Thập Giác Quán

Lượt đọc: 6742 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
ngày thứ ba đảo 19

Gần trưa, Agatha mới ngủ dậy. Đêm qua cô hầu như thức trắng.

Cô nhìn đồng hồ, vội vàng ngồi bật dậy. Lắng tai nghe một lát, cô nhận ra mọi người còn đang ngủ cả nên lại kéo chăn cuộn quanh mình.

Ngoài Carr và Van đã vào phòng nghỉ sớm, mãi đến chừng 3 giờ sáng mọi người mới lục tục về phòng.

Dù đang trong kì nghỉ, nếu chỉ riêng mình dậy quá muộn thì cũng thật không nên. Agatha cảm thấy yên tâm và vớ lấy bao thuốc lá trên tủ đầu giường.

Agatha bị huyết áp thấp, nên phải một tiếng sau khi thức dậy cô mới thật sự tỉnh táo được.

Điều này thật kì lạ, Agatha nghĩ…

Orczy vẫn còn ngủ sao?

Dù lên giường muộn, Orczy cũng có bao giờ nằm rốn quá lâu đâu? Có lẽ cô ấy dậy rồi nhưng chưa thấy ai nên quay vào phòng chăng? Hay là…

Agatha lơ đãng nhìn làn khói thuốc trôi đi. Cô thích hút thuốc nhưng vẫn thường kiềm chế trước mặt mọi người.

Agatha châm điếu thuốc thứ hai, rít vài hơi, mệt mỏi ngồi dậy, ra khỏi giường.

Cô mặc chiếc áo chui đầu màu be ra ngoài áo cánh đen và đứng trước gương. Chắc chắn là chúng kết hợp hoàn hảo với nhau rồi, cô mới cầm túi vệ sinh cá nhân và hộp trang điểm bước ra khỏi phòng.

Đại sảnh gần trưa vắng lặng không một bóng người, chỉ có cái bàn thập giác nổi bật giữa không gian âm u. Khoảng không giữa giếng trời vẫn giữ nguyên một màu xám xịt.

Agatha bước thẳng vào phòng tắm, rửa mặt qua loa rồi trang điểm. Xong xuôi, cô quay ra đại sảnh, thu dọn cốc chén và chiếc gạt tàn đầy đầu mẩu thuốc lá từ tối qua.

Cô chợt thoáng thấy một ánh đỏ kì lạ.

Thứ gì vậy?

Agatha lập tức ngoảnh sang, mặt tái mét. Dòng chữ cô đã từng nhìn thấy, hiển hiện trên tấm cửa gỗ.

Nạn nhân thứ nhất

Cô ú ớ rồi lập tức kêu rú lên, lạc cả giọng.

Cánh cửa sau lưng cô bật mở, Carr là người đầu tiên chạy ra đại sảnh. Cậu đã thức dậy từ lâu và mặc quần áo chỉnh tề. Thấy Agatha đứng đờ như tượng, Carr đưa mắt về phía cánh cửa cô đang nhìn.

“Đó là phòng ai?” Carr hét.

Agatha không thốt nên lời. Miếng nhựa che mất tờ giấy ghi tên người đang ở trong phòng.

Các căn phòng quanh đại sảnh thập giác lần lượt mở toang, mọi người đều chạy ra.

“Phòng đó của ai, Agatha?” Carr nhắc lại.

“… Phòng… Orczy.”

“Gì cơ?”

Poe chạy vụt đến cửa phòng. Cậu vẫn mặc áo ngủ, đầu tóc rối bù. Cậu đẩy mạnh cửa phòng.

Cửa không khóa.

Căn phòng u ám. Ánh sáng lách qua các nan chớp cửa sổ, trông như những lưỡi dao cắt vào bóng tối.

“Orczy!” Poe gọi to, giọng run run. “Orczy?”

Orczy lặng lẽ nằm trên chiếc giường xám xịt kê sát tường, chăn đắp đến ngực, mặt phủ chiếc áo len cài khuy của chính cô.

“Orczy!” Poe hét lên chạy ào đến bên giường. Orczy vẫn hoàn toàn bất động.

“Thế này là sao? Orczy…”

Cậu lật chiếc áo len che mặt cô lên. Hai vai run bần bật. Năm người đang đứng ở cửa liền chạy vào.

“Đừng vào!” Poe giơ hai tay lên van nài. “Tôi xin mọi người, cô ấy sẽ không muốn mọi người nhìn thấy mình như thế này đâu…”

Cả năm người đều khựng lại, đứng nguyên tại chỗ.

Poe hít một hơi sâu, cẩn thận lật chiếc áo len lên lần nữa, lặng lẽ quan sát Orczy tội nghiệp. Cô gái đã mất cảm giác e thẹn mọi ngày.

Sau khi kiểm tra kĩ càng, Poe từ từ đứng dậy, nhìn lên trần nhà, buột thở dài nghe như tiếng rên rỉ não nề.

“Ra thôi!” Cậu quay về phía mọi người. “Đây là hiện trường án mạng. Phải khóa cửa lại. Chìa khóa đâu?”

“Đây!” Ellery bước vào phòng từ lúc nào không biết, cầm chìa khóa trên bàn kê cạnh cửa sổ lên. “Còn cửa sổ chưa chốt, ta nên làm gì?”

“Chốt lại! Ra thôi, Ellery.”

“Nhưng, Orczy thì sao…” Van hỏi.

Poe siết chặt chìa khóa, khẽ trả lời. “Đã chết. Bị thắt cổ chết.”

“Không!” Agatha hét lên thất thanh.

“Tôi thực sự rất tiếc, Agatha!”

“Sao lại thế được, Poe, tôi muốn nhìn Orczy.”

“Không được!” Poe nhắm mắt, đau khổ lắc đầu.

“Orczy bị thắt cổ chết. Agatha, tôi xin cậu đừng nhìn. Orczy là cô gái trẻ như thế…”

Agatha lập tức hiểu ra. Poe muốn nói về tình trạng thê thảm vì bị thắt cổ của Orczy. Cô gật đầu và bước ra ngoài. Poe vừa chạm vào tay nắm cửa thì ai đó đột ngột bước tới và chặn lại.

“Sao cậu cứ nhất quyết đuổi mọi người ra?”

Đó là Carr. Cậu nhìn Poe, mỉa mai nhếch mép, “Xét trên một khía cạnh nào đó, chúng ta đều là chuyên gia xử lý các vụ giết người và khao khát tìm ra hung thủ giết Orczy. Hãy để bọn tôi kiểm tra hiện trường và tử thi.”

“Đồ khốn!” Poe tái nhợt mặt, toàn thân run lên, cậu tức giận hét. “Cậu muốn tìm niềm vui ở cái chết của bạn hay sao? Báo cảnh sát, họ sẽ xử lý việc này!”

“Cậu mê sảng à? Bao giờ cảnh sát đến? Cậu báo kiểu gì? Có còn nhớ mấy miếng nhựa kia không? Khi cảnh sát đến thì chúng ta đã chết hết cả rồi, chỉ còn lại ‘thám tử’ và ‘hung thủ’ thôi!”

Poe đẩy mạnh hơn, định đóng cửa nhưng bị bàn tay cứng đanh của Carr ngăn lại.

“Poe, hãy nghĩ kĩ xem, sự việc sẽ không đơn giản đâu, người bị hại tiếp theo có thể là chính cậu đấy.”

“Carr, bỏ tay ra!”

“Cậu có lý do gì để tin rằng mình không thể bị giết? Chỉ có hung thủ mới dám chắc điều này!”

“Cậu nói gì hả?”

“Bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì?”

“Thằng cha này…”

Poe lao đến định tóm Carr. Carr lăm lăm tư thế sẵn sàng đánh nhau.

“Cả hai anh dừng lại đi!” Van chạy lại ghì tay Carr rồi lôi ra cửa.

“Cậu định làm gì hả?” Carr đỏ mặt gầm lên. Poe nhân đó khóa luôn cửa lại.

“Carr, anh thật quá đáng!” Ellery từ bếp chạy ra, tay cầm sáu miếng nhựa còn lại. “Rất tiếc, tôi tán thành ý kiến của Poe!”

20

“Không thể thế được. Đây hẳn là một trò đùa quái gở. Không thể là sự thật.”

“Leroux…”

“Giết người đâu phải chuyện đùa! Hẳn đây là một cơn ác mộng. Không phải vậy.”

“Leroux, dừng lại đi!” Agatha rít lên khiến Leroux run rẩy.

“Xin lỗi!” Cậu ngẩng lên, lẩm bẩm khe khẽ rồi cúi gằm mặt xuống.

Cả sáu người ngồi quanh bàn giữa đại sảnh. Không ai nhìn ai. Chiếc ghế trống lạc lõng hơn bao giờ hết. Tối qua, cô gái tóc ngắn với ánh mắt ngại ngùng vẫn còn ngồi đó…

“Kẻ nào đã giết Orczy?” Đôi môi hồng của Agatha run run. Câu hỏi hệt như lời nguyền rủa giữa không gian lạnh lẽo.

“Sẽ chẳng ai bước ra và tự nhận mình là kẻ giết người đâu,” Ellery đáp.

“Nhưng, hung thủ ở ngay đây, một trong sáu người chúng ta! Ai đã giết Orczy? Đừng quá quắt thế này! Đừng giả vờ ngớ ngẩn nữa!”

“Nếu có thể dễ dàng tự thú thì ngay từ đầu kẻ đó đã chẳng giết người.”

“Nhưng, Ellery…”

“Tôi biết mà, Agatha, tôi biết.” Ellery đấm nhẹ xuống bàn. “Chúng ta phải tìm ra hung thủ! Poe, anh không định kể cho chúng tôi những gì anh thấy sao?”

Do dự một giây, Poe mím chặt môi và nghiêm nghị. gật đầu.

“Vừa nãy tôi đã nói rồi… Orczy bị thắt cổ chết. Ở cổ hằn rất sâu vết dây nylon. Khỏi phải bàn, có kẻ đã giết cô ấy.”

“Có dấu vết vật lộn chống cự không?”

“Không! Có lẽ cô ấy bị tấn công khi đang ngủ say hoặc mất cảnh giác. Đầu cũng không có thương tích, tức là đã ngất trước khi chết. Nhưng có một điểm này tôi không sao hiểu nổi…”

“Gì vậy?”

“Lúc nãy mọi người cũng thấy rồi, hung thủ đã đặt Orczy rất ngay ngắn. Hắn để cô ấy nằm ngửa trên giường, đắp chăn, đậy áo lên mặt. Có thể giải thích đó là một chút lương tâm còn sót lại của hung thủ, nhưng…” Poe đau khổ cau mày. “Không thấy tay trái của Orczy đâu.”

“Anh nói gì?”

“Thế là sao, Poe?”

“Cô ấy bị chặt mất tay trái.”

Bầu không khí lặng yên đáng sợ. Poe nhìn khắp lượt, rồi đặt hai tay lên bàn. Ngón tay cậu còn dính vết máu sẫm đen.

“Hung khí lớn, sắc nhọn như dao nhà bếp, chắc chắn hung thủ đã rất tốn sức mới cắt đứt được vì vết cắt rất nham nhở.” 

“Chắc chắn là cắt sau khi chết,” Ellery nói.

“Tôi không thể khẳng định nhưng có lẽ thế. Nếu tim vẫn đang đập mà cắt thì sẽ ra rất nhiều máu.”

“Trong phòng không có dao hay hung khí gì đáng ngờ à?”

“Không. Và tôi cũng không thấy cánh tay trái đâu cả.”

“Vậy là hung thủ đã mang đi.” Ellery lẩm bẩm, đan hai bàn tay vào nhau.

“Tại sao hung thủ phải làm thế?”

“Nhất định là hắn bị điên rồi!” Agatha hét lên.

Ellery khẽ khịt mũi.

“Hẳn vậy, hoặc hắn say mê điên cuồng với mấy trò đùa tệ hại, cố ý tạo ra sự ly kỳ bí hiểm. Hắn mô phỏng vụ án xảy ra năm ngoái trên đảo này.”

“À.”

“Bốn người bị giết ở Lam Ốc, một trong số đó là bà Nakamura Kazue bị thắt cổ chết, và bị chặt mất cánh tay trái.”

“Nhưng tại sao chứ, Ellery?”

“Cậu hỏi về mục đích mô phỏng ư? Ai mà biết chứ?” Ellery nhún vai. “Cứ nghe Poe nói hết đã. Liệu có thể suy đoán thời gian tử vong không?”

“Có vài vết hoen tử thi[*]. Tôi nghĩ chúng chỉ mới xuất hiện khi tôi kiểm tra mạch của Orczy. Tôi vẫn có thể mở các ngón ở bàn tay phải dễ dàng, tức là các vết hoen tử thi chưa lan tới phần khớp, và liên hệ với tình trạng đông máu… thì có lẽ đã chết từ bốn hay năm giờ trước đó. Tức là vào khoảng 7 đến 8 giờ sáng nay. Có thể giãn rộng thêm, tức trong khoảng 6 đến 9 giờ sáng. Nhưng đây chỉ là ý kiến chủ quan để tham khảo mà thôi.”

“Tôi tin cậu!” Carr cười nhe cả hai hàm răng. “Cậu chuẩn bị thừa kế một bệnh viện lớn, lại là sinh viên Y khoa tài năng của đại học K. Tất nhiên, trừ phi cậu chính là hung thủ.”

Poe chỉ im lặng, thậm chí không thiết nhìn Carr.

“Ai có bằng chứng ngoại phạm từ khoảng 6 đến 9 giờ sáng nay không?” Ellery hỏi tất cả mọi người. “Hoặc, có ai thấy tình tiết manh mối gì không?”

Không ai trả lời.

“Vậy, có ý tưởng gì về động cơ không?”

Leroux, Van và Agatha từ từ nhìn về phía Carr.

“Tôi hiểu rồi,” Ellery lạnh lùng nói. “Chỉ có thể là Carr. Khi chúng ta chỉ đơn thuần xét đến những động cơ rõ ràng.”

“Cậu nói gì? Tại sao lại là tôi?”

“Orczy từ chối anh, đúng không?”

Carr đờ ra không biết nên nói gì, môi bị cắn đến sắp bật máu.

“Nhưng Ellery, giả sử Carr là hung thủ, anh ta sẽ chẳng bao giờ đặt cô ấy ngay ngắn lại,” Agatha nức nở, chua chát nói. “Carr là người duy nhất sẽ không làm như vậy.”

21

“Khốn nạn thật!”

Carr ngồi trên mỏm đá nhìn về phía Miêu Đảo ở đằng xa, tức tối nhổ nước bọt, tay vặt mạnh búi cỏ dại, vò nghiến.

“Đồ khốn!”

Cậu không thể kìm nén được sự phẫn nộ, luôn miệng chửi rủa. Gió thổi tung những lá cỏ nhàu nát bay xuống biển.

Mấy đứa này thường vênh váo, và chỉ đoàn kết lại khi chỉ trích mình! Cả Poe nữa, với mấy lời tự phụ đó… Và chắc chắn chẳng phải mình mình muốn vào phòng và khám nghiệm tử thi.

Nhất là gã Ellery, như thể hoàn toàn sẵn sàng để phá án. Leroux cũng vậy. Và cả Van nữa. Tất cả đang để Poe dẫn dắt mọi việc. Sao họ lại không nhận ra điều đó nguy hiểm đến thế nào chứ.

Tiếng sóng vỗ ào ạt càng khiến Carr thêm tức tối. Cậu lại nhổ nước bọt rồi mím chặt môi, đấm tay liên tục lên đầu gối.

Tất cả là lỗi của Orczy. Mình bị từ chối sao? Chỉ là nhàn rỗi, nói dăm ba câu vẩn vơ. Hừm. Cô ta nghĩ mình nghiêm túc nên muốn kiêu kì… Con ranh ngu ngốc. Cô ta nghĩ mình là ai chứ. Hừm. Mình mà lại đi giết người vì lý do vớ vẩn ấy à…

Carr nhìn cảnh vật trước mắt, uất nghẹn cổ.

❆❆❆

“Chẳng có con thuyền nào ở đây cả, cũng không có dụng cụ để chặt cây làm bè. Mà vá víu tạm một cái thì chắc gì tới được đất liền. Van, hút thuốc không?”

Không kể Carr, năm người chia thành hai nhóm đi quanh đảo, tìm cách liên lạc với đất liền. Poe, Van và Agatha kiểm tra khu vực giữa bờ Nam và bờ Đông của đảo.

Poe mời Van hút thuốc, rồi tự châm một điếu và lặng lẽ khoanh tay.

“Chúng ta chỉ có thể đốt lửa để gây chú ý với các tàu thuyền đi qua.”

“Liệu họ có để ý không? Huống chi…” Van châm thuốc, rồi ngẩng nhìn trời. “Mây dày thế kia, chắc đêm nay sẽ mưa.”

“Tệ thật. Sao chúng ta lại có thể không chuẩn bị phương pháp ứng phó với trường hợp khẩn cấp nào nhỉ?”

“Kêu ca nữa cũng vô ích. Ai mà ngờ được chuyện này lại xảy ra chứ?” Van ủ rũ, bất lực. “Mà tôi cũng đã đỡ sốt rồi… Này, rốt cuộc là thế nào?”

“Tôi không hề nhìn thấy một bóng thuyền bè nào qua lại cả,” Agatha buồn bã nói.

Trời phủ đầy mây, mặt biển cũng u ám nặng nề.

“Nhưng biết đâu lại có thuyền đi qua. Tốt nhất là sáu người chúng ta chia ba ca hai người một, thay phiên quan sát.”

“Tôi không muốn!” Agatha kích động khóc thét. “Tôi không muốn ngồi một mình với kẻ có thể là hung thủ giết người.”

“Hay là chia nhóm ba người?”

“Mọi người cùng tập trung cũng được, Van ạ! Nếu có thuyền thì chúng chỉ ra vào cảng lúc sẩm tối hoặc sáng sớm.”

“Nhưng lỡ có thuyền vào một lúc nào đó khác thì sao?”

“Dù vậy, tôi cho rằng khó có khả năng tàu thuyền phát hiện ra chúng ta! Lúc đến đảo, bác ngư dân đã nói ngư trường ở xa phía Nam, nên hiếm khi có thuyền tiếp cận đảo này.”

“Chúng ta còn làm gì khác được đây? Có gì để nhóm lửa không nhỉ?”

“Đây cũng là vấn đề.” Poe ngoảnh nhìn khu rừng phía sau. “Toàn là thông. Còn tươi thì khó cháy lắm. Chúng ta có thể thu lượm cành khô và lá rụng rồi đốt. Nhưng cũng chẳng nhiều. Mà lửa nhỏ thì ở đất liền không thể thấy được. Xem ra, chỉ còn cách cầu mong có thuyền đi qua đây.”

“Vậy chúng ta sẽ ra sao?” Agatha sợ hãi nhìn hai người bạn. Giờ cô chỉ còn là cái bóng của con người sôi nổi thường ngày.

“Không sao đâu. Rồi sẽ có cách thôi.” Dưới đám râu ria lởm chởm, đôi môi Poe mỉm cười ngượng nghịu, cậu vỗ vỗ vai cô.

Nhưng Agatha vẫn hoang mang lo sợ. “Anh nói thì hay lắm, nhưng anh, hoặc Van nữa, đều có thể là người giết Orczy.”

“Hoặc Carr, Leroux, Ellery…” Poe lặng lẽ châm điếu thuốc.

Agatha sắc mặt tái nhợt, run rẩy, “Có kẻ trong số các anh đã giết Orczy rồi chặt cánh tay…”

“Agatha, cậu cũng là một trong những người bị tình nghi,” Van đáp với cái nhìn nghiêm nghị khác hẳn thường ngày.

“Không phải tôi,” Agatha lẩm bẩm, lùi về phía rừng cây, hai tay ôm đầu. “Chao ôi… không sao tin nổi… chuyện này lại xảy ra… Van, Poe! Orczy đã chết thật rồi ư? Hung thủ là một trong số chúng ta thật sao?”

❆❆❆

“Leroux à, tôi cho rằng có một khả năng nữa.”

“Một khả năng nữa?”

“Đương nhiên! Tức là, trên đảo còn có kẻ khác.”

“Hả?”

Ellery và Leroux quan sát cây cầu gỗ ở vịnh và bãi đá cạnh Lam Ốc hoang tàn, rồi họ đi theo con đường mòn trong rừng, lên phía Bắc đảo, nơi nhìn thấy Miêu Đảo.

“Nghĩa là gì, Ellery?”

“Có khả năng hung thủ ở bên ngoài tới gây án.” Ellery ngoảnh sang, mỉm cười. “Chẳng lẽ cậu muốn hung thủ nằm trong số chúng ta à?”

“Anh đừng đùa thế! Nhưng ai có thể ẩn náu trên đảo cơ chứ?”

Ellery hờ hững đáp, “Tôi nghĩ đó là Nakamura Seiji.”

“Ôi…”

“Có gì lạ đâu?”

“Nhưng, Ellery, năm ngoái ông ta đã bị giết…”

“Có thể đó là một nhầm lẫn lớn. Leroux, cậu chưa từng nghĩ đến sao, hồi đó cảnh sát tìm thấy một cái xác không rõ mặt mũi, đặc trưng cho mô típ ‘xác không đầu’, đồng thời, người làm vườn lại mất tích!”

“Anh muốn nói, ông ta chính là hung thủ, còn cái xác đó là của người làm vườn?”

“Chính xác! Mưu đánh tráo đơn giản.”

“Và vì thế Nakamura Seiji vẫn còn sống, và đã lên đảo này?”

“Có khả năng đó. Dù có thể ông ta vốn vẫn sống trên đảo.”

“Ở ngay đây?”

“Cậu còn nhớ hôm kia bác ngư dân nói đã nhìn thấy ánh đèn ở Thập Giác Quán chứ? Có thể người thắp đèn là Seiji.”

“Anh không thể tin vào toàn bộ mấy câu chuyện ma mị viển vông đó! Sau vụ việc năm ngoái, đông đảo cảnh sát và phóng viên tràn lên đảo, Nakamura Seiji có thể trốn ở đâu được chứ?”

“Thì chúng ta đang đi tìm còn gì? Vừa nãy kiểm tra nhà thuyền ở vịnh, không có gì khả nghi. Dù lúc này, ưu tiên số một là tìm cách liên lạc với đất liền, tôi vẫn mong phát hiện ra dấu vết kẻ đang ẩn náu nữa. Vì thế mới cần lên đây quan sát Miêu Đảo.”

“Dù vậy, tôi vẫn có cảm giác Nakamura Seiji không thể là hung thủ.”

“Vậy sao? Cửa sổ phòng Orczy mở, có thể cô ấy quên không đóng, và hung thủ đột nhập vào.”

“Nhưng tại sao cửa ra vào cũng không khóa?”

“Giết người xong, hung thủ mở cửa từ bên trong, bước ra đại sảnh, treo miếng nhựa kia lên.”

“Nhưng vẫn rất khó hiểu. Nếu là kẻ đến từ bên ngoài thì tại sao hắn biết bảy miếng nhựa đó cất trong ngăn kéo bếp?”

“Có khả năng chính hắn là người để lại các miếng nhựa, phải không? Cửa chính của Thập Giác Quán hỏng khóa, có thể ra vào tùy ý. Sáng hôm qua hắn đặt chúng lên bàn, đợi chúng ta dậy và theo dõi qua cửa sổ bếp. Hoặc là… trong chúng ta có kẻ đồng lõa.”

“Không… không thể có chuyện này.”

“Tôi chỉ đang bàn về mọi khả năng. Leroux, cậu đam mê tiểu thuyết trinh thám nhưng hơi thiếu trí tưởng tượng đấy!”

“Thực tế và tiểu thuyết là hai chuyện khác nhau, Ellery! Dù thế, động cơ khiến ông Seiji muốn giết chúng ta là gì chứ?”

“Ai mà biết!”

Hai người đi hết con đường mòn, lên đến đỉnh vách đá nơi Carr đang đứng. Thấy vậy, Carr liền quay người bước đi luôn.

“Này! Anh không nên đi một mình.”

Ellery nhắc Carr. Nhưng cậu ta chẳng thiết ngoái đầu lại, tiếp tục sải bước vào rừng.

“Một gã lẩm cẩm.” Ellery tặc lưỡi. “Giờ mọi người đều dễ cáu gắt. Tôi cũng đã lỡ lời. Nhưng anh ta có ác cảm cá nhân với tôi.”

“Tôi thông cảm với tâm trạng của anh ấy.” Leroux theo bóng Carr. “Ellery, anh… thể hiện sự bình tĩnh, khiến mọi người có cảm giác anh đứng ngoài cuộc để quan sát toàn cục.”

“Thế à?”

“Đúng! Không phải tôi lấy lòng đâu, anh khiến tôi rất nể đấy! Nhưng tiền bối Carr thì ngược lại, chắc anh ấy đang ghen tỵ.”

“Thế ư?” Ellery hờ hững nhìn quanh và bước tiếp ra phía biển. “Khắp nơi đều mọc những bụi cây lúp xúp che khuất tầm nhìn, chẳng thấy đảo đâu cả.”

Ý Ellery nói về Miêu Đảo. Leroux đứng bên, rất chú ý vị trí đứng, đề phòng bước hụt chân.

“Xem ra hai hay ba người có thể ẩn nấp ở đây. Nhưng còn vách đá dựng đứng này thì sao?”

“Có thể có thuyền. Khoảng cách thì gần, chỉ cần có chiếc xuồng cao su là đủ. Xuất phát từ bãi đá bên đó… Leroux nhìn đi…” Ellery chỉ tay. “Con dốc bên đó, có thể bò lên.”

“Ừ, đúng thế!”

Leroux cố quan sát Miêu Đảo đứng sừng sững giữa sóng nước trắng xóa, cậu vắt óc suy nghĩ về mọi khả năng.

Ellery nói đúng. Không thể phủ nhận khả năng có kẻ từ bên ngoài đột nhập Giác Đảo, ẩn nấp chỗ nào đó, rình rập hãm hại mọi người. Tuy nhiên, không có căn cứ gì để liên hệ đến Nakamura Seiji cả. Khả năng ông ta vẫn còn sống là bao nhiêu? Giả sử ông ta còn sống, thì cớ sao ông ta muốn giết những thanh niên này?

Không thể nào.

Leroux chầm chậm lắc đầu.

Chuyện này là không thể, cậu nghĩ.

Nhưng có điều gì đó trong quá khứ cứ đeo bám lấy cậu mà cậu không thể nhớ ra.

Sóng biển ào ạt xô vào vách đá và vào cả tâm trí cậu. Những ký ức rời rạc cũng bị sóng biển cuốn ra xa.

Leroux ngao ngán nhìn Ellery. Ellery vẫn yên lặng, đăm đăm nhìn về phía biển.

Gió biển đượm mùi hương của ánh hoàng hôn.

22

‘… Do ảnh hưởng của luồng áp thấp, từ nửa đêm nay đến tối mai, trời nhiều mây dần, nhưng không mưa, ngày kia trời nắng. Sau đây mời quý vị nghe dự báo thời tiết các địa phương trong cả nước…’

Âm thanh phát ra từ chiếc rađio Leroux đem theo. Nhưng một giọng nữ hét lên, “Thôi, tắt đi! Không muốn nghe nữa!” Agatha phản đối. Leroux vội vàng tắt luôn.

Sáu người lầm lũi ăn tối dưới ngọn đèn dầu, trong sự yên tĩnh đến nặng nề. Họ ngồi quanh chiếc bàn thập giác, nhưng ai cũng cố ý tránh đối diện với cửa phòng Orczy.

Cánh cửa đó vẫn treo miếng nhựa ‘Nạn nhân thứ nhất’. Nó được gắn bằng keo rất chắc, không thể bóc ra.

“Ellery, thử làm một trò ảo thuật cho bọn tôi xem đi!” Agatha cố giả bộ hoạt bát.

“Ừ… được!”

Ellery lặng lẽ tráo bộ bài, đặt vào hộp cất trong túi áo.

“Bảo cậu làm ảo thuật kia mà, sao lại cất đi?”

“Không phải thế đâu, Agatha. Cậu bảo tôi làm nên tôi mới phải cất đi đã.”

“Thế là sao?”

“Trò ảo thuật này bắt đầu như thế.” Ellery ho nhẹ rồi nhìn thẳng vào mắt Agatha. “Chuẩn bị xong chưa? Bây giờ, cậu chọn một trong 52 quân, không kể hai cây phăng teo. Cứ nghĩ trong đầu là được.”

“Chỉ cần nghĩ trong đầu?”

“Đúng. Không cần nói ra. Nghĩ xong chưa?”

“Xong rồi.”

“Được!”

Ellery lấy hộp bài ra và đặt lên bàn. Là bộ bài màu xanh in hình chiếc xe đạp.

“Cậu nhìn vào cái hộp, và thầm nghĩ đến quân bài vừa nãy chọn.”

“Hiểu rồi, chỉ nghĩ về nó.”

“Đúng! OK.”

Tay trái Ellery cầm hộp bài lên.

“Lúc nãy Agatha nghĩ đến quân bài nào?”

“Bây giờ tôi nói ra à?”

“Ừ! Nói ra đi!”

“Q rô!”

Ellery mở hộp bài, cầm bài lên, và từ từ xóc ra. Trên tay Ellery là các quân bài ngửa bình thường, ngoại trừ một quân bài úp xuống.

“Chỉ có một quân bài úp xuống, đúng không?”

“Đúng!”

“Phiền cậu rút ra, xem là quân gì?”

Agatha rút quân bài ra, “Ôi… thực không sao tin nổi!” 

Rồi cô đặt nó xuống bàn. Tuyệt đối đúng, đó là quân Q rô.

Cô tròn mắt, vẫn ngờ ngợ kêu lên, “Không thể nào…”

“Tuyệt phải không?” Ellery mỉm cười, đặt bài vào hộp và bỏ lại túi.

“Ellery, trò ảo thuật vừa rồi thật sự rất thần kì! Đã làm cho Leroux xem bao giờ chưa?”

“Đây là lần đầu tiên.”

“Chắc tiền bối Agatha là chân gỗ của anh?” Leroux hỏi.

“Không! Leroux.”

“Thật chứ?”

“Tôi đâu cần ai làm chân gỗ? Tôi cũng có thể tiết lộ rằng không phải do xác suất 1/52 để đoán mò quân bài mà Agatha đã chọn đâu.”

Ellery châm điếu thuốc hiệu Salem, chầm chậm nhả khói.

“Bây giờ chơi giải câu đố. Tôi cần nói to lên mới được: ‘nhìn trên thì ở dưới, nhìn dưới thì ở trên, luồn qua bụng mẹ, vai con gánh gồng’. Là gì?”

“Anh nói lại xem?” Leroux đề nghị.

Ellery nhắc lại câu đó lần nữa. Agatha bỗng vỗ tay kêu lên, “Tôi biết rồi! Đó là chữ Nhất, chữ Hán.”

“Hoàn toàn đúng!”

“Thì ra là thế, tức là đố mặt chữ.”

“Câu tiếp theo. ‘Xuân hạ đông nhị thăng ngũ hợp’, là gì?”

“Nghĩa là sao?”

“Chắc cậu chưa nhìn thấy nó ở các tiệm nhỏ ở nông thôn?”

“Hình như tôi nhìn thấy ở ngân hàng.”

Poe cầm bao thuốc Lark mới bóc cho vào hộp gỗ.

“Trong ‘xuân hạ đông’ không có ‘thu’, đọc lái đi coi như đồng âm với ‘kinh doanh’. ‘Nhị thăng’ và ‘ngũ hợp’, coi như đồng âm với ‘ngày càng tấn tới’.”

“Tức là làm ăn ngày càng phát tài?”

“Đúng!”

“Cái kiểu đọc chệch vòng vo thế này cũng thú vị đấy!”

“Cũng có thể nói là một thứ ám hiệu.”

“Nhắc đến ám hiệu… ám hiệu đầu tiên được ghi chép trong Kinh Cựu ước, sách ‘Tiên tri Daniel’,” Ellery nói.

“Sớm thế ư?”

“Nhật Bản cũng có ám hiệu từ rất sớm, ví dụ bài ca vấn đáp nổi tiếng giữa hai pháp sư Yoshida Kenko và Ton’a trong Tục thảo am tập ấy.”

“Tôi không biết. Nó như thế nào?” Agatha nói.

“Kenko tặng thơ cho Ton’a: Đêm thu mát mẻ, Chợt tỉnh giấc nồng, Gối đầu khuỷu tay, Nằm trên đống rơm, Gió thu dịu dàng, Vuốt ve tay ta… Các chữ đầu từng câu ghép lại thành yonetamahe, tức là ‘cho tôi gạo’. Và tiếng chúng ta xếp các chữ cuối và đảo ngược lại thì thành zenimohoshi tức là ‘tôi cũng cần tiền nữa’.”

“Thật là chua chát!”

“Ton’a bèn tặng lại Kenko: Canh khuya giữa thu, Lòng ta bâng khuâng, Đã lâu không gặp, Dù bạn thờ ơ, Vẫn mong trùng phùng… Tương tự thế, nếu ghép các chữ đầu và chữ cuối câu, sẽ được: yonewanashi, zenisukoshi có nghĩa là ‘không có gạo cũng chẳng có tiền’.”

“Họ cũng thật kì công!”

“Tôi còn nhớ trong cuốn Đồ nhiên thảo của Yoshida Kenko còn một kiểu ám hiệu nổi tiếng khác, là gì nhỉ Orczy?” Mọi người đều giật mình, đờ ra.

“Xin lỗi, tôi lỡ lời.”

Dù có đãng trí, sự bất cẩn này thật chẳng giống Ellery chút nào.

Trong bữa tối, mọi người cùng một tâm trạng nhưng đều im lặng, không ai dám nhắc đến cái chết của Orczy. Ellery lỡ lời, đưa tất cả trở lại hiện thực tàn khốc, không khí đại sảnh trở nên nặng nề đến ngạt thở.

“Còn chuyện gì khác nữa không, Ellery?” Leroux giải vây cho cậu.

“À, ừm…” Ellery cố trấn tĩnh, gượng gạo lấy lại nụ cười thường trực.

“Agatha, pha cà phê đi!” Carr nhếch mép, ánh mắt chế nhạo, khinh khỉnh nhìn cậu. Ellery định nói gì đó, nhưng Agatha lập tức ngăn lại. Cô nói, “Tôi vào pha cà phê, các bạn đều uống cả chứ?” Và nhanh nhẹn đi vào bếp.

“Này!” Carr lừ mắt nhìn bốn người còn lại. “Đêm nay, theo phong tục, là đêm trông coi linh cữu Orczy tội nghiệp, mọi người đừng giả vờ không biết. Nên nghiêm túc một chút.”

❆❆❆

“Xin mời! Các bạn tự thêm đường và sữa nhé!” Agatha bưng khay có sáu chiếc cốc màu xanh rêu, đặt lên bàn.

“Xin lỗi, lần nào cũng làm phiền Agatha.” Ellery cầm chiếc cốc gần cậu lên, mọi người cũng lần lượt cầm lên. Agatha lấy cốc của mình rồi đẩy khay ra trước mặt Van, đang ngồi bên cạnh cô.

“Cảm ơn.” Van ấn điếu thuốc Seven Stars đang hút dở vào cái gạt tàn và cầm trọn chiếc cốc thập giác, hơi ấm truyền sang bàn tay cậu.

“Van, khỏi cảm chưa?”

“À, đỡ nhiều rồi. Ellery, chúng ta vẫn chưa bàn bạc xong, thật sự không có cách gì để liên lạc với đất liền sao?”

“Chưa nghĩ ra gì cả.” Ellery nhấp cà phê đen. “Có một ngọn hải đăng ở mũi J, nên tôi đã nghĩ chúng ta có thể cố vẫy cờ trắng từ đây. Nhưng có lẽ đó là ngọn hải đăng tự động.”

“Ừ. Đúng vậy.”

“Ngoài ra, một người trong chúng ta cần mạo hiểm bơi sang đó, hoặc làm một chiếc bè gỗ…” 

“Cả hai cách này đều chẳng khá khẩm hơn.”

“Đốt lửa hiệu thì sao?” Poe nói.

“Nhưng đốt lá thông thôi thì không thể gây chú ý.”

“Có thể đốt cả Thập Giác Quán nếu cần thiết.”

“Có lẽ không nên.”

“Không nên, và còn rất nguy hiểm. Poe, vừa nãy tôi và Leroux đi tìm cách thức liên lạc, đồng thời còn muốn tìm một thứ khác.”

“Một thứ khác?”

“Đúng! Nhưng không tìm thấy. Hai chúng tôi đi gần hết hòn đảo… À khoan đã…”

“Sao?”

“Lam Ốc… ở Lam Ốc liệu có hầm ngầm không?” Ellery lẩm bẩm, đặt tay lên trán.

“Hầm ngầm?”

Đúng lúc này.

Bỗng có người đổ gục xuống mặt bàn, miệng không ngớt rên rỉ.

“Gì thế?” Agatha kêu lên.

“Chuyện gì vậy?”

Mọi người đều bật dậy, bàn rung lắc dữ dội khiến mấy cốc cà phê uống dở chao đảo, bắn tung tóe. Cậu ta chẳng khác gì con rối chạy pin bị hỏng, hai chân đạp lung tung, đổ cả ghế, nửa người đang nhoài trên bàn rơi huỵch xuống nhà lát gạch màu xanh.

“Carr!” Poe hét lên, vội chạy đến.

Leroux bị Poe xô phải, loạng choạng hất đổ ghế của mình.

“Carr làm sao vậy?” Ellery kêu lên.

Poe kiểm tra mắt Carr, lắc đầu, “Tôi không biết. Có ai biết Carr có tiền sử bệnh tật gì không?”

Im lặng.

“Không hay rồi.”

Cổ họng Carr phát ra những âm thanh rin rít, cứ như một cây sáo bị tắc. Nhịp thở cậu yếu dần. Poe đưa cánh tay vạm vỡ nâng nửa người cậu lên.

“Giúp tôi một tay, Ellery, phải làm cho cậu ấy nôn ra! Chắc là bị ngộ độc.”

Toàn thân co giật dữ dội, Carr vùng ra khỏi Poe, hai mắt đảo ngược, nằm rúm ró trên sàn, co giật càng lúc càng dữ dội, đồng thời nôn thốc nôn tháo, chất lỏng sẫm màu ồng ộc chảy ra…

“Anh ấy sẽ ổn chứ?” Agatha kinh hãi nhìn Carr.

“Tôi chịu.”

“Không thể cứu được sao?”

“Tôi không biết là ngộ độc thứ gì, và dù biết thì ở đây cũng không có thuốc men, chỉ còn cách cầu mong chất độc ấy không đến nỗi lấy mạng người ta.”

❆❆❆

2 giờ 30 phút đêm hôm đó.

Trên giường của mình, Carr từ giã thế gian.

23

Năm người còn lại đều mệt lả, kiệt sức, không ai nói một câu. Có lẽ không phải vì mệt mỏi mà là tê liệt.

Khác với vụ việc Orczy, lần này mọi người tận mắt nhìn thấy Carr đau đớn gục xuống, rồi bỏ mạng. Cảnh tượng hãi hùng đáng sợ làm tê liệt mọi giác quan của họ.

Agatha và Leroux nhìn chằm chằm vào không trung, miệng vẫn hé mở vì kinh hoàng. Van hai tay ôm đầu thở dài thườn thượt. Poe không đụng đến hộp thuốc lá nữa, bất động nhìn cửa sổ. Ellery hai mắt nhắm nghiền, nét mặt đóng băng.

Không một ánh trăng.

Ánh đèn ở tháp hải đăng thỉnh thoảng lại quét qua màn đêm. Ngọn đèn dầu khẽ rung rung như cũng có sự sống. Sóng biển xô vào, lui ra, rồi lại xô vào, lặp đi lặp lại nhịp điệu buồn tẻ…

“Kết luận gì đi, tôi buồn ngủ quá rồi.” Ellery cố gượng mở mắt.

“Đồng ý,” Poe uể oải đáp. Ba người kia cũng đã hồi lại. “Tôi cho rằng cậu ấy bị ngộ độc dẫn đến tử vong, nhưng không biết là chất độc gì.”

“Không thể đoán đại khái à?”

“À, có thể.” Poe cau mày giận dữ. “Chất độc phát tác quá nhanh, chứng tỏ độc tính rất mạnh, gây ra tắc thở, co giật toàn thân, nên đoán rằng đó là chất độc tác động vào hệ thần kinh. Những chất độc như thế thường là kali xyanua, mã tiền[*], atropin, cũng có thể là nicotin, asen hoặc thạch tín. Nhưng atropin và nicotin sẽ gây giãn đồng tử, mắt Carr thì không. Kalixyanua có mùi đặc trưng, như quả hạch, cũng không thấy ở Carr. Nên tôi nghĩ Carr trúng độc mã tiền, thạch tín hoặc một loại asen nào đó.”

Sáu cốc cà phê uống dở vẫn còn trên bàn. Agatha nhìn chúng chằm chằm trong khi nghe Poe giải thích, bỗng bật cười:

“Thế thì, hung thủ là tôi rồi!”

“Đúng vậy, Agatha,” Ellery cất giọng khô khốc. “Là cậu thật sao?”

“Nếu tôi nói không phải là tôi, các cậu có tin không?”

“Khó mà tin được.”

“Tôi cũng đoán thế.”

Cả hai lặng lẽ cười. Tất thảy bọn họ, đặc biệt là hai người họ, đều cảm thấy giọng điệu cuộc trò chuyện này thật kì quái, khác thường.

“Hai người thôi đi được không?” Poe gằn giọng. Cậu châm một điếu thuốc, rồi đưa bao thuốc cho Ellery. “Giờ là lúc rất khẩn cấp.”

“Tôi hiểu. Không ai muốn nói đùa vào lúc này.”

Ellery đẩy bao thuốc trả Poe, móc túi lấy bao Salem của mình, rút một điếu và gõ nhẹ đầu lọc xuống bàn.

“Hãy bắt đầu bằng việc điểm lại các sự kiện,” cậu nói. “Chính Carr bảo Agatha pha cà phê, Agatha đi vào bếp, mọi người đều ngồi lại đây. Agatha đun nước, pha cà phê. Chừng mười lăm phút sau, cô bưng khay ra, gồm sáu cốc cà phê, hộp đường và hộp sữa, một cái đĩa đặt bảy chiếc thìa, trong đó một chiếc là dùng để múc sữa. Đúng không, Agatha?”

Agatha gật đầu.

“Về thứ tự cầm cốc cà phê lên,” Ellery tiếp tục, “tôi trước tiên, sau đó là ai?”

“Tôi!” Leroux nói. “Gần như cùng lúc với Carr.”

“Tiếp đó là tôi,” Poe nói.

Agatha xen vào, “Cầm cốc của mình xong tôi đưa cả khay cho Van, đúng không Van?”

“Ừ, đúng rồi.”

“OK. Tôi nhắc lại thứ tự: tôi, Leroux và Carr, Poe, Agatha và Van.” Ellery ngậm điếu thuốc rồi châm lửa. “Chúng ta sẽ phân tích. Những ai có cơ hội bỏ thuốc độc vào cốc cà phê của Carr. Trước hết là Agatha.”

“Nhưng có thể chính tôi sẽ cầm phải cốc cà phê chứa thuốc độc, và chẳng có cách nào để tôi chắc chắn được Carr sẽ lấy chiếc cốc đó,” Agatha lạnh lùng phản bác. “Giả sử tôi là hung thủ, thì sau khi bỏ thuốc độc vào, tôi phải chủ động đưa cốc cho từng người.”

“Nhưng mọi lần cậu vẫn đưa cho từng người, sao lần này cậu lại làm khác đi?”

“Tôi không chủ tâm làm thế.”

“Agatha, có một điều cần làm rõ: hung thủ có thể không nhắm đúng vào Carr, mà chỉ cần giết một trong số chúng ta, hắn không bận tâm ai là ‘nạn nhân thứ hai’.”

“Tức là, Carr đen đủi nên ngẫu nhiên trở thành người bị hại?”

“Tôi nghĩ đây là suy luận hợp lý nhất có thể. Không ai ngồi sát bên Carr, nên chẳng thể bỏ độc sau khi anh ta đã lấy cốc cà phê. Cho nên, hung thủ chỉ có thể là cậu.”

“Nhưng thuốc độc có thể bị trộn trong đường hoặc sữa.”

“Cậu cũng lấy sữa mà, nhớ không? Cũng không thể là đường. Tôi và Carr đều uống cà phê đen nên còn chẳng đụng tới thìa.”

“Khoan đã, Ellery,” Leroux xen vào. “Tôi đã nhìn cả quá trình tiền bối Agatha pha cà phê, vì cửa bếp mở toang, vị trí tôi ngồi nhìn thẳng vào bếp. Trên bàn bếp thắp nến, nên tôi nhìn rõ từng động tác, không thấy có hành vi gì khả nghi cả.”

“Cảm ơn vì đã nói vậy, nhưng tôi sợ rằng đó không phải là chứng cứ thuyết phục. Từ ngoài nhìn vào bàn bếp, không thể nhận thấy mọi chi tiết. Và cậu đâu có quan sát Agatha từ đầu tới cuối.”

“Xin lỗi.”

“Chẳng có gì để xin lỗi cả.” 

“Không phải thế… mà là, tôi thật sự có chủ tâm giám sát từng cử chỉ của Agatha.”

“Leroux…” Agatha kinh ngạc ngoảnh nhìn.

Leroux quay đi và rụt rè nhắc lại, “Xin lỗi… Tôi có lý do của mình. Hung thủ sát hại Orczy nằm ngay trong số chúng ta, và cũng có thể là Agatha. Cho nên bữa tối, bánh trái, đồ hộp, nước quả… tôi cứ nơm nớp lo sợ. Nhưng tôi rất ngạc nhiên khi thấy tất cả mọi người, nhất là Ellery, đều bình thản ăn uống như chẳng hề có chuyện gì xảy ra.”

“Thật sao?” Ellery thoáng cười. “Nếu như vậy thì… Leroux, cậu khẳng định Agatha hoàn toàn không phải hung thủ chứ gì?”

“À, điều này…”

“Carr đã chết, phải có người bỏ thuốc độc vào cà phê. Hẳn cậu không cho rằng Carr tự sát chứ?”

“Không…”

“Nhưng Ellery à, như tôi vừa nói lúc nãy, nếu tôi là hung thủ thì tôi phải làm gì để tránh cốc cà phê có độc đây? Tôi cũng uống kia mà?”

Ellery khẽ chớp mắt, dúi điếu Salem vào chiếc gạt tàn thập giác.

“Có sáu cốc cà phê, quá dễ để nhớ chính xác vị trí cốc có pha thuốc độc. Cậu cầm cốc của mình lên rồi nhường cốc còn lại cho Van. Giả sử một trong hai cốc cuối cùng có thuốc độc thì cậu vẫn có thể để lại cho Van, và lỡ chẳng may cốc có độc thuộc về cậu thì cậu sẽ không uống nó, thế là ổn.”

“Không phải tôi.” Agatha lắc mái tóc dài, ngón tay trắng trẻo bám vào góc bàn run run.

“Ellery,” Van khẽ nói. “Tôi cho rằng nếu Agatha là hung thủ thì cô ấy sẽ không ra tay vào lúc mình dễ bị nghi ngờ nhất, cô ấy không dại khờ mà làm như vậy? Poe, anh nghĩ sao?”

“Tôi tán thành ý kiến của cậu,” Poe nói và quay sang Ellery. “Trong đại sảnh này chỉ có độc một ngọn đèn dầu, và lúc cầm cà phê lên chẳng ai chú ý đến động tác của người khác cả.”

“Ý anh là gì?”

“Ellery, cậu cầm cốc cà phê trước tiên, nhân lúc không ai chú ý, cậu bỏ thuốc độc vào một cốc bên cạnh thì chẳng khó gì. Thế nào, nhà ảo thuật?”

“Ha ha… vậy là anh có nhận ra điểm này.” Một nụ cười cay đắng hiện trên khuôn mặt bình tĩnh của Ellery. “Tôi chỉ có thể nói là tôi không làm thế.”

“Chúng tôi không thể hoàn toàn tin lời cậu. Nhưng vẫn còn có những khả năng khác nữa, ví dụ, Carr đã ngộ độc trước khi uống cà phê.”

“Một loại thuốc độc tác dụng chậm?”

“Chính xác!”

“Thế thì, anh chính là người đáng nghi nhất, ông bác sĩ ạ! Người bình thường thì khó mà kiếm ra thuốc độc như thạch tín hay mã tiền, nhưng anh học Y, Van học Khoa học tự nhiên, Agatha học Dược thì sao? Tôi và Leroux đều học Khoa học xã hội, chưa từng biết tới phòng thí nghiệm với mấy thứ thuốc độc nguy hiểm.”

“Nếu cố ý, thì ai cũng có thể lấy trộm chúng cả. An ninh của phòng nghiên cứu và phòng thí nghiệm trong trường chúng ta rất lỏng lẻo. Khoa Nông nghiệp và Kĩ thuật cũng vậy. Chỉ cần cậu giả bộ mình ở khoa đó là ra vào thoải mái. Mà chẳng phải, Ellery, chính cậu từng nói có quen với một nhà thuốc trong thành phố O đó thôi.”

Ellery khẽ huýt sáo, “Trí nhớ của anh quả không tồi!”

“Thực ra thì, lúc này bàn chuyện thuốc độc đến từ đâu cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Poe từ từ rướn người về trước. “Ngoài ra còn một cách đầu độc nữa. Không thể tính là mọi người chưa nghĩ đến. Đó là bôi thuốc độc vào cốc từ trước. Và nếu thế, thì ai cũng ở trong diện tình nghi.”

“Có lý đấy!” Ellery hất mớ tóc ra sau, tủm tỉm cười.

Agatha bối rối nhìn cậu, “Cậu đã nghĩ đến, phải không Ellery?”

“Đương nhiên. Đừng coi thường tôi chứ.”

“Thế mà cậu vẫn nghĩ tôi là hung thủ.”

“Tôi định nói sau cùng và trêu chọc mọi người chút thôi.”

“Cậu thật xấu xa.”

“Chúng ta đang lâm vào tình thế rất không bình thường, nên cậu chẳng thể kì vọng tôi hành xử bình thường được.”

“Cậu…”

“Dù sao thì, Agatha, tôi muốn hỏi cậu một chuyện.”

“Gì nữa đây?”

“Chỉ để kiểm tra thôi. Trước khi pha cà phê, cậu có rửa cốc không?”

“Không.”

“Lần cuối cùng rửa cốc, là khi nào?”

“Chúng ta đã uống trà khi đi quanh đảo về, nhớ chứ? Uống xong thì tôi rửa cốc chén rồi đặt lên kệ bếp.”

“Cùng với chiếc cốc của Orczy?”

“Không! Cốc của Orczy tôi đã cất vào tủ bát đĩa, tôi không còn can đảm để nhìn nó nữa…”

“Xem ra, khả năng bôi thuốc độc vào cốc là rất lớn. Chỉ đơn giản vào bếp, bôi thuốc lên một chiếc cốc. Ai cũng có thể làm.”

“Nhưng, Ellery…” Leroux nói. “Nếu thế thì hung thủ làm sao phân biệt được cốc tẩm thuốc độc? Chúng ta đều uống cà phê…”

“Hắn phải có một dấu hiệu nào đó.”

“Dấu hiệu?”

“Đúng! Ví dụ một cái cốc nào đó bị sứt hoặc màu men khác biệt đôi chút…” Ellery nói, rồi cầm chiếc cốc xanh rêu mà Carr đã uống, đưa lên nhìn.

“Thấy gì không?”

“Đợi chút đã… Ồ lạ thật đấy.” Ellery nghiêng đầu ngạc nhiên, rồi đưa cốc cho Leroux. “Cậu cũng xem đi. Dù tôi không nhận ra điểm khác biệt nào cả.” 

“Thật sao?”

“Không có dù chỉ là một vết nứt nhỏ sao?” Agatha hỏi.

“Không có. Không thấy gì hết. Soi kính lúp thì may ra.”

“Đừng đùa nữa. Đưa tôi xem nào?”

Cái cốc được chuyển qua Agatha.

“Đúng thế. Không có dấu hiệu gì lạ.”

“Vậy thì, sẽ phủ định khả năng bôi thuốc độc từ trước à?”

Ellery vân vê tóc mai, không sao hiểu nổi, “Như vậy chỉ còn lại ba khả năng. Hung thủ là Agatha, hoặc tôi, hoặc ai đó đã cho Carr uống thuốc độc tác dụng chậm từ trước.”

“Tóm lại, chúng ta vẫn không thể xác định được hung thủ,” Poe nói.

Agatha xem xong, đặt chiếc cốc lên bàn. Ellery lại cầm lên và nhìn ngắm thật kĩ.

“Giả sử hung thủ đến bên ngoài, thì cốc nào mà chẳng được?”

“Anh nói gì cơ, Ellery?”

“Không có gì…” Ellery quay mặt đi. “Tôi vẫn đang băn khoăn về động cơ. Tôi nghĩ chúng ta có thể kết luận kẻ sát hại Orczy, Carr và kẻ đã chuẩn bị những miếng nhựa kia là một! Có nghĩa hắn hoặc ả ta thực sự muốn lấy mạng năm người trong số chúng ta ngay trên hòn đảo này. Năm, trừ khi ‘Thám tử’ cuối cùng cũng trở thành ‘Nạn nhân thứ sáu’.”

“Nhưng một động cơ cho tất cả…” Leroux bất lực lắc đầu.

“Phải có một động cơ,” Ellery khẳng định, “dù có kì quặc đến đâu.”

“Hẳn là một kẻ điên khùng, mất trí.” Agatha rít lên gay gắt. “Làm sao chúng ta có thể hiểu được logic của kẻ điên chứ.”

“Mất trí…” Ellery nhắc lại. Cậu giơ tay trái lên xem đồng hồ. “Gần sáng rồi. Chúng ta nên làm gì đây?”

“Cần đi ngủ. Sẽ chẳng nghĩ ra gì đâu khi tất cả đều mệt mỏi thế này.”

“Tôi cũng nghĩ như Poe. Không sao tiếp tục được nữa.” Ellery dụi mắt, loạng choạng đứng lên và bước về phòng mình.

“Khoan đã, Ellery,” Poe nói với theo. “Chúng ta ngủ cùng nhau không phải sẽ tốt hơn sao?”

“Không, tôi không muốn.” Agatha hoảng hốt nhìn mọi người. “Nếu hung thủ nằm ngay cạnh tôi thì sao? Chỉ cần vươn tay ra là thắt cổ được. Duy điều đó thôi cũng đủ khiến tôi khiếp sợ rồi.”

“Không ai dại gì giết người nằm ngay cạnh mình, sẽ bị bắt quả tang ngay!”

“Anh có thể đảm bảo không, Poe? Nếu chúng ta đều bị giết trước khi bắt được hắn thì sao!” Agatha rơm rớm nước mắt đứng dậy, đẩy ghế của mình vào chỗ cũ.

“Khoan đã Agatha.”

“Không! Tôi không thể tin bất cứ ai.”

Agatha chạy như bay về phòng. Poe thở dài thườn thượt, lặng lẽ nhìn theo.

“Cô ấy sắp suy sụp đến nơi!”

“Cũng là lẽ tự nhiên.” Ellery mệt mỏi nhún vai. “Thực tình, tâm trạng tôi cũng như Agatha, tôi muốn ngủ một mình.”

“Tôi cũng thế,” Leroux thêm vào. Sau cặp kính, đôi mắt cậu đỏ ngầu.

Van cũng rời đi. Poe vuốt mái tóc, nhắc nhở, “Nhớ khóa cửa đấy!”

“Mọi người biết mà.” Ellery thoáng nhìn về phía hai cánh cửa sảnh trước. “Tôi cũng không muốn chết.”

[*] - Hoen tử thi là tình trạng lắng đọng máu tại vùng thấp của cơ thể, là kết quả của tình trạng ngưng tim không hồi phục, và cũng là thay đổi sau chết sớm nhất. Dựa vào thời gian xuất hiện vết hoen tử thi, người ta có thể ước chừng thời gian tử vong.

[*] - Màu trắng, không mùi, độc tính rất mạnh, hay dùng trong thuốc chuột.

« Lùi
Tiến »