Theo Lái Cơ Giáp Đến Tinh Hải Hạm Đội, Ta Thống Ngự Quần Tinh

Theo Lái Cơ Giáp Đến Tinh Hải Hạm Đội, Ta Thống Ngự Quần Tinh

Lượt đọc: 18393 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
lê tín

【 Tín hiệu ẩn vô đã bắt được! 】

【 Chiêu mộ lệnh đang trong quá trình phát tán! 】

【 Hỡi phàm nhân! Thời khắc vinh quang của ngươi đã đến. Kể từ giây phút này, ngươi chính thức gia nhập Đế quốc Ngân Tâm vĩ đại! 】

---❊ ❖ ❊---

Sáng sớm.

Lê Tín mở mắt, bật dậy khỏi chiếc giường đơn chật chội. Anh nhìn qua khung cửa sổ hẹp, bầu trời bên ngoài vẫn là một màn u ám đặc quánh. Ánh sao xa xôi vẫn chưa kịp rọi xuống tinh cầu Alphecca này.

Dù trời còn sớm nhưng Lê Tín đã chẳng còn chút buồn ngủ nào, có lẽ là do chiếc đồng hồ sinh học đã hằn sâu vào máu tủy. Anh vốn là một học viên quân sự vừa tốt nghiệp. Sau tám năm rèn luyện khắc khổ, anh đã nắm vững từ kiến thức quân sự cơ bản đến kỹ năng chỉ huy sơ cấp. Tuy giờ đã rời trường, nhưng những thói quen kỷ luật thép bao năm qua vẫn khó lòng thay đổi.

Căn phòng này vô cùng tù túng. Ngoài chiếc giường đơn, không gian còn lại bị lấp đầy bởi những máy móc và công cụ ngổn ngang: những ổ trục bám đầy dầu mỡ, dụng cụ sửa chữa cơ khí thô sơ... Thậm chí ngay cả dưới gầm giường làm bằng ống thép cũng nhồi nhét đủ loại linh kiện.

Lê Tín bước ra khỏi phòng. Phía trước là một xưởng sửa chữa với hai hàng kệ hàng chất đống phụ tùng hỗn độn. Chính giữa gian phòng đặt một bàn làm việc lớn. Nhìn cánh tay máy khổng lồ đặt trên bàn, lông mày anh không khỏi nhíu chặt.

Thứ này thực sự quá cũ kỹ. Những khớp nối cơ khí thô kệch, bụi bặm quyện chặt với dầu máy tạo thành một lớp vảy đen dày đặc. Lê Tín không nhận diện được kiểu dáng của nó, nhưng ít nhất đây cũng là một thứ "cổ vật" từ hơn nửa thế kỷ trước. Năm ngoái khi về phép anh chưa thấy nó, xem ra chú anh mới tậu về năm nay.

Dù cũ nát, nhưng đối với một xưởng sửa chữa dân dụng nhỏ lẻ thế này, nó vẫn được coi là trang bị hiện đại bậc nhất. Đúng là "hàng hiếm có khó tìm"!

Lê Tín vỗ vỗ lên cánh tay máy, kiểm tra sơ bộ. May mắn thay, dù vẻ ngoài trông bẩn thỉu nhưng hệ thống bên trong vẫn được bảo trì khá tốt. Anh dời tầm mắt sang khẩu súng trường đặt trên bàn. Là một quân nhân chuyên nghiệp, Lê Tín liếc mắt cũng nhận ra nó:

X - 49.

Một mẫu súng trường hóa năng (sử dụng thuốc nổ) kinh điển, cỡ nòng 7.8 mm. Băng đạn tiêu chuẩn 30 viên, trong các nhiệm vụ đặc biệt có thể lắp băng đạn mở rộng. Loại súng này nổi tiếng với độ bền bỉ đáng kinh ngạc, đó là lý do vì sao trên tinh cầu Alphecca này, nó vẫn là "vua" dù đã qua thời đại vũ trụ từ lâu.

Trong kỷ nguyên mà súng laser, súng trường điện từ, súng Gauss hay súng Plasma đang thống trị biên chế các quân đoàn cao cấp, thì X-49 vẫn có chỗ đứng riêng. Lý do rất đơn giản: Rẻ, dễ bảo trì và sức sát thương vẫn đủ dùng.

Suy cho cùng, trước một mục tiêu không có giáp bảo vệ, thì một tia laser áp suất cao hay một đầu đạn thuốc nổ găm vào người cũng chẳng có gì khác biệt. Giống như thời cổ đại trên Lam Tinh, dù các cường quốc đã điều động tàu sân bay và tiêm kích, thì vẫn có những bộ lạc nguyên thủy dùng giáo mác để đi săn. Vũ khí, chung quy chỉ cần giết được kẻ thù là đủ. Với một người đã chết, bị hạ sát bởi máy bay ném bom hạng nặng hay một ngọn giáo đâm xuyên tim, kết quả vẫn là như nhau.

Khẩu súng trường trên bàn cùng đống vũ khí nằm trong thùng sắt dưới gầm bàn đều đang chờ được "hồi sinh". Lê Tín cầm súng lên, thuần thục kéo chốt kiểm tra. Vấn đề không quá phức tạp, có lẽ do va đập mạnh nên hệ thống tiếp đạn gặp trục trặc.

Ở nơi này, linh kiện của X-49 dễ tìm như rác ngoài đường. Lê Tín tháo rời khẩu súng, nhưng khi đi sâu vào bên trong, mức độ hư hại khiến anh hơi ngạc nhiên. Anh quay người bước tới kệ hàng, tiếng kim loại va chạm leng keng vang lên, anh nhanh chóng tìm thấy thứ mình cần.

Thay thế linh kiện mới, lắp ráp lại.

Cạch! Tiếng kéo chốt đanh gọn vang lên. Lê Tín kiểm tra lại lần cuối rồi đặt súng vào thùng thành phẩm, sau đó với lấy một khẩu khác từ đống phế liệu. Nhìn những vết bẩn đen kịt bám trên thân súng, sắc mặt Lê Tín vẫn không đổi, dù anh biết rõ đó là gì.

Đó là máu khô. Vũ khí bị hư hại, đồng nghĩa với việc chủ nhân của nó có lẽ cũng đã "hư hại" theo. Nhưng Lê Tín đã quá quen rồi. Alphecca chưa bao giờ là một tinh cầu an toàn; máu và cái chết tại đây vốn bình thường như cơm bữa.

"Sáng sớm ngày ra đã làm cái trò gì thế! Keng keng ầm ầm!"

"Muốn ta chết sớm hả!"

Tiếng chuông vỡ loảng xoảng vang lên sau lưng, theo sau là tiếng bước chân nặng nề. Chưa cần quay lại, mùi mồ hôi chua loét trộn lẫn với mùi dầu máy nồng nặc đã xộc vào mũi Lê Tín.

Anh không quan tâm, vẫn lẳng lặng sửa súng. Một cánh tay thô ráp đầy lông lá nắm lấy khẩu súng anh vừa mới đặt xuống.

Gã đàn ông rống lên: "Đồ ngốc! Linh kiện mới không tốn tiền chắc? Sao lại thay tùy tiện như thế!"

Gã chỉ tay vào đống linh kiện cũ trên bàn: "Mấy cái này còn dùng được mà! Sao lại vứt!"

Lê Tín quay đầu lại. Đó là một người đàn ông trung niên, do ít vận động nên bụng đã bắt đầu phệ ra. Hai chân của gã đã biến mất, thay vào đó là một bộ chi giả cơ giới kiểu cổ thô kệch.

Gã là Lê Trang – chú hai và cũng là người giám hộ của Lê Tín. Đây cũng là người đầu tiên Lê Tín nhìn thấy khi xuyên không đến thời đại này.

Lê Trang nhíu mày, nhìn Lê Tín như thể anh vừa phạm phải tội tày đình. Lê Tín cầm lấy linh kiện cũ, bình thản đáp: "Không sao đâu, dù gì thì chú cũng có cách 'mông má' lại cho chúng trông như mới mà."

"Đồ phế vật, ngươi còn chẳng biết cách để sinh tồn ở cái nơi này!"

"Đừng có làm lãng phí thời gian của ta nữa, khách hàng mà mắng vốn thì ngươi chết chắc!"

"Tránh ra, để ta thu dọn!"

Vẻ mặt Lê Trang vô cùng khó coi, gã gạt Lê Tín sang một bên rồi tự mình leo lên bàn làm việc. Lê Tín cũng chẳng buồn đôi co, anh đã quá quen với cái tính khí này. Anh lau sạch dầu mỡ trên tay, lấy ra một ống dịch năng lượng cao, mở nắp rồi dốc thẳng vào miệng.

Dịch năng lượng cao là loại thực phẩm phổ biến nhất trên Alphecca. Nó chẳng có vị gì ngoài cái mùi công nghiệp nồng nặc đến buồn nôn. Nhưng ở đây không ai có quyền lựa chọn. Dù nhạt nhẽo nhưng nó cung cấp đủ năng lượng để duy trì sự sống. Loại dịch này giàu năng lượng tới mức người ít vận động như Lê Trang uống thường xuyên còn bị tích mỡ.

Lê Tín uống xong, súc miệng sạch sẽ mới coi như xong bữa sáng.

Rầm rầm rầm! Cánh cửa xưởng sửa chữa bị đập mạnh liên hồi.

"Có ai không? Mở cửa ngay!"

"Đến đây! Sáng sớm ngày ra đã đập cửa như gọi hồn thế hả!" Lê Trang gắt gỏng hét lên, giọng đầy oán khí.

Dù mồm mép như thế nhưng gã vẫn thành thật ra mở cửa. Dưới ánh bình minh nhợt nhạt, Lê Trang nheo mắt nhìn hai vị khách không mời mà đến.

Phía sau cánh cửa, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục, đeo kính cũng đang quan sát gã. Người nọ lạnh lùng lên tiếng:

"Tôi đến tìm Lê Tín. Anh ta có ở đây không?"

« Lùi
Tiến »