Thành Phố Đi Vắng

Lượt đọc: 2467 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cú mèo và rượu hoa

Mừng  bán  cái  đùi  nai  thứ  tư  cho  vợ  chồng  khách  Hà  Nội  về  nghỉ  mát  ngày  nào  cũng  tự đi chợ mua đồ về thuê nấu, cũng là lúc cô gái tên Sim, có hai bầu ngực bự, quẩy gánh rau rừng đến nơi. Sim thở dốc,  ướt  mồ  hôi  áo  dính  ép  lằn  rõ  da  thịt,  lo  lắng  nhìn  quanh. Mừng cắm cúi nhặt những miếng thịt xương vụn, đỏ máu còn thừa xếp vào miếng ni lông dày, hỏi Sim “Lấy xương nai về ninh không, hôm nay đếch thiết bán?”, “Thì mang về mà luộc uống rượu”. Nói thế, nhưng Sim lại đưa tay  ra,  cầm  nguyên  bọc  ni  lông  đủ  các  thứ  vụn  vặt  sót  lại  của  con  nai.  Mừng  quay  người  bỏ  đi,  tay  cầm  cái  túi  vải to, đầy phồng, có vẻ nặng. “Nhà có rau chưa, lấy một nắm mà nấu tép riu?”, “Có rồi, hôm nay ông già thèm đậu luộc, chấm mắm cáy”. Sim dúi bọc thịt xương nai vụn vào góc  gánh  rau,  đi  nhanh  ngược  hướng  của  Mừng,  trong  màn chiều xuống chậm. Ngoài biển, sóng như tiếng mấy người đàn bà ngồi giặt quần áo mạnh tay. Oàm oạp. Oàm oạp. Đều đặn vang dọc con đường ven biển dài. 

Mừng  lấy  chân  đạp  cánh  cổng  gỗ  được  tiện  và  đánh  bóng  phẳng  lừ,  lách  cái  thân  chắc  lẳn,  cao  gần  mét  tám  mươi  qua,  chợt  đá  phải  bánh  sắt  chiếc  xe  lăn  của  ông  Nhân. Trong bóng chiều tím đỏ, thâm thẫm tối, mắt ông Nhân ngời ngợi. “Ông đợi con ở đây à? Con bán hết thịt nai  rồi,  mua  cho  ông  chục  đậu  tươi,  với  mấy  con  rạm.  Hai  cái  quần  của  anh  Tâm  con  thuê  người  ta  cắt  ngắn  ống, anh ấy đi chắc không vấp nữa”. Ông Nhân cười, mắt lấp lánh, hàm răng trắng càng trắng trong bóng đen đang phủ trùm nhanh. Ông chìa bàn tay ra, đón hai cái quần Mừng lôi trong túi ra, vuốt ve, nói một mình “Hai chân nó sẽ không ngoắc vào nhau khi đi. Cắt thế này là vừa”.

Ba  người  đàn  ông  ngồi  quanh  cái  bàn  ăn,  gỗ  bóng, đóng  kiểu  đời  Minh.  Giản  dị,  nhưng  sang.  Mâm  cơm  bằng  gỗ,  những  cái  bát  phíp  đỏ  trong  đen  ngoài,  bóng  lộn.  Toàn  bộ  đồ  dùng  như  bát,  đĩa,  thìa  đũa  đều  của  Nhật, màu nâu đỏ, mỏng, người già cầm nhẹ tay, có rơi cũng không vỡ. Tâm, con trai ông Nhân, trên bốn mươi, ngúc  ngoắc  cái  đầu  như  đang  chọn  món  ăn.  Cười  cười  chọc đũa vào bát canh rau đay, rồi lại chíu vào miếng đậu phụ, chọc rồi bỏ không gắp đậu, lấy một cái đũa, chấm cái  đầu  đũa  vào  bát  mắm  tép,  cho  lên  miệng  mút  mút  như trẻ con mút kẹo que, cười hềnh hệch. Mừng lặng lẽ làm thành thạo những việc như thể từ lúc sinh ra tới giờ anh chỉ làm như vậy. Xúc vào bát ông Nhân thìa thịt xay xào xả ớt, Mừng cười.

“Ông  ăn  xem  con  xào  thịt  hươu  với  sả  thế  nào.  Băm  đều tay hơn hôm trước, anh Tâm ăn chắc không sặc ông ạ”.  Tâm  vẫn  ngúc  ngoắc  cái  đầu  của  người  bị  tâm  thần.  Mừng  cúi  xuống  gầm  bàn,  lôi  ra  bình  rượu,  nhẹ  nhàng  rót ra một chén, đặt trước mặt ông Nhân. 

Ba  bề  bốn  hướng  ngôi  nhà  nhuốm  màu  đen  kịt.  Tiếng  côn  trùng,  tiếng  dế  rúc  thật  dài.  Lâu  lâu,  ngoài  rừng có tiếng hú nhỏ. Ông Nhân với tay, ấn cái nút trên máy  cassete  để  góc  bàn.  Thứ  nhạc  duy  nhất  ông  nghe  là  những  bản  tình  ca  Nga  dạt  dào,  mềm  mại.  Bóng  tối  như bị xé rộng, đẩy lùi sâu vào phía những tán cây ngoài cánh rừng. Tiếng nhạc êm đềm lan đến đâu, không gian rộng ra đến đấy. Cái đặc quánh của một bầu không khí cô tịch tan loãng, thoắt trở nên sôi động, tíu tít vui. Ông Nhân nói với Mừng, khi ngày đầu anh đến làm quản gia ở  nhà  này,  đúng  lúc  cái  cassete  nhỏ  dùng  băng  hết  pin,  ông  phải  lôi  mấy  cục  pin  ẩm  ra  lau,  rồi  cho  vào  lại,  để  nghe tiếp bản tình ca: “Những bài hát Nga luôn làm ông thấy như đứng trước một cánh đồng lúa rộng đến chân trời có các cô gái, mặc váy bó chẽn hông, ngực to, mông nở, những tà váy dài trùm xuống. Các cô đang cúi xuống cánh đồng vàng, chổng lên trời những cái mông thật to, rồi  lại  ngẩng  lên,  má  đỏ  như  hai  quả  táo.  Táo  bên  Nga  không to như táo Trung Quốc bây giờ. Quả táo nhỏ, đỏ thẫm, thơm rất sâu”. Ông Nhân có thể nói về nước Nga nơi ông sống gần mười năm từ khi ngủ dậy, cho tới khi mắt nhắm lại để ngủ, nhưng miệng vẫn kể. 

Bữa cơm hôm nay, Tâm đánh rơi bát hai lần, thìa một lần. Có tiến bộ hơn bữa tối hôm qua. Mừng chia thuốc làm hai vốc nhỏ, cầm cốc nhựa đựng nước cho Tâm uống dần. Tâm ngúc ngoắc cái đầu, mắt trợn trợn, ngậm ngậm nước, rõ ràng rất muốn nuốt, nhưng thật khó khăn. Mừng ngồi sát bên, lấy bàn tay to bè, đập nhẹ nhẹ vào gáy Tâm. Khoảng  ba  mươi  phút,  Tâm  uống  xong  hai  vốc  thuốc.  Ông  Nhân  nói,  lẫn  trong  tiếng  nhạc  réo  rắt:  “Hai  ngày  nữa, anh đi lấy thêm cho thằng Tâm thuốc chống bại liệt. Mấy hôm nay, tôi thấy chân trái nó cứ thõng xuống. Gõ cái gậy vào, giật nhẹ lắm”. “Vâng, ông cứ ghi hết yêu cầu ra giấy, con đi mua”. Nhạc tắt. Bóng tối đặc nhanh. Căn nhà ăn bằng gỗ chìm trong bóng đêm. Lúc này, đèn hai nhà  hai  bên  bật  sáng.  Căn  nhà  gỗ  to  kiểu  nhà  chùa  vừa  làm nhà ăn, vừa để ông Nhân ở. Bên nhà kính với những tấm kính cao ghép vào nhau phong cách hiện đại, là nơi Tâm ở. Cấu trúc khu nhà đặc biệt, cổ kính kèm hiện đại, vùng  miền  Trung  này,  nó  là  duy  nhất.  Không  phải  kiến  trúc sư, cũng không bao giờ Tâm nghĩ mình sẽ là người tự  tay  làm  ra  một  cái  nhà  tréo  ngoe  vắt  ngang  sườn  núi  thế  này.  Từ  nhỏ  đến  lớn,  Tâm  mê  hai  thứ,  đấy  là  tiếng  Anh  và  máy  tính.  Không  một  dòng  chữ  tiếng  Anh  nào,  từ tờ báo rách, hay cuốn tạp chí giắt ngang góc quán cà phê ông Tây nào đó đọc xong bỏ lại, Tâm không cuống lên giật lấy. Sau này, khi có thêm môn tin học, máy tính là hơi thở thứ hai của Tâm. Nhà của gia đình Tâm ở quận Nhất,  giữa  đất  Sài  Gòn  rực  rỡ  quanh  năm  nắng.  Hai  vợ  chồng ông Nhân người Bắc, chuyển vào sống do yêu cầu của  bố  ông  Nhân.  Vợ  chồng  ông  đẻ  được  độc  Tâm  thì  ông  Nhân  được  cử  đi  Nga  nghiên  cứu  sinh.  Chín  năm,  thông  tin  liên  lạc  đứt  đoạn,  phần  vì  hoàn  cảnh,  phần  vì  ông là người ham học, ham khám phá. Ngoài những lúc ở thư viện, thú vui duy nhất của ông là đứng trước những cánh đồng vàng, nó như là ma túy, đủ để ông quên mình có một người vợ ở nhà nuôi cu Tâm, vào đúng thời tâm sinh  lý  đàn  bà  thay  đổi.  Trẻ  chưa  qua,  già  chưa  tới,  căn nhà  hai  trăm  mét  bốn  bề  gió  thổi,  không  hơi  đàn  ông,  làm nàng hóa dại. Thà nàng lén tìm cho mình một người ra vào cho có hơi thì chuyện không tồi tệ. Đằng này, thủ tiết thờ chồng giữa đất ăn đất chơi, lại mặn mà nhan sắc, nàng  điên  loạn  lúc  nào  không  biết.  Đến  một  ngày,  cu  Tâm đi học về, thấy cổng nhà mình túm tụm người, nó cười chạy đến thì bị mấy người đàn ông xốc lên vai vác đi. Một người nói, không cho nó nhìn thấy mắt mẹ nó còn mở,  về  bắt  theo  đó.  Đến  tối,  khi  nó  gào  thét  đòi  về  với  mẹ, người ta mới nói là mẹ con chết rồi. Con không còn mẹ nữa. Sài Gòn mùa khô, nhà còn mình Tâm lên mười, hôm trước hôm sau, làm đám rồi chôn luôn. Trong đám tang gọn nhẹ do tổ dân phố đứng ra tổ chức, có duy nhất một  chiếc  khăn  trắng  Tâm  đội  trên  đầu.  Một  vòng  hoa  giấy. Vài thẻ hương. Chiếc quan tài nhẹ. Mọi người bảo mẹ Tâm lao từ trên lan can lầu hai xuống sân, chết ngay, hai mắt mở trừng trừng không làm sao mà kéo cho nhắm lại. Một tuần sau, ông Nhân về. Ôm con ngồi ngoài nấm mộ đắp quấy quá, ông lầm bầm, con phải có mẹ, bé thế này,  không  có  mẹ  không  được.  Mấy  người  đại  diện  tổ  dân phố từ ngày mẹ Tâm mất, chăm sóc cu Tâm hết lòng, ngong ngóng ông bố về cho đỡ tủi thằng bé mồ côi mẹ, nghe  thấy  ông  Nhân  nói  đi  nói  lại  chuyện  Tâm  phải  có  mẹ, ai cũng sững sờ. Hàng xóm khu phố nghèo hiền, khi tức giận mặt ai cũng tái ngắt, ánh mắt lóe sáng tia khinh bỉ,  coi  thường  loại  đàn  ông  đã  bỏ  vợ  con  ở  nhà,  đi  tận  đẩu tận đâu. Vợ nhớ chồng, điên loạn nhảy lầu mà chết, chưa  qua  cái  lễ  tuần,  đã  tính  đường  kiếm  mẹ  mới  cho  con. Họ lẳng lặng bỏ về. Từ hôm đó, quá lắm không có đường khác đi qua thì cắm mặt đi thẳng, đi nhanh giống như  nhà  ông  Nhân  là  bãi  rác,  rất  nhiều  phân  tro,  chuột  chết  hôi  thối.  Ông  Nhân  cũng  không  hiểu  tại  sao  mọi  người  xung  quanh  không  nhìn  mặt  mình  nhưng  quan  tâm đến thằng Tâm. Nếu ông đi cùng con, có gặp ai đầu hẻm, cười chào, họ nhìn ông như không quen, nhưng lại cười rồi bẹo má cu Tâm. 

Sau  ngày  vợ  chết,  ông  phải  bỏ  ngang  công  trình  nghiên cứu bên Nga, về làm cán bộ một viện. Đời công chức, sáng đi tối về. Tâm sống vất vưởng, gầy còm, buồn hiu  hiu.  May  mà  có  hàng  xóm,  cứ  ngang  qua  nhà,  thấy  chưa  có  cái  xe  máy  ông  Nhân  dựng  ở  sân,  lại  gọi  Tâm  đang đục đẽo mấy thanh gỗ trong nhà, dúi cho cặp bánh ướt, cái bánh mì nóng thơm ngậy chống đói. 

Hai năm sau. Tâm có mẹ mới. Người đàn bà gốc Bắc, bỏ  nhà  vào  Đồng  Tháp  làm  ăn,  tên  Túy,  hàng  ngày  bán  bún  cá  trước  cổng  cơ  quan  ông  Tâm.  Hai  năm  ăn  sáng  món  bún  cá,  để  rồi  quyết  đưa  cô  Túy  về  làm  mẹ  thằng  Tâm, cũng là nghị lực lớn của ông Nhân trước dư luận cơ quan và bà con hàng xóm. Khó chấp nhận chuyện chưa mãn tang vợ cũ đã rước vợ mới của ông, mọi người chia phe tranh luận, nói vì ông ở Tây lâu nên nhiễm thói Tây. Thế  là  đánh  nhau.  Phe  khác  nói  thằng  ấy  mất  nết,  chứ  Tây nào như nó. Có ông Tây vợ chết, tự ngâm tẩm, ướp rồi ôm xác vợ trong nhà biệt thự mười lăm năm, không ai biết. Sao cứ cái gì hay thì mình nhận của mình, cái gì dở thì đổ cho Tây. Có một bí mật chỉ riêng ông biết, là từ nhỏ đến lớn, ông chưa phải làm cho ai điều gì. Ông tồn tại  hay  biến  mất,  chẳng  liên  quan  đến  ai.  Thế  nên,  việc  hai  năm  dặt  dẹo  nuôi  thằng  Tâm  mười  tuổi  là  sự  vĩ  đại  chưa từng có trong đời ông. 

Túy cao gần mét bảy mươi, da trắng, mắt dài đuôi, tóc dày phải cuộn làm hai mới gọn hở gáy cao. Nhanh nhẹn, răng  nhỏ  cười  duyên,  Túy  cũng  một  đời  chồng,  chẳng  may về cõi bên kia đánh tạch. Sáng ra còn hỏi, tối nay có con  vịt  què  nhà  hàng  xóm  cho,  có  tiết  canh  không,  để  còn  mua  ít  me  om  chỗ  xương,  thì  trưa  đã  nghe  tin  dữ,  chị  Túy,  chồng  chị  leo  lên  tầng  bốn  cái  nhà  đang  hoàn  thiện,  chúi  đầu  ra  ngoài  xem  hai  con  chó  nó  ỉn  nhau  ngoài nắng, thế quái nào bay thẳng xuống cái đống gạch mới nhập về, chẳng kịp dặn câu nào, đi luôn.

 Trong  những  sáng  ăn  bún  cá,  Túy  và  ông  Nhân  đã  kịp xuýt xoa, sao số chúng mình giống nhau, vợ anh với chồng em đều chết kiểu lao đầu từ trên cao xuống, mắt trợn ngược, vuốt thế nào cũng không nhắm lại được. Có bao nhiêu cách chết không chết, cứ nhè đất mà phi xuống như thế. Những người lớn tuổi lại nói, kiểu chết như vợ ông  Nhân  hay  chồng  cô  Túy  là  biểu  hiện  của  những  người  tốt,  chẳng  bắt  ai  hầu  hạ  ngày  nào,  tự  mọc  ra  trên  đất,  thoắt  một  cái,  biến  đi  như  gió.  Túy  khật  khừ  rượu  say, chỉ mặt ông Nhân, nói như thầy tướng “Có cả triệu ông  góa  vợ,  nửa  triệu  bà  góa  chồng,  thế  quái  nào  mình  vớ phải nhau, kiểu góa của mình giống nhau, nên mình cũng sẽ chết như nhau. Sống sẽ dai nhanh nhách, bệnh tật kiểu gì cũng không chết được, báo hại con cháu hầu khốn khổ”. Hớ hớ hớ, Túy cười lộ cổ họng phập phồng.

Thực  ra,  mọi  người  ba  bề  tứ  hướng  hiểu  sai  về  ông  Nhân. Ông không phải là người háo sắc, hay phải cần có người  đàn  bà  bên  cạnh  ấp  hơi  như  bóng  với  hình.  Ông  lấy  vội  vợ  vì  một  lý  do  duy  nhất  là  con  ông  cần  có  mẹ,  ông cần có thời gian vào thư viện làm việc của mình. Ai muốn hiểu sai, kệ. Đúng sai, chẳng liên quan gì đến việc cá  nhân  ông  thích  làm  điều  ông  muốn.  Túy  không  biết  mục  đích  của  ông,  cần  cô  phải  làm  mẹ  một  thằng  ranh  mắt lúc nào cũng mở to, buồn như mắt con bò con, miệng cười nhưng mắt không cười. Từ ngày Túy về, trước nó đã hiếm khi cười, giờ tắt luôn cả những cái nhếch mép. Ông Nhân không quan tâm con trai cười hay khóc, thấy mãn nguyện  khi  có  bóng  người  đàn  bà  trong  nhà  mỗi  sáng  mỗi  tối.  Ông  ở  lỳ  thư  viện,  làm  nốt  việc  hơn  hai  năm  trước dở dang. Túy quẳng gánh bún cá, loay hoay trong bốn bức  tường.  Nhìn  ở  ngoài  vào,  thấy  như  mẹ  thằng  Tâm  hiện  về.  Được  vài  tháng,  ngộ  ra  thân  phận  mình,  thấy  tại  sao  lại  bỏ  ngày  tháng  của  mình  cho  ông  chồng  nói hay, làm dở và thằng nhóc mặt hằm hằm mẹ mẹ con con, có chui từ trong bụng mình ra đâu mà mẹ với con thế này. Túy không chọn đường chết ngu dại như mẹ đẻ Tâm.  Tự  xem  số  cho  mình,  cho  chồng,  nên  cô  biết,  hai  người  sẽ  sống  nhay  sống  nhách,  không  bệnh  tật  hay  tai  họa nào làm họ chết trước tám mươi tuổi. Rất nhanh sau cái sự ngộ ra, Túy có bồ. Đơn giản, nhanh gọn, vớ ngay anh  đang  làm  giám  sát  xây  dựng  công  trình  khách  sạn  cho một công ty ngay đầu phố. Lần đầu tiên ngồi ăn tô hủ tiếu, sau khi “sinh hoạt” ở nhà nghỉ bình dân ra, Túy dặn  “Làm  gì  thì  làm,  chứ  anh  đừng  có  trèo  lên  cao  rồi  thấy cái gì bên dưới hay hay, ngó cổ ra nhòm là chết lòi mắt đấy”. Chàng giám sát cười hềnh hệch, bia uống một chai một hơi, nói từ ngày làm cái nghề này đến chục năm có  lẻ,  đi  đâu  có  gái  đấy,  chưa  thấy  con  nào  dặn  anh  cái  câu như em. Làm giám sát mà không trèo cao nhòm kỹ thì chủ chó nào nó thuê mình”. Túy cay mũi, một tay nắn bóp  đùi  chàng  giám  sát  viên  kìm  nén  để  miệng  không  phun ra câu chửi thề, tao biết là người thì đông thật đấy, nhưng mà ông trời đã cho gặp nhau, nghĩa là có căn có cốt. Thằng chồng trước của tao cũng nghề mày, trèo trèo leo  leo  chết  không  kịp  ngáp,  giờ  tao  gặp  mày,  có  “sinh  hoạt”  với  nhau  cứ  cho  là  chơi  bời  qua  ngày  cũng  còn  tí  tình tí nghĩa, dặn một câu có thừa đâu mà mày cười đểu. Cuộc  tình  đậm  mầu  sinh  lý  tàu  nhanh  hai  bên  cùng  có  lợi  kết  thúc  khi  Túy  gặp  một  đại  gia  tỉnh  lẻ,  lên  thành  phố mở công ty cho thằng con nghiện trốn dư luận ở địa phương  nơi  cha  đang  phấn  đấu  lên  chức.  Một  tình  yêu  đích  thực.  Nhờ  mối  tình  này,  một  năm  sau,  ông  Nhân  ngồi dính chặt vào xe lăn cho đến ngày nay. 

Chuyện ông Nhân bị người tình của vợ chém đứt gân trong  chính  nhà  mình  không  ai  biết,  ngoài  mấy  đương  sự và Tâm. Vào đêm bất ngờ rời thư viện về sớm hơn hẹn hai  tối  do  việc  xong  trước  thời  hạn,  lại  có  tiền  thù  lao  hậu hĩnh, ông nổi lên chút trách nhiệm với vợ mới con cũ, mua gà, xôi, trái cây, nhảy xe hàng từ miền Đông về, cuống quýt bấm chuông lúc một giờ sáng. Tất cả im lìm, như dưới hầm thời chiến. Gọi điện thoại, chuông đổ dài không ai thưa. Bốc đồng trèo tường háo hức ông thoắt như trai trẻ, vào nhà định gây bất ngờ tăng kịch tính. 

Ánh sáng bừng lên trong phòng ngủ. Phải mất một lúc để quen mới thấy, có một thằng đàn ông, đùi tròn to như cái cột gỗ nhà sàn, trắng nõn, đang gác qua bụng Túy, mặt thật hiền như cái bóng của Túy hàng ngày ông vẫn gặp. Hai người da trắng ngà ngọc bên cạnh hai chai Whisky nằm ngang trên đất. Say mềm, quắp chặt say nồng, nên có chuông cửa chuông điện thoại điếc hẳn không nghe. 

Ông cũng chẳng hiểu mình, lúc ấy lại bỏ xôi gà trái cây bọc đủ bộ như túi đồ lễ ngày rằm mùng một xuống, sang phòng bếp, chọn con dao phay mũi nhọn mang từ Nga về,  ánh  thiếc  xanh  lét.  Con  dao  nặng  sắc,  Túy  thích  nó  nhất  vì  mỗi  lần  chặt  gà,  vịt,  miếng  thịt  thẳng  tưng,  da,  thịt  xương  dính  liền,  không  tòe  loe  nát  như  chặt  bằng  dao khác. Tay cầm dao, ông đến gần, ngắm nghía hai cơ thể đẹp như hai bức tượng dưới ánh đèn vàng, loay hoay không  biết  nên  sờ  vào  đâu  để  gọi  họ  dậy.  Rồi  ông  nắm  cổ chân Túy, vì nó thân quen, đang ở bên dưới bắp chân tròn  của  người  đàn  ông  tóc  dày  đen  nhánh,  râu  rậm,  bụng phập phồng áp lên bụng Túy thở đều. Giật khoảng bốn cái thì Túy tỉnh. Cô không mở mắt, mà lại rúc thêm vào  ngực  ông  bồ,  hít  hít  mãn  nguyện.  Nhìn  cú  rúc  mặt  của  Túy,  ông  Nhân  bừng  tỉnh.  Bàn  tay  ông  khỏe,  quyết  liệt giật liên tục, đến nỗi, cái chân to nặng của người đàn ông rung rinh và tuột xuống, hai người rời nhau ra, trần truồng ngủ say như hai xác chết.

Chuyện cũng kết thúc, khi đôi gian phu dâm phụ hiểu là  ông  Nhân  đang  cầm  con  dao  đứng  trước  mặt.  Càng  tỉnh  hơn  khi  thấy  ông  rất  nhiệt  tình  đưa  con  dao  nhọn  sắc  vào  tay  Túy,  chân  thành,  cầu  khẩn  “Em  giết  anh  đi.  Anh chết rồi, em muốn làm gì cũng được. Chứ anh đang sống lù lù thế này, em làm thế này, anh đau quá”. Sau mấy phút thất thần hoảng loạn, đứa vớ cái chăn, đứa giật tấm ga giường che thân, định chạy, nhưng ông Nhân lại xông đến,  dứ  con  dao  sát  mặt  hai  người  hơn.  Lúc  này,  người  giật con dao trên tay ông là Túy. Túy gào to, lải nhải chửi ông lừa tôi, ông yêu thương gì tôi đâu, lấy tôi về cốt làm con  ở  nuôi  con  trông  nhà  cho  ông.  Đàn  ông  gì  mà  đến  sinh hoạt với vợ cũng phải theo lịch, đúng giờ. Đã vậy, lại còn đúng số phút, dài hay ngắn hơn sách dạy đều phản khoa học, thế thì chó nó chịu được chứ người không ai chịu được hết. Túy khóc, gào như hóa điên. Ông Nhân cũng  khóc,  chẳng  ra  hối  lỗi  với  vợ  hay  không  biết  phải  làm  gì,  hai  tay  đấm  ngực  bình  bịch.  Đại  gia  nhiều  tóc,  rậm  râu,  bắp  chân  trắng  quấn  chăn,  ôm  quần  áo  chạy  biến, không giày không tất, không cặp tài liệu. Được vài bậc  cầu  thang  thì  nghe  tiếng  rú,  giọng  của  Túy  và  ông  Nhân thất thanh. Đại gia xốc quần không thắt lưng quay lại, thấy ông Nhân quằn quại ôm cái cẳng chân đầy máu. Con dao rơi cái cheng ở góc nhà. Túy tuột mất cái chăn, khỏa thân, tóc xổ dài che kín hai bầu ngực cao rắn chắc của  gái  chưa  con  lao  về  phía  đại  gia,  giọng  vút  cao  “Đi  khỏi nhà quỷ ngay. Lão già điên cứ bắt phải giết lão nếu không  lão  giết  anh.  Ở  đâu  ra  cái  thằng  già  rồ  thế.  Em  chém cho một nhát, đứt cái gân chân, khỏi đi. Lão sẽ ở nhà mà trông thằng con, không phải lừa ai về hầu bố con lão”. Khi đôi trai tài gái sắc cuốn quần áo, ít đồ dùng quen ra khỏi nhà giữa đêm khuya, là lúc Tâm sơ cứu vết thương cho bố. Nó im lặng, lau máu trên sàn nhà bằng cái khăn, vắt kiệt máu. Lại lau. Vắt kiệt. Cho đến khi vặn ngược cái khăn bông màu trắng ngà, không còn màu nước đỏ, nó bình thản phơi lên dây. Ông Nhân mắt mở to, nhìn sâu vào bóng đêm. Bất chợt. Sau lưng, giai điệu dân ca Nga vang lên da diết. Màn đêm mở rộng dần, bừng sáng một màu vàng của cánh đồng lúa mì. Những cô gái Nga má lấm tấm tàn hương, ngực to, mông chắc đang di chuyển trên cánh đồng, cười môi đỏ khoe răng trắng đều.

 Ông  ngồi  như  vậy,  từ  tối  ấy,  đến  hôm  nay,  dính  chặt  mình vào chiếc xe lăn chất thép xanh xám, nhìn thì mảnh mai nhưng nặng, ba người mới nhấc nổi. Thép là thứ hấp dẫn, từ con dao chặt đứt chân, cho đến cái xe đỡ ông một đời, đều là thép. Trên mặt xe, chỗ ngồi là miếng gỗ khoét một lỗ tròn nhỏ để ông vệ sinh. Thuận tiện, ngay ngắn, sạch sẽ, kín đáo rất lịch sự. Ông thành một người cha tốt. Một người đàn ông dừng lại. 

Tâm đêm nay vật vã. Ông Nhân cũng vật vã.

Những cơn cắn rứt như kiến ăn xương kiểu này, Mừng giải thích là giời vật. Giời cũng có lúc mệt chứ. Thế nên, bình rượu thuốc Sim cho Mừng luôn có tác dụng. Chẳng biết trong ấy là những cây hoa lá gì, xương cốt con vật nào mà giọt rượu xanh như màu rêu lâu năm. Hương từ bình tỏa ra mỗi khi rót thứ nước sóng sánh lục thẫm, ngát mùi hoa. Không thể biết đó có phải là hương Ngọc lan đôi khi phảng phất hương Hồng phai, pha chút hắc của Nguyệt quế.  Mỗi  lần  rót  rượu,  sự  quyến  luyến  của  hương  biến  thành nghi lễ, người rót cũng như người uống không ai nói ra, đều mang tâm trạng kính cẩn, nâng niu.

Ông  Nhân  nhấp  ngụm  rượu  từ  chén  hạt  mít  Mừng  đưa, chưa kịp nuốt thì dừng lại, bởi một giọng quen, nên người nói vào đến giữa nhà, chó không sủa 

“Giờ  này  ông  vẫn  rượu”.  Không  bao  giờ  Sim  chào  ông  Nhân  bằng  câu  thông  thường,  nhạt  nhẽo,  mà  luôn  chào  bằng  câu  hỏi.  Ông  Nhân  ngoảnh  sang,  nhìn  sâu  vào  bóng  đêm,  hơi  cười  “Thế  giờ  là  mấy  giờ  mà  cô  còn  sang đây?” Sim sà vào gần ông Nhân, thân thuộc “Cháu sang biếu ông miếng cao vừa mua. Cao thật ông ạ. Mấy lại, tiện sang chào ông, cháu ra Tuyên Quang vài tháng chạy  hàng  cho  người  nhà.  Ở  đây  mùa  này  vắng  khách,  vất lắm”, “Sao phải ra mãi đấy. Cô ăn là mấy, tiêu là mấy mà suốt ngày cứ quần quật với tiền thế”, “Thì có mỗi cái quần  quật  vì  tiền  mới  hết  thời  gian,  chứ  không  thì  ông  bảo cháu làm cái gì?”

 Mừng  đến  sau  Sim,  chìa  tay,  ồm  ồm  “Cao  đâu.  Con  gì? Đứa nào có cao mà bán?” Cầm gói vuông nhỏ, có cục cao  nâu  nhạt,  Mừng  ghé  răng  cắn  nhẹ  một  mảnh,  chíp  chíp cái lưỡi, mặt ngây ngây nghe, rồi cho vào túi áo, gật nhẹ.  Sim  quay  người.  Mừng  nắm  khủy  tay  Sim,  giật  lại  “Tự nhiên dở chứng đi Tuyên. Có thằng nào trên đấy gọi à”. Sim lườm, giật tay lại, đi nhanh vào bóng đêm.

 Khoảng  ba  giờ.  Hai  người  lặng  lẽ  về,  con  chó  nằm  đợi  Mừng,  ngủ  hai  tai  chảy  thõng.  Ông  Nhân  ngồi  ngủ  gật, lưng khòng khòng khẽ thẳng. Mắt nhắm trong bóng đêm, tai ông nghe Tâm lảm nhảm nói chuyện với người trong mộng, tiếng bốn bàn chân nhón trên những viên sỏi. Ông cười, gục thấp đầu. Ngủ.

 * 

Sim  về  sống  với  Mừng  tại  nhà  ông  Nhân,  làm  công  việc nội trợ, giặt giũ dọn dẹp cho cả nhà được bốn tháng, thì nhận tin, sắp có khách phương xa đến. Hai vợ chồng người  em  sát  ông  Nhân  từ  một  nước  phương  Tây  báo  trước  một  tháng,  chính  xác  từ  giờ  đến,  ngày  đến,  mục  đích  của  chuyến  trở  về.  Tất  cả  ghi  cụ  thể  trong  bức  thư  nhiều  số,  nhiều  chữ.  Thư  riêng  dài  năm  mặt  giấy,  cuối  cùng  có  rất  nhiều  chữ  ký,  giống  biên  bản  bán  nhà  hay  vay  nợ  ngân  hàng.  Ông  Nhân  nhận  thư,  đọc  thong  thả  mấy buổi sáng mới đến trang cuối, ngồi lặng nhiều chiều nhìn  sâu  vào  những  đỉnh  núi,  cao  xa,  trập  trùng  xanh  thâm hiểm huyền bí. Lại nhiều chiều Mừng đưa ông ra trước  biển.  Nhìn  hút  sâu  như  lần  đầu  thấy  biển.  Nhìn  như muốn tìm sau những con sóng một điều gì ông đợi mong.  Qua  những  chiều  tối  hay  sớm  mai  nhìn  sâu  vào  núi, xoáy sâu vào những con sóng, cũng đến ngày những người  hẹn  đã  đến,  dù  ti  vi  hàng  ngày  đưa  tin,  núi  lửa  ở  một  nước  nào  đấy  bỗng  dưng  bùng  cháy,  tro  than  bay  đầy trời, làm máy bay ngừng cất cánh. Nhiều nước đóng cửa  sân  bay,  người  nằm  ngồi  la  liệt  như  chạy  động  đất.  Ông Nhân thở dài, chẳng cứ thế giới xa xôi núi lửa phun trào, mà mình đây, núi một bên, biển một bên mà cũng sắp  nổ  tung  vì  nóng  rồi.  Vậy  mà  hai  người  em  của  ông  cũng vượt qua tro bụi, xuất hiện trước khuôn cửa gỗ nâu mái  chùa,  chậm  bốn  mươi  lăm  phút,  không  phải  do  vợ  chồng  em,  mà  là  do  cậu  lái  tắc  xi  đi  đổi  tiền  đô  ở  ngân  hàng giúp, sau đấy em trả nó tiền theo số đồng hồ báo, hết bảy trăm tám mươi hai nghìn, nó không có tiền lẻ trả lại, phải chạy mấy nơi mới có mười tám nghìn đồng thối lại không thì em đã đúng giờ hẹn anh. Gớm. Xa xôi tận đâu về không muộn một phút, thế mà cách nhà anh có một đoạn, gặp bao trục trặc. Em dâu ông một mắt thong manh, trắng đục như mắt cá chết. Mắt còn lại to tròn, hai mí rõ và hàng mi cong vút, dày rậm như mắt con gái, con ngươi màu tro, giống mắt con cú mèo trong đêm, trừng trạo  gằm  ghè,  khó  chịu  lườm  Sim,  then  thét  giọng  kim  rít rít khô như tiếng máy khoan bê tông. “Sao anh lại về cái nơi quê mùa, bẩn thỉu này sống? Sao anh lại xây cái nhà như cái chùa, trong khi cả nhà mình theo đạo Thiên chúa? Sao anh không đưa thằng Tâm vào viện tâm thần, đóng  khoản  tiền  thuê  từ  A  đến  Z,  người  ta  hầu  nó  tận  răng, nó sống với thế giới toàn bọn tâm thần như nó, nói cười hiểu nhau? Sao anh lại thuê lắm người làm thế? Cái con  ở  vừa  đen,  vú  nó  to  như  hai  cái  ấm  tích  ấy,  hai  cái  mắt nó nhìn em trợn ngược lên, làm như một mình nó có hai con mắt ấy. Trông ngứa cả mắt. Có ngày nó cướp nhà anh mà xem! Sao anh bán nhà ở Sài Gòn, không gọi em về? Em mua lại. Trừ phần chia tài sản của em, thiếu bao  nhiêu,  em  bù  sang  anh  cho  sòng  phẳng?  Anh  em  ruột  thịt  lại  càng  cần  sòng  phẳng,  có  thế,  con  cháu  sau  này  nó  mới  tôn  kính  mình!  Sao  anh  không  đi  tìm  con  Túy xem nó với thằng bồ ở đâu, đưa chúng nó ra tòa rồi giam nó lại cho sạch xã hội? Sao anh không thuê bác sĩ hầu anh có phải chuyên nghiệp không? Hai cái đứa nhà quê này, nó chết đói chết khát ở đâu, vớ được hai bố con vừa  điên  vừa  liệt  thế  này,  có  bao  nhiêu  của,  chúng  nó  chẳng ăn hết à?”

Chỉ có hỏi. Hỏi. Hỏi. Những câu hỏi đề tài luôn mới ném  đi,  không  có  câu  trả  lời  ném  lại.  Ông  Nhân  thực  ra đã bị teo hai chân từ ba năm nay, nửa người bên phải mỏng hơn nửa bên trái. Không đo được trong não phần nào teo phần nào còn nguyên, chỉ biết, với ông, mớ câu hỏi  bất  tận  văng  ra  từ  miệng  em  trai  và  em  dâu  từ  ngày  họ đến, tới ngày họ đi, ông không thể trả lời. Vợ chồng ông em cũng hỏi như một phản xạ, thấy gì nói nấy, chẳng kịp đợi nghe người kia trả lời, đã chuyển sang câu khác. “Con kia, mày để cái gác bếp thế này mà cũng coi được sao? Quần áo của anh tao rặt mùi người chết thối, mày phải  phơi  ra  nắng  giữa  trưa,  trước  khi  phơi,  phải  ngâm  vào  nước  thơm.  Khốn  nạn  cái  xứ  này.  Bên  tao,  máy  nó  chạy  theo  công  đoạn,  tao  cho  đồ  vào,  bấm  cái  nút,  đi  đâu một hồi quay lại, mang quần áo khô phưng phức ra, chuyển  sang  phòng  là  hơi.  Cứ  gọi  là  thơm  vào  tận  ruột  tận  gan  chứ  không  vừa  chua  vừa  tanh  thế  này.  Sao  cái  thằng  Mừng  kia  mày  không  làm  thêm  một  đường  ống  dẫn nước từ cái ống máng kia ra lấy nước mưa mà uống, nước ấy chúng mày uống thẳng, chả mát lịm ấy chứ. Mày có  biết,  ở  bển,  chúng  tao  tiêu  tiền  gấp  trăm  lần  ở  bên  này,  thế  nhưng  nước  dùng  là  tiết  kiệm  như  máu  ấy.  Vì  nước nào cũng uống được. Mày có hiểu là mở vòi nước ra, là nước tinh khiết (làm động tác mở vòi nước ở góc sân, Tâm làm để tưới giàn phong lan). Chính vì nó quý, nên  chúng  tao  đái  ỉa  có  giờ,  xếp  hàng  đi  trước  đi  sau,  phải  năm  sáu  lần  nặng  nhẹ  mới  giật  nước  một  lần  cho  khỏi  tốn.  Không  đâu  phung  phí  vô  lối  như  cái  xứ  này.  Đái  có  mấy  giọt  cũng  giật  cái  ầm,  hết  cả  chục  lít  nước.  Đã nghèo, còn hoang, chả trách không khá lên được. Mà tao nói cái con kia, mày đi chợ cho nhà anh tao, phải ghi lại hết. Hôm qua, tao nhẩm ra, mày còn cầm tiền của tao đưa  mày  mua  cua  thịt  dễ  đến  hai  mươi  nghìn  ấy,  vì  cua  gạch  đắt  hơn  cua  thịt,  mày  mua  được  ba  con  gạch,  còn  bốn con thịt, giá chênh nhau gớm đấy”. Sim im lặng, cổ nổi gân chằng chịt nhìn vào bên con mắt cú mèo to tròn, khác  hẳn  bật  hẳn  ra  khỏi  khuôn  mặt  tròn  mỏng,  mũi  khoằm,  miệng  rộng,  môi  mỏng,  hàm  răng  đều  tăm  tắp  như  hai  hàng  ngô,  thắc  mắc  là  sao  mọi  thứ  trên  mặt  bà  em dâu này nó cứ lung tung thế nào. Chẳng cái gì khớp vào cái gì. Mũi một nơi, mắt một nẻo, hai cái môi mỏng chẳng ăn vào hàm răng. Sim bị ám ảnh, thắc mắc nhất về cái mắt còn lại nằm tách biệt, nó to, con ngươi tròn, màu viên  đạn  găm  vào  đối  phương  trên  khuôn  mặt  già  nua  biến  dạng  của  bà  em  dâu.    Luôn  ám  ảnh  bởi  cái  mắt  to  xám xanh nên cô quên tức giận vì từ ngày hai người đến, việc  duy  nhất  của  họ  là  sai  bảo,  chửi  bới,  khinh  bỉ,  ghê  tởm  nơi  chốn  này  và  những  người  ở  đây.  Sim  và  Mừng  một đêm trắng vì uất, trả thù bằng cách đặt tên cho hai em ông Nhân là vợ chồng cú mèo. 

Vợ  chồng  Cú  mèo  nói  từ  lúc  tỉnh  dậy  mỗi  sáng,  vẫn  ngồi  trên  giường  chưa  hạ  chân  xuống  đất,  cho  tới  đêm,  khi tiếng ngáy của Cú mèo mái vang rền góc nhà, tiếng nói  mê  lảm  nhảm  dính  thành  chùm  không  nghe  ra  câu  nào  vào  câu  nào  của  Cú  mèo  trống,  thì  những  người  đang  thức  chong  chong  mới  hết  phải  nghe  những  câu  hỏi. Đêm thứ ba, khi Mừng và Sim ngồi bóp hai cái chân bé  như  cổ  tay  thằng  lên  mười  của  ông  Nhân  đang  run  bần bật tự chùi nước mắt cứ tràn ra đầy hai má, anh Tâm co  quắp  trên  giường,  mắt  thao  láo  nhìn  vào  tấm  hoành  phi  nạm  vàng,  lảm  nhảm  “Tôi  không  ở  chợ.  Cho  tôi  về  nhà.  Tôi  muốn  về  nhà”.  Mừng  dè  dặt  cúi  gằm  mặt  vào  bàn chân teo nhỏ, trắng xanh, những ngón chân chỉ còn lớp  da  bọc  cái  xương  “Ông  tha  lỗi,  hai  đứa  con  không  thể chịu thêm được ngày nào nữa. Sim đang có thai, ba đêm nay hai mẹ con Sim mất ngủ vì uất. Ông chịu khó vài ngày, bao giờ họ đi, hai đứa con lại về hầu ông”. Sim tiếp luôn “Hai đứa con nguyện hầu ông và anh Tâm hết đời. Nhưng nghe thêm một câu, nhìn mặt thêm một lần hai người em của ông thì chúng con chịu. Nhất là cái mắt người em dâu ông, con sợ cái mắt ấy lắm, mỗi lần nhìn con,  con  mắt  ấy  như  phát  ra  tia  điện  ông  ạ.  Cổ  con  nó  thít lại đến đây rồi, con sắp tắc thở vì uất ông ạ”. Sim bặm môi, người giật giật. Ông Nhân biết, Sim đang kìm nén để không chửi bậy. Cô gầy rộc vì nghén, nhưng hai bầu vú lại sưng như món xôi phồng mới thịnh hành ở mấy quán ăn cao cấp, thật gợi cảm sau làn vải phin màu cánh chả. Ông  chắp  hai  tay,  mắt  tràn  nước  như  mất  cái  van  khóa,  nước từ máy bơm cứ thế phun ra “Tôi chắp tay, tôi lạy cô chú. Cô chú mà bỏ tôi, bỏ thằng Tâm, hai bố con tôi chết tươi. Cô chú là cái chân của tôi, là cái não của thằng Tâm. Tôi  là  anh  nó,  nó  chửi  không  tiếc  câu  nào.  Nhà  có  hai anh em, nó đi nước ngoài rồi ở luôn bên đó. Ở đây, ông nội bà nội ốm đau, tay bố tôi chăm. Bố tôi chết, tôi ở cái nhà ông nội để lại cho bố tôi. Hoạn nạn làm tôi thành ra thế này, đời tôi không sướng bằng con chó nhà lão Bảng trước mặt, vì con chó có bốn chân khỏe, muốn chạy đâu thì chạy, đi đâu thì đi. Thấy tôi và thằng Tâm tàn phế thế này, vợ chồng không mảy may thương xót, nhè tôi ra mà chửi,  mà  hỏi.  Đừng  bỏ  bố  con  tôi.  Sau  này  tôi  và  thằng  Tâm chết đi, nguyện vọng của tôi là cô chú thay tôi toàn quyền  ở  ngôi  nhà  này.  Nếu  khu  này  có  nhiều  khách  du  lịch, hai người xem có mở cửa cho khách vào tham quan công trình thằng Tâm nó làm. Cả đời nó tâm huyết xây cái  nhà  này,  nửa  chừng  đứt  đoạn  ngã  ra  mà  thành  điên.  Nếu cô chú làm nốt phần việc của nó, có chết đi, hai bố con tôi cũng thề đi theo phù hộ cô chú”. 

Ông  Nhân  vái  rầm  rập,  nước  mắt  tuôn  tràn  trên  khuôn  mặt  vẫn  vương  những  đường  nét  rõ  ràng,  chút  thanh  lịch  văn  minh  phảng  phất  không  phai.  Mừng  và  Sim  mủi  lòng.  Có  bao  giờ  thân  phận  một  thằng  kiếm  củi bán dạo từ năm lên chín không biết chữ, với con bé quanh  đời  sống  trên  thuyền  trôi  vật  vờ  ngoài  mé  biển,  hết  chạy  buôn  cá  lại  đến  phơi  cá,  học  hết  lớp  ba  thì  bỏ  tắt đi buôn vặt với mẹ, đâu ngờ đến ngày, có hẳn tiến sĩ thành phố vái đầu lạy ràm rạp thế này. Thế quái nào, ba người  khóc  tu  tu.  Còn  Tâm  vẫn  nằm  nguyên  một  góc, ngoẹo ngoẹo lầm bầm “Tôi không ở chợ. Cho tôi về nhà. Chợ đông quá. Tôi về nhà tôi”.

Trước ngày về bển, vợ chồng Cú mèo bỗng hạ nhiệt, thoắt  tử  tế,  pha  chút  thương  người.  Vẫy  Mừng  vào,  đưa  ra một cuộn giấy dày, hoa văn chìm màu sắc rất tươi, to và dài gấp ba lần cuộn giấy vệ sinh nhà ông Nhân thường dùng  “Cho  mày  đấy.  Tao  thấy  mày  cũng  thật  thà,  chăm  chỉ  hầu  anh  tao,  cháu  tao”.  Mừng  cầm  cuộn  giấy,  nhìn,  gọn  lỏn  “Thì  cũng  giấy  chùi  đít  chứ  gì”.  Nghe  thấy  thế,  con  mắt  duy  nhất  trên  mặt  Cú  mèo  vợ  giật  lên  đùng  đùng,  nháy  nhanh  như  có  người  cầm  dây  giật  con  rối.  Vội lấy bàn tay gầy, móng tay đính đá bảy màu, mu bàn tay  gân  to  bằng  cái  đũa  nổi  chằng  chịt,  xoa  nhanh,  xát  mạnh lên con mắt to màu tro xám đang nhắm nghiền lại. Bàn  tay  vừa  xoa  rối  rít,  vừa  như  muốn  giữ  cho  con  mắt  khỏi bật ra. Chắc là bị kích động mạnh lắm rồi. Cú mèo chồng  rít  lên  “Mày  nói  năng  thế  hả?  Láo.  Đúng  là  giấy  chùi  đít,  nhưng  mà  là  của  Tây.  Với  loại  chúng  mày,  có  mang chùi mồm cũng phí đi. Đường xá xa xôi, cất công mang về đây cho, mày cất vào cái tủ kính kia kìa, ai vào cũng  nể  đấy”.  Mừng  lì  lì  mặt,  cầm  cuộn  giấy  mang  đặt  vào trong ngăn tủ kính, cạnh mấy cái bằng khen của ông Nhân. Giấy khen của trường Nga tặng, nằm trong khung gỗ chạm hoa tinh xảo cũng mang ở Nga về, thời gian trôi lâu,  màu  vàng  vẫn  không  xỉn.  Thêm  một  cái  mở  rượu  vang,  một  móc  khóa  có  hình  cái  tháp  rất  cao.  Xếp  vào  tủ kính hết. Cú mèo vợ cho Sim ba cái chân váy, mai kia mày  chửa  to,  mặc  cho  mát.  Nhà  quê  chúng  mày  không  quen  mặc  thứ  đồ  xa  xỉ  này,  ngượng  lắm  đấy,  nhưng  cứ  mặc cho quen dần với văn minh đi. Cú mèo chồng cho Mừng một cái quần, lúc về đây, nó chưa rách gấu, chẳng may đi chơi, móc vào que sắt ven đường biển, toạc một đoạn. Mày khâu lại, mặc chục năm không bạc màu đâu.

Sau cái đêm ông Nhân lạy cồm cộp Mừng và Sim, ba người ra nghị quyết là im lặng, đón nhận bình thản tất cả mọi lời lẽ, hành động của vợ chồng Cú mèo, vì đằng nào họ cũng biến. Thế nên, cho chân váy, lấy luôn. Cho quần rách,  vâng,  cháu  xin,  sẽ  vá  lại  mặc  chục  năm  còn  bền.  Anh em chia cái nhà đã bán bằng cách anh viết giấy nợ tiền em, trả dần trong hai năm, theo giá vàng. Bán vàng, đổi sang đô la chuyển vào tài khoản là gọn. Bữa cơm chia tay toàn món hai vợ chồng Cú mèo thích. Cua biển lột, chất lượng đến từng cái chân. Tôm bơi, bóc vỏ chấm mù tạt, một con thế này ở bển đến trăm đô không ít. Mừng chạy  lên  hàng  bán  đồ  biển  to  nhất  vùng,  mua  được  vài  lạng  ốc  hương,  thứ  này  xưa  đầy  không  ai  thiết,  giờ  có  con gì ngon, bổ là bán sang Tàu, phải dặn mãi, mới kiếm được chục con ốc, đắt lòi con mắt bà Cú mèo. Bốn người quây quần bốc bốc mút mút. Riêng anh Tâm, ngẩn ngơ nhìn  chân  núi  xa,  giục  mọi  người  ăn  nhanh  cho  tôi  về  nhà,  mấy  hôm  nay  cứ  bắt  tôi  ra  chợ  ở,  đau  đầu  quá.  Ở  nhà, tôi đang xây tháp treo cái chuông, chiều đến thỉnh cho không vắng mé rừng.

Chiếc taxi hôm nào đưa hai vợ chồng Cú mèo về nhà ông  Nhân,  rõ  ràng  hẹn  chắc  chắn  mà  quá  gần  một  giờ,  vẫn  không  thấy  đến.  Mừng  và  Sim  nói,  để  chúng  cháu  kéo va li cho cô chú ra ngoài đường nhựa, đón xe khác đi không có muộn giờ. Các cuộc chia tay bao giờ cũng bồi hồi,  bịn  rịn  như  thể  không  có  những  ngày  rin  rít  tiếng  khoan bê tông của Cú mèo mái, tiếng chì chiết trách móc của Cú mèo trống. Tâm vẫn cười nụ cười từ sau khi ngã đập  đầu  xuống  gờ  đá,  ngô  nghê  như  trẻ  sáu  tháng  tuổi,  người  lớn  bảo  “làm  xấu  đi”  thế  là  nhíu  cái  mũi,  nhành  cái miệng làm xấu cho người lớn vỗ tay. Ông Nhân được Mừng đẩy ra tận cổng, vòng cánh tay cong cong như nửa cái mắc áo, ôm lấy thằng em duy nhất ngày xưa, còn nhớ lần nó bị đau bụng, anh cõng em trên vai chạy đi gọi bố. Đưa được em vào viện truyền nước xong, thở phào, quay về. Đi đến đâu cũng thấy mọi người nhăn mũi, bịt miệng. Mãi  mới  biết  là  cu  em  vãi  cứt  đầy  lưng  thằng  anh,  suốt  một con đường dài. 

Mừng  và  Sim  kéo  hai  chiếc  va  li  to  đi  trước.  Đường  dốc. Vợ chồng Cú mèo đeo túi nhỏ đi sau, không dừng miệng  chửi  thằng  taxi  làm  ăn  mất  dậy.  “Cái  xứ  này  cấm  không tin được ai, ở bên kia mà thế này, có ngay luật sư kiện  mày  sạt  nghiệp.  Mà  đây  là  vùng  du  lịch,  phục  vụ  thế này, chả trách khách trót dại đến một lần, chạy mất tiêu. Kinh quá, kinh quá. Không vì cái việc bán nhà của ông Nhân, đừng hòng ông lôi tôi về cái nơi man rợ này. Ở  bển,  muốn  ra  được  sân  bay,  không  bị  cướp  giật  giữa  đường, tao đã phải nghi binh trước cả tuần. Bọn chuyên săn người về thăm quê hương, biết có mang theo tiền bạc về quê, toàn chặn đường cướp ngang. Mày biết không, va li gửi ở khu siêu thị, khi đi khỏi nhà, tao phải làm như đi mua đồ một lúc rồi về. Hàng xóm láng giềng may không quan hệ với ai nên có đi hay về, chẳng đứa nào quan tâm”. “Con gái cô có biết cô về quê không?” Sim hỏi. “Điên à, ba  năm  nay  chúng  tao  không  nhìn  mặt  nó.  Mày  biết  là  dây với nghiện thì có mà sạt nghiệp. Nó chui trong bụng tao ra thật, nhưng cơn nghiện lên, nó chỉ quý thuốc, chứ biết ai là cha là mẹ. Cái loại ấy, cứ cho vào trại, cảnh sát dạy”.  “Thế  cô  chú  về  đây  không  ai  biết  à?”.  “Chúng  tao  sống ở bển văn minh độc lập lắm, không kéo dây kéo dắt như lũ chúng mày ở xứ này. Ông bà con cháu chui rúc vào một cái nhà không biết kinh”. Sim và Mừng thoáng nhìn nhau, Mừng hỏi tiếp, như thể câu chuyện vu vơ làm cho đường dốc bớt cao, đường dài bớt xa: “Thế cô chú sang bên ấy, không chơi với ai, lúc buồn thì đi đâu?”, “Xời, lo gì buồn. Lão ấy trồng vườn, tỉa lá. Tao thì xem ti vi. Cứ phim  truyền  hình  dài  tập  mà  xem,  có  mà  hết  năm  này  qua tháng khác không hết phim”. “Thế cũng buồn”, Sim đế thêm, nhìn Mừng. “Buồn còn hơn dính với người. Vợ chồng  tao  kinh  nhất  là  phải  dính  đến  người.  Tao  ghét  người nhất chúng mày ạ. Bao năm nay, lâu lắm, tao mới ở chung với đông người như mấy ngày vừa rồi mà chưa phát  điên  đấy.  Kể  ra,  ở  với  vợ  chồng  chúng  mày,  cũng  được”. Cú mèo mái nói một hồi, quay sang, chợt thét lên the  thé,  sao  không  có  xe,  đi  bộ  sưng  chân  rồi.  Cú  mèo  trống đang nhìn đăm đăm phía trước, không nghe thấy vợ  hết  chửi  người,  quay  sang  chửi  chồng,  mắt  hút  vào  đường rãnh giữa hai cái mông tròn đầy của cô gái đang gò người đạp xe leo dốc. Gió biển thổi tung tà áo cánh hở mảng lườn đầy cong, thấy rõ khóe mông hồng.

Họ đi bộ giữa trưa. Hôm nay trời âm u. Gió biển thổi ràn  rạt  và  tiếng  sóng  vọng  về,  như  có  chục  người  đàn  bà  ngồi  giũ  quần  áo  bên  bờ  ao.  Tâm  ngồi  ngoài  cổng,  đang  chơi  với  mấy  thanh  gỗ,  cậu  lấy  cái  bào,  bào  nhẵn,  rồi  vẽ  lên  đó  hình  những  con  cua.  Ông  Nhân  lúc  nãy  được Mừng nhấc lên mặt đường, ngồi lặng trên xe, chưa thích nghi ngay được với sự bình yên vốn dĩ của ông bao năm nay đang quay về. Như tìm thấy một nơi chốn, một không gian, trống toang, trong lành, sung sướng quá, đến nỗi không biết phải làm gì với nó. Nhìn bốn người lếch thếch đi dần về cuối con dốc, những lọn tóc hung vàng của cô em dâu bay quẩn trong gió, cái váy nhung đen lấm tấm hoa trắng bay tạt về sau làm dáng em dâu thêm cao. Bên cạnh là tấm lưng ngay ngắn của thằng em trai, áo sơ mi  màu  đỏ  huyết  bầm.  Từ  bé,  nó  luôn  thích  mầu  máu  đông này. Ông Nhân phải tự lấy hai ngón tay bàn tay trái, cấu cấu, rồi cấu thật mạnh vào cánh tay phải của mình. Cấu mạnh. Cấu thật mạnh. Nước mắt trôi như trời mưa táp mặt. Một trưa gió bỗng lộng, cuốn cát bay mịt mù. 

Trong  những  cơn  mê  sảng  lảm  nhảm  Tâm  nói  với  Mừng  và  Sim,  họ  đọc  ra  được  điều  Tâm  muốn  về  ngôi  nhà  đang  xây  dang  dở.  Năm  năm  trôi  qua.  Tâm  bớt  hoang dại, điên loạn, hai bàn chân đi bén đất chắc chắn, đỡ được thân xác cong queo do cơn tai biến, cũng là lúc ông  Nhân  liệt  toàn  thân.  Chuyện  liệt  thêm  phần  trên  người mình, ông không thấy quan trọng mà tệ nhất lúc này là hai mắt hoàn toàn mờ đục. Luôn có một tấm vải dày, màu trắng ngả vàng giăng trước mặt. Ông cũng chia tay chiếc xe lăn chuyên dụng ngày xưa giúp ông ra được biển, ngó nghiêng chợ chiều. Giờ, ông nằm im trong căn phòng  gỗ,  hai  mắt  mở  to,  toàn  thân  xuội  lơ  như  không  xương,  không  máu  chảy.  Giường  kê  sát  cửa  sổ  mở.  Với  một đôi tình nhân, ngôi nhà này, cái giường này, khuôn cửa gỗ mở ra, bên ngoài bạt ngàn hoa, khi thì màu nghệ phủ dày, xen lẫn tím nhạt, khi thì vàng chóe, lẫn sắc trắng mong manh, quả là một thiên đường không có thật nơi trần  thế.  Những  con  chim  lông  mượt,  ức  đầy  vừa  nhảy  chuyền  cành,  vừa  kêu  chích  chích.  Tiếng  cú  rúc.  Tiếng  gió dạt dào thổi trên những tán cây. Sương mai đọng đầu cành lá thấp, đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm, lan tỏa mùi lá cây giập gẫy, mùi hoa dại ngai ngái và mùi không gian tinh  khôi.  Tâm  ngày  xưa,  đã  không  nhầm  khi  chọn  nơi  này  làm  chốn  thiên  đường  cho  hai  bố  con  ẩn  náu  phần  đời  còn  lại.  Một  đời  ông  Nhân  phiêu  dạt.  Một  đời  ông  Nhân sẽ sống rất lâu, nhưng không tung tẩy đây đó làm điều mình thích, phải ở để nuôi thằng con của ông, chứ đừng có kiểu lấy thêm vợ để kiếm người trông con cho ông tự do. Lời rủa năm nào của Túy đã hiệu nghiệm. Tâm ngày ấy, sau khi bỏ việc, bán nhà cùng bố về đây định cư, đã  tự  thề  trước  mộ  mẹ,  là  một  đời  không  dính  vào  đàn  bà. Trong sạch tử tế như mẹ, rồi cũng chết không nhắm mắt.  Không  tốt  đẹp,  đức  hạnh  như  dì  Túy,  đời  cũng  chẳng hay ho gì. Ai ngờ, cú ngã khi leo trèo sửa cái góc nhà làm Tâm thành điên dở. Bây giờ, Tâm tỉnh táo dần, cái phần não liệt năm nào thoi thóp sống lại, đủ cho một việc duy nhất là hoàn thiện lắt nhắt những góc nhỏ của ngôi nhà. Tuyệt nhiên, Tâm không nhớ là mình đang ở đâu, có người bố chết dần chết mòn, và những gì đã qua.

Con  của  Sim  và  Mừng  tên  Hợp  hơn  bốn  tuổi.  Nhà  này không gần trung tâm thành phố, lại là vùng du lịch đang  phát  triển,  nên  khách  thập  phương  đến,  đi,  dân  bản xứ chỉ quan tâm đến bán hàng và thu tiền. Ngôi nhà của ông Nhân nổi tiếng trong vùng, không phải vì mấy người  sống  ở  đấy,  mà  vì  kiểu  kiến  trúc  độc  đáo,  nhất  là  khi  tòa  tháp  xây  xong,  cứ  sáng  chiều,  hai  hồi  chuông  ngân dài. Tiếng chuông vang, sâu, âm chuông lan xa mãi. Tiếng  chuông  đúng  giờ,  ngày  mưa  bão  hay  nắng  hanh  hao.  Tiếng  chuông  như  lời  chào,  như  lời  nhắc  giờ,  như  tín hiệu của sự sống.

Chạy từ ngoài đường về, cu Hợp vừa hét vừa đập vào lưng Sim “Có khách có khách”. Nhà nuôi nhiều loại chim, yểng, sáo, vẹt, và nhiều con không biết thuộc chủng loại gì,  Mừng  đi  rừng  mang  về  do  chúng  bị  thương.  Con  nào khỏe, anh thả cho bay. Con nào què, mang về chăm nuôi.  Nhà  như  khu  nuôi  chim  vườn  thú.  Hợp  lớn  lên,  nói  ngắn  từng  câu  đúng  giọng  con  yểng  già  “Có  khách  có  khách”.  Yểng  già  đáp  lại  lời  Hợp,  nhảy  rối  rít  mừng  trên  cái  cành  khô.  Rồi  yểng  già  phi  thẳng  xuống,  nhảy  trước mặt Sim, mách. 

Ngoài  ngõ,  bốn  người  đi  vào.  Ba  đàn  ông,  một  đàn  bà.  Họ  mải  nhìn  nhà  bằng  con  mắt  thán  phục,  bất  ngờ  nên chân vấp. Tiếng xuýt xoa vì đau, lẫn trong tiếng ồ à. Khách có người làm công tác nghiên cứu địa chất, người bên  quy  hoạch.  Phía  bên  kia  núi,  đứng  ở  nhà  Sim  nhìn  thấy sắp tới được xây thành khu vui chơi, vị trí đắc địa, nằm  trên  cao,  lại  hướng  ra  biển.  Hai  nhà  đầu  tư  người  Canada  góp  vốn,  hợp  tác  với  một  doanh  nghiệp  trong  nước xây dựng, kinh doanh. Đoàn khảo sát làm việc lần cuối, trước khi bên xây dựng tiến hành phá núi, bạt rừng và thi công. Hai năm sau, nơi ấy sẽ là một quần thể vui chơi  giải  trí  đẹp  nhất  vùng  miền  Trung.  Chưa  kể  đến,  nếu phát triển nữa, sẽ có một sòng bạc, và sau nữa, một s â n   b ay.

Bốn  người  từ  uống  nước  lá  cây  giải  nhiệt  Sim  mời,  chuyển sang ăn nai khô do Mừng hun góc bếp, uống đến rượu  ngâm  tổng  hợp  từ  nhụy  các  loài  hoa.  Họ  không  nhấc  chân  ra  khỏi  khu  nhà  kéo  dài  vắt  vẻo  sườn  núi.  Những gì trong bản vẽ tay nguệch ngoạc của Tâm ngày ấy, giờ thành hiện thực. Bên nhà gỗ, cách một vườn hoa với  những  con  chim  không  nhốt  trong  lồng  mà  chẳng  bỏ  đi,  rồi  sang  bên  nhà  kính,  sau  đấy  đến  hồ  sen,  vườn  cây  thuốc.  Bốn  tổ  ong  góc  vườn,  mùi  mật  quyến  luyến  ngày  mưa.  Nhóm  khách  say,  no  bụng,  nằm  lăn  các  góc.  Cô  gái  duy  nhất  trong  đoàn  má  hồng,  tóc  đen  nhức  sổ  dài,  không  nhìn  thẳng  vào  mặt,  chỉ  nhìn  lên  trán  người  đối  diện  bằng  cặp  mắt  to,  con  ngươi  màu  xám  tro,  lạnh  và khô, đung đưa trên võng, ngắm nhìn thế núi, lẩm bẩm “Anh phải làm nhanh thống kê để em viết xong báo cáo về giống  cây  trước  khi  phá  núi”.  Một  người  nói  lại  “Sao  lúc nào ở miệng em cũng có từ phải? Chưa bao giờ anh thấy em không ra lệnh cho người khác phải thế này phải thế nọ. Không biết thằng nào nó chịu được em”. Cô gái cười miệng rộng răng trắng ngà, nhưng hai mắt vẫn khô ráo, không cười “Em cứ ra lệnh thế mà khối người chịu được  đấy”.  “Khó  chịu  vừa  thôi  cô,  hơn  băm  rồi,  không  định lấy chồng đẻ lấy đứa con à?”, “Điên mà lấy chồng đẻ con cho nó nặng thân. Em chỉ thích ở với chính cái thân em,  không  phải  lo  cho  ai,  nhẹ  xác,  muốn  đi  đâu  làm  gì  thoải mái”. Cô gái mắt ráo nói xong, cười phá lên. Tiếng cười  lan  vỡ  dài  trên  những  tán  cây,  chạy  về  phía  cuối  đường, chui sậu vào những khe núi xa. 

Tâm  và  Mừng  ở  biển  về.  Dạo  này  Tâm  thích  theo  Mừng đi tàu ra khơi buôn cá. Những con sóng làm Tâm tỉnh táo. Hai tay kéo lưới cùng Mừng, cơ bắp đã quay lại. Hai cái đùi cứng dần lên. Có duy nhất bộ nhớ là đi luôn không trở lại. Tâm tiếp nhận đời sống như trang giấy mới. Không  quá  khứ,  không  biết  cha  mình  là  cái  ông  quanh  năm  nằm  trong  cái  phòng  bên  rìa  núi  đầy  hoa.  Không  biết mình bao nhiêu tuổi. Tâm cười suốt ngày, ăn khỏe, uống rượu không say. Rảnh tay rảnh chân đi phá núi, làm vườn. Sim và cu Hợp chạy ra đón bố với bác Tâm, khệ nệ kéo  vào  một  con  cá  song,  dễ  đến  chục  cân.  Bốn  người  đang ngất ngây rượu ngon, bụng no, bừng tỉnh. Chủ đề về cá bắt đầu, và cuộc nhậu mới tiếp tục. 

Ngày phá đá, bạt rừng cũng đến. 

Từ sáng, những tiếng ầm ầm rung chuyển một vùng, đất  lung  lay  tận  ra  mép  biển.  Vài  tiếng  nổ  ban  đầu  còn  làm  ngập  ngừng  người  nghe,  sau  đó,  cả  vùng  quen  dần  nên  cuộc  sống  đâu  lại  vào  đấy.  Chuông  nhà  ông  Nhân  vẫn thỉnh đều, riêng biệt tách bạch khỏi những tạp âm, thong dong vang xa.

Đến ngày thứ sáu của công cuộc phá núi, thì tai nạn xảy ra. Cả nhà Sim đang ngồi bên ông Nhân. Hôm nay ông mệt bất thường. Sim đổ nước cháo cho ông thìa nào, nó trôi ngược ra thìa đấy. Có vẻ cơ thể ông không tiếp nhận bất  cứ  giọt  nước  nào  vào  trong  nữa.  Sim  và  Mừng  nhìn  nhau. Sau một thoáng, Sim đứng lên, đi xuống khu nhà kính, cẩn thận bắc ghế trèo lên lô tủ tường sát trần nhà, lôi  ra  một  cái  thùng  các  tông  vuông  vắn.  Ôm  cái  thùng  xuống nhà, đặt trước mặt Mừng. Mừng mở hộp. Một bộ com lê áo trắng, cravat, giầy đen... và nhiều đồ dùng cũ mới khác của ông Nhân được xếp cẩn thận. Một tờ giấy có  dòng  chữ:  “Những  việc  cần  làm  khi  tôi  chết.  Lưu  ý,  làm đúng trình tự, sẽ không bị rối, và quên”. Tất cả đều là chữ của ông Nhân. Những dòng chữ đều tăm tắp, đuôi chữ g hay đầu chữ h đều dài, nghiêng nghiêng đẹp như chữ viết bằng khen. “Quần áo mặc theo chỉ dẫn. Tất chân tất tay đi hai lớp cho không mất xương. Rượu lau xác tôi được hạ thổ góc vườn, chỗ có ba viên đá cuội đỏ. Lau xác xong, tranh thủ khi tôi chưa cứng hẳn, nhớ kéo thẳng cái chân liệt (nếu đến hôm chết, không biết có liệt thêm cái chân  kia  không,  nếu  chân  kia  cũng  liệt,  co  lên,  thì  phải  nắn  ngay  cả  hai).  Danh  sách  những  người  đến  viếng  lễ  tang  tôi:  toàn  bộ  người  dân  xung  quanh  khu  vực  xóm  núi,  nơi  tôi  đang  sinh  sống.  Ngoài  ra,  tôi  không  có  bà  con, họ hàng thân thích, không bạn bè, không cơ quan. Tiền  phúng  viếng  đề  nghị  không  nhận  của  ai,  vì  ở  đây  người dân nghèo. Ngôi nhà này, toàn quyền của con trai tôi là Thiện Tâm. Con trai tôi bị tai biến, tâm trí không bình thường, nên quyền kiểm soát, chăm sóc con trai tôi giao cho anh chị Mừng Sim. Nếu sau này, con trai đi theo tôi, anh chị Mừng Sim toàn quyền sử dụng ngôi nhà. Tái bút: cũng không biết có ai đến đòi chia chác hay đòi nhà, ví dụ cô Túy, thì anh Mừng chị Sim mở tiếp hộp sắt thứ hai tôi cất trong ngăn kéo tủ số 5. Đấy là bằng chứng để cô Túy không được hưởng bất cứ tài sản nào của cha con tôi đã để lại cho anh Mừng chị Sim...” Mừng đọc đến đâu, lưng gù gập xuống sát nền nhà đến đó. Bàn tay ông Nhân khua  khua  như  gọi.  Sim  vội  chồm  lên,  mắt  sáng  bừng  “Ông tỉnh rồi. Anh cho ông uống sữa đi”.

 Đúng lúc ông Nhân nuốt trôi được thìa sữa thì ngoài đường,  tiếng  la  hét,  đập  cửa  rầm  rầm  như  muốn  phá  nhà.  Mừng  nhìn  Sim,  rồi  đẩy  nhanh  cái  thùng  vào  gầm giường,  Sim  còn  kịp  nhìn  thấy  chồng  chùi  nước  mắt  loang một bên gò má. 

Ngoài cửa, khung cảnh hỗn loạn của một đám đông. Những  khuôn  mặt  quen,  những  khuôn  mặt  lạ  đều  thất  thần, hoảng loạn, mắt trợn ngược nhìn Mừng. Họ đang vừa khiêng, vừa giữ một người phụ nữ, tóc xổ tung, quẫy đạp  quằn  quại  như  muốn  vùng  chạy  khỏi  những  bàn  tay  chắc  nịch  giữ  chặt.  Giống  như  khiêng  một  con  lợn  to  khỏe  giãy  giụa  chống  lại  việc  sắp  bị  chọc  tiết.  Đoàn  người kéo vào khu giữa những căn nhà gỗ, nhà kính, ném đánh phạch người đàn bà rũ rượi điên loạn xuống cái sân đá đỏ. Phần vì mệt, phần vì nặng, phần vì ai cũng đang thất  kinh  hoảng  loạn  bởi  một  chuyện  gì  đó,  nên  việc  ném  người  đàn  bà  hơi  quá  tay  không  làm  ai  quan  tâm.  Họ  nằm  vật  ra  sân  nhà  Mừng,  tự  nhiên,  tan  nát.  Mừng  thấy, trong gần chục người la liệt nằm ngồi quanh người phụ nữ đang úp mặt xuống đất gào khóc, làm nhảm nói gì  không  nghe  rõ,  là  ba  người  trong  đoàn  khảo  sát  địa  chất, đã từng no say phè phỡn ở nhà anh mấy lần. Nhìn kỹ, thì người phụ nữ bị ném như ném con lợn cả tạ xuống đất kia chính là cô nghiên cứu sinh vật học duyên dáng luôn bắt người khác phải làm theo mình không thích có chồng đẻ con. Mừng nhận ra, vì mái tóc cô xõa đầy nền đất,  hai  cánh  tay  trần  trắng  hồng,  dài  thẳng  thượt.  Mái  tóc này Sim và Mừng đã ngắm hàng giờ, cô gái còn dạy cách chải đầu làm sao cho tóc không rụng, Sim làm theo, quả nhiên tóc bớt rơi rụng thật. Một người trong nhóm ba người quen, nói khi Sim chạy ra, hoảng hốt nhìn “Em cho  mọi  người  uống  nước  đi.  Khát  quá”.  Sim  gật,  quay  người chạy xuống nhà dưới. Mừng đến ngồi bên cô gái, đang  đập  chân  xuống  nền  gạch,  nắm  lấy  bên  vai  đang  giật  lên  đùng  đùng  của  cô,  dằn  mạnh  xuống.  Lật  ngửa  người cô, Mừng hét vội “Ai lấy cho tôi cái thìa không cắn vào  lưỡi  bây  giờ”.  Có  bàn  tay  đưa  cái  thìa  vào  và  Mừng  chặn  ngang  miệng  cô  gái.  Giữ  chặt  chân  tay  lại,  không  cho giẫy nữa. 

Mọi  người  răm  rắp  nghe  lệnh  Mừng.  Sim  quỳ  bên  cạnh,  lấy  nước  từ  chiếc  khăn  mặt,  vắt  nhẹ  vào  miệng  cô gái. Cô bớt giẫy giụa, gào thét. Mềm dần người. Sim mang  một  cốc  nước  nâu  sánh  như  mật,  mùi  khen  khét  hăng  hăng,  lấy  cái  thìa  nhỏ,  xúc  chút  nước  quánh  đặc,  đặt lên môi bầm giập của cô gái, cho giọt mật chảy từ từ vào  lưỡi,  khoảng  năm  phút  sau,  cô  nằm  im,  ngực  phập  phồng  hơi  thở  đều.  Mọi  người  nín  thở,  rồi  cùng  vật  ra  đất.  Người  già  nhất  trong  nhóm,  đưa  cho  Sim  cái  ba  lô  to, giọng đứt quãng, khản đặc “Đây là hai bộ cốt, xương không đủ vì gẫy vụn rồi. Hai cái đầu lâu cũng trong này. Lạ lắm, theo sự hiểu của tôi, thì hai người này khá nhiều tuổi, hồi sống dùng kháng sinh nhiều nên xương rỗ trắng hết. Khi chết, hai cánh tay ngoắc vào nhau như thể họ rủ nhau tự tử. Chẳng nhẽ, tuổi đấy lại tự tử vì tình. Nhờ gia đình  làm  cái  lễ,  kiếm  chỗ  đất  rừng  nào,  làm  cho  họ  hai cái mộ. Không biết thì thôi, chứ xương cốt họ rơi xuống đầu  mình,  mình  cũng  thương  lấy  họ  cô  ạ”.  Sim  hỏi,  khi  Mừng mở cái ba lô, lồng tay vào cái túi ni lông, lôi những khúc xương chân, xương tay, rồi hai cái đầu lâu. Sau cùng là một con mắt. Vẫn nguyên như ngày nào, to, tròn, hàng mi có mờ đi, không đen như trước. Con ngươi màu xám tro, long lanh xoáy sâu như có luồng điện nhìn chăm chú người đối diện. Sim ngoảnh mặt đi. Ọe mấy cái. Rồi cô quay  lại,  nhìn  sâu  vào  miếng  vải  Mừng  lôi  ra  sau  cùng.  Mảnh  vải  nhung,  hoa  trắng  nhỏ.  Đấy  là  mảnh  váy  của  Cú mèo vợ. Một cái tay áo huyết đỏ sẫm. Mảnh áo của cú mèo chồng. “Chúng tôi cố hết sức, chỉ nhặt được có ngần ấy xương thôi. Không biết từ đâu rơi ra. Theo nhận định,  thì  hai  cái  xác  này  mắc  trên  ngọn  cây  rất  cao.  Khi  cưa gốc, xác rơi xuống anh chị ạ. Mọi người đoán là họ phải leo lên nơi rất cao rồi buông mình xuống và mắc ở một ngọn cây. Họ chết cũng đến năm năm rồi chứ không mới đâu”.

Đêm có trăng.

Mùa  hanh  hao  nên  mây  ít,  trời  cao  vòm  rộng  mênh  mông.  Gió  núi  se  lạnh.  Nhóm  người  địa  chất  ở  lại  nhà  Sim  Mừng.  Cháo  gà,  tôm  hấp,  rượu  hoa  rừng.  Họ  nằm  ngồi la liệt, thân quen. Anh Tâm tíu tít cười khua tay múa chân  khoe  những  khung  gỗ  tiện  bóng  loáng,  rồi  chạm  khắc những con giống nho nhỏ. Trông chẳng biết con gì, cua  hay  tôm,  gà  hay  chó  lẫn  lộn,  nhưng  mà  đẹp.  Cô  gái  ngủ thanh thản trên giường vợ chồng Mừng. Ông Nhân thế nào lại uống được sữa, hơi thở đều, mặt thong dong mắt nhắm hờ, hai gò má có sắc hồng, thỉnh thoảng cười vu vơ nằm im trong giai điệu tình ca Nga nhỏ đủ nghe. Cái thùng đựng đồ nghề, di chúc của ông vẫn dưới gầm giường. Chuyện cô gái giẫy đành đạch sùi bọt mép làm gián  đoạn  dòng  nước  mắt  của  Mừng,  khi  mở  cái  thùng  của ông Nhân chuẩn bị từ lâu, dặn vợ chồng Mừng “Khi nào tôi hấp hối, hai người mở ra, tôi đi đến đâu, hai người làm theo chỉ dẫn đến đấy”.

Ngày hôm sau. Đoàn địa chất lên đường vào chiều tối, sau bữa cơm rau rừng, cá kho thịt muối. Người già nhất đã  bàn  giao  hai  cái  cốt  cho  Mừng  và  Sim,  hỏi  Sim  cho  Mây uống cái nước thánh gì mà cô ấy chuyển từ điên loạn sang trầm tư thế. Sim cười, không ra đùa không ra thật, bảo  “Nước  của  rừng  bác  ạ.  Người  xấu  uống  như  uống  thuốc  độc,  chết  không  kịp  nhắm  mắt.  Người  tốt  uống,  sắp chết sống lại”. Ông già cười, bảo cô xin rừng cho tôi một ít, cất trong nhà, đứa nào mất dạy khốn nạn, tôi đổ vào  mồm  nó”.  Tất  cả  cùng  cười  hớ  hớ  rồi  đi.  Mây  thôi  gào thét, nhưng chậm chạp, ngơ ngác. Hai mắt mở to, ráo hoảnh, nhìn hút về một nơi xa. Không cười, không nói, lặng lẽ ngồi như hồi sinh sau một chuyến đi dài vào nơi tệ hơn cái chết. Mây lúc này vô tri vô giác, giống anh Tâm hôm ngã đập đầu xuống sân gạch, sau cơn hôn mê, thành người bảng lảng sương khói. Hôm ấy, những người phá núi, cắt cây đi trước mở đường, đoàn khảo sát của Mây đi sau. Người lấy mẫu đất, người ghi chép hiện trường. Mây tổng hợp số liệu về địa hình nguyên thủy của nơi mà sau này sẽ thành một bãi đất bằng phẳng, dấu vết của rừng chỉ còn trong quá khứ, qua những lời kể, hay vài bản báo cáo cất kho. Đang đi, thì bộp. Một vật khá nặng, to bằng trái bưởi, cứng đanh bổ thẳng vào trán. Mây choáng, ngã ngửa  ngồi  bệt  xuống  lớp  cành  cây  nhỏ,  lá  cây  còn  tươi,  ôm  lấy  trán,  chỗ  bị  vật  cứng  rơi  từ  trên  cao  xuống.  Hét  lên.  Mấy  người  xung  quanh  quay  sang,  thấy  thế,  cười  “Có lộc rồi. Xem quả gì rơi mà mạnh thế?” Cái quả mà mọi người nói văng ra cách đấy vài mét. Một anh đạp lá, ra nhặt rồi rú to “Ôi giời ơi, đầu lâu”. Tất cả hoảng loạn, không ai bảo ai, cùng ngước nhìn lên trời. Chếch đó một đoạn,  những  chiếc  máy  cưa  cây  vẫn  đang  rít  lên.  Tiếng  cây  đổ.  Tiếng  người  hét  nhau  chuyển  hướng  cưa,  ầm  ĩ  những âm thanh hỗn loạn. Mây thất sắc, mặt tái nhợt, lắp bắp  “Sao  lại  đầu  lâu?  Đầu  lâu  con  gì?”,  “Đầu  lâu  người”,  “Cái  gì?”  Chỉ  kịp  hỏi  lại  rồi  rú  lên,  hai  tay  chà  xát  như  điên  dại  lên  chỗ  cái  đầu  lâu  người  choảng  vào  Mây  vài  phút  trước.  Người  đàn  ông  trót  vồ  lấy  cái  đầu  lâu,  ném  vội xuống bãi lá dày xanh mướt, quay đi, lấy cái máy ảnh, chụp  liên  tục  các  góc  hiện  trường.  Một  người  lấy  túi  ni  lông, hót cái đầu lâu vào, buộc lại, đặt ra một góc. Tiếng cưa  máy  vẫn  rít  mạnh  phía  trước.  Tiếng  mìn  phá  đá  nổ  đánh ầm. Nhát một. Tiếng đá vỡ âm âm. Bộp. Một quả gì  cứng  thứ  hai,  nhè  giữa  mặt  Mây  choảng  mạnh.  Mây  chỉ kịp ối một tiếng, ngã vật. Lần này thì không chỉ đau, mà máu trên mặt tóe ra. Những tiếng gọi băng bông cấp cứu, hô nhau khiêng Mây nằm ra bãi lá phẳng. Tiếng hét lệnh ra khỏi đây ngay. Tiếng một người thảng thốt “Hay là  mình  phá  rừng,  bọn  thú  nhặt  đầu  lâu  ném  đuổi”.  Có  người  ngơ  ngác  nhìn  lên  trời  cao,  phán  đoán  là  nếu  bị  ném,  thì  người  ném  nấp  ở  đâu,  chẳng  nhẽ  tàng  hình?  Người  chửi  thề,  nói  bố  ai  biết  được,  cây  cối  súc  vật  nó  đang  yên,  vào  phá  nó,  nó  choảng  cho  biết  đâu  mà  lần.  Người lại cãi “Sao nó không ném ai, cứ nhè cái Mây mà ném?”  Mây  đang  gào  rú,  hoảng  loạn.  Bình  thường,  cô  cao  và  gầy,  trông  thanh  mảnh  thong  dong,  thế  mà  bây  giờ,  khiêng  Mây  ra  khỏi  đám  lá  cây,  ba  người  chật  vật.  Điên dại, tóc xõa tung, mồm ngoạc ra gào, chân tay giẫy đạp,  vệt  máu  loang  trên  khuôn  mặt  biến  dạng.  Cái  đầu  lâu thứ hai to, dài hơn cái thứ nhất, chắc khi lao vào mặt Mây, phải do một lực rất lớn mới làm rách toạc bên má, kéo dài sang sống mũi. La hét, vùng vẫy như trúng thuốc làm điên, Mây khác hẳn Mây lạnh lùng vô cảm trước đấy vài phút. Mùi lá cây giập vỡ loang trong không gian. Đột nhiên. Mây im bặt, ú ớ. Mọi người đang ghìm giữ không cho cô quẫy đạp, và thu xếp đồ nghề rời khỏi đây, quay sang nhìn, bất ngờ. Mắt trợn ngược, miệng há hoác, tay Mây  khua  khua  rồi  lại  chỉ  vào  miệng  mình  như  muốn  nói, có cái gì trong miệng tôi, lấy ngay ra đi. Có vẻ như Mây  tắc  thở  đến  nơi  vì  một  vật  to  trong  như  quả  mận  Hậu nằm trọn trong miệng, mặt cô chuyển từ trắng xanh sang thâm, máu vẫn rỉ ra từ vết rách bên má. Một người ngồi  thụp  xuống,  bóp  chặt  hai  bên  cằm,  thò  một  ngón  tay  vào  cạy  cái  quả  tròn  tròn,  nhưng  không  lôi  ra  được  vì nó lọt thỏm trong miệng, càng lúc càng tụt sâu vào cổ họng.  Mây  thở  dốc,  tắc  nghẹn.  Mặt  tím  bầm.  Có  tiếng  người hét “Dựng nó ngồi lên, đập mạnh vào lưng, nhanh không vào sâu là chết ngay đấy. Nó tắc thở đến nơi rồi”. Mây  ngay  lập  tức  được  xốc  thẳng  ngồi  lên,  và  bàn  tay  người đàn ông xòe năm ngón, đập một phát, dứt khoát vào dưới gáy. Phát thứ hai. Mây hộc lên, rướn người, mắt trợn ngược đầy nước. Phát thứ ba. Bay vèo ra khỏi miệng là cái mắt người mở to, xám xanh hút hồn người đối diện. 

Mây đổ gục xuống, run lên bần bật.

Một đêm. Sim xoa bụng, trong ấy có đứa bé thứ hai, em  thằng  Hợp  sau  này,  rồi  nhìn  sâu  vào  bóng  tối  của  rừng,  vang  về  tiếng  cú  rúc  dài.  Mừng  gật  gù  “Đã  quên  chuyện vợ chồng Cú mèo, tưởng xong, ai ngờ, xương cốt lại quay về đúng nhà mình. Vẫn phải làm cho hai cái mộ, cứ  như  hồn  ma  chúng  bắt  đền  ấy”.  Sim  ngồi  lên,  nhìn  sâu vào Mừng, mặt như triết gia “Thảo nào, mấy lần nhìn thẳng vào Cú mèo vợ, đã thấy mắt mụ ấy nhìn em không giống mắt người bình thường. Mụ già gần bảy mươi, da nhăn nheo, sao cái mắt lại trẻ đẹp, trong veo thế. Trong khi mắt bên kia thì chết hẳn, đục mờ. Mấy lần tức chuyện gì,  mụ  ấy  cứ  lấy  tay  xoa  xoa,  giữ  giữ  rồi  ôm  chặt  lấy  cái  mắt đẹp.

 Bây giờ mới hiểu, không giữ, nó chả bắn vọt ra ngoài”. Mừng tợp ngụm rượu thơm ngọt nồng trong hơi mưa rừng khuya. Sim lại nói: “Đã mất công làm một mắt giả, sao không làm nốt mắt bên kia nhỉ?” Mừng thôi cười, thở  hắt  “Vợ  chồng  Cú  mèo  có  một  đứa  con  mới  chớm  nghiện đem tống luôn vào trại, viết đơn từ con khỏi tốn tiền nuôi. Lặn lội từ bên kia thế giới về đây tìm anh ruột đòi  tí  tiền  bán  nhà.  Chẳng  gì  bằng  tiền.  Làm  được  cái  mắt giả như thật thế là phải nghiến răng chi tiền lắm rồi.” Sim gật gù, tâm trạng đồng cảm “Đúng là chẳng cần làm hai con mắt thật. Mới có một mà soi kỹ hơn người đủ hai, cần  gì  mắt  nữa  cho  phí  tiền”.  Mừng  khua  khua  tay,  như  xua đi tia mắt xám xanh của Cú mèo vợ, đưa chén rượu sóng  sánh  vào  miệng  vợ,  gật  đầu.  Sim  nhấp  một  ngụm  nhỏ, đủ để dòng chất lỏng đặc sệt hương hoa thấm đẫm đôi môi rồi chảy lan khắp cơ thể. Chỉ còn tiếng rung khẽ của các cánh hoa rừng.

Tháng 5-2010 

« Lùi
Tiến »