Thằng Bé Thợ Rèn

Lượt đọc: 720 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
tiếng búa trong rừng…

Sau cuộc bàn luận suốt sáng đêm ấy, Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản đã giao hoàn  toàn cho Ân trọng trách tổ chức một xưởng quân khí trong khu chiến Giao Bình. 

Việc trước tiên của Ân là đặt ngay năm lò rèn, giao cho năm anh em làng Khê của nó  với những dụng cụ đã mang theo sẵn, làm cơ sở. Sau đấy Ân liên lạc với những lò rèn  rải rác quanh vùng mà Hầu đã bắt làm khí giới. Nhờ có tướng lệnh của Hầu, đi đến  đâu Ân cũng được mọi người niềm nở tiếp đón và việc Ân thuyết phục họ chuyển cả lò  rèn tập trung vào một nơi trong khu chiến cũng không khó khăn gì. Một mặt Ân cho  người mang mật thư về làng Khê, mời tất cả bè bạn và những người quen thuộc có  nghề vào cả khu chiến. 

Ân cũng không quên gửi một lá thư thống thiết mời bà Bản cùng vào Giao Bình.  Chẳng bao lâu, trong một khu rừng rất kín đáo thuộc khu chiến của Hầu đã có trên  năm mươi lò lửa cháy rừng rực suốt ngày đêm với những tiếng búa reo không ngớt  trên mặt đe rộn rã. 

Phường thợ làng Khê cũng lục tục kéo vào góp sức với Ân. Có điều đáng buồn cho Ân  là bà Bản đã từ chối không chịu rời bỏ miếng đất của tổ tiên để lại và vẫn trung thành  với những lý lẽ đã nói với Ân hôm ra đi. Bà nguyện sẽ ngày đêm thắp hương cầu khẩn  cho Ân giúp Hầu nên việc lớn. 

Thằng Ân buồn trong chốc lát rồi lại vui ngay với công việc. 

Nó chạy đi chạy lại khắp các lò, đốc thúc mọi người. Thấy người nào tỏ vẻ mệt nhọc,  Ân chạy lại làm đỡ ngay. Lúc thấy người phó cả cầm kim, lúc thay người phó hai đánh  búa tạ, hoặc thay người thợ phụ kéo bễ, Ân không nề hà một việc gì. Mà việc gì Ân  cũng làm được một cách khéo léo và già dặn. Đi đến đâu Ân cũng đễ lại một vài câu  vui đùa khiến cho mọi người quên cả mệt nhọc, hoặc một vài câu đủ hiệu lực gieo  những niềm tin tưởng vào trong lòng mọi người. 

Ân, tuy ít tuổi, nhưng ai cũng vì nể. Lúc đầu được vì nể, ấy là do cách đãi biệt và quý  trọng của Quốc Toản đối với Ân. Sau chính tự Ân gây thêm được lòng yêu mến của tất  cả mọi người. 

Nhờ vậy công việc chạy trông thấy. Từng đống binh khí sáng ngời ánh sáng thép theo  nhau chất lên cao mãi lên. 

Quốc Toản tỏ vẻ rất hài lòng. Ngoài những giờ luyện quân, lúc nào Toản cũng có mặt  trong khu rèn. Nhiều khi Toản cùng ăn cơm với Ân ngay tại chỗ. 

Từ hôm được Toản cho biết sắp có một trân đánh lớn để cản trở đường tiến binh của  Toa Đô từ Nghệ An kéo ra, Ân càng hăng hái làm việc.

Mỗi đêm Ân chỉ chợp mắt đi được chốc lát, rồi lại ngồi vùng dậy. 

Nhiều khi trong giấc mơ, Ân cũng nói lảm nhảm thúc giục anh em làm. 

Công việc hầu như bám chặt vào đầu óc Ân. Những lúc nào thấy quá mỏi mệt hay có  triệu chứng sắp đau ốm nó lại cầu cứu đến linh hồn Già Bản và Cả Đức. Quả nhiên  hình ảnh của cha và anh đã giúp cho Ân thêm nhiều nghị lực, sức mạnh và làm cho  nó có được một sức bền bỉ ghê gớm mà chính Quốc Toản cũng không ngờ. 

Trong những đêm giá buốt, Ân đứng nhìn năm mươi ngọn lửa tưng bừng bốc lên giữa  rừng sâu, chung quanh có những cánh tay giơ cao nhát búa, rèn xuống những miếng  thép oằn oại, bất giác nước mắt Ân trào ra ràn rụa trên gò má. Nó tưởng như chính tự  trong lòng những người thợ ấy mà những ngọn lửa đã ngùn ngụt bốc ra để giữ vững  lấy ngọn lửa thiêng dân tộc.

« Lùi
Tiến »