Trước mắt là một màn đen vô tận, thời gian chờ đợi của lần này rõ ràng đã dài hơn trước. Phải khoảng hơn nửa phút sau, thị giác của Tiêu Lâu mới khôi phục lại.
Đồng đội đều không ở bên người, nhưng cũng không sao, cũng chẳng phải lần đầu tiên Mật thất Cơ tách lẻ đồng đội ra như vậy. Vấn đề ở đây là, cái váy dài chấm đất trên người anh là sao đây? Hoa văn phức tạp, còn có cả lụa là gấm vóc khiến người ta nhìn mà đau hết cả đầu.
Tiêu Lâu xoay người xuống giường, đi chưa nổi hai bước đã suýt nữa vấp ngã vì đạp phải vạt áo.
Anh rất nhanh đã hiểu ra, bản thân mình xuyên không đến thời xưa rồi.
Xem ra, cốt truyện của Mật thất 8 Cơ này chính là một câu chuyện đã xảy ra ở một thời đại khác.
[Hoan nghênh Tiêu Lâu bước vào Mật thất 8 Cơ: Khói lửa loạn thế]
Thế giới này có bốn quốc gia, trước mắt, anh đang ở Kinh đô, thủ phủ của nước Đại Tề.
Anh đã được phân vai diễn đặc thù, anh cần phải sắm vai nhân vật của mình thật tốt, nếu như bị người trong thế giới mật thất nhận ra, khiêu chiến thất bại.
Mật thất cấm giết chết người bản xứ, vì vậy, tất cả các thẻ bài tấn công, khống chế, cùng với các thẻ bài hiện đại công nghệ cao đều bị cấm sử dụng. Chi tiết những thẻ bài có thể sử dụng, mời xem kỹ trong bao đựng thẻ của mình.
Tiêu Lâu mở bao đựng thẻ ra xem, các thẻ sản phẩm công nghệ cao như Máy sấy, Nồi cơm điện, v.v... đều đã chuyển thành màu xám, ghi "Không thể sử dụng". Những thẻ bài có kỹ năng khống chế và công kích cũng đã bị cấm sử dụng các chức năng ấy.
Rõ ràng, mật thất này yêu cầu người khiêu chiến động não giải đố, không được dùng các thẻ bài để gian lận.
[Giới thiệu thân phận:]
Tiêu Lâu, phụ thân là một ngỗ tác (pháp y) nổi danh, mẫu thân là một y sư nổi tiếng, từ nhỏ đã theo cha mẹ học tập, vô cùng am hiểu về Trung y và khám nghiệm thi thể. Gia đệ tòng quân, ba năm trước theo tướng Chinh Tây xuất chinh, không rõ tung tích. Trong nhà không còn người thân nào khác.
Năm 16 tuổi, anh đã cứu mạng một vị tài tử lên chốn kinh thành đi thi, người này sau đã đỗ Trạng Nguyên, trở thành một vị cận thần được thánh thượng tin cẩn. Hắn nhớ tới ơn cứu mạng của anh, cưới anh làm vợ, phu thê hai người tương kính như tân, lại ** *n vô vàn.
Mười ngày trước, Tri phủ Giang Châu chết bệnh, phu quân nhận phó thác của Bệ hạ, chuẩn bị nhậm chức tại Giang Châu.
Câu chuyện sẽ bắt đầu ở quê nhà của anh Giang Châu, vui lòng chuẩn bị sẵn sàng.
Khó trách vừa mở mắt ra đã thấy sai sai, trong phòng có bàn trang điểm và gương đồng, quần áo trên người cũng rất giống như váy áo của phụ nữ, tóc rất dài, trên đầu hình như còn có không ít trâm cài nữa.
Tiêu Lâu vội vàng cầm gương đồng lên.
Quả nhiên, quần áo trên người anh đã đổi thành đồ của nữ. Mái tóc dài đen nhánh của "người con gái" trong gương vấn lên thành một búi tóc đơn giản ở sau đầu, cài thêm một vài cây trâm gỗ mộc mạc lại tao nhã, khuôn mặt thanh tú trắng nõn nà, mi mắt đuôi mày dịu dàng hòa nhã, thoạt nhìn rất có dáng vẻ công dung ngôn hạnh, biết rộng hiểu sâu.
Tiêu Lâu chỉ hận không thể đập đầu vào gương luôn cho rồi.
Mật thất này thực sự quá kỳ cục, sắm vai nhân vật thôi mà giới tính cũng đổi luôn! Nhưng trong lòng anh cũng không khỏi tò mò, liệu đội trưởng Ngu có thể cùng biến ngược thành phụ nữ hay không? Những đồng đội khác được phân cho thân phận gì đây?
Bọn họ vào mật thất lúc 23 giờ 55, sau khi vào cửa, toàn bộ kỹ năng của thẻ bài đều đã reset, đường truyền "ý hợp tâm đầu" của anh và đội trưởng Ngu cũng đứt rồi, anh hoàn toàn không biết lúc này đội trưởng Ngu đang ở đâu nữa.
- - -
Cùng thời gian, hoàng cung.
Ngu Hàn Giang mặc quan phục trên người, sắc mặt nghiêm túc mà đọc thông báo của mật thất.
[Giới thiệu thân phận:]
Từ nhỏ anh đã được học tứ thư ngũ kinh, năm 18 tuổi lên kinh đô đi thi, trên đường bị rắn độc cắn trúng khiến sinh mạng nguy kịch. Đúng lúc ấy, có một người nữ dịu dàng đi ngang qua, tự mình giúp anh xử lý vết thương, cứu anh một mạng. Từ ấy, anh đã nhất kiến chung tình với nàng.
Tân lịch năm thứ ba, anh đỗ Trạng Nguyên. Tiên hoàng vốn muốn tứ hôn Cửu công chúa cho anh, anh dùng lý do "đã có hôn ước từ trước" để nhẹ nhàng từ chối, nhưng cũng vì vậy mà đắc tội Cửu công chúa. Để chứng thực cho lý do "đã có hôn ước" của mình, anh lập tức quay về Giang Châu cầu hôn ân nhân cứu mạng. Sau khi kết hôn, hai người vẫn luôn ân ái vô cùng.
Tân lịch năm thứ bảy, Tri phủ Giang Châu chết bệnh, Bệ hạ không nghe lời hoài nghi, lệnh cho anh đến Giang Châu nhậm chức Tri phủ.
Anh chuẩn bị đến hoàng cung bái biệt Bệ hạ, ngày mai sẽ cùng phu nhân đến Giang Châu nhậm chức.
Ngu Hàn Giang đọc miêu tả xong, đôi mày không khỏi hơi nhíu lại.
Cái giả thiết gì rối lung tung thế này?
Hắn chẳng những đã thành Tri phủ đại nhân của nước Tề, mà còn bị người giữ cửa nhét cho một vị phu nhân nữa?!
Ngày mai phải đến Giang Châu nhậm chức, rõ ràng cốt truyện của mật thất này sẽ xảy ra ở địa điểm "Giang Châu" này.
Ngu Hàn Giang đau đầu nghĩ, không bằng tìm cách để vị phu nhân nhặt được giữa đường kia ở lại kinh đô, bản thân một mình đi nhậm chức, khỏi mang "phu nhân" theo vướng tay vướng chân, ảnh hưởng tới việc phá án.
Cung điện tráng lệ huy hoàng đã ở ngay trước mắt, khung cảnh chân thực vô cùng, giống như hắn thật sự đã xuyên đến thời xưa.
Bên tai bỗng truyền đến giọng nói the thé của thái giám: "Lên triều!"
Trong cung điện, vị Hoàng đế Bệ hạ ngồi trên ngai vàng kia vẫn còn rất trẻ, mặt mày thanh tuấn sáng ngời, nụ cười trên mặt cũng rất ôn hòa.
Nội bộ vương triều Đại Tề có tranh chấp cam go, sau khi tân đế đăng cơ nhất định muốn bồi dưỡng thế lực của bản thân, mà Hoàng đế cực kỳ tin tưởng Ngu Hàn Giang. Giang Châu là vùng đất rộng lớn lại phồn hoa nhất nhì, chỉ đứng sau kinh thành, lại vừa lúc nằm ở biên giới nước Tề và nước Triệu, Hoàng đế đưa một vị quan trẻ như Ngu Hàn Giang đến làm Tri phủ Giang Châu, ý đồ bồi dưỡng quá rõ ràng, bởi vậy mà bị không ít quan viên lão thành phản đối.
Đương nhiên, vị Hoàng đế này thoạt nhìn ôn hòa, tài ăn nói lại tốt cực kỳ, không ai có thể hơn thua với y về chuyện giảng đạo lý được.
Sau khi đấu khẩu với các đại thần, Hoàng đế đã dẹp hết nghi ngờ ra vào của quan lại, cầm chắc vị trí "Tri phủ Giang Châu" này cho Ngu Hàn Giang.
Quan lại xung quanh đồng thời quỳ xuống: "Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Hoàng đế mỉm cười nâng tay lên: "Các khanh hãy bình thân!"
Sau khi mọi người đứng dậy, Hoàng đế gọi thẳng tên Ngu Hàn Giang: "Ngu ái khanh, khanh sắp đi Giang Châu nhậm chức, vậy đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Ngu Hàn Giang tiến lên một bước: "Hồi bẩm Bệ hạ, thần đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ sáng mai xuất phát."
Hoàng đế tủm tỉm ngợi khen: "Ngu ái khanh tuổi trẻ tài cao, sau khi đến Giang Châu nhất định phải làm đúng chức trách, đừng phụ mong mỏi của triều đình."
Ngu Hàn Giang căng da đầu, đáp lại vài tiếng.
Bệ hạ lại thảo luận cùng văn võ bá quan về việc "hòa thân" rất lâu, mãi đến khi tiếng "Bãi triều!" vang lên, Ngu Hàn Giang mới có thể hơi thở phào nhẹ nhõm, xoay người theo các viên quan khác rời đi."
Kết quả, hắn vừa ra khỏi đại điện đã có một thái giám chạy lại, thấp giọng nói: "Ngu đại nhân, Bệ hạ mời ngài vào Ngự thư phòng."
Ngu Hàn Giang không hề có manh mối gì về việc sắp xảy ra, nếu như nhân vật quan trọng là "Bệ hạ" này đã cho vời, không chừng là muốn tuyên bố nhiệm vụ hoặc là cung cấp manh mối, hắn lập tức theo thái giám đi vào Ngự thư phòng.
Bệ hạ cho người lui ra hết, thấp giọng nói: "Ái khanh, phủ Trấn Giang Vương của Bát hoàng thúc cũng ở Giang Châu, nhớ đến bái kiến. Ở đây trẫm có một bức mật hàm, phiền khanh tự mình giao lại cho hoàng thúc."
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Thần đã rõ, thưa Bệ hạ."
Bệ hạ nói: "Tình hình Giang Châu phức tạp, lần này ái khanh đến đó nhất định phải cẩn thận bội phần, gặp phải khó khăn gì có thể ra roi thúc ngựa, gửi mật báo ngay cho trẫm, trẫm sẽ đích thân trả lời lại khanh. Ngoài ra, bên kia còn có thế lực của nước địch, trẫm đã sắp xếp một đám tử sĩ để bảo vệ khanh an toàn, đây là lệnh bài, lúc tất yếu, khanh có thể điều động bọn họ."
Ngu Hàn Giang cung kính nhận lệnh bài và mật hàm trong tay Hoàng đế.
Vậy mà còn đến nông nỗi phải sắp xếp tử sĩ đi theo bảo vệ hắn, xem ra, vũng nước Giang Châu này thực sự rất sâu.
Ngu Hàn Giang ghi tạc lời dặn dò của Bệ hạ vào lòng, cũng cẩn thận cất lệnh bài vào trong túi.
Sau khi ra khỏi hoàng cung, một hộ vệ thân hình cao lớn lập tức đi ra đón hắn, nói: "Đại nhân."
Ngu Hàn Giang gật đầu với gã một cái, vừa đi về nhà theo con đường trong trí nhớ, vừa thấp giọng dặn dò: "Vân Thương, huynh đi tìm hai con ngựa tốt, tối nay chúng ta xuất phát đến Giang Châu trước. Về phần phu nhân, huynh tìm nơi khác sắp xếp cho nàng ta đi."
Vân Thương kinh ngạc lắm: "Ý đại nhân là, lần này không dẫn theo phu nhân sao?"
Ngu Hàn Giang cau mày nói: "Tạm thời đừng đưa nàng ta theo... Chờ ta sắp xếp ổn thỏa bên kia xong thì lại nói."
Vân Thương lập tức hiểu ra: "Ồ ta hiểu rồi, đại nhân thương phu nhân nhiều như vậy, nhất định là sợ phu nhân đi đường mệt nhọc chứ gì."
- - -
Cùng lúc đó, Tiêu Lâu đang ngồi trước gương, đau đầu mà nghiên cứu quần áo. Anh còn chưa từng động chạm gì đến đồ của phụ nữ, chứ miễn bàn đến cổ phục phức tạp thế này.
Đột nhiên có người gõ cửa, nói: "Phu nhân, đã đến lúc rửa mặt rồi ạ."
Tiêu Lâu đáp một tiếng, mở cửa ra lại thấy một cô gái nhỏ mặc đồ thị nữ bưng chậu rửa mặt đi vào, chuẩn bị hầu anh rửa mặt. Tiêu Lâu cả người đều không được tự nhiên, lập tức nói: "Ngươi ra ngoài trước đi, ta tự mình làm là được."
Ánh nắng ngoài cửa sổ sáng trong, hắn là đã khoảng 8 giờ. Người xưa lên triều rất sớm, mà cái vị "phu quân" mà anh bị dúi cho kia, hẳn cũng đã được bãi triều, sắp trở về rồi.
Tiêu Lâu day huyệt thái dương, tự ngẫm lại đối sách.
Phu quân phải đến Giang Châu nhậm chức, dẫn hắn theo cùng, vậy nhất định sẽ có chuyện xảy ra ở Giang Châu. Anh không quen thuộc với cuộc sống ở nơi này, cũng không thể tự mình chạy lung tung, theo phu quân đến Giang Châu là lựa chọn duy nhất của hắn. Chỉ là, khiến anh diễn vai vợ chồng với một người xa lạ, anh thực sự, không diễn nổi! Huống chi bây giờ còn phải mặc đồ nữ đây này! Ngộ nhỡ phu quân muốn thân thiết cùng anh, vậy anh nên cho hắn một đấm, hay vẫn là nên thuận theo bây giờ?
Chỉ nghĩ một chút thôi mà Tiêu Lâu đã dựng hết cả lông.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, thị nữ cất cao giọng nói: "Đại nhân đã về ạ!"
Ngu Hàn Giang hạ giọng hỏi: "Phu nhân đã tỉnh hay chưa?"
Bình Nhi cười nói: "Bẩm, phu nhân dậy rồi ạ, người đang rửa mặt."
Ngu Hàn Giang nhanh chân bước lên, đẩy cửa mà vào.
Mặc kệ người giữ cửa sắp xếp cho hắn vị phu nhân này thế nào đi chăng nữa, hắn nhất định phải tìm một cái cớ để phu nhân ngoan ngoãn ở lại đế đô, một mình đến Giang Châu tập hợp với các đồng đội.
Nhưng mà, giây phút cánh cửa kia mở ra, Ngu Hàn Giang chợt đối diện với một đôi mắt quen thuộc.
Đôi mắt kia trong veo như suối ngần, khi ánh mắt giao hòa với nhau như có một lực hấp dẫn thần bí, khiến cho hắn không thể rời mắt được.
Phu nhân mà người giữ cửa sắp xếp cho hắn, vậy mà lại là Tiêu Lâu!
Trái tim Ngu Hàn Giang đập lên kịch liệt.
Mà khi Tiêu Lâu nhìn thấy Ngu Hàn Giang thân mặc quan phục, anh tuấn hiên ngang, anh cũng không khỏi tròn mắt mà xem.
Phu quân mà người giữ cửa sắp xếp cho anh, thế mà là đội trưởng Ngu sao?
Nhịp tim của anh không khỏi đập nhanh hơn, nhưng đồng thời, trong lòng anh cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu đối phương là đội trưởng Ngu, hai người cùng đến Giang Châu thật sự là chuyện không thể tốt hơn, mà chuyện anh vừa lo lắng cũng sẽ không xảy ra.
Hai người cách nhau một cái cửa, người trong kẻ ngoài.
Sau khi nhìn nhau thật lâu, Ngu Hàn Giang mới thử gọi: "Tiêu Lâu? Phu nhân à?"
Mặt Tiêu Lâu hơi nóng lên, giọng nói này anh đã rất quen thuộc, đúng là Ngu Hàn Giang, không sai vào đâu được. Chẳng qua, một tiếng gọi "phu nhân" này khiến anh thực sự không thích ứng được, bèn ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói: "Đại nhân, có chút chuyện em muốn nói với ngài."
Ngu Hàn Giang nhìn đám thị vệ và nha hoàn bên cạnh: "Các ngươi đều lui xuống cả đi."
Người xung quanh đều là vẻ mặt "tôi biết ngay mà", nhanh chóng lui xuống hết.
Ngu Hàn Giang bước vào trong phòng, đóng cửa sổ lại.
Hắn quan sát Tiêu Lâu thật kỹ, nghi hoặc hỏi: "Sao cậu lại mặc đồ nữ rồi?"
Nói đến chuyện này là Tiêu Lâu liền buồn bực: "Tôi vừa tỉnh lại đã mặc đồ nữ rồi, đã thế còn xếp cho một vị phu quân nữa chứ! Lúc đó, tôi nhưng nhức cái đầu luôn ấy, cũng may..."
Tim Ngu Hàn Giang hơi cứng lại, thấp giọng hỏi: "Cũng may cái gì?"
Suýt một chút nữa, Tiêu Lâu đã nói ra: Cũng may đó là anh.
Nhưng mà lời này nói ra có quá nhiều nghĩa, anh lập tức lảng sang chuyện khác: "Cũng may là cùng anh đến Giang Châu, trên đường cũng có thể thương lượng kế sách một chút. Thân phận của tôi ở thế giới này khá đặc thù, ngoại trừ là phu nhân của anh, thì còn là truyền nhân của danh y, cha là ngỗ tác... cũng chính là pháp y ở cổ đại ấy."
Ngu Hàn Giang giật mình, suy tư chút rồi nói: "Truyền nhân của pháp y? Chẳng lẽ người giữ cửa dựa vào thân phận của chúng ta để sắp xếp nhân vật sao?"
Tiêu Lâu gật đầu: "Khó trách cục trưởng Đường nói không có cách nào làm tài liệu về Mật thất cấp A. Xem ra, Mật thất cấp A căn cứ theo số lượng và nghề nghiệp của người khiêu chiến chúng ta để sắp xếp nhân vật, mỗi một đội ngũ bước vào mật thất đều không thể giống nhau."
Ngu Hàn Giang cũng cảm thấy là như vậy, nhìn Tiêu Lâu nói: "Chúng ta cần diễn vai vợ chồng trong mật thất này, có thể là để tiện cho chúng ta hành động nên mới có sắp xếp như vậy."
Những khó chịu ban đầu của Ngu Hàn Giang vì "chẳng hiểu sao tự nhiên mọc ra một người vợ", trong nháy mắt nhìn thấy Tiêu Lâu liền mất sạch sành sanh.
Trái lại, hắn cảm thấy, sắp xếp thế này cũng không tệ lắm đâu.
Tiêu Lâu kéo kéo tay áo rất dài kia, vẻ mặt rất là buồn rầu: "Ngày mai mới xuất phát đúng không? Tôi muốn thay bộ này ra, mặc cái này kỳ cục quá đi mất, đến đi đường cũng không dễ dàng gì hết."
Ánh mắt Ngu Hàn Giang rất dịu dàng: "Được, tôi đưa cậu đi mua mấy bộ quần áo gọn gàng hơn."
Sau khi hai người bước ra, thị vệ Vân Thương chạy tới nói: "Đại nhân, ngựa tốt mà ngài muốn đã chuẩn bị xong, đêm nay..."
Ngu Hàn Giang thản nhiên cắt lời gã: "Chuẩn bị một chiếc xe ngựa cho phu nhân ngồi đi, sáng mai cùng nhau xuất phát."
Thị vệ: "???"
Sao bảo không dẫn theo phu nhân cơ mà? Nhanh như thế đã đổi ý là sao??