Thê Tử Chi Thê

Lượt đọc: 1010 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Đêm khuya thanh vắng.

Lão cốc chủ nhắm mắt bắt mạch cho Tô Từ, một lúc sau mới rụt tay lại.

Đôi mắt Tô Từ chùng xuống, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Người trước đây từng nói thời gian càng lâu, con sẽ quên càng nhiều chuyện, vậy những người mà gần đây con quen, cũng sẽ quên sao?”

Tô Từ nghe tiếng mưa rơi lách tách ngoài cửa, nhìn ngọn nến gần tàn trên bàn có chút thất thần.

Trong tranh là một nam tử, mặc y phục gấm, múa kiếm dưới một cây đào, chỉ là, không có ngũ quan.

Nàng nhất định đã quên một người rất quan trọng, hơn một năm nay, không có ai nhắc đến, nàng cũng không biết phải hỏi ai.

Lúc hoàn hồn, trên tờ giấy trắng chỉ có thêm hai chữ “Bình An”.

“Bình An” của nàng, tài hoa hơn người, có khi bị trêu chọc sẽ tỏ ra khó chịu, lúc nhìn nàng, ánh mắt lại ngây ngốc, thật đáng yêu.

Cố Thính Lan cầm chiếc khăn tay Tô Từ đưa cho hắn để lau mặt, nhìn đến xuất thần.

Đang nghĩ, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Hắn hỏi một tiếng, không có ai đáp lại.

Cửa vừa mở ra, không ngờ, người đứng ở cửa lại là Tiêu Quân Sở.

Cố Thính Lan cau mày, không hiểu sao, hắn luôn không thể thích nổi Tiêu Quân Sở.

Tiêu Quân Sở đưa một tay về phía hắn, lạnh lùng nói: “Đưa đây.”

Tiêu Quân Sở liếc thấy chiếc khăn tay trong tay hắn, một tay nắm lấy cổ tay hắn, dễ dàng rút chiếc khăn tay ra khỏi tay hắn.

Cố Thính Lan cũng không biết người đàn ông này lấy đâu ra sức mạnh lớn đến vậy, tức đến giậm chân, nhưng giao đấu lại không phải đối thủ của người này.

Tiêu Quân Sở vốn đã quay người định đi, nghe thấy lời hắn lại khựng lại.

Hai tay Tiêu Quân Sở vô thức nắm chặt thành quyền, trong đêm tối không nhìn thấy sắc mặt của hắn.

Nhìn bóng lưng Tiêu Quân Sở rời đi, Cố Thính Lan nghiến răng nói: “Ám Nhất!”

“Đi tra cho ta, hắn rốt cuộc là ai!”

Đêm khuya thanh vắng.

Lão cốc chủ nhắm mắt bắt mạch cho Tô Từ, một lúc sau mới rụt tay lại.

Đôi mắt Tô Từ chùng xuống, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Người trước đây từng nói thời gian càng lâu, con sẽ quên càng nhiều chuyện, vậy những người mà gần đây con quen, cũng sẽ quên sao?”

Tô Từ nghe tiếng mưa rơi lách tách ngoài cửa, nhìn ngọn nến gần tàn trên bàn có chút thất thần.

Trong tranh là một nam tử, mặc y phục gấm, múa kiếm dưới một cây đào, chỉ là, không có ngũ quan.

Nàng nhất định đã quên một người rất quan trọng, hơn một năm nay, không có ai nhắc đến, nàng cũng không biết phải hỏi ai.

Lúc hoàn hồn, trên tờ giấy trắng chỉ có thêm hai chữ “Bình An”.

“Bình An” của nàng, tài hoa hơn người, có khi bị trêu chọc sẽ tỏ ra khó chịu, lúc nhìn nàng, ánh mắt lại ngây ngốc, thật đáng yêu.

Cố Thính Lan cầm chiếc khăn tay Tô Từ đưa cho hắn để lau mặt, nhìn đến xuất thần.

Đang nghĩ, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Hắn hỏi một tiếng, không có ai đáp lại.

Cửa vừa mở ra, không ngờ, người đứng ở cửa lại là Tiêu Quân Sở.

Cố Thính Lan cau mày, không hiểu sao, hắn luôn không thể thích nổi Tiêu Quân Sở.

Tiêu Quân Sở đưa một tay về phía hắn, lạnh lùng nói: “Đưa đây.”

Tiêu Quân Sở liếc thấy chiếc khăn tay trong tay hắn, một tay nắm lấy cổ tay hắn, dễ dàng rút chiếc khăn tay ra khỏi tay hắn.

Cố Thính Lan cũng không biết người đàn ông này lấy đâu ra sức mạnh lớn đến vậy, tức đến giậm chân, nhưng giao đấu lại không phải đối thủ của người này.

Tiêu Quân Sở vốn đã quay người định đi, nghe thấy lời hắn lại khựng lại.

Hai tay Tiêu Quân Sở vô thức nắm chặt thành quyền, trong đêm tối không nhìn thấy sắc mặt của hắn.

Nhìn bóng lưng Tiêu Quân Sở rời đi, Cố Thính Lan nghiến răng nói: “Ám Nhất!”

“Đi tra cho ta, hắn rốt cuộc là ai!”

« Lùi
Tiến »