuẩn bị tùy thời ứng biến.
"Đại nhân nhờ ta nói cho ngươi biết..." Cổ Tư Đinh vươn tay sờ sờ trên trán Địch Áo: "Khắc Lý Tư bình nguyên không phải là địa phương ngươi có thể ở lại, trước khi đại nhân tức giận, nhà ngươi phải rời khỏi nơi này."
Địch Áo lẳng lặng nhìn Cổ Tư Đinh, không nói lời nào.
"Nghe không hả? Lập tức rời đi." Cổ Tư Đinh vươn ngón tay gõ gõ lên trán Địch Áo: "Càng nhanh càng tốt... tiểu tử, nếu không ngươi sẽ chết rất thảm rất thảm, có nghe hay không? Mẹ kiếp... Ngươi giả bộ ngu với lão tử?"
Thác Ni và nhóm hộ vệ dưới tay lộ ra thần sắc không đành lòng, khi dễ một thiếu niên yếu đuối kém trí lực như vậy đúng là quá đáng. Nhưng Cổ Tư Đinh không có làm ra động tác mang tính chất uy hiếp, còn chưa đủ để bọn họ xuất thủ.
Đầu Địch Áo bị gõ gõ hơi lay động một chút, còn Ngõa Tây Lý vẫn một mực quan sát Địch Áo, thấy Địch Áo thủy chung để mặc cho người ta định đoạt, hắn không khỏi lộ ra thần sắc thất vọng.
Lúc nãy Ngõa Tây Lý có nói với Địch Áo vấn đề này, hắn cho rằng người trẻ tuổi nên có tính cách nghiêm nghị không sợ cường quyền. Địch Áo làm cho hắn có cảm giác âm nhu có thừa, dũng cảm không đủ. Nếu như làm việc gì vĩnh viễn phải ngó trước ngó sau, suy tư kín đáo, khi bảo đảm trăm phần trăm thắng lợi mới khởi xướng chiến đấu thì còn rèn luyện cái gì nữa? Trong thế giới hắn từng biết, những vị cường giả đứng trên đỉnh đại lục, bao gồm cả hắn trong đó, tất cả mọi người đều có kinh nghiệm cửu tử nhất sinh, là bởi vì lần lượt trải qua những kinh nghiệm sinh tử, bọn họ mới có khả năng tiến bộ không ngừng.
Huống chi Địch Áo rất rõ ràng một điều, đó là có Ngõa Tây Lý tồn tại thì trong phạm vi Khắc Lý Tư bình nguyên nho nhỏ này không có ai đủ sức tạo thành uy hiếp. Dưới tình huống như vậy, Địch Áo vẫn lựa chọn ẩn nhẫn làm cho hắn thất vọng.
Nhưng ngay khi Ngõa Tây Lý định phẩy tay áo bỏ đi, Địch Áo đột nhiên động.
"… nói chuyện đi..." Cổ Tư Đinh chỉ ngón tay còn kém một tấc là chạm vào trán Địch Áo, ngay lập tức hai mắt phát ra hàn quang, hai tay vẫn còn để trên ghế, nhưng cái đầu đã đập tới trước, một chiêu" đại đầu chùy".
Đầu ngón tay so sánh với cái đầu, cái nào cứng hơn? Địch Áo đã cho ra trả lời xác thực nhất, ngón tay của Cổ Tư Đinh gãy ngang y như cành cây nhỏ đập vào đá. Khi hắn vừa mới cảm ứng được đau đớn từ đầu ngón tay truyền tới, Địch Áo đại đầu chùy tiếp tục lao tới trước đập thẳng vào ngực Cổ Tư Đinh.
Cổ Tư Đinh là Thiên Phú võ sĩ cấp sáu, theo lý thuyết sẽ không dễ dàng trúng chiêu như thế, nhưng hắn quá khinh thường Địch Áo. Hơn nữa Địch Áo dùng phương thức công kích quá mức kinh thế hãi tục, chưa bao giờ có một võ sĩ nào dùng đầu của mình làm vũ khí cả, ngược lại phần đầu phải là vị trí yếu hại cần được bảo vệ tốt nhất mới đúng.
"Ầm..." Cái đầu Địch Áo nện thật mạnh vào ngực Cổ Tư Đinh, hai tay cùng lúc dùng sức chống đỡ thân thể nhảy lên lao về phía trước, cái đầu lại nện thẳng vào cằm Cổ Tư Đinh.
Bởi vì Cổ Tư Đinh bị trúng đòn nghiêm trọng ngay chính giữa ngực, đang định há miệng hét lên bỗng nhiên bị đánh đột ngột khép lại, hai hàm răng đụng vào nhau phát ra thanh âm nặng nề rồi nhanh chóng bể tan tành, non nửa đầu lưỡi bị cắn đứt, một vòi máu ở bên trong bắn ra kèm theo đầu lưỡi, văng vào vách tường phía sau lưng Địch Áo và dính luôn ở trên đó.
Đám người Thác Ni nhìn không ra ảo diệu nhưng Ngõa Tây Lý lại sáng mắt lên, khi Địch Áo dùng đầu đánh trúng ngực đối phương, chiêu sau bất kể là xuất thủ hay xuất cước đều sẽ chậm lại chút ít, từ đó tạo cơ hội cho đối phương tranh thủ thời gian. Chỉ có thừa cơ đâm thẳng lên cằm đối phương mới là phương án tốt nhất, hai kích cứ thế nối tiếp nhau, quá tuyệt, triệt để bóp chết tất cả uy hiếp.
Ngõa Tây Lý vô cùng thích thú phong cách Địch Áo kết thúc đối thủ, Địch Áo không cô phụ kỳ vọng của hắn, một tia nghi ngờ cuối cùng đã hoàn toàn biến mất, hắn an lòng mỉm cười híp mắt, còn kém một đường lớn tiếng trầm trồ khen ngợi nữa thôi.
Thân thể Cổ Tư Đinh bay lên cao ba thước, sau đó ngã mạnh xuống mặt đất, hắn đã mất đi năng lực trả thù. Khối thân thể cứng đờ, cái miệng run rẩy mãi vẫn không có thanh âm nào phát ra.
"Địch Áo thiếu gia, tại sao ngài lại động thủ đả thương khách nhân của chúng ta vậy?" Ngõa Tây Lý cười hắc hắc nói.
"Ta không có động thủ, cũng không có động cước." Địch Áo thản nhiên nói: "Ta chẳng qua là định đứng lên, không cẩn thận đụng vào hắn thôi."
"Như vậy hả?" Ngõa Tây Lý cười càng thêm sáng lạn, giống như phần kiệt tác này cũng có công lao của hắn: "Sau này không thể động tay đông chân như vậy nữa, không tốt lắm nha!"
Thác Ni và nhóm hộ vệ lúc này mới từ trong kinh ngạc tỉnh lại, ánh mắt mọi người trở nên cực kỳ cổ quái, đây là Địch Áo sao? Đây là Địch Áo cả ngày ngẩn người như cọc gỗ sao?
"Ném hắn ra ngoài." Thác Ni phất phất tay cho đám thuộc hạ, tiếp theo mới nhìn qua Địch Áo, tựa hồ có lời gì muốn nói nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng. Địch Áo biến hóa quá nhanh, chuyện này không phải người như hắn có tư cách hỏi thăm, đợi tiểu thư trở về trang viên hắn nhất định phải lập tức bẩm báo.