Địch Áo đầu tiên là ngẩn người, rồi vội vã chạy ra sau lưng nữ võ sĩ.
Sau một lát hai tay nữ võ sĩ đã cắm trên mặt đất, một mảnh tuyết trắng dọc theo mặt đất nhanh chóng lan tràn ra xa, trong chớp mắt đã bao phủ phạm vi mười thước biến tất cả thành những khối băng cứng, các võ sĩ đang chạy đến đồng thời hóa thành những pho tượng lạnh lẽo.
"Đông Khí Ba."
Luồng khí lạnh đã đính cứng hai chân mấy tên võ sĩ vào mặt đất, hơn nữa khí lạnh còn tiếp tục lan tràn lên phía trên, dần dần bắp chân của bọn hắn biến thành băng trụ, có lẽ là nguyên lực tràng của nữ võ sĩ còn chưa đủ cường đại, luồng khí lạnh chỉ lan đến đầu gối là dừng lại. Nhưng điều này đối với Địch Áo đã là một cơ hội quá tốt rồi.
"Mau." Nữ võ sĩ hô hấp bắt đầu dồn dập.
Trước khi nữ võ sĩ nói chuyện, Địch Áo đã lao ra ngoài, thân thể hắn nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh một gã võ sĩ.
Địch Áo không cần làm gì nhiều, chỉ đạp nhẹ một cái mượn lực nhảy lên, thế mà gã võ sĩ không chịu nổi lực đạo đổ nhào về phía trước, thân thể hắn mới vừa tiếp xúc với mặt băng đã bị khí lạnh đông cứng, thì ra uy lực Đông Khí Ba vẫn chưa biến mất.
Địch Áo như hồ điệp xuyên hoa bay lượn giữa quân địch, phía sau lưng hắn là các võ sĩ lần lượt té ngã, thỉnh thoảng có võ sĩ huy động chiến phủ công kích nhưng thân thể hắn đã bị đông lạnh cứng ngắc nên khó lòng tạo thành uy hiếp cho Địch Áo.
Nữ võ sĩ kia lảo đảo muốn ngã, phải dùng hai tay chống đỡ mặt đất mới có khả năng ổn định thân hình. Thế nhưng khi tầm mắt của nàng rơi vào trên người tráng hán cầm đầu, ánh mắt bỗng nhiên bắn ra hàn quang sáng rực, không biết nàng lấy ra khí lực từ nơi nào để tung người nhảy lên, hai tay hợp lại chém mạnh tới trước, miệng quát lớn: "Chết đi."
Một đạo Băng Tinh chói mắt thành hình trên không trung như mũi tên nhọn vọt tới mục tiêu, trong nháy mắt đã đuổi theo phía sau lưng tráng hán.
Tráng hán kia quay đầu lại quan sát, trong mắt hắn tràn đầy sợ hãi, thân hình đột nhiên lách sang một bên bỏ qua Ngã Lệ chỉ còn cách mười thước. Về phần Ngã Lệ từ đầu đến cuối không hề biết phía sau xảy ra chuyện gì, một tay ôm chặt An Kỳ Nhi, một tay vén quần lên cao lộ ra hai chân thon dài trắng noãn, đôi giầy đã sớm vứt mất rồi, nàng toàn tâm toàn ý không ngừng cắm đầu về phía trước chạy như điên.
Nếu như Ngã Lệ có cơ hội viết hồi ký nhất định sẽ viết lại quãng thời gian khó quên ngày hôm nay, cho tới bây giờ nàng vẫn không phát hiện ra nguyên nhân tại sao mình có thể chạy trốn nhanh như vậy.
Đạo Băng Tinh chói mắt tựa hồ có tính mạng riêng biệt, di chuyển cực nhanh trên không trung chỉ nhắm đúng gã tráng hán mà đuổi theo, vừa chạm vào liền quấn lấy thân thể hắn lại.
Hàn Băng Tỏa Liên? Lôi Mông và Ca Đốn đồng thời động dung.
Tráng hán cầm đầu rống lên giận dữ, tiếp tục chạy nhanh tới trước, chỉ có Thổ hệ võ sĩ sử dụng Bàn Thạch Thủ Hộ mới có khả năng chống cự Hàn Băng Tỏa Liên công kích. Nếu đổi thành võ sĩ hệ khác hiện tại đã sớm bị trói cứng lại rồi, ít nhất bọn họ không thể tiếp tục hoạt động một cách tự nhiên.
Tráng hán kia vọt ra xa hơn mười thước, Hàn Băng Tỏa Liên rốt cuộc bị quang mang màu vàng kéo giãn ra, lúc này Ca Đốn chém ra Liệt Diễm Trảm đánh trúng mục tiêu. Thế nhưng một chiêu này rất khó tạo thành thương tổn cho đối phương, nhìn vào thì giống như một đòn tiễn đưa hơn.
"Ngã Lệ? Ngã Lệ." Lôi Mông lớn tiếng kêu gào.
Ngã Lệ mắt điếc tai ngơ tiếp tục liều mạng chạy trốn, hai mắt chỉ ngó chừng phương xa, giờ phút này nàng cực kỳ có lòng tin cứ như vậy chạy đến tận cùng thế giới.
Tráng hán cầm đầu và toàn bộ thuộc hạ đều bị giết chết, lần này coi như một trận đại thắng. Lôi Mông và Ca Đốn giúp đỡ nữ võ sĩ giải cứu đồng bạn, Địch Áo đuổi theo thật xa cuối cùng mới mang được Ngã Lệ quay trở lại.
"Ngã Lệ, nhìn không ra nha!" Lôi Mông bắt đầu khoe khoang công phu miệng lưỡi: "Ngươi rất có tiềm chất của Phong hệ võ sĩ, đáng tiếc..."
"Được rồi." Địch Áo cắt đứt lời Lôi Mông, thật ra lúc nãy Ngã Lệ đã mê muội rồi, khi hắn đuổi theo giữ Ngã Lệ lại, thế mà nàng tung chân vung tay tấn công hắn. Hắn phải hét lớn mấy tiếng mới làm cho Ngã Lệ tỉnh táo lại, hiện tại nàng cần được an tĩnh.
"Các ngươi khỏe, ta tên là Y Toa Bối Nhĩ, hắn gọi là Đồ Tạp, kia là Bối Khắc, chúng ta đều là võ sĩ từ Thánh Đế Tư thành." Nữ võ sĩ kia đi tới gần nhẹ giọng giới thiệu.
"Ngươi khỏe." Ca Đốn gật đầu, làm ra thần thái vô cùng lạnh lùng nói: "Ta tên là Ca Đốn, hắn gọi là Địch Áo, tên này là Lôi Mông."
"Vì sao đến phiên ta liền biến thành "tên này" rồi?" Lôi Mông cả giận nói.
Y Toa Bối Nhĩ kinh ngạc nhìn về phía Địch Áo: "Gọi là Địch Áo? Ngươi từ đâu tới ?"
Địch Áo làm như không có chuyện gì đưa tay chỉ chỉ hướng Bắc: "Chúng ta từ bên kia Vĩnh Đống băng xuyên tới đây, thế nào?" Trong lòng hắn có chút hồ nghi, chẳng lẽ dính dáng tới "án tử" cô nàng Tử tước kia? Không nên nhanh như vậy chứ? Nếu thật sự như thế thì hậu đài của cô nàng Tử tước quá mức cường đại rồi.