❖ ❖ ❖
Hôm ấy, tôi và Mizuki đi một đoạn đường khá xa. Vừa đối chiếu với bản đồ, vừa băng qua những con đường trên núi, thung lũng và vượt không biết bao nhiêu con đèo.
Từ một đỉnh đèo có tầm nhìn tốt, chúng tôi có thể nhìn bao quát một vùng đồng bằng phía Đông.
Cả một bề mặt đã bị nhuộm xanh hoàn toàn. Hướng đó đáng lý phải có biển.
“Đế quốc màu xanh đấy,” anh Mizuki khẽ nói.
Nhiều đàn chim bay qua những vùng đất rộng ánh sắc xanh nhàn nhạt. Có thể nhìn thấy những tia sáng xanh đang rọi xuống phía chân trời xa tít tắp của vùng đồng bằng, nhưng ở khoảng cách này, ánh sáng đó không thể tác động tới chúng tôi. Cảm giác như thể đó chỉ là một hiện tượng rất đỗi bình thường.
Hai anh em ngắm nhìn thế giới đóng băng trong màu xanh và ăn cơm nắm ông lão chuẩn bị cho. Bên trong nắm cơm có hai quả mơ muối cực kỳ chua.
Tôi cởi tất và giày chân phải ra, lấy móng tay gí vỡ bọng nước phồng rộp ở bên rìa ngón chân cái. Đoạn tôi dán miếng băng keo cá nhân anh Mizuki cho vào vết thương rồi thay đôi tất mới.
“Cậu ổn không thế?” Mizuki hỏi.
“Không sao ạ. Bằng này có hề hấn gì đâu anh,” tôi đáp.
Thực ra, từ hôm qua bắp chân tôi thỉnh thoảng lại bị chuột rút, nhưng tôi không nói gì với Mizuki. Tôi không muốn làm vướng chân ai, cũng không muốn giảm tốc độ thêm nữa.
Sau khi nghỉ một lát, hai anh em lại tiếp tục lên đường. Con dốc thoai thoải kéo dài trước mắt. Chỗ phồng rộp không còn đau nữa.
❖ ❖ ❖
Mùa thu năm lớp 9 là thời kỳ đám học sinh bị các kỳ thi dồn ép, nhưng chúng tôi đón mùa đông trong tâm thế rất nửa vời. Trường nghề gần nhà tôi định theo học không đòi hỏi cao lắm, nên chắc chẳng cần làm gì nhiều tôi vẫn dễ dàng được nhận vào.
Thầy cô khuyên tôi nên đặt mục tiêu cao hơn, nhưng tôi chẳng có lý do nào làm thế. Tôi chỉ muốn làm việc chân tay gì đó để kiếm sống, giống như bố tôi bây giờ vậy.
Nàng khi ấy rất phân vân.
“Tớ vẫn học nhưng mà,” nàng nói. “Cũng chẳng rõ nữa.”
“Là sao cơ?”
“Có khi tớ không đi học cấp ba cũng nên. Chắc đi làm việc luôn thôi.”
“Tại sao?”
“Tớ không muốn mẹ vất vả thêm nữa.”
“Nhưng mà...”
“Họ sắp chịu hết nổi rồi.”
“Ai cơ?”
“Mọi người ấy.”
“Mọi người?”
“Tất cả những người có liên quan đến chuyện này.”
“Chuyện này, ý là chuyện kết hôn của mẹ cậu á?”
“Ừ,” nàng gật đầu. “Tội nghiệp Bác sĩ lắm. Mà mẹ tớ cũng khổ nữa.”
“Không có đồng minh sao?”
“Một người cũng không có,” nàng đáp. “Tất cả đều lạnh nhạt. Cứ như thể họ nghĩ đối xử tử tế với người khác thì bị trời phạt hay sao ấy.”
“Nhưng nhà đó ai cũng giàu nhỉ.”
“Ừ,” nàng nói. “Người giàu có Chúa của riêng họ đấy, chắc chắn luôn.”
Hồi đó, tôi không thể tưởng tượng những điều sẽ xảy đến với nàng trong tương lai. Tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ con, thiếu hiểu biết về thế giới này đến độ ngỡ ngàng (bây giờ có lẽ vẫn thế). Tôi không mảy may nhận thức được con người có thể độc ác, tàn nhẫn với nhau đến nhường nào.
Thỉnh thoảng tôi vẫn tự hỏi, rằng nếu mình biết trước thì liệu có gì thay đổi hay không. Và rằng liệu tôi có thể thay đổi số phận của hai đứa hay không.
Nhưng có lẽ sẽ chẳng có gì đổi khác. Không chỉ tôi, mà trẻ con nói chung, hầu hết đứa nào cũng bất lực trong mấy chuyện này. Lúc nào cũng vậy, trẻ con luôn trở thành vật hy sinh cho những màn tranh cãi của người lớn.
Nhưng Hiroyuki lại là người chia tay trước.
“Tớ sẽ nghỉ học,” cậu ta nói.
“Nói thế nhưng học cấp ba vẫn là bắt buộc mà? Cậu đâu tự ý quyết định được.”
“Được chứ. Tớ đã quyết không đi nghĩa là không đi thôi.”
“Tại sao cậu lại muốn thế?”
“Nơi ấy không dành cho tớ. Chính bản thân nơi ấy cũng nghĩ vậy, nó không muốn tớ ở đấy đâu. Tớ làm thế này là vì hai bên thôi.”
“Nhưng cậu nghỉ rồi làm gì?”
“Tớ sẽ đi tìm,” Hiroyuki nói. “Tìm một nơi tớ có thể ở. Tớ muốn ở đó, và nơi đó cũng chấp nhận tớ. Chắc chắn phải tồn tại một nơi như vậy.”
“Thế cậu định rời thị trấn à?”
“Ừ, phải vậy thôi.”
“Tớ sẽ buồn lắm đấy.”
“Tớ cũng vậy mà. Nhưng biết sao được giờ.”
Bố của Hiroyuki giảng dạy ở trường đại học, có vẻ là một nhân vật khá nổi tiếng trong lĩnh vực tâm lý học. Anh trai cậu ta thông minh đến mức làm người khác phải khiếp vía, người xung quanh đều nói anh ấy giống bố. Hiroyuki thì giống mẹ, một con người “lập dị”, nhìn đâu cũng toát lên phong thái nữ diễn viên.
Vì chuyện thậm chí còn không qua nổi cấp hai mà Hiroyuki bị người lớn gọi là “đồ bỏ đi”, nhưng tôi không nghĩ như vậy. Không đời nào cậu ta lại bị xã hội “bỏ đi”. Bởi ngay từ khi sinh ra cậu ta đã là người ngoài cuộc rồi. Một kẻ vốn đã lệch khỏi khuôn khổ của xã hội làm sao có thể bị xã hội bỏ đi được cơ chứ.
Mọi người đều có quyền tự do đánh giá kẻ khác theo tiêu chuẩn của riêng mình, nhưng liệu có ai trong các vị thấu hiểu được chúng tôi chưa? Thỉnh thoảng bất giác tôi lại muốn hỏi người lớn câu này.
Chẳng rõ là bao giờ, nhưng có lần Hiroyuki đã kể cho tôi nghe về bố mẹ cậu ấy.
Đại khái chúng tôi có thói quen cùng nhau tới tòa tháp sau buổi học vẽ. Nếu may mắn sẽ gặp nàng ở đó. Mỗi lần như vậy, ba đứa sẽ ngồi bên bờ sông và trò chuyện đủ thứ.
Vì chuyện bố mẹ mà cậu ta lo lắng đến mất ngủ, Hiroyuki dạo ấy lúc nào cũng uể oải.
“Khi ngủ ấy,” Hiroyuki nói. “Trên đầu mình có một cái công tắc, ấn vào đó thì ý thức kiểu như sẽ trôi tuột xuống. Giống như giọt dầu trên tấm kính nằm nghiêng vậy. Bên dưới dần dà chìm trong bóng tối, nếu xuống được đó thì về cơ bản là ngủ được...”
“Thế hả?” nàng hỏi.
“Ừ. Hai người không vậy à?”
“Không đâu,” nàng đáp. “Tớ nhắm chặt mắt trong bóng đêm rồi chờ đợi thôi. Tự khắc cơn buồn ngủ sẽ kéo đến.”
Tôi cũng gần giống vậy nên gật đầu.
“Hừm,” Hiroyuki nói. “Mà chắc là vậy. Bình thường thì thế.”
“Chẳng biết từ bao giờ,” cậu ta lại tiếp tục. “Nếu không tự xuống đó, tớ sẽ không tài nào ngủ được.”
“Còn công tắc?” nàng hỏi.
“Ừ, công tắc,” Hiroyuki đáp. “Tớ cứ ấn liên tục từ năm đến mười phút, bằng ngón trỏ bên trái ấy.”
“Vị trí công tắc đêm nào cũng thay đổi à?” nàng hỏi.
“Ừ. Đổi đấy. Nhưng thường thì tớ tìm ra ngay. Nhưng chẳng hiểu sao dạo này không được. Tớ ấn phải đến chục chỗ nhưng trật hết.”
“Gay go nhỉ.”
“Ừ. Gay lắm. Cả đêm cứ ấn hết chỗ nọ sang chỗ kia nên ngón tay cũng phát đau lên được. Cảm giác như thể tớ đang khoan giếng một cách ngu xuẩn ấy. Có lẽ nào cơn buồn ngủ của tớ cạn sạch không còn giọt nào rồi không nhỉ...”
“Tớ hiểu rồi,” nàng nói. “Thế cậu gối đầu lên đây.”
Đoạn nàng vỗ lên đôi chân đang duỗi ra trên cỏ.
“Hả?” Hiroyuki hỏi lại. “Cậu định làm gì?”
“Khoan giếng,” nàng đáp. “Tớ nghĩ tớ làm được.”
“Thật không nhỉ.” Cậu bạn tôi bối rối nhưng vẫn quyết định tin tưởng nàng. Đoạn cậu ta đặt cái đầu phồng với mớ tóc xoăn tít xuống đùi nàng.
“Nào,” nàng nói.
Hiroyuki cười khúc khích.
“Gì đấy?”
“Không,” cậu ta cười và đáp. “Không có gì đâu, cậu cứ làm tiếp đi.”
Nàng luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc bù xù như tổ chim của Hiroyuki, hướng ánh mắt vào không trung để đầu ngón tay có thể tập trung tìm công tắc. Khi chạm mắt với tôi, nàng mỉm cười thật tươi.
Cá dưới sông nhảy vọt lên trên mặt nước. Khung cảnh chiều tà quá đỗi yên bình. Ngay sát bên cạnh chúng tôi là một túp lều bằng gỗ, phía trước đó có một bãi sậy. Côn trùng kêu ri ri. Những con diệc lướt tới gần mặt sông như tàu lượn.
“Thấy rồi,” nàng reo lên. “Chỗ này phải không?”
“Ừ,” Hiroyuki đáp. “Chắc vậy.
“Tại sao,” cậu ta hỏi. “Sao cậu biết được?”
“Tớ là con gái của y tá mà. Mấy cái này là sở trường của tớ đấy.”
Tôi không nghĩ tìm công tắc ngủ là công việc của y tá, nhưng tôi hiểu ý nàng muốn nói gì.
“Thả lỏng người ra,” nàng bảo Hiroyuki. “Cứ ngủ ở đây một lát cũng được.”
“Ừ…”
Trong lúc mơ màng trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu ta đã kể chúng tôi nghe thế này.
“Dạo này bố mẹ cãi nhau suốt...”
“Vậy à,” tôi hỏi.
“Ừ,” Hiroyuki đáp. “Tớ bịt tai rồi mà vẫn nghe thấy tiếng. Bố chế nhạo mẹ, vì mẹ chỉ học hết cấp hai thôi. Mẹ không giỏi đọc sách, cả viết cũng kém. Nhưng mẹ tớ không ngốc. Bà chẳng biết gì đâu nhưng nhìn thấu được mọi thứ, đáng sợ lắm...”
“Sao bố mẹ cậu lại quen nhau?” nàng hỏi.
“Mẹ tớ lẻn vào trường đại học. Bà bảo thích không khí ở đấy. Thường mẹ hay ngồi vẽ tranh ở giảng đường, ăn trưa ở nhà ăn sinh viên, rồi đánh một giấc trong khuôn viên trường. Khi ấy mẹ gặp bố, lúc bấy giờ đang làm giảng viên. Chắc bố bị sét đánh đấy, vì mẹ tớ đẹp hơn tất cả các cô sinh viên ở đó mà...”
“Thế giờ hai người họ...”
“Ừ, tớ cũng chẳng biết thế nào. Nhưng mà, chắc chắn là bố tớ đang qua lại với một cô sinh viên khác. Không chỉ riêng lần này đâu. Bao nhiêu lần rồi ấy. Chắc ông ấy có bệnh ngoại tình luôn rồi. Có cố giấu cũng lộ liễu đến mức đáng buồn. Vì bố tớ ngốc lắm. Mẹ tớ biết hết nhưng cũng không đả động gì chuyện đó cả...”
“Thế tại sao lại cãi nhau?”
“Vì tớ đấy,” Hiroyuki nói. “Vì hiện tại, ngày mai, và tương lai của tớ sau này...
“Thế nên là,” cậu ta ngáp dài và nói như thầm thì. “Mệt mỏi lắm. Tớ chán ngấy rồi...”
Hiroyuki ngủ say tít, gọi thế nào cũng không dậy (tiếng thở của cậu ta khi ngủ nghe giống tiếng chim non đến kỳ dị). Thế nên tôi bất đắc dĩ phải cõng cậu ta về tận nhà. Gương mặt cậu ta trông vô cùng thanh thản. Chắc đang mơ đẹp lắm đây, tôi thầm nghĩ.
Từ ngày đó, không bao giờ Hiroyuki bị mất ngủ nữa.
Trước chuyến đào tẩu thực sự (cậu ta nói thế), Hiroyuki đã thử tập dượt nhẹ nhàng. Có vẻ như cậu ta đi du lịch bụi ở nơi nào xa lắm. Sau khi trở về, có thêm tự tin, cậu ta quyết định một tuần sau sẽ đào tẩu thật.
Đến tháng Mười hai, mùa đông đã về hẳn. Tôi và nàng gặp Hiroyuki dưới chân tháp lần cuối để nói lời chia tay.
“Quà cho hai cậu đây,” cậu ta nói và đưa cho chúng tôi hai hòn đá rất đẹp. Của tôi màu xanh, của nàng màu đỏ.
“Hai hòn đá này rơi ở bờ biển một hòn đảo mãi tít mạn phía Nam mà tớ chẳng nhớ nổi tên. Chúng nằm lặng lẽ bên cạnh nhau trên bãi cát trắng xóa, như thể ai đó đã xếp đặt ở đấy vậy. Tớ đã tìm một lát, đinh ninh chắc hẳn phải có ai ở đó.”
“Ai, ý là ai cơ?” nàng hỏi.
“Tớ không biết,” Hiroyuki đáp. “Một người kiểu như Chúa trời ấy.”
“Cái người chống gậy râu tóc bạc phơ ấy á?”
“Ừ, đại khái thế.”
“Cảm ơn cậu,” nàng nói. “Đẹp thật đấy, cứ như đá quý vậy.”
“Cậu sẽ tới hòn đảo đó à?” tôi hỏi.
“Chưa biết được,” Hiroyuki nghiêng đầu. “Chỗ ấy có ông bác tớ. Ông ấy là anh trai của mẹ tớ, tính cách kỳ cục lắm, chẳng bình thường tí nào cả. Nhưng chẳng hiểu sao lại chỉ hợp với mình tớ.”
“Ừ. Hiểu mà.”
“Ừm, thế nên tớ thấy rất dễ chịu. Nhưng mà tớ vẫn muốn đi vòng quanh xem xét nhiều thứ nữa.”
“Tiền cậu lấy đâu ra?”
“Tớ vẽ tranh. Chân dung rồi tranh phong cảnh. Tớ có sở trường là nhìn một lần sẽ không bao giờ quên mà. Ai cũng sẽ ấn tượng và cho tớ nhiều tiền thôi.”
“Cậu bạo thật đấy.”
“Thế ư?”
“Ừ, tớ thì không làm nổi đâu.”
“Nhưng làm gì còn cách nào khác,” Hiroyuki đáp. “Tớ không thể ở lại đây được nữa rồi.”
“Vậy à...”
“Tớ đã rất vui đấy,” cậu ta nói. “Cảm ơn cậu vì đã chịu chơi với tớ nhiều như thế.”
“Ừ.”
“Tớ cũng mừng vì gặp được Shirakawa. Bọn mình quen nhau không lâu, nhưng tớ cảm giác sẽ không bao giờ quên cậu được.”
“Tớ cũng thế.”
Đoạn cậu ta chìa cả hai tay về phía tôi và nói.
“Bắt tay.”
“Ừ.”
Khi tôi chìa hai tay ra, cậu ta siết trọn lấy chúng trong tay mình. Tay Hiroyuki rất ấm.
“Thế giới chẳng tử tế gì cả,” cậu ta nói. “Nhưng tớ nhất định không đầu hàng đâu.”
“Ừ, phải thế chứ.”
“Không ai có thể thay đổi được con người tớ. Tớ sẽ cố gắng sống hết sức mình.”
“Thế nên,” cậu bạn tôi tiếp tục. “Yuu cũng thế nhé.”
“Ừ, tớ biết rồi. Tớ cũng sẽ sống bằng tất cả sức lực của mình.”
“Hứa đấy nhé.”
Nàng đặt tay mình lên tay chúng tôi.
“Tớ cũng thế,” nàng nói. “Tớ cũng sẽ sống hết sức mình”
“Ừ,” Hiroyuki đồng tình.
“Chúng ta là vĩnh cửu. Chắc chắn một cuộc đời tuyệt diệu đang chờ đợi chúng ta phía trước.”
Khi chúng tôi buông tay nhau ra, Hiroyuki chào tạm biệt rồi đi mất. Cậu ta không ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Bóng dáng cậu ta khi đi về phía hoàng hôn trông thật mạnh mẽ. Bước đi không mảy may xiêu vẹo.
Nàng khóc. Tôi muốn nói gì đó, nhưng phải dồn hết sức lực để nuốt nước mắt vào trong nên chẳng thốt ra được lời nào.
Chúng tôi nhìn theo tấm lưng gầy gò của Hiroyuki cho đến khi bóng cậu ta khuất hẳn.
Từ bấy đến giờ cậu ta bặt vô âm tín. Chẳng cách nào biết được cậu ta đang ở đâu, làm gì (gia đình cậu ta chẳng bao lâu sau cũng chuyển đi đâu mất).
Tôi thấy lo vì Hiroyuki hay làm mấy chuyện liều lĩnh. Thỉnh thoảng tôi cứ nghĩ, chẳng biết cậu ta còn tưởng mình là chim rồi lao xuống từ một nơi cao thật cao, nhảy từ cành cây sang nắp thùng xe tải rồi chẳng may bị trẹo chân, hay còn gặp ác mộng rồi tè dầm nữa không.
Nhưng một linh tính chắc chắn đến mức kỳ dị mách bảo tôi rằng, cậu ta sẽ không sao cả đâu. Có lần nàng bảo, dù thế giới có mục ruỗng, Hiroyuki vẫn có thể tự mình sống tiếp.
Hiroyuki mạnh mẽ. Sự lạc quan của cậu ta có lẽ đóng góp một phần trong đó. Những con người có thể thờ ơ với mất mát vốn đã rất mạnh mẽ rồi.
Vả lại thế giới này mắc nợ cậu ấy. Nàng từng nói, “Con người ta ít nhất cũng phải được hạnh phúc vô điều kiện khi còn là trẻ con chứ,” nhưng Hiroyuki chưa bao giờ được đón nhận niềm vui sướng tuyệt đối vô điều kiện ấy. Hễ mở miệng ra là bị người lớn phủ nhận, chỉ trích rằng chính cậu ấy mới là người sai, rồi vào những thời điểm trọng đại, khi cậu nghĩ mình phải trưởng thành hơn thì lại liên tục bị dồn ép (chính vì thế nên cậu ấy mới thành ra xiêu vẹo như vậy).
Hiroyuki bắt buộc phải lấy lại phần chưa được nhận. Thế nên có liều lĩnh một chút thì cũng không sao cả, chắc chắn sẽ có ai đó bảo vệ cậu ấy (nhưng mãi về sau tôi mới biết rằng thực tế không phải vậy).
Sau đó ba tuần, nàng cũng ra đi. Sự chia ly lúc nào cũng ập đến chẳng báo trước. Không mảy may bận tâm đến cảm xúc của chúng ta. Nhanh chóng đến độ hụt hẫng.
Chắc hẳn nàng cũng không thể biết trước được. Cha mẹ không thể phô bày tất cả mọi thứ về bản thân trước mặt con cái. Thậm chí những điều càng quan trọng thì họ càng cố giấu cho bằng được. Vậy nên những chuyện tồi tệ thường giáng một đòn bất ngờ.
Có lẽ nàng chỉ đơn giản ước lượng sai thời gian mà thôi. Nàng tự cho rằng mình có thể ở lại thị trần ít nhất đến lễ tốt nghiệp, nhưng dự đoán ấy lại trật lất.
Một ngày nọ của tháng Mười hai, cả lớp chụp ảnh tập thể cho album tốt nghiệp.
Bàn ghế đã được khuân ra khỏi lớp học để dựng một bục tạm thời trong khuôn viên trường. Giáo viên chủ nhiệm nhắc chúng tôi chỉnh trang quần áo đầu tóc trước khi chụp hình. Trong lúc đám bạn cùng lớp vuốt tóc, kiểm tra cho nhau xem cúc có cài lệch không, tôi chỉ biết khụt khịt mũi, liếm môi, giả bộ cho có (tôi vốn là một đứa trẻ không mấy mặn mà chuyện ngoại hình).
Nàng thoăn thoắt bước đến trước mặt tôi, nhẹ nhàng dùng lược chải mái tóc bù xù sau khi ngủ dậy, dùng ghim móc cài cổ áo, những ngón tay nàng khẽ phủi vai áo cho tôi.
Hôm đó nàng không đeo kính. Mái tóc nàng chẳng biết tự bao giờ đã dài ra đáng kể.
Mọi người trong lớp quay qua nhìn hai đứa. Những ánh mắt ấy như thể hàng ngàn hòn đá nhỏ ném vào má, vào cổ tôi. Còn ánh nhìn của Kazuki làm tôi liên tưởng tới con dao găm người Nga hay dùng, đầu nhọn của nó như muốn cắm phập vào trán tôi... quả là một ánh nhìn không chút nhân nhượng.
Nàng không để ý, vẫn mỉm cười với tôi và nói “Thế này được rồi đấy.”
“Ừ,” tôi đáp. “Cảm ơn cậu.”
Xong ảnh tập thể, cả lớp chụp cùng nhau một tấm ảnh trên bãi cỏ trước tòa nhà cũ. Bãi cỏ hướng về phía tòa nhà, hơi dốc nên nếu trong điều kiện tốt có thể dùng thay bục đứng được.
Thợ chụp ảnh không đưa ra chỉ thị nào nên mọi người tự chọn vị trí cho mình. Tôi vẫn đứng ở tít sau cùng như trước. Tôi cao từ nhỏ nên đứng sau gần như đã trở thành thói quen. Nàng đến gần và nhẹ nhàng luồn vào đứng bên cạnh tôi.
Chẳng hiểu sao nàng có vẻ không bình thường. Nàng của hôm nay rất khác với mọi ngày. Tôi cảm giác mắt nàng còn ướt hơn mọi khi.
“Cậu đứng thế có sao không?” tôi hỏi. “Chẳng biết có bị che mặt không nhỉ?”
“Không sao đâu,” nàng nhón chân lên. “Thấy chưa?”
“Ừ, đúng nhỉ.”
Giữa hai chúng tôi có một khoảng trống rất nhỏ. Nhưng đến phút cuối nàng dịch sát lại phía tôi, cánh tay hai đứa chạm hẳn nhau. Trong túi áo tôi là hòn đá xanh Hiroyuki tặng, tôi cũng biết nàng cất hòn đá đỏ của mình trong túi áo.
Tôi tưởng tượng hai hòn đá bị hút vào nhau và kêu lách cách như hai cục nam châm đen. Có lẽ ngày trước chúng vốn là một hòn đá duy nhất, thế nên mới hút nhau như vậy.
Chụp ảnh xong, nàng thở phù một cái và hạ gót chân xuống.
“Cảm giác kiểu... “nàng nói, “Cứ lo lo thế nào ấy.”
“Công nhận nhỉ. Tớ cũng hơi lo lo,” tôi đáp và nhẹ nhàng nắm lấy hòn đá trong túi áo mình.
Tấm ảnh đó nằm ở giữa album tốt nghiệp. Nàng nhìn cao hơn thực tế nhiều. Nhìn ảnh không ai biết được nàng đang kiễng chân lên. Đứng bên cạnh tôi, tỷ lệ của nàng trong ảnh rất cân xứng. Không nhiều quá, không ít quá, rất vừa phải.
Đầu nàng hơi nghiêng về phía tôi một chút. Mắt nàng không hướng về phía máy ảnh, mà hơi chếch lên trên. Tôi thì nhìn chếch xuống dưới. Ánh mắt hai đứa chụm lại ở một điểm trong không khí. Chúng tôi không nhìn vào mắt nhau, nhưng lại cùng nhìn vào một khoảng không, như thể cả hai đã thấy một tia sáng đẹp đẽ ở đó.
Tôi đã hạnh phúc là vậy, nên nghĩ về cuộc chia tay sau đó lòng tôi xót xa vô cùng.
Chúng ta chỉ có thể biểu lộ tình cảm của mình bằng những cách phiền phức khủng khiếp. Những cuộc hội thoại quanh co né tránh sự thật. Những cử chỉ che giấu bí mật như ám hiệu. Những nét biểu cảm mập mờ đến mức đáng sợ.
Dù nhận ra thiện ý của đối phương, chúng ta cũng cố lảng tránh cho bằng được. Chắc hẳn khi đối phương thẳng thắn bộc bạch tâm tư, chúng ta cũng sẽ lại giả vờ như không nghe thấy.
Để tình yêu được đơm hoa kết trái đã là một điều khó khăn, có người nối dõi lại càng muôn phần trắc trở. Chúng ta là thiểu số ắt hẳn cũng bởi vậy. Giống loài phát triển chậm nhất trên trái đất như con người chúng ta vốn đã bị số mệnh định sẵn sẽ phải hoang tàn rồi.
Thế nên dù nàng đã cố gắng hết sức như thế nhưng tôi vẫn không thể đáp lại được. Hai đứa cứ thế chia xa. Giá như có ba tháng, tôi cứ tự nhủ với bản thân những điều nghe như một cái cớ. Giả dụ được như vậy thật, có lẽ tôi đã có một động thái nào đó, nhưng rồi tôi lại nghĩ, chuyện ấy cũng chưa thể nói chắc.
Ngày bế giảng học kỳ hai, nàng không tới trường. Hôm trước nàng vẫn đến lớp như bình thường nên đây quả là một đòn bất ngờ. Lồng ngực tôi chộn rộn. Sau buổi lễ ở nhà thể chất, tôi không trở lại lớp mà cứ thế rời trường học.
Tôi đi về phía tòa tháp. Tôi không biết nhà nàng ở đâu, vả lại tôi đoán có đến đó cũng không gặp được nàng. Nơi có khả năng nhất, dù không nhiều, chắc hẳn phải là tòa tháp.
Hôm ấy trời rất lạnh. Những đám mây xám xịt nặng trịch trĩu xuống trên bầu trời, gió Bắc thổi mạnh làm dây điện đung đưa như một chiếc đàn dây khổng lồ. Tôi vừa bước đi vừa kẹp tay dưới nách như tự ôm lấy bản thân để giữ ấm đầu ngón tay.
Lòng tôi vẫn bồn chồn không yên, tôi cứ lo lắng chẳng biết có phải mình mắc bệnh gì nặng lắm rồi không. Chân tôi run rẩy, trời lạnh thế này mà đầu tôi nóng như thiêu.
Không thấy bóng dáng nàng dưới chân tháp. Nhưng tôi không từ bỏ và tiếp tục đứng đó. Có lẽ nàng sắp đến cũng nên.
Tôi đi loanh quanh để đánh lạc hướng bản thân khỏi cái lạnh, hà hơi vào những ngón tay tê lại vì giá buốt rồi xoa lên đôi má lạnh toát. Tôi cứ dừng lại nhìn quanh rồi lại tiếp tục bước đi.
Mãi sau tôi mới để ý thấy có gì đó đặt trên chiếc hộp xám chúng tôi dùng thay chân máy ảnh hôm nào. Tôi lại gần để nhìn cho rõ thì hóa ra là một chiếc phong bì trắng. Đè trên đó là một hòn đá kích cỡ bằng quả trứng.
Tôi nhớ đã thấy chiếc phong bì này ở đâu rồi. Một chiếc phong bì cao cấp có hoa văn nổi.
Ngực tôi đau nhói. Tôi dịch hòn đá sang bên và cầm phong bì lên.
Bên trong có một tờ giấy. Là thư của nàng.
“Xin lỗi” nàng viết, “... vì tớ đã đột ngột ra đi thế này. Một chuyện tồi tệ không thể chịu đựng nổi đã xảy đến với mẹ tớ. Mẹ không kể đích xác chuyện ấy là gì, bả chỉ nói thế thôi. Cũng chưa biết sẽ đi đâu. Mẹ bảo kể cả đã quyết định được nơi hai mẹ con sắp tới thì cũng không được nói cho ai biết. Mẹ lo Bác sĩ sẽ đuổi theo. Bởi chú ấy là kiểu người như thế mà. Nhưng mẹ nghĩ điều ấy không tốt cho Bác sĩ. Thế nên...
Dù bọn mình quen nhau không lâu, nhưng tớ đã rất vui. Tớ thật lòng nghĩ mình quá may mắn khi gặp được Yoshizawa. Tớ muốn ít nhất cũng được ở bên cậu ba tháng nữa, nhưng hy vọng ấy không thể trở thành hiện thực rồi.
Chuyện bọn mình ngắm hoàng hôn cùng nhau, rồi cùng Hiro-kun đi dạo trong đêm trên con đường trước ga, tất cả đều như một giấc mơ vậy. Tớ cứ ước gì chuỗi ngày ấy sẽ kéo dài mãi mãi.
Cảm ơn cậu nhiều lắm. Tô sẽ giữ gìn kính vạn hoa cậu tặng thật cẩn thận. Dù phải xa nhau nhưng tớ luôn mong Yoshizawa được hạnh phúc.
Tạm biệt.
Mong sao chúng ta lại gặp nhau một lúc nào đó, ở một nơi nào đó...
P.S: Chúng mình phải dồn hêt sức lực mà sống. Bởi chúng ta là vĩnh cửu mà”
Chúng tôi chưa hứa hẹn gì. Không thể hứa hẹn gì. Vì chúng tôi là vậy.
Một lúc nào đó, ở một nơi nào đó... chỉ nói ra những lời ấy thôi nàng đã phải gắng hết sức rồi.
Tôi yêu sự nhút nhát của nàng. Yêu góc nhìn nghiêng của gương mặt nàng khi ngắm hoàng hôn. Đôi mắt nheo lại vì chói, ánh sáng đọng lại trên bờ mi dài, nàng lúc nào cũng nhìn thế giới với tất cả sự chân thành.
Tôi mong nàng hạnh phúc. Nghiêm túc, từ thẳm sâu trong tim.
Đó là tất cả những điều tôi có thể làm khi ấy.