Ngày đầu tiên trở lại Hoàng thành, kinh thành đổ một trận mưa lớn.
“Nương nương, cuối cùng người cũng đã trút được cơn giận rồi, trời cao có mắt, cô gái câm đó bây giờ bị gãy chân, không có ai chữa trị, sau này sẽ trở thành một kẻ què!” Tiểu Như vừa chải tóc cho Tô Từ, vừa hỉ hả nói.
Tiểu Như bĩu môi, có vẻ không phục: “Một năm trước nàng ta đã bị Bệ hạ giam vào lãnh cung rồi, đâu còn là Triệu Tú Nhi gì nữa!”
Tiểu Như cũng đoán được phần nào suy nghĩ của nàng, lại nói: “Nương nương, chuyện năm đó, Bệ hạ đã nổi trận lôi đình, xử lý rất nhiều người, Bệ hạ làm vậy là để trút giận cho người, cho nên mới giam cô gái câm đó vào lãnh cung, nói cho cùng, trong lòng Bệ hạ vẫn có người.”
Nàng đã không còn là cô gái nhỏ mười sáu tuổi năm đó, tình yêu của người kia, đối với nàng bây giờ đã không còn chút ý nghĩa nào.
Không phải nàng thánh mẫu, những chuyện đã qua, những việc làm của Triệu Tú Nhi, suy cho cùng đều là do sự ngầm đồng ý của Tiêu Quân Sở, nếu đổi lại là những phi tần khác trong cung, e rằng cũng sẽ như vậy.
Vị trí của lãnh cung thực sự rất hẻo lánh, còn chưa bước vào cửa, đã cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao quanh.
Triệu Tú Nhi không nói được, bị đánh đến xin tha cũng không thể, chỉ có thể nức nở không ngừng dập đầu cầu xin những người đó.
Tiểu Như nhìn thấy thì hả hê: “Nương nương, người xem nàng ta bây giờ hoàn toàn là tự làm tự chịu, trước đây ỷ có Bệ hạ sủng ái, không biết đã hại bao nhiêu người rồi!”
Tuy Tô Từ không nói rõ, nhưng Tiểu Như vẫn hiểu, “hắn” đó là đang nói Tiêu Quân Sở.
Tô Từ nhìn Triệu Tú Nhi trước mắt, giống như nhìn thấy chính mình của ngày xưa.
Nàng cuối cùng vẫn mềm lòng, xua đám người kia đi, đặt một lọ thuốc trước mặt cô gái câm.
Dù trước đây có hận đến đâu, nhìn thấy dáng vẻ của nàng ta bây giờ, cũng không thể hận nổi nữa rồi.
Câu nói này của nàng, dường như là nói cho cô gái câm này nghe, lại cũng như là nói cho chính mình.
Ngày đầu tiên trở lại Hoàng thành, kinh thành đổ một trận mưa lớn.
“Nương nương, cuối cùng người cũng đã trút được cơn giận rồi, trời cao có mắt, cô gái câm đó bây giờ bị gãy chân, không có ai chữa trị, sau này sẽ trở thành một kẻ què!” Tiểu Như vừa chải tóc cho Tô Từ, vừa hỉ hả nói.
Tiểu Như bĩu môi, có vẻ không phục: “Một năm trước nàng ta đã bị Bệ hạ giam vào lãnh cung rồi, đâu còn là Triệu Tú Nhi gì nữa!”
Tiểu Như cũng đoán được phần nào suy nghĩ của nàng, lại nói: “Nương nương, chuyện năm đó, Bệ hạ đã nổi trận lôi đình, xử lý rất nhiều người, Bệ hạ làm vậy là để trút giận cho người, cho nên mới giam cô gái câm đó vào lãnh cung, nói cho cùng, trong lòng Bệ hạ vẫn có người.”
Nàng đã không còn là cô gái nhỏ mười sáu tuổi năm đó, tình yêu của người kia, đối với nàng bây giờ đã không còn chút ý nghĩa nào.
Không phải nàng thánh mẫu, những chuyện đã qua, những việc làm của Triệu Tú Nhi, suy cho cùng đều là do sự ngầm đồng ý của Tiêu Quân Sở, nếu đổi lại là những phi tần khác trong cung, e rằng cũng sẽ như vậy.
Vị trí của lãnh cung thực sự rất hẻo lánh, còn chưa bước vào cửa, đã cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao quanh.
Triệu Tú Nhi không nói được, bị đánh đến xin tha cũng không thể, chỉ có thể nức nở không ngừng dập đầu cầu xin những người đó.
Tiểu Như nhìn thấy thì hả hê: “Nương nương, người xem nàng ta bây giờ hoàn toàn là tự làm tự chịu, trước đây ỷ có Bệ hạ sủng ái, không biết đã hại bao nhiêu người rồi!”
Tuy Tô Từ không nói rõ, nhưng Tiểu Như vẫn hiểu, “hắn” đó là đang nói Tiêu Quân Sở.
Tô Từ nhìn Triệu Tú Nhi trước mắt, giống như nhìn thấy chính mình của ngày xưa.
Nàng cuối cùng vẫn mềm lòng, xua đám người kia đi, đặt một lọ thuốc trước mặt cô gái câm.
Dù trước đây có hận đến đâu, nhìn thấy dáng vẻ của nàng ta bây giờ, cũng không thể hận nổi nữa rồi.
Câu nói này của nàng, dường như là nói cho cô gái câm này nghe, lại cũng như là nói cho chính mình.