Thần Điển

Lượt đọc: 8654 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
đạo tặc

Địch Áo suy nghĩ một lát chợt dời sang đề tài khác: "Vậy thì Tác Phỉ Á tiểu thư an toàn nhờ cậy ngài."

"Yên tâm đi." Ngõa Tây Lý bình thản nói, hắn không nói nhiều lời là vì lưu lại cho ngày sau còn đường vãn hồi.

"Ta đi." Địch Áo rất dứt khoát, ngay cả mấy từ "hẹn gặp lại" cũng không nói, trực tiếp nhảy lên xe ngựa đi thẳng ra khỏi trang viên.

Đám người Ngõa Tây Lý đưa mắt nhìn Địch Áo thúc xe ngựa càng chạy càng xa, không có người nào lên tiếng, tất cả đều trầm mặc với tâm sự của riêng mình.

Đôi Tháp là một trấn nhỏ, dân bản xứ chỉ có vài mấy ngàn người, thế nhưng bởi vì vị trí địa lý đặc thù nên trong phương viên vài trăm dặm quanh đây chỉ có mỗi một địa phương này là nơi nhân loại có thể tập trung. Vì thế Đôi Tháp trấn tự nhiên trở thành trung tâm tiếp tế của tất cả mọi người từ nam chí bắc.

Có đôi lúc Đôi Tháp trấn cực kỳ náo nhiệt, xe ngựa thương nhân và dong binh tới lui nối liền không dứt, tạo thành không khí phồn vinh cho trấn nhỏ nơi biên giới này.

Nếu như không có những nhóm giặc cướp thường xuyên gây náo loạn, có lẽ không bao lâu nữa Đôi Tháp trấn sẽ có thể từ trấn nhỏ biến thành tòa thành. Thế nhưng mọi người trên đại lục đều biết, đây chỉ là một mơ ước không thực tế, cho dù lại thêm một lần thiên tai ập xuống thì đám ọn giặc cướp kia vẫn không thể tuyệt tích. Đám kiếm sống bằng nghề cướp bóc này y như nấm mọc sau cơn mưa vậy, diệt một nhóm liền xuất hiện lại một nhóm khác.

Rất nhiều người ở trong Đôi Tháp trấn bị đám cướp thăm hỏi qua vài lần, khác nhau chỉ ở chỗ những thương đội có đầy đủ võ lực sẽ có thể tiến hành đàm phán cùng bọn cướp. Kết quả bình thường là thương đội lưu lại một ít tiền mãi lộ sẽ có thể tiếp tục lên đường. Còn những đoàn thương nhân thực lực nhỏ yếu sẽ bị cướp sạch sẽ.

Đôi Tháp trấn chính là mục tiêu đầu tiên của Địch Áo. Dựa theo Ngõa Tây Lý phân tích, Đôi Tháp là nơi thích hợp nhất cho Địch Áo trà trộn, nơi đó mặc dù hoang vu nhưng vị trí không quá vắng vẻ. Nếu như đổi thành hoàng sơn đầm lầy mờ mịt, hoặc là khu vực mới vừa phát hiện mảnh vỡ tinh thần. Đừng bảo là Cực Hạn võ sĩ, cho dù đụng phải Võ Tôn và Thánh Vũ Sĩ cũng là chuyện bình thường. Địch Áo còn chưa đủ khả năng giao thiệp với đám người kia, kỹ xảo cao minh cỡ nào cũng không đền bù nổi chênh lệch lực lượng, người ta tùy tiện vươn một ngón tay ra là có thể bóp chết Địch Áo rồi.

Đôi Tháp trấn nằm ở góc Đông Bắc, mặc dù cũng có một khu vực vẫn thạch rơi xuống. Nhưng trăm ngàn năm qua nơi đó đã bị các cường giả tìm tòi vô số lần, giá trị của nó đã hạ xuống cực thấp. Chỉ có một vài Mạo Hiểm Giả thực lực kém cỏi mới đi đến Đôi Tháp trấn tìm bảo khố. Đây chính là lý do Bá tước đại nhân để mặc cho Đôi Tháp trấn tự sinh tự diệt. Nếu như là khu vực vừa phát hiện mãnh vỡ sao băng, hắn đã sớm phái quân đội tới phong tỏa nơi đây rồi.

Trong chớp mắt đã qua hai ngày, ngoại trừ gặp phải một lần bầy sói tập kích, Địch Áo chỉ có một người một xe ngựa tiến về phía trước. Bởi vì quá mức yên lặng nên mỗi lần tu luyện xong, trong đầu hắn sẽ xuất hiện một vài hình ảnh. Giọng nói, bộ dáng và nụ cười Tác Phỉ Á là xuất hiện nhiều nhất.

Tiếp theo chính là Ngõa Tây Lý rồi, hắn nhớ rất rõ ràng trong một buổi trưa Ngõa Tây Lý cố ý chạy đến Đôi Tháp trấn mua một đống đồ ăn. Lúc này hắn đã đi đường hai ngày vẫn chưa tới Đôi Tháp trấn. Mặc dù hắn lười thúc ngựa chạy nhanh, lúc bình thường chỉ để mặc cho ngựa từ từ chạy nước kiệu. Nhưng tốc độ Ngõa Tây Lý chạy đi cũng quá kinh người rồi.

Vào một ngày, Địch Áo mới vừa ăn xong bữa sáng, đang quan sát cảnh sắc chung quanh đoán chứng còn cách Đôi Tháp trấn không xa lắm, đột nhiên nghe từ phía sau truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, trong lòng không khỏi lấy làm kỳ quái, đây là lần đầu tiên hắn đi trên đường gặp người khác.

Có bóng người phóng qua xe ngựa Địch Áo rất nhanh, hắn nghiêng đầu đưa mắt nhìn qua, lập tức chạm mắt với gã thanh niên kỵ sĩ thân hình dũng mãnh.

Hai người từ trong mắt đối phương thấy được mấy phần kinh ngạc, Địch Áo kinh ngạc là vì bên hông đối phương treo một thanh trường kiếm còn lưu lại vết máu loang lổ. Không hề có vỏ kiếm, bộ dáng như vậy đúng là muốn dù dọa người ta, chẳng lẽ ngay cả vỏ kiếm cũng mua không nổi sao?

Mạt Khắc cũng rất kinh ngạc, khí trời như hiện tại, ở một chỗ thế này lại có người dám một thân một mình xuyên qua khu hoang dã. Phải biết rằng ở trên Khắc Lý Tư bình nguyên, sự uy hiếp không chỉ đến từ bọn cướp, mà còn có sói hoang nguyên quần kết thành bầy đàn, đây là một chủng loài rất thông minh, cũng rất nguy hiểm. Chúng nó sẽ không tập kích nhóm người, chỉ chuyên môn tìm người lạc đàn để hạ thủ.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của phá nam tường