Điện thoại reo inh ỏi.
Cố mở đôi mắt trĩu nặng, Morisu Kyoichi liếc nhìn đồng hồ đặt bên gối: 8 giờ sáng.
Cậu uể oải nhấc mình, với lấy ống nghe.
“A lô! Tôi Morisu đây… gì thế? Sao cơ ạ? Nói lại cháu nghe? Thập Giác Quán trên Giác Đảo bị cháy. Chắc chứ ạ?” Morisu gạt chăn sang bên, nắm chặt ống nghe:
“Nhưng còn mọi người thì sao?… À.” Cậu gật đầu, cả người bủn rủn. “… À! Đến để… Vâng! Hiểu rồi, cháu đến ngay đây ạ. Cháu cảm ơn.”
Đặt ống nghe xuống, đã hoàn toàn tỉnh táo, Morisu châm điếu thuốc, rít sâu một hơi và trấn tĩnh trở lại.
Hút xong, cậu lại châm điếu thứ hai. Rồi nhấc ống nghe lên.
“Kawaminami phải không? Tôi Morisu đây.”
“Sao thế? Sớm thế này đã gọi điện.” Tiếng Kawaminami còn ngái ngủ từ đầu dây bên kia.
“Có một tin xấu: Thập Giác Quán đã bị thiêu rụi!”
“Gì… gì cơ?”
“Mọi người đều chết hết!”
“Không thể thế được? Làm sao… Không phải cậu đang đùa chứ? Mai mới là ngày 1 tháng Tư mà.”
“Đùa thì đã tốt. Tôi vừa nhận được điện thoại.”
“Nhưng…”
“Bây giờ tôi đi quận S, cậu đến được chứ? Có thể liên lạc anh Shimada Kiyoshi không?”
“Được!”
“Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó. Mọi người liên quan sẽ tập hợp ở phòng họp của hội ngư nghiệp gần cảng. Được chứ?”
“OK! Bây giờ tôi đi luôn.”
❆❆❆
Giác Đảo, 11 giờ 30 phút thứ Hai, ngày 31 tháng Ba.
Đám đông nhộn nhạo.
Thập Giác Quán vẫn đang bốc khói, cả khu nhà trông như bộ xương của con thú khổng lồ.
Bầu trời sâu thẳm không một gợn mây, mặt biển lấp lánh, gió dịu dàng. Khung cảnh sáng tươi bên ngoài và tình trạng thê thảm trên đảo là hai thái cực, khiến người ta không khỏi ngậm ngùi.
“Báo cáo sếp, người nhà nạn nhân đều đã tập trung tại quận S.” Một sĩ quan cảnh sát trẻ tuổi đang gọi vào máy bộ đàm.
Đầu dây bên kia là một người đàn ông trung niên cao lớn, cầm khăn tay bịt mũi, lớn tiếng trả lời, “Được! Đưa họ qua đảo. Báo tôi ngay khi họ tới. Đừng để họ tới hiện trường.”
Rồi ông quay lại, tiếp tục cuộc nói chuyện với tay pháp y đang lúi húi bên các thi thể.
“Người này thì sao?”
Không khí ngột ngạt, đặc sệt mùi tanh tưởi.
“Là nam giới.” Anh pháp y trả lời phía sau chiếc mặt nạ lớn. “Vóc người nhỏ bé. Có vết thương nặng sau gáy, do bị vật nặng đập vào.”
“Hừm.” Viên thanh tra chán nản gật đầu rồi quay mặt đi.
“Này, bên đó thế nào rồi?” Ông hét lớn, rảo bước về phía một cái xác khác, nằm giữa đống gạch ngói.
“Cũng là nam giới. Có lẽ lửa bắt nguồn từ đây. Thi thể này bị tưới dầu hỏa, có thể là tự xả dầu vào mình.”
“Vậy là tự sát?”
“Còn phải xem xét thêm các yếu tố khác. Nhưng khả năng này khá lớn.”
Ông trung niên cau mày, rảo bước ra khỏi hiện trường. Một cảnh sát chạy theo hỏi, “Bây giờ chuyển xác ra được chưa ạ?”
“Chờ người nhà họ đến đã,” ông đáp lại ngay lập tức. “Phải cẩn thận khi chuyển thi thể, đừng để các vật chứng tách ra, sẽ khó phân biệt danh tính, nhận dạng.”
Ông bước nhanh theo chiều gió.
“Chẳng thể nuốt trôi bữa trưa giữa cái cảnh tàn thây man rợ này!” Ông lẩm bẩm, bỏ chiếc khăn tay bịt mũi ra, cố hít chút không khí trong lành từ biển.
❆❆❆
Mặt biển sáng lấp lóa phía sau tấm mành che xám xịt, lạnh lẽo.
Cậu đang ngồi trong một căn phòng, trống trải và ảm đạm.
Phòng họp của hội ngư nghiệp quận S.
Mấy bộ bàn ghế gấp kê lộn xộn. Rải rác vài nhóm người lo lắng nhìn nhau, thì thầm khe khẽ.
Morisu ngồi một mình bên cửa sổ. Trước mặt cậu là chiếc gạt tàn xấu xí đựng đầy đầu mẩu thuốc lá.
Hỏa hoạn ở Thập Giác Quán, Giác Đảo.
Tim cậu đập thình thịch.
Tất cả đều bỏ mạng.
Gần 1 giờ chiều, Kawaminami và Shimada mới đến. Thấy Morisu, cả hai lập tức bước lại.
“Tình hình trên đảo thế nào rồi?” Kawaminami vào luôn vấn đề.
“Tôi chưa biết chi tiết. Người nhà các nạn nhân vừa đi thuyền lên đảo để nhận diện thi thể.”
“Mọi người đều chết thật sao?”
“Ừ. Thập Giác Quán bị thiêu rụi hoàn toàn, họ tìm thấy thi thể của tất cả dưới đống tro tàn.”
Kawaminami đứng ngây người bất lực, hai vai rũ xuống.
“Có kẻ phóng hỏa? Hay chỉ là tai nạn?”
“Không rõ nữa.”
Shimada bước lại gần cửa sổ, nhìn ra ngoài qua tấm mành che.
Kawaminami kéo ghế, ngồi xuống bên Morisu, “Cậu đã nói với họ về chuyện bức thư chưa?”
“Chưa. Nhưng tôi định báo cho cảnh sát biết, nên tôi có đem theo đây.”
“Được rồi.”
Hai người bối rối nhìn nhau.
“Chúng ta đã dính bẫy.” Shimada lẩm bẩm.
Morisu và Kawaminami cùng ngạc nhiên ngoảnh sang.
Shimada quả quyết, “Không phải tai nạn. Là giết người. Là trả thù.”
Vài người trong phòng liếc về phía họ. Shimada hạ giọng thì thầm, “Ở đây không tiện nói. Chúng ta ra ngoài thì hơn.”
Morisu và Kawaminami lặng lẽ gật đầu, từ từ đứng lên.
“… Nghe đâu có vài cái xác là do bị giết.”
44
Cả ba đi về phía biển.
Họ leo xuống chân đê và ngồi xuống cạnh nhau.
Khác hẳn với tâm trạng của họ lúc này, mặt biển thanh bình êm ả, tắm trong nắng vàng rực rỡ.
“Vậy là mọi người đều đã chết.” Kawaminami vòng hai cánh tay run run quanh đầu gối. “Tôi đúng là đồ ngu.”
“Conan.” Shimada nghiêm giọng, lắc đầu buồn bã. “Chúng ta đã đi khắp nơi nghe ngóng thông tin, cuối cùng hoàn toàn vô ích. Ba ngày trước còn đến cảng này. Lúc đó ít ra tôi nên nhắc họ một câu.”
“Không phải lỗi của cậu đâu.” Shimada xoa cằm, như thể tự nói với chính mình. “Có bao nhiêu người coi bức thư đó là thật và chạy nháo nhào như chúng ta chứ? Thậm chí nếu có báo cảnh sát, họ cũng sẽ nói chúng ta đang nghiêm trọng hóa vấn đề và mặc kệ mà thôi.”
“Tôi không biết nữa…”
“Tôi vẫn luôn nói Nakamura Seiji còn sống, hoàn toàn nghiêm túc, đám sinh viên trên đảo đang gặp nguy hiểm. Nhưng chỉ có thế. Chẳng thể vượt biển lên đảo chỉ vì một suy đoán, không có lấy tí ti bằng chứng xác thực chuyện mọi người có thể bị giết.”
“Anh Shimada.” Morisu ngắt lời. “Nếu đúng là họ đều bị giết, có phải nghĩa là ông Seiji còn sống không?”
“Rất khó khẳng định.” Shimada lảng tránh. “Nhưng còn ai khác có thể là hung thủ chứ?”
“Điều này…”
“Anh Shimada, anh giải thích như thế nào về những bức thư dưới danh nghĩa ông Nakamura Seiji? Liệu chúng có liên quan đến vụ việc trên Giác Đảo không?” Kawaminami hỏi.
Shimada cau có, “Xét đến những gì vừa xảy ra, ta chỉ có thể nhận định như vậy.”
“Liệu có phải cùng một người?”
“Có lẽ thế.”
“Những thư đó là sự cảnh báo chăng?”
“Tôi không nghĩ là cảnh báo. Các bức thư được gửi đến sau khi họ lên đảo. Hẳn kẻ sát nhân có mục đích khác.”
“Ví dụ như?”
“Conan, lần đầu chúng ta gặp nhau, cậu đã phân tích thư đó có ba ý nghĩa, còn nhớ chứ?”
“Vâng. Tố cáo, đe dọa và gợi nhắc đến vụ án năm ngoái.”
“Đúng vậy.” Shimada uể oải nhìn ra biển. “Trên cơ sở này, chúng ta bắt đầu nghiên cứu lại sự kiện năm ngoái, và tìm ra sự thật. Hành động này nằm ngoài tính toán của hung thủ, chắc chắn hắn không ngờ chúng ta lại truy tìm tận gốc tận rễ. Nên tôi nghĩ, ý đồ thật sự của hung thủ, một là tố cáo tội lỗi của các cậu, hai là khiến chúng ta có cảm giác ông Nakamura Seiji vẫn còn sống.”
“Nakamura Seiji?”
“Bằng việc gửi thư với danh nghĩa Seiji, hắn gieo cho chúng ta suy nghĩ ông ấy vẫn còn sống. Từ đó biến Seiji thành kẻ giơ đầu chịu báng.”
“Nói vậy tức là anh đang nghi ngờ…”
“Nakamura Kojiro?” Morisu thận trọng hỏi. “Chúng ta đã biết Nakamura Chiori là con gái ông ấy nên kẻ có động cơ giết các sinh viên kia không phải Seiji mà là Kojiro.”
“Về động cơ, chú Kojiro đáng nghi nhất. Nhưng…” Kawaminami liếc nhìn Shimada. “… chú ấy vẫn luôn ở Beppu.”
“Conan, cậu còn nhớ cậu thanh niên đó nói gì không?”
“Ai cơ?”
“Con trai người ngư dân đã chở mấy sinh viên hội nghiên cứu đến Giác Đảo ấy.”
“À, vâng.”
“Cậu ta nói nếu có thuyền lắp động cơ thì đi đi về về giữa đất liền và Giác Đảo chẳng khó khăn gì. Cậu có chắc anh Ko không làm vậy không?”
“Ồ.”
“Anh ấy nói mấy hôm nay bận viết bài nên đóng cửa không tiếp khách, không nghe điện. Nhưng liệu đó có phải là sự thật?” Shimada khẽ gật đầu, vẫn nhìn ra biển. “Là một người bạn, rất tiếc phải nói tôi không thể không nghi ngờ anh Ko. Mất cô con gái - sợi dây liên hệ duy nhất giữa anh và người tình bị sát hại tàn khốc, mà thủ phạm lại chính là ông anh trai. Anh Ko có thừa động cơ gây án! Anh ấy cũng từng là chủ nhân Thập Giác Quán, không khó để biết những kẻ liên quan đến cái chết của Chiori sắp lên đảo. Anh ấy bèn viết mấy lá thư đó để trút hận, để các cậu ngỡ Seiji còn sống, từ đó nghi ngờ ông ta. Anh Ko còn gửi chính mình một lá thư để sắm vai người bị hại.”
Cả ba người trầm ngâm nhìn ra biển.
“Đúng vậy,” Morisu uể oải nói, phá tan sự im lặng. “Đó là người duy nhất, có động cơ giết họ, trên hòn đảo chứ không phải nơi nào khác. Nakamura Kojiro là nghi can số một. Nhưng, nói cho cùng, vẫn chỉ là suy đoán mà thôi, anh Shimada ạ!”
“Tôi biết, Morisu.” Shimada mỉa mai chính mình. “Chỉ là suy đoán của tôi. Không bằng chứng, và tôi cũng chẳng định tìm hay báo cho cảnh sát.”
Thấy hai con thuyền xuất hiện từ sau mũi J, Shimada đứng lên.
“Thuyền cảnh sát. Họ đang trở về. Ta quay lại thôi.”
45
“Ba người kia là ai?” Viên thanh tra hỏi anh sĩ quan bên cạnh. Họ vừa từ hiện trường vụ án trở về.
Chủ nhân hiện tại của Giác Đảo, ông Tatsumi Masaaki, đã cho biết khách viếng thăm Thập Giác Quán mấy ngày này là sinh viên đại học K. Họ đều là bạn của cháu ông nên ông đồng ý cho họ lên chơi đảo một tuần kể từ thứ Tư vừa rồi.
Dựa vào danh sách tên ông đưa và sự hỗ trợ của nhà trường, cảnh sát đã liên hệ với người nhà nạn nhân. Trong đó có vài sinh viên quê ở tỉnh khác, thuê trọ trong thành phố nên không phải mọi gia đình đều có mặt. Tuy nhiên, nhờ công tác giám định, họ đã cơ bản nhận diện được các thi thể. Cảnh sát tiến hành thẩm vấn người nhà nạn nhân, nhưng chỉ thu được rất ít thông tin…
“Ba người nào ạ?”
Anh sĩ quan hỏi lại viên thanh tra trung niên, ông ta chỉ tay về phía cửa sổ, “Ba người kia kìa.”
“À, họ là bạn của nhóm sinh viên đã chết. Trưa nay họ đến để hỏi thăm tình hình.”
“Tôi hiểu rồi.” Viên thanh tra nghển cái cổ dài ngoằng. Hai thanh niên ngồi tựa cửa sổ đang nói chuyện với nhau. Một người đàn ông nữa, chừng ngoài ba mươi, cao lêu nghêu, đứng bên cạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, quay lưng về phía cảnh sát.
Viên thanh tra đút tay vào túi áo khoác, bước lại gần ba người họ.
“Làm phiền nhé, các cậu ở cùng nhóm với các sinh viên đã chết à?”
Hai thanh niên vội ngẩng mặt lên.
“Tôi là cảnh sát. Tôi đang…”
“Anh vất vả quá…” Người đàn ông cao gầy ngoảnh lại, tặc lưỡi nói.
“Quả nhiên là chú! Nhìn sau lưng, tôi cứ thấy quen quen.”
“Trùng hợp quá! Dù em vẫn hy vọng anh sẽ điều tra vụ này.”
“Anh Shimada, các vị quen nhau à?” Một trong hai thanh niên ngạc nhiên hỏi.
“Tôi đã nói rồi mà, Conan, tôi biết vài người trong giới cảnh sát, phải không nhỉ? Xin giới thiệu: đây là thanh tra Shimada Osamu ở phòng điều tra của công an quận.”
“Shimada? Hai vị là…”
“Cậu đoán đúng đấy, đây là anh trai tôi.”
“À.”
Thanh tra Shimada ho mạnh một tiếng, liếc nhìn khuôn mặt thờ ơ của cậu em trai vốn hoàn toàn đối lập về tính cách với mình.
“Sao chú lại đến đây?”
“Em gặp hai cậu này tuần trước vì vài lý do đột xuất. Chuyện dài lắm. Mà thôi, cũng không quan trọng.” Shimada Kiyoshi quay sang hai cậu thanh niên. “Đây là Morisu ở hội nghiên cứu tiểu thuyết trinh thám đại học K, còn đây là Kawaminami, nguyên hội viên.”
“Hừm.” Thanh tra Shimada bối rối quay lại phía hai người, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó và nghiêm nghị nói. “Tôi là Shimada. Thật thú vị khi có thể tập hợp những người yêu trinh thám, kiểu tiểu thuyết điều tra nhỉ? Một hội nghiên cứu à? Hồi trẻ, tôi cũng đọc rất nhiều truyện trinh thám. Hoạt động chủ yếu của hội là gì vậy?”
“Cùng đọc và nghiên cứu tiểu thuyết trinh thám, và tác phẩm của các thành viên,” Morisu nói. Cùng lúc đó, một cảnh sát mặc thường phục bước tới, đưa cho viên thanh tra một bản báo cáo. Ông búng nhẹ vào tờ giấy và gật đầu.
“Biên bản khám nghiệm tử thi.” Ông ta giải thích với Kawaminami và Morisu. “Đây chỉ là sơ lược, bản chi tiết sẽ được lập sau.”
“Ông có thể hé lộ vài điều không?” Kawaminami hỏi. “Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao họ lại chết hết? Dù là chút ít thôi cũng được.”
Viên thanh tra liếc nhìn em mình, mím môi nói:
“Đằng nào thì gã này cũng sẽ đến và truy hỏi tôi, tôi nên tự mình nói với các cậu thì hơn.”
“Cảm ơn ông.”
“Các thi thể đều rất thê thảm đáng sợ, có lẽ đều bị sát hại và chết trước vụ hỏa hoạn. Ngoại trừ một thi thể. Cậu ta tự tưới dầu lên người rồi phóng hỏa. Lửa bắt đầu từ chính phòng ấy. Kết luận luôn thì e quá sớm, nhưng có lẽ người này đã giết bạn mình rồi tự sát. Tên cậu ta là…” Thanh tra Shimada nhìn tờ biên bản trong tay. “Matsuura Junya. Chắc hai cậu cũng quen cậu ta?”
Morisu và Kawaminami thở hắt ra và gật đầu.
“Có đúng là tự sát không?” Shimada Kiyoshi nghi ngờ hỏi.
Vị thanh tra nhăn mũi, quắc mắt nhìn em mình.
“Tôi đã nói là chưa thể khẳng định! Còn cần chờ báo cáo chi tiết về nguyên nhân cái chết của các nạn nhân.” Ông quay lại phía hai thanh niên. “Các cậu có thể cho tôi biết Matsuura Junya là người như thế nào không?”
“Người như thế nào ư?” Morisu đáp. “Tháng Tư năm nay cậu ấy sẽ học lên năm thứ tư khoa Luật. Matsuura Junya thông minh, học giỏi, rất có tài ăn nói, nhưng hơi khác người một chút.”
“Cảm ơn cậu. Thêm một câu nữa, Morisu.”
“Vâng?”
“Chuyến đi này là một kiểu cắm trại do câu lạc bộ của cậu tổ chức phải không?”
“Nói là cắm trại cũng đúng. Nhưng không phải hoạt động chính thức của hội nghiên cứu.”
“Có vẻ như mấy người này đặc biệt thân nhau?”
“Phải. À, vâng. Họ khá gắn bó, tôi nghĩ vậy.”
Anh cảnh sát trẻ lúc nãy lại bước vào, nói thầm mấy câu với thanh tra Shimada.
“Được! Hiểu rồi.”
Viên thanh tra thọc hai tay vào túi áo khoác, từ từ đứng dậy, “Tôi bận một chút. Nhưng ít hôm nữa sẽ triệu tập toàn thể thành viên hội nghiên cứu để tìm hiểu kĩ. Kawaminami, cậu từng tham gia hội, nếu rỗi rãi thì cũng nên có mặt nhé!”
“Vâng,” Kawaminami lịch sự đáp lại.
“Chào nhé!” Ông liếc nhìn em mình rồi bước đi. Nhưng đột nhiên dừng chân, ngoảnh lại hỏi Morisu và Kawaminami như thể mới nhớ ra điều gì, “Nếu thực sự Matsuura Junya là hung thủ, liệu động cơ có thể là gì?”
“Hừm,” Morisu ngẩng đầu lên và đáp. “Tôi chỉ không thể tin Ellery có thể làm vậy.”
“Ai cơ?”
“À… tức là Matsuura Junya. Ellery là biệt hiệu của cậu ấy.”
“Ellery… có liên quan đến nhà văn Ellery Queen à?”
“Vâng! Đó là truyền thống của hội nghiên cứu. Hội viên gọi nhau bằng tên các nhà văn nước ngoài nổi tiếng.”
“Ồ, tất cả mọi người sao?”
“Không! Chỉ một nhóm đại diện thôi.”
“Những người đến Giác Đảo lần này có biệt hiệu như vậy.”
Kawaminami giải thích. Mắt viên thanh tra thoáng một tia lấp lánh.
“Kawaminami, hồi còn là hội viên, cậu cũng có biệt hiệu chứ?”
“À, vâng.”
“Là gì vậy?”
“Hơi xấu hổ. Tôi là Doyle, Conan Doyle.”
“À! Một bậc thầy trinh thám. Vậy tôi đoán Morisu là Maurice Leblanc phải không?” Viên thanh tra vui vẻ hỏi.
Morisu khẽ cau mày, lẩm bẩm, “Không.”
Một nụ cười tự giễu thoáng qua trên môi, cậu trầm giọng nói:
“Tôi là Van Dine.”