Người khách vào hiệu ảnh của Cắm Sềnh vào giữa trưa mưa và rét. Thị xã lúc này vắng vẻ, chẳng ai có việc gì phải tội thân ra ngoài đường, mỗi bước đi mỗi bước lội và hứng lấy những giọt mưa buốt như kim châm đâm vào rát mặt. Nhiều cửa hàng đóng cửa, rét này lấy đâu ra người mua. Chợ búa cũng lèo tèo mấy hàng rau cỏ, mấy hàng cá khô…
Người khách bước thẳng vào trong nhà, nón áo chẳng buồn bỏ ra, làm những giọt nước nhỏ xuống ướt sũng trên nền gạch, đế ủng bê bết bùn đất nhão nhoét. Cắm Sềnh hơi ngạc nhiên, lão lùi lại khi người khách đi vào phòng trong. Và mãi tới lúc này ông ta mới chịu bỏ cái nón xuống kịp để cho Cắm Sềnh nhận mặt rồi lại chụp ngay lên đầu.
Lão chủ người Hoa há miệng, khẽ kêu lên:
– Tạ… tư lệnh…
Người lạ suỵt một tiếng, nói nhanh
– Nhị đệ…
– Huynh trưởng đã tới…
– Phải, ta đã đến. Gọi Trương Đạt đến gặp ta…
Cắm Sềnh trợn mắt:
– Gọi bây giờ sao? Nguy hiểm lắm…
– Không, hẹn nó đêm nay tới gặp ta ở hộp thư chết. Đêm nay đúng 12 giờ, rõ chưa, Nhị đệ?
– Tôi đã rõ, thưa Huynh trưởng…
– Thôi ta đi, tái kiến…
Người lạ quay ngoắt người, bước nhanh ra cửa. Chiếc nón kéo xuống kín mặt, gã đi lẫn vào trong mưa mù và biến mất.
Lát sau, Cắm Sềnh bước ra, ngó ngược xuôi rồi trùm áo mưa đi vào trong phố.
Huy vừa ở nhà tôi ra về được một lát thì Cắm Sềnh tới. Lão không vào nhà mà đứng trước cửa réo to:
– Cháu Tú Hoa à… Cháu Tú Hoa có nhà, ra cho bác hỏi chút việc…
Con gái tôi chạy ra. Cắm Sềnh giũ áo mưa hỏi:
– Vậy chứ thằng Chuýn nhà bác có sang đây học với cháu không?
– Không bác ạ… Bạn Chuýn không đến cháu…
– Khổ quá, nó đi đâu từ sáng, mưa rét thế này mà đi chơi… Bác cứ ngỡ nó sang học bên nhà cháu…, Khổ quá mà…
Trong nhà, tôi nghe thấy hết. Để cho lão đứng ca cẩm một lát, tôi mới thong thả bước ra:
– Chào ông Sềnh, mời vào nhà đã, vào uống chén trà nóng…
Thấy tôi, mặt lão tươi hẳn lên.
– Chào ông Trương… Tôi cứ tưởng ông đi làm.
– Chiều nay tôi bị đau nên xin nghỉ ở nhà. Ông vào nhà đi…
– Vâng, vâng…
Lão theo tôi vào hẳn trong nhà. Khi thấy con bé Tú Hoa không còn đấy nữa, lão thấp giọng bảo tôi:
– Đồng chí Trương, cấp trên cần gặp mặt đồng chí… Mười hai giờ đêm nay, đồng chí có mặt ở hộp thư chết…
– Chỗ ấy là đâu, tôi chưa được biết?
– Ờ đồng chí không biết thật, tôi sẽ hướng dẫn. Đêm nay, tôi sẽ đón đồng chí ở đầu nhà tôi, tôi sẽ đưa đồng chí đến gặp cấp trên…
– Rét quá… - Tôi làm ra vẻ lừng khừng.
– Đồng chí nhất thiết phải đến…
– Vâng... Tôi sẽ đến, nhất định thế rồi.
Cắm Sềnh đội mưa đi về. Tôi vẫn đứng sững giữa nhà. Mặc dù đã dự kiến từ trước rằng thể nào họ cũng tìm đến tôi vậy mà lúc này, khi cái sự thể nó đã diễn ra đúng như vậy thì tôi lại hơi bàng hoàng. Bởi vì sự phỏng đoán của mình quá chính xác và cái trò chơi của mình đã đem lại kết quả sớm hơn dự tính…
– Tú Hoa, - tôi gọi to, - con sang tìm chú Huy cho ba nhờ tý chút, nghe! Con gái của ba đi nhanh lên nghe!
Cái bóng loắt choắt của con bé với chiếc nón to chụp như cái nấm lách qua cửa sau đi luôn. Và cũng chỉ một thoáng sau đã thấy nó đẩy cửa trở vào.
– Ba ơi, chú Huy không có nhà…
– Vậy lát nữa con sang tìm lại hộ ba nghe!
– Khi nào chú Huy về, chú ấy sẽ sang ngay mà. Con không phải đi nữa đâu.
– Con dặn lại ai ở bên đó?
– Con không dặn ai cả nhưng con đã có ám hiệu cho chú ấy rồi…
“Ám hiệu?”. Tôi ngạc nhiên, tại sao con tôi mới mười tuổi mà đã biết dùng cái từ lạ tai ấy?
Tú Hoa thản nhiên trước sự ngạc nhiên của cha nó:
– Vâng, ám hiệu thật mà. Con và chú Huy đã thống nhất với nhau rồi. Ba xem kia kìa (Nó chỉ ra vườn rau nhà tôi, nơi ngăn cách với khu vực của nhà tập thể xe khách. Ngay trên cánh cổng sau của chúng tôi có một cành lá rấp bên ngoài). Đó… đó, khi nào có việc cần thì con cứ để cành lá ngoài cổng là thế nào chú Huy cũng sang ngay, chú ấy dặn con như vậy mà…
Tôi chưa kịp phản ứng ra sao thì cánh cổng sau bị đẩy vào, và đã thấy gương mặt tươi tắn của Huy hiện ra. Con bé Tú Hoa chỉ tay, reo lên:
– Chú Huy… Đấy, ba thấy chưa? Ba xem con nói có đúng không?
– Giỏi lắm, con gái ba giỏi lắm… Thôi con vào học bài đi rồi sửa soạn nấu cơm cho mẹ…
Huy giũ mảnh vải nhựa từ ngoài hiên, anh vứt nó lên tấm phản và bước vào, hỏi luôn:
– Có việc gì đấy anh?
Tôi hỏi lại Huy:
– Có tin gì mới không?
– Tin không mới nhưng khá quan trọng. Tôi có thể khẳng định với anh cái người vừa đến nhà Cắm Sềnh đúng là vị khách đặc biệt của tỉnh đấy… Anh Bảy này, vậy ra họ lợi dụng tấm lòng nhân ái bao dung của chúng ta mà làm cái trò tệ hại này à?
– Một mũi tên nhằm được hai đích, chú Huy ạ. Nếu chúng ta mất cảnh giác thì họ lợi dụng lòng tin cậy ấy để làm hại mình. Ngược lại nếu ta biết thì tất cả những người cách mạng chân chính khác sẽ bị ngờ vực tất cả, không còn con đường sống nào khác nữa. Thế đấy!
Im lặng một lát, tôi nói:
– Đêm nay họ cần gặp tôi…
– Ngay đêm nay? Ở đâu, anh?
– Mười hai giờ đêm nay tại hộp thư chết. Tôi vờ như không biết chỗ ấy là đâu nên lão Sềnh sẽ dẫn tôi đi…