Trận thi đấu thách thức Hạ Viễn của quỹ Lỗ Thái đã kết thúc.
Vượt ngoài dự liệu của đại đa số khán giả, Hạ Viễn đã thắng, anh ta thế mà lại thắng!
Sự kết hợp công thủ hoàn mỹ giữa "Ba kiếm khách phố Wall" và "Tay chơi chứng khoán ma quỷ" lại bị một mình anh đánh bại! Việc mà Hạ Quốc Tiêu không thể làm được, Hạ Viễn lại làm được rồi.
Điều này quả thực bất ngờ, nhưng lại không nằm ngoài dự tính của "một số người", chẳng hạn như Tiến tam thiếu.
Hiện giờ Thẩm Tiến đang nằm trên ghế sofa, kẹp một điếu thuốc, nụ cười của hắn tràn đầy vị ngọt của chiến thắng.
Một người phụ nữ gầy gò, khoác chiếc áo ngủ mềm mại thoải mái, mái tóc xoăn xõa tung bám vào chiếc cổ trắng ngần, toàn thân toát ra vẻ uể oải chán chường.
Ngón tay trái của cô kẹp một điếu thuốc lá nữ thanh mảnh tinh tế, tay phải cầm ly rượu vang đỏ, chậm rãi rót thêm một chút.
Thẩm Tiến đưa tay ra, nói: "Cho tôi nửa ly."
Người phụ nữ đưa ly rượu vào tay Thẩm Tiến, uể oải nói: "Hình như anh đã sáu năm không uống rượu rồi."
Thẩm Tiến cười cười, bảo: "Phải, sáu năm rồi không uống. Tôi chỉ uống rượu khi chiến thắng."
Người phụ nữ cười lạnh một tiếng: "Giờ anh nghĩ mình đã thắng rồi sao?"
Thẩm Tiến khẽ lắc đầu, chỉ vào ly rượu: "Vẫn chưa, cho nên tôi chỉ uống nửa ly."
Người phụ nữ nói: "Vở kịch hôm nay diễn đạt thật đấy. Trông cứ như thể Hạ Viễn phải vất vả lắm mới thắng được bốn người của quỹ Lỗ Thái. Nếu tôi không biết trước đây là một màn kịch, e rằng cũng khó lòng nhận ra cả hai bên đều đang diễn."
Thẩm Tiến cười đáp: "Đã là diễn kịch thì đương nhiên phải diễn cho giống, nếu không làm sao lay động được khán giả. Đặc biệt khi khán giả là những cổ đông lớn của Quỹ Đệ Nhất, nếu để họ nhìn ra chúng ta đang diễn trò, thì hậu quả... Một vài cổ đông của Quỹ Đệ Nhất không chỉ giàu có, mà còn là những kẻ có tiền không thể đắc tội."
Người phụ nữ cười: "Tôi thực sự không nghĩ ra anh còn sợ ai không dám đắc tội nữa."
Thẩm Tiến cười nói: "Dân chơi cổ phiếu đa phần là người văn minh, đắc tội thì thôi, chẳng có gì to tát. Nhưng những cổ đông của Quỹ Đệ Nhất đều là doanh nhân làm thực nghiệp. Nếu chọc giận họ, sau này ra ngoài phải cẩn thận đấy. Biết đâu ngày nào đó đang ngồi xe lại xảy ra tai nạn một cách không minh bạch."
Người phụ nữ nhíu mày: "Vậy theo tình hình hôm nay, trong đại hội của Quỹ Đệ Nhất ngày mai, Hạ Viễn sẽ thuận lợi lên làm tổng giám đốc chứ?"
Thẩm Tiến nói: "Đương nhiên, sẽ không còn bất kỳ trở ngại nào nữa. Các cổ đông của Quỹ Đệ Nhất đều sẽ tán thành thôi."
Người phụ nữ nói: "Không biết toàn bộ vở kịch của anh có diễn ra suôn sẻ như vậy không."
Thẩm Tiến đáp: "Vậy phải xem Hạ Viễn có sẵn lòng diễn tiếp hay không."
Người phụ nữ hỏi: "Nếu cậu ta không diễn theo kịch bản của anh thì sao?"
Thẩm Tiến nói: "Thì đổi lại tôi lên làm nhân vật chính."
Người phụ nữ cười ha hả: "Nếu ngày mai Hạ Viễn quay giáo chống lại anh, anh tính thế nào?"
Thẩm Tiến uống cạn nửa ly rượu, chỉ vào nửa ly còn lại: "Nửa ly còn lại này, chắc phải đợi vài tuần nữa mới uống được."
Người phụ nữ hỏi: "Vậy mấy tuần này anh định làm gì?"
Thẩm Tiến đáp: "Rất nhiều việc."
Người phụ nữ hỏi: "Chẳng hạn như?"
Thẩm Tiến nói: "Chẳng hạn như, không thể nói."
Người phụ nữ hỏi: "Đến tôi mà cũng không thể nói sao?"
Thẩm Tiến mỉm cười: "Nếu ngày mai Hạ Viễn phản bội, thì vài tuần sau đó sẽ là thời kỳ then chốt nhất, tôi không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nhỏ nào. Sở dĩ không nói cho cô, là vì tôi sợ cô vẫn còn tình cảm với Hạ Viễn."
Người phụ nữ lạnh lùng đáp: "Tôi có thể có tình cảm gì với cậu ta chứ?"
Thẩm Tiến thở dài, mỉm cười: "Dù sao cô cũng là chị gái của cậu ta."
Người phụ nữ ngẩn ra, trong ánh mắt hiện lên một tia tiêu điều và u uất.