Từ khi mắc dịch bệnh, cơ thể của Tô Từ gầy đi trông thấy từng ngày.
Tô Từ hiếm khi có lúc tỉnh táo, nhân lúc trời đẹp, nàng thích ra sân phơi nắng.
Một người hầu trong phủ vội vàng chạy đến báo: “Thưa tướng quân, Bệ hạ lại đến rồi, đã chờ ở ngoài cửa, bọn tiểu nhân không biết có nên mở cửa đón khách không!”
Tô Từ nằm trên giường, khẽ kéo tay áo Tô Chưng, yếu ớt nói: “Phụ thân, con muốn gặp hắn.”
Mắt Tô Từ khẽ đỏ hoe, giọng nói đột nhiên nghẹn lại: “Hắn là Bình An, phụ thân, hắn là người mà con thích. Là người con thích cuối cùng trong đời này.”
Sắc mặt Tô Chưng thay đổi liên tục, cuối cùng bất lực mà đau khổ nói: “Nguyệt Nhi, sau này nếu con nhớ lại, con sẽ hối hận đấy! Đây chính là một đoạn oan nghiệt, nghiệt duyên!”
“Nhưng, phụ thân, con nhớ hắn, nếu phải chết, con muốn trước khi chết được nhìn hắn thêm một lần.”
Lần thứ hai thực sự nhìn thấy Tiêu Quân Sở, hắn đã khác xa so với Bình An trong ký ức của nàng.
Nhưng người đứng trước mặt nàng, mặc một bộ long bào đen uy nghiêm, luôn khiến nàng cảm thấy có chút không thoải mái, như thể đột nhiên, thân phận của họ đã khác biệt một trời một vực.
Trẫm?
Nàng run rẩy đưa tay, vuốt ve lông mày và đôi mắt của hắn.
“Bình An, chàng vẫn là dáng vẻ Bình An đẹp hơn, dáng vẻ này của chàng, ta sắp không nhận ra chàng nữa rồi.”
Tô Từ cẩn thận nhìn vẻ mặt của hắn, thấy hắn thực sự nghiêm túc, không phải đang dỗ dành nàng.
Vẻ mặt Tiêu Quân Sở trở nên dịu dàng, khẽ gật đầu, vuốt tóc nàng: “Trẫm biết, Trẫm đã đặt tên cho nó là Thừa Tự, nó cũng là con của Trẫm.”
Tô Từ dường như xuyên qua Tiêu Quân Sở trước mặt mà nhìn thấy thiếu niên trong mơ.
Gần đây, sao nàng lại luôn mơ thấy những chuyện trước kia, có lẽ là bị bệnh nên mơ hồ rồi.
Nàng liền khẽ cười: “Bình An, chàng hãy cưới ta một lần đi, chỉ với thân phận bình thường, ta không muốn làm Hoàng hậu.”
Từ khi mắc dịch bệnh, cơ thể của Tô Từ gầy đi trông thấy từng ngày.
Tô Từ hiếm khi có lúc tỉnh táo, nhân lúc trời đẹp, nàng thích ra sân phơi nắng.
Một người hầu trong phủ vội vàng chạy đến báo: “Thưa tướng quân, Bệ hạ lại đến rồi, đã chờ ở ngoài cửa, bọn tiểu nhân không biết có nên mở cửa đón khách không!”
Tô Từ nằm trên giường, khẽ kéo tay áo Tô Chưng, yếu ớt nói: “Phụ thân, con muốn gặp hắn.”
Mắt Tô Từ khẽ đỏ hoe, giọng nói đột nhiên nghẹn lại: “Hắn là Bình An, phụ thân, hắn là người mà con thích. Là người con thích cuối cùng trong đời này.”
Sắc mặt Tô Chưng thay đổi liên tục, cuối cùng bất lực mà đau khổ nói: “Nguyệt Nhi, sau này nếu con nhớ lại, con sẽ hối hận đấy! Đây chính là một đoạn oan nghiệt, nghiệt duyên!”
“Nhưng, phụ thân, con nhớ hắn, nếu phải chết, con muốn trước khi chết được nhìn hắn thêm một lần.”
Lần thứ hai thực sự nhìn thấy Tiêu Quân Sở, hắn đã khác xa so với Bình An trong ký ức của nàng.
Nhưng người đứng trước mặt nàng, mặc một bộ long bào đen uy nghiêm, luôn khiến nàng cảm thấy có chút không thoải mái, như thể đột nhiên, thân phận của họ đã khác biệt một trời một vực.
Trẫm?
Nàng run rẩy đưa tay, vuốt ve lông mày và đôi mắt của hắn.
“Bình An, chàng vẫn là dáng vẻ Bình An đẹp hơn, dáng vẻ này của chàng, ta sắp không nhận ra chàng nữa rồi.”
Tô Từ cẩn thận nhìn vẻ mặt của hắn, thấy hắn thực sự nghiêm túc, không phải đang dỗ dành nàng.
Vẻ mặt Tiêu Quân Sở trở nên dịu dàng, khẽ gật đầu, vuốt tóc nàng: “Trẫm biết, Trẫm đã đặt tên cho nó là Thừa Tự, nó cũng là con của Trẫm.”
Tô Từ dường như xuyên qua Tiêu Quân Sở trước mặt mà nhìn thấy thiếu niên trong mơ.
Gần đây, sao nàng lại luôn mơ thấy những chuyện trước kia, có lẽ là bị bệnh nên mơ hồ rồi.
Nàng liền khẽ cười: “Bình An, chàng hãy cưới ta một lần đi, chỉ với thân phận bình thường, ta không muốn làm Hoàng hậu.”